Hôm nay Nhân kể chuyện này

Hôm nay Nhân kể chuyện này

Share

Biến các thứ trong đời bạn thành câu chữ giúp bạn tổ chức lại chúng trong đầu mình- James W. Pennebaker

12/05/2026

LÁ RỤNG VỀ CỘI- GETTING HOME

Poster thoạt nhìn rất tươi sáng và hồn nhiên này lại chứa đựng câu chuyện không hề tươi sáng, hoặc là tươi sáng theo một nghĩa khác.

Nam diễn viên ngồi cười là Triệu Bản Sơn- một diễn viên hài Trung Quốc, có vẻ ngoài giống cậu Sáu nhà mình tới 90%. Có điều giao diện nông thôn là thế nhưng chú này là doanh nhân, là đạo diễn, rồi có tham gia nhiều phim điện ảnh nữa. (Nên ta nói, mỗi lần ai đó chê là Nhân ơi, sao em/ chị/ cô/mày phèn zẽ, mình đều cười xòa mà thôi).

Bộ phim Getting Home (Tựa Việt là "Lá rụng về cội")- đạo diễn Trương Dương, chú đóng vai chánh, không phải phim hài thông thường, nó hài đen đen, hài kiểu mình vừa cười, vừa sợ đọa địa ngục, vừa tự vấn ê Nhân, vậy mà cũng cừ được hả, vậy chưa đủ cay đắng hả. 2007, khi nó chiếu, mình còn bận yêu đương nên không biết mà ra rạp coi. Mãi tối hôm trước, không ngủ được, mình lén má ra ngoài chơi facebook, có đoạn rì viu mình mới biết tới bộ phim này.

Phim "Về nhà" kể về hành trình của một người đàn ông từ thành phố Thâm Quyến đưa xác người đồng nghiệp làm thuê tại công trường về quê Trùng Khánh để an táng, bởi niềm tin của làng anh ta rằng người chết chôn ngoài làng thì sẽ không được luân hồi. Nghĩa tử là nghĩa tận, lão Triệu đã tự nguyện đồng hành cùng lão Lưu xấu số làm một cuộc hành xác theo đúng nghĩa đen, lết về nhà. Tiền mang theo quá ít ỏi, phải lấy tới tiền đền bù của ông chủ tốt bụng cho người chết, lại phát hiện ra gã chủ đưa tiền giả. Lão Triệu đã đưa Lão Lưu đi bằng rất nhiều phương tiện, trong đó có những phương thức mình không ngờ tới: trang điểm lão Lưu tươi cho giống người sống, đeo kính đen, đội nón, bật giao diện đang say như chết để tránh ánh mắt tò mò của người khác, hay là buộc xác lão Lưu vào vòng trong của một cái lốp xe mà lăn đi.

Mình cười cái mặt vênh vênh của lão Triệu khi lăn bánh xe nhẹ nhàng lên dốc, và vừa cười vừa sợ đọa địa ngục khi lão mất lái lúc dốc đổ đột ngột, cái bánh xe chạy quá nhanh và lão Triệu chỉ biết chạy theo trong bất lực, y xì đứa trẻ con nghịch ngu, trâu trẩu, chơi cái trò nghĩ đến thôi đã rối loạn tiền đình với bạn bè (tất nhiên là còn sống) của mình.

Na theo một cái xác, lão Triệu thực sự được trang bị một loại “thuốc thử lòng người" cực nhạy, người ta hỏi lão: sao bạn anh ngủ mãi thế? Lão nói, ảnh chết rồi. Sau câu nói ấy, lòng người sẽ “lên màu”, và được nhận diện rõ ràng. Trên chuyến xe đò, những kẻ cướp đang hành nghề, định làm phi vụ kiếm tiền ăn chơi, nghe câu trả lời lạnh sống lưng đó đã đi quyên góp tiền cho lão làm lộ phí; cũng trên chuyến xe ấy, những người lương thiện chân chính, sau khi bị bọn cướp cưỡng ép quyên góp thì nhanh chóng giật lại tiền từ tay lão ngay khi bọn cướp xuống xe.

Đoàn phim Về nhà nói: kịch bản được dựa trên một câu chuyện có thật, mình đi tìm, không tìm ra nguyên mẫu của phim nhưng lại tìm thấy rất nhiều câu chuyện kiểu như thế, tất nhiên, là ở Trung Quốc. Những người nông dân Trung Quốc có niềm tin về việc lá rụng về cội, cả đời có phiêu dạt đâu đâu nhưng yên nghỉ cũng phải nằm ở nắm đất quê nhà.

Một niềm tin có lẽ cũng phổ quát. Nông dân người ta hay thế. Khi mình buồn buồn, mình cũng nghĩ, đợi mình giàu giàu, về quê, cất cái nhà nho nhỏ trên miếng đất chiếm dụng của Lơn Ca, bên cạnh những anh em chú bác, rồi trồng hoa, uống trà, nghe gà kêu như trong bài hát mấy nay đang trend tiktok. Nhưng bạn mình nói, ở quê không có nhiều thương hiệu trà sữa như trong Sài Gòn đâu, thế là mình lại phải đắn đo.

Những tình cảm cao quý khởi lên trong lòng, để biến thành hành động, bao giờ cũng đầy thử thách!

10/05/2026

ĐỘ CHỊU CHƠI CỦA CHỊ NĂM TIẾT

Má mình tên trong khai sinh là Tuyết, nhưng lười chu môi, nên nguyên cả họ ngoại chuyển sang vần iết. Ngày thanh niên, mỗi lần cậu Sáu xin tiền đi tán gái, bữa nào má cho thì cậu nói chị năm chị năm, bữa nào má không cho, cậu gọi luôn là bà năm kiết. Đọc cũng vần vè, thuận miệng, mình bắt chước gọi theo, má mình nói: câm mồm, đồ mất dạy.

Hồi má còn trẻ và mình còn trẩu, mình nói, sao má xấu mà ưng được ba, má hê. Ba mình cừ ha hả, ta nói nên má mầy đửng mua xổ số, bả trúng độc đắc hồi ưng tao rồi. Má mình lườm ba mình, xùy một cái dài hơn 1 hơi hát của Kim Tử Long, rồi chỉ vô mặt mình nói: nhớ mặt mày nghen.

