Nghe An Training College Confessions

Nghe An Training College Confessions

Share

Cách thức gửi conffesion
B1 : vào link : http://goo.gl/forms/DpW2wZM6XK
B2 : Nhập nội dung và nhấn gửi Nên hãy mạnh dạn chia sẻ nhé.

Hãy chia sẽ những gì bạn nghĩ về thầy cô, bạn bè, mối tính đầu, người bạn thương thầm nhớ trộm... toàn bộ nội dung của chia sẻ chúng tôi sẽ gửi lên wall.Những gì bạn chia sẻ sẽ được giữ bí mật ngay cả chúng tôi cũng không biết

31/03/2016

Tìm vật rơi

Hôm qua em có đi qua đường đốc thiết, em có đánh rơi ví trong đó có CMND và bằng lái xe mang tên Nguyễn Thị Tuyên, sinh ngày 6/1/1991.địa chỉ tại Thanh Nho- Thanh Chương- Nghệ An. vậy nếu ai nhặt được xin liên lạc giùm em theo sdt 01674660493. em xin cảm ơn và hậu tạ ạ

06/03/2016



"Có ai muốn vào ở kí túc xã ko mình ở 1 mình muốn thêm bạn nữ vào ở cùng chỉ còn 3 tháng nữa nhưng mình lại ko quen ở 1 mình
"

Photos 06/03/2016


06/03/2016




Nhờ ad đăng hộ em với ạ, em tìm người đến trọ cho bác chủ ạ. Phòng trọ nhà số 4 ngõ 17 đường Trần Tấn đang còn phòng ạ, vệ sinh chung, an ninh tốt vì bên cạnh nhà bác chủ ạ, bác hay qua kiểm tra ạ, nhưng đi cổng khác ạ. Mong mn đi qua cho em 1chấm ạ hihi

13/12/2015


Mình thấy có nhiều lúc rất vô lý, khi sv còn đi học thì những cái như bảo hiểm y tế, rồi sv 5 tốt hay các loại danh sách này danh sách kia thì ko làm, giờ tất cả nghỉ ôn thi rồi mới triển khai. Mà giờ triển khai cũng chẳng ai qtam nua. Ai cũng muốn tắt điện thoại để ôn thi cả. Tội cho cán bộ lớp học ko lo học toàn lo những thứ j đâu, thành tích mà kém lại bị xem thường

14/03/2015



Chuyen nay ke dai nhung cle trong em khong bao gio quen duoc.hom ay e bi tai va vao benh vien em co gap mot co g*i vao tham anh trai noi that la gap co ay ngay lan dau tien em da co cam giac yeu co ay nhung e ngoc lam chang bit gi het chi ngoi va ngam trom co ay moi khi co ay doc tin nhan hoac cui mat xuong.e rat hoi han va doi luc thu hoitai sao minh khong xin cai ten nhi hay xin sdt nhi.the la ngay co ay den truong cung den doi mai doi mai chang thay co ay len.vay la em da biet se changbao gio duoc gap lai co ay nua co le nao la duyen phan.nhung e van hy vong mot ngay khong xa se gap lai co ay.co g*i xinh xan de thuong. E viet d**g tam su nay den day mong duoc giup do vi co ay cung hoc trong truong cao dang su pham khoa giao duc mam non.co ay o xa nghia my huyen nghia dan mong thay co giup do ak

14/03/2015




Biết bây h không phải là điều kiện thích hợp nhưng mình cũng nhờ ad đăng giúp.Mình cần tìm người ở cùng trọ cho vui.Trước mình ở cùng với mấy chị năm 2 trung cấp nhưng giờ họ đi thực tập cả rồi chỉ còn 1 mình mình nữa.Nói thật là vừa sợ vừa buồn nên muốn tìm người ở chung cho vui.Trọ ở gần trường,gần cây xăng 37,trọ không có chủ ở đó nên rất thoải mái(tha hồ phá tẹt ga).Giá phòng 1 người ở thì 300k 1 tháng.còn 2 người ở thì tầm 350/400k.Tiền điện hành lang với tiền nước 15k 1 tháng còn tiền điện phòng thì mình dùng bao nhiêu trả bấy nhiêu.Ai có nhu cầu thì cmt stt để lại dấu vết rồi mình trả lời lại nha.

