Tớ Là Cảm Xúc Biết Đi

Tớ Là Cảm Xúc Biết Đi

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Tớ Là Cảm Xúc Biết Đi, Education Website, 225 NGUYỄN TRI PHƯƠNG, PHƯỜNG AN ĐÔNG, Ho Chi Minh City.

💌 Ở đây, mỗi cảm xúc đều có "đôi chân" để lang thang, có "giọng nói" để được lắng nghe và có "trái tim" để được thấu hiểu 🩷

💌 Bạn có thể chia sẻ những điều muốn nói tại đây và chúng mình sẽ giải đáp cho bạn:
👉 https://forms.gle/M4oSV29w9w3dDmu5A

19/12/2025

🎄GIÁNG SINH KHÔNG DẠY TA CÁCH VUI,
MÀ DẠY TA CÁCH DỊU LẠI 🪶

Giáng sinh đến rất khẽ.
Không phải lúc nào cũng bằng tiếng chuông, ánh đèn hay những cuộc hẹn đông đủ.
Đôi khi, nó đến trong một buổi tối yên tĩnh, khi ta chợt nhận ra lòng mình mệt hơn mọi năm.

Người ta hay hỏi nhau: “Giáng sinh này bạn có vui không?”
Nhưng ít ai hỏi: “Giáng sinh này, cảm xúc của bạn thế nào?”
Bởi vì có những cảm xúc không dễ gọi tên,
và cũng không cần phải được đặt vào khuôn mẫu “vui – buồn” rõ ràng.

Có những người đi qua mùa lễ với nụ cười rất ổn.
Nhưng chỉ họ mới biết, bên trong là một khoảng trống chưa kịp lấp đầy.
Không phải vì thiếu yêu thương,
mà vì đã quen gồng mình suốt cả năm,
đến khi Giáng sinh đến, cảm xúc mới có cơ hội được… buông.

Giáng sinh không yêu cầu ta phải hạnh phúc.
Nó chỉ vô tình làm chậm lại nhịp sống,
để những cảm xúc bị bỏ quên có dịp quay về gõ cửa.
Và khi đó, điều ta cần không phải là xua chúng đi,
mà là ngồi xuống, lắng nghe, và thừa nhận:
“Ừ, mình đã mệt thật rồi.”

Chữa lành đôi khi không nằm ở việc thay đổi cảm xúc, mà ở cách ta đối xử với cảm xúc ấy.
Không trách mình yếu đuối,
không ép mình phải tích cực,
chỉ đơn giản là ở lại cùng cảm xúc thêm một chút — đủ lâu để nó dịu đi.

Giáng sinh có thể không làm mọi thứ tốt hơn ngay lập tức.
Nhưng nó nhắc ta nhớ rằng:
giữa một thế giới luôn hối hả,
việc bạn cho phép mình chậm lại,
cũng đã là một dạng can đảm.

Nếu Giáng sinh này bạn chưa tìm thấy niềm vui,
hãy tin rằng bạn không hề lạc lõng.
Bạn chỉ đang học cách sống thật với cảm xúc của mình hơn mà thôi.

💛 Và điều đó, tự nó đã là một bước chữa lành.

Photos from Tớ Là Cảm Xúc Biết Đi 's post 25/10/2025

______ 📖 RA MẮT VÀ PHÁT HÀNH SÁCH _______
✨ TRẠM DỪNG CHÂN TÂM HỒN 🌿

📌 Link sách điện tử online: https://heyzine.com/flip-book/16a3eed0bb.html

🪪 Cuốn sách được bảo chứng bởi Diễn giả, Chuyên gia tâm lý, TS. Đào Lê Hoà An.
🪪 Tác giả: Hoà An, Khánh Hà.
🕣 Năm xuất bản: 2025.

🔮 Sau thời gian ấp ủ, cuốn sách "Trạm dừng chân tâm hồn" chính thức được ra mắt và phát hành miễn phí dưới dạng sách điện tử online để tiếp cận đến nhiều người hơn – với hành trình gồm 15 trạm cảm xúc, câu chuyện truyền cảm hứng khác nhau và hành trình làm bạn với cảm xúc tiêu cực sẽ giúp người đọc được lắng nghe, chữa lành và thấu hiểu cảm xúc.

💝 Trạm dừng chân tâm hồn là hành trình giúp người đọc học cách làm bạn với cảm xúc tiêu cực – những nỗi buồn, lo lắng hay tổn thương mà đôi khi ta vẫn cố giấu đi. Qua từng trạm, cuốn sách mở ra không gian để mỗi người lắng nghe, thấu hiểu và chữa lành chính mình.

🎯 Mục tiêu của sách không chỉ là xoa dịu cảm xúc, mà còn hướng tới việc giúp mọi người nhận diện cảm xúc, nuôi dưỡng tâm hồn tích cực và tìm lại sự an yên bên trong giữa cuộc sống đầy áp lực.

13/10/2025

🔔 TING TING TING, CHỜ XÍU CHƠI NHỎ
MÀ RINH QUÀ TO NÈ BẠN ƠI❗❗❗

💕 MINIGAME "CHỌN TƯ DUY TÍCH CỰC
ĐỂ CHỮA LÀNH CẢM XÚC TIÊU CỰC" ✨

🔥 Được tổ chức bởi 2 fanpage BẠN CÓ SAO TRĂNG và TỚ LÀ CẢM XÚC BIẾT ĐI.

🌿 Đây là một minigame nhỏ giúp bạn vừa chơi vừa hiểu thêm về chính mình.

✨ Thông qua 10 câu hỏi trắc nghiệm, bạn sẽ nhận ra cách mình phản ứng trước những cảm xúc tiêu cực và khám phá xem mức độ tư duy tích cực của bản thân đang ở đâu 🌿

📌 Thời gian tham gia: 13/10/2025 - 20/10/2025.

📌 HÌNH THỨC THAM GIA:
🌟 Trả lời câu hỏi trong google forms và ấn thích, theo dõi, share BÀI VIẾT GIỚI THIỆU MINIGAME NÀY LÊN FACEBOOK CÁ NHÂN để kêu gọi bạn bè cùng nhau theo dõi CẢ 2 Fanpage BẠN CÓ SAO TRĂNG và TỚ LÀ CẢM XÚC BIẾT ĐI (NỘP HÌNH ẢNH MINH CHỨNG NGAY TRONG GOOGLE FORMS).

📌 LINK MINIGAME: https://forms.gle/vU3c2jw29BQBaX3j9

🎁 Nếu bạn may mắn đạt giải sẽ có cơ hội nhận quà nhỏ xinh (3 bộ tài liệu Toán, Văn tốt nghiệp THPT và 20 ebooks IELTS siêu xịn xò) từ chương trình nhé!

