Em Đẹp Vì Em Chọn Yêu Em

Em Đẹp Vì Em Chọn Yêu Em

Share

Em Đẹp Vì Em Chọn Yêu Em

15/04/2025

“Con đường ngắn nhất chạm đến trái tim là đi qua dạ dày…”
2 vợ chồng giận nhau, thật ra cũng ko phải lỗi mình nhưng thôi, gia đình em ấm thì cứ nhún nhường 1 chút ko sao…
- Thôi anh xin lỗi, sau anh ko nói về vấn đề ấy nữa!
- …*Ko nói gì*
- Sao ko nói gì thế?
- …*Vẫn ko nói gì*
- Thôi anh xin lỗi mà…
Rồi mình lao vào ôm vợ vì vợ đang nằm trên giường, vợ đẩy mình, ra…:
- ĐI RA, KO ĐÙA!
Nghe đến đấy xong cái thấy cũng căng…cũng sợ nhưng mình thở dài rồi bảo:
- Đang định rủ vợ đi ăn chân giò hầm thuốc bắc, có quán này ngon lắm nhưng vợ giận thì thôi vậy?
Chưa được 2s, vợ quay ra:
- Ở đâu? Mấy giờ?
…Và thế là, 2 vợ chồng lại hết giận dỗi nhau. Ko phải vợ mình cố tình giận để đc đi ăn đâu, mà bình thường cũng thích đi ăn ấy…nhưng mỗi lần giận nhau là mình lại lấy đồ ăn ra để làm lành với vợ. Ko chỉ mỗi lần giận nhau…
Ngày xưa khi tán vợ, phần lớn cũng toàn đưa vợ đi ăn quanh Hà Nội.
Lúc tỏ tình, mình cũng tỏ tình là nếu vợ yêu mình, mình hứa sẽ cho vợ đi ăn toàn chỗ ngon khắp Việt Nam.
Có lúc vợ buồn, buồn vì công việc, học tập hay đôi khi chuyện gia đình…”Thôi đi ăn đi” là vợ mình lại vui lên, lại hết giận. Thật sự ấy, chưa bao giờ vợ mình giận lâu, cứ đồ ăn đồ uống là thích, đc cái vợ mình cái gì cũng ăn được ko ngần ngại, mà biểu cảm của vợ mỗi khi ăn ngon lại buồn cười, mình cũng thích đưa vợ đi ăn…kiểu vợ đi ăn vợ vui, mình đưa vợ đi ăn nhìn vợ ăn ngon cũng vui…thế là gia đình mình cứ vui vẻ, hạnh phúc giản đơn như vậy, kéo dài đến giờ bên nhau đc 14 năm rồi…
Nhiều khi cuộc sống, công việc, áp lực, mệt mỏi…:
- Alo em à? Tối nay em thích ăn gì?
- Tối nay phu quân đưa ta đi ăn 1 bún riêu, 2 trứng vịt lộn, 3 cái quẩy và 1 rổ rau…
Chợt mọi muộn phiền biến tan =))

15/04/2025

🌿 32 TUỔI… TRỞ VỀ CON SỐ 0 – NHƯNG KHÔNG TRẮNG TAY
“Ly hôn không phải vì hết yêu… mà vì tôi thương anh nhiều quá.”

Xin chào mọi người…
Mình là nữ, sinh năm 1993. Và hôm nay, ở tuổi 32, mình đang bắt đầu lại – sau một cuộc hôn nhân kéo dài 8 năm.

🧩 Gặp nhau và yêu nhanh như một cái duyên trời định.
Sau khi ra trường, mình làm việc ở Hà Nội một năm thì về quê và gặp anh – chồng cũ của mình. Nhà hai bên chỉ cách nhau 7km.
Từ lúc quen đến khi cưới chỉ vỏn vẹn 9 tháng.
Thật sự lúc ấy mình nghĩ: “Chỉ cần thương nhau là đủ.”

Gia đình chồng rất tốt, bố mẹ là cán bộ hưu trí, có mỗi mình anh là con trai nên thương và quý mình như con gái trong nhà.
Khi cưới xong, bố mẹ mong có cháu ngay nên tụi mình cũng không kế hoạch gì cả – cứ thế mà “thả”.

