CLB Văn học Ban Mai Xanh

CLB Văn học Ban Mai Xanh

CLB Văn học Ban Mai Xanh trường THPT Hùng Vương - TPHCM là nơi gắn kết tình yêu vă

Operating as usual

Photos from CLB Văn học Ban Mai Xanh's post 21/11/2021

THÔNG BÁO
Các bạn thân mến!
Cảm ơn sự yêu mến của các bạn dành cho CLB Văn học Ban Mai Xanh. Năm học vừa qua là năm đầu tiên thành lập CLB nên mọi hoạt động cũng như kinh nghiệm của tụi mình còn nhiều hạn chế. Vậy nhưng chúng mình vẫn đón nhận được rất nhiều tình cảm yêu mến của các bạn. Chúng mình vô cùng biết ơn điều đó.

Và để không phụ lòng các bạn, năm học này chúng mình sẽ tạo ra một page mới chuyên nghiệp hơn, xịn xò hơn, oách xà lách hơn page cũ này. Chúng mình muốn đem đến cho các bạn nhiều kiến thức hơn, nhiều niềm vui hơn, nhiều sự kết nối hơn. Đó sẽ là một ngôi nhà không chỉ mới mà còn to, đẹp hơn. Tất nhiên, ngôi nhà mới ấy chỉ thực sự là "nhà" khi tiếp tục được đón nhận sự hiện diện của các bạn. Các bạn hãy nhấn nút Like, Shere để ngôi nhà mới của chúng ta ngày càng hoàn thiện hơn nhé.

Xin cảm ơn những người đặt nền móng đầu tiên cho ngôi nhà cũ này - Cô Nguyễn Thị Luyến, cô Hoàng Thị Ngọc Hà và thầy Đặng Huy Phú.

Xin chào đón những người đặt nền móng cho ngôi nhà mới (các bạn sẽ biết khi vào nhà mới nhé).

Các bạn có nhận ra các thầy cô đó trong mấy tấm hình dưới đây không? Tất cả các thầy cô vẫn sẽ đồng hành cùng các bạn và sẽ cố gắng chăm sóc cho ngôi nhà của chúng ta thật sạch, đẹp và ấm cúng. Yêu các bạn.
https://www.facebook.com/CLB-V%C4%83n-h%E1%BB%8Dc-Ban-Mai-Xanh-103552355415761

Photos from CLB Văn học Ban Mai Xanh's post 10/10/2021

Các bạn học đến đâu rồi? Các bạn cảm nhận thế nào về những sản phẩm ôn tập này?

25/06/2021

[ĐIỀU DIỆU KỲ TRONG MÙA DỊCH]I

Dịch Covid-19 đã tác động không nhỏ đến nhiều mặt trong xã hội, làm đảo lộn cuộc sống của rất nhiều người. Tuy nhiên dẫu khó khăn là thế nhưng với ý chí quyết tâm chống lại đại dịch, người Việt ta đã vượt lên trước ánh mắt ngỡ ngàng của nhiều quốc gia và bạn bè quốc tế
Bên trong tâm dịch, các bác sĩ và các y tá – Những chiến binh đang ở tuyến đầu vẫn luôn vất vả chống lại dịch bệnh chết người đang hoành hành. Khi đợt dịch lần này bùng phát lần nữa, số bệnh nhân lại tăng lên đã tạo ra vô số áp lực và mệt mỏi cho họ. Nhưng là một con dân Lạc Hồng, “bỏ cuộc” hay “thất bại” chưa bao giờ nằm trong từ điển của những "chiến binh" áo trắng, họ vẫn luôn quyết tâm giành giật lại từng phút giây sự sống cho những bệnh nhân.
“Lòng tốt bao giờ cũng đẹp. Nếu có thứ gì con đẹp hơn nữa thì đấy là lòng tốt trong những lúc hoạn nạn”
Những suất ăn, những chai nước mát lạnh, lương thực thực phẩm, vật dụng cần thiết,… tất cả được trao đến tận tay ở các điểm bị phong tỏa, các khu cách li, các bệnh viện đang điều trị cho bệnh nhân Covid-19. Dù chỉ là hành động nhỏ từ các tổ chức, các nhóm hay các cá nhân đều tiếp thêm một chút công sức, một chút động lực cho những chiến binh áo trắng, những chiến sĩ công an, các anh dân quân tự vệ và quan trọng nhất là các bệnh nhân đang được điều trị tích cực ở bên trong đó. Chúng ta có thể không giàu, không đầy đủ về mặt vật chất nhưng nếu chúng ta biết trao đi tấm lòng của chính mình, góp một ít sức lực theo khả năng của mình, tuân thủ các quy tắc của Chính phủ và Bộ Y Tế thì sớm muộn chúng ta sẽ đẩy lùi được dịch bệnh và từng bước khắc phục được những khó khăn bằng sự quyết tâm của chính mình.
Lời cuối: dịch bệnh đang diễn biến vô cùng phức tạp và tiềm ẩn nhiều nguy hiểm nên các bạn hãy tuân thủ quy tắt 5K và chỉ rời khỏi nhà khi thật sự cần thiết thôi nhé!