Photos 23/11/2014

TÌM VẬT RƠI !
Vào tối ngày 12-11-2014 ,Trên đoạn đường từ công an phường Hưng Bình đường lê hồng phong đến số nhà 65 trường tiến thành phố vinh , tôi có đánh rơi 1 cái Ví / trong đó có 3 cái chứng minh nd mang tên : Trương Đức Thái , Trương Văn Anh và Nguyễn Bá HÙng . 2 cái bàng lái xe máy : Trương Văn Anh và Trương Đức Thái . và 1 số giấy tờ khác . vậy ai đi qua nhặt được cho chúng tôi xin lại theo số đt 0967824003 ! 0966539472
xin cảm ơn và hậu tạ !
________________________________________

Không biết hãy share cho người bạn ko may mắn

21/11/2014




Ktx cs2 nước bơm theo giờ.sáng bơm 3 lần k có chỗ chứa.chiều tối k có lấy một giọt nước để sinh hoạt.bức xúc lắm

Photos 23/10/2014

MỘT CHUYỆN TÌNH THẤM ĐẪM NƯỚC MẮT
"Đây là câu chuyện về cuộc đời, về tình yêu của hai con người có thật. Họ mất nhau vì buông tay nhau quá sớm, tình yêu cuối cùng bị vùi dập bởi sự sắp đặt của số phận và những tham vọng của con người. Tình yêu không có lỗi..."

***

Cuốn nhật ký nhạt nhòa nước mắt. Tấm hình người thanh niên mặc cảnh phục ôm eo chị, như đang cười với chị.

Người yêu chị là công an.

mot-chuyen-tinh-tham-dam-nuoc-mat

Anh thích học cảnh sát nhưng thi năm thứ hai mới đi học được. Anh thi thiếu nửa điểm, đành phải học hệ trung cấp. Chị đi học trước anh một năm.

Ngày anh nhập trường, chị dẫn anh đi. Có người không biết còn hỏi " Chị gái dẫn em trai đi nhập trường à ?" làm chị tức nổ mắt, không làm gì được người ta, quay sang lườm anh...Anh cười hiền, luôn nhường nhịn chị. Vậy là trong hai năm tới, họ được ở gần nhau.

Chị san sẻ niềm vui với anh ngày đầu tiên bước chân vào trường, khi anh kêu khó chịu bởi lần đầu tiên khoác lên người bộ cảnh phục vừa lạ, lại vừa gần gũi thân quen. Chị lo lắng khi anh kêu ngứa ngáy vì tắm bể nước tập thể không quen, ăn cơm nhà ăn lạ miệng, chị lại phải mua thuốc, mua muối đến cho anh.

Học viên mới nhập trường bị cấm trại 1 tháng, chị cũng không được thoải mái vào thăm anh, nên ngày đầu tiên được "sổ lồng", anh tức tốc đến khu kí túc xá gặp chị. Bác anh gọi điện bảo đến chơi, anh nói dối "Cháu phải ở lại trường tập điều lệnh ạ". Anh gãi đầu gãi tai, lóng ngóng, vụng về, chị thấy vừa thương vừa buồn cười. Sau này, khi "ra mắt" bạn bè cùng phòng anh, các bạn trêu "Cuối tuần nào nó cũng đi tập điều lệnh bên trường báo chí thì phải..." làm chị thẹn đỏ mặt.

Chiều thứ 6 mỗi tuần là khoảng thời gian mong đợi nhất, đến lúc đó, họ mới có thể nắm tay đi bên nhau như những đôi tình nhân bình thường khác. Nhiều khi nhớ anh không chịu được, chị lại bắt xe bus sang trường anh, ngồi phòng chờ đủ nhìn mặt anh cho đỡ nhớ rồi lại phải đứng lên ra về vì hết giờ vào thăm.

