Master of Value

Master of Value

Share

Mỗi ngày một lời hay, một câu chuyện ý nghĩa cho cuộc sống mỗi ngày thêm tươi mới 🥰

Loại bỏ tất cả nỗi sợ hãi
Loại bỏ tất cả thói quen xấu
Khám phá chính bản thân mình
Khám phá và trải nghiệm tư duy người giàu
Thay đổi tư duy, tầm nhìn về tài chính, về đầu tư.

18/05/2026

9 LỜI NHẮN NHỦ VÀNG CHO CUỘC SỐNG TỐT HƠN

Hãy đọc thật chậm, bởi chúng chứa đựng nhiều dinh dưỡng để chữa lành tâm hồn hơn cả một bàn mỹ vị nhân gian:

1️⃣ Tâm thái của bạn quyết định thực tại của bạn

Đời người không có độ tuổi nào là đẹp nhất, chỉ có tâm thái tốt nhất, tần số rung động hài hòa nhất mới là điều tuyệt vời nhất.

Chúng ta không thắng nổi thời gian, cũng không thể ngăn năm tháng trôi qua. Cách duy nhất là hãy sống theo cách mình yêu và học cách hòa giải với chính mình.

Xin hãy nhớ công thức này: Hai phần xem nhẹ, ba phần buông bỏ, năm phần yêu lấy bản thân. Quãng đời còn lại, hãy đối xử thật dịu dàng với chính mình.

2️⃣ Đường đời không thể không có những ổ gà

Sai thì đã sai rồi, đừng cứ mãi hối hận và tự hỏi "giá như". Dưới góc nhìn năng lượng, những vấp ngã chỉ là sự tương phản tự nhiên, xuất hiện để giúp bạn nhận ra rõ ràng hơn mình thực sự muốn gì.

Đừng lãng mạn hóa con đường mà bạn đã không chọn, vì mỗi con đường đều có nỗi khổ riêng. Chỉ có con đường dưới chân hiện tại mới là tốt nhất. Mắt ở phía trước, đừng cứ mãi ngoái nhìn vào những nuối tiếc ở phía sau.

3️⃣ Dù người khác đối xử với bạn ra sao, hãy luôn tử tế với chính mình

Ngẩng đầu làm người không thẹn với trời, cúi đầu làm việc không thẹn với lòng.

Việc cố gắng kiểm soát cách người khác nghĩ hay hành xử là một nhiệm vụ bất khả thi và chỉ mang lại đau khổ.

Trong thế giới của mình, hãy sống thật tốt; trong thế giới của người khác, hãy cứ thuận theo tự nhiên. Miệng đời có thể cay nghiệt, nhưng đừng để nó làm lung lay sự kiên định và bình an bên trong bạn. Hạnh phúc của bạn không phụ thuộc vào ai khác, nó chỉ phụ thuộc vào sự cân bằng của chính bạn.

4️⃣ Đừng lo âu quá sớm về những điều chưa tới

Lo âu thực chất là việc bạn đang sử dụng trí tưởng tượng của mình để kiến tạo ra những điều mà bạn không hề mong muốn. Đừng dự báo trước những muộn phiền.

Bạn xem, bao nhiêu gian nan sóng gió rồi bạn cũng đã vượt qua được rồi mà? Chuyện cũ đã qua, đừng để nó giam cầm tâm trí. Một niệm buông bỏ sự kháng cự, vạn dặm tự tại - Thế giới không vì ai mà dừng lại.

5️⃣ Thế giới này là vương quốc của riêng bạn

Chúng ta từng mải miết chạy theo khao khát được thế giới bên ngoài công nhận, nhưng cuối cùng mới hiểu ra rằng: Bạn sinh ra với quyền năng kiến tạo thực tại của riêng mình.

Thế giới này là của riêng bạn, chẳng liên quan gì đến người khác. Khi bạn thông suốt, bạn sẽ thấy mình chính là mình. Dù có người đồng cảm hay không, người cuối cùng dọn dẹp đống đổ nát của cuộc đời và thắp lại ánh sáng vẫn luôn phải là chính bạn.

6️⃣ Mọi áp lực đều đến từ sự gồng mình kháng cự

Mọi đau khổ đều do bạn quá cứng nhắc, cố ép dòng chảy cuộc đời theo một khuôn mẫu nhất định.