Nhưng rồi má hết trẻ và khi mình hết trẩu, mình nhận ra má mình có một thân bản lĩnh, và chịu chơi rất. Ông ngoại là một huyền thoại về độ gia trưởng và Trương Phi, nhưng trong ba cô con gái của ông, chỉ có má là bất chấp: dám trang điểm, mặc quần trắng, mặc ống loe cực mốt khi đi chơi với bạn. Ngày thanh niên của má, mỗi dịp Tết, má phải xếp lịch đi chơi cho hết cả lên rừng xuống biển với bạn bè. Các dì cậu coi đó là chơi bời, đem điều đó ra chế giễu, nói qua nói lại rồi cãi nhau, cãi nhau thì kiếm cái gì làm đau nhau mà nói cho trí mạng, tất nhiên là phải bo đì samsung, chê cái mũi tẹt di truyền từ ông ngoại của má. Uất quá, nghe cậu sáu kể, lần đó má suýt từ mặt anh em. Sau này, má hay khen, bảo trên mặt mình có mỗi cái mũi là nhìn được. Hehehe, mình biết cái ẩn ức của chị chàng, nhưng mình cần tiền, nên không dám nói ra.

Năm má mình sinh chị Xuân, 25 tuổi, thì mất bàn tay phải. Mất bàn tay thuận, lại tập tành làm mọi thứ bằng tay trái. Mình nói, má ngon, chịu chơi hen, má chấp cuộc đời, chơi tay không thuận luôn. Má mình nói, mày câm mồm đi, tao cực trần thân, không nói hết chứ ở đó mà chịu chơi. Năm mình 18 tuổi, viết bài thơ Một bàn tay, được đăng trên mục gì của Khoa Văn ấy, được nhuận bút 20 hay 50k không nhớ nữa. Mình gọi về nói với má, nói dóc, tháng này con làm thơ có nhuận bút, được 1 triệu rồi, má không cần gửi tiền vô nghen má. Má nói, thiệt hở, 1 triệu luôn hở, có chữ có nghĩa đỡ quá mày ơi.

Sau đó thì mỗi vài năm, cơ thể má lại giảm biên chế vài cơ quan. Mình nói, nhà nước phải mời má làm cố vấn Ban tinh giản bộ máy ấy chớ, má mình nói, mày câm mồm đi, tao đau thấu trời chớ ở đó mà tinh giản tinh diếc. Hehe

Bài thơ nhuận bút 50k của mình:

MỘT BÀN TAY

Con biết trời sắp mưa
Không phải qua thông tin thời tiết
Mà con biết bởi những đêm trằn trọc
Tay mẹ đau, khi trái gió trở trời

Chiến tranh đi qua
Hung hãn cướp đi một bàn tay mẹ
Với bàn tay còn lại
Mẹ dìu con từng bước trưởng thành

Mười tám năm, thoáng chốc bỗng mong manh
Con chưa hiểu thế nào là mất mát
Chưa hiểu hết tình thương trong những lần mẹ phạt
Khi hiểu ra, mẹ đã bạc mái đầu

Con phải tìm đâu
Bàn tay ngày xưa con đã từng ghét bỏ
Bàn tay ngày xưa sần sùi, méo mó
Bàn tay lạ lùng
Không giống những bàn tay

Dạy con rằng đời có luật trả vay
Biết trân trọng những niềm vui thường nhật
Hạnh phúc lớn lao, con biết đâu, đánh mất
Để suốt cuộc đời
Ray rứt
Một bàn tay

Hình chụp hè năm 2024, chị Năm Tiết đang lựa trái bưởi trồng trộng cho mình mang đi ăn vã đợi giờ bay.

25/04/2026

TIẾT SINH HOẠT LỚP NGÀY TẤT NIÊN

Giờ sinh hoạt chủ nhiệm, thầy Minh nhắc nhở: “Còn một tuần nữa là Tết, nhưng mình năm nay lớp 12 rồi, tuần này lại kiểm tra tập trung Lý, Anh, phải tập trung ôn bài cho tốt. Bây giờ mà có tư tưởng rã đám, chăm chăm lo lên kế hoạch đi chơi thì thôi rồi, ở đó mà đậu Đại học nhé, mơ đi! Tôi là tôi…”

Thầy đang nói dở, bỗng im lặng, ánh nhìn dừng lại ở Minh Khang, giọng thầy nghiêm khắc:
- Khang! em có nghe tôi nói gì không?
- Dạ… dạ…
- Chứ em vừa chuyển qua chuyển lại tờ giấy gì đó?
- Dạ… dạ…hông có gì đâu thầy!
- Sao không có? Đứng y đó cho tôi. Duyên, em đọc tờ giấy bạn Khang mới chuyển qua cho tôi nghe!

Duyên đứng dậy, mặc tái mét, chần chừ một lúc, nhưng bắt gặp cái im lặng chờ đợi của thầy, nó cúi xuống, đưa tay vào hộc bàn, lấy lên tờ giấy được đánh máy cẩn thận mà thoạt nhìn y hệt mấy tờ chương trình tour du lịch của nhà trường gửi về cho gia đình khi trường có chương trình ngoại khóa. Duyên đưa tờ giấy lên, đọc lí nhí. Thầy nhắc, nó hít một hơi, rồi đọc lại, giọng to rõ như đọc bài:
“ Thư báo. Nhằm thực hiện chủ trương học đi đôi với hành, lí thuyết gắn liền thực tế, nay Hội Ăn Chơi lớp 12a1 trường trung học phổ thông Hoàng Hoa Thám tổ chức chuyến dã ngoại “Hóc Môn- Chợ Xóm Mới- Quá xá đã” với tiêu chí: “Quẫy từ trong lớp quẫy ra ngoài đường- Quẫy từ thành thị quẫy tới nông thôn- Quẫy từ đồng bằng quẫy lên miền núi- Quẫy hết tuổi trẻ quẫy luôn tuổi già- Quẫy khắp mọi nơi, nhà nhà cùng quẫy”. Để cho các dân chơi có những ngày xuân ý nghĩa của năm cuối cấp, kính mong phụ huynh các dân chơi hợp tác cho các dân chơi đi chơi lén lần này. Xin kính gửi phụ huynh chương trình cụ thể chuyến dã ngoại của Hội như sau...”

Duyên ngừng đọc, nhìn lên. Thầy nhắc: “Em cứ đọc tiếp đi!”. Duyên đọc như một cái máy, không nhớ cụ thể mình đọc tiếp những gì, chỉ biết đến đoạn “Cơ sở lưu trú: nhà ở thoáng mát, một đống khách một phòng, nằm ngay trung tâm nghĩa địa. Khu vệ sinh thoáng đoãng, thân mật với cửa có lỗ hở và không thiết kế khóa, tạo cảm giác mới lạ về đêm” thì thầy Minh lấy tay che miệng. Được thể, cả lớp cũng khỏi cần nhịn nữa, cười rần rần.