Năm đầu tiên anh học ở Thanh Xuân, năm thứ 2 chuyển lên Sóc Sơn. Những tuần anh không được ra ngoài, chị vẫn đi đi về về giữa hai tuyến bus để thăm anh. Đến nỗi bác tài tuyến bus 56 nhìn thấy chị bước lên xe thì không hỏi vé.
Cứ như thế, họ chia sớt cho nhau cả tuổi thanh xuân...

Hai năm trôi qua nhanh như một giấc mơ, nhanh đến nỗi chị chưa kịp nhìn lại những gì đã xảy ra. Anh đã tính rất nhiều đến tương lai của hai người..

***

Anh trở về Hà Nội sau ba tháng thực tập ở tỉnh. Chị rớt nước mắt nhìn anh gầy rộc đi, chân tay đầy sẹo vì ngã trong những lần cùng đồng đội truy quét tội phạm ma túy. Chị trằn trọc không ngủ được, thương anh ngày đầu tiên thực tập, một mình vứt cả xe máy lao vào ôm đối tượng buôn ma túy, cả người cả đối tượng lăn xuống hố, xây xước hết mặt mày mà anh vẫn cố giấu.

Yêu chị chân thành bao nhiêu thì anh cũng nhiệt thành với nghề bấy nhiêu. Nhớ những lúc ngồi trong lòng anh, anh chỉ bảo " Trái tim anh một nửa dành cho em, một nửa là của ngành". Chị nũng nịu, đòi anh chia cho chị bảy phần thì mới chịu...

Anh được nhận về công tác tại PC 47 của công an tỉnh. Anh muốn chị về thành phố cùng anh, nhưng những bài viết, những mảnh đời, những chuyến đi đã níu chân chị, muốn chị trụ lại đất Thủ đô này. Hai người họ vì thế mà bắt đầu cãi nhau. Tính chị ương bướng, yêu anh nhiều lắm nhưng lại không chịu nhường nhịn. Những trận cãi nhau xảy ra thường xuyên hơn. Chiều nay cũng vậy, họ mới cãi nhau.

Chị bắt đầu sợ những chiều thứ 6,chị phải đối diện với hai ngày cuối tuần không có anh. Những buổi chiều hò hẹn họ xuất hiện cùng nhau bắt đầu thưa dần rồi vắng bóng hẳn.

Tình yêu bắt đầu chơi vơi trước sự sắp đặt của số phận và những tham vọng của con người...

***

Ngày anh về quê, chị đã không đến tiễn. Chiếc ba- lô màu xanh chỉ có mấy bộ quần áo mà sao nặng trĩu trên tay. Xe lăn bánh, chị cùng Hà Nội phồn hoa ở lại sau lưng anh.

Anh nhận công tác, chị bước vào năm cuối. Bận rộn. Những cuộc trò chuyện giữa họ cứ thưa dần. Quan hệ giữa anh với một cô sinh viên học đại học ở tỉnh nhà đến tai chị. Nghe nói cô ta học sau anh chị 2 khóa ở trường phổ thông.

Tối. Chị nhận được một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia cất giọng lanh lảnh " Chị có phải là Mai không ?" – "Vâng, xin hỏi...cô là ai" ? – "Tôi là người yêu mới của anh Thuận, anh ấy đang ở chỗ tôi, từ giờ chị đừng làm phiền nữa...". Cuộc trò chuyện hết sức ngắn gọn. Đêm đó mưa, chị đứng trên tầng 5 khu kí túc xá, nước mưa sao mà mặn chát...

Chị không hỏi han. Anh cũng không một lời giải thích...

Kỳ thực tập cuối cùng như cơn lốc cuốn phăng chị đi, không cho chị có cơ hội ngoi lên mà nhìn lại mình nữa. Trời không phụ lòng người, ngày ra trường, chị được một tòa soạn báo nhận về làm việc luôn. Vậy là ước mơ bám trụ lại đất Hà thành cuối cùng chị cũng thực hiện được.

Những chuyến đi, những đêm thức trắng viết bài, những mối quan hệ mới khiến chị không còn nghĩ nhiều đến người xưa. Nhưng 2 năm trôi qua, anh vẫn là phần quan trọng nhất nằm sâu trong tim chị. 25 tuổi, chị vẫn đi về một mình. Chị cười, nụ cười phảng phất nét buồn.

