CÚI NHƯNG KHÔNG THẤP
Người Nhật có thói quen gập hơn nửa người cúi chào khách.
Cái nghiêng mình quen thuộc khi người Nhật chào khách.
Ở đất nước mặt trời mọc, hình ảnh nghiêng gập người cúi chào thể hiện cả một nền văn hóa Nhật Bản: Cúi nhưng không hạ mình. Sự nhún nhường chỉ làm tăng thêm sự nể trọng của người đối diện.
Trên các chuyến bay của hãng hàng không Japan Airlines, nụ cười luôn nở trên môi các tiếp viên. Họ sẵn sàng ngồi, chính xác là “quỳ xuống”, giúp khách sửa tư thế của đôi chân tê mỏi. Họ niềm nở, vui vẻ tiếp nhận yêu cầu của hành khách khó tính nhất. Không phải chất lượng máy bay khiến hành khách hài lòng mà chính cách phục vụ của tiếp viên khiến mọi người nghĩ tốt về người Nhật. Chỉ vài phút khởi hành muộn, toàn bộ nhân viên phục vụ mặt đất và tiếp viên, phi công dàn thành hàng ngang, cúi rạp người xin lỗi khách.
Họ thật sự đã thành công khi để lại ấn tượng sâu sắc về một nước Nhật vô cùng hiếu khách và nghệ thuật giao tiếp tuyệt vời.
Trung thực:
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các tài xế sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.
Sự trung thực của người Nhật in đậm nét ở những “mini shop không người bán” tại Osaka.
Hệ thống tự tính tiền tại siêu thị Nhật, người mua tự phục vụ, tự scan mã vạch, tự trả tiền.
Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh cho người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản.
Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka… cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách. Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từ điển.
Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 – 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.
“No noise” – không ồn
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn một hòn đảo nhân tạo để làm phi trường rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.
Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa quảng cáo, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.
Nhân bản:
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn “để phần” 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
Bình đẳng:
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, công chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên nào. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.
Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già vẫn hưởng đầy đủ lương hưu.
Nội trợ là một nghề và vẫn được hưởng lương hưu
Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.
Cúi nhưng không thấp: Ở đất nước mặt trời mọc, mọi người đều hiểu sâu sắc lý do khiến nước Nhật tan hoang sau chiến tranh thế giới thứ II, bật dậy mạnh mẽ trở thành cường quốc khiến cả thế giới phải nghiêng mình
Đại học Quảng Nam
Chào mừng quý vị và các bạn đến thăm mái trường thân yêu của chúng ta!
Trường Đại học Quảng Nam là một trường đại học công lập trực thuộc Ủy ban Nhân dân tỉnh Quảng Nam. Đại học Quảng Nam được thành lập năm 2007 trên cơ sở nâng cấp trường Cao đẳng Sư phạm Quảng Nam. Đây là một trường đại học đào tạo đa ngành, đa hệ và đa cấp. Trường đại Thọc Quảng Nam bắt đầu tuyển sinh bậc đại học năm 2007 với 250 chỉ tiêu tuyển sinh ở 5 ngành: Văn hóa-Du lịch, SP Toán, Tin học, Sin
Sáu hình ảnh cảm động về người cha
Có một người cha giữ hai cuốn nhật ký viết về con gái. Có một người cha khắc những vết khắc lên cột, vạch những vạch vôi lên tường để đo con gái lớn dần trong niềm vui và nỗi lo...
1. Có một người cha giữ hai cuốn nhật ký viết về con gái. Trong đó có một cuốn anh viết khi con đang còn trong bụng mẹ. Chín tháng mười ngày trải dài trong 100 trang viết khắc khoải mong chờ đứa con đầu lòng.
2. Có một người cha giữ một kỷ vật trong hộp đồ nữ trang gia bảo. Đó là một miếng kẽm hình tròn có đục lỗ đeo dây. Trên cả hai mặt đều ghi chữ số 34. Ít ai biết vật này có giá trị gì mà anh sợ mất nó hơn bất cứ món nữ trang quý giá nào.