Đợi lớp cười cho đã rồi thầy Minh mới hỏi, ra chiều nghiêm túc nhưng giọng đã dịu hẳn lại: “Hội trưởng Hội ăn chơi 12a1 là ai hả lớp?”. Cả lớp im lặng, đầy cảnh giác. Thầy hỏi tiếp: “Vậy ai nhà ở Hóc Môn, Chợ Mới đứng lên tôi coi?”. Minh Khang từ từ đứng dậy. Thầy đắc thắng: “Tôi biết ngay là em mà! Học không lo, cái gì đâu đâu thì giỏi lắm!”. Nghe thầy mắng yêu vậy là yên tâm rồi, lớp nhao nhao lên: thầy đi hông thầy, đi đi thầy ơi, đi nghen thầy.

Thầy Minh không trả lời, đợi cái đám nhí nhố lắng xuống , thầy hỏi:
-Mấy đứa đi Tây Ninh lần nào chưa?
- Chưa ạ. Yeah Thầy! Thầy cho lớp mình đi Tây Ninh bây ơi!

Lại xôn xao. Tiếng thầy ồ ồ át đi tất cả:
-Nhà thầy ở trển, vườn rộng, trái cây bao la, mấy đứa học thi đại học cho giỏi đi, tháng 7, thi xong, lớp đi xe bus lên nhà Thầy chơi. Hồi đó, Thầy xin phụ huynh cho, khỏi đi lén. Đã là dân chơi thì phải đi chơi đúng điệu chớ. Mốt lên trên đó, leo núi Bà Đen, mấy đứa con gái tha hồ mà chụp hình up facebook nha!

Tụi con gái là chúa điệu đà và ham chụp ảnh, nghe thầy nói thế, hoan hô rần trời. Thành Hưng, như mọi khi, đưa hai tay giả vờ đấm vào ngực như Kinh Kong, thiếu điều hú hét nữa thôi, nhưng chắc do trong giờ học nên nó tự chủ được.

Bí thư kiêm đội trưởng đội văn nghệ Đức Hòa tranh thủ lúc thầy dễ tính, đứng dậy xin liền: “Thưa Thầy, ngày cuối năm rồi, tụi em xin hát chúc thầy một bài ạ!” rồi không đợi thầy đồng ý hay không, nó chạy xuống cuối lớp mang trống Cajoy. Tuấn Huy thì dè dặt hơn, nhìn thầy rồi mới xuống đi dám lấy chiếc ghita. Hôm nay đội văn nghệ hẹn nhau sau giờ học ở lại tập tiết mục cho đêm Văn nghệ Xuân của trường nên đủ cả dụng cụ. Hồng Huệ là ca sĩ chính, kiêm luôn gõ đệm nhịp. Để tăng phần hoàng tráng, Trung Kiên lắp luôn micro có giá đỡ như của ca sĩ chuyên nghiệp cho bạn hát.

Khi đội hình đã dàn ra trên bục giảng, cả bọn mới nhìn nhau, không biết hát bài nào tặng thầy. Vì chương trình ca nhạc trong giờ sinh hoạt là bất ngờ. Bình thường giờ sinh hoạt thầy hay nhắc nhở học hành, xử lí mấy đứa đi trễ hay bị ghi sổ đầu bài, nếu còn thời gian thì thầy cho lớp sinh hoạt. Nhưng sinh hoạt cũng chủ yếu là thảo luận một câu chuyện để rút ra kĩ năng sống gì đó. Chứ tổ chức luôn một chương trình văn nghệ như hôm nay thì có nằm mơ cũng chẳng đứa nào nghĩ thầy Minh đột nhiên dễ tính vậy. Thế nên, trước tình huống bất ngờ này, đội văn nghệ bắt đầu bối rối. Lúc nãy háo hức bao nhiêu thì bây giờ lúng túng bấy nhiêu. Ca sĩ chính đòi hát bài “Thầy ơi” nhưng ghita Huy lại gãi đầu nói nho nhỏ: “Tao chưa tập đệm bài đó!”. Hòa đề xuất “Happy new year” thì Huệ kêu Huệ chỉ hát được bài “Happy birthday” thôi, còn bài “Happy new year” thì chỉ thuộc mỗi đoạn điệp khúc. Đang nói qua nói về chẳng biết hát bài nào thì thầy Minh gợi ý: “ Thôi ! Cả lớp hát chung một bài đi. Hát bài ruột của bạn Thế Vinh đi hen! Bài một nhà hai nhà gì gì đó!”. Cả lớp cười rần rần. Thành Hưng hăng hái đứng lên bắt nhịp: “Khi hai ta về một nhà, khép đôi mi chung một giường, đôi khi mơ cùng một giấc, sáng thức chung một giờ”.

Cái giọng cao chót vót một cách cố ý của nó khiến bài hát nghe thật buồn cười, cả lớp vừa cười vừa vui vẻ hát theo. Chỉ có Thế Vinh là không hát, nó lúng túng nhìn thầy, gượng gạo cười mà như mếu, rồi nhìn sang cô bạn gái Phương Quỳnh ngồi cạnh. Má Quỳnh đỏ lựng, Quỳnh cúi xuống giả vờ lật lật tập như thể không biết mọi người đang nói gì. Học cùng nhau ba năm, mãi đến sáng nay, đứng tập trung dưới sân, Vinh mới lấy hết can đảm, bỏ một tay vào túi quần cho bớt run, rồi khều khều Quỳnh mà nói: “Mai… tui qua chở Quỳnh đi học nha”. Quỳnh bị bất ngờ, ngẩn tò te một lúc rồi mới nhỏ nhẹ từ chối: “Thôi… để tui tự đi. Vinh lo mà đi sớm đi, đi trễ hoài mà bày đặt chở người ta”. Nói xong, Quỳnh vội quay lên, nhưng Vinh vẫn kịp nhìn thấy má Quỳnh đỏ lựng. Đỏ mặt y hệt như bây giờ.

Trên bục giảng, thầy Minh âu yếm nhìn đám học trò quậy như giặc giờ đồng thanh hát chúc mình bài “Một nhà”. Thầy cười hiền khô, chẳng thấy cái nghiêm khắc hằng ngày của Thầy đâu hết. Ngoài sân trường, hình như Tết đã đến rất gần.

