Những nhà văn tự do

Những nhà văn tự do

Share

Những nhà văn tự do, chỉ cần có đam mê là bạn có thể viết

04/07/2024

TẤT TẦN TẬT VỀ HƯỚNG NGHIỆP (P1)
Theo thống kê, hàng năm có hàng nghìn sinh viên bỏ học hoặc buộc thôi học tại các trường đại học. Tại Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, Trường Đại học Giao thông Vận tải Hà Nội, trung bình mỗi năm có khoảng từ 700 đến 800 sinh viên bị buộc thôi học. Với chương trình kỹ sư 5 năm, chỉ có 60% sinh viên ra trường đúng hạn. Còn tại Trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh, chỉ khoảng 70% sinh viên đầu vào có thể tốt nghiệp ra trường đúng hạn; có từ 5 đến 6% sinh viên bị buộc thôi học do kết quả học tập yếu kém.
Nguyên nhân của thực trạng trên một phần lớn bắt nguồn từ việc hướng nghiệp chọn ngành, chọn nghề, chọn trường chưa đúng.
Cách hướng nghiệp sai phổ biến hiện nay là: CHỌN TRƯỜNG - CHỌN NGÀNH, NGHỀ. Phụ huynh và các em học sinh tìm một trường đại học nào đó mà mình thích, sau đó căn cứ vào lực học cũng như khả năng của mình để chọn đại một khoa, một ngành nghề mà không cần biết nó có phù hợp với sở trường, sở thích của mình không. Hoặc tệ hơn nữa là chọn bừa một trường đại học, một ngành học nào đó miễn là làm sao để được đi học và có tấm bằng đại học.
Hệ quả của việc hướng nghiệp sai ở đây là học sinh thường không chọn được đúng ngành nghề mà mình mong muốn. Khi vào học thì dễ sinh chán nản rồi buông xuôi, bỏ cuộc. Trường hợp cố gắng học xong rồi ra trường đi làm thì dễ chán việc, bỏ việc vì thiếu nhiệt huyết, đam mê. Một số chuyển sang làm trái ngành, trái nghề đã được đào tạo hoặc lại bỏ thời gian, tiền bạc đi học lại ngành nghề mà cảm thấy mình thích.
Vậy cách hướng nghiệp đúng là gì? Đó là: CHỌN CUỘC ĐỜI - CHỌN LĨNH VỰC - CHỌN NGHỀ - CHỌN TRƯỜNG.
Chọn CUỘC ĐỜI ĐỂ SỐNG tức là muốn mình trở thành ai? Xác định rõ xem mình muốn cái gì? Phụ huynh, thầy cô phải giúp cho học sinh của mình nhận diện chính xác mục đích sống của mình. Không có mục đích thì mọi lựa chọn, mọi hành động rất có thể đều trở nên vô nghĩa.
Có 4 nhóm người trong xã hội để chúng ta có định hướng trở thành:
- Nhóm làm công ăn lương: là nhóm người đi làm thuê; làm thuê cho tư nhân, cho nước ngoài hay làm thuê cho nhà nước, cho chính phủ.
- Nhóm tự làm chủ: là nhóm tự doanh, tự tạo công việc rồi làm cho chính mình. Bản thân có một cơ sở sản xuất, kinh doanh hoặc dịch vụ do mình làm chủ rồi thuê một vài người làm phụ cũng thuộc nhóm này.
- Nhóm ông chủ: người bỏ tiền ra mở nhà máy hay xây dựng hệ thống kinh doanh rồi thuê người làm, thuê người điều hành, vận hành hệ thống sản xuất, kinh doanh.
- Nhóm nhà đầu tư: người dùng tiền để đầu tư vào bất động sản, các loại tài sản, cổ phiếu hoặc góp cổ phần vào các doanh nghiệp rồi hưởng phần lãi hay cổ tức được tạo ra hàng năm nhờ sản xuất, kinh doanh, đầu tư có lãi.
Việc xác định rõ mong muốn mình trở thành ai trong xã hội có vai trò rất quan trọng ở bước thứ hai - CHỌN LĨNH VỰC ĐỂ CỐNG HIẾN. Có lĩnh vực trong nhà nước hay ngoài nhà nước; có lĩnh vực hành chính - sự nghiệp; lĩnh vực quốc phòng - an ninh hay lĩnh vực tư nhân... Ví dụ như mình muốn trở thành một doanh chủ mà lại chọn lĩnh vực quốc phòng để học tập và làm việc thì chắc chắn khó có thể trở thành hiện thực.
Bước thứ ba: CHỌN NGHỀ ĐỂ LÀM. Nghề là công việc cụ thể mà mình sẽ làm trong lĩnh vực mình đã chọn. Ví dụ, cùng là trong lĩnh vực quốc phòng - an ninh, mình có thể lựa chọn nghề nghiệp để trở thành một chiến sĩ quân đội trực tiếp cầm súng bảo vệ Đất nước, nhưng cũng có thể trở thành một sĩ quan chỉ huy, một người chuyên phiên dịch ngôn ngữ, một giảng viên chuyên đào tạo, một kế toán viên, một thủ kho, một lái xe, một cán bộ thông tin liên lạc, một chuyên viên IT hay một đầu bếp... Nghĩa là ở trong một lĩnh vực sẽ có đa dạng nghề cho mình lựa chọn để học tập và trở thành.
Chọn đúng lĩnh vực bản thân muốn cống hiến; chọn đúng công việc mà bản thân mình muốn làm chính là giải pháp để thực hiện mục đích cuộc đời; để chúng ta có thể sống một cuộc đời đáng sống với đầy đủ giá trị và sự cống hiến.
Và bước cuối cùng mới là CHỌN TRƯỜNG để học. Chọn trường có chuyên môn, chuyên ngành đúng với lĩnh vực và nghề mà mình mong muốn. Nhưng quan trọng nhất là trường đó phải phù hợp với trình độ của bản thân và điều kiện kinh tế của gia đình. Chọn trường để học tập là cách thức, là giải pháp để hiện thực hóa công việc, nghề nghiệp của mình muốn làm.
Chúng ta không nên quá quan trọng khi đặt cược hết mục tiêu của mình chỉ là để chọn cho mình một ngôi trường nổi tiếng hay trường đó ở thành phố trung tâm. Vì về bản chất, các trường đào tạo đều giống nhau vì có cùng chương trình đạo tạo do Bộ - Ngành quy định; phải đảm bảo chuẩn về trình độ giảng viên và cơ sở vật chất, trang thiết bị... Chất lượng đào tạo phần lớn được tạo nên bởi ý thức, thái độ học tập của người học, nhà trường chỉ có một phần nhỏ. Nhiều sinh viên không lựa chọn đứng TOP cuối của một trường đại học danh giá mà chọn làm TOP đầu của một trường đại học bình thường để được hưởng chính sách học bổng, để có thêm nhiều cơ hội được nhà trường quan tâm, ưu ái và phát triển. Họ lựa chọn chấp nhận bỏ cái danh trước mắt để có được cái lợi và cơ hội phát triển lâu dài.
Và một điều nữa, trường đại học dù có danh giá đến đâu thì sau 4 đến 5 năm chúng ta cũng phải rời nó. Chỉ có công việc, lĩnh vực, mục đích mới theo mình mãi mãi cho đến cuối cuộc đời.
Lí do tại sao sinh viên hiện nay ra trường thất nghiệp hoặc làm trái ngành, trái nghề nhiều thế? Đơn giản là xuất phát từ việc hướng nghiệp sai cách. Chúng ta đang làm sai quy trình khi đặt cược hết tất cả cơ hội của mình vào một trường đại học theo mình là danh giá, nằm ở TOP đầu và được đặt ở trung tâm thu đô hay các thành phố lớn; sau đó chọn bừa lấy một ngành, một khoa với số điểm phù hợp với trình độ bản thân; rồi học xong mới ra đi tìm lĩnh vực mình muốn cống hiến; rồi khi đi làm mới loay hoay đi tìm cuộc đời mà mình muốn sống. Việc làm sai quy trình hướng nghiệp không khác gì chúng ta đang đi ngược chiều thành công mà lại mong muốn đến đích.
Nếu muốn thành công, chúng ta hãy làm đúng quy trình, đúng nguyên tắc hướng nghiệp: Chọn đúng cuộc đời để sống - chọn đúng lĩnh vực để cống hiến, để thực hiện sứ mệnh - chọn đúng công việc để làm - và chọn đúng trường để học. Lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực. Chọn đúng một lần, cả đời gặt hái thành công.
P/s: Đón đọc phần 2 tác giả sẽ tập trung bàn về việc học thế nào để thành công