Những ngày đầu con gái chào đời là những ngày anh phấp phỏng "lẻn" vào phòng sơ sinh mỗi ngày chục bận, để âu lo dòm vào đứa bé mỏng mảnh đang nằm trong lồng kính và chưa chịu mở mắt. Đứa bé mang số 34. Và những lần cô hộ lý đưa con anh đi tắm là một lần anh mong ngóng hồi hộp nhìn con số 34 để biết chắc rằng con anh không bị "lạc". Ngày đón con từ bệnh viện về, khi thay áo cho con gái, anh mừng rú lên khi thấy người ta bỏ quên "vật báu" 34 vẫn còn đeo ở cánh tay con. Anh biết đó sẽ là vật quí còn theo anh mãi mãi.
3. Có một người cha khắc những vết khắc lên cột, vạch những vạch vôi lên tường để đo con gái lớn dần trong niềm vui và nỗi lo. Những vết khắc, vạch vôi là những bức tranh nhân bản đẹp tuyệt vời trong bất cứ ngôi nhà nào.
4. Có một người cha cứ trồng thêm một cây khi con thêm một tuổi. Và vườn cây cho con gái cứ nhiều lên trong hạnh phúc đớn đau của người cha khi nghĩ về cái ngày con lên xe hoa về nhà người khác.
5. Tất cả những việc tưởng chừng như "ngớ ngẩn" của người cha dành cho con, để làm gì?
Để một ngày kia con về cùng hạnh phúc.
Ba đôi lúc nhìn quanh cho đỡ nhớ nhà mình…
Đó là câu thơ của một nhà thơ, anh đã giải thích hộ cho mọi người cha yêu con gái. Rằng đối với cha, con gái có ý nghĩa thân thiết ngự trị vào tất cả là gia đình, là ngôi nhà. Đến mức nếu không còn có con trong ngôi nhà này thì có nghĩa là ngôi nhà cũng không còn, đã xa lạ như nhà của người khác mất rồi.
May mắn sao những kỷ vật kia, những vạch vôi, vết khắc kia, "vườn cây - con gái" kia là hiện thân của con qua năm tháng, vẫn còn ở lại. Và thế là cha nhìn quanh, nhìn lên những "hiện thân" ấy để gặp lại một chút nhà mình, cho đỡ nhớ nhà mình.
6. Một ngày nọ vào bệnh viện, thấy một cô bạn gái đang đút cháo cho bố ăn, tôi chợt thấy thảng thốt với câu nói của nhà thơ Thanh Tịnh "Bố cho con ăn, con cười, bố cười. Con cho bố ăn, bố khóc, con khóc". Mới thấy vòng đời ngắn ngủi làm sao!
Mỗi người đều lưu giữ trong tim hình ảnh một người cha.
19/10/2013
Xin chúc toàn thể chị em phụ nữ:
- Dù thất bại hay thành công,
Dù lông bông hay đang làm việc
Dù thất nghiệp hay đang tìm việc
Đang ăn tiệc hay ở nhà,
Dù già hay trẻ,
Dù đang sắp đẻ hay chưa có chồng,
Dù là rồng hay là tôm,
Đang bia ôm hay trà đá,
Hút thuốc...... lá hay là không
Dù có công hay có tội,
Dù bơi lội hay karate,
Dù đi xe hay đi bộ... 20/10 vui vẻ hạnh phúc!
05/10/2013
04/10/2013
TIN KHẨN: Đại Tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp đã qua đời lúc 6:09 phút chiều ngày 4/10/2013, hưởng thọ 103 tuổi. Tin được Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người được thư ký Tướng Giáp thông báo, xác nhận.
18/09/2013
Câu chuyện Tết Trung thu trên toàn thế giới
Trong ngày lễ Trung thu, trăng luôn tròn và sáng nhất trong năm. Các bậc cha mẹ treo đèn kết hoa cho bọn trẻ như một biểu tượng của sự khai hóa.
Đối với người Trung Quốc, Tết Trung thu xuất hiện từ cách đây 3.000 năm và được tổ chức vào ngày 15 của tháng 8 âm lịch. Vào cuối mùa thu hoạch, các gia đình mừng được mùa với một bữa ăn lớn gồm bánh trung thu nhân đậu đỏ hoặc hạt sen.