🔥 Theo dõi chúng mình để cập nhật những kiến thức tâm lý học giáo dục và đời sống để làm giàu vốn kiến thức về xã hội, con người bạn nhé. 💕
💟 TỚ LÀ CẢM XÚC BIẾT ĐI: https://www.facebook.com/share/1CtzDH6TKe/
💟 BẠN CÓ SAO TRĂNG: https://www.facebook.com/share/1Cbst57J3h/

21/09/2025

____✨ PODCAST TỚ LÀ CẢM XÚC BIẾT ĐI ✨____
🎙️ TẬP 2: Negative Emotional Contagion
Nguyên nhân & Hậu quả.

🌿 Bạn có bao giờ thấy tâm trạng mình tụt dốc chỉ vì ở cạnh người hay than vãn, hoặc bước vào một lớp học mà không khí căng thẳng khiến bạn cũng thấy nặng nề? 😔 Đó chính là lây lan cảm xúc tiêu cực.

Trong tập này, chúng ta sẽ cùng nhau khám phá:
💫 Nguyên nhân: sự đồng cảm tự nhiên, môi trường áp lực, mạng xã hội tràn ngập thông tin tiêu cực, và thiếu kỹ năng quản lý cảm xúc.
💥 Hậu quả: khiến tinh thần tập thể sa sút, dễ nảy sinh xung đột, giảm hiệu suất học tập và công việc.

💌 Bạn có từng trải qua tình huống bị lây lan cảm xúc tiêu cực hay chưa? Hãy chia sẻ cảm nhận của bạn ở dưới phần bình luận nhé!


08/09/2025

___✨PODCAST TỚ LÀ CẢM XÚC BIẾT ĐI✨___

🌷 Sau bao ngày ấp ủ ý tưởng, chúng mình đã quyết định thành lập nên kênh podcast nho nhỏ này như một cách để trao đi những giá trị tích cực đến cộng đồng và đồng thời lan tỏa những chia sẻ hữu ích về kiến thức tâm lý học.

💟 Hiện tại chúng mình đã lên tập phát sóng đầu tiên trên kênh, rất mong nhận được sự đón nhận của các thính giả. 🥰

💟 Nếu có bất kì góp ý gì thì mong các bạn có thể hoan hỷ chia sẻ đến fanpage Tớ là cảm xúc biết đi để chúng mình có thể ngày một hoàn thiện hơn.

💕 Xin cảm ơn các bạn vì đã luôn ủng hộ và theo dõi fanpage Tớ là cảm xúc biết đi, bởi vì sự ủng hộ của các bạn chính là động lực để chúng mình mỗi ngày có thể tiếp tục cố gắng. 🌷

📌 Link dẫn tới Podcast:
https://open.spotify.com/episode/5BXmRkTgBYZUijlhRGr4Jn?si=sxAZFAa0Sm6Y-ZkFfqeQFQ

💐 Nhớ theo dõi và tương tác bài đăng podcast với chúng mình nhé.💛


05/09/2025

🌸 Bảng "GÓC Ý TƯỞNG" – Mỗi tuần một trải nghiệm, mỗi dòng một dấu ấn 🌸

🌿 Viết không chỉ là cách ghi lại những câu chuyện đời thường, mà còn là hành trình để hiểu và chữa lành chính mình. Mỗi dòng chữ là một dấu ấn cảm xúc, giúp ta nhận ra mình đã trưởng thành, đã vượt qua hoặc đã học được điều gì từ cuộc sống.

🍀 Viết không chỉ để người khác đọc, mà còn để bạn đối thoại với chính mình. Qua từng dòng chữ, bạn sẽ thấy sự thay đổi tích cực: từ lo âu thành bình thản, từ áp lực thành động lực.

💡 Nếu bạn đang phân vân chưa biết viết gì, hãy thử theo gợi ý của bảng.

✍️ Bạn có thể chọn viết vào nhật ký riêng hoặc chia sẻ qua Hòm Thư Yêu Thương (QR trong ảnh). Mỗi tuần, chỉ cần một trang viết nhỏ thôi cũng đủ để bạn ghi lại hành trình cảm xúc của mình.

02/09/2025

___ ✨ TÁC PHẨM ĐẠT GIẢI Á QUÂN 4 ✨___
CUỘC THI "ONG TRUYỀN CẢM HỨNG" 🐝

📖 Thí sinh: NGUYỄN MINH LIÊN
🏫 Trường: THPT Trần Khai Nguyên

📚 Nội dung tác phẩm:

CHIM NHỎ TẬP BAY

Xin chào mọi người, tớ là một học sinh lớp 12 rồi, một học sinh cuối cấp. Nhớ lại những ngày đầu bước vào cấp 3, tớ vẫn còn nguyên cảm giác bỡ ngỡ, lo lắng như vừa mới hôm qua…

Lúc ấy, tớ thấy mình như một chú chim nhỏ. Suốt bao năm chỉ sống an yên trong “chiếc lồng kính” đầy đủ tình thương của cha mẹ, cùng biết bao chú ý của bạn bè nhờ sự nhạy bén của bản thân. Và thế là chú chim ấy cứ hạnh phúc, vô tư, chưa từng nghĩ đến việc phải học bay để tự mình tồn tại. Nhưng rồi, nó buộc phải rời lồng kính, mang theo chút hi vọng và tò mò bước ra một thế giới rộng lớn - cũng chính là lúc tớ bước vào lớp 10.

Không có sự chuẩn bị, không kỹ năng giao tiếp, không quen ai, tớ - một cô bé nhút nhát và hay lo lắng, nhanh chóng chìm trong cảm xúc tiêu cực. Chú chim nhỏ ấy bắt đầu bối rối, khóc nhiều hơn khi chẳng thể kết bạn, chẳng biết cách tự tin dang cánh bay. Nó ghen tị với những chú chim ríu rít bên bạn bè, hay có đôi cánh tự tin sải rộng giữa bầu trời. Thậm chí, cách học tập khác hẳn khiến chú chim thêm thất vọng và chán ghét cả chính bản thân nó khi nhận về những điểm số kém. Hóa ra, sự thông minh ngày nào chỉ nằm gọn trong chiếc lồng chật hẹp và khi ra ngoài, nó vẫn chỉ là chú chim chưa biết bay…

Nhưng rồi tớ nhận ra, đó chỉ là vấp ngã nhất thời. Không thể bay hôm nay thì ngày mai tập tiếp, chỉ cần kiên trì luyện tập, chắc chắn sẽ có ngày vươn cánh. Thế là nhờ sự động viên của cha mẹ, thầy cô, tớ bắt đầu học cách mở lòng, mạnh dạn trò chuyện với mọi người. Tớ tìm được những người bạn đồng hành hợp tính cách, dần thích nghi với cách học cấp 3. Mọi thứ cũng từ đó mà ổn định hơn.

