“Muốn con hào hứng vận động hơn? Đừng chỉ bảo con tập — hãy tập cùng con!”
Tạo thói quen vận động cho con sẽ dễ dàng hơn khi có cha mẹ cùng tham gia.
Có bố mẹ đồng hành, con sẽ hào hứng hơn, vui hơn và cũng dễ ngủ ngon hơn. 🥰
Mỗi ngày một chút, cùng con lớn lên khỏe mạnh! 💪❤️
-------------------------------------------
OTKPAMA - Tạo nền tảng cho con xuất chúng!
OTKPama
OTKPAMA – Đồng hành cùng cha mẹ, tạo nền tảng cho con xuất chúng - công thức hóa hành trình dạy con với Trí óc (O), Trái tim (T), Khí phách (K)
25/08/2026
BÀI HỌC ĐẦU TIÊN VỀ TÌNH YÊU CỦA CON, CÓ THỂ BẮT ĐẦU TỪ CHÍNH CĂN NHÀ
Bạn nghĩ con đang học cách yêu thương từ những gì cha mẹ dạy. Nhưng thật ra, bài học đầu tiên về tình yêu của con có thể bắt đầu từ cách bố nhìn mẹ, cách mẹ nói chuyện với bố — và những điều tưởng như chẳng ai để ý.
Có những buổi tối, bố mẹ chỉ đang nói chuyện với nhau như mọi ngày. Bố đi làm về, mẹ hỏi hôm nay có mệt không. Hai người có thể bất đồng về một chuyện nhỏ, nhưng vẫn ngồi xuống nghe nhau nói. Bố có thể xin lỗi khi mình nóng giận, mẹ có thể nhẹ nhàng nói ra điều mình không hài lòng. Với người lớn, đó chỉ là những chuyện rất bình thường. Nhưng con đang nhìn thấy.
Con nhìn cách bố nói chuyện với mẹ. Con nhìn cách mẹ được lắng nghe, được tôn trọng, được đối xử khi hai người không cùng quan điểm. Con cũng nhìn cách bố đối xử với mình khi con làm sai, khi con khóc, khi con không làm theo điều bố muốn. Những điều ấy không cần một bài giảng nào, nhưng có thể âm thầm trở thành cách con hiểu về tình yêu và sự tôn trọng.
Với một bé gái, người cha thường là một trong những hình mẫu đầu tiên về cách một người đàn ông có thể đối xử với mình. Khi con được lắng nghe, được tôn trọng, được khích lệ, con có thể dần hiểu rằng mình xứng đáng được đối xử tử tế. Sau này, khi bước vào một mối quan hệ, điều ấy có thể trở thành một “thước đo” giúp con nhận ra đâu là sự yêu thương mà mình muốn được nhận.
Với một bé trai, người mẹ cũng là một hình ảnh rất gần gũi để con quan sát. Con nhìn thấy mẹ được đối xử thế nào, được lắng nghe ra sao, và cách mẹ được tôn trọng trong chính gia đình mình. Những điều nhỏ bé ấy có thể trở thành những bài học đầu tiên để con hiểu rằng yêu thương một người phụ nữ không chỉ là nói những lời hay, mà còn là biết lắng nghe, tôn trọng và đối xử tử tế với người ấy.
Điều đáng nói là cha mẹ không cần phải có một gia đình hoàn hảo để trở thành tấm gương tốt cho con. Bố mẹ vẫn có thể mệt, có thể bất đồng, có thể có những ngày không đủ kiên nhẫn. Điều quan trọng không phải là con chưa từng nhìn thấy cha mẹ mắc sai lầm, mà là con cũng được nhìn thấy cách hai người biết nhận sai, biết xin lỗi, biết sửa lại và tìm cách đối xử tốt hơn với nhau.
Vì vậy, đôi khi bài học về tình yêu dành cho con không nằm ở những câu như “sau này con phải biết yêu thương người khác”. Nó nằm trong những việc rất nhỏ mà cha mẹ làm mỗi ngày: nói chuyện với nhau bằng sự tôn trọng, lắng nghe khi người kia đang nói, không hạ thấp nhau khi bất đồng, và biết nói lời xin lỗi khi mình sai. Những điều ấy đơn giản đến mức cha mẹ có thể không để ý, nhưng con thì có thể nhớ rất lâu.