-----------
Artist: Will
Writter: ぎゆう


25/05/2021

SÀI GÒN-BAO ĐIỀU CHƯA NÓI
Trong cơn mưa lớn rả rích cả ngày. Sài Gòn đắm mình trong cơn mưa lạnh từ sáng sớm. Người ta có thể ghét những cơn mưa nhưng đâu ai chán ghét Sài Gòn trong cơn mưa đâu nhỉ? Một Sài Gòn lãng mạn mà cũng lắm lạ lùng, lạnh lùng mà cũng đầy tình yêu, hối hả mà cũng thật chậm rãi. Tưởng đối lập nhau nhưng mỗi mảnh ghép nhỏ ấy lại tạo nên một bức tranh Sài Gòn dạt dào cảm xúc.
Có lẽ trong tim mỗi người, Sài Gòn luôn mang một dáng hình khác nhau. Ngày còn nhỏ, Sài Gòn với mình là những sắc màu rạng rỡ. Những bảng hiệu nhấp nháy ánh đèn, cây cầu vượt khổng lồ hằng ngày ba chở mình đi qua để đến trường, những chùm phượng vĩ đỏ rực, que kem mát lạnh mà đứa trẻ con nào cũng thích. Khi đã lớn, Sài Gòn trong mắt mình cũng dần hoàn thiện với những mảnh ghép u ám hơn. Đó mới thực sực là Sài Gòn. Một Sài Gòn với đầy những cảm xúc tích cực lẫn tiêu cực.
Ngày xưa, ước mơ của mình ngây ngô lắm! Mình ước ngày nào mẹ cũng làm món mình thích, ước cho cô chủ nhiệm hiền đi một chút, ước sau này mình được làm bác sĩ, diễn viên. Mình ước thật nhiều mà chẳng sợ hãi điều gì. Lớn lên rồi, lắm lúc cơn bão lòng quét qua. Đôi lần khiến mình ngã quỵ. Mình phân vân giữa việc dấn thân vào ước mơ của bản thân hay vẫy vùng trong mong ước của người khác. Những đường đua dài dằng dặc đã bao lần mình vấp ngã trong đau đớn ê chề. Đôi chân rướm máu, trầy xước khắp người nhưng mình không được bỏ cuộc. Mang theo một cơ thể chằng chịt vết thương, cắn răng chịu đau đớn để không bị bỏ lại phía sau. Có hợp lý không khi nói rằng cuộc đời là một đối tượng trừu tượng tới mức kinh viện, phức tạp tới mức đa đoan? Nếu bỏ cuộc, mình sẽ bị nhấn chìm, mãi mãi. Ngoài sự nỗ lực, mình còn có những rung động thơ ngây của một thời tuổi trẻ mà hẳn mai này nhìn lại, mình sẽ mỉm cười thật nhiều. Chỉ một nụ cười, ánh mắt cũng khiến cho con tim, tâm hồn mới lớn ấy liêu xiêu.
Những cảm xúc ấy, Sài Gòn đã chứng kiến tất cả. Chưa bao giờ lên tiếng, nhưng lại lẳng lặng cất giữ trong từng ngõ ngách, phố phường. Sài Gòn giữ vẹn nguyên bao cảm xúc trong mình. Dẫu mình chưa bao giờ ký thác, thành phố này cứ như một máy quay, quay lại mọi kỷ niệm, và tấm thẻ nhớ cho những thước phim đó, Sài Gòn giấu đi trong bao tán lá, con đường. Sài Gòn lạnh lùng mà cũng đầy tình yêu như thế đấy.
Hạ Miên

Photos from CLB Văn học Ban Mai Xanh's post 11/04/2021

MỘT SỐ HÌNH ẢNH BUỔI GIAO LƯU VỚI A TÒN

Trong buổi giao lưu, các bạn đã được nghe A Tòn chia sẻ kinh nghiệm viết sách, kinh nghiệm lưu giữ những cảm xúc trên trang giấy, giữ đam mê và mở rộng tâm hồn với văn chương... Đây cũng là cơ hội để các bạn trong CLBVH Ban Mai Xanh thể hiện khả năng biên kịch, chuyển thể tác phẩm văn học thành kịch bản sân khấu, thể hiện năng khiếu diễn xuất tuyệt vời của mình. Đến với buổi giao lưu các bạn còn mạnh dạn chia sẻ những cảm nhận khi đọc sách của A Tòn...

... như lời nhắn gửi của A Tòn: Các bạn hãy bước ra khỏi vùng an toàn, các bạn sẽ làm được những điều lớn lao.

03/04/2021

BẠN CÓ HẸN VỚI A TÒN?

Blogger A Tòn - chàng trai được biết đến qua những chia sẻ đầy cảm xúc về tình yêu. Hiện tại, A Tòn đã sở hữu fanpage cùng tên với hơn 172 nghìn lượt theo dõi. Đặc biệt, A Tòn vừa ra mắt quyển sách đầu tay khi vừa tròn 18 tuổi: "Quên một người là chuyện của thời gian".

Đến với buổi hẹn hò cùng A Tòn, các bạn sẽ được :
- Giao lưu cùng A Tòn, được gặp chàng trai 18+, cao hơn 1,8m, được hỏi kinh nghiệm viết lách, kinh nghiệm lưu giữ những cảm xúc trên trang giấy, kinh nghiệm và động lực để có thể xuất bản cuốn sách mang tên mình... Và đặc biệt được tha hồ hỏi những gì mà bạn quan tâm đến "Quên một người là chuyện của thời gian".
- Thưởng thức kịch ngắn chuyển thể từ tản văn của A Tòn cùng các tiết mục văn nghệ đặc sắc do các thành viên CLB VH Ban Mai Xanh thực hiện.
- Được nghe chia sẻ những cảm nhận về "Quên một người là chuyện của thời gian".
- Đặc biệt, các bạn còn có cơ hội NHẬN QUÀ từ chính A Tòn nữa đấy🎁🎁🎁
- Được thoải mái xin chữ kí, chụp hình chung với tác giả cuốn sách mà mình thích.

Đặc biệt chương trình diễn ra hoàn toàn miễn phí.
Để các bạn yêu thích A Tòn, thích những trang viết của A Tòn và muốn tìm cho mình nguồn động lực viết những cuốn sách mang tên mình giống như A Tòn...
Hãy đến hẹn với A Tòn
Vào lúc 8h30 ngày chủ nhật 11/4/2021
Tại: Phòng Thao giảng - Trường THPT Hùng Vương
Để buổi hẹn hò diễn ra thật thân mật và ấm áp, và để chúng mình đón tiếp các bạn thật chu đáo, các bạn đăng kí điền thông tin vào link dưới đây nhé 🥳

https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSfpTVP_eTAU9Sv8zAY0h7OfGMyxvwEFFo6rD4hv4ZToonnkMg/viewform?usp=sf_link

"Nếu chỉ vì sợ sắc lạnh của mùa đông mà chùn bước, thì làm sao có thể cảm nhận sự ấm áp, trong từng tia nắng của ngày xuân xanh?"

20/02/2021

“NẾU TUỔI TRẺ CHẲNG HAI LẦN THẮM LẠI"

Vậy là chúng ta đã chính thức bước sang một trang mới, một năm mới với biết bao dự định và mong chờ. Nhưng trong đầu tôi bỗng ngân lại những vần thơ của tác giả Xuân Diệu...như bao trọn và xâm chiếm cả tâm trí tôi...và...một câu hỏi hiện lên:

Liệu ta còn bao nhiêu thời gian để dửng dưng mà sống ?...