.0

17/02/2024

🌹 Bông hoa hồng và người ăn xin.
Một cô gái bán hoa sau khi bán hết số hoa của mình trong ngày, cô quyết định về nhà sớm.

Nhưng cô phát hiện ra còn một bông hoa hồng chưa bán. Thay vì giữ nó cho mình, cô quyết định tặng nó cho một người đàn ông rách rưới ăn xin bên đường.

Người ăn xin chưa từng nhận được sự quan tâm và hành động tử tế như vậy. Một bông hoa hồng từ một cô gái đã thay đổi suy nghĩ của ông ta. Ông quyết định không ăn xin nữa và trở về nhà. Tại nhà, ông ta đặt bông hoa trong một lọ nước và tự ngắm nghía.

Nhưng người đàn ông nhận ra rằng bông hoa đẹp như vậy không thể được đặt trong một lọ bẩn thỉu. Vì vậy, ông lau rửa lọ và làm cho nó trở nên sạch sẽ.

Nhưng sau đó, ông ta nhận ra rằng lọ hoa đẹp như vậy không thể để trên một bàn bẩn và lộn xộn. Ông ta quyết định làm sạch căn phòng và sắp xếp đồ đạc.

Cuối cùng, căn phòng trở nên tươi sáng và ấm áp hơn nhờ bông hoa hồng. Trong lúc đắm chìm trong cảm giác này, ông ta nhìn thấy hình ảnh của mình trong gương - tóc rối, quần áo rách nát.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông ta quyết định tắm gội và thay quần áo sạch sẽ. Ông tự hỏi tại sao lại đi ăn xin khi có thể thay đổi bản thân?

Với sự khích lệ từ bông hoa hồng, ông ấy không ngừng cố gắng và nhanh chóng tìm được công việc mới. Quãng thời gian sau đó, ông ta nỗ lực xây dựng sự nghiệp cho riêng mình. Lúc nào cũng tự nhắc nhở mình rằng "Mình có thể thay đổi"

Nhiều năm sau, người ăn xin đã trở thành một doanh nhân có thành tựu đáng ngưỡng mộ, ông ta quyết định tìm lại cô gái kia và tặng cho cô một phần tài sản của mình...

Không phải bông hoa hồng ấy đã thay đổi cuộc đời người ăn xin, mà điều đó đã trở thành biểu tượng cho lòng tin, niềm hy vọng. Cuối cùng, với một trái tim đầy hứng khởi, người ăn xin đã tạo nên sự thay đổi đáng kinh ngạc.

Câu chuyện này nhắc nhở chúng ta rằng, ta đều có những ưu điểm và tiềm năng riêng. Hãy tin tưởng, hy vọng vào bản thân, hãy làm mọi việc tràn đầy nhiệt huyết, không bao giờ từ bỏ để kiến tạo nên một cuộc đời đáng sống, đáng tự hào.

Đừng chìm đắm trong sự thất bại, chỉ cần thực hiện những thay đổi nhỏ, cuộc sống sẽ thay đổi.
Nguồn: sưu tầm

07/05/2023

Nhận được nhiều cuộc gọi của đồng bọn về leo núi, gã thu xếp công việc, khoá vội cửa và lái xe về để lên đường.