Rồi một ngày, cô bé ấy sẽ lớn lên và bước vào một mối quan hệ của riêng mình. Cậu bé ấy cũng sẽ trưởng thành, có một người phụ nữ mà mình yêu thương, có một gia đình và những ngày rất giống những ngày bố mẹ từng trải qua. Khi ấy, con sẽ phải tự quyết định mình muốn trở thành người như thế nào trong một mối quan hệ. Và rất có thể, một phần câu trả lời đã được hình thành từ những gì con từng nhìn thấy ở căn nhà ngày bé.
Cha mẹ không chỉ nuôi một đứa trẻ. Cha mẹ cũng đang âm thầm cho con một hình dung về cách con xứng đáng được yêu, và cách con nên yêu một người khác. Bởi vậy, đôi khi điều tốt nhất cha mẹ có thể dạy con không phải là nói thật nhiều về tình yêu, mà là cho con được nhìn thấy tình yêu được sống như thế nào.
Nếu bạn là cha mẹ, hôm nay không cần phải làm điều gì quá lớn. Hãy thử lắng nghe người bạn đời của mình thêm một chút. Hãy nói lời cảm ơn cho một việc rất nhỏ. Khi bất đồng, thử nói chậm lại thay vì làm tổn thương nhau. Và nếu mình sai, hãy để con nhìn thấy một người lớn biết nói: “Bố/mẹ xin lỗi.”
Bởi có thể ngay lúc ấy, con đang ngồi ở đâu đó trong căn nhà và lặng lẽ học bài học đầu tiên về tình yêu.
Và nếu bạn đọc đến đây rồi bất chợt nhớ đến bố hoặc mẹ mình, có lẽ bạn cũng vừa nhận ra một điều: rất nhiều cách mình yêu một người hôm nay có thể đã bắt đầu từ cách mình từng được yêu trong căn nhà ngày bé.
Nếu có một người bố, người mẹ hoặc người thân mà bạn nghĩ họ nên đọc điều này, hãy gửi bài viết cho họ. Không phải để nói rằng họ phải trở thành những bậc cha mẹ hoàn hảo, mà chỉ để nhắc rằng: những điều họ làm mỗi ngày, dù nhỏ đến đâu, đều có thể đang trở thành một bài học rất lớn trong lòng con.
-------------------------------------------
OTKPAMA - Tạo nền tảng cho con xuất chúng!
Mẹ dạy con rất nhiều điều, nhưng có một câu mẹ luôn muốn con nhớ dù sau này có lớn đến đâu: “Cảm ơn”.
Có những điều tưởng như rất nhỏ, nhưng mẹ vẫn muốn dạy con từ khi con còn bé. Ví dụ như biết nói một lời “cảm ơn”. Cảm ơn khi được ai đó giúp đỡ, cảm ơn khi nhận một món quà, cảm ơn cô chú, ông bà hay đơn giản là cảm ơn mẹ sau một bữa cơm. Mẹ không mong con nói lời cảm ơn thật hay, thật ngoan chỉ để người khác khen. Mẹ chỉ mong sau này khi lớn lên, con vẫn giữ được sự tử tế ấy trong cách đối xử với mọi người. Vì đôi khi, một câu “cảm ơn” rất đơn giản cũng đủ để người đối diện cảm thấy những điều họ làm cho mình là có ý nghĩa. ❤️
-------------------------------------------
OTKPAMA - Tạo nền tảng cho con xuất chúng!
24/08/2026
Có một cách cha mẹ dạy con yêu thương, mà không cần nói một lời
Có những điều cha mẹ không bao giờ ngồi xuống để dạy con. Không có bài học nào được viết lên bảng, không có câu nói nào cần phải ghi nhớ. Nhưng con vẫn học mỗi ngày, từ cách cha mẹ phản ứng trong những khoảnh khắc rất nhỏ: khi con làm đổ nước, làm sai, mè nheo, hỏi đi hỏi lại hay nhất quyết nói “con không muốn”.
Người dạy con yêu thương nhiều nhất đôi khi không phải bằng những lời yêu thương. Mà bằng cách cha mẹ phản ứng khi con làm mình tức giận.
Một đứa trẻ làm đổ ly nước lần thứ ba trong ngày. Một câu hỏi được lặp lại đến lần thứ năm chỉ trong mười phút. Một lời “con không muốn” xuất hiện đúng lúc cha mẹ đã mệt rã rời sau một ngày dài. Những chuyện ấy nhỏ đến mức chẳng đáng để kể lại, nhưng lại chính là những điểm chạm mà một đứa trẻ nhìn thấy rất nhiều lần trong tuổi thơ của mình.