Khi một chuyện không thể hoàn thành, khi một con đường không thể đi tiếp, đó là lúc Vũ trụ nhắc bạn nên rẽ hướng.

Lúc mạnh mẽ nhất không phải là lúc bạn gồng mình kiên trì cắn răng chịu đựng, mà là lúc bạn dám buông tay. Giống như một chiếc nút bần bị nhấn chìm, chỉ cần bạn buông tay, nút bần sẽ tự động nổi lên mặt nước.

7️⃣ Ý nghĩa của mọi cuộc gặp gỡ là để sưởi ấm lẫn nhau

Mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều được đưa lối bởi sự đồng nhịp về tần số năng lượng. Duyên phận vốn mỏng manh, gặp được nhau đã là điều đáng quý.

Nếu đồng hành thấy vui vẻ, sưởi ấm được cho nhau thì đó là duyên lành. Nếu một ngày ai đó biến mất khỏi cuộc đời bạn, đừng oán trách hay hỏi tại sao. Đơn giản là tần số không còn chạm nhau nữa, đã đến lúc họ phải đi. Nếu không có ai chung bước, một mình thưởng trà cũng rất lãng mạn, một mình hóng gió cũng vô cùng thanh thản.

8️⃣ Mỗi người đều có bến đỗ và con thuyền của riêng mình

Khi áp lực lớn đến mức muốn sụp đổ, đừng than vãn, cũng đừng tự biến mình thành nạn nhân của hoàn cảnh.

Đêm khuya tĩnh lặng, hãy ngồi xuống, nhắm mắt lại, chỉ tập trung vào hơi thở để tâm trí được nghỉ ngơi. Hãy tự khâu vá vết thương lòng trong sự tĩnh lặng thiêng liêng ấy. Cho phép bản thân chìm vào một giấc ngủ thật sâu, và khi tỉnh dậy bạn sẽ lại là một người tràn đầy năng lượng, sẵn sàng giong buồm ra khơi.

9️⃣ Cuối cùng, sự An Lành là di sản của bạn

Đời này ngoài sức khỏe và sự bình an nội tại ra, chẳng có gì thực sự thuộc về bạn. Mất đi sức khỏe thì dù có thắng cả thế giới cũng trở nên vô nghĩa.

Hãy bớt giận hờn, bớt toan tính và mỉm cười nhiều hơn. Tâm trạng tốt, năng lượng cao thì người tự khắc sẽ đẹp. Chỉ cần còn thở, mọi chuyện đều còn hy vọng.

Hãy thực hành "Nghệ thuật Cho phép" - cho phép mọi chuyện xảy ra như nó vốn là. Khi bạn chấp nhận được tất cả mà không còn oán thán, nội tâm bạn sẽ trở nên bình lặng và mạnh mẽ không thể phá vỡ.
Đó, chính là gốc rễ của một đời tự tại.

14/05/2026

Gió tầng nào gặp mây tầng ấy.
Khi đủ hương thơm, ong bướm sẽ tự động kéo đến.

10/05/2026

ĐỘC LẬP VÀ LỆ THUỘC 🎭

• Người ta thường nhầm rằng độc lập là không cần ai, không dựa vào ai, không nhờ ai.

• Nhưng đó không phải là độc lập – mà là cái tôi bị tổn thương đang tự dựng tường bảo vệ chính mình. Bản chất của độc lập thật sự

• Độc lập thật sự không nằm ở việc bạn có thể sống một mình hay không, mà nằm ở chỗ bạn làm chủ được suy nghĩ, cảm xúc và hành động của mình.

• Bạn không để người khác điều khiển tâm trạng bạn, không đổ lỗi cho hoàn cảnh, không xem mình là nạn nhân của cuộc đời.

• Bạn chọn cách phản ứng, chọn cách sống, và chịu trách nhiệm cho chính mình – đó mới là độc lập.

• Một người độc lập thật sự vẫn có thể yếu đuối, nhưng họ biết lúc nào cần giúp, lúc nào cần lùi, lúc nào cần đứng lên.

• Họ không “tỏ ra mạnh mẽ”, mà họ vững từ bên trong.

• Họ biết ơn khi được giúp, nhưng không phụ thuộc cảm xúc vào người giúp họ. Nhận diện sự lệ thuộc

• Lệ thuộc không chỉ là sống bám vào ai đó, mà còn là khi bạn để cảm xúc, giá trị và năng lượng của mình bị người khác chi phối.