Gã bật radio nghe một bài hát về cuộc sống lứa đôi.

Chợt nhận ra cả tuần nay gã đều ăn cơm vợ nấu, trong khi công việc như nhau cả.

Dù mệt mỏi với công việc, gã quyết định nói cacel với lí do về nấu cho bà xã bữa cơm.

Tình yêu đôi khi đơn giản vậy đó!

17/11/2022

Em đi đi lại lại, cười cười nói nói 1 mình, chỉ chỉ trỏ trỏ …

Lo lắm.

Mới 15,16 thôi, tuổi học trò còn đang mơ mộng.

16/11/2022

Ngày quốc tế khoan dung.

Hôm nay, dù nóng giận đến đâu tôi cũng sẽ nghĩ cho người khác.

30/08/2021

Mèo cho tập hợp các đàn em chuột đến và hỏi: Vừa rồi anh em mình đi săn được nhiều đồ, giờ mình chia thế nào?
- Con thứ nhất đi vào:
+ Dạ, mình được 2tấn 75kg, 3 lạng thức ăn, chia thoải mái anh ạ
'Pằng', con mèo thổi khói súng: Mày đã biết quá nhiều.
- Vẫn câu hỏi đó, thứ 2 điềm tĩnh trả lời
- Dạ! anh hỏi khó quá, em không biết ạ!
'Pằng', con mèo lại thổi khói: Loại dốt nát như mày không nên sống.
- Đến con thứ 3, mèo vẫn hỏi lại câu hỏi đó. Con này suy nghĩ rồi trả lời:
+ Chia ít thì cũng dở, chia nhiều thì cũng dở,...
'Pằng'!: Nguy hiểm như mày thì càng phải chết.
- Con thứ 4, dạ, anh 5 em 5
'Pằng'!
- Con thứ 5, dạ, anh 6 em 4
'Pằng'!
- Con thứ 6
+ dạ, anh 9 em 1
'Pằng'!
- Con thứ 7,
+ Thế nào chẳng được, anh muốn chia thế nào thì chia
'Pằng'! mày là đứa vô trách nhiệm
- Con
- Con thứ 8,
+ Cái này của anh tất, em không cần đâu ạ
'Pằng'!. Mày nghĩ tao tham lam thế á
- Con thứ 9: im lặng không nói gì
'Pằng'!
- Con thứ 10: Trả lời anh giết, không trả lời anh giết, trả lời sai anh giết, trả lời đúng cũng giết luôn, thì em biết phải làm sao?
'Pằng'!: mày nói quá nhiều.
- Con thứ 11:
+ Dạ, cái này là do anh khéo léo chỉ đạo, vun vén cho anh em mới được như thế, chứ bọn em có đóng góp gì được đâu ạ, không có anh thì bọn em đến chết đói lâu rồi chứ đâu có tích lũy được gì ... bla ... bla... anh dạy thế nào bọn em đều quý cả, phúc phần đến đâu là do anh cả chứ bọn em đâu dám đòi hỏi ..., dù có nhảy vào nước sôi lửa bỏng bọn em cũng cam tâm làm vì anh ...
- Thằng này được, từ nay chú theo anh.

25/01/2021

TRI KỶ
Màn hình điện thoại mới 9h đã nháy sáng. Gã dụi mắt, liếc nhanh, là dòng tin nhắn: “nghe đi, nghe nhiều vào nhé, hay lắm nhé, bài hát như viết cho chúng mình vậy”. Theo thói quen, gã vuốt vuốt rồi lại vật ra giường. Giai điệu nghe giật giật người như tra tấn gã vậy. Gã tự nhủ: thần kinh, nghe như đập nhau thế hay gì mà hay, rồi gã mặc kệ, cứ thể ngủ cho chạy đến lúc hết pin.
Hôm nay có chuyện, chẳng biết tâm sự cùng ai, gã gọi cốc bia uống một mình, sau một hổi thì thấy nhạt nhẽo, vô vị. Rồi thì gã đi trà đá. Ngồi 1 mình ngắm hồ, nhưng chợt thấy buồn buồn phía dưới, gã tìm chỗ giải quyết. Cái điện thoại lại nhấp nháy: nghe chưa đấy? Gã đang định nhắn lại: như c*t, nhưng lại thôi. Gã nhét tai nghe vào trở lại chỗ ngồi và nghe. Rồi gã cười một mình. Bao nhiêu kỉ niệm ùa về, suốt từ thuở ấu thơ. Gã chợt thấy giọng hát ấy, lời ca ấy như viết cho chính gã và cái đứa nhắn tin vậy. Nó cũng hay, da diết lắm chứ. Hóa ra, gã cũng có 1 người gọi là tri kỷ - đó cũng là tên bài hát mà gã bị bắt phải nghe.
Rồi gã lim dim, dậm chân theo nhịp bài hát, tâm trí gã mờ dần đi, trở về thuở xưa...
Gã thấy mình cầm thước đánh con bé ấy vì nó làm bài sai hay chưa làm bài, gã nhớ ánh mắt như căm thù, như muốn gặm hết xương gã vậy, nhưng cũng có chút hờn giỗi, oán trách.
Gã thấy những buồi 2 đứa đi học cùng nhau, đi học đội tuyển cùng nhau, nhớ cả những đêm giao thừa mấy thằng còn ngồi ở nhà nó đánh chén xong thì mới về.
Gã nhớ cả việc bố mẹ nó, anh chị nó rất quý gã, cả mẹ gã cũng quý mến nó như con vậy.
Rồi gã nhớ cả việc giờ đây, thi thoảng chồng nó và thằng bạn gã ngồi uống rượu thì gã luôn lặng thầm ngồi giữa, ngồi đến cuối để nghe, để gìn giữ một thứ gì đó...
Gã chợt giật mình. Mười mấy năm rồi, bất kể lần từ quê ra thành phố gã đều gọi cho nó. Lần nào nó cũng đón gã, đi ăn cùng gã rồi về. Nhiều lần nó hay nói với gã: eo ơi, vẫn yêu cô bé ấy thế cơ à??? ... lại còn cãi ...lấy vợ đi thôi ... những lúc đó gã im lặng rồi lại bật cười.
Ai đó đã nói: tri kỉ là người ta giấu trong kĩ trong tim, nhưng có thể đi cùng ta đến suốt cuộc đời, còn người yêu, hết yêu là hết thôi.
Gã với nó đang ăn lẩu, luống cuống thế mẹ nào làm nồi lẩu đang sôi đổ vào người, gã huơ huơ tay rồi tự hỏi: sao không thấy nóng nhỉ? Rồi gã nghe tiếng hét thất thanh vang lên: Đồ quỷ, cười cái gì thế, đang mơ thấy con nào phải không, gọi mãi không thấy trả lời. Gã mở mắt, vợ gã đang cầm trên tay chậu nước vo gạo nhưng giờ nó chỉ còn vài giọt đang rỉ ra, rơi rụng từng giọt. Cạnh đó là hai hàm răng nghiến kèn kẹt và khuôn mặt như gà chọi của vợ.