ảnh cây điệp trái tim trong một lần hiếm hoi không chia hoa thành 2 lần nở

18/04/2026

CUỘC CHIẾN ÂM THẦM CỦA KHOA

Đầu năm nhận lớp, lúc bầu ban cán sự tạm thời, thầy Huận hỏi: “Bạn nào đã từng làm lớp trưởng năm ngoái hen?”. Triều thấy thằng Khoa không giơ tay. Rõ ràng năm ngoái nó làm lớp trưởng lớp 9a2 . Vậy mà bây giờ nó ngồi im re, giống như thầy đang hỏi chuyện của ai ai ấy.

Đợi một lúc không thấy ai tự giác nhận rằng mình đã từng làm lớp trưởng, thầy Huận mới kêu:
-Vầy là năm ngoái không ai là lớp trưởng hen? Vậy năm nay phải chọn một lớp trưởng mới toanh hen? Có ai xung phong không hén?.

Cả lớp chắc ai cũng mắc cười cách nói luôn luôn kết thúc bằng hen hoặc hén của thầy, nhưng đầu năm lớp 10, lạ nước lạ cái, không đứa nào dám cười hết. Lớp vẫn im re. Thầy tiếp:
-Không ai nhận là thầy kêu lô tô hen. Trúng ai người đó làm hen….Hôm nay ngày nào hen. 14 hả, ừ ,vậy …em Thảo Trúc là em nào, hen?
Không phải là một cánh tay giơ lên, mà… có nguyên một bạn nữ đứng bật dậy:
- Nhưng… thưa thầy, con số 39 lận mà thầy!”
Thầy cười tủm tỉm:
- Ờ thì em số 39, thầy hỏi ngày là để tí chiều đi ăn đám cưới thôi, có liên quan gì đâu. Em làm lớp trưởng nghen. Thầy thấy em dám nêu thắc mắc vậy là tốt. Làm lớp trưởng phải như thế mới được chứ!

Cả lớp cười rần rần vì bất ngờ cách giải thích quá …xì tin của thầy.
Thật ra Thảo Trúc không những đã từng là lớp trưởng năm lớp 9 mà còn là Liên đội trưởng của trường cấp hai. Hóa ra thầy đã nghiên cứu kĩ rồi. Chuyện Trúc từng làm liên đội trưởng là sau này thân thiệt thân với Trúc, Triều mới biết, chứ hôm đó, Triều và cả 44 nhân mạng lớp 10a15 cứ nghĩ Thảo Trúc đã trở thành lớp trưởng trong một cuộc chọn lựa đầy tính ngẫu hứng của thầy chủ nhiệm.
“Thảo Trúc là lớp trưởng thì chán chết!” Suốt hai tuần đầu, Triều toàn nghe thằng Khoa nói thế. Bởi vì theo Khoa, lớp trưởng phải cao lớn, oai phong. Ít nhất cũng phải dòm sáng sủa một tí chứ Thảo Trúc thì da nâu nâu, lùn xủn, lại còn tròn vo, dòm y cái bánh rán quá lửa. Con gái mà giọng chẳng trong trẻo gì cả, lúc nào cũng nói sang sảng như có gắn sẵn một cái loa trong người. Tóc tai của nó còn chán hơn, con gái ai lại đi cắt tóc ngắn củn vậy. “Nói chung là người đại diện cho bộ mặt lớp chọn khối D của trường mà dòm vô chẳng chút văn chương thi phú gì hết. Nói chung là tao hông có ưng!” Khoa thường chốt lại câu này sau mỗi lần nó kết thúc bài nói chê bai lớp trưởng. Tất nhiên nó chỉ nói với Triều nghe thôi, vì bây giờ Triều ngồi chung bàn với nó. Triều không có ý kiến gì không phải vì đồng tình, mà tại Triều vốn hiền, thấy thằng Khoa nói hăng quá, Triều không nỡ nói ngược lại.

Triều nói cho có chuyện: “Ờ! Mà sao đầu năm, mày không nói với thầy là mày làm lớp trưởng năm ngoái? Có khi thầy chọn mày làm lớp trưởng rồi!”.

Thằng Khoa lại bắt đầu bài diễn văn. Trời ơi, khờ ghê, làm lớp trưởng chi cho mệt mày ơi. Đầu năm chưa có danh sách dò bài kiểu gì thầy cô chẳng kêu “Lớp trưởng lên bảng đi!”. Bài tập khó quá, không ai xung phong lại “Lớp trưởng lên bảng đi!”. Mỗi khi không thuộc bài hay vi phạm một chút nội qui, kiểu gì cũng bị la “Em là lớp trưởng gì kì vậy?”. Giáo viên chưa lên lớp, lớp ồn, kiểu gì thầy cô giám thị cũng ghé lại hỏi một câu quen thuộc: “lớp trưởng lớp này đâu?”. Đó là chưa kể cái khoảng theo dõi tình hình học tập, kỉ luật hằng ngày để thứ hai còn sinh hoạt lớp. Thôi cho tao xin “kíu”, tao không làm đâu.

Nghe Khoa nói, Triều mới nghĩ: Thảo Trúc là con gái mà làm lớp trưởng, đã cực rồi, còn bị thằng Khoa chê ỏng chê eo. Tự nhiên Triều thấy tội nghiệp lớp trưởng quá. Triều bực bội thằng Khoa ghê. Cái thằng! Đã không dám làm lớp trưởng mà khi người ta làm, lại ngồi nói “như đúng rồi”. Triều không nói ra cho Khoa biết suy nghĩ của mình, nhưng cũng không muốn nói chuyện thêm để nghe nó than vãn lớp trưởng chán thế này thế nọ nữa. Triều giả vờ cúi xuống quyển sách bài tập toán như đang chuẩn bị làm bài mà trong lòng vẫn còn khó chịu lắm. Lát sau, bút Khoa hết mực, nó quay sang mượn Triều. Hộp bút ở trong cặp có nhiều bút mới, viết êm lắm nhưng Triều không lấy, chỉ đưa cho Khoa mượn cây bút cũ, mực ra không đều, nét đứt nét được. Nhìn thằng Khoa đánh vật với cây bút, vừa làm bài vừa làu bàu “ Bút gì mà cùi bắp quá!” tự nhiên Triều thấy… vui vui! Đáng đời!