• Bạn lệ thuộc khi bạn sợ người khác nghĩ gì, khi bạn làm việc chỉ để làm vừa lòng người khác, hoặc khi bạn không dám sống đúng với bản chất thật của mình
Độc lập đúng cách và sai cách

• Độc lập đúng cách là bạn biết mình là ai, biết giá trị của mình, biết sống cho bản thân – nhưng vẫn đủ mềm mại để kết nối, đủ khiêm tốn để học, và đủ tỉnh táo để phân biệt ai đang thật lòng, ai đang lợi dụng bạn.

• Độc lập sai cách là khi bạn nghĩ rằng “mình không cần ai hết”.

• Bạn ôm đồm mọi thứ, chịu đựng, cố gồng – rồi lại trách đời, trách người khác không hiểu mình.

• Lúc đó, bạn không còn là người mạnh mẽ, mà chỉ là một người đang sợ bị tổn thương nên dựng lên lớp vỏ độc lập mà thôi. Lệ thuộc đúng cách và sự cân bằng

• Lệ thuộc đúng cách – là biết khi nào nên nhận, khi nào nên cho.

• Có những lúc bạn cần mở lòng để người khác giúp, để dòng năng lượng được lưu thông.

• Nếu bạn cố “độc lập tuyệt đối”, bạn đang chặn lại mọi dòng chảy của vũ trụ.

• Bạn không cho ai cơ hội được yêu thương bạn, và cũng vô tình tự cô lập chính mình.

• Tỉnh lại.

• Độc lập là làm chủ bản thân – chứ không phải khép lòng với thế giới.

• Lệ thuộc đúng cách là mở lòng – chứ không phải yếu đuối.

• Bạn mạnh thật sự khi bạn biết cân bằng giữa độc lập và kết nối.

• Khi đó, bạn sẽ không cần gồng để sống – bạn chỉ cần “là chính mình”, và mọi thứ tốt đẹp sẽ tự động bị bạn thu hút.

Photos from Master of Value's post 28/04/2026

TẠI SAO BẠN LÀM LỤNG VẤT VẢ BAO NĂM NHƯNG VẪN MÃI LẸT ĐẸT❓️

Ngày xưa, có một người tiều phu nọ đang rơi vào cảnh tuyệt vọng vì làm lụng vất vả bao năm mà vẫn chẳng thấy thành tựu.
Anh ta vào rừng và hỏi một vị ẩn sĩ: "Thưa thầy, tại sao có những người thăng tiến nhanh chóng, còn con cứ dậm chân tại chỗ dù đã nỗ lực hết mình?".

Vị ẩn sĩ chỉ vào hai loài cây trong vườn và kể:
"Khi ta gieo hạt giống cây Dương xỉ và cây Tre cùng một lúc, ta đã chăm sóc chúng rất kỹ lưỡng.
Trong năm đầu tiên, cây Dương xỉ lớn nhanh như thổi, xanh mướt phủ khắp mặt đất. Nhưng hạt giống cây Tre thì chẳng có gì hiện ra. Năm thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư, cây Dương xỉ càng thêm tươi tốt, còn cây Tre vẫn im lìm dưới lớp đất sâu. Ta bắt đầu nghi ngờ hạt giống đã chết.
Nhưng đến năm thứ năm, một mầm tre nhỏ xíu đâm chui lên khỏi mặt đất. Chỉ trong vòng 6 tuần sau đó, nó vươn cao tới 25 mét!
Con có biết tại sao không? Trong suốt 5 năm 'im lặng' đó, cây Tre đã tập trung toàn bộ sức lực để đâm rễ thật sâu vào lòng đất. Nó cần một bộ rễ khổng lồ và chắc chắn để có thể nâng đỡ thân hình cao vút của mình sau này. Nếu nó không dành 5 năm để phát triển bộ rễ, nó sẽ đổ gục ngay khi vừa vươn cao".

Vị ẩn sĩ mỉm cười: "Cây Dương xỉ có lộ trình của nó, cây Tre có nhịp độ riêng. Đừng nhìn vào màu xanh của Dương xỉ mà héo úa lòng tin vào hạt giống của chính mình".