Hầu hết các câu chuyện giải thích nguồn gốc của Tết Trung thu đều có liên quan tới truyền thuyết về nàng Hằng Nga sống trên cung trăng cùng với Thỏ ngọc. Truyền thuyết kể rằng, Hằng Nga là vợ của chàng thiện xạ Hậu Nghệ. Một ngày nọ, có 10 mặt trời cùng mọc trên bầu trời, gây ra thiên tai cho con người. Hậu Nghệ lấy cung bắn hạ 9 mặt trời và chỉ để lại một để mang lại ánh sáng. Thiên đình ngưỡng mộ tài năng của Hậu Nghệ và muốn mời chàng đến cõi tiên.
Hậu Nghệ không muốn rời bỏ Hằng Nga để sống cuộc sống bất tử một mình, nên chàng để vợ giữ lấy thuốc tiên. Một học trò của Hậu Nghệ biết được bí mật ấy, và vì ghen tức với tài năng của chủ, hắn đợi đến ngày thứ 15 của tháng 8 để xông vào nhà Hậu Nghệ. Nhân lúc Hậu Nghệ đi vắng, hắn đòi Hằng Nga phải đưa thuốc tiên cho hắn, nhưng Hằng Nga từ chối. Nàng nuốt lấy thuốc vào trong người rồi bay lên trời. Vì thương chồng, Hằng Nga chọn cung trăng làm nơi ở để được nhìn thấy Hậu Nghệ.
Khi Hậu Nghệ biết chuyện, chàng vô cùng thương xót và buồn bã. Chàng mang những thứ bánh trái mà Hằng Nga thích đặt ở sân vườn nhà để cúng tế cho Hằng Nga. Mọi người sớm biết được hành động ấy, và vì cũng thương tiếc nàng Hằng Nga, họ cùng tham gia vào việc cúng tế với Hậu Nghệ.
Trong ngày lễ Trung thu, trăng luôn tròn và sáng nhất trong năm. Các bậc cha mẹ treo đèn kết hoa cho bọn trẻ như một biểu tượng của sự khai hóa. Người ta nói rằng đèn trung thu được làm lần đầu tiên vào đời nhà Đường để tượng trưng cho sự bội thu mùa màng và làm đồ chơi. Trước khi nó trở thành đèn ông sao như ngày nay, người ta dùng những nhân vật thần thoại, những loài vật hay biểu tượng của văn hóa địa phương để trang trí lên đèn.
Bánh trung thu hình tròn, biểu hiện cho sự no đủ.
Bánh trung thu là một trong những biểu tượng đặc trưng của Tết trung thu. Chiếc bánh hình tròn đại diện cho sự no đủ và đoàn kết của gia đình. Có rất nhiều cách giải thích về nguồn gốc của bánh trung thu, một trong số đó cho rằng hoàng đế Đường Thái Tông đã được tặng một chiếc bánh trung thu làm quà mừng ông đánh thắng giặc Hung Nô. Hôm đó là ngày rằm tháng 8, và Thái Tông đã chỉ tay lên mặt trăng mà nói rằng ông muốn cùng các quần thần ăn bánh đêm nay. Tục lệ từ đấy phát triển với người Trung Quốc.
Ở một số nơi tại Trung Quốc, ngoài việc treo đèn kết hoa và làm bánh, những người Hàn thiểu số ở vùng núi Trường Bạch (giáp ranh biên giới Bắc Triều Tiên) còn làm những ngôi nhà làm từ gỗ thông và gọi đó là “ngôi nhà mặt trăng”. Người Thổ ở Cam Túc đặt một chậu nước sạch ở sân nhà để mặt nước phản chiếu ánh trăng, và sau đó họ dùng cành cây đánh vào mặt nước trong đêm Trung thu.