Chắc hẳn không ai trả lời được vì trong chúng ta không ai có thể đoán trước tương lai. Tương lai là những điều sẽ đến, nhưng để có một tương lai rực rỡ thì hiện tại ta cần sống như thế nào? Mùa xuân năm này qua đi thì năm sau màu xuân sẽ lại đến. Thế nhưng tuổi trẻ một khi đã vụt qua thì cố níu lại chỉ là những nuối tiếc, vụn vỡ và lại thảo dài với hai từ “giá như...” . Ta hay thường lo lắng về cuộc sống trong tương lai và bỏ quên giây phút hiện tại, đắm chìm, mê muội trong những vọng tưởng mà ta tự vẽ ra cho chính mình. Tại sao không trân trọng những phút giây hiện tại vì “cuộc đời có mấy lần mười năm”. Nếu thời gian là vô giá thì tuổi trẻ là “thức quà xa xỉ” mà bất cứ thứ gì cũng không thể mua được. Khởi đầu một năm mới - một hành trình mới với bao điều thú vị đang chờ đón phía trước. Tôi và bạn, chúng ta đừng thư thả nữa. Sống nhanh đi, sống vội đi bởi tuổi trẻ chúng ta chỉ có một. Đừng bao giờ để những lời phán xét, ánh nhìn làm ta đánh mất chính mình mà bỏ phí khoảng thời gian tươi đẹp nhất. Vì cuộc sống này là của chúng ta, ta sống vì ta.

Năm 2020 đã qua, có tiếng cười reo vui, có những giọt nước mắt ngậm ngùi nhưng ta đã cố gắng hết sức rồi đúng chứ? Giờ đây nó đã khép lại và ngủ yên trong miền kí ức của một thời để nhớ. Bắt đầu một trang mới nào, dự định của bạn là gì thế? Viết xuống đi nào để ta cùng nhìn lại khi không biết bản thân mình cần làm gì tiếp theo nhé! Nếu hôm nay ai chưa nói với bạn thì bây giờ mình sẽ nói “ bạn cười lên trông thật dễ thương thật đó”❤️

Bảo Châu

11/02/2021

VIẾT CHO NGÀY CUỐI NĂM
Nhanh thật đấy, vậy là đã 30 Tết rồi nhỉ! Thời gian cứ chậm rãi trôi đi, có lẽ do nhịp sống nơi thị thành hối hả khiến con người hiếm khi nào có thời gian cho mình được nghỉ ngơi, thời điểm cuối năm cũng là dịp để mọi người có thể tạm gác lại những lo toan trong cuộc sống, trở về ăn bữa cơm đoàn viên và ngồi xuống chiêm nghiệm lại một năm đã qua.
Có người nói: «Khi bạn ngồi xuống và bắt đầu hồi tưởng lại những việc đã qua, có lẽ khi đó, bạn cũng đã già!» Mình nghĩ câu nói ấy có lẽ cũng không đúng lắm. Việc hồi tưởng lại những điều đã qua chẳng liên quan gì đến việc bạn già hay trẻ. Chiêm nghiệm chỉ đơn giản là để thấy rằng, trong một năm qua, những gì đã xảy đến với mình? Bạn thành công hay thất bại? Bạn đã cười rạng rỡ hay đã khóc trong uất nghẹn? Bạn đã thực sự hạnh phúc hay chưa?... Tất cả những gì bạn nhìn lại, dù là nụ cười hay nước mắt, dẫu cho có luyến tiếc trăm lần thì đó cũng chỉ là những chuyện đã qua. Chẳng ai có thể thay đổi được quá khứ của mình, chỉ có sự cố gắng ở hiện tại là nền tảng cho sự phát triển trong tương lai. Bạn nhìn lại quá khứ, có luyến tiếc, có hối hận và có cả những tự hào cho thành tựu của mình của mình trong một năm đã qua. Nhìn lại để mỉm cười cũng như để lấy động lực hoàn thiện mình trong năm mới. Nhìn lại để thấy rằng mọi chuyện đều đã nằm gọn trong ngăn tủ của thời gian, bạn mỉm cười lần nữa rồi đóng lại cửa tủ để mở ra cho mình một năm mới hạnh phúc hơn, nhiều hoài bão hơn nữa.
366 ngày của năm 2020, chúng ta đã đi qua 365 ngày. Chỉ còn một ngày cuối cùng để nhìn lại. Những lời yêu chưa dám ngỏ, những cảm xúc nơi đáy lòng chưa được dịp thổ lộ. Hãy hít một hơi sâu để cảm nhận cái không khí xuân căng tràn nhựa sống đang đến trong từng ngõ hẻm, con đường để lấy đó làm động lực gửi lời thương tới những người mà ta trân quý. Để thổ lộ nỗi lòng chất chứa suốt năm qua. Để ta được dũng cảm bày tỏ, để lòng mình đỡ rối ren cảm xúc ngày cuối năm!
Tết này mình không về quê vì dịch bệnh, khi mình ngồi lại viết đôi dòng này, mình bỗng nhớ lại cái Tết của nhiều năm về trước. Khi ấy mình còn nhỏ, mình mong Tết đến từng ngày để được mẹ mua quần áo mới, để được nhận lì xì, để được trở về quê. Mồng 1 Tết, nhà nội mình rất đông con cháu đến chúc Tết. Có những đứa trẻ con họ hàng trạc tuổi mình, bọn mình đùa giỡn đến mức mồ hôi nhễ nhại. Tiếng nói cười giòn tan, rôm rả của ngày Mồng 1 Tết luôn vang lên trong tâm trí, gọi mình về với những năm tháng ấu thơ. Chẳng biết từ khi nào, bọn trẻ đã lớn. Chúng mình không còn chạy giỡn ngoài sân nắng nữa. Lớn lên rồi, dường như bọn mình lười chạy nhảy hơn và cũng lạnh lùng hơn. Tiếng cười của bọn trẻ con ngày Tết cũng dần ít lại. Lắm lúc mình nghẹn ngào nhớ lại những năm tháng cũ. Thật sự buồn bã vì sự tàn nhẫn của «trưởng thành». Nhưng mình chẳng thể trách ai được. Tết vẫn vậy, chỉ có con người là đổi thay. Lúc lớn rồi, người ta nhìn đời bằng một lăng kính khác, khi đó thế giới cũng chẳng còn rực rỡ như ngày ta thơ dại. Nhưng dù mình đổi thay thế nào, mình vẫn yêu và mong Tết như ngày còn nhỏ! Mình yêu trọn vẹn những giá trị của ngày Tết. Dù tiếng cười của bọn trẻ con ngày nào đã ít đi nhưng những nụ cười ấy không biến mất. Bọn mình không chạy nhảy mà ngồi xuống trò chuyện cùng nhau. Điều đó làm cho mối liên kết của bọn mình không bao giờ mất đi. Thỉnh thoảng nhìn ra ngoài sân nắng, nhìn những cánh mai vàng tươi đang khoe sắc giữa trời chiều, mình vẫn nuối tiếc những ngày xưa nhưng biết làm sao được khi mình cũng chẳng còn là mình của những năm tháng đó.
Tết đang đến rất gần, rất gần rồi. Chỉ còn vài giờ nữa thôi, thời khắc giao thừa sẽ đến. Mong cho năm mới, mọi việc đều suôn sẻ. Mong cho mọi người ai ai cũng có được cái Tết bình an.
Hạ Miên

