Lớp 12N1 chia buồn cùng gia đình bạn Bambyly Ly
Lớp 12N1 - Nguyễn Hữu Huân
1991-1994: Cô Kiều Oanh chủ nhiệm. Lớp trưởng: Thanh Long. Lớp phó: Phước Lộc. Lưu giữ những kỷ niệm thân thương tuổi học trò.
07/11/2020
Tranh thủ họp mặt
17/10/2019
Xin chia buồn cùng gia đình bạn Tuyet Chau Huynh Thi
23/06/2019
Hôm nay 23.6.2019 là một ngày tuyệt vời, mình xin trích nguyên văn của bạn Lộc xeko-lớp phó:
Hôm nay là một ngày thật vui. Chúng em cám ơn 2 cô rất nhiều. Sự hiện diện của 2 cô là niềm vui, niềm vinh hạnh và cả niềm tự hào nữa (vì 2 cô đẹp xuất sắc). Mình cám ơn các bạn đã đến đầy đủ, đến đúng giờ, và ở lại tới cuối cùng. Cám ơn Vi, Liên, Lai đã tổ chức nhiệt tình và chu đáo.
Mình rất vui vì Thùy Vân đã cố gắng tới dù bị ốm. Cám ơn các bạn nữ vẫn xinh đẹp, thậm chí còn xinh đẹp hơn 25 năm về trước. Nhưng các bạn còn phải phấn đấu để dẹp xuất sắc như 2 cô của chúng ta đó nhé.
Cám ơn cả nhà🤩😍😘😘😘
17/05/2019
Thương tặng Cô Kiều Oanh và các bạn 12N1 Nguyễn Hữu Huân (1991-1994) yêu dấu!
Mọi người xem có thấy gì quen ko nha 😉
❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
HÈ VỀ, CHỢT NHỚ THÁNG NĂM HỌC TRÒ
Hôm nọ, đi ngang một cổng trường cấp ba, thấy một nhóm học sinh đang tíu tít chụp ảnh trong trang phục áo dài rồi áo cử nhân dưới những tán cây phượng đang lác đác trổ hoa thay áo mới, mới hay mùa hạ đã lại lang thang khắp các nẻo đường.
Không dưng chợt nhớ câu “mỗi năm đến hè lòng man mác buồn” trong bài hát Nỗi buồn hoa phượng của nhạc sĩ Thanh Sơn mà tôi không chắc khi viết bài này, ông có đang trải qua cảm giác chia tay ai đó không mà lời bài hát nghe thấm đến thế. Ai cũng bảo thời học sinh là quãng thời gian tươi đẹp, hồn nhiên và trong trẻo nhất trong cuộc đời nhưng không hẳn vì thế mà lũ học sinh không biết buồn, nhất là khi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, khi chia tay nhau vào những năm cuối cấp, đang phân vân trước vô số chọn lựa, không biết nên rẽ theo lối nào đến tương lai. Nhưng dẫu có lựa chọn thế nào thì những giận hờn khi còn ngồi chung với nhau dưới mái trường, những ghen đua về điểm số, thứ hạng thi đua trong lớp hay những căng thẳng khi đối mặt với những bài tập khó “nhằn”, với những kỳ thi nặng nề, đầy áp lực rồi cũng sẽ trở thành kỷ niệm, như những cơn gió thoảng nhẹ trôi vào hư vô.
Có người nói học sinh bây giờ đáng sợ, hung hăng và thậm chí độc ác, tàn nhẫn. Nhưng tôi cho rằng học sinh thời nào cũng vậy khi tinh ma, lém lỉnh đã thuộc về bản chất “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”. Ngày nay, học sinh bị phê phán có lẽ cũng bởi tác động của những yếu tố tiêu cực từ những biến chuyển trong xã hội. Mà tuổi học trò, nào đã đủ “kháng thể” để tự miễn nhiễm trước những thói hư tật xấu đang diễn ra quanh mình mỗi ngày, mỗi giờ? Màu áo trắng tinh khôi của họ có bị vấy bẩn, âu cũng chỉ là do họ thụ động tiêm nhiễm mà thôi.
Học sinh thời nay có nhiều công cụ để lưu giữ thông tin cũng như kỷ niệm của thời áo trắng, họ có những chuyến du lịch, dã ngoại sinh động, thú vị cùng thầy cô, bạn bè, có những bữa tiệc hoành tráng, rộn rã tiếng cười trong các hàng quán đủ “đẳng cấp”, họ có các loại trang phục ấn tượng, đẹp đẽ để tạo nên những khoảnh khắc đáng nhớ cùng nhau. Nên tôi không chắc những quyển lưu bút có còn được các bạn chuyền tay nhau như thời của mình hơn hai chục năm về trước nhưng tôi tin rằng dẫu cảm xúc có được ghi lại trong những cuốn lưu bút được trang trí đơn giản bằng tay hay cầu kỳ, rực rỡ trên những trang mạng xã hội như Facebook, Zalo, Instagram cùng những bức ảnh lung linh mang đậm dấu ấn công nghệ... thì cảm xúc trong lòng các cô cậu học trò nhỏ trước ngày chia tay vẫn không khác chúng tôi ngày trước là bao: cũng nhớ nhung, bịn rịn, cũng luyến lưu, bồi hồi... chỉ muốn những khoảnh khắc này kéo dài thêm mãi.