Khi cha mẹ đang rất giận nhưng vẫn hít một hơi trước khi nói, con đang học được một điều mà không cần ai giảng: cảm xúc có thể được kiểm soát, thay vì trút lên người khác.
Khi cha mẹ đã giải thích đến lần thứ năm mà vẫn cố gắng nói lại, con hiểu rằng kiên nhẫn không phải là yếu đuối. Đôi khi, kiên nhẫn chỉ đơn giản là mình đủ vững vàng để không biến sự mệt mỏi của mình thành tổn thương của người khác.
Khi cha mẹ lỡ nóng giận rồi quay lại nói “Mẹ xin lỗi”, con lại học thêm một điều khác: yêu thương không có nghĩa là một người luôn đúng. Yêu thương còn là biết nhận sai, biết sửa sai và biết quay trở lại sau những lúc mình chưa đủ bình tĩnh.
Và có lẽ đó mới là điều đặc biệt nhất của việc làm cha mẹ. Con không chỉ nghe những gì cha mẹ nói về yêu thương. Con quan sát cách cha mẹ đối xử với con khi mọi thứ không diễn ra theo ý mình.
Một đứa trẻ có thể quên rất nhiều lời dặn dò. Nhưng những cảm giác mà con từng nhận được trong những khoảnh khắc rất đời thường có thể ở lại lâu hơn: khi con làm sai, khi con khóc, khi con khiến cha mẹ mệt mỏi, khi con chưa biết cách cư xử như một người lớn.
Bởi vậy, sự kiên nhẫn của cha mẹ không chỉ dành cho hiện tại. Nó có thể trở thành một phần trong cách một đứa trẻ nhìn nhận về tình yêu thương sau này.
Rồi một ngày, đứa trẻ ấy sẽ lớn lên. Con sẽ có một người mình yêu, một gia đình của riêng mình, những ngày mệt mỏi của riêng mình và những khoảnh khắc mà người mình yêu cũng có thể làm đổ một ly nước, hỏi đi hỏi lại một câu hỏi, hoặc nói “con không muốn”.
Khi ấy, rất có thể con sẽ mang theo cách mà mình từng được đối xử.
Không phải vì cha mẹ đã từng nói với con rằng: “Con phải kiên nhẫn với người mình yêu.” Mà bởi con đã từng nhìn thấy sự kiên nhẫn ấy trong chính căn nhà của mình.
Vì thế, nếu hôm nay bạn vừa quát con, đừng nghĩ rằng mọi thứ đã hỏng. Nếu hôm nay bạn đã có một ngày quá mệt và không thể kiên nhẫn như mình mong muốn, cũng đừng nghĩ rằng mình là một người cha, người mẹ tồi.
Có thể điều con cần không phải một người cha mẹ hoàn hảo. Mà là một người lớn biết dừng lại, biết sửa sai và biết bắt đầu lại sau một khoảnh khắc chưa tốt.
Kiên nhẫn không phải một khoảnh khắc. Nó là rất nhiều lần cha mẹ nén lại một tiếng quát, nuốt xuống một lời khó chịu, hít thêm một hơi và chọn cách nói nhẹ hơn.
Từng lần một.
Từng ngày một.
Cho đến khi sự kiên nhẫn không chỉ trở thành cách cha mẹ yêu con, mà còn trở thành cách con học để yêu một người khác.
Và có lẽ, đó là món quà âm thầm nhất cha mẹ có thể để lại cho con: không phải những lời nói thật hay về tình yêu thương, mà là một tuổi thơ đủ ấm để sau này, khi yêu một ai đó, con biết cách làm cho người ấy cũng cảm thấy ấm áp.
Nếu đọc đến đây và bạn chợt nghĩ đến mẹ, đến bố, hoặc đến một người đang nuôi con, có lẽ bạn có thể gửi bài viết này cho họ. Không phải để nói rằng họ cần phải làm cha mẹ tốt hơn. Chỉ đơn giản là để nhắc rằng: những điều nhỏ bé họ đang cố gắng mỗi ngày, có thể có ý nghĩa lớn hơn họ nghĩ.