06/02/2021

NGÀY CUỐI NĂM...NHỚ NHỮNG NGÀY QUA
Vào những ngày cuối năm, bầu không khí hơi se lạnh càng thêm rộn ràng hương vị Tết. Mình đi trên đường, cảm nhận những ngọn gió của mùa xuân mơn man trên gò má mà thấy trong lòng rạo rực biết bao nhiêu. Một năm mới lại sắp đến rồi, những ngày này, ai ai cũng tất bật dọn dẹp nhà cửa, sắm sửa quần áo mới để đón Tết. Nhưng riêng mình, những ngày cuối năm là khoảng thời gian để mình hồi tưởng lại những điều đã qua.
Mình nhớ trong buổi tiệc chia tay năm lớp chín, mình đã khóc nức nở thế nào. Mình dang tay ôm vào lòng từng người bạn và chúc họ thi thật tốt, chúc họ thành công trên những con đường mình đã chọn. Có những tối, hình ảnh ngôi trường cấp hai hiện lên trong tâm trí mình rõ nét như thước phim quay chậm với những phòng học, các khung cửa sổ và hàng cây xanh ngát tỏa bóng mát rượi. Mùa hè, cây phượng ra hoa, chẳng bao lâu nữa nó sẽ thắp lên ngọn lửa đỏ rực cho sân trường. Nhưng những năm tháng ấy, mình không bận tâm đến cây phượng nhiều vì còn một kỳ thi quan trọng sắp đến. Khi cây phượng cháy bừng rực rỡ cùng tiếng ve râm ran thì sân trường đã vắng lặng mất rồi. Chỉ có nắng còn vương mãi!
Mùa hè nào, mình cũng giẫm lên những cánh phượng đỏ rơi đầy sân trường rồi bước qua từng mùa hè, từng năm tháng. Khi tiếng trống báo hiệu giờ làm bài thi kết thúc, mình dõi theo những cánh phượng rải rác dưới sân trường mà chạnh lòng nuối tiếc năm tháng đã qua. Những kỷ niệm cũ cũng như cánh phượng hồng, từ từ rụng xuống hết. Chỉ có nơi xưa chốn cũ cất giữ giùm dù là bao nhiêu năm sau!
Khi mình bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng, có gì đó cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Tất cả mọi thứ giờ đây đã nằm gọn trong ký ức, trở thành những điều không thể thiếu trong cuộc đời mình. Ngoài khung cửa sổ, hàng vạn vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời. Mình trở mình, nỗi buồn thoáng qua đến và đi cũng thật nhanh, nó gợi lại trong mình những cảm xúc cứ ngỡ đã nằm gọn nơi đáy lòng mà hóa ra khi nhìn lại, mình cũng nuối tiếc đến thế!
Hạ Miên

05/02/2021

Review sách: ĐỪNG LỰA CHỌN AN NHÀN KHI CÒN TRẺ - Cảnh Thiên. Nhà xuất bản Thế Giới.

Không chỉ là một cuốn sách tự lực, nó còn khơi gợi cảm hứng cho người trẻ.

Đây là một cuốn sách dành cho những người còn trong độ tuổi xuân xanh, sức trẻ phơi phới. Nó khiến những người trẻ nhận ra rằng họ không có nhiều thời gian như họ nghĩ. Bắt tay vào làm ngay bây giờ hoặc không bao giờ. Nó cho ta biết ý nghĩa và giá trị của sự nỗ lực. Nó là sự khích lệ, là sự an ủi khi ta vấp ngã, khi ta gặp thất bại.

Bạn muốn thành công? Muốn nổi tiếng? Muốn giàu có? Muốn có cuộc sống thoải mái? Muốn có việc nhẹ lương cao? Vậy bạn đã làm gì để thực hiện những mong muốn đấy?

Bạn không bỏ công học tập, không dành thời gian đọc sách, rèn luyện bản thân. Bạn phung phí hàng giờ vào những trận game vô nghĩa, vào những cuộc trò chuyện đầy drama, thị phi. Sau này làm một công việc nhàm chán và tầm thường, không chịu cực, chịu khổ, chịu không phấn đấu để có cuộc sống tốt hơn rồi đổ lỗi cho ông trời tại sao lại đẩy bạn vào một vòng luẩn quẩn từ cơ quan về nhà rồi ngược lại mà không có lối thoát như vậy.

Sự thật là mọi người thành công đều đi qua chặng đường gian nan nhất, nằm g*i nếm mật suốt quãng thời gian tuổi trẻ. Họ vấp ngã rồi lại vấp ngã, thất bại nối tiếp thất bại, nhưng họ không chấp nhận lùi bước, không đầu hàng số phận. Họ đứng dậy từ những đau khổ, bước tiếp trên con đường đầy g*i và sỏi đá. Họ mang trong mình một niềm tin vào tương lai tươi sáng, mang trong mình trái tim quả cảm khao khát sự thành công, một cái đầu luôn tỉnh táo và biết rút kinh nghiệm sau mỗi lần va vấp. Người thành công luôn biết ơn những tháng ngày cực khổ đã qua của mình vì nhờ có nó, nhờ trải qua những điều đó mới có họ của ngày hôm nay.