Photos from Trung tâm giáo dục Skiedu's post 15/09/2020

Có nhiều lúc bạn đã khóc vì không có giày để đi,
Nhưng bạn đâu có biết, có những người còn chẳng có chân để mà đi giày nữa.
Hãy trân trọng những gì mình đang có nhé!

10/04/2020

🧨 GIEO HẠT

🌲Trồng 1 cái cây không phải ngày mai là thu quả: 1 tuần, 1 tháng, 2 tháng cũng sẽ chưa có...và phải tính bằng năm, nhưng rồi đều đặn hàng năm cây sẽ cho quả.

💯Làm một việc cũng vậy:
- Nếu kiên trì được 1 tuần, thì nó chỉ là CAO HỨNG.
- Nếu kiên trì 1 tháng, đó gọi là BẮT ĐẦU.
- Nếu kiên trì 1 năm, đó gọi là THỰC LỰC.
- Nếu kiên trì 5 năm, đó chính là SỰ NGHIỆP.

👉 Làm một việc, nếu chưa cho đi đã muốn đòi hỏi nhận lại , nếu chưa nỗ lực đã muốn thành công, thì cả đời này " Nhất sự bất thành".
👉 Thành công là một quá trình, không dành cho những người thiếu tính KIÊN NHẪN.

08/04/2020

Tôi đã sinh ra, lớn lên tại vùng quê không quá nghèo khó để có thể đi vào thơ văn, nhưng đất chật, người đông, làng quê cũng bon chen, cũng lũy tre làng như bao đời nay vẫn thế.

Sự lựa chọn của mỗi con người có lẽ bắt đầu từ khi đặt bút viết hồ sơ thi đại học. Lúc đó gần như tôi chẳng hề có sự tư vấn, hỗ trợ nào của cả nhà trường và người thân. Bởi người thân trong họ tôi hầu hết là nông dân. Tôi chọn con đường đi không dựa theo bất cứ thứ gì.

Ngày nay, bằng sự cố gắng của mình, tôi cũng theo kịp xã hội: Nhưng hỏi: liệu tôi có hạnh phúc với sự lựa chọn của mình chưa. Câu trả lời chắc chắn là Chưa. Bởi lúc đó không phải tôi lựa chọn, mà chính là tôi đã làm bừa.

Còn bạn, một giây, một món đồ, một người bạn... sẽ chỉ ở lại với bạn trong chốt lát, vài năm ... Nhưng sự lựa chọn của bạn, đặc biệt là nghề nghiệp sẽ quyết định xem bạn có hạnh phúc hay không. Nó sẽ theo bạn đến cuối đời.

Nếu bạn cần tư vấn, chúng tôi sẵn sàng ở bên bạn tư vấn, miễn phí, mọi lúc, mọi nơi.