Điều đặc biệt là chính những cảm xúc tiêu cực ấy lại trở thành động lực để tớ thay đổi. Tớ học được cách đối diện và trưởng thành, biết tự đặt cho mình những câu hỏi: “Mình có thể học được gì từ trải nghiệm này?”, “Cơ hội ngay lúc này là gì?”, “Mình muốn gì?” và “Những hành động tích cực mình cần làm là gì?”. Những câu hỏi ấy đã dẫn lối, giúp tớ vượt qua giai đoạn khó khăn một cách không chỉ thành công mà còn đầy ý nghĩa.
Nhìn lại, lớp 10 với tớ là một chặng đường nhiều thử thách nhưng cũng vô cùng đáng nhớ - nơi một chú chim nhỏ tập bay, vấp ngã rồi lại mạnh mẽ hơn để hướng đến bầu trời mơ ước của riêng mình. Và chú cũng biết rằng đây chỉ là mới là thử thách đầu đời của bản thân, rồi sẽ còn thêm những cơn bão, nhưng lo toang khác đang chờ đợi, nhưng chỉ cần chú dám đối diện đúng cách, chắc chắn sẽ vượt qua.


01/09/2025

___ ✨ TÁC PHẨM ĐẠT GIẢI Á QUÂN 3 ✨____
CUỘC THI "ONG TRUYỀN CẢM HỨNG" 🐝

📖 Thí sinh: NGUYỄN MINH KHUÊ
🏫 Trường: THPT Nguyễn Thượng Hiền

📚 Nội dung tác phẩm:

GIA ĐÌNH - BẾN ĐỖ HAY
MỒ CHÔN CỦA HẠNH PHÚC

Mỗi khi nhắc đến hai tiếng “Gia Đình”, người ta vẫn luôn nghĩ về điều ấy với những từ ngữ và tâm tư đầy yêu thương, trân quý nhất như thể gia đình là bến đỗ của hạnh phúc, là nơi trao cho ta mọi sự bình yên chưa từng có, nơi chấp nhận những cảm xúc chân thành và chấp nhặt những lỗi lầm một cách bao dung. Nhưng có lẽ càng trưởng thành, tớ lại càng có những suy tư khác về hai tiếng “Gia Đình” ấy, từ cái nhìn của một cô bé năm tuổi luôn coi gia đình là tất cả, thì giờ đây, cô bé ấy năm mười lăm tuổi lại coi hôn nhân chính là mồ chôn của hạnh phúc, là khởi đầu cho những cảm xúc tiêu cực vô tận nhất, là những mặc cảm, tự ti hay những vết thương dù có đóng vảy theo năm tháng thì vẫn hằn sâu nơi ấy một vết sẹo khó có thể xóa nhòa.

Tớ đã từng có một gia đình vô cùng hạnh phúc mà tớ luôn tự hào mỗi khi nhắc đến. Nhưng kể từ sau đợt dịch COVID-19, kinh tế rơi vào suy thoái và buộc phải cắt giảm nhân sự. Và dường như kể từ khoảnh khắc hay tin ba thất nghiệp, không khí trong gia đình đã có những sự thay đổi nhất định theo chiều hướng mà tớ chưa bao giờ nghĩ đến và mong muốn sẽ xảy ra. Kể từ khi ấy, mọi gánh nặng trong gia đình đều đè hết lên đôi vai gầy gò của mẹ. Mẹ dần trở nên cáu kỉnh và gay gắt hơn với tớ, chấp nhặt những lỗi lầm dù to dù nhỏ, mẹ phớt lờ và quên đi những cảm xúc của một đứa trẻ đang trong giai đoạn mà nó cần được yêu thương, vỗ về nhất. Và có lẽ, trong thâm tâm, bản thân tớ cũng cảm nhận và hiểu rõ được những điều ấy đến nhường nào, tớ không còn là đứa trẻ luôn đòi hỏi, vòi vĩnh được yêu, được ôm, được bế rồi bồng, tớ tự học cách trưởng thành, vun vén cho bản thân từng chút một, tự gồng gánh những áp lực bên ngoài hay những áp lực mà chính tớ tự đặt ra cho bản thân để buộc mình phải trưởng thành hơn. Dẫu là thế nhưng mỗi lần nhìn thấy bạn bè xung quanh được ba mẹ đón đưa hay ôm lấy vỗ về, tớ vẫn cảm thấy đôi chút chạnh lòng nhưng không ghen tị hay đố kị, vì tớ biết ai cũng xứng đáng có một gia đình hạnh phúc. Tớ chỉ biết tự khóc rồi lại tự an ủi chính mình, vùi đầu vào học tập để quên đi những cảm xúc tiêu cực ấy. Tớ khao khát được học nhiều hơn vì tớ muốn bản thân sẽ có một cuộc sống tốt hơn trong tương lai và khi ấy, tớ có thể bù đắp được cho những vết thương trong quá khứ. Nhưng những điều ấy chỉ giúp tớ vơi đi những cảm xúc tiêu cực tạm thời, vết thương thì vẫn còn đó, vẫn hằn sâu trong tâm khảm, và mỗi lần bị tổn thương, những nỗi đau ấy lại trỗi dậy và giằng xé lấy tâm trí như chưa hề có một sự xoa dịu nào đó đã từng xuất hiện trước đây. Có lẽ khoảng thời gian ấy chính là thời điểm tăm tối nhất trong kí ức tuổi thơ của tớ, vì đó là những chuỗi ngày dài đằng đẵng với những tiếng cãi vã lớn nhỏ trong gia đình, và sau mỗi lần như thế, tớ luôn tự dằn vặt bản thân nếu ngày ấy tớ không được sinh ra thì ba mẹ sẽ chẳng phải lo toan về những chuyện tiền nong nhiều đến như vậy, và cũng sẽ chẳng bao giờ có những cuộc cãi vã. Cứ như thế, tớ tự thu mình lại trong chính những suy nghĩ tiêu cực bủa vây.

Mãi sau này khi lên cấp 3, tớ dần học cách cởi mở hơn không chỉ với mọi người mà còn cả với đứa trẻ bên trong tớ. Tớ tự tìm hiểu và tham gia nhiều chương trình thiện nguyện hơn, vì sau những chuyến đi ấy, chẳng hiểu sao tớ lại cảm thấy lòng mình nhẹ hơn rất nhiều. Tớ bắt đầu tìm hiểu hơn tới thiền định hay lắng nghe những bài giảng của Phật Pháp, tớ quan tâm hơn đến đứa trẻ bên trong, học cách thấu hiểu và yêu thương nó hơn. Tớ chấp nhận việc ba mẹ không thể thấu hiểu hay yêu thương theo cách mà tớ mong muốn vì có lẽ người lớn họ sẽ có cái nhìn khác hơn với chúng ta của hiện tại, nhưng tớ không cho phép bản thân tớ không yêu lấy chính mình. Tớ học cách làm quen và chấp nhận sự hiện diện của nỗi buồn và những cảm xúc tiêu cực, vì chỉ khi ấy, tớ mới thấu hiểu được cái giá của hạnh phúc lớn đến nhường nào để mà trân quý.