Năm tháng rồi sẽ qua đi, đêm nối đêm, ngày tiếp ngày, những nhọc nhằn sinh kế lẫn những được mất, thăng trầm của cuộc đời rồi sẽ vùi lấp tất cả, chẳng ai còn tâm trí nghĩ ngợi để nhắc nhớ nhau về những tháng năm cuối cùng của đời học trò. Chỉ muốn nhắn cùng các bạn học sinh, học hết sức nhưng cũng chơi hết mình, hãy trân trọng những giây phút hiện tại và sống hết mình cho những cảm xúc yêu thương cùng thầy cô, bạn bè, để không lãng phí quãng thời gian chỉ có một không hai trong đời, khi qua đi sẽ không bao giờ trở lại.
Hè về, chợt nhớ tháng năm học trò Hôm nọ, đi ngang một cổng trường cấp ba, thấy một nhóm học sinh đang tíu tít chụp ảnh trong trang phục áo dài rồi áo cử nhân dưới những tán cây phượng đang lác đác trổ hoa thay áo mới, mới hay mùa hạ đã lại lang thang khắp các nẻo...
04/05/2019
Bà bảy bả ca mà sao tui phê dzữ thần dzị trời 😂😂😂😂.
Hồi này ở nhà bạn nào có ai nhớ hông??🤔🤔🤔
Rất xúc động.
Học sinh Nguyễn Hữu Huân đây.
Trấn Thành bật khóc khi nghe nam sinh lớp 12 hát - VnExpress Giải Trí Diễn viên cảm động khi thí sinh 17 tuổi đi thi hát lấy tiền giúp bạn cùng trường có bố mẹ là người khuyết tật. - VnExpress Giải Trí
27/06/2016
Một mùa hè nữa...
Ngày xưa mùa hè ... cảm giác háo hức, thỏai mái sắp được xõa.. nghỉ hè...
Ngày nay mùa hè... cảm giác lo âu, tìm kiếm chỗ học hè cho thế hệ kế tiếp.. phân vân.. cho học tiếp hay cho nghỉ hè..
27/02/2016
Thương tặng 12N1 Nguyễn Hữu Huân khoá 1991-1994, cho lần họp mặt 22/11/2013
Họp lớp
18 năm đằng đẵng bặt tin nhau, bỗng nhận được cuộc hẹn họp lớp, bao cảm xúc tưởng đã ngủ quên dưới lớp bụi thời gian chợt ùa về. Thì ra những gì thuộc về ký ức không dễ phai nhòa như ta tưởng.
Nhớ lúc tốt nghiệp, cả lớp như bầy chim non táo tác khắp nơi, đứa vào đại học, người lầm lũi vào đời, kẻ theo gia đình về xứ lạ… Nay mọi thứ tạm ổn, chợt muốn góp nhặt, sắp xếp lại mối quan hệ bạn bè đang rải rác khắp nơi, như thể ai cũng sợ chỉ cần trễ hơn một chút cũng là không kịp! Thế là họp mặt!
Kỷ niệm cũ cứ như lỡ tay gói cất quá chặt từ lâu, nay được tháo ra từ một ngăn nào đó của tâm hồn, vỡ òa với tất cả háo hức, niềm vui của ngày hội ngộ. Những thói quen cũ, những sự việc buồn vui xảy ra ngày trước được nhắc lại đến từng chi tiết, ngỡ như vừa mới xảy ra đâu đây, thật gần… Thì ra chẳng ai quên hết, chỉ có cuộc sống khiến mọi thứ tạm lắng lại mà thôi.
Bên cạnh tiếng cười đùa chúc mừng những “doanh nhân thành đạt”, cũng có khoảng lặng dành cho đứa bạn có cảnh ngộ không may… Cuộc sống vốn muôn màu muôn vẻ, có một lúc nào đó được ngồi lại bên nhau, dù không đông đủ cũng khiến mỗi người thấy ấm áp.
Đêm đã khuya mà những câu chuyện hàn huyên chưa dứt. Mọi người hối hả trao nhau địa chỉ facebook, số điện thoại… Chợt nhận ra, tình bạn thuở học trò là thứ tình cảm trong sáng nhất, không vụ lợi, toan tính, không tỵ hiềm, đua chen. Ai chẳng muốn níu giữ những ký ức êm đềm, đẹp đẽ của thuở học trò như một cách để cân bằng với những đua chen, tất bật của cuộc sống?
Thanh Niên 27/2/2016
http://thanhnien.vn/gioi-tre/khi-nguoi-ta-tre-hop-lop-671543.html
Khi người ta trẻ: Họp lớp 18 năm đằng đẵng bặt tin nhau, bỗng nhận được cuộc hẹn họp lớp, bao cảm xúc tưởng đã ngủ quên dưới lớp bụi thời gian chợt ùa về. Thì ra những gì thuộc về ký ức không dễ phai nhòa như ta tưởng.
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Website
Address
Opening Hours
| 09:00 - 11:00 |