💔 Chỉ có điều… không phải thứ gì mình muốn, ông trời cũng cho.
Sau vài tháng không có tin vui, tụi mình bắt đầu đi khám.
Và kết quả là: Lý do nằm ở mình.
Khả năng mang thai tự nhiên rất thấp.

Kể từ đó, suốt gần 5 năm, vợ chồng mình rong ruổi khắp các bệnh viện – từ lớn đến nhỏ, từ Đông y đến Tây y.
Tiêm, chích, thuốc nam, thuốc bắc… có lẽ mình chưa bỏ sót phương pháp nào.
Mình bỏ việc, từ bỏ sự nghiệp chỉ để tập trung cho một điều: có con.

Nhưng cuối cùng, điều nhận về… lại là sự thất vọng lặp đi lặp lại.

💭 Và rồi… mình chọn cách buông tay.
Không phải vì hết yêu.
Không phải vì áp lực.
Chỉ là… mình không muốn anh và bố mẹ anh tiếp tục hy vọng trong vô vọng.

Mình chủ động ly hôn.
Không một lời trách. Không một tiếng oán.
Chỉ là, mình muốn anh có cơ hội được làm cha.
Vì anh xứng đáng.

🌧️ Lúc chia tay, anh đưa mình một túi nhỏ.
“Đồ kỷ niệm.” – anh nói.
Mình mở ra: vài lá thư cũ từ thời mới yêu, một hộp quà nhỏ đựng điều ước viết tay của anh.
Và dưới cùng là một cuốn sổ tiết kiệm mang tên mình, trị giá 1,5 tỷ đồng.

Anh bảo:

“Số tiền này không nhiều. Nhưng đủ để em sống ổn một thời gian, học lại nghề, bắt đầu một điều gì đó mới.
Em đã bỏ hết mọi thứ vì anh, vì gia đình anh. Bây giờ, hãy sống vì chính mình.”

Mình lặng đi. Không khóc.
Chỉ là… thấy biết ơn, thấy thương. Và thấy may mắn – vì từng có một người yêu mình đủ tử tế để không khiến mình trở thành kẻ thất bại sau ly hôn.

🕯️ Bây giờ, mình đang sống lại với cha mẹ ruột.
Không công việc.
Không chồng.
Không con.
Và... không còn tuổi trẻ để bắt đầu như những người 20.

Nhưng mình biết – mình không trắng tay.
Mình có nhân cách để rời đi trong bình yên.
Mình có những năm tháng sống trọn vẹn vì yêu thương.
Và mình có 1,5 tỷ đồng – không chỉ là tài chính, mà là tấm lòng, là giá trị, là một phần đời được trân trọng.

🍀 Giờ đây, ở tuổi 32, mình hỏi các bạn:
Với số tiền 1,5 tỷ trong tay, một trái tim còn nhiều vết xước, và một khởi đầu mới…
Mình nên bắt đầu lại như thế nào?
Học nghề?
Đầu tư gì đó?
Hay đi thật xa một chuyến để chữa lành?

💬 Cảm ơn vì đã đọc tới đây. Nếu bạn có lời khuyên, mình sẽ biết ơn thật nhiều.
“32 tuổi, trở về con số 0…
Nhưng không có nghĩa là hết hy vọng.”