19/03/2020

HỒNG TRẦN
Nguyện chịu kiếp 500 năm gió thổi, 500 năm mưa sa, 500 nắng đổ, chỉ mong người con gái ấy đi qua cây cầu.
Tiểu Mao.
Tôi, Phi Long và Tiểu Mao chơi thân với nhau từ nhỏ, do đã học với nhau nhiều năm, từ thời còn chăn trâu cắt cỏ. Sở dĩ có cái tên Tiểu Mao, vì nó là con gái, nhưng hồi nhỏ tóc nó rất thưa, đến nỗi nhìn thấy cả da đầu. Để che đi mái tóc đó, ngày nào nó cũng đội mũ, bất kể nắng mưa, bất kể đang làm gì. Sau này, lớn lên, mái tóc nó lại đen, dài và đẹp nhất lớp, đúng là sự kì lạ của tạo hóa.
Chúng tôi cứ thế lớn lên trong sự vô tư hồn nhiên đó. Bỗng một ngày, khi ba đứa tôi đang đi bộ từ trường về nhà tôi hỏi:
- Này Hà, sao dạo này mày cao thế, hơn hẳn tao gần 1 cái đầu rồi? Tôi không gọi nó là Tiểu Mao như mọi người, tôi vẫn gọi là Hà như ngày xưa.
Con Hà thì đỏ mặt không nói gì, thằng Long thì huých vào vai tôi cười hô hố: đúng là đồ trẻ con.
Tôi ngơ ngác chưa hiểu gì, chợt nhận ra, trong 3 đứa tôi là đứa thấp nhất, thấp hơn hẳn chúng nó. Mãi sau này thêm vài năm nữa tôi mới hiểu đó là sự phát triển về mặt thể chất. Lúc đó, chúng tôi học lớp 7.
Vào cấp 3, Hà theo gia đình lên thành phố, học trường chuyên, cái tên Tiểu Mao cũng biến mất từ đó, chỉ con Long là gọi nó như vậy. Còn tôi và Long vào học trường huyện, theo học khối A. Các cuộc gặp có 3 đứa càng ít dần, tôi đã lờ mờ nhận ra điều đó. Duy chỉ còn thằng tôi là vẫn gặp đều. Tôi thấy mình chơi thân với Hà hơn, đơn giản vì nhà tôi ở gần ngay nhà nó. Ngày còn bé, mỗi lần rủ nhau đi học, tôi đứng ở cổng gọi to: Hà ơi, Hà ơi là nó nghe thấy. Nó đáp lại bằng một giọng trong veo, hồn nhiên, nhưng vang rất xa: Chờ tao tí thôi. Bao giờ cũng là câu đó.
Một lần, nó về nghỉ cuối tuần, nó gọi tôi sang nhà Phi Long chơi. 2 đứa tôi đi chung xe đạp, nhưng Long không có nhà, nó rủ tôi ra nghĩa trang liệt sĩ của huyện, nơi 3 chúng tôi chọn làm nơi “tu tập” khi ôn bài thi vào lớp 10. Chúng tôi chọn nơi đó bởi rất sạch sẽ, yên tĩnh, lúc nghỉ ngơi còn có thể đi nhổ cỏ, đốt lại chân nhang cháy dở, cũng với hi vọng là các anh hùng liệt sĩ sẽ phù hộ cho thi đỗ cấp 3 như mong muốn. Tôi nhớ có lần Hà cứ tìm, cứ tìm cái gì đó, cuối cùng nó đứng trước ngôi mộ của nữ liệt sĩ 17 tuổi mà khóc, cứ thế khóc, không thành tiếng nhưng nước mắt ướt hết cả. Nó thắp bó hương rất to cho chị rồi quay ra hỏi tôi:
- Ông có thấy chị ấy cùng họ với tôi không nhỉ? Mà 17 tuổi chị ấy liệu đã yêu ai chưa? Nếu có người yêu, liệu người ấy có sẵn sàng chờ đợi tìm kiếm chị ấy không nhỉ.
Chẳng đợi tôi đồng ý, nó cất giọng trong veo hát mấy câu vu vơ:
“Người anh hùng qua sông
Với câu thề quay về thì cưới nàng
Và mấy lần xuân sang
Trên bến đò quân hành người hát vang
Tìm trong đoàn quân nhân
Những anh hùng quay về từ chiến trận
Mà nào đâu thấy bóng người tôn thờ
Lính trận không về
Bến Hạ mong chờ
Rồi có người qua sông
Báo tin chàng không bao giờ còn quay về
Người anh hùng hy sinh những ước thề cô đò còn khắc ghi
Người anh hùng ra đi không quay về đau lòng người bến Hạ
Và từ tin đó khách đò trông chờ
Bến Hạ bơ phờ
Vắng nàng đưa đò
Rồi tới ngày đau thương
Khách qua đường đau lòng mà đứng nhìn
Ha tên nàng ghi bia
Bên nắm mộ hoang tàn người tiết trinh
Vì chung tình cho nên cô lên đường đi tìm người yêu mình
Rồi trong lửa khói súng giặc điên cuồng giết người chung tình
Bến Hạ u buồn”
Rồi nó khóc, vừa hát vừa khóc, bó hương bỗng bùng cháy.
Tôi thì chỉ biết ngây ra đứng nhìn. Tôi thấy cay cay nơi khóe mắt.
Nói chợt nói: ông có nghe thấy không, nghe trong đầu mình giọng chị ấy dặn: em là người mạnh mẽ nhưng cũng gian truân, hãy theo đuổi đến những gì con tim mách bảo em nhé. Tôi thì chả tin chuyện đó, nhưng chứng kiến chuyện này từ miệng Hà phát ra, tôi không thể không gật đầu. Tôi thấy mắt nó sáng lên, như có một vì sao nhẹ rơi giữa trời đêm. Từ hôm đó, ngày nào nó cũng rủ tôi ra ôn bài ra nhổ cỏ, thắp hương cho liệt sĩ ấy.
Sau khi 2 đứa tìm về chỗ ngồi thân thuộc, kể bao nhiêu chuyện, chợt nó nói:
- Này ông ơi, ông đừng có bao giờ thích tôi đấy nhé.