Có lẽ người ta nói đúng, sau mỗi cơn mưa, bầu trời sẽ lại quang tạnh, ta cứ ghét bỏ những cơn mưa ấy nhưng ngẫm đi ngẫm lại, nếu bầu trời cứ mãi nắng hoài, ta sẽ coi đó là điều hiển nhiên mà chẳng còn trân quý những ngày nắng ấy. Nỗi buồn và những cảm xúc tiêu cực là điều khó có thể tránh khỏi, chỉ hi vọng rằng ai trong chúng ta cũng đủ dũng cảm để vượt qua tất cả, luôn vỗ về và yêu thương đứa trẻ bên trong, vì bởi lẽ cầu vồng sắc màu cũng chỉ xuất hiện sau cơn mưa rào nắng sớm.


01/09/2025

___ ✨ TÁC PHẨM ĐẠT GIẢI Á QUÂN 2 ✨____
CUỘC THI "ONG TRUYỀN CẢM HỨNG" 🐝

📖 Thí sinh: LƯ TUYẾT NGA
🏫 Trường: THPT Mạc Đĩnh Chi

📚 Nội dung tác phẩm:

TỪ TUYỆT VỌNG ĐẾN BÌNH MINH

"Tích tắc...tích tắc..."Bạn có nghe thấy gì không? Đấy chính là âm thanh chuyển động theo từng nhịp điệu hài hòa của chiếc kim đồng hồ quay ngược, đưa bạn tới một nơi - mang tên "Vực hồi niệm" của tôi. Trong suốt chuyến phiêu lưu giữa vũ trụ trần gian, cảm xúc đóng vai trò như tấm vải lụa đầy màu sắc: màu hồng của những kỷ niệm vui vẻ, chấm pha sắc xám của những lúc buồn bã, lo lắng và u ám nhất là mảng tối tiêu cực - nơi những cơn đau lặng lẽ hằn sâu vào tâm trí. Trên chuyến hành trình đến với "Vực hồi niệm", bạn sẽ được xem và nghe kể về khoảng ký ức đầy rẫy những tiêu cực của tôi.

Đó là vào năm lớp tôi lớp 9 là lúc chuẩn bị cho việc thi tuyển sinh. Một khoảng trời chưa xa nhưng khi nhắc lại thì từng lớp bụi như bao giờ có thể phủ lên nó. Tôi của năm ấy vẫn giống như bây giờ, vẫn là một cô học sinh mang nhiều ấp ủ, hoài vọng. Cái tôi muốn kể không phải là ngoại hình tôi đã thay đổi như nào mà là tâm trí và lối suy nghĩ của tôi đã được mài giũa trong khoảnh khắc tối tăm nhất ấy ra sao. Chắc chắn việc học tập, ôn bài không bao giờ là dễ dàng đối với học sinh, nhưng với tôi của cái suy nghĩ non nớt lúc ấy - "một học sinh luôn trong top khối như mình thì cái kì thi tuyển sinh này đối với mình lại quá over dễ". Tôi cứ thảnh thơi, an nhàn như thế trong khi các bạn cùng lứa đã luôn chăm chỉ, ôn bài miệt mài từ đầu năm học. Cứ thế tôi mãi như vậy cho đến tận tháng 4 trước kỳ thi tuyển sinh 2 tháng mà lại không biết điều tồi tệ gì sẽ đến với mình. Điều gì đến cũng sẽ đến, khoảng thời gian tôi cho là nhẹ nhàng lại vội vàng trôi nhanh, nhường chỗ cho những ngày trĩu nặng, âm thầm hằn lại vết sẹo trong trái tim tôi.

Tôi vẫn còn nhớ rõ đó là một buổi tối, nằm trong phòng với cái lạnh 18 độ của máy lạnh, hai hàng lệ từ khóe mắt tôi từ từ lăn dài xuống má như thể trái tim đang thay đôi môi nói lên nỗi lòng. Đó xuất phát từ một câu nhắn:"Mình chia tay nhé" từ người mà tôi cho là cả thế giới, yêu thương vô điều kiện để rồi chỉ nhận lại là khoảng trống vô hạn. Chỉ vì lí do đó thôi cũng đã đủ để làm cảm xúc tôi từ một ngọn tháp cao chót vót để rồi rơi tự do xuống dòng nước lạnh lẽo. Căn phòng với không khí tĩnh lặng, hòa quyện là một màn đêm dày đặc như đang ôm trọn và siết chặt đến nỗi khiến toi nghẹt thở, chỉ còn tồn tại là những tiếng "thút thít" khe khẽ của một con tim đang từ từ rỉ máu. Nhưng liệu mất đi một mối quan hệ liền khiến ta trở nên yếu đuối và dễ dàng gục ngã để rồi chìm vào những xúc cảm tiêu cực thế sao? Đương nhiên là không, tôi biết bản thân sẽ làm quen được với việc mất đi sự tồn tại của một người. Nhưng khoảng thời gian sau đấy và những sự kiện sắp đến cứ như có lời hẹn mà không ngừng dồn dập tiến tới, đánh tan lớp phòng vệ mỏng manh cuối cùng trong thâm tâm để rồi tôi quyết định bước chân vào lối đi của nơi vực sâu - nơi ánh sáng không còn sức vươn tới. Sau buổi tối đầy rẫy đớn đau ấy, tôi lại trở về với cuộc sống ngày thường của mình. Song, tôi vẫn tự đặt câu hỏi cho bản thân:"Cuộc sống như bây giờ là bình thường sao?".Bởi tôi đã từng chọn gác lại nơi tiếng gọi của bạn bè để đến với bờ vai tôi cho là ấm áp để rồi bây giờ bên tôi chỉ còn là những bộ đề thi làm bạn. Vào lớp học, tôi chỉ cắm cúi làm bài như thể đang trốn chạy thế giới ngoài kia. Mỗi ngày trôi qua cứ như thế, lên lớp, làm bài, về nhà...nghe nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng ảm đạm, cô đơn. Không còn những buổi đi chơi, những lần nói chuyện cùng bạn bè hay là những buổi ăn cùng "người ấy", chỉ còn lại những xấp bài tập mà tôi đã từng chối bỏ là việc duy nhất mà tôi có thể làm để quên đi nỗi cô đơn ấy. Rồi hàng ngày, hàng giờ ôn bài đã khiến đầu óc tôi trở nên nặng nề, khiến tôi lo sợ, không còn tự tin rằng bản thân có đủ sức để vào ngôi trường trong top mà mình thích hay không. Các bài tập mà tôi cho là đơn giản từ bao giờ đã trở nên vô cùng khó giải, đề văn thì nhiều đến nỗi tôi không biết ôn sao cho đủ, tôi dần hối hận vì đến tận giờ mới bắt đầu ôn bài và có ý định buông xuôi.... Ngày nối tiếp ngày thì cũng đã gần giữa tháng 5, vậy chỉ còn cách kỳ thi hơn nửa tháng nữa thôi. Tôi của thời điểm ấy đã hoàn toàn chìm vào bóng tối u uất, nơi tiêu cực vây kín không lối thoát. Từng mảnh suy nghĩ hiện hữu trong tôi chỉ còn là những ý nghĩ sẽ tự tước đi mạng sống của chính mình.