15/04/2025

Tại sao phải nên nhớ đang có người đợi mình ở nhà?
Một ngày cuối tuần, Hà Nội trời trở rét sau chuỗi ngày nồm ẩm, mang đến chút không khí của mùa thu – mùa làm con người ta cảm thấy yêu đời hơn. Bằng sự yêu đời đến lạ thường, tôi hưởng thụ sự thảnh thơi bằng việc sắp xếp lại một chút đồ đạc trong nhà, chuẩn bị một vài món ăn yêu thích cho bữa tối của cả nhà.
Hôm nay, con gái tôi có ca học Tiếng Anh vào lúc xẩm tối nên chiều tà, hai mẹ con tôi đã mang nhau ra ban công ngồi ăn uống trước khi đi học, đúng với mong ước của bé là đi học về không cần ăn nữa mà có thể lao ra hành lang để chơi với bạn luôn.
Trong lúc đó thì chồng tôi đi chơi thể thao với bạn từ chiều, chỉ nhắn tin cho tôi là sau đó sẽ có cuộc bia đến 8 giờ tối mới về. Tôi nghĩ bụng, thôi thì cũng được, đằng nào đồ ăn chính cũng đã chuẩn bị xong, con gái đã ăn tối nên mình có thể thư thả nghe một vài bài nhạc hay trong lúc chờ chồng về. Tất nhiên là không quên dặn chồng từ quán bia về nhớ nhắn tin để xào rau cho nóng sốt.
Gần 8 giờ không thấy chồng tôi nhắn là sắp về nhưng tôi nghĩ đứng dậy nấu món rau còn lại, gọt một ít hoa quả nữa là vừa. Và 8 giờ hơn, khi thức ăn đã được bày biện đầy đủ trên bàn ăn, tôi nhận được một cuộc gọi video chóng vánh từ chồng mình: “Đang ở dưới sân (sân chơi thể thao)” – ý là sẽ tiếp tục chơi thể thao sau cuộc bia, thế mà tôi vẫn cố gắng hỏi một câu rất vô nghĩa: “Thế anh có ăn cơm không?”. Và đã quá nhiều lần để tôi không còn muốn có thêm một cuộc gọi nào nữa: Chồng tôi, dù không phải Lọ Lem nhưng quá 12 giờ đêm mới trở về nhà. Cũng không biết chồng tôi có nhận ra là thức ăn ở bàn vẫn còn nguyên vẹn.
Bất kỳ một mối quan hệ nào cũng cần đến những nỗ lực và cố gắng để duy trì, bởi nếu cứ mặc kệ nó tự sinh thì nó sẽ tự diệt thôi. Chúng ta có người yêu, người thân đâu phải để họ chờ đợi trong buồn chán như vậy. Tôi tin chắc chúng ta ai cũng có những phát sinh đột xuất, nhưng KHÔNG PHẢI AI CŨNG SẴN SÀNG từ chối những phát sinh đó khi biết rằng có người ở nhà vẫn còn chờ .
“Tôi đang làm cái gì với con người này?”



