Tim tôi tự nhiên như muốn rơi ra khỏi lồng ngực, từ hồi nào tới giờ tự nhiên nó nói ra câu đó. Tôi chẳng biết mình nghĩ gì lúc đó nhưng Ờ một tiếng rõ to. Tự nhiên tôi thấy một cái gì đó trống vắng, nhẹ nhàng thôi, nhưng rất kì lạ. Sau này, tôi với nó vẫn thân thiết với nhau như ngày nào, nó vẫn xưng ông - tôi với tôi.
Phi Long.
Nó, thằng bạn học chung với tôi suốt từ mầm non lên tới cấp 3. Xét về gia cảnh, nó hơn tôi mọi thứ, bố mẹ là công chức, còn bố mẹ tôi là nông dân, thế nên nó trưởng thành nhanh hơn tôi, cao hơn tôi, điển trai hơn tôi. Học thì có lẽ người tám lạng, kẻ nửa cân. Nếu chấm điểm toàn diện thì nó 10, tôi chỉ 6-7 thôi. Chúng tôi thân thiết bởi nó rất nhanh nhẹn, hiểu đời, thích nó nhất là ở tính galang, gặp việc gì cũng nhường cho tôi. Còn tôi thì lầm lũi, ít bạn. Gần như suốt thời phổ thông chỉ thân với nó và Tiểu Mao.
Ngày vào cấp 3, buổi lao động đầu tiên, 2 thằng tựa vào cái cuốc, bồn chồn của 1 đứa học trò mới vào trường. Chợt nó reo lên:
- Ê, mày nhìn kìa, có con bé nào tóc dài chưa kìa.
Theo tay nó, tôi thấy 1 cô gái dáng người rất nhỏ, nhưng mái tóc dài gần như chấm gót đang vào trường. Trùng hợp một điều, sáng hôm sau, cô giáo dẫn theo cô bạn ấy lên lớp và giới thiệu: đây là Mỹ Ngân, mới chuyển vào lớp mình, trước bạn ấy ở lớp văn.
Khỏi phải nói, hai thằng tôi hí hửng biết chừng nào. Cũng từ ngày ấy, Long hay rủ tôi la cà nhiều hơn, chỉ là đi dạo thôi, nhưng hình như nó ít nói ra mặt. Không biết nó và nhỏ Ngân có chuyện gì không, nhưng ánh mắt nó lạ lắm, xa xăm như luôn tìm kiếm một cái gì đó.
Mỹ Ngân.
Mỹ Ngân ngồi bàn trước tôi và Long suốt 3 năm học cấp ba, cô ấy có mái tóc dài, người mảnh mai như một sợi tơ vậy, lối sống khá khép mình, ít mở lòng với bạn bè, ít ra là tôi nghĩ thế. Gia đình cô ấy cũng mới chuyển về từ một tỉnh miền núi nên chắc còn nhiều bỡ ngỡ. Cô ấy đặc biệt hát rất hay, mọi cuộc liên hoan lớp, lúc nào cô ấy cũng là cây văn nghệ xuyên suốt chương trình.
Ở lớp, mỗi lần ra chơi là bọn con trai bàn nhau tranh luận xem ai có quyền “tán” cô ấy. Câu chuyện này cứ kéo dài mãi đến tận khi ra trường.
Một lần Phi Long thì thầm:
- Sáng mai mày xin phép mẹ về muộn, cứ nói là lớp sinh hoạt về muộn, đi với tao.
Tôi gặng hỏi mãi nó không nói, nhưng biết tính nó nên miễn cưỡng đồng ý. Hôm sau, vừa tan học nó đã kéo tôi chạy một mạch ra ngoài cổng trường, hóa ra xe nó đã gửi ở đó. Cứ thế, nó bảo đứng đợi. Hóa ra cu cậu đi theo sau để dò xem nhà Mỹ Ngân ở đâu. 2 thằng bí mật lắm, đi giữ khoảng cách như thám tử, thi thoảng cu cậu lại giục tôi: chậm thôi, chậm thôi… Lúc thì “nhanh lên nhanh lên không mất dấu giờ”. Rồi cô ấy vào nhà, cổng lại mở to, 2 thằng thì hí hửng ra về. Mãi sau này chúng tôi mới biết, hôm ấy Mỹ Ngân đã biết tỏng 2 thằng đi sau nên mở cổng sẵn đón, nhưng 2 thằng không dám vào.
Ngân học không giỏi, nhưng chắc chắn, tính tình lại cẩn thận, tỉ mỉ. Sau này, lúc làm hồ sơ, cô ấy đã chọn học kinh tế. Có lần cô ấy đã nói với tôi: tớ không muốn làm những con sóng ngầm lặn ở mãi đáy biển sâu, tớ muốn sống cuộc đời sôi nổi theo ý mình.
Chuyện bốn người.
Thời gian chớp mắt trôi nhanh, chúng tôi cứ lặng lẽ vậy mà lớn. Tiểu Mao vẫn về đều đặn mỗi tuần, nó ít lên nhà Phi Long chơi mà chủ yếu qua chỗ tôi; nó quyết định trở thành bác sĩ; Mỹ Ngân thì vào học Kinh tế, Long cũng vậy; còn tôi, tôi chọn con đường trở thành một anh giáo. Phi Long học kinh tế cũng dễ hiểu, nó tâm sự với tôi đủ thứ lí do, nhưng tôi biết lí do chính là Mỹ Ngân, tuy vậy tôi không thể lí giải nổi việc là suốt những năm tháng ấy, nó và Mỹ Ngân chỉ nói chuyện với nhau chắc vài lần. Vậy mà nó thích - như cách nghĩ của tôi lúc đó, thích người ta theo một cách kì lạ. Tôi chỉ có thể nghĩ đó là nhân duyên. Trong khi đó, tôi là thằng duy nhất không học ở thủ đô, tôi không hiểu vì lí do gì, có lẽ là để chạy trốn, trốn cái gì thì tôi thực sự không hiểu.
Tôi và Long vẫn thân thiết như ngày nào, những ngày nghỉ, tháng nào chúng tôi cũng gặp nhau, chỉ là cái thẻ sinh viên và thẻ giảm giá tàu là có thể gặp nhau. Tình bạn giữa chúng tôi vẫn cứ ấm áp, tràn đầy như vậy. Có lẽ, chúng tôi đã sinh ra là để trở thành bạn bè, thành tri kỉ. Dạo này, nó uống rượu nhiều hơn, nói năng cũng đúng mực hơn. Nhưng tuyệt nhiên, 4 năm sinh viên nó không hề một lần đề cập đến Mỹ Ngân. Tôi biết vì sao nên cũng chẳng cần hỏi, mỗi lần thấy nó buồn buồn là nó ngồi trầm ngâm rồi buông 1 câu: đi làm cốc bia với tao đi.