"Không phải lúc nào nỗ lực cũng có kết quả, nhưng kết quả nào cũng cần sự nỗ lực". Đây là câu nói khiến tôi ấn tượng nhất. Quả thật là vậy, chỉ khi chúng ta bỏ công bỏ sức, dốc hết tâm can nỗ lực phấn đấu thì ta mới có thể nhận lại kết quả xứng đáng. Cuộc sống rất thực tế, bạn không có nền tảng tốt, không có ngoại hình xinh đẹp, không quá nổi trội thì việc duy nhất bạn có thể làm chẳng phải là cố gắng hết sức hay sao? Nếu không, xã hội sẽ đào thải bạn không thương tiếc. Vì bây giờ là thời đại của năng lực, cá lớn nuốt cá bé. Nếu không nỗ lực và nỗ lực hơn nữa, chắc chắn bạn sẽ tụt lại ở phía sau. Vậy nên đừng mơ mộng ai đó sẽ xuất hiện và bao nuôi bạn suốt đời, mây tầng nào gặp gió tầng nấy, bạn không xuất chúng, không tài giỏi thì sẽ chỉ ở chung bầu trời với những người tầm cỡ bạn mà thôi.

Giọng văn nhẹ nhàng mà đanh thép của Cảnh Thiên khiến ta bị lôi cuốn theo lý luận của tác giả. Đan xen là những câu chuyện của những người thành công trong thế giới. Nhiều câu nói sâu sắc như kéo ta ra khỏi vũng lầy lười biếng, giúp ta thức tỉnh và nhận ra cuộc sống. Cuốn sách như một người bạn, người thầy ngày ngày khích lệ, an ủi, dạy bảo chúng ta. Giúp chúng ta thấy bộ mặt thật của thế giới này, không để ta mãi chìm đắm trong những câu chuyện cổ tích viễn vông nữa. Nếu bạn không cống hiến hết sức lực và chịu cực khổ trong 10 năm thì bạn phải trả giá bằng 50 năm sau đó. Cuộc đời sau này của bạn sẽ thật tệ hại khi bạn đã qua 40, bắt đầu yếu dần nhưng vì mưu sinh, bạn vẫn phải gồng mình làm việc để sống qua ngày, tiếp tục làm công việc với mức lương bèo bọt đến cuối đời.

Đây thật sự là cuốn sách đáng để đọc cho những ai còn đang mơ hồ về tương lai, còn phân vân không biết mình có nên bắt đầu phấn đấu hay chưa, mình nên làm gì để có được những thứ mình mong muốn. Khi vấp váp, khi g*i nhọn đâm vào người hay khi mệt mỏi và muốn bỏ cuộc. Chính người bạn này sẽ vực dậy tinh thần cho mọi người. Cho ta thấy vấp ngã hay thất bại không thực sự đáng sợ như ta vẫn nghĩ.

Điểm cộng nho nhỏ là bìa sách siêu đẹp siêu xinh làm bản thân mình có hứng đọc hơn rất nhiều đó. Điểm trừ là sách có vài lỗi đánh máy nho nhỏ luôn.

Và cuối cùng: Đừng chọn an nhàn khi còn trẻ!

Anna🌻

05/02/2021

HỌC CÁCH TRƯỞNG THÀNH
Tản văn

Có những ngày đi học về muộn, mệt mỏi đến mức chỉ muốn nhắm mắt liền có thể đi vào giấc ngủ.. nhưng không hiểu vì sao mình lại chẳng thể say giấc. Những lúc như thế mình thường sẽ nghĩ về chính bản thân mình, về những gì đã qua.

Và rồi, khoảnh khắc mình hiểu được một phần khái niệm của sự trưởng thành cũng chính là lúc mình không cho phép bản thân dựa dẫm vào bất kì ai khác nữa.

Trước đây, mình luôn muốn để mọi người xung quanh biết mình buồn, biết mình thất bại, vì mình tin rằng sẽ có người đến an ủi mình, sẽ đến để kéo mình ra khỏi vực thẳm. Nhưng bạn biết không, chẳng ai bên cạnh ta mãi mãi, kể cả cha mẹ. Bạn cần phải học cách làm thế nào để vượt qua được tính cách nhu nhược và yếu đuối của bản thân. Có như vậy thì bạn mới có thể tự đứng lên sau những va chạm của cuộc đời. Đó chính là một phần của trưởng thành.

Dù sớm hay muộn, bạn cũng phải trưởng thành. Chẳng ai sống cả đời để chỉ là một đứa trẻ, cho dù không muốn thì thời gian cũng sẽ làm cho bạn lớn nhanh hơn, xã hội cũng vẫn sẽ buộc bạn tiến về phía trước. Hãy nghĩ xem, một đứa trẻ có thể tự bảo vệ bản thân trước thời gian và xã hội tàn khốc không ? Nếu không thể, vậy thì hãy ngưng làm " trẻ con "

Hôm nay nhận thức, nay mai thực hiện, điều này là không thể. Một đứa trẻ không thể trở thành người lớn trong một ngày, trưởng thành cũng như vậy. Bởi vì trưởng thành là cả một quá trình, nếu ta muốn nó thì ta phải học . Chúng ta không thể trưởng thành khi suy nghĩ vẫn không chịu tiến bộ. Mình chắc rằng ai cũng sẽ có một lối tư duy riêng, quan trọng là nó có bị người khác làm xao nhãng hay không. Chúng ta không cần phải quá quan tâm, hay dựa dẫm vào suy nghĩ của người khác,

Vì..

Mỗi bước đi, đi sai hay đi đúng cũng đều do bản thân tự quyết định.

Ai cũng " bận " sống, vậy nên giữa dòng đời tấp nập, hãy âm thầm trưởng thành.