15/04/2025

“Không phải hết yêu… mà là không thể yêu tiếp nữa.”
Chia tay nhau rồi…Nhưng không vì hết yêu.
Vẫn là người ấy, vẫn là ánh mắt đó, vẫn là người từng nhắn tin “ăn cơm chưa?”, “về nhà cẩn thận nhé”, là người mình muốn ôm khi mệt, là người mình từng nghĩ… sau này sẽ là vợ mình.
Vậy mà… tụi mình vẫn chia tay….Sau 7 năm. Không ai phản bội ai, không ai làm tổn thương ai quá nhiều. Chỉ là, có những bức tường lớn hơn cả tình yêu.
Mình nhớ những năm đầu mới yêu.
Là những chiều chở nhau qua mưa tạt mặt, áo ướt cả lưng, nhưng vẫn cười vì được ở bên nhau.
Là những lần đi làm về mệt rã rời nhưng vẫn cố chạy tới đón em tan ca.
Là những lần nhịn ăn sáng cả tuần để mua đôi giày em thích mà không nói với em.
Tụi mình đã nghĩ… chỉ cần yêu nhau thật lòng, thì kiểu gì cũng vượt qua được…Nhưng tụi mình ngây thơ quá.
Nhà mình nghèo, nghèo theo đúng nghĩa đen.
Ba mẹ mình làm công nhân, hết ca sáng lại chạy thêm ca đêm. Nhà có một cái xe máy cũ, ti vi mua trả góp, ăn cơm chan canh rau luộc là chuyện bình thường.
Nhà em thì khác. Ba em là thầy giáo, mẹ em làm ngân hàng. Gia đình em coi trọng học vấn, xuất thân, và luôn hướng tới “môn đăng hộ đối”. Em là con gái út, là niềm tự hào của cả nhà. Họ không muốn em “lấy một thằng trai không có gì trong tay” như mình.
Em không nói… nhưng mình hiểu.
Nhiều lần đi cùng em về quê, ánh mắt họ hàng nhìn mình – mình cảm nhận được hết.Mình không trách em, càng không trách gia đình em.
Chỉ là, thương em nhiều lắm.
Em là con gái. Em đã cố gắng rất nhiều, đã từng nói với mình:
“Chỉ cần có anh, em không sợ gì cả.”
Nhưng cuối cùng… em cũng mệt rồi.
“Cả ngày gồng mình với công việc, để sống sót ngoài xã hội đã khó… về nhà còn phải vật lộn với hạnh phúc của chính mình… em mệt mỏi rồi.”
Em nói câu đó, mình nhớ mãi.
Nó không phải tiếng trách, mà là tiếng thở dài của một người đã cố gắng đến tận cùng rồi buông tay.
Mình hỏi em:
“Mình còn yêu nhau mà, sao lại dừng lại được?”
Em cười, mà mắt đỏ hoe:
“Bởi vì yêu nhau chưa chắc sẽ cưới nhau được đâu anh…”
“Chuyện của hai đứa, cuối cùng vẫn là chuyện của hai họ.”
Mình biết em đúng.
Nên mình gật đầu.
Dù trong lòng như có ai đó vừa bẻ gãy một thứ gì rất quan trọng.
Một tuần rồi không gặp.
Đi qua quán trà sữa em hay uống, mình đứng nhìn cửa tiệm 5 phút mà không bước vào.
Đi qua đoạn đường tụi mình từng chở nhau, mình bật bản nhạc em thích… mà rồi phải tắt ngay, vì nước mắt tràn ra lúc nào không hay.
Chiếc nhẫn mình đặt từ tháng trước, giờ vẫn nằm trong hộc bàn.
Chưa từng được trao.
Chưa từng có cơ hội để hỏi:
“Làm vợ anh nhé?
Người ta bảo, chia tay khi còn yêu là điều đau nhất.
Mình không ngờ… nó lại đau đến thế này.
Mình vẫn đi làm, vẫn ăn uống, vẫn sống.
Nhưng sống… như người thiếu mất một nửa linh hồn.
Mọi thứ xung quanh đều nhắc về em – người mình từng xem là “cả thanh xuân”.
Mình ước gì tụi mình gặp nhau sớm hơn… hoặc muộn hơn.
Sớm hơn để đủ thời gian chứng minh cho mọi người thấy rằng mình có thể lo cho em.
Muộn hơn, để lúc gặp, mình đã đủ vững vàng để không ai chê trách em vì lựa chọn mình.
Nếu có kiếp sau…
Mình không mong được yêu lại từ đầu.
Chỉ mong…
Vừa gặp nhau, là được cưới luôn.



















Photos from Em Đẹp Vì Em Chọn Yêu Em's post 15/04/2025

TẠI SAO CÓ NHỮNG BẬC CHA MẸ CÓ THỂ LÀM NHƯ THẾ⁉️
Sáng nay trước cổng chùa Quán Âm - Mỹ Tranh, Phường Nam Sơn, quận An Dương, Hải Phòng người dân phát hiện một bé sơ sinh bị bỏ rơi. Bé được đặt trong một chiếc thùng và có áo mưa quấn quanh.
Rất tiếc do thời tiết hôm nay nắng nóng nên khi mọi người phát hiện cháu đã không qua khỏi. Hiện người dân đang vô cùng bức xúc mong muốn tìm ra người đã bỏ rơi cháu!
Cre: Hải Phòng News