Ở Đài Loan, ngày tổ chức đêm rằm trung thu là ngày nghỉ lễ. Toàn dân tổ chức đón trung thu bằng các hoạt động nấu nướng ngoài trời. Thành phố Đài Bắc hiện có tới 11 công viên nằm bên cạnh sông hồ để phục vụ nhu cầu tổ chức trung thu của các gia đình, tại đây họ có thể nấu nướng, ăn uống và các gia đình có thể làm quen, chúc tụng nhau.
Tết trung thu được tổ chức ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là các cộng đồng người Hoa và người Việt sinh sống tại hải ngoại. Ở Việt Nam, Tết trung thu được giành cho trẻ em là chủ yếu bởi theo quan niệm của người Việt, những đứa trẻ ngây thơ thuần khiết có sự liên kết gần nhất với thế giới tâm linh. Do vậy tổ chức tết cho trẻ em cũng là cách để tiếp xúc với những người đã khuất và các bậc thần thánh.
Ở Philippines, những người gốc Hoa làm bánh trung thu rồi chia sẻ cho tất cả thân quyến, bạn bè và hàng xóm, dù là người gốc Hoa hay không. Họ còn tham gia vào một trò chơi có tên là Xúc xắc trung thu.
Tại các quốc gia khác, các khu phố Tàu (Chinatown) luôn chuẩn bị công phu cho hoạt động Trung thu hàng năm. Ngoài những hoạt động của các gia đình, người Hoa còn tổ chức các đêm diễn kịch trong các nhà hát truyền thống, và toàn bộ khu phố được trang hoàng rực rỡ bởi đủ các loại đèn. Ở khu Chinatown của Los Angeles, các sự kiện trong đêm Trung thu được phục vụ cho tất cả mọi người không kể người Hoa hay dân tộc khác, và tất cả đều miễn phí.
Hoàng Quân
THỰC TRẠNG SINH VIÊN RA TRƯỜNG !!!
Đầu đường Xây dựng bơm xe
Cuối đường Kinh tế bán chè đỗ đen
Ngoại thương mời khách ăn kem
Cạnh anh Nhạc viện thổi kèn đám ma
Ngân hàng ngồi dập đô la
In giấy vàng mã, sống qua từng ngày
Sư phạm trước tính làm thày
Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.
Điện lực chẳng dám bô bô,
Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.
Lập trình chả hiểu thế nào,
Mở hàng trà đá, thuốc lào...cho vui
Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi
"Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu"
Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?
Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn.....
Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn
Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài.
Báo chí buôn bán ve chai
Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.
Bách khoa cũng gặp đôi lần
Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng
Mỹ thuật thì đang chổng mông
Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời
Mỏ địa chất mới hỡi ôi
Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than
Thuỷ sản công việc an nhàn
Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao...!
Hàng hải ngồi gác chân cao
Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi
Bác sĩ, y tá có thời
Học xong về huyện được mời chích heo...
[ DÀNH MỘT PHÚT ĐỂ ĐỌC VÀ CHIA SẺ ]
CHÉN CƠM THỪA CÒN LẠI.
Tôi về đến nhà đã hơn 7h tối, Mẹ và em đang ăn cơm. Thấy tôi, Mẹ liền hỏi :
- Sao con về tối thế ?
- Dạ , hôm nay học 5 tiết.
Rồi không biết tôi đã ăn gì chưa Mẹ liền lấy chén đũa bảo tôi ngồi vào mâm. Bữa ăn thật đạm bạc, chỉ vài con cá nhỏ và một đĩa rau luộc. Như thế cũng là quý lắm rồi. Gia đình đang lúc khó khăn bữa ăn làm sao sung túc được.
Lúc trưa vì sợ trễ học nên tôi không ăn cơm , chỉ lót bụng bằng một ổ bánh mỳ. Chính vì thế mà giờ này tôi ăn một cách ngon lành, cảm thấy ngon miệng hơn bao giờ hết. Tôi vùi đầu vào mâm cơm mà không hay Mẹ tôi đã đứng lên tự lúc nào, rồi lại mang lên một đĩa trứng chiên.
- Con và em cứ ăn cho no đi.
- Mẹ ăn thêm cơm _ Tôi nói!
- Khi chiều Mẹ có ăn mấy củ khoai luộc ở nhà cô Hai nên vẫn còn no.