Vào một ngày định mệnh ấy, ngày khiến tôi phải trải qua cơn đau từ thể xác đến tinh thần để rồi học cách trân trọng bản thân, thời gian cũng như thế giới xung quanh. Hôm đó tôi vô tình có ý nghĩ và hành động tồi tệ nhất đời mình. Tôi lấy các vỉ thuốc panadol để sẵn trong nhà và uống 12 viên thuốc với suy nghĩ rằng mình sẽ được ngủ một giấc thật sâu và dài. Nhưng tôi đã sai. Sau khi uống thuốc được tầm 30 đến 60 phút, mồ hôi từ cơ thể không ngừng tuôn ra, nó khiến tinh thần tôi trở nên căng thẳng khó chịu tựa như một sợi dây đang căng như thể sắp đứt. Tiếp đó các triệu chứng như buồn nôn đã bắt đầu xuất hiện và dày vo cơ thể tôi. Lúc ấy tôi mới biết hành động của bản thân đã thiếu suy nghĩ như thế nào và quả thật một đứa "nhát gan" không dám níu kéo người mình thích và chủ động mở rộng mối quan hệ như tôi làm sao dám để bản thân trải qua những đau đớn như thế. Nhận biết được sự nguy hiểm và sai lầm của bản thân tôi đã vội vàng nhấn cổ họng mình để nôn ra những viên thuốc mà tôi đã uống dẫu cho nó có tan hay chưa. Khoảnh khắc ấy tôi như tống hết những mảnh vỡ trong lòng ra, dẫu cho trong khoang miệng tràn ngập vị đắng của thuốc, cứ mỗi lần cảm nhận được dòng chảy đăng đắng tuông ra từ cổ họng tôi lại một lần cảm thấy nhẹ nhõm. Sau đó tôi đã lập tức uống nước chanh pha nóng với mục đích làm mất tác dụng của thuốc. Tôi không dám nói với ba mẹ, bởi họ đã quá mệt mõi với công việc của mình rồi. Tôi không muốn chỉ vì một sai lầm của bản thân mà khiến ba mẹ và người nhà phải lo lắng. Tối ngày hôm đó vì còn chút tác dụng của thuốc mà tôi đã vô cùng khó ngủ nhưng lúc ấy lại khiến tôi có thời gian để suy nghĩ đến bản thân hơn. Đêm ấy tôi cứ dằn vặt với hành động ngu ngốc của bản thân, nhưng từ đó tôi mới biết trân trọng bản thân nhiều hơn và suy nghĩ ra nhiều hướng để ổn định cuộc sống hơn như là: chủ động nói chuyện và làm bạn với bạn bè trên trương lớp, nói lời xin lỗi đến với những người luôn yêu thương mà ta đã bỏ lỡ, dành thời gian để phát triển bản thân chứ không phải ngồi đợi đến nước tới chân mới nhảy,.... Cứ vậy cho đến sáng tôi mới ngủ được một lúc, chỉ một đêm thôi nhưng tôi đã có thể giải đáp những khúc mắc trong lòng. May mắn cho tôi là không quá nặng để nhập viện nhưng cũng đã đủ để ảnh hưởng đến gan tôi cho đến tận bây giờ. Nhưng may mắn hơn nữa là tôi đã dùng hết sức lực để ôn thi và cuối cùng đã đậu vào ngôi trường mình yêu thích!

Trở lại với dòng chảy chính, tạm biệt với câu chuyện trong "Vực hồi niệm" của tôi. Tôi mong các bạn hiểu rằng, mỗi một lựa chọn đều sẽ cho ta những kết quả xứng đáng. Tiêu cực không mạnh mẽ đến mức có thể ám ảnh cả một đời nhưng nếu các bạn không đủ mạnh mẽ thì sẽ dễ dàng bị tiêu cực kiểm soát, tác động đến suy nghĩ và cả hành động của bản thân. Đừng vì những phút giây mỏi mệt, bế tắc và dập tắt đi hi vọng và tương lai của bản thân bởi lẽ chúng ta chỉ sống một lần trên đời nên là hãy sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Mất đi một người, một điều tựa như lẽ sống mỗi ngày hay là trải qua quãng thời gian nhàm chán sẽ khiến bản thân đau buồn thậm chí là muốn buông bỏ cuộc sống.Nhưng mà những điều đó sẽ là những thử thách, động lực giúp bạn rèn luyện tâm trí, khiến suy nghĩ trở nên vững vàng. Và dùng thời gian thay vì ngồi khóc lóc đau buồn thì hãy suy nghĩ thật kỹ bản thân cần cải thiện gì để tốt hơn, hoàn thiện hơn. Nên nhớ rằng nếu bạn không yêu thường mình thì bạn sẽ chẳng bao giờ có thể hiểu và yêu thương người khác. Yêu thương bản thân không phải là nuông chiều mà là rèn luyện khiến cho mình tốt hơn nhưng vẫn phải thoải mái, vui vẻ với những điều mình làm. Cuối cùng quan trọng nhất, tiêu cực không đáng sợ nếu ta biết cách xoa diệu và mạnh mẽ đối diện với nó, hãy dùng sự ấm áp và cứng rắn của bản thân để biến tiêu cực thành một "cơ hội" mà ông trời ban cho để ta cải thiện bản thân...!

