Chạm vào cảm xúc

Chạm vào cảm xúc

Share

Tôi là một người yêu thích giáo dục cảm xúc và thấu hiểu bản thân cho mọi lứa tuổi. Tôi muốn lưu trữ và đăng tải những kiến thức bổ ích về giáo dục cảm xúc.

18/03/2026

Cách để cơ thể cân bằng khi gặp điều bất như ý

05/03/2026

Có những ngày vất vả.
Luôn hay nói và nghĩ rằng đó là tốt cho con.
Có lẽ đôi khi ta cần tìm một ai đó nói cho ta hiểu.
Ai rồi cũng lớn rồi ta sẽ có cách cả thôi.
Hãy comment giải pháp của bạn vào tình huống này nào?

01/03/2026

01/03/2026

Bạn không điên.
Bạn chỉ đang cố sống sót.



Chiều hôm đó, quán trà nhỏ nép mình ở một góc phố đầy nắng. Mọi thứ bình thường như bao ngày. Tiếng xe ngoài đường, tiếng thìa chạm vào ly sứ, tiếng người trò chuyện lẫn trong mùi trà ấm.

Tuệ Cường đến muộn hơn thường lệ.

Cậu đặt lên bàn một chiếc hộp carton cũ. Ánh mắt có chút lấp lánh, nhưng cũng mệt mỏi như đã quen với việc mệt mỏi.

“Cuối năm được thưởng,” Tuệ Cường nói. “Mình mua cái này.”

Bên trong là một bộ loa cũ. Không mới. Không sang. Thậm chí nếu ai đó nhìn vào hoàn cảnh của Tuệ Cường — khoản nợ ngân hàng còn đó, những hóa đơn xếp chồng — họ có thể lắc đầu.

“Đang nợ mà còn mua mấy thứ này à?”
“Không biết lo xa sao?”

Nếu nhìn bằng con số, đúng là sai.

Nhưng rồi Tuệ Cường cắm điện.

Tiếng nhạc vang lên, không quá to. Một bản nhạc cũ. Âm thanh không hoàn hảo, nhưng đủ tròn.

Tuệ Cường nhắm mắt lại.

Vai thả lỏng.
Hơi thở chậm xuống.
Hai bàn tay vốn siết chặt giờ buông ra trên đầu gối.

Mười hai tiếng làm việc mỗi ngày.
Những đêm trằn trọc vì áp lực.
Những buổi sáng tỉnh dậy mà lòng nặng như đá.

Khoảnh khắc đó, mình hiểu.

Bộ loa không phải là món đồ xa xỉ.
Nó là chiếc “van xả áp”.
Là một mảnh nhỏ của sự bình yên mà Tuệ Cường tự trả tiền để giữ lấy.

Có những người mua một đôi giày đẹp khi vừa trải qua chia tay — vì họ cần cảm giác mình vẫn còn giá trị.

Có người mua một cuốn sách, dù chưa chắc đã đọc hết — vì họ cần hy vọng rằng ngày mai mình sẽ tốt hơn.

Có người ngồi trong quán cà phê một mình, gọi ly nước đắt hơn thường lệ — vì họ cần một giờ được thở.

Ta thường nhìn hành vi.
Ta hiếm khi nhìn nỗi mệt mỏi phía sau hành vi đó.

Trong tâm lý học, không có quyết định nào tự nhiên sinh ra. Mỗi lựa chọn đều là một câu trả lời cho điều gì đó bên trong.

Người từng thiếu thốn có thể bám vào tiền như bám phao cứu sinh.
Người từng bị kiểm soát có thể tiêu tiền như cách giành lại tự do.
Người từng tổn thương có thể mua một thứ gì đó chỉ để cảm thấy: “Mình vẫn còn đây.”

Đó không phải điên.

Đó là tự bảo vệ.

Đôi khi ta không mua món đồ.
Ta mua một cảm giác.

Cảm giác được nghỉ ngơi.
Cảm giác được công nhận.
Cảm giác mình còn làm chủ được điều gì đó trong một thế giới quá nhiều thứ vượt khỏi tầm tay.

Nếu một ngày bạn nhìn lại và thấy mình đã từng tiêu một khoản tiền rồi tự trách:

“Giá mà mình tỉnh táo hơn.”

Hãy thử làm điều này.

Nhắm mắt.
Đặt tay lên ngực.
Hỏi thật nhẹ:

“Lúc đó mình đang mệt ở đâu?”

Có thể bạn mệt vì phải mạnh mẽ quá lâu.
Có thể bạn mệt vì luôn là người gánh trách nhiệm.
Có thể bạn mệt vì không ai hỏi: “Bạn có ổn không?”

Rồi nói với chính mình, như nói với một đứa trẻ vừa cố hết sức:

“Mình không điên.
Mình chỉ đang cố không gục ngã.”

Khi hiểu được điều đó, lòng ta mềm lại.

Mềm với người khác.
Và mềm với chính mình.

Bởi vì biết đâu…

Rất nhiều lần trong đời, chúng ta không hề “khùng”.

Chúng ta chỉ đang học cách sống sót — theo cách mà mình biết.

01/03/2026

28/02/2026

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Address

Ho Chi Minh City