Đồ Ngốc Đáng Yêu

Đồ Ngốc Đáng Yêu

Share

Gửi Confess tại đây: https://forms.gle/V599MnKV7zvR5zfv7

04/04/2026

Buổi hẹn đầu tiên với một anh quen qua mạng, tụi mình thực ra đã nói chuyện như bạn bè từ lâu, chỉ là đến giờ anh mới chính thức mời mình đi ăn. Điều làm mình chú ý nhất là cách anh chọn quán và món ăn, cảm giác như đã quan sát mình từ trước rồi. Mở đầu là buffet nướng, sau đó dẫn đi ăn sữa chua trân châu – toàn những món mình cực thích và thường ăn rất nhiều. Nhưng khổ nỗi, lần đầu gặp nhau thì con gái nào dám ăn “hết mình” trước mặt người ta đâu, nên dù mê thịt nướng thật, mình vẫn ăn nhỏ nhẹ như mèo.

Đến quán sữa chua, mình cũng chỉ gọi một cốc cho có lệ, chứ bình thường đi với bạn phải hai ba cốc mới đã. Đang ăn dở thì anh tự nhiên mang ra thêm hai cốc nữa, mà còn đúng vị mình hay chọn mới ghê. Mình hơi ngại nên định từ chối, thì anh giải thích là thấy mình hay đăng story ăn món này toàn vài cốc một lần, sợ mình ăn không đủ nên gọi thêm. Anh còn nói thấy mình ăn ít hơn bình thường nên lo mình đói, nghe xong vừa bất ngờ vừa thấy… cũng dễ thương.

Sau đó tụi mình chia nhau ăn hết chỗ sữa chua rồi ngồi nói chuyện, không khí tự nhiên hẳn ra. Nói chung thì mình vẫn chưa xác định rõ cảm xúc với anh là gì ngoài việc có thiện cảm kha khá, nhưng mà… mình đã đồng ý đi hẹn lần hai rồi, để xem câu chuyện này sẽ đi tới đâu.


04/04/2026

Người yêu thì thường hay làm mọi thứ cùng nhau: đi ăn, đi uống, xem phim, mua sắm… Tụi mình cũng từng trải qua hết rồi, đến mức dần thấy quen quá thành ra hơi chán, chẳng còn biết làm gì mới mẻ nữa. Rồi một ngày mình nhận ra tụi mình thực ra khác nhau khá nhiều. Anh thì thích ngồi lướt laptop đọc báo, còn mình lại mê truyện tranh. Đi ăn cũng vậy, anh thích món này, mình lại muốn món kia, thế là cứ tranh qua cãi lại xem nên làm gì, ăn gì, nghe ai, cãi hoài không dứt.

Cuối cùng, tụi mình nghĩ ra một cách khá hay: mỗi người cứ làm điều mình thích, nhưng vẫn ở cạnh nhau, cùng một không gian. Nghe đơn giản vậy mà hiệu quả bất ngờ, áp dụng cho mọi kế hoạch luôn, từ đó gần như không còn cãi nhau nữa :))))

Ví dụ như chuyện đi du lịch, anh thích thiên nhiên, còn mình chỉ khoái phố xá, ăn uống. Thay vì chọn một trong hai rồi tranh luận, tụi mình quyết định làm hết luôn 😎 Hai đứa ngồi xuống, mỗi người tự tìm những thứ mình thích rồi ghép lại thành một lịch trình chung. Chuyến đi Đài Loan của tụi mình cũng được lên plan kiểu đó, vừa tự do làm điều mình thích, vừa thấy đối phương cũng vui vẻ, không ai khó chịu.

Cuối cùng thì nhận ra, không quan trọng là đi đâu hay làm gì, miễn là vẫn có nhau bên cạnh là đủ. Và quan trọng hơn hết: né được luôn cái “lời nguyền” đi du lịch về là chia tay :))

03/04/2026

Có người yêu thì được lợi gì? Đơn giản là… không bao giờ phải bỏ phí đồ ăn =))

Đi ăn cùng nhau, có lúc bạn đang nhai dở một miếng thịt mà tự nhiên thấy “nuốt không trôi”. Thế là rất tự nhiên, bạn nhè ra rồi chuyển luôn sang chén của người yêu. Miếng thịt thì cũng… “đẫm tình cảm” rồi đó 🙂

Vậy mà người ấy vẫn tỉnh bơ ăn ngon lành, như thể đó là món mẹ nấu từ đầu vậy. Đúng kiểu tình yêu không chỉ chia sẻ niềm vui mà còn “chia sẻ” luôn cả đồ ăn dở dang =)))

03/04/2026

Hồi cấp 3 mình có chơi thân với một cậu bạn trong đội bóng rổ của trường. Đúng lúc đó trường tổ chức giải, mà lớp mình vào thi đấu. Ba trận đầu mình đều bận nên không đi xem được, đến trận cuối – trận chung kết – thì bị cậu ấy “ép” phải có mặt cho bằng được =)))

Kết quả là lớp mình giành chiến thắng. Sau khi nhận giải xong, cậu ấy từ trên sân khấu chạy thẳng xuống chỗ mình 😊 Mình cười tươi chúc mừng vì vô địch rồi. Ai ngờ cậu ấy nhìn mình, nói một câu xanh rờn:
– Giành được cúp rồi, giờ có giành được luôn cậu không?