31/08/2025

___ ✨ TÁC PHẨM ĐẠT GIẢI Á QUÂN 1 ✨___
CUỘC THI "ONG TRUYỀN CẢM HỨNG" 🐝

📖 Thí sinh: NGUYỄN HOÀNG THIÊN ÂN
🏫 Trường: THPT Trần Khai Nguyên

📚 Nội dung tác phẩm:

TỪ BÓNG TỐI, TÔI TÌM THẤY
ÁNH DƯƠNG CỦA CHÍNH MÌNH

Tôi vẫn nhớ mãi câu nói: “Nếu cuộc sống của bạn bị nhuốm đen, hãy cầm bút và vẽ cho nó những vì sao lấp lánh.” - Đề tài nghị luận xã hội. Cuộc đời tựa như một bức tranh hoà quyện giữa những gam màu sáng rực rỡ mang đầy sự hạnh phúc và gam màu tối mang những dư vị của sóng gió, thử thách. Nhưng cũng có khi, ta chỉ thấy toàn những gam màu tối hiện lên làm bức tranh cuộc sống trở nên buồn bã, tăm tối. Đó chính là khi cảm xúc tiêu cực xuất hiện và chiếm lấy tâm trí. Tôi đã từng rơi vào những ngày tháng như thế. Nhìn bạn bè tỏa sáng với bao thành tích rực rỡ, tôi lại thấy mình nhỏ bé, yếu kém và chưa đủ giỏi. Tôi sợ hãi khi nghĩ đến những ước mơ, chẳng dám làm điều mình thích, tự ti trước vài lời nhận xét không hay, và rồi tôi lại càng nghi ngờ cả giá trị tồn tại của chính mình. Đã có lúc, tôi nghĩ đến những lựa chọn tồi tệ nhất cho cuộc đời. Nhưng cuộc sống luôn có cách gieo vào ta một hạt mầm hy vọng. Tôi gặp được một người bạn trong cộng đồng khiếm thính. Bạn dạy tôi ngôn ngữ ký hiệu - một món quà đáng quý từ một con người đặc biệt mà tôi chưa từng nghĩ sẽ có được. Bạn như một mặt trời nhỏ, sưởi ấm tâm hồn, xoa dịu vết thương trong tôi, cho tôi cảm nhận lại ánh sáng của tình yêu thương và ý nghĩa tồn tại. Nhưng rồi, ánh sáng ấy vụt tắt khi tôi nghe tin bạn mất. Tôi lặng người đi, lòng nặng trĩu, chẳng kịp nói lời cảm ơn hay từ biệt cuối cùng. Suốt một thời gian dài, tôi sống trong địa ngục của sự hối tiếc và bóng tối. Lúc ấy, những biến cố xã hội, gia đình, học tập, những sự cay đắng nhất của cuộc sống liên tục ập đến, những suy nghĩ này đến suy nghĩ khác, những đau đớn này đến đau đớn khác bỗng đưa tôi vào vòng xoáy tiêu cực và "vùng vẫy" tìm cách trốn tránh... Tôi chẳng thể cất ra những chịu đựng ấy, tôi lại cảm giác nỗi cô đơn cứ xen lẫn vào những tiêu cực làm tâm trí rối mãi. "Cuộc đời này thật bất hạnh, bất hạnh cho những người cô đơn khát khao có được hạnh phúc và yêu thương như tôi"- tôi đã từng nghĩ như thế đấy. Mãi đến một ngày, khi không thể kìm nén những tổn thương thêm được nữa, tôi bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Nhưng đã từ lúc nào tôi nhận ra những giọt nước mắt ấy không chỉ cuốn trôi nỗi buồn, mà còn nhắc nhở tôi rằng: để vượt qua bóng tối, ta không cần phải trốn chạy, mà phải dám đối mặt và ôm lấy nó như một phần của chính mình.

Từ giây phút đó, tôi học cách "làm bạn" với cảm xúc tiêu cực. Trước đây, có thể tôi đã quá bi quan và tàn nhẫn với chính bản thân mình, tôi không tự nhận thấy ánh dương của hạnh phúc vẫn luôn hiện hữu mà phủ nhận đi những điều tốt đẹp nhất, rồi tự khẳng định và trách tạo hoá vì sao lại gieo vào tôi những đắng cay. Dám đồng hành cùng nỗi bi quan, tôi cảm thấy cuộc sống bỗng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, tôi dần nhận ra nỗi buồn không bất kì ai có thể trốn tránh, nhưng chúng lại có thể được chấp nhận, được xoa dịu theo nhiều cách khác nhau. Vì vốn dĩ, một cuộc đời trọn vẹn là khi có đủ những dư vị của nỗi đau và sự chữa lành. Với tôi chữa lành tổn thương không chỉ là chấp nhận nhưng còn là những lời tâm sự được chủ động bộc bạch khỏi tâm hồn, là khi đọc một cuốn sách, một câu truyền cảm hứng, hay chỉ đơn giản là một cái ôm, những điều nhẹ nhàng như bữa cơm mẹ nấu, được bố an ủi "hôm nay con ổn không?" Như thế thôi cũng là cách để chúng ta đối mặt và "làm bạn" với tiêu cực. Thật ra, tiêu cực không xấu, không có gì đáng xấu hổ khi bạn bật khóc trong đêm tối, mỗi lần tiêu cực là một lần đau đớn đến muôn phần, nhưng cũng là một bài học khiến chúng ta mạnh mẽ nhiều hơn. Chẳng cần phải quá tích cực, quá lạc quan để che lắp đi nỗi đau vì trốn chạy với những điều tồi tệ không phải là cách mà con người chúng ta nên làm, đó chỉ là một sự hèn nhát làm chậm đi đường đời của chính mình. Có thể hôm nay, ngày mai sẽ làm ta đau khổ, nhưng mỗi ngày là một cơ hội để thay đổi cuộc sống, những yêu thương và sự kết nối vẫn luôn tồn tại trên cõi đời này. Chúng đợi thời gian làm chứng và bước vào cuộc đời của mỗi chúng ta qua những điều giản dị, qua những con người xuất hiện như một liều thuốc hoá giải nỗi đau, có thể người ấy sẽ ở lại nhưng họ cũng có thể chỉ đến và gieo vào trong ta yêu thương rồi rời đi theo một cách nào đó. Chữa lành không khiến cho vết nứt nơi tim mất đi, nhưng là để ánh sáng hy vọng hàn gắn rồi nhẹ nhàng bước vào cõi lòng. Mỗi con người đều có giá trị riêng của chính mình, chúng ta đừng chỉ vì những cảm xúc ấy mà trốn tránh rồi bác bỏ đi giá trị tốt đẹp nhưng ta cần học cách vượt qua, chấp nhận và biến nỗi đau thành sức mạnh để bước tiếp. Bởi lẽ, chỉ khi biết chấp nhận làm bạn với những gam màu buồn bã, ta mới đủ sức để vẽ lên bóng tối những vì sao đẹp nhất tạo nên một bức tranh cuộc đời thật rực rỡ. Và cũng chỉ khi bước ra từ bóng tối, ta mới biết trân trọng ánh dương trong tâm hồn.