Hương Giang

20/01/2021

BẢN THÂN ĐÃ TRƯỞNG THÀNH NHƯ THẾ NÀO?
Tản văn

Trưởng thành là một quá trình rất dài, mỗi ngày chỉ thay đổi một chút nhỏ nên ta không dễ dàng nhận ra. Đến khi ngoảnh lại chặng đường ta đã đi, ta mới thốt lên: "Chà, mình trưởng thành lên nhiều nhỉ?".

Trưởng thành không chỉ là độc lập về mặt tài chính mà còn là về suy nghĩ, hành động và cảm xúc nữa. Khi ta biết mình yêu gì, ghét gì và mong muốn gì thì ta đã trưởng thành hơn về mặt suy nghĩ. Ta biết lên kế hoạch, cố gắng hiện thực hóa ước mơ của mình, không chùn bước cả khi nhìn thấy phía trước toàn là gian truân, ta trưởng thành hơn về mặt hành động. Còn độc lập về mặt cảm xúc là ta biết lúc nào, hoàn cảnh nào cần có những cảm xúc gì, những cảm xúc từ con tim ta chứ không phải bị người khác hướng theo.

Thời cấp một, ta nhìn lại những ngày mầm non, ta thấy mình lớn hơn rồi. Những tháng năm cấp hai và nhìn về quá khứ, ta thấy mình không còn thơ ngây như trước nữa. Mãi đến giờ phút ngồi dưới mái trường cấp ba, nhìn lại một thời thanh xuân ngây ngô, khờ dại, nhìn về ba năm thanh xuân sắp tới, ta nhận ra rằng bản thân đã, đang và sắp (phải) trưởng thành rồi.

Trong một khoảnh khắc, một khoảnh khắc rất nhỏ trong cuộc sống thường ngày, trong đầu tôi chợt nảy ra một câu hỏi: "Bản thân đã trưởng thành chưa? Bản thân đã trưởng thành như thế nào?". Tôi bỗng chốc ngẫm nghĩ lại cả một quãng đường đã đi, những thăng trầm ấy đã tạo nên tôi của bây giờ. Một người chín chắn hơn, kiên nhẫn hơn, ít khóc hơn, suy nghĩ thông suốt hơn.

Tôi từng nghĩ đến cái chết năm mười ba tuổi. Muốn biến mất khỏi thế gian này vì tôi thấy cô đơn. Ba mẹ không hiểu tôi, không cảm thông cho tôi, không quan tâm tôi, luôn chì chiết, mắng nhiếc tôi vì tội lỗi của tôi. Cuộc sống lúc đó chỉ toàn mây đen mịt mù bao trùm lấy tôi. Sợ đau, sợ chết, lần đầu tiên nỗi sợ đã cứu lấy tôi. Cuộc đời tôi chưa được một phần ba đời người mà tôi đã phải dừng lại, có đáng không? Câu trả lời là không và tôi tìm đến sách, người bạn đồng hành cùng tôi trong quãng thời gian khó khăn đó. Tôi không biết sẻ chia với ai, ai sẽ lắng nghe nỗi lòng nhưng sách đã vớt lấy linh hồn đang dần tan biến của tôi.

Tôi biết rằng cuộc sống có nhiều ý nghĩa hơn, tôi sẽ có nhiều hơn mất khi tôi sống, còn nếu tôi chết, tôi sẽ mất tất cả. Sẽ chẳng lại gì ngoài một lễ tang u buồn với tiếng khóc lóc của gia đình và bạn bè, rồi sau đó sẽ chẳng ai nhớ đến tôi nữa. Kể từ đó, tôi không bao giờ muốn chết nữa và biết trân quý mạng sống hơn. Tôi tìm cách giải quyết mâu thuẫn với ba mẹ. Tôi biết mình phải ra tay giải quyết những vấn đề trong cuộc sống chứ không phải tìm đến cái chết để rũ bỏ tất cả.

Ước mơ của tôi là thành công trong công việc lẫn đời sống. Tôi muốn cân bằng hai điều đó. Vì khi nhìn lại cuộc sống của gia đình mình, ba mẹ tôi làm việc cực khổ, còng lưng kiếm từng đồng bạc để nuôi sống cả nhà và có tiền cho chị em tôi đóng tiền học. Điều đó thúc đẩy tôi phải học thật giỏi, trở nên giàu có để phụng dưỡng ba mẹ thật tốt đồng thời cho em tôi được hưởng sự giáo dục tốt nhất. Giây phút tôi phần nào hiểu được áp lực cuộc sống, tôi càng không cho phép bản thân ngừng cố gắng, không cho phép mình gục ngã, không được phép bỏ cuộc.

Chứng kiến sự việc từ đầu đến cuối, tôi hoàn toàn thấu hiểu ai là người sai trước, ai là người lòng nặng trĩu, ai đáng trách hay đáng thương nhưng tôi chỉ im lặng và tôi biết mình không có quyền lên tiếng vì không ai hiểu rõ hơn người trong cuộc. Nhiều người chỉ xem sự việc từ một góc độ, một đoạn đã phán xét người khác. Họ không suy nghĩ thông suốt hoặc không muốn tìm hiểu kĩ, họ chỉ muốn thỏa mãn việc mắng chửi người khác theo nhu cầu của bản thân. Đó cũng là lúc họ bỏ qua sự trưởng thành của bản thân.

Trưởng thành khác với lớn lên, đừng đánh đồng hai thứ này với nhau. Có những người đã lớn, có thể là mười tám, hai mươi, ba mươi, thậm chí là bốn mươi nhưng vẫn suy nghĩ là hành xử như đứa con nít. Trong khi đó, nhiều đứa trẻ đã phải gồng gánh sức nặng gia đình, học hành, tiền bạc, chúng buộc phải trưởng thành.

Một năm nữa sắp đến rồi, sao ta không nhìn lại xem bản thân là trưởng thành hơn chưa? Ta đã trở nên gần giống với người mà ta muốn trở thành chưa? Và ta sẽ làm gì tiếp theo để thực hiện ước mơ của mình.

"Hãy luôn cố gắng trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình"

Anna.

16/01/2021

KHI MÌNH CÔ ĐƠN
Tản văn

Một chút lắng đọng cho những ai đang cảm thấy trống vắng...

Mình là một người hướng ngoại và mình sợ cô đơn. Vì vây quanh mình luôn là những người bạn, người quen, người thân nên đôi lúc ở một mình, không ai quan tâm, mình sẽ cảm thấy cô độc và bị bỏ rơi.

