12/06/2026
CUỘC THI VIẾT “PHENIKAA SCHOOL – 5 NĂM MỘT CHẶNG ĐƯỜNG”
✨Họ và tên: Trần Mỹ Hạnh
👉Mã nhân sự: PS122
📍Đơn vị/Bộ phận: Tổ KATM - Trường Tiểu học Phenikaa
❤️Nội dung:
"𝐏𝐇𝐄𝐍𝐈𝐊𝐀𝐀 𝐒𝐂𝐇𝐎𝐎𝐋 - 𝐍𝐎̛𝐈 𝐂𝐇𝐎 𝐓𝐎̂𝐈 𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 𝐗𝐔𝐀̂𝐍 𝐑𝐔̛̣𝐂 𝐑𝐎̛̃ 𝐕𝐀̀ 𝐆𝐈𝐀 Đ𝐈̀𝐍𝐇 𝐓𝐇𝐔̛́ 𝐇𝐀𝐈 Đ𝐈́𝐂𝐇 𝐓𝐇𝐔̛̣𝐂"
Mỗi con người khi bước đi trên hành trình trưởng thành đều có một nơi để bắt đầu, một nơi để gửi gắm thanh xuân và ghi lại những dấu chân đầy khát vọng. Đối với tôi, "nơi bắt đầu đầy yêu thương" ấy chính là Phenikaa School – ngôi trường truyền cảm hứng, nơi đã chứng kiến sự trưởng thành của một cô gái nhỏ.
Lật mở lại cuốn album ký ức của những ngày đầu tiên về với mái nhà Phenikaa, tôi của năm ấy là một cô giáo trẻ dạy Âm nhạc bước vào trường với tâm trạng đầy bỡ ngỡ, rụt rè. Giữa không gian hiện đại, năng động và những tiêu chuẩn chuyên môn cao, tôi đã từng có những lúc hoang mang, tự hỏi liệu những phím đàn melodica đơn sơ, những nốt nhạc trầm bổng của mình có đủ sức để tạo nên dấu ấn và thắp sáng đam mê cho các em học sinh hay không. Nhưng rồi, chính tại nơi đây, một "gia đình lớn" đã ôm lấy tôi, dìu dắt tôi đi qua những bước đi chập chững đầu đời ấy.
𝐍𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐜𝐚̉ 𝐧𝐠𝐡𝐢𝐞̂𝐦 𝐤𝐡𝐚̆́𝐜, 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐜𝐚́𝐢 "𝐪𝐮𝐚́𝐭 𝐦𝐚̆́𝐧𝐠" đ𝐚̂̀𝐲 𝐛𝐚𝐨 𝐝𝐮𝐧𝐠 𝐯𝐚̀ 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐥𝐨̛̀𝐢 đ𝐨̣̂𝐧𝐠 𝐯𝐢𝐞̂𝐧 đ𝐮́𝐧𝐠 𝐥𝐮́𝐜.
Nhắc đến sự trưởng thành của tôi ngày hôm nay, người đầu tiên tôi luôn nghĩ đến với lòng biết ơn sâu sắc nhất chính là chị Hòa – Tổ trưởng tổ KATM của chúng tôi. Chị là một người phụ nữ đặc biệt, mang một nguồn năng lượng làm việc phi thường và một trái tim vô cùng ấm áp. Trong công việc, chị Hòa luôn là người đặt ra những chuẩn mực khắt khe, đòi hỏi sự chỉn chu và sáng tạo không ngừng nghỉ.
Tôi nhớ những ngày đầu làm quen với việc xây dựng giáo án, tổ chức các trạm trải nghiệm hay chuẩn bị cho các sự kiện lớn, tôi đã không ít lần làm chưa tốt, thiếu sót chỗ này, hụt hẫng chỗ kia. Những lúc ấy, tôi đã được trải nghiệm cả sự động viên, khuyến khích và... cả những lời "quát mắng" nghiêm khắc từ chị. Nhưng kỳ lạ thay, những cái "quát mắng" ấy chưa bao giờ làm tôi nản lòng hay tủi thân, bởi đằng sau sự gay gắt lâm thời đó là cả một bầu trời bao dung, là mong muốn cháy bỏng của một người chị cả, muốn những đứa em mình phải cứng cáp hơn, chuyên nghiệp hơn và không bao giờ được phép bằng lòng với sự trung bình.
Tôi nhớ chị thường nói: “Không được, không được, không được,… phải đổi mới hơn, phải sáng tạo hơn,…” – Những lời thúc giục đầy lửa của chị Hòa đã trở thành chiếc đòn bẩy tâm lý, giúp tôi vượt qua mọi giới hạn của bản thân.
Những năm đầu tổ chức sự kiện bộ môn chị vẫn phải theo từng tí một. Tôi thấy chị vất vả quá check từng khâu từng việc của các em mà mỗi môn một năm vài sự kiện liền, thấy chị mỗi năm lại thêm nhiều tóc bạc. Nhưng đến năm nay chị bảo "Hôm nay Next Star chị chỉ ngồi nghe và ngắm thôi, cảm thấy thật nhàn! Rất yên tâm khi chứng kiến sự chủ động, trách nhiệm và trau chuốt, kiên nhẫn để mọi việc đều chỉn chu" tôi biết chị rất vui khi thấy chúng tôi trưởng thành hơn, chuyên nghiệp hơn.