27/04/2026

LÀM SAO ĐỂ "TÂM BẤT BIẾN GIỮA DÒNG ĐỜI VẠN BIẾN"❓️

Ngày xưa, có một vị vua nọ treo giải thưởng lớn cho họa sĩ nào vẽ được bức tranh đẹp nhất về sự "Tĩnh lặng".
Rất nhiều họa sĩ lừng danh đã tham gia, nhưng cuối cùng vị vua chỉ phân vân giữa hai tác phẩm.

Bức tranh thứ nhất: Vẽ một mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu những ngọn núi tuyết trắng phào và bầu trời xanh ngắt. Bất cứ ai nhìn vào cũng cảm nhận được sự thư thái, không một gợn sóng, không một tiếng động.

Bức tranh thứ hai: Khác biệt hoàn toàn. Nó vẽ một ngọn thác đổ xuống từ vách đá dựng đứng, dữ dội và tung bọt trắng xóa. Bầu trời đầy những đám mây đen kịt, sấm sét và mưa tầm tã. Nhìn vào đó, người ta chỉ thấy sự ồn ào và hỗn loạn của thiên nhiên.

Tuy nhiên, khi nhìn kỹ vào khe đá bên cạnh dòng thác dữ dội đó, người ta thấy một bụi cây nhỏ. Và trên bụi cây ấy, một con chim sẻ đang thong d**g xây tổ. Giữa tiếng gầm rú của dòng thác và sự khắc nghiệt của giông tố, con chim nhỏ vẫn bình thản nằm trong tổ, mắt lim dim ngủ với sự an nhiên kỳ lạ.

Nhà vua đã chọn bức tranh thứ hai và giải thích:
Tĩnh lặng không có nghĩa là ở một nơi không có tiếng ồn, không có rắc rối hay khó khăn. Tĩnh lặng thực sự là khi ta ở giữa tất cả những điều đó mà tâm hồn vẫn giữ được sự bình yên. Đó mới là "Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến".

26/04/2026

Chắc là đến khi chiến tranh nguyên tử nổ ra 😎

26/04/2026

Chiếc bình rỗng 🏺

Ngày xưa, có một vị hiền triết sống ẩn dật trong một khu rừng già. Một ngày nọ, có một người thanh niên trẻ tuổi, vốn là con trai của một gia đình giàu có và quyền thế, tìm đến để bái sư học đạo. Anh ta vừa bước vào sân đã thao thao bất tuyệt kể về những kiến thức mình đã học, những nơi mình đã đi qua và những người quyền quý mà mình quen biết.

Vị hiền triết im lặng, rồi dẫn anh ta ra bờ suối. Ngài đưa cho anh ta hai chiếc bình gốm giống hệt nhau về hình dáng và kích thước. Ngài nói: "Con hãy múc đầy nước vào chiếc bình bên trái, còn chiếc bình bên phải thì để trống".

Sau khi anh ta làm xong, vị hiền triết yêu cầu anh ta dùng gậy gõ mạnh vào cả hai chiếc bình.

Khi gõ vào chiếc bình trống, nó vang lên những tiếng "boong boong" rất lớn, âm thanh dội lại chói tai.

Khi gõ vào chiếc bình đầy nước, nó chỉ phát ra tiếng "bộp bộp" trầm đục, ngắn gọn và tĩnh lặng.

Vị hiền triết mỉm cười nói: "Con thấy đó, chiếc bình trống rỗng thì vang xa và ồn ào nhất. Chiếc bình đầy nước thì im lặng. Con người cũng vậy. Kẻ nông cạn thường thích phô trương thanh thế bằng lời nói. Người có trí tuệ sâu sắc như dòng nước trong bình, họ mang trong mình sức nặng của hiểu biết nên luôn giữ được sự điềm đạm và lặng lẽ".

Người thanh niên cúi đầu lạy tạ, từ đó về sau học được cách lắng nghe nhiều hơn là nói.

25/04/2026

Bình yên đến từ bên trong, đừng tìm kiếm nó ở bên ngoài 🪬

Thuở xưa, có một vị vua cai trị một vương quốc rộng lớn. Dù nắm trong tay quyền lực tột đỉnh và sự giàu sang vô song, nhà vua luôn cảm thấy mệt mỏi, căng thẳng và bất an trước những mưu mô chốn triều đình, những cuộc nổi loạn ở biên cương và vô số những tấu chương mỗi ngày.