Nhưng mình biết, mình hoàn toàn biết rằng trong cuộc sống luôn phải có những khoảng lặng, lặng để nhìn lại chính bản thân mình, lặng để suy nghĩ về nhiều điều mà những lúc ồn ào không thể để tâm tới. Và hơn hết, lặng để không làm phiền ai hết.

Mình từng là một người ích kỉ, mình luôn muốn mọi người dành thời gian cho mình qua việc nhắn tin, gọi điện, chơi game mà mình quên mất rằng con người ai cũng có những lo toan riêng và chính mình cũng không thể bắt ép một ai mãi kề bên mình.

Độc lập chính là một loại năng lực. Độc lập trong suy nghĩ, trong hành động và trong cuộc sống. Khi có mọi người ở bên, ta vui vẻ. Khi không có ai ở bên, ta vẫn vui vẻ. Vì ta có ta và thế là đủ rồi.

Đừng mong cầu niềm vui hay hạnh phúc của mình ở người khác. Tại sao ta không tự tạo ra niềm vui trong cuộc sống của chính mình? Tại sao ta lại buồn rầu khi không ai nhớ đến mình? Từ khi nào mà niềm vui và sự hạnh phúc của ta lại bị phụ thuộc vào người khác như vậy?

Nếu như không rời chiếc giường ấm áp để dọn lại căn phòng bừa bộn thì nó sẽ càng ngày càng có nhiều bụi bặm bám đầy ở đó. Đừng mãi chờ ai đó nhớ đến mình, ai đó sẽ kéo ta ra khỏi vũng bùn lầy đau khổ. Trước hết hãy độc lập, tự mình vượt lên, tự mình đem lại những điều tốt đẹp cho mình. Và hãy tạo điều kiện và cơ hội để mọi người nhớ tới mình thay vì ủ rũ, chán nản và trách móc họ tại sao lại vô tâm đến thế.

Mỗi người đều bận rộn với cuộc sống của chính mình và hãy bận rộn với cuộc sống của chính ta, đứng dậy và giải quyết vấn đề của mình đi nhé. Mình tin ở bạn!

Anna.

Photos from CLB Văn học Ban Mai Xanh's post 15/01/2021

HỌC VĂN THUYẾT MINH CÙNG 10A14

07/01/2021

Bạch Dạ Hành – Chuyến đi dài trong đêm trắng đầy ám ảnh

Bạch Dạ Hành là tác phẩm của nhà văn Higashino Keigo – một tuyệt tác khắc họa tâm lý nhân vật đỉnh cao đan lồng với câu chuyện trinh thám với những bí mật đầy nghiệt ngã.

Mở đầu bằng một vụ giết người trong một tòa nhà chưa hoàn công, nạn nhân là Kirihara Yosuke-chủ tiệm cầm đồ Kirihara. Vụ án dần đi vào ngõ cụt khi nghi can lớn nhất của vụ án là Nishimoto Fumiyo đã chết tại nhà riêng vì ngộ độc khí ga. Rồi vụ án được khép lại, hung thủ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Nhưng vụ án đó đã vô tình đẩy 2 đứa trẻ 11 tuổi – con trai nạn nhân và con gái nghi can vào trong sâu thẳm của bóng đêm vô tận.

Xuyên suốt hơn 500 trang của cuốn sách, hai nhân vật chính không hề có một cuộc đối thoại, ánh mắt họ chưa từng chạm nhau. Câu chuyện của họ được kể qua cái nhìn, suy nghĩ của những người ngoài cuộc. Để rồi khi bức màn bí mật được hé lộ, độc giả chỉ có thể ghê sợ và bàng hoàng trước mối quan hệ của họ, đồng thời những thứ như tình yêu, tình cảm gia đình, tình bạn bè,.. trong mắt họ đều đã méo mó từ thuở ấu thơ. Hai nhân vật chính cũng chưa hề được bộc lộ nội tâm của mình, độc giả chỉ có thể hiểu được phần nào qua những bí mật dần được bóc tách qua từng trang sách.

20 năm- tội ác của họ nảy mầm, đơm hoa, kết trái. Giá như ban đầu, vụ án chưa từng đi chệch hướng. Giá như hai đứa trẻ ấy được trưởng thành bình thường như bao đứa trẻ khác, thì liệu cuộc đời của chúng có rẽ sang hướng khác, ít đau đớn và ít xây xác hơn? Nỗi đau thuở ấu thơ khắc vào tim của hai đứa trẻ 11 tuổi, để rồi chúng trưởng thành, hóa vết thương ấy thành tội ác để sinh tồn trong đêm trắng.

Higashino Keigo không những khắc họa nội tâm nhân vật vô cùng đỉnh cao mà còn khéo léo lồng ghép vào những vấn đề xã hội thời bấy giờ như thể thao, nền kinh tế b**g bóng, thời đại máy tính… Tất cả những điều này đã tạo nên một câu chuyện vô cùng chân thật. Từng chi tiết nhỏ tưởng như không có chút liên hệ nào với nhau ấy vậy mà lại gắn chặt với nhau, để rồi khi chúng được liên kết lại với nhau, bí mật năm xưa hiện lên đầy ám ảnh. Nỗi đau của người trong cuộc và sự dằn vặt của người tìm ra sự thật được diễn tả tài tình đến mức khiến độc giả ngẩn ngơ.