31/08/2025

____ ✨ TÁC PHẨM ĐẠT GIẢI QUÁN QUÂN ✨____
CUỘC THI "ONG TRUYỀN CẢM HỨNG" 🐝

📖 Thí sinh: PHẠM PHƯƠNG ANH
🏫 Trường: THPT Trần Khai Nguyên

📚 Nội dung tác phẩm:

TRÁI TIM TỚ ĐANG CƯỜI

Nhà diễn giả truyền cảm hứng người Mỹ George Addair đã từng nói: “Mọi thứ bạn mong muốn nằm phía bên kia của sự sợ hãi”. Vâng, thật đúng như vậy! Những cảm xúc tiêu cực dễ dàng gặm nhấm những tâm hồn lạc lối, đẩy con người ta vào vực sâu. Chúng tựa như màn đêm phủ xuống nội tâm, che mờ phương hướng, khiến người ta mắc kẹt trong bùn lầy đen tối. Vượt qua màn đêm ấy, ta không chỉ đón nhận ánh sáng cứu rỗi tâm hồn, mà còn vươn cánh bay cao hơn. Và để vượt qua, không điều gì hiệu quả hơn việc đối mặt, thừa nhận sự tồn tại của cảm xúc tiêu cực, coi nó là một phần của mình, hay nói cách khác là “làm bạn” với những cảm xúc đó. Đó cũng chính là cách tôi vượt qua bóng tối của chính tâm hồn mình. Những tiêu cực ấy xuất hiện trong tôi bắt đầu từ những câu chuyện nhỏ nhặt của gia đình, dần dà trở thành một nỗi ám ảnh tâm lý khó thể xóa bỏ. Chúng đeo bám tôi như loài ký sinh, từ từ hút cạn năng lượng của tôi. Đó là một trải nghiệm đầy ám ảnh, cả ở thời điểm đó và mỗi khi tôi nhớ lại.

Tôi là con út trong một gia đình bốn người. Tuổi thơ tôi gắn liền với những lời nhận xét cay nghiệt từ họ hàng: “Trông nó chẳng giống ai trong cha mẹ nó”; “ốm yếu đèo đẹt như khúc gỗ”; “dễ bệnh, khó nuôi”... Hàng tá lời nói đó đã gieo vào đầu đứa trẻ non nớt như tôi một nỗi ám ảnh tâm lý nặng nề. Tôi luôn tìm cách chứng minh bản thân quan trọng. Tôi sợ nếu không nhận được đủ sự chú ý, một ngày nào đó hình ảnh và sự hiện diện của tôi sẽ biến mất. Tôi sợ bị thua thiệt, bị thụt lùi so với những tiêu chuẩn xung quanh. Nhưng điều ám ảnh nhất chính là chị gái tôi. Chị đã trở thành hình mẫu lý tưởng, là "đứa trẻ yêu thích" (favorite child) của ba mẹ. Chị ngoan ngoãn, nhẹ nhàng, luôn đáp ứng mọi yêu cầu. Chị đã vô tình tạo ra những tiêu chuẩn mới trong mắt ba mẹ, và tôi chính là kẻ phải tuân theo để giành lấy sự chú ý. Ba mẹ luôn coi chị là quá ngoan để gây ra đống hỗn loạn. Họ không bao giờ tìm hiểu kỹ chuyện gì, cứ thế đổ tội cho tôi dù tôi có gào thét đến khàn giọng để nói rằng tôi không làm. Dường như giữa họ và tôi có một bức tường ngăn cách. Mọi cố gắng, lời nói của tôi đều không thể đến được với họ, tất cả chỉ dội lại tôi với sự tiêu cực tột cùng. Từ đó, tôi lớn lên với cảm giác lạc lõng trong gia đình và khao khát sự chú ý cực độ. Tôi dần chán ghét ba mẹ mình, ghét những lời nói cay nghiệt của họ chứ châm châm vào tôi. Nhưng phần nào đó trong tôi vẫn mong muốn có được sự chú ý từ họ. Tôi cứ thế lớn lên trong sự dày vò về tâm lý. Càng ngày sự mong muốn được công nhận cũng lớn dần theo. Tôi bắt đầu đăng ký tham gia nhiều cuộc thi khác nhau. Mỗi lần đăng ký, tôi luôn dành nhiều hy vọng và tâm huyết vào nó. Tôi luôn tưởng tượng rằng bản thân sẽ được nhận được những lời khen như thế nào từ ba mẹ. Tôi sẽ là tâm điểm của gia đình, hình ảnh tôi sẽ sáng chói và là ngôi sao duy nhất của cả nhà. Tôi đã làm được. Tôi đạt giải từ các cuộc thi nhưng tôi không được bất kỳ sự chú ý nào. chỉ vì chị gái tôi cũng tham gia nhưng không đạt giải. Ba mẹ bắt đầu dồn tâm trí họ vào an ủi chị và để tôi trơ mắt đứng nhìn. Họ nói với chị tôi rằng chị đã cố gắng hết mình, nói chị được vậy là giỏi lắm rồi. Nhưng họ lại bảo tôi chỉ ăn may: “ Nó hên thôi, con nhìn nó đi, nó không học gì cũng đậu đó”; “ Chắc đề nó dễ mới đậu thôi, không chắc cũng rớt”,... Tại sao ba mẹ không công nhận sự cố gắng của tôi? Sao họ lấy sự cố gắng của tôi để châm biếm thành lời động viên cho người khác? Những câu hỏi đó cứ xoay vòng xung quanh cuộc sống của tôi suốt một thời gian dài đằng đẵng. Tôi cảm nhận như mọi cố gắng của tôi đều vô nghĩa và thừa thãi. Tôi sẽ mãi sống dưới cái bóng của chị gái mình, y hệt tệp đính kèm của chị. Dù tôi có cố gắng làm cho bản thân bừng sáng đến mức nào, hình ảnh của chị cũng luôn đè bẹp tôi.