Sau này học cùng rồi chơi cùng, Khoa mới hết nói xấu lớp trưởng nhưng bản tính nó vẫn thế, thỉnh thoảng nếu có dịp nó lại nói xiên nói xéo và châm chọc Thảo Trúc. Giờ Lịch sử cô hỏi chế độ mẫu hệ thời xã hội công xã nguyên thủy là gì nó giơ tay trả lời với cô “Thưa cô là cái xã hội ở đó người phụ nữ nắm mọi quyền hành ạ!”. Trước khi ngồi xuống, nó vẫn kịp quay xuống bàn dưới, nói nho nhỏ thêm, cố ý cho Thảo Trúc nghe thấy “Giống lớp mình bây giờ nè!”. Giờ địa lý, cô hỏi người Việt thuộc giống người nào? Nó không dám giơ tay phát biểu sợ bị ghi vào sổ đầu bài là “Khoa nói linh tinh trong giờ học” như lần trước nên quay sang Triều nói nhỏ “Tất nhiên là người da vàng thuộc giống Môn-gô-lô-ít trừ mấy người ngoại lệ như Thảo Trúc. Nó là hậu duệ của Hitlle thì thuộc giống da vàng thế nào được!”. Giờ kĩ thuật công nghệ, thầy kêu vẽ hình chiếu đứng một vật thể bất kì, nó lấy tờ giấy nháp vẽ một vòng tròn to với một chấm nhỏ ở giữa tâm, kêu đó là hình chiếu đứng của Thảo Trúc, lại còn giảng giải kĩ lưỡng với Triều là “Cái chấm ở giữa là cái đầu của bạn ấy đấy”.

Triều biết, Khoa nói thế là vì nó vẫn hậm hực Thảo Trúc chuyện hôm 20/11. Ấy là dịp trường tổ chức thi báo tường, thằng Khoa vẽ đẹp nhất nhì trong lớp nhưng vẫn không ở lại sau giờ học để tham gia trang trí báo, lấy cớ là “nhà tui xa lắm!”. Lúc đó,Trúc không nói gì nhưng đến giờ sinh hoạt lớp, nó phê bình Khoa trước tập thể, kêu Khoa cá nhân, không biết vì tập thể lại còn méc thầy một cách công khai việc Khoa trốn một tiết học thể dục buổi chiều để chơi Liên minh ngoài quán nét chứ không phải xe bể bánh như là nó trình bày với cô Hằng. Thầy Huận giận lắm, phạt Khoa viết kiểm điểm nộp cho cô Hằng, trực lớp một tuần, rồi còn mời phụ huynh nữa. Bữa đó, Khoa tuyên bố: “ Từ nay, tao với ThảoTrúc như mặt trăng với mặt trời!”. Tất nhiên nó cũng chỉ tuyên bố… âm thầm với Triều thôi chứ làm gì đủ dũng khí để tuyên chiến công khai với Trúc! Bởi vì đâu cứ gì là Khoa, ngay cả Minh Anh vốn là bạn thân mà vẫn bị Thảo Trúc phê bình trước lớp vì ngủ nướng bên phòng bán trú nên lên lớp muộn năm phút đó thôi. Trúc công bằng mà! Triều nghĩ vậy nhưng ngại Khoa giận nên không nói.

Cuộc chiến “âm thầm” của Khoa với Trúc chắc còn kéo dài lâu lâu nữa nếu không có sự thay đổi bất ngờ trong học kì II. Thay cho môn bơi, đến học kì này, lớp học nhảy cao. Thảo Trúc đã hơi thấp người, lại còn tròn quá, nên dù bạn có chăm chú nghe giảng các bước một cách kĩ lưỡng, khởi động một cách bài bản đến mấy, thì nhảy suốt mấy lượt, Trúc vẫn không có cách gì qua được mức xà 1,1m. Tranh thủ lúc cô Hằng cùng các bạn sửa lại tấm đệm để nhảy cho an toàn thì Khoa hát nho nhỏ bâng quơ một câu đầy ẩn ý: “Đường thương đau đầy ải nhân gian, ai chưa qua chưa phải là người”. Không ai trong lớp cười để hưởng ứng trò đùa đó của nó. Tưởng mọi người không nghe, Khoa hắng giọng định hát to hơn, Triều gắt lên khe khẽ: “Khoa! Thôi đi! ” Lần đầu tiên Khoa thấy mặt Triều nghiêm như vậy. Nó nín thinh.

Phía giữa sân tập, Trúc bặm môi, lại chạy đà rồi lại… làm rơi xà thêm mấy lần nữa.

Tiết học hôm đó, cả lớp chỉ còn mỗi Thảo Trúc là không qua. Nhìn mặt Thảo Trúc buồn xo, không còn vẻ tự tin hằng ngày đâu nữa hết. Tự nhiên Khoa chợt nghĩ rằng hình như mình ác ác.

Chiều về, Khoa không đi cùng đám thằng Phúc mà ngồi dưới bồn cây phượng vĩ, có ý đợi Thảo Trúc nộp xong sổ đầu bài trên phòng giám thị rồi cùng ra trạm chờ xe buýt. Nó định động viên bạn bằng một câu gì đó mà nghĩ mãi vẫn chưa ra câu gì cho hợp. Bối rối quá, nó định giả lơ, không nhìnThảo Trúc luôn, coi như đang ngồi chơi chơi vậy. Thật bất ngờ,Thảo Trúc lại mở lời trước: “Khoa chưa về hả? rảnh hông qua sân tập, đỡ xà giùm cho tui tập nhảy một lúc nữa với!”. Thật bất ngờ!

Hôm ấy, Khoa về nhà trễ hơn mọi ngày gần 30 phút. Thảo Trúc vẫn chưa nhảy qua mức xà 1,1m. Sợ Trúc buồn, Khoa hăng hái đề nghị: “Hông sao đâu, bữa nào thi, tui với thằng Triều đứng canh xà, khi nào tới lượt Thảo Trúc nhảy, tụi tui lén cô Hằng chỉnh xuống mức 1m cho”. Thảo Trúc cười hiền: “Thôi, hông cần vậy đâu. Chiều nào tui cũng tập miết, chắc cuối năm là nhảy qua mà!”

Thế là chiều nào cũng vậy, sau giờ tan trường, Khoa cứ rủ Triều nán lại trên sân tập thêm 30 phút. Cứ chốc chốc, tiếng thằng Khoa lại vang lên: “Cố lên Trúc đô, cố lên Trúc đô”.Có lúc nó lại hét: “Nhảy mạnh lên, Trưởng!” Chẳng biết nó đặt biệt danh cho Thảo Trúc bao giờ mà lung tung thế. Cái thằng, thiệt là kì!