Tôi nhìn kỹ Mẹ, những nếp nhăn lại hằng sâu hơn và tóc Mẹ cũng bạc nhiều hơn. Mẹ ngồi nhìn hai anh em tôi ăn, đôi mắt người ánh lên niềm sung sướng.
Thì ra một hạnh phúc nữa của Mẹ là được nhìn thấy những đứa con ăn uống ngon miệng. Hạnh phúc của người Mẹ sao mà đơn giản và nhỏ bé.
Cơm nước xong tôi dạo bước ra trước hiên nhà thì gặp thằng bạn.
- Về lúc nào đó?
- Mới về
- Có ca nhạc ở nhà văn hoá. Đi xem với mình nhé!
Tôi vào nhà thay áo quần rồi xuống bếp xin Mẹ đi xem ca nhạc. Tôi sững sốt khi nhìn thấy Mẹ đang ăn chén cơm thừa còn lại hồi nãy cùng với một chút rau. Tôi đứng như trời trồng, cổ họng ngẹn lại không nói nên lời..!
p/s: sự hi sinh thầm lặng
CON YÊU MẸ
10 LỜI NHẮN NHỦ BẢN THÂN TRONG NHỮNG LÚC KHÓ KHĂN
Đôi lúc trong cuộc sống, chúng ta đối mặt với những khó khăn, thử thách to lớn và cần một lời động viên, nhắc nhở nào đó để tiếp tục đứng lên đi tiếp. Lời khuyên của Chàng trai kỳ diệu Nick Vujicic hi vọng sẽ là một lời động viên với những ai đang gặp khó khăn trong cuộc sống!
1. Hạnh phúc không kéo dài mãi mãi, và bản chất của nó là vậy.
2. Thất bại dạy cho ta những bài học kinh nghiệm.
3. Có thể bạn không thấy kết quả bây giờ, nhưng bạn đang tiến bộ lên từng ngày.
4. Những gì bạn cảm thấy không phải thước đo chính xác của thực tại.
5. Bạn không thể thay đổi điều mà bạn từ chối đối mặt.
6. Bạn không phải là quá khứ của mình.
7. Đôi khi không đạt được một điều gì đó lại là một điều may mắn.
8. Bạn là một sản phẩm “đang trong quá trình hoàn thiện”.
9. Không ai có thể làm thay điều đó cho bạn.
10. Cuộc sống không dễ dàng, nhưng lại rất đáng sống.
-sưu tầm-
04/09/2013
Chúng tôi đã là một gia đình như thế đấy"...
Chúng tôi lại sẽ gặp nhau, lại sẽ ngồi tỉ tê tám chuyện với nhau, kể cho nhau nghe về những kỉ niệm đẹp nhất của thời sinh viên và mỉm cười: "Chúng tôi đã là một gia đình như thế đấy"….
Ngày ấy, chúng tôi ngập ngừng khi bước vào một môi trường hoàn toàn mới và khác xa so với ngôi trường phổ thông mà chúng tôi vừa chào tạm biệt.
Ngày ấy, chúng tôi là nhưng cô cậu sinh viên năm nhất chân ướt chân ráo bước chân vào cổng trường Đại học với đầy những ước vọng, hoài bão…
Ngày ấy, chúng tôi mang trong mình niềm tự hào khi được học tập tại một trong những ngôi trường danh tiếng của quốc gia…
Và ngày ấy, như cái duyên không hẹn mà tới chúng tôi – những sinh viên được xếp chung cùng học một lớp để rồi chẳng biết tự khi nào, những con người từ khắp nơi hội tụ tại nơi đây, tại mái trường học viện thân yêu này đã trở một gia đình lớn!
Ngày ấy và bốn năm sau…
Tôi nhớ năm đầu tiên, chúng tôi còn bỡ ngỡ với môi trường Đại học đầy bí ẩn, quan sát mày mò những ngóc ngách trong trường, và rủ những người bạn mới của mình ra một góc ghế đá trò chuyện, hưởng thụ những đợt gió mát lành của mùa thu.