Cho rằng môi trường ồn ào xung quanh là nguyên nhân, nhà vua quyết định rời bỏ hoàng cung trong vài ngày, tìm đến một khu rừng sâu. Đi cùng ngài chỉ có một vị mưu sĩ già — một bậc trí giả giản dị trong bộ y phục bằng vải g*i mộc mạc, người không dựa vào thần linh hay phép thuật, mà chỉ quan sát lẽ tự nhiên để thấu hiểu nhân sinh.

Khi đi ngang qua một khu rừng, nhà vua cảm thấy khát nước. Ngài chỉ một dòng suối nhỏ phía trước và ra lệnh cho vị mưu sĩ: "Hãy lấy cho ta một ít nước".

Vị mưu sĩ già đi đến dòng suối. Nhưng ngay lúc đó, có một đoàn xe ngựa chở hàng vừa băng qua, khiến lớp bùn đất dưới đáy cuộn lên. Nước suối trở nên vẩn đục, đầy cặn bã và lá khô. Vị mưu sĩ quay lại với đôi bàn tay không: "Thưa bệ hạ, nước bây giờ rất đục, không thể uống được. Chúng ta hãy nghỉ ngơi dưới gốc cây kia một lát".

Nhà vua bực dọc vì cơn khát, ngài phàn nàn về sự tồi tệ của chuyến đi, về sự vô dụng của dòng suối. Ngài đứng lên, định tự mình đi tìm cách lọc sạch dòng nước hoặc tìm một nguồn nước khác.

Nhưng vị mưu sĩ già mỉm cười, nhẹ nhàng cản lại: "Ngài đừng làm gì cả. Càng can thiệp, bùn sẽ càng cuộn lên. Xin bệ hạ cứ ngồi xuống đây".

Một nén nhang sau, vị mưu sĩ quay lại dòng suối. Lần này, bùn đất đã tự động lắng xuống đáy, trả lại dòng nước trong vắt và mát lạnh. Ông cẩn thận múc nước mang về cho nhà vua.

Nhà vua uống ngụm nước trong lành, sảng khoái. Vị mưu sĩ già lúc này mới từ tốn cất lời: "Bệ hạ thấy không? Để làm sạch dòng nước, thần chẳng cần dùng đến phép thuật hay công cụ lọc nào cả. Thần chỉ đơn giản là để yên nó. Tâm trí của con người cũng giống như dòng suối này vậy".

23/04/2026

🎬 VỊ VUA VÀ NGƯỜI ĐÁNH CÁ THÔNG THÁI

Ngày xưa, có một vị quốc vương nổi tiếng với tham vọng. Ông không bao giờ hài lòng với những gì mình có. Cứ chiếm được một vùng đất, ông lại muốn có vùng đất tiếp theo. Ông sở hữu đất đai ngàn dặm, kho báu chất cao như núi, nhưng lúc nào cũng thấy mệt mỏi, bất an vì phải đối phó với những âm mưu phản nghịch và lo giữ gìn tài sản.

Một ngày nọ, vua đi vi hành và thấy một người đánh cá đang nằm ngủ thảnh thơi trên bãi cát sau khi đánh được một giỏ cá nhỏ.
Vua lại gần hỏi:
"Sao nhà ngươi không tiếp tục ra khơi để đánh thêm nhiều cá nữa?".

Người đánh cá mở mắt đáp: "Để làm gì, thưa ngài?".

"Để ngươi có thêm tiền mua một con thuyền lớn hơn." - Vua đáp.

"Thuyền lớn hơn để làm gì?".

"Để ngươi đánh được cả tấn cá, rồi thuê người làm, rồi giàu có như ta, lúc đó ngươi có thể sở hữu bất cứ thứ gì mình muốn".

"Sở hữu thật nhiều rồi cuối cùng để làm gì?" - Người đánh cá vẫn thản nhiên.

Vua hơi khựng lại rồi nói: "Để lúc đó ngươi có thể thảnh thơi ngồi nghỉ ngơi và tận hưởng cuộc sống mà không phải lo lắng gì cả!".

Người đánh cá mỉm cười: "Chẳng phải tôi đang ngồi nghỉ ngơi và tận hưởng cuộc sống ngay bây giờ đó sao? Tại sao tôi phải chọn con đường vòng đau khổ đó?".