-------------------------------------------
OTKPAMA - Tạo nền tảng cho con xuất chúng!
Dạy con kiên nhẫn, đôi khi bắt đầu từ việc rất nhỏ.
Một món đồ chơi đã lấy ra, hãy cùng con cất lại.
Một bức tranh đã bắt đầu, hãy khuyến khích con vẽ cho xong.
Một việc nhỏ đã làm, hãy tập cho con hoàn thành.
Bởi điều con học được không chỉ là cách hoàn thành một việc,
mà còn là biết kiên nhẫn, biết cố gắng và không dễ dàng bỏ cuộc.
Những thói quen nhỏ hôm nay, có thể trở thành hành trang quý giá theo con suốt đời. 🌱
-------------------------------------------
OTKPAMA - Tạo nền tảng cho con xuất chúng!
👉 Chưa có đứa trẻ nào lớn lên mà chưa từng mắc lỗi… Quan trọng là cha mẹ xử sự thế nào!
Chưa có đứa trẻ nào lớn lên mà không mắc lỗi.
Con sai không có nghĩa con là một đứa trẻ hư.
Đôi khi, đó chỉ là cách con học cách trưởng thành.
Điều quan trọng không phải là con chưa từng sai,
mà là sau mỗi lần sai, con hiểu được điều gì.
Cha mẹ hãy giúp con nhìn ra lỗi sai, thay vì chỉ trách mắng.
Để mỗi lần vấp ngã, con lại biết cách đứng lên tốt hơn.
Bởi trưởng thành không phải là không mắc lỗi, mà là biết sửa sai và lớn lên từ những điều đó. ❤️
-------------------------------------------
OTKPAMA - Tạo nền tảng cho con xuất chúng!
Đừng vội quát con khi đang nóng giận.
Hãy hít một hơi thật sâu… rồi hãy nói.
Vì một câu nói lúc nóng có thể khiến con nhớ rất lâu.
Con có thể sai, nhưng con vẫn cần được yêu thương.
Cha mẹ cũng có lúc mệt mỏi, mất kiên nhẫn.
Nhưng trước khi trách con, hãy cho mình vài giây bình tĩnh.
Để lời nói trở thành sự chỉ dẫn, thay vì một vết thương.
Thương con, đôi khi bắt đầu từ việc… biết im lặng một chút. ❤️
-------------------------------------------
OTKPAMA - Tạo nền tảng cho con xuất chúng!
21/08/2026
Có những điều ngày bé ta thấy rất bình thường, đến khi có con rồi mới hiểu: Hóa ra mẹ và bà đã thương mình nhiều đến thế.
Ngày bé, chúng ta thường nghĩ tình yêu của bà ngoại là một điều rất đỗi bình thường. Là buổi trưa bà ngồi quạt cho ngủ, là sáng sớm bà đi chợ mua món mình thích, là tiếng gọi “Ăn đi kẻo nguội”, là những lần mình ốm bà cứ đứng ngồi không yên. Khi ấy, ta nhận tất cả những điều đó một cách tự nhiên, chẳng mấy khi nghĩ rằng để có được những điều bình thường ấy, bà đã dành ra biết bao thời gian và sức lực của mình.
Rồi một ngày, chính mình trở thành mẹ. Đêm con khóc, người mệt rã rời, bữa cơm chưa kịp ăn đã phải bế con. Đến lúc ấy mới chợt hiểu tại sao ngày xưa chỉ cần mình than mệt một câu, bà đã tất tả sang nhà; tại sao con vừa ho vài tiếng, bà đã lo; tại sao sáng nào bà cũng hỏi “Đêm qua cháu có ngủ được không?”. Hóa ra những điều mình từng nghĩ là nhỏ bé lại chính là cách một người phụ nữ nói rằng: “Mẹ thương con.”
Có con rồi, nhiều người mới bắt đầu hiểu mẹ mình. Hiểu những đêm mẹ từng thức trắng khi mình còn nhỏ. Hiểu những bữa cơm mẹ ăn vội. Hiểu vì sao ngày ấy mẹ luôn nhường phần ngon nhất cho con, vì sao mình lớn lên rồi mà mẹ vẫn cứ hỏi đã ăn chưa, về đến nhà chưa, có mệt không. Và cũng từ lúc ấy, ta mới nhìn bà ngoại bằng một ánh mắt khác: bà không chỉ là người chăm cháu, bà từng là một người mẹ đã dành cả tuổi trẻ để chăm con, rồi khi con có gia đình lại tiếp tục đứng phía sau để đỡ đần thêm một lần nữa.