Đó là năm thứ hai, khi mọi thứ đã vào guồng, chúng tôi ngồi với nhau, chiêm nghiệm về cuộc sống sinh viên, về những dự định trong tương lai, những công việc làm thêm đầu đời đầy thử thách và xáo trộn …
Đó là năm thứ ba, chúng tôi còn tự nhắc nhau, đã là sinh viên năm thứ ba rồi đấy, chẳng mấy mà sẽ ra trường.
Để rồi, khi những tháng cuối cùng trong cuộc đời sinh viên cứ âm thầm lặng lẽ đến, mà ngay đã ở trước mặt, chúng tôi đều im lặng, không nói gì, chỉ biết tận hưởng những ngày thu gió thôi trong khuôn viên trường xanh ngát những tầng mây… Sinh viên năm cuối, những tháng cuối cùng còn học tập tại giảng đường Đại học, những tháng ngày sẽ trôi qua thật đáng nhớ.
Có những người bạn với tôi đã trở thành tri kỉ, có những nụ cười thoáng qua, có những cái ôm xiết chặt. Dù việc học cứ cuốn ta đi, thế nhưng, mỗi lúc nhìn lại, vẫn thấy ấm lòng bởi những nụ cười, những lời hỏi thăm của bè bạn
Tôi cảm ơn đời mỗi sớm mai thức giấc, lại được đến lớp, lại được cùng bạn chơi đùa, để yêu thương ấm áp khắp nơi nơi.
Tôi cảm ơn từng nụ cười, từng giọt nước mắt, cả những giận hờn vu vơ để từ đây, tôi tự tin bước đi trên con đường tôi đã chọn…
Tôi cảm ơn những người bạn của tôi, những người bạn cùng lớp dù không được học cùng nhau trong suốt bốn năm học Đại Học nhưng tôi biết ở đâu đó trong mỗi thành viên của lớp vẫn còn đó cái DUYÊN gặp gỡ… là nụ cười rạng rỡ, là ánh mắt như đã từng quen, là cái siết tay thật chặt, là tình cảm chan chứa mà chúng tôi dành cho nhau tuy không sâu đậm nhưng thật đặc biệt…
Sinh viên năm cuối, đứa nào cũng bề bộn những nỗi lo. Nào là những kỳ thi cuối cần phải đạt được kết quả cao nhất để hoàn thành hồ sơ, nào là chọn lựa địa điểm thực tập, nào là định hướng cho công việc tương lai.
Mỗi khi ngắm nhìn những người bạn đã thân thiết suốt bốn năm qua vẫn ngồi thủ thỉ tâm sự với nhau như ngày nào, tôi nhận ra sự thay đổi của chúng tôi đã hiện rõ rất nhiều. Ai cũng ra dáng những anh chị sinh viên năm cuối hơn, trưởng thành hơn, xinh đẹp hơn, và tự tin hơn, không còn ngại ngần bỡ ngỡ như ba năm về trước.
Gió mùa về, cả sân trường ngập nắng, những tà áo dài đậm đà màu sắc tung bay trên sân trường, trên những con đường trong khuôn viên xanh ngắt. Những sinh viên nắm cuối nô nức trong tà áo dài chụp những tấm ảnh cuối cùng của ngày chia tay giảng đường… Đã bao giờ nhỉ, tập thể lớp mình mới góp mặt chung với nhau đông đủ đến vậy và đến bao giờ nhỉ, lại có lần tiếp theo như thế?
Nhưng chúng tôi biết, 5 năm, 10 năm, 15 năm nữa… Như cái duyên không hẹn ấy… Ở đâu đó trong đất nước này, chúng tôi lại sẽ gặp nhau, lại sẽ ngồi tỉ tê tám chuyện với nhau, kể cho nhau nghe về những kỉ niệm đẹp nhất của thời sinh viên và mỉm cười: "Chúng tôi đã là một gia đình như thế đấy".
Cảm ơn nhé, thời sinh viên đã cho chúng tôi những kỉ niệm đẹp nhất với nhau như thế!
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Telephone
Website
Address
Quảng Nam