02/06/2022
Từ Qfests trở về, em với chồng trò chuyện rất nhiều, anh tò mò và rất muốn được nghe về trải nghiệm của em ở Qfests. Em rất xúc động và hạnh phúc, khi mỗi lần chia sẻ sự sung sướng, hạnh phúc xen lẫn xúc động của mình với 2 tuần Qfests thì cũng cảm thấy sự xúc động của anh. Anh chăm chú lắng nghe, ánh mắt có lúc sáng lên bất ngờ, có khi sâu thẳm xúc động khi nghe em tâm tình về trải nghiệm Qfests, và cả khi anh nhìn thật lâu vào những tấm hình của em và rồi chỉ thốt lên "đẹp quá".
Em nói với anh: em cảm thấy là khoá học Qfests chị Ly thiết kế những trải nghiệm về chuyển động, sân khấu, chụp hình, quay phim, tất cả những thứ đó như để mời gọi, bộc lộ ra vẻ đẹp thật nhất, riêng nhất của mỗi người. Rồi chị biên tập, chỉnh sửa lại những thứ đó, trao lại cho tụi em, như cách để cho tụi em thấy được vẻ đẹp của chính mình, một vẻ đẹp độc đáo, ánh sáng riêng của mỗi người, mà ko một vẻ đẹp nào giống vẻ đẹp nào. Hôm qua đến giờ em được coi những tấm hình của các chị em khác, em thấy đúng là mỗi người một thần thái, một màu sắc khác nhau, mà wow ai cũng đẹp anh ạ, mỗi một vẻ đẹp một khác ko thể diễn tả bằng lời.
Ánh mắt anh lấp lánh, rưng rưng. Anh bảo: anh không biết những người khác coi những tấm hình này thấy sao, chứ anh coi anh cảm thấy các chị em được học với chị Ly là một điều rất đáng quý. Rồi anh bảo có bài thơ này, anh đọc mấy năm trước, hôm nay những điều em chia sẻ về Qfests làm anh nhớ tới nó.
Anh mở điện thoại ra kiếm, đọc cho em nghe. Ôi em xúc động quá! Bài thơ nói đúng cảm nhận của em về Qfests và về người thầy của mình - chị Ly. Điều mà em cứ kể hoài mấy hôm rồi nhưng chưa thế gọi thành tên. Và ngay cả ở buổi chia sẻ cuối khoá, em có rất nhiều xúc động muốn chia sẻ và cảm ơn chị Ly và các chị em Qfests mà chưa diễn tả được.
Hôm nay em mượn bài thơ này, gửi đến chị Ly và các chị em Qfests. Mời mọi người thưởng thức. Em biết ơn chị Ly đã can đảm sống với ánh sáng của chính mình, để từ đó tụi em cũng được cho phép, động viên, dẫn dắt để không còn sợ ánh sáng của chính mình nữa.
Nỗi sợ thẳm sâu nhất của ta
Nỗi sợ thẳm sâu nhất không phải là ta không đủ tốt
Mà là nỗi sợ rằng ta quyền năng vượt ngoài mọi sự đo lường
Cái làm ta hoảng sợ không phải là bóng tối mà là ánh sáng của chính mình
Ta tự hỏi mình, Ta là ai mà dám rạng rỡ, lung linh, đẹp trai, tài năng, và tuyệt hảo?
Cái cách bạn cố thu mình, không phục vụ gì cho thế giới
Chẳng có gì là đắc đạo khi bạn cố nhỏ mọn đi
để những người quanh bạn đỡ thấy tự ti khi bên bạn
Tất cả chúng ta sinh ra để tỏa sáng như những đứa trẻ
điều này không chỉ dành cho vài người, mà là với tất cả.
Và, khi ta để ánh sáng của chính mình tỏa sáng rực rỡ, ta chủ động cho phép mọi người cũng tỏa sáng rạng ngời .
Khi ta được giải thoát khỏi nỗi sợ hãi của chính mình
sự hiện diện của ta cũng tự nhiên giải phóng những người khác
Marianne Williamson trong Sự trở về với Tình yêu: chiêm nghiệm về Các quy tắc của Khóa học Diệu kỳ (A Return To Love: Reflections on the Principles of A Course in Miracles.)
Bài thơ bằng tiếng Anh
Our Deepest Fear
Our deepest fear is not that we are inadequate,
but that we are powerful beyond measure.
It is our light, not our darkness, that frightens us.
We ask ourselves, Who am I to be brilliant,
gorgeous, handsome, talented and fabulous?
Your playing small does not serve the world.
There is nothing enlightened about shrinking
so that other people won’t feel insecure around you.
We were all meant to shine like children do.
It is not just in some; it is in everyone.
And, as we let our own light shine, we consciously give
other people permission to do the same.
As we are liberated from our fear,
our presence automatically liberates others.
(Samuel L. Jackson stars in this inspiring true story of Coach Ken Carter.
Our Deepest Fear
by Marianne Williamson from A Return To Love: Reflections on the Principles of A Course in Miracles.)