𝐓𝐨̂̉ 𝐊𝐀𝐓𝐌 – 𝐍𝐨̛𝐢 𝐭𝐢̀𝐧𝐡 𝐭𝐡𝐚̂𝐧 𝐡𝐨́𝐚 𝐫𝐮𝐨̣̂𝐭 𝐭𝐡𝐢̣𝐭.
Có người từng nói: "Đồng nghiệp chỉ là những người cùng chung một nơi làm việc." Nhưng ở tổ KATM của chúng tôi, định nghĩa ấy hoàn toàn bị xóa nhòa. Chúng tôi gồm những giáo viên Âm nhạc, Mỹ thuật, Thể chất, Kỹ năng sống... mỗi người một cá tính, một mảng màu sắc riêng biệt nhưng khi ráp lại, chúng tôi tạo nên một bức tranh hoàn mỹ và đồng điệu vô cùng.
Từ những ngày đầu tôi may mắn được cùng nhóm với anh Tú người anh không chỉ giỏi về chuyên môn mà còn vô địch về ngoại giao và kết nối các phòng ban. Tôi được anh chỉ bảo, đào tạo rất nhiều trong suốt 2 năm học và đồng hành trong các sự kiện lớn nhỏ của bộ môn, giúp tôi tích luỹ được rất nhiều kinh nghiệm quý báu.
Suốt 4 năm qua, tôi được làm việc trong sự che chở, nhường nhịn và yêu thương từ các thành viên trong tổ. Chúng tôi chia sẻ với nhau từ chiếc bánh, ngụm nước trong những giờ tập luyện chương trình sự kiện mệt nhoài, cho đến những lo toan trong cuộc sống gia đình riêng. Mỗi khi tổ có sự kiện lớn của bộ môn cả tổ lại cùng nhau gồng gánh công việc mà không một lời kêu ca. Ai có thế mạnh gì sẽ gánh vác phần đó: người lo bê vác, người lo chạy cánh gà, người lo kịch bản, người lo hỗ trợ âm thanh ánh sáng, người lo học sinh,... Sự nhường nhịn và hỗ trợ vô điều kiện ấy khiến chúng tôi gắn kết với nhau không khác gì anh em ruột thịt trong nhà. Khi một người đứng trên sân khấu nhận vinh quang, đằng sau đó là nụ cười tự hào và những giọt mồ hôi lặng thầm của cả một tập thể.
Sự quan tâm sát sao từ Ban Giám Hiệu và những cái gật đầu.
Âm nhạc trong trường học không chỉ đơn thuần là những nốt nhạc, những bài hát trên trang giấy, mà nó là linh hồn của các hoạt động sự kiện, là nơi nuôi dưỡng cảm xúc và kỹ năng sống cho học sinh. Ai làm công tác phong trào đều hiểu, nghệ thuật là sự sáng tạo không ngừng và đôi khi, những ý tưởng thăng hoa trên sân khấu không thể gói gọn hoàn toàn trong những dự toán ban đầu. Có những sự kiện phát sinh thêm chi phí để đảm bảo từ trang phục, đạo cụ cho đến âm thanh, ánh sáng hoàn hảo nhất cho các con tỏa sáng. Trong những khoảnh khắc băn khoăn ấy, chị An chưa một lần ngần ngại hay từ chối các đề xuất chính đáng. Không ít lần chị bảo: "Em cứ thuê đi rồi chị cho tiền" hay "Em cứ làm bảng đề xuất tính tiết để chị trình với lãnh đạo",.... Nhìn nụ cười rạng rỡ của các em học sinh trên sân khấu, nhìn những giọt mồ hôi của thầy trò được đền đáp bằng những tiết mục nghệ thuật mãn nhãn, tôi thầm cảm ơn người "thuyền trưởng" tài ba. Chị An không chỉ lãnh đạo bằng nguyên tắc, mà chị dẫn dắt bằng sự bao dung và lòng yêu nghề sâu sắc.
Chính từ bệ phóng yêu thương của tổ chuyên môn và sự tạo điều kiện của Ban Giám Hiệu nhà trường, từ một cô giáo rụt rè, tôi đã liên tiếp gặt hái được những quả ngọt rực rỡ trong hành trình 4 năm gắn bó dưới mái trường tiểu học Phenikaa. Những phần thưởng ấy không thuộc về riêng tôi. Đó là mồ hôi của cả Team, là chỗ dựa của anh chị em tổ KATM, và là niềm tin lớn lao mà Ban Giám hiệu đã gửi gắm.
Phenikaa School tròn 5 tuổi – một cột mốc vàng son đánh dấu chặng đường nửa thập kỷ tiên phong, bứt phá và truyền cảm hứng. "5 To Shine" – số 5 của sự tỏa sáng, và tôi tự hào khi mình là một đốm lửa nhỏ góp phần vào ánh hào quang rực rỡ ấy của nhà trường.
Chặng đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với hành trang là tình thân ruột thịt từ tổ KATM, là sự nghiêm khắc dìu dắt của người đi trước, và bầu nhiệt huyết chưa bao giờ vơi cạn, tôi tin rằng tiếng đàn, tiếng hát của cô và trò chúng tôi sẽ còn vang xa hơn nữa dưới mái nhà Phenikaa School.
Xin cảm ơn Phenikaa School – nơi đã cho tôi một thanh xuân rực rỡ và một gia đình thứ hai đích thực!