Trong chiếc ví nhỏ xinh, không ai biết ngoài tấm hình chị hồi lớp 12, áo trắng tinh khôi, tóc dài xõa ngang lưng, còn có một tấm hình nhỏ bị úp mặt vào trong, anh mặc cảnh phục đang ôm eo chị, cười rạng rỡ. Chị sợ nhìn thấy nó, anh đẹp nhất trong bộ cảnh phục.

***

Chị nhận được điện thoại của Minh – bạn cùng phòng anh ngày trước. Minh hỏi chị có về dự lễ truy điệu anh vào chiều ngày mai không ?

Lần này, chị không khóc. Đôi mắt u buồn ẩn dưới vành khăn tang nhìn di ảnh anh. Anh vẫn đẹp đẽ như ngày nào, vẫn đôi mắt mà chị không lẫn vào đâu được. Đôi mắt ấy ngày xưa vẫn âu yếm nhìn chị, hôm qua còn cười với đồng đội, giờ nó đã nằm sâu dưới lòng đất lạnh. Anh bị một chiếc xe khác đâm vào trong đêm truy bắt tội phạm ma túy...

Chị gặp cô gái ấy. Cô gái cách đây 2 năm gọi điện cho chị trong một tối trời mưa. Cô gái tên Ngọc đưa chị một cuốn nhật ký...

"Hôm nay thứ 6 ngày 13...
Chiếc ba lô trên tay anh sao mà nặng trĩu, vậy là em không ra tiễn anh. Hai năm như gió thoảng qua. Anh muốn em về thành phố,với khả năng của anh, anh có thể lo việc cho em, để chúng mình được ở cạnh nhau. Nhưng những cung đường của đất nước, những chuyến đi đã hút hồn người yêu của anh, khiến cho em yêu chúng hơn cả anh rồi.

Anh biết phải làm sao đây ? Khi bố mẹ chỉ có mình anh, anh cần phải ở gần nhà, em cũng biết điều đó mà, phải không ? Nhưng người yêu anh đúng là "con gái báo chí" chính gốc. Em mạnh mẽ, quyết liệt muốn ở lại thành phố tự thân vận động khiến anh không thể nào thuyết phục nổi.

Anh hình dung ra sau này, khi chúng mình về một nhà với nhau, nửa đêm có án, anh phải đi, bài viết mà em theo đuổi chỉ có thể thực hiện được vào ban đêm, nửa đêm em cũng đi. Vậy ai sẽ là người ôm con chúng ta ngủ, ai sẽ là người chờ anh về ?...Anh có ích kỷ quá không em ? Anh yêu em, nhưng anh yêu cả màu cảnh phục như yêu em vậy, anh không thể từ bỏ...

Thứ 6, ngày....
Từ khi nào, anh đã không mong chờ đến chiều ngày thứ 6, bởi đến thời điểm đó, ngày mai anh sẽ không còn được gặp em.

Anh đã nhờ Ngọc gọi điện cho em. Ngọc là cô gái rất tốt, anh biết tình cảm của cô ấy, nhưng anh làm sao có thể phản bội tình yêu 5 năm giữa anh và em? Thôi thì chỉ còn cách này. Anh không mong em tha thứ, nhưng anh thà mang tiếng phản bội người anh yêu còn hơn là để đến một ngày em không chịu nổi xa cách mà nói lời chia tay trước. Anh sẽ không chịu đựng nổi.

Em yêu, tha thứ..."

Trong chiếc ví loang lổ thấm máu của anh, ngoài chiếc thẻ nghành, chứng minh thư, người ta còn tìm thấy hai bức hình được đặt quay mặt vào với nhau, có một bức hình nhỏ, cô gái mặc áo trắng, tóc xõa ngang lưng, chị của ngày ấy mỉm cười thật hiền. Chợt nhớ, có lần anh nói với chị "Anh có thể đánh mất nhiều thứ, vứt bỏ nhiều thứ nhưng bức hình thì anh luôn mang theo, để lúc nào em cũng ở bên anh...".