Nhà vua lặng người. Ông nhận ra mình đang sở hữu hàng vạn thứ, nhưng thực tế ông lại bị chính những thứ đó "sở hữu" ngược lại. Ông không có nổi một giấc ngủ ngon như người đánh cá chỉ sở hữu một chiếc cần câu và một giỏ cá vừa đủ dùng.

22/04/2026
17/04/2026

CẢNH GIỚI CỦA NGƯỜI CÓ TẦM 🪐

1️⃣. Tĩnh lặng như nước sâu
Người càng có tầm, càng ít nói lời to tát. Họ không cần chứng minh mình giỏi, không cần khoe khoang mình giàu. Họ hiểu rằng: Sấm chớp ầm ĩ thường ít mưa, nước sâu chảy xiết thường không tiếng. Họ chỉ im lặng làm, và để kết quả tự lên tiếng thay cho mọi lời giải thích.

2️⃣. Cảm xúc không hiện lên mặt (Hỷ nộ bất hình sắc)
Đây là cảnh giới cao nhất của bản lĩnh. Không nổi nóng khi bị xúc phạm, không tự mãn khi được tung hô. Kẻ để cảm xúc điều khiển là nô lệ của hoàn cảnh. Kẻ kiểm soát được cảm xúc mới là người cầm trịch cuộc chơi. Một gương mặt lạnh lùng, khó đoán chính là tấm khiên vững chắc nhất.

3️⃣. Nuốt được những nỗi oan ức
Người thường khi chịu thiệt thòi sẽ gào lên đòi công đạo. Kẻ đại tài thì im lặng nuốt nỗi đau vào trong, biến nó thành động lực. Họ hiểu rằng, khi chưa đủ lực, mọi sự phản kháng đều là vô nghĩa. Nhẫn nhịn không phải là hèn, mà là chờ thời.

4️⃣. Biến cố càng lớn, tâm càng định
Khi bão tố ập đến, đám đông hoảng loạn tìm chỗ trốn, còn họ điềm nhiên đứng giữa tâm bão. Không phải họ không biết sợ, mà họ biết rằng sự hoảng loạn chỉ làm tình hình tệ hơn. Khi tâm đã vững, trời đất cũng chẳng dám làm lay động.

5️⃣. Sự tàn nhẫn cần thiết
Không phải là độc ác, mà là sự dứt khoát. Dám cắt bỏ những mối quan hệ độc hại, dám từ bỏ những thói quen vô bổ, và dám buông tay những gì không còn xứng đáng. Người không dám tàn nhẫn với chính mình, sẽ không bao giờ có được sự kính nể của người khác.

6️⃣. Không than, không oán
Họ từng ngã, từng tổn thương, từng bị phản bội. Nhưng tuyệt nhiên không một lời than vãn. Họ hiểu rằng kể lể nỗi đau chỉ khiến kẻ thù hả hê và người lạ thương hại. Mỗi vết sẹo là một tấm huy chương, mỗi nỗi đau là một bước tiến.

7️⃣. Khí chất thay cho lời nói
Họ không cần dùng quyền lực hay tiếng quát tháo để khiến người khác sợ. Chỉ cần sự hiện diện của họ, ánh mắt của họ đã đủ khiến mọi thứ phải đi vào nề nếp. Đó là cái uy của người có nội lực thâm hậu.

8️⃣. Luôn nhìn vào bức tranh lớn
Trong khi người thường tranh giành từng chút lợi ích trước mắt, họ chấp nhận chịu thiệt hôm nay để lấy cái lợi của 10 năm sau. Tầm nhìn quyết định vị thế. Kẻ chỉ nhìn thấy ngọn cây sẽ không bao giờ hiểu được người đang nhìn cả khu rừng.

9️⃣. Chấp nhận sự cô độc
Đỉnh cao bao giờ cũng lạnh lẽo. Người có khí chất đế vương hiểu rằng, để đi con đường vĩ đại, họ buộc phải làm bạn với sự cô độc. Càng lên cao, người đi cùng càng ít. Nhưng thay vì sợ hãi, họ tận hưởng sự tĩnh lặng đó để mài giũa chính mình.

🫵 Kẻ mạnh thật sự không phải là người chiến thắng nhiều nhất, mà là người điềm nhiên nhất giữa mọi biến cố.

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Address

Ho Chi Minh City