Sự tổn thương và thất vọng cứ thế tích tụ, bùng nổ thành cơn sóng dữ dội trong tôi. Những năm cuối cấp hai là khoảng thời gian kinh khủng nhất trong tôi. Những năm đó chị tôi bắt đầu ôn thi chuyển sang một cấp học khác. Thế là mọi sự chú ý đều dồn vào chị. Những câu chuyện trên bàn ăn dần không còn sự hiện diện của tôi. Những chuyến xe luôn thuyên thuyên về việc học của chị. Họ bỏ những cuộc họp phụ huynh của tôi với lý do việc của chị quan trọng. Tôi đã cố gắng hết sức để dành được vị trí hàng dầu chỉ để nhận lấy chút ít sự quan tâm từ họ. Ba mẹ để lại tôi với sự trống rỗng hoàn toàn trong tâm hồn, họ rửa đi tất cả niềm hy vọng của tôi. Và tôi biết nếu chị tôi đạt được kết quả cao trong kỳ thi lớn này, tôi lại một lần nữa bị đem ra để sao chép lại những gì chị tôi đã làm. Tôi dần tìm kiếm sự chú ý bằng những hành vi tiêu cực. Tôi bỏ bê việc học, tôi tụ tập bạn bè, tôi nói dối nhiều hơn. Từ từ những cuộc cãi vã bắt đầu xuất hiện trong gia đình tôi. Ba mẹ tôi bắt đầu dùng những biện pháp tiêu cực và bạo lực lên tôi với mong muốn đưa tôi vào cái khuôn mà họ đã định sẵn. Tôi bắt đầu có những suy nghĩ và hành vi không thể kiểm soát được. Tôi khóc nhiều hơn, suy nghĩ tiêu cực và bạo lực dần xuất hiện. Khi ai đó làm trái ý hoặc lờ đi tôi, tôi sẽ đập phá đồ đạt và làm đau chính mình. Những suy nghĩ bạo lực lên người khác xuất hiện và tôi lại phải làm đau chính bản thân mình để kìm nén suy nghĩ đó xuống. Tôi cảm nhận ba mẹ bắt đầu chú ý tới tôi nhưng sự chú ý này lại khiến tôi khó chịu hơn. Những đòn đánh tâm lý đó bắt đầu xoay quanh tôi trong khoảng thời gian dài khiến tôi kiệt quệ và lạc lối trong chính gia đình của mình.

Và cứ thế tôi sống trong một cuộc chiến không hồi kết với chính gia đình của mình. Những tổn thương cứ chồng chất lên nhau, tạo nên vết thương sâu hoắm trong tâm hồn tôi. Nhưng rồi tôi nhận ra nếu tôi cứ mãi chìm đắm trong vũng bùn đó mà không tự ngôi lên, chính tôi sẽ nhấn chìm bản thân mãi mãi. Tôi biết được đã đến lúc tôi thay đổi và tự cứu lấy bản thân mình. Tôi không còn trốn tránh sự hiện diện của cảm xúc tiêu cực nữa, tôi quyết định sẽ nắm lấy nó và chuyển biến nó thành cơ hội để tôi phát triển và giải quyết những vấn đề khuất mắt giữa tôi và ba mẹ. Có thể họ đã gây nên nhiều tổn thương trong tôi, nhưng bây giờ tôi sẽ xóa bỏ hết và xây dựng lại mối quan hệ này. Bởi vì tôi biết rằng họ yêu tôi và tôi cũng yêu họ. Có lẽ họ đã yêu thương sai cách và vô tình để tôi tiếp nhận những điều đó. Và chính tôi cũng trở nên quá tiêu cực khi không nói ra và để những xúc cảm tai hại đó gặm nhấm mình.

Tôi đã tìm hiểu và áp dụng một số cách để điều chỉnh bản thân.Tôi đã dần học cách đối diện với những cảm xúc tiêu cực thay vì lẩn tránh hay kìm nén chúng. Đây là một biện pháp phổ biến và hiệu quả trong tâm lý học, được gọi là chấp nhận cảm xúc ( emotional acceptance). Khi vượt qua và đối mặt được với giai đoạn này, tôi hiểu bản thân đã thành công một nửa trong hành trình thay đổi của mình. Quá trình này không hề dễ dàng, nhưng nó đã giúp tôi hiểu rằng những cảm giác đau đớn, tủi thân hay tức giận không phải là con người tôi, mà chỉ là một phần của trải nghiệm. Tôi đã bắt đầu viết nhật ký, như một cách để giải tỏa và sắp xếp lại những mớ hỗn độn trong tâm trí. Mỗi trang giấy như một lời tự sự, một lá thư gửi đến chính mình của quá khứ. Ngoài việc giải tỏa cảm xúc trên giấy, tôi quyết định sẽ nói với ba mẹ cảm xúc của mình. Bởi vì việc thay đổi không chỉ cần đến từ phía tôi mà còn đến từ một trong những nguyên nhân đã tác động gây nên nó. Nếu như những yếu tố khách quan vẫn còn tác động tôi đảm bảo bản thân sẽ vẫn mắc kẹt trong tiêu cực như những cái g*i nhọn cào cấu đi cuộc đời tôi. Tôi không còn dồn sự chú ý của mình vào việc lấy lòng ba mẹ như lúc trước, tôi bắt đầu yêu và thấu hiểu chính bản thân mình. Tôi nghe nhạc, thiền hay thực hiện những hoạt động thư giãn đầu óc. Dần theo thời gian, tôi không còn cảm thấy quá tiêu cực, trái tim tôi không còn những cơn nhói liên tục nữa. Tôi hiểu rằng mình đã đúng, tôi đã yêu thương bản thân và bản thân tôi đang hạnh phúc vì điều đó.

Tôi cảm thấy được sự thay đổi trong tôi và cả ba mẹ mình. Tôi đã đúng đắn khi lựa chọn thay đổi và chia sẻ với họ. Vì trong hành trình này tôi không chỉ thấy được phát triển của bản thân mà tôi thấy được sự phát triển và thay đổi của ba mẹ mình. Tôi và họ đã trở thành bạn đồng hành và cùng nhau thay đổi phiên bản cũ kỹ và sai lầm của bản thân mình.

Và qua những trải nghiệm và thay đổi của bản thân mình, tôi cũng muốn nói và nhấn mạnh với tất cả mọi người đang gặp những khó khăn trong cuộc sống, đang bị trói buộc trong vũng bùn của tiêu cực rằng: đừng bao giờ buông bỏ hy vọng. Chỉ cần ta đủ kiên nhẫn yêu thương bản thân và thắp sáng ngọn lửa nội tâm trong ta, dập tắt đi bóng đen tiêu cực mù mịt. Khi ấy ta sẽ nhận ra cuộc sống này có thật nhiều điều tươi đẹp và đáng trân trọng. Như trong một bài hát tiếng anh “life we live” của Project Pat mà bản thân tôi đã lấy làm động lực. Bài hát nói lên những giai đoạn khó khăn của cuộc sống và cuối cùng ta nhận ra một điều rằng: “The life we live so beautiful” (Cuộc sống chúng ta đang sống thật tươi đẹp). Và hãy nhớ rằng, bạn xứng đáng được yêu thương, được công nhận, và được hạnh phúc. Giá trị của bạn không được định nghĩa bởi những lời nói hay sự đối xử của người khác. Sự tổn thương của bạn là có thật, nhưng sức mạnh để chữa lành và vượt qua nó cũng nằm ngay trong chính con người bạn. Và điều cuối cùng tôi muốn nói rằng, bạn xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp, hãy để tiêu cực là bàn đạp và để trái tim bạn luôn mỉm cười.

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address

225 NGUYỄN TRI PHƯƠNG, PHƯỜNG AN ĐÔNG
Ho Chi Minh City