Lòng chị quặn thắt ,mưa, nước mắt làm ướt nhòe thêm trang nhật ký của anh." Em ích kỷ quá, Thuận ơi..."

Trở lại Hà Nội, bạn bè ai cũng bảo chị gầy rộc đi. Có người không biết còn khen chị gầy đi trông xinh hơn. Họ đâu biết rằng, chị đã để mất một thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Đêm Hà Nội lấp lánh sắc màu,đèn đường soi tỏ mặt đường bóng láng. Ngọn đèn nào dành cho chị khi bên đời không có anh ?

Chiều nay, xin cơ quan cho nghỉ một ngày, chị về lại T38...
Theo truyện ngắn :v

18/10/2014

Đoản khúc một tình yêu
Viết cho ngày tình yêu thêm tuổi...

Đã nhiều lần trong đời tôi tự hỏi tình yêu là gì mà có sức mạnh lớn đến như vậy, người ta hạnh phúc vì tình yêu nhưng cũng đau khổ vì tình yêu. Trải qua hai mối tình nhưng tôi vẫn không bao giờ có thể hiểu hết được tình yêu là gì, chỉ biết sống, biết trao đi tất cả những yêu thương mà mình có thể mà không một chút căn đo, tính toán. Tôi yêu như một phản xạ tự nhiên, như là hàng ngày tôi vẫn mỉm cười với cuộc đời. Tôi yêu vì thấy mình hạnh phúc !

Bạn tôi vẫn thường hỏi tôi rằng rốt cuộc thì người ta cần bao nhiêu thời gian để yêu thương và để quên một người. Những lúc như vậy tôi chỉ biết mỉm cười. Có người cần một năm, hai năm để yêu một người. Có người chỉ cần vài ngày, vài tháng hay thậm chí chỉ là từ một cái nhìn đầu tiên. Song song với nó cũng có người chỉ cần vài ngày, vài tháng để quên đi tình yêu đó, nhưng có những người cứ đi , đi mãi mà không vượt qua nổi cuộc tình đã mất đó để rồi ôm ấp mãi trong đời một mối tình xưa…

Khi yêu và chia tay mối tình đầu của mình, tôi đều khóc. Khi yêu, tôi khóc những giọt nước mắt vì hạnh phúc và khi chia tay tôi khóc những giọt nước mắt vì khổ đau. Những giọt nước mắt ấy đã lớn lên cùng tôi, cho tôi sự trưởng thành và giúp tôi hiểu ra cái chân lý tuyệt vời mà ai đó đã từng nói rằng sẽ chẳng bao giờ tồn tại một tình yêu vĩnh cửu giữa cuộc đời này mà những người yêu nhau chỉ có những phút giây vĩnh cửu ở bên nhau. Tôi đã từng yếu mềm và khóc khi sợ một ngày nào đó cái hạnh phúc hiện tại mà mình đang giữ sẽ rời xa tôi, tôi đã lo lắng và tự hỏi không biết rồi cuộc đời tôi sau đó sẽ ra sao nếu như người tôi yêu thương lại bỏ tôi một lần nữa mà đi. Nhưng có nằm mơ tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó tôi sẽ quị lụy vì tình yêu, tôi vẫn tin mình là sự kết hợp hoàn hảo giữa yếu đuối và mạnh mẽ.