Và thế là… mình bị “giật” đi thật, tính đến giờ cũng gần một năm rồi =))))

À quên, cậu ấy cao tận 1m9, còn mình chỉ loanh quanh 1m6 thôi nên đứng cạnh nhìn buồn cười lắm =)))


02/04/2026

Có ai từng được người khác sấy tóc cho hay lặng lẽ đón về giữa cơn mưa chưa? Mình thì đã trải qua những điều đó với hai người khác nhau, và cảm xúc thật sự không hề giống nhau.

Người thứ nhất là kiểu người ít nói, lúc nào cũng bận rộn. Lần đầu mình được sấy tóc là do chính mình phải nhờ, trong lúc anh vẫn đang dán mắt vào điện thoại chơi game. Anh vẫn giúp, nhưng miệng thì nói sao không để tóc tự khô, làm xong lại quay về tiếp tục việc của mình. Hôm khác, mình đi làm thêm, trời đổ mưa đúng lúc hai đứa có hẹn ăn tối. Nghĩ anh bận nên mình tự về, tối đó anh mới nhắn xin lỗi vì không qua được, rồi hỏi mình muốn ăn gì để lát ghé chở đi. Khi ấy mình vẫn thấy vui, vì ít nhất anh còn nhớ đến lời hẹn của tụi mình.

Người thứ hai cũng bận, nhưng lại luôn mang năng lượng vui vẻ. Lần đầu thấy mình tóc còn ướt sau khi gội, anh không nói nhiều mà lập tức lấy máy sấy giúp, chỉ vì sợ mình bị cảm. Dù trời mưa hay nắng, chưa cần mình mở lời, anh đã nhắn là đang đứng đợi dưới chỗ làm. Những hôm mưa, anh luôn chuẩn bị sẵn áo mưa cho mình. Nếu không thể đến, anh cũng tìm cách đưa mình về an toàn chứ không để mình tự xoay xở. Những điều đó không chỉ khiến mình vui, mà còn thật sự chạm đến cảm xúc sâu bên trong.

Chắc ai cũng đoán ra rồi. Người đầu là người cũ, còn người sau là hiện tại. Mình không hề có ác cảm với quá khứ, chỉ là ở hiện tại, mình nhận được sự quan tâm mà trước đây mình chưa từng có.

02/04/2026

Ba mẹ mình có một kiểu yêu nhau rất “lạ đời”. Mẹ thì hơi lười, còn ba lại thuộc dạng đảm đang hết phần người khác. Ba từng kể hồi xưa, trước khi cưới, mẹ nhìn cũng không phải kiểu con gái khéo léo gì. Thời đó người ta hay nói con gái phải giỏi đủ thứ, vậy mà đến chuyện may vá đơn giản mẹ mình cũng chịu thua.

Có lần hai người ngồi ăn trái cây cùng nhau, mẹ nhất quyết không chịu gọt. Ba vừa làm vừa trêu:
– Người ta thì vừa mua vừa gọt trái cây cho bạn trai còn em thì..

Mẹ nghe vậy chỉ cười rồi tỉnh bơ đáp:
– Đó là họ mới là người yêu thôi. Còn chồng em thì phải gọt trái cây cho em, may đồ cho em, làm việc nhà cho em. Không thì… bỏ.

Ba bật cười, hỏi lại:
– Vậy giờ anh đã là chồng em chưa?

Mẹ đáp ngay không cần suy nghĩ:
– Rồi chứ sao. Em phải lấy được người như anh thì mới sướng. Với lại… em có biết gọt trái cây đâu.

Nghe xong chỉ thấy rõ một điều: tình yêu của ba mẹ mình bắt đầu từ những chuyện rất đơn giản, nhưng lại khiến người ta nhớ mãi.

07/03/2026

Bạn trai mình cực kỳ mê ôm ấp. Hồi trước, cũng chính vì cái ôm rộng và ấm áp của ổng mà mình “đổ” lúc nào không hay. Khi đó ổng hay đứng sau lưng ôm chặt mình rồi nói mấy câu kiểu sẽ luôn bảo vệ mình, tối ngủ cũng kéo mình vào lòng như sợ có ai bắt nạt mình vậy.