Ryoji là một người vô cùng thông minh nhưng lại không có tiền để tiếp tục học đại học, vậy nên, cậu dùng trí thông minh của mình để thực hiện tội ác, lựa chọn một cuộc đời mãi mãi vùi mình trong đêm tối. Còn Yukiho xinh đẹp, có mong muốn thi vào một trường đại học top đầu. Sau này, cô đã trở thành một con người thành đạt và có địa vị xã hội cao nhưng sau hàng loạt những sự kiện đã xảy ra, khi bí ẩn được hé lộ, người ta mới biết được cô là một diễn viên tài tình đến thế nào. Mình thích cách tác giả ví von mối quan hệ của hai người giống như tôm pháo và cá bống trắng. Đó là mối quan hệ cộng sinh mà cả hai đều đạt được lợi ích của mình. Từ 2 đứa trẻ 11 tuổi, họ dần trưởng thành và trở thành nguồn ánh sáng duy nhất trong “đêm trắng” của người còn lại. Họ cùng nắm tay nhau bước đi trên con đường tăm tối ấy, họ cứ đi mãi, tội ác cứ chất chồng. Chi tiết khắc sâu trong lòng mình nhất có lẽ là hình ảnh cây kéo bạc. Hình ảnh cây kéo cũng được xuất hiện vô cùng rõ ràng trên bìa sách. Cây kéo ấy là một món đồ được khách mang đến cầm tại nhà Ryoji. Cây kéo đã giúp cậu bé Ryoji năm 11 tuổi đến gần với Yukiho. Chính cây kéo ấy đã dìm cậu sâu xuống vũng bùn của tội ác bởi chính tay cậu đã dùng nó để cắt đứt sinh mệnh của những người cản đường cậu và Yukiho . Sau 20 năm, cũng chính nó đã kết thúc quãng đời tăm tối của cậu, mãi mãi.

Khép lại cuốn sách, cái kết có lẽ sẽ làm nhiều điều bị bỏ ngõ nhưng phải chăng đó cũng là dụng ý của tác giả để người đọc có thể tự mình suy ngẫm từng chi tiết nhỏ trong truyện. Đây là một tác phẩm với cách kể chuyện nhẹ nhàng, từ tốn. Lối hành văn của Higashino điêu luyện đến mức dù có nhẹ nhàng đến mấy cũng có thể làm người đọc nơm nớp lo sợ nghĩ về những điều sắp có thể xảy ra. Nhưng thật lòng, mình đã mong rằng ở chương cuối sẽ có cái gì đó bùng nổ hơn, nhưng không, mọi thứ vẫn bình đạm cho tới tận cái kết nhưng có lẽ cái chậm rãi, từ tồn ấy cho tới cuối cùng mới là điều day dứt nhất trong tim người đọc. Cái kết tới nhanh đến bất ngờ, cái xoay lưng của Yukiho khiến mình cứ mãi suy ngẫm rồi ám ảnh khôn nguôi.
Hạ Miên

Want your school to be the top-listed School/college in TPHCM ?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address

124 Hồng Bàng, P12, Q5
Tphcm
Other Education in Tphcm (show all)
Hội Tham Khảo Các Trường Mầm Non Toàn TPHCM Hội Tham Khảo Các Trường Mầm Non Toàn TPHCM
302, Cộng Hòa, Phường 13, Tân Bình
Tphcm

Chuyên Tham Khảo và Review các trường mầm non trên TPHCM cho các Mẹ cho bé đi học

Phoenix Kids Academy Phoenix Kids Academy
Phoenix Kids Academy, 62L/5 Nguyên Hồng, Phường 11, Quận Bình Thạnh
Tphcm

Phoenix Kids Academy là học viện chuyên đào tạo MC nhí hàng đầu VN với đội ngũ giảng viên chất lượng.

SOHO Academics SOHO Academics
8-10 Hoa Trà, Phường 7, Quận Phú Nhuận, TPHCM, 290/9 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Phường 8, Quận 3
Tphcm

SOHO Academics | HAVE A DREAM, BUT ALSO A PLAN

Cho Vay Tín Chấp,Không cần tài sản đảm bảo Cho Vay Tín Chấp,Không cần tài sản đảm bảo
23/3 Le Van Sy, P12. Q3
Tphcm, 60000

Trang Chuyên cho vay tín chấp

MINH BeU - IELTS The Series MINH BeU - IELTS The Series
Số 28 Mai Chí Thọ, Phường An Phú, Quận 2
Tphcm, 727010

Back to school and Master your English skills with Master Minh Be.U, chinh phục IELTS 7.0+ ngay h?

Trang thông tin trường Trung học cơ sở An Nhơn Tây - Huyện Củ Chi - TPHCM Trang thông tin trường Trung học cơ sở An Nhơn Tây - Huyện Củ Chi - TPHCM
Nguyễn Thị Chì, ấp Xóm Trại, Xã An Nhơn Tây, Củ Chi
Tphcm

Trường THCS An Nhơn Tây nằm trên đường Nguyễn Thị Chì, ấp Xóm Trại, xã An Nh?

Tư Duy E+ Tư Duy E+
CS1 : 61/5 KHU PHỐ 1. TT . HÓC MÔN. TPHCM, CS2 : 57/1 KHU PHỐ 2 . TT . HÓC MÔN. TPHCM, CS3 : 193/12 NGUYỄN QUÝ ANH. TÂN SƠN NHÌ. TÂN PHÚ. TPHCM, CS4 : 328 HƯƠNG LỘ 80 . BÌNH HƯNG HÒA B. BÌNH TÂN.
Tphcm

Luyện chữ đẹp Cô Phương Luyện chữ đẹp Cô Phương
Thới Hòa, Vĩnh Lộc A, Bình Chánh
Tphcm

Chuyên cung cấp các loại bút, mực, vở luyện chữ đẹp. Luyện chữ đẹp cho mọ

TRUNG TÂM TÂN VƯƠNG TRUNG TÂM TÂN VƯƠNG
71/25/10 Phú Thọ Hoà, Tân Phú
Tphcm

TẤT CẢ VÌ HỌC SINH THÂN YÊU!!!

IELTS Jungle Tign - Chiến binh IELTS IELTS Jungle Tign - Chiến binh IELTS
31A , Tăng Nhơn Phú A, Thành Phố Thủ Đức
Tphcm, 70000

Họ và tên: TRƯƠNG VĂN VŨ (MR. VŨ) Công việc: Giám Đốc Điều Hành TRUNG TÂM ANH NGỮ JUNGLE TIGN

Trung Tâm Luyện Thi Toeic Trung Tâm Luyện Thi Toeic
31 Đường 447 Phường Tăng Nhơn Phú A Quận 9
Tphcm, 10000

LÀ TRUNG TÂM ĐÀO TẠO TIẾNG ANH GIAO TIẾP CHO TRẺ EM

RDC RDC
140/4 Đường TL 41, Phường Thạnh Lộc, Quận 12
Tphcm, 08

Học giám sát, quản lý dự án, chỉ huy trưởng công trình xây dựng, định giá, a