Tốt nghiệp đại học, mấy đứa nó ở lại thủ đô. Tiểu Mao là bác sĩ của một bệnh viện lớn, tiền đồ rất rộng mở; Phi Long lập doanh nghiệp riêng cùng với vài người bạn; Mỹ Ngân thì làm thư kí riêng cho giám đốc một doanh nghiệp có tiếng; thằng tôi, tôi chọn bến đậu là một trường học ven đô, cũng cách chúng không xa, chỉ hơn 1 giờ chạy xe máy là có thể gặp được nhau.
Tôi đã chọn lựa như vậy bởi tôi thích êm đềm, bởi tôi thích lặng lẽ ngắm nhìn mọi thứ từ xa, để tìm ra khoảng lặng của hồn mình.
Sinh nhật lần thứ 25 của Hà, chỉ có 2 đứa tôi, nó lặng lẽ:
- Ông này, tôi quyết định đi du học, tôi tìm được học bổng rồi.
Tôi phân tích cho nó vài điều nặng nhẹ, rằng nó làm ở viện lớn như thế, lại có năng lực, tiền đồ rộng mở, đi du học rồi sao nữa, thân gái …
Hà luôn là đứa biết đưa ra những quyết định đúng lúc. Bố mẹ muốn nó học kinh doanh để nối nghiệp gia đình, họ đã dùng mọi thứ để thuyết phục nó, nhưng đam mê với nghề, nó kể với tôi: “Ông biết không, tôi đã phải đấu tranh khó khăn thế nào để thuyết phục gia đình cho tôi học y không, mà ông còn nhớ câu chuyện hồi chúng mình chuẩn bị ôn thi vào lớp 10 không, tôi thì vẫn nhớ lời nói của chị ấy, ủng hộ tôi nhé”. Rồi tự nhiên nó dặn:
- Ở nhà, có thông tin gì của Long ông nhắn cho tôi nhé.
Lúc nào cũng lại là Long. Tôi bỗng hỏi nó:
- Cậu thích Long đến thế à.
Nó giơ 2 ngón tay chéo nhau và hứ một tiếng, chỉ thế thôi. Thú thực là tôi cũng chả biết cái hành động của nó có ý nghĩa gì nữa. Tôi đoán là nó bảo: biết thế thôi, đừng hỏi nhiều. Quả thực, chẳng bao giờ tôi hỏi sâu nó những chuyện đó.
Ngày ấy chưa có facebook như bây giờ, chúng tôi hay liên lạc với nhau bằng Yahoo. Một lần nó nhắn tôi: Ông làm anh trai của tôi nhé, tôi luôn mong có một người anh để dựa dẫm. Tôi dụi mắt mấy lần mới nhìn rõ. Lúc ấy tâm trí tôi lắng lại, tôi hiểu theo cách của mình và nhắn lại: OK em gái.
Sau bữa ấy, tôi vẽ nhiều hơn, nhưng chỉ vẽ một người không rõ mặt, với mái tóc dài chấm đất, tôi cũng không thổi tiêu nữa, bởi tôi biết sẽ nếu thổi sẽ chỉ làm tâm tư thêm nặng trĩu. Mỗi lần nhắn tin kể về mọi người, về Phi Long, tôi luôn tránh kể về mình. Đến nỗi có lần nó nhắn thoại cho tôi: ông anh trai này, sau anh không kể về anh đi nhỉ, toàn kể đâu đâu.
Công việc nhiều, cứ đôi tháng tôi và Phi Long mới gặp nhau 1 lần, lần nào cũng là 2 thằng rủ nhau đi làm nồi lẩu, chén rượu. Dạo này nó làm ăn được, nên phất khá nhanh, còn tôi đương nhiên vẫn vậy, là ông giáo làng kì lạ, cũng không chịu dạy thêm gì hết, thời gian rảnh thì vẽ tranh, thổi tiêu. Tôi đặc biệt thích tiêu vì tiếng trầm buồn, nhưng cũng ấm áp.
Một tối, vừa về nhà, tôi mở điện thoại ra thấy tin nhắn của nó: mày lên ngay với tao. Chẳng cần gọi lại, tôi biết có chuyện gì đó lớn lắm, vì nó không bao giờ nhắn thế cả. Tình bạn của chúng tôi chỉ có vậy, đơn giản đến vậy. Tôi phi xe một mạch 70km, gặp nó tại một quá ăn nhỏ, mắt nó đỏ hoe. Nó rót chén rượu đưa tôi rồi nói nhỏ:
- Mỹ Ngân lấy chồng rồi.
Giọng nó nhỏ, nhưng chua xót. Tôi biết cảm giác của nó là gì. Hai chúng tôi không nói, cứ thế uống, uống đến độ không thể đứng dậy được, phải gửi xe lại rồi gọi taxi để về nhà nó.
Sau dạo đó, mật độ gặp nhau của chúng tôi ít dần. Mỗi tối, tôi đều sưu tầm một câu danh ngôn, một bài hát gửi cho nó qua tin nhắn. Câu cuối cùng luôn là: bất kể lúc nào mày cần, gọi tao.
Đúng vào ngày đó 4 năm sau, lúc đó chúng tôi 30 tuổi, lại một tin nhắn cộc lốc: mày ở nhà chờ tao.
Phi Long đi oto đến chỗ tôi, nó mang theo cả thùng rượu và rất nhiều đồ đạc cá nhân. Nó bảo:
- Tặng mày hết chỗ này, không thì giữ hộ tao cũng được. Tao đi đi đây.
Nói vậy, nhưng tối đến, tôi và nó vẫn ra quán, gọi một nồi lẩu nhỏ và nhậu. Nó nói:
- Tôi đã làm một việc rất tồi tệ, tôi đã phản bội anh em trong công ty nên tôi đã xin nghỉ việc, từ bỏ chức danh chủ tịch hội đồng quản trị, nhường lại toàn bộ cổ phần công ty. Tôi không xứng đáng với anh em.
- Chắc phải có nguyên nhân gì lớn lắm, tao biết tính mày, trọng nghĩa khí lắm mà, đâu thể bán rẻ anh em - tôi nói