Mình và thanh xuân vườn trường của nàng thơ 12a16

11/04/2026

CHUYỆN CỦA VỸ

Nói đến thế mà cô vẫn không cho Vỹ về chỗ cũ. Cô kì quá, chỉ là một lần bị ghi sổ đầu bài “Gia Vỹ không tập trung trong giờ học” mà Cô nỡ lòng chuyển Vỹ lên bàn đầu, đối diện bàn giáo viên. Chuyển lên đây Vỹ không ngại sẽ bị giáo viên “chiếu tướng” vì thực ra Vỹ học môn Anh giỏi, các môn khác tàm tạm, năm ngoái Vỹ cũng được đứng hạng 6/45 của lớp tăng cường Tiếng Anh cơ mà. Chuyển lên đây với Vỹ chỉ có một cái phiền thôi, phiền vì không được ngồi sau lưng Lan Thảo.

Thảo là người Vỹ đã biết mặt khi đi làm hồ sơ vào lớp 10 vào trường năm ngoái. Ngày nhận hồ sơ đông quá, mọi người phải lấy số thứ tự và ngồi chờ gọi. Vỹ lớn rồi, mẹ bảo Vỹ phải tự đi nộp hồ sơ vì mẹ còn bận họp. Mẹ lo lắng hỏi hai ba lần:“ Có được không hả con?” Vỹ cũng phải nói với mẹ hai ba lần: “Dạ được mẹ à, nếu không biết gì các thầy cô sẽ hướng dẫn thôi ạ! Sợ gì!” Vậy mà không hiểu sao Vỹ vẫn ngài ngại, ngài ngại thôi nghen, khi cầm hồ sơ vào trường. Trường mới mà, nếu trường cũ Vỹ chẳng lúng ta lúng túng như thế đâu. Cam đoan đấy.

Bạn nữ ngồi bên cạnh Vỹ chờ gọi số hôm đó là Lan Thảo. Thảo người tròn tròn, gương mặt tròn tròn, đôi mắt thì cũng tròn tròn, chỉ có cái miệng là không có hình dạng cố định thôi vì bạn ấy… nói liên tục. Bạn ấy hỏi Vỹ học trường nào, trường đó đó hả, có biết Phương Thảo 9a1 không, con bé trắng trắng đeo kiếng cận á, không biết hả, biết Mai Loan 9a3 không, con bé mỗi lần nói là cười ha ha đó, không biết hả, biết Hồng Ngọc 9a3 không, con bé cà chớn á, hay nói chuyện tiếu lâm mà cái mặt tỉnh ruội á, không biết hả? Ủa sao cái gì cũng không biết hết, ủa có học trường đó thiệt không dậy? Chớ bạn học 9a mấy, à, 9a7 hả, lớp đó tui hông biết ai hết. Bạn thi vô đây được mấy điểm, thì cứ nói đi ngại gì, à, giỏi Anh văn vậy, tui làm có 8 điểm à, nhưng điểm Văn tui cao hơn 0,25 nghen, tui học quá trời mới được vẫy á. Năm nay bạn có đăng kí lớp chọn không? Không hả, ừ nghe mấy anh chị nói học lớp chọn mệt lắm, bài nhiều mà khó không hà.

Thảo còn nói nhiều lắm, chẳng hiểu sao bạn ấy có rất nhiều chuyện để nói. Hỏi đó, rồi nghe Gia Vỹ trả lời, rồi bình luận, rồi hỏi, rồi bình luận. Nhiều chuyện nhưng bạn nói chuyện rất tự nhiên, rất vui, tự nhiên Gia Vỹ cũng nghĩ, hai đứa cứ như quen biết nhau lâu lâu rồi, cứ như học cùng năm ngoái, năm nay lại gặp nhau ở trường mới vậy. Buổi ngồi chờ gọi số hôm ấy trôi qua thật mau, cũng thật vui nữa.

Ngày khai giảng, Vỹ vào trường cũng có ý nhìn quanh quất xem gặp bạn nào quen đã từng học cùng trường cũ không, nhưng tính Vỹ hơi rụt rè nên chắc chỉ các bạn chung lớp mới biết, chứ cùng trường thì cũng… chả biết ai. Nhưng mà Vỹ cứ tìm tìm. Biết đâu. ..
Bỗng bốp một cái, một bàn tay đánh vào vai Vỹ, chưa kịp quay lại Vỹ đã nghe Lan Thảo cười: “Ê! Vỹ nè! nhớ tui hông? Lan Thảo nè. Bữa nộp hồ sơ á!” Vỹ cười thân thiện: “Trời, mới gặp bữa trước mà sao không nhớ!” Hóa ra hai đứa học cùng lớp. Vậy là vào lớp 10, những ngày đầu bỡ ngỡ bạn bè mới toanh, Vỹ hay nói chuyện với Thảo như hai đứa là bạn cũ lâu lẩu từ đời nào. Thật ra, Vỹ ngồi nghe thôi, Thảo nói không hà, chẳng hiểu sao bạn ấy có rất nhiều chuyện để nói, cứ chuyện nọ xọ chuyện kia, liên tù tì.

Lan Thảo rất hay cười, sau này thân thân hơn nữa Vỹ mới thấy bạn ấy cũng cà chớn. Có lần ngồi ăn mì gói dưới căn tin, Vỹ sơ ý để nước sa tế bắn lên áo trắng, Thảo mới mách nước: “Lấy cục đá chà lên vết đó đi, tối về giặt mới ra” Vỹ tưởng thật, thò tay vô cốc Coca lấy đá chà khí thế lên áo. Khi ngực áo bị ướt tèm nhem, Thảo mới kêu: “Haha, nói vẫy mà cũng tin!” Đúng là cà chớn quá, nhưng cũng vui mà, nên Vỹ cũng cười thôi.