""Dù sau này chúng ta có đi trên hai con đường khác nhau vì tạo hóa chia rẽ, dù có anh hay không có anh ở bên thì anh vẫn tin em sẽ hạnh phúc. Khi có anh ở bên anh sẽ ôm hôn em, nắm tay em, đút cho em ăn, cầm nước cho em uống và chiều em với tất cả những gì khả năng anh có thể làm được để em vui. Còn khi không có anh ở bên thì em vẫn sẽ đứng vững được trong cuộc đời vì em luôn biết ở một nơi nào đó có một người vẫn luôn nhớ về em. Em yêu nhạc Trịnh, em tôn thờ Trịnh nhưng em đã một lần gặp ông giữa đời thường đâu, đã một lần được nắm chặt đôi bàn tay ấy đâu, vậy mà em vẫn yêu ông, vẫn nhớ về ông, vẫn tìm đến nhạc của ông khi thấy lòng chống chếnh. Vì vậy nếu em yêu anh, đâu phải lúc nào cũng có anh bên cạnh để ôm, để hôn, để nắm tay mới là yêu mà em hãy nghĩ rằng đã có người yêu em, chiều em, quan tâm đến em. Khi yêu anh, em đã được ôm, được hôn, được nắm tay, được nhìn thấy bằng da bằng thịt, được yêu bằng tất cả tấm lòng, vậy thì tại sao phải đớn đau khi hạnh phúc qua đi. Nó có bao giờ mất đi đâu bởi em vẫn tồn tại mãi trong trái tim anh cơ mà. Hạnh phúc chẳng phải là chúng ta đã có những ngày tháng tươi đẹp bên nhau đó sao, hạnh phúc chẳng phải là chúng ta đã trao cho nhau không chỉ là tình yêu mà còn là tình người nữa đó sao và hạnh phúc chẳng phải là mình vẫn sống mãi trong kí ức của nhau với những điều tốt đẹp và thiêng liêng nhất đó sao. Phải không em ?“

Tôi đã nhạt nhòa nước mắt khi đọc những dòng chữ đầy yêu thương ấy của anh, những dòng chữ đã cho tôi một niềm tin, một sức mạnh để tiếp tục sống và yêu thương cho đến suốt chặng đường còn lại. Suy cho cùng thì ai đó cũng đã đúng khi nói rằng: “Chúng ta thường tin rằng mình sẽ bị tổn thương khi chúng ta không nhận được tình yêu. Nhưng đó không phải là điều làm cho chúng ta đau đớn. Nỗi đau của chúng ta chỉ đến khi chúng ta không biết ban tặng tình yêu thương“

Tôi đã yêu và đã được yêu thương, tình yêu ấy dẫu có thế nào thì cũng là một phần đời mà tôi đã đi qua. Những điều đẹp đẽ và yêu thương ấy sẽ luôn nhắc nhở tôi hãy sống tốt như mình đã từng sống và còn nhiều hơn thế nữa .Tôi trân trọng những ngày đã qua và vẫn thích nghĩ rằng mình đã có một kho tàng thật quí báu, giữ cho mình những yêu thương nhất. Đằng sau những giọt nước mắt, những ngày buồn bã và những đêm thao thức tôi đã hiểu rằng người ta không thể lớn lên bằng nỗi buồn và sự ủ rũ.

Tôi đã hiểu rằng trong tình yêu, sự lạc quan là điều dễ làm nhất để thấy mình luôn hạnh phúc. Người ta có thể không có nhau trong đời nhưng hơi ấm tình yêu thương, những vòng tay đã từng bên nhau sẽ còn theo ta mãi mãi vì tình yêu không đơn thuần là thuộc về nhau mà là cái cảm giác ấm áp của mỗi người khi nghĩ về nhau.

18/10/2014



Bạn có biết đôi lúc bạn sẽ thất lạc mất một thứ gì đó mà bạn cần. Như một cái váy hoa mùa xuân hay chùm chìa khoá để mở chiếc hộp nhạc bí mật. Bạn đi tìm, đi tìm. Và rồi bỗng nhiên bạn thấy một thứ khác thân thuộc bạn vô tình quên mất lâu rồi. Vậy là bạn ngừng lại. Có thể vào khoảnh khắc ấy bạn cảm thấy bạn không cần thiết phải tiếp tục kiếm tìm hoặc giả sự thay thế vừa có được là đủ. Nhưng dẫu lí do là gì, tôi nghĩ, tất cả chúng ta đều có một gia tài những điều bị lãng quên.
Mà tình yêu chính là điều mang lại cho bạn niềm tin rằng nơi mình thuộc về là trong gia tài lãng quên của người nào đó. Giống như khi tôi yêu M. Vẫn luôn nghĩ. Có một ngày anh ấy sẽ tìm thấy mình trong tất cả những điều đã mất…

Want your school to be the top-listed School/college in Nghệ An?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address

Thành Phố Vinh
Nghệ An