Trước khi bắt đầu kể nó nói: - tao kể chuyện này, mày phải tuyệt đối giấu kín, tuyệt nhiên không được nói cho bất kì ai. Tôi gật đầu. Nó kể: vừa rồi có 1 dự án rất lớn, có 2 đối thủ cùng đàm phán, là nó và công ty của Mỹ Ngân. Lúc đó Mỹ Ngân đã là trưởng phòng kinh doanh, trưởng đoàn đàm phán. Mặc dù lợi thế rất lớn để dành dự án cho công ty mình. Nhưng nó tìm hiểu và biết, nếu để mất dự án này thì công ty và cả bản thân Mỹ Ngân sẽ lâm vào tình thế khó khăn. Do đó nó đã kiếm cớ làm công ty nó rớt từ vòng hồ sơ. Nó thấy mình đã có lỗi với anh em nên đã từ bỏ công ty và quyết định đi nước ngoài một thời gian, cũng là để theo đuổi đam mê học tâm lí từ thời xa xưa của nó.
Vào hè 5 năm sau, lúc đó tôi đang được nghỉ, tôi thích ở một mình, cũng thích đi để nhìn, để ngắm nắng, ngắm gió. Tôi nhận được điện thoại của Long: ông xin nghỉ khoảng nửa tháng để ở cùng tôi được không! Tôi nhắn lại: Được chứ. Nó nhấc máy và gọi: mai mày mang theo ít quần áo, đồ cá nhân lên Hà Nội, qua nhà tao.
Nó lại dặn:
- Chuyện vào viện lần này chỉ tao biết, mày biết, trời biết. Nhớ đấy.
Tôi viết giấy cam kết là người nhà nó, nó hiến một quả thận của mình cho Mỹ Ngân. Bác sĩ đã cho tôi biết điều đó, kể cả về sức khỏe của Phi Long nữa. Không biết tình cờ thế nào mà quả thận của Phi Long lại hợp với Mỹ Ngân đến kì lạ. Chứng tỏ ngần ấy năm nó vẫn luôn dõi theo mọi việc của Ngân. Tôi thì chẳng thân với Ngân như nó, nên ngoài vài lần trò chuyện sơ sơ và thông tin trên nhóm của lớp, còn lại không biết thêm gì việc Ngân bị ốm. Bác sĩ của ca phẫu thuật cấy ghép lại là Tiểu Mao, tất nhiên với cả cam kết về y đức, lương tâm nghề nghiệp cũng như lời hứa với Phi Long, mà Hà không hề tiết lộ bất kể thông tin gì về người hiến thận cho Mỹ Ngân.
Một năm sau, chúng tôi họp lớp. Mỹ Ngân rạng rỡ trong bộ váy mới màu đỏ, còn Phi Long, nó đi taxi đến và nói nhỏ: sợ say tao không lái xe được. Dạo này nó mở văn phòng tư vấn tâm lí, hỗ trợ doanh nghiệp, khách hàng cũng tạm ổn. Hôm nay nó uống hơi nhiều, lúc ngà ngà say, tự nhiên thấy nó hỏi Mỹ Ngân: dạo này cậu có xem phim Diên Hy Công Lược không? Tôi đang thấy dở hơi với câu hỏi đó thì Ngân cười giòn: tớ cũng xem, nhưng ít, tập được tập không.
Tôi tưởng câu chuyện sẽ tiếp tục, nhưng có khi say quá, nó chuyển sang chuyện khác lúc nào không hay. Tôi thấy ánh mắt nó buồn buồn, thi thoảng lại tự uống một mình.
Kết thúc liên hoan, nó về không nổi, hôm sau tỉnh dậy tôi hỏi ngay:
- Này, sao hôm qua mày hỏi Ngân câu gì dở hơi, tự nhiên lại phim với ảnh, gì mà cậu có xem Diên Hi Công Lược không, dở hơi à.
Nó vỗ trán:
- À, hôm qua, tao định nói thêm: Tớ sẽ là chàng Phú Sát Phó Hằng suốt đời âm thầm bảo vệ cho cậu như Ngụy Anh Lạc, nhưng say quá, quên mất.
Tôi biết tỏng nó chẳng say đến nỗi quên nên đế thêm vào:
- Thôi đi bố ạ, thích con nhà người ta quá, nhưng sợ. Mà này, tôi nhẩm tính, ông thích cậu ấy gần 20 năm rồi nhỉ. Ông nên quên đi, tìm hạnh phúc cho mình. Nếu có duyên phận, thì kiếp sau làm lại.
Nó gật đầu không nói gì.
Sinh nhật lần thứ 36 của tôi, ngày chủ nhật nên ngủ dậy hơi muộn. Nghe tiếng gõ cửa tôi ra mở, dụi mắt mấy lần mới tin là thật. Trước mắt tôi là hai người tay trong tay, đều mặc đồ trắng, trắng như tuyết, tinh khôi. Đó là Tiểu Mao và Phi Long.
Phi Long nói to:
- Anh rể, anh không mời bọn em vào nhà à!
Tôi ấp úng:
- Ờ, mày vào nhà đi
Cả buổi sáng 3 đứa tôi ngồi nói chuyện, Phi Long luôn miệng gọi tôi là anh rể. Hóa ra, sau buổi hội lớp đó về, nó bảo nghe tôi nên quyết định buông bỏ, 20 năm là đủ. Trong nhiều năm qua Tiểu Mao ngược lại, vẫn âm thầm chăm sóc nó, nó biết điều đó, biết cả tình cảm của Tiểu Mao, nhưng nó chưa sẵn sàng đón nhận mà thôi. Giờ đây, khi mà sức khỏe của nó không tốt, Tiểu Mao càng có thời gian chăm sóc nó, nó đã nhận ra hạnh phúc đang ở rất gần. Thế là chuyện gì đến đã đến.
Tôi mừng cho chúng nó…
Tiểu Mao của chúng tôi đã đi đến cùng con đường hạnh phúc của cô ấy.
Phi Long đã buông, rồi bước tiếp.
Tôi có lẽ cũng cần buông rồi.

Want your school to be the top-listed School/college in Luc Nam?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address

Luc Nam