Vỹ nghĩ người như Lan Thảo rất hóm hỉnh, vui tính, chắc chẳng khi nào bạn khóc. Ấy vậy mà lần đó, Vỹ đã thấy Thảo khóc. Đó là ngày học gần Tết,vừa thi học kì I xong, không khí Tết hình như đến đâu trước cửa lớp rồi, lớp nhoi nhoi quá, học không tập trung. Cô Nhân mới kêu “ Lớp mình mới vào, gặp nhau chưa lâu, để thêm phần hiểu nhau, các em hãy chia sẻ với bạn bè về sở thích của mình đi!”. Hôm đó vui lắm, lớp thi nhau… tham gia phát biểu. Phúc thì kêu Phúc ưng đán đàn ghi ta, vì thấy mấy anh cầm đàn, lãng mạn mà chanh chảnh sao sao á, nhưng tập đàn thì đau tay quá nên em mua đàn rồi nhưng mai mốt em mới đánh. Khoa thì kêu Khoa ưng đánh Liên minh, đánh Liên minh vui quá trời, còn luyện được tinh thần đồng đội…

Cô kêu đến Vỹ, Vỹ không dám nói mình ưng đọc sách, vì sợ các bạn nói làm bộ quá hén. Vỹ mới kêu Vỹ ưng xem phim, cũng không dám nói mình ưng xem phim hoạt hình, sợ các bạn kêu ngây thơ quá hén, nên Vỹ kêu Vỹ thích xem phim hành động Mĩ. Cô kêu Thảo, Thảo kêu Thảo nói : “ Nói thiệt được hông cô? Dạ vậy con nói thiệt, con ưng coi quảng cáo. Coi quảng cáo bánh Kinh đô á cô. Dạ, coi quảng cáo đó thôi, coi đi coi lại mấy lần cũng được ạ. Dạ, tại tại nó hay mà cô. Dạ, tại cái gia đình trong quảng cáo hay quá, ông ba trong quảng cáo đó… tốt quá.”. Nói vậy thôi, mắt Thảo rưng rưng. Cô Nhân không hỏi thêm, lớp cũng im lặng. Cô Nhân đi xuống , vỗ vỗ vào vai Thảo : “Ừ. Không sao con gái à. Cô cũng ưng coi quảng cáo mà!”. Nước mắt và cả…nước mũi Thảo, rồi của cô nữa, thi nhau rớt xuống làm nhòe cả trang vở bài tập Toán mà Vỹ cho Lan Thảo mượn chép. Nhưng mà Vỹ không dám nói. Vỹ thấy thương thương bạn, mà không biết nói gì. Cô Nhân xoa đầu bạn một lúc lâu, bạn mới thôi.

Đến năm lớp 11, Vỹ ngồi ngay phía dưới Lan Thảo. Cứ tới mấy giờ thảo luận, hoặc làm bài tập nhóm, bao giờ Thảo cũng bắt Vỹ làm thay. Cả lớp ai cũng kêu Vỹ hiền, toàn bị Lan Thảo bắt nạt. Nhưng thật ra không phải, mấy câu đó dễ hều, Thảo cũng làm được, nhưng bạn ấy lười chép một tí nên Vỹ làm thay cũng được chớ có sao đâu. Còn mấy bài tập mà kho khó, bao giờ Thảo cũng tranh luận, đóng góp, đôi khi còn cãi nhau khí thế để bảo vệ quan điểm của mình.

Ngồi phía sau Thảo rất vui, giờ chuyển tiết nào bạn ấy cũng quay xuống tía lia đủ chuyện, thỉnh thoảng bạn ấy còn mang cả bánh cupcake tự làm ở nhà lên cho Vỹ ăn chơi. Bánh thì có cái ngọt, có cái lờ lợ, có cái vị trà xanh mà ăn vào nghe chát nghét. Bữa trước Vỹ ăn xong, về nhà đau bụng cả buổi tối mà Vỹ cũng không dám nói. Ngồi sau lưng Thảo, Vỹ luôn luôn phải chuẩn bị bài thật kĩ, để khi nào không hiểu Thảo quay xuống hỏi, Vỹ phải giải đáp ngay tức thì, kiểu gì Lan Thảo cũng trố mắt ngạc nhiên : “Chu choa, ông siêu quá hen”. Thấy vui lắm.

Nhất định thứ hai tuần này, Vỹ sẽ xin cô chuyển lại chỗ cũ. Nhất định thế.

Ảnh nhà dăn chụp với đồng nghiệp, cô ấy sẽ bẩu, phờ lốp quá thì đăng cổ vào, nên mình không xin phép cổ luôn

31/03/2026

CÁI CẶP VÔ SONG- HUYỀN THOẠI BIẾN MẤT

Trà Long đã mất cái cặp vô song- huyền thoại của nó. Nó kể tin buồn này với Trang bằng một giọng rầu rầu. Thì đó. Mới đầu trận, nó để cặp ngay chân khung thành cạnh lối vào sân. Đá xong hiệp 1, quay ra, đã thấy cái cặp không cánh mà bay. Nhưng cho là đứa nào giỡn chơi, nó vẫn bình tĩnh quay lại đá tiếp. Đến khi cả bọn đã rã đám ra về, cái cặp vẫn chưa có dấu hiệu xuất hiện nó mới lo lo, đổ quạu đứa nào mà giỡn dai quá.

Đến sáng hôm nay đi học, khi chính thức bị cô Giang Hương gọi lên dò bài, chính thức bị cô nhắc tiết sau phải đem đầy đủ tập vở chép từ đầu năm cho cô kiểm tra nếu không sẽ gọi điện cho phụ huynh, mà đến giờ ra về vẫn không đứa nào mang cặp tới trả. Trà Long mới biết đã chính thức mất cái cặp vô song -huyền thoại. Cái mặt của nó, từ giờ phút ấy, mới chính thức rầu.

Ai mất cặp rầu một thì thằng Trà Long mất cặp, nó rầu đến mười. Là bởi vì cái cặp của nó có phải cặp thường đâu. Đó là cái cặp vô song- huyền thoại. Nếu bảng tin trường Hoàng Hoa Thám có mục Bí ẩn mãi mãi là bí ẩn, thì cái cặp của Trà Long sẽ được kể tên ngay từ số đầu. Công bằng mà nói, thoạt nhìn, người ta cũng khó mà phân biệt được cái cặp của nó với những cái cặp táp quen thuộc của học sinh cấp 3. Thế nhưng, phải tận mắt chứng kiến Trà Long lấy những gì ra từ cái cặp đó mới choáng. Trang đã đứng hình mấy giây khi thấy thằng bạn cùng bàn lần lượt lôi ra từ cái cặp ấy tất cả là: 4 cuốn tập 200 trang size sinh viên, một cây bút bi xanh, một cây bút chì 2B, một cái máy tính Casio 750, một cái áo mưa tiện lợi, một cái bọc nilon loại 20kg, 4 chai nước suối loại 500 ml, một cái dù sọc caro màu xanh nước biển và… toàn bộ bộ sách giáo khoa!!!