Có lẽ điều khiến người ta xúc động nhất không phải là bà đã làm những điều lớn lao gì. Mà là bà luôn có mặt trong những khoảnh khắc rất nhỏ. Một bát cháo khi con ốm. Một chiếc chăn được kéo lên lúc nửa đêm. Một câu “Để mẹ bế cho, con ăn đi”. Một lần bà đến sớm chỉ vì sợ con gái xoay không nổi với đứa trẻ nhỏ. Những điều ấy chẳng bao giờ được gọi tên là sự hy sinh, bởi với bà, thương con thương cháu dường như chỉ đơn giản là việc bà vẫn làm mỗi ngày.
Nhưng rồi tóc bà bạc thêm một chút, bước chân chậm thêm một chút, giọng nói cũng không còn khỏe như ngày trước. Ta bắt đầu nhận ra thời gian không đứng yên. Người từng luôn ở đó để đón mình sau mỗi buổi đi học, từng thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị đồ ăn cho cả nhà, từng ôm mình vào lòng mỗi khi buồn... rồi cũng sẽ có một ngày cần người khác chăm sóc lại.
Ngày bé, ta từng nghĩ mình cần bà vì bà có thể chăm sóc mình. Lớn lên mới hiểu, có lẽ bà cũng cần được yêu thương, được hỏi han, được ôm một cái và nghe con cháu nói rằng: “Bà nghỉ đi, để con làm cho.” Bởi người đã dành gần như cả cuộc đời để lo cho người khác cũng có lúc cần một người nhớ đến mình.
Và có lẽ, tình yêu của bà ngoại đẹp nhất ở chỗ ấy. Bà không chỉ thương những đứa cháu. Bà còn thương cả những vất vả mà con gái mình đang trải qua. Tuổi trẻ bà lo cho con. Có tuổi bà lại tiếp tục lo cho cháu. Bà cứ âm thầm đứng phía sau, chẳng đòi hỏi được báo đáp, chỉ cần nhìn thấy con cháu bình an là đã thấy vui rồi.
Nếu ngày hôm nay bạn vẫn còn bà, hãy thử về ngồi cạnh bà lâu hơn một chút. Hỏi bà một câu mà ngày bé mình chưa từng hỏi: “Bà có mệt không?”. Có thể bà vẫn sẽ cười rồi bảo “Có gì đâu mà mệt”. Nhưng lần này, mình sẽ hiểu rằng phía sau câu nói rất bình thường ấy là cả một đời thương con, thương cháu mà chẳng bao giờ kể công.
Cảm ơn bà ngoại. Vì bà không chỉ cho chúng con một tuổi thơ có nơi để trở về. Bà còn để chúng con lớn lên rồi mới hiểu rằng: có một người luôn âm thầm đứng phía sau mình, đó là một trong những điều hạnh phúc nhất trên đời. ❤️
-------------------------------------------
OTKPAMA - Tạo nền tảng cho con xuất chúng!
Cứ đến bữa ăn là con khóc, mẹ lại nhắc: “Ăn thêm đi con”, “Ăn cơm cho tốt”, “Sao con ăn ít thế?”...
Nhưng đôi khi, điều khiến con ăn ít không phải vì con không muốn ăn, mà vì bữa ăn đã trở thành một áp lực.
Muốn con ăn tốt hơn, thử nói về một chuyện vui trong ngày, hỏi con điều con thích, kể một câu chuyện nhỏ… Khi bàn ăn trở thành nơi dễ chịu, con sẽ dễ dàng ngồi lại, trò chuyện và ăn uống tự nhiên hơn.
Đừng biến bữa cơm thành “cuộc chiến” mà cả mẹ và con đều mệt.
-------------------------------------------
OTKPAMA - Tạo nền tảng cho con xuất chúng!
Mẹ không cần con phải giỏi hơn ai.
Mẹ chỉ mong con đủ tự tin để là chính mình. ❤️
Bởi tự tin không phải là nghĩ mình hơn người khác, mà là tin rằng: “Mình cũng có giá trị riêng.”
-------------------------------------------
OTKPAMA - Tạo nền tảng cho con xuất chúng!
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the school
Telephone
Website
Address
Hung Yen
16000