15/04/2025

Chồng mình làm ông ngoại ở tuổi 36
Chồng minh hồi cấp 2, cấp 3 thì học cũng được nhưng lại cũng khá nghịch, yêu đương cũng phức tạp, linh tinh. Sau này lên đại học xa nhà thì trưởng thành hơn, ra trường đi làm kiếm tiền cũng ổn…
Chuyện sẽ ko có gì đáng tâm sự nếu như cách đây 1 tháng, có 1 bạn nữ, bạn ấy bảo là sinh năm 2005 và là con gái của chồng mình. Ko những thế còn mang theo đứa bé gần 2 tuổi…rồi bảo:
- Cháu là con bố M***, còn đây là cháu ngoại của bố M***.
Mình bị dừng hình mất mấy giây, mình tưởng đùa, mình hỏi kỹ thì bạn ấy kể là chồng mình và mẹ của bạn ấy trước yêu nhau, mẹ của bạn ấy hơn chồng mình 3 tuổi…hồi yêu nhau mà chồng mình mới cấp 3, còn mẹ bạn ấy thì học xong cấp 3 ko học nữa đi làm luôn…2 người chỉ yêu nhau có 4 tháng thì chia tay, sau đó mẹ bạn ấy bầu bạn ấy và cũng ko biết bố đứa bé là ai vì trong thời gian yêu chồng mình cũng có mối quan hệ lằng nhằng với 1 vài người đàn ông khác và cũng trải qua việc…sau khi đẻ bạn ấy ra thì mẹ bạn ấy là singlemom, 1 mình nuôi con nhưng chắc nuôi, dạy cũng ko đến nơi đến chốn, bạn này cũng có bạn trai xong có bầu, bạn trai thì bảo bỏ, bạn này thì quyết tâm ko bỏ, thành ra sinh năm 2005 đến giờ đã có con gần 2 tuổi. Kiểu mẹ nào con nấy, mẹ học cấp 3 xong bỏ học đi làm, đến đời con thì cũng học cấp 3 xong thì bầu bí sinh con luôn…
Mình nghe xong thì cũng mờ mắt, ù tai, xong mình gọi hỏi chồng thì chồng bảo:
- Hâm à! Hồi ấy chim sẻ thì làm gì được mà con với chả cái, linh tinh.
- Đây, bạn này bảo là con của anh đây.
- Đâu xem nào?
Gọi video trực tiếp xong chồng mình hỏi:
- Thế đứa bé bên cạnh là con nhà ai thế?
- Cháu ngoại anh đấy?
- Sao lại cháu ngoại?
….
Và mình kể lại chuyện bạn ấy tâm sự với mình cho chồng nghe, chồng đến lúc này thì mới khai:
- Ừ thì hồi đó cũng có…
Chồng từ công ty phi về, xong nhìn bạn ấy rồi hỏi, thì xác nhận thông tin đều đúng…chồng mình cũng kể là hồi đó cũng có yêu nhau, xong vì “Chị ấy” (là chị n.y cũ của chồng mình yêu có 4 tháng ấy) có mối quan hệ yêu đương lằng nhằng quá, bắt cá nhiều tay nên chồng mình chia tay, sau đó 1 tháng chị cũng chuyển đến nơi khác để làm việc theo ý gia đình nên ko gặp nhau nữa…ko nghĩ chuyện lại thành ra như vậy.
Sau khi nói chuyện và kiểm tra kĩ hơn thì đúng thật, chồng mình và bạn nữ ấy có quan hệ huyết thống, bạn nữ ấy lại có con gái nữa…vậy chính thức chồng mình đã lên chức ông ngoại, và giờ đây, ngoài 2 bạn nhỏ nhà mình thì còn 1 bạn nhỏ…20 tuổi nữa, bạn ấy đến nói với nhà mình là vì cuộc sống khó khăn quá nên mới phải tìm tới chồng mình. Hiện tại thì chúng mình đã thuê tạm cho bạn ấy 1 căn nhà tập thể nho nhỏ để cho bạn ấy sinh hoạt…
Nhưng thật sự bây giờ mình rất bối rối, ko biết phải làm thế nào? Mình chưa gặp trường hợp này bao giờ? Mình chưa dám nói với ai ngoài vợ chồng mình, thật sự việc này rất phức tạp…
P/s: Mọi người tin hay ko thì tùy nhưng bây giờ mình cũng rất khó xử, nếu mọi người ko tin thì mong mọi người bỏ qua, nếu ai tin thì cho mình xin phương án giải quyết việc này…



















05/04/2025
Want your school to be the top-listed School/college in Thái Bình?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address

Thành Phố Thái Bình
Thai Binh
06000