Thằng Trà Long nói, nó đã tính toán rất chi tiết, kĩ lưỡng và khoa học từng thứ để trong cặp. Tất cả mọi thứ đều đã được đơn giản hóa đến tối giản. Này nhé, bốn cuốn tập là đủ để chép bài các môn. Sao lại không đủ? Hình, đại, lí một cuốn; văn, sinh, anh một cuốn; hóa, sử, địa, công nghệ một cuốn; tin, công dân, nháp một cuốn. Rất tiện nhé, cứ đầu tập môn này, nửa tập trở về sau môn kia, lật cuối vở viết ngược lại thêm một môn nữa. Vậy là bốn cuốn đủ cho các môn, lại vương giả thêm cái vụ tập nháp cho ra dáng học sinh gương mẫu nữa chứ. Còn phải đem theo toàn bộ bộ sách giáo khoa là bởi vì, sẽ tiết kiệm rất nhiều thời gian. Đời người ngắn lắm, không thể hao phí mỗi sáng đi học là lại lọ mọ vừa nhìn thời khóa biểu vừa tìm tìm kiếm kiếm sách này sách nọ. Chưa kể trên lớp, mình sẽ hoàn toàn yên tâm mỗi khi giáo viên kiểm tra có mang sách giáo khoa không nhé. Bút bi xanh để ghi bài. Bút đỏ ghi tựa đề và highlight thì mượn Trang đi, đem theo làm gì. Bút chì với lại máy tính để làm trắc nghiệm, áo mưa và cái bọc nilon là để đối phó với ông trời. Bốn chai nước suối là để…tiết kiệm tiền mua nước.
Đã mang áo mưa sao còn mang dù á hả? Cái dù có phải là để cho mình dùng đâu. Con trai ai lại cầm dù, dòm không ra cái hệ thống cống rãnh gì hết. Cái dù là để…. cho các bạn nữ mượn khi trời mưa. Chuẩn soái ca phải vậy.

Trang đã suýt sặc nước khi nghe nó nói như thế. Thánh thần thiên địa ơi, cả một năm học thằng Trà Long đã luôn có một cái dù trong cặp để phòng khi trời mưa có cái mà cho các bạn nữ mượn! Trang không thể tin đó là sự thật. Thằng Trà Long mà Trang biết, cái thằng vừa mới đây, đã bẻ đôi cái bánh mì CỦA TRANG thành hai nửa to- nhỏ không đều, cầm phần nhỏ lên, cắn thêm một miếng rồi ĐƯA CHO TRANG mà nói: “Con gái ăn chi cho nhiều” lại là đứa mang cái dù trong cặp suốt một năm để cho các bạn nữ mượn cho đúng chuẩn galant! Đúng là không biết nói sao luôn. Trang bó tay với nó.

Đó, cái cặp của tui có phải là cặp thường đâu, nó là nguyên cái góc học tập của tui còn gì. Giờ mà mất. Chỉ riêng cái việc chép lại một môn văn là đã teo héo đời trai. Tuần trước tui vừa viết kiểm điểm cho ba tui rồi, tuần này mà cô Giang Hương bồi thêm một cú gọi điện thì cầm chắc miễn đi đá banh cả tháng.

Thằng Trà Long vừa gặm bánh mì, vừa rên rỉ. Nhưng nó có rên kiểu gì, thì Trang cũng không đồng ý chép bài thay nó được. Ý nghĩ so sánh vụ cái dù để galant với việc chia bánh mì ban nãy của Trà Long khiến Trang tự nhiên nổi hờn. Trang cũng là con gái mà, sao nó toàn bắt nạt Trang mà lại đòi đi galant với các bạn khác. Đã vậy, cho nó chép một mình cho đáng đời.

Trang không nói suy nghĩ này ra, mà chỉ từ chối bằng lí do vô cùng hợp lí. Đó là học một học kì, cô Giang Hương đã nhớ hết nét chữ của cả lớp. Bài thi vừa rồi, cắt phách không thấy tên mà cô vẫn phê: “Trăm năm trong cõi người ta/ Chữ viết thể hiện nết na người làm, Điền nhé!” vào bài Phúc Điền vì thằng này làm bài thi mà gạch xóa lung tung như viết nháp đó thôi. Trang mà chép bài thay cho Trà Long, tập có hai ba nét chữ khác nhau, cô biết ngay, cô phạt chung là chết chùm. Nhưng nhìn vẻ mặt rầu đời của Trà Long, nghĩ sao không biết, Trang lại động viên, thôi thì Trà Long chép thật lực vô, được bao nhiêu hay bấy nhiêu, rồi lên mà trình bày với cô, chứ thấy nhiều quá, nản mà không chép luôn là lãnh đủ á.

Thằng Trà Long hình như cũng nhận ra chỉ còn có nước đó, nên nó chỉ thở dài, rồi gặm bánh mì, rồi lại thở dài. Thằng này là vậy, Trang quá rành mà. Có đau buồn đến đâu, nó cũng không quên chia đồ ăn sáng của Trang. Rồi sau đó, nó sẽ ăn như là nó chỉ ăn cho xong bữa, ăn như là vì nể Trang quá mà ăn thôi chứ chẳng mặn mà gì. Nhìn cái vẻ đó, không kìm được, Trang nói thêm cho bõ ghét: “Hình như sáng mai là có tiết Văn phải hông ta?” rồi hả hê một cách kín đáo khi nhìn cái mặt xụi lơ của thằng bạn. Đáng đời!

Trang sẽ để mặc nó tối nay chép bài cho rũ tay ra, cho chừa cái tật cứ đi đá bóng là tiện tay bỏ đại cặp sách bất cứ chỗ nào cũng được. Ngày mai, Trang mới mang cái cặp lên trả. Trang sẽ không nói cho nó biết là lúc đầu Trang chỉ định cất giùm cho nó thôi. Trang sẽ nói, có một bạn ở lớp nào đó mang cái cặp qua trả cho Trà Long nè, người ta đi mau quá, tui chưa kịp dòm coi tên gì luôn, nhưng có cái cặp rồi, mừng quá Trà Long hen. Nhất định, Trang sẽ nói thế.


Hình: Bắp 3 tủi

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address


Hiệp Bình Chánh
Ho Chi Minh City