Thế mà bây giờ cưới về mọi thứ lại đảo chiều. Ổng vẫn thích ôm như trước, nhưng lần này lại bắt mình ôm từ phía sau để ổng được làm… “cái thìa nhỏ”. Chưa hết, còn làm nũng đòi mình vỗ về thì mới chịu ngủ. Nhìn cái dáng người cao to lực lưỡng vậy mà cứ nhất quyết đòi làm người được che chở, mình cũng không hiểu nổi.

Không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với anh chàng mạnh mẽ ngày xưa của mình nữa. Sao giờ lại biến thành một “em bé khổng lồ” thích được ôm ấp thế này chứ?!


07/03/2026

Buổi hẹn thứ hai của tụi mình diễn ra vào một ngày trời trong nắng đẹp. Hôm đó mình còn cố tình mặc chiếc váy tennis ngắn cùng đôi sneaker cho đúng kiểu thể thao mà anh hay đăng trên mạng. Sau khi đi ăn xong, anh rủ mình dạo bộ trong công viên. Đi được hai vòng thì dây giày của mình bất ngờ bị tuột. Anh nhẹ nhàng bảo mình ngồi xuống bậc ghế rồi cúi xuống định buộc lại giúp.

Nhìn cách anh làm khá tự nhiên nên mình trêu ngay:
– Chắc anh buộc dây giày cho nhiều bạn nữ rồi nên nhìn chuyên nghiệp ghê ha.

Anh ngẩng lên nhìn mình, ánh mắt vừa ngây ngô vừa có chút tủi tủi:
– Không đâu, đây là lần đầu tiên của anh đó.

Mình còn đang phân vân có nên tin hay không thì anh lại nhìn mình một lúc khá lâu, kiểu vừa lúng túng vừa không biết nên làm gì tiếp. Sau đó anh thở dài, mặt đầy vẻ “có lỗi” rồi nói:
– Tại cái… view này đó, nên nãy giờ anh chưa buộc xong dây giày.

Gương mặt thì đúng kiểu ngoan hiền, chân thành, nhưng câu nói nghe xong chỉ muốn gõ đầu cho một cái. Ấy vậy mà mình lại đổ cái kiểu vừa vụng về vừa thật thà đó mới chết. Không khí lúc ấy phải nói là khá “nguy hiểm”, dù đang ban ngày và xung quanh vẫn có người qua lại. À, mà tay anh run thật đấy — vì hôm đó cũng là lần đầu tiên anh buộc dây giày cho một bạn nữ.


06/03/2026

Mẹ mình làm nghề may vá, còn ba thì chẳng phải thợ mộc. Thế nhưng ngày trước ba vẫn tự tay đóng cho mẹ một chiếc bàn gỗ thật chắc để mẹ đặt máy may. Trong nhà có một góc rất quen: mẹ ngồi trên chiếc ghế tựa có lớp đệm hoa do chính mẹ may, trước mặt là chiếc bàn gỗ đã cũ, trên đó đặt vài chậu cây nhỏ ba mang về. Ba thường ngồi bên cạnh, trên chiếc ghế mây, vừa đọc báo vừa thỉnh thoảng trò chuyện với mẹ. Ngày nào cũng vậy, mỗi người một việc nhưng vẫn có tiếng cười xen vào rất ấm áp.

Sau này ba không còn nữa, mỗi lần mình về nhà vẫn thấy khung cảnh ấy gần như không đổi. Mẹ vẫn ngồi bên cửa sổ, cạnh chiếc máy may quen thuộc, trước chiếc bàn gỗ mà ba từng đóng năm nào. Chỉ có điều chiếc ghế mây bên cạnh giờ đã trống, không còn ai ngồi nữa.

Một thời gian sau khi ba mất, cả nhà mới tình cờ phát hiện ở mép bàn có khắc một dòng chữ nhỏ: “Tặng Phương Thảo, người đi cùng anh suốt trăm năm”. Chữ khắc đã mòn theo năm tháng, phải nhìn rất kỹ mới đọc ra được. Khi hỏi, mẹ nói mẹ chưa từng biết về dòng chữ ấy. Mẹ chỉ bảo rằng mình đã quen ngồi ở góc bàn đó mỗi ngày rồi. Những lúc thiếu vắng ba, chỉ cần ngồi vào chỗ quen ấy, cạnh chiếc bàn gỗ cũ kỹ, mẹ lại có cảm giác như ba vẫn đang lặng lẽ ở ngay bên cạnh.


04/03/2026

Hôm đó mình chen lên mua vé ở rạp, sát giờ chiếu nên cuống quá, lỡ giẫm trúng đôi sneaker của một anh đứng trước. Biết rõ là lỗi của mình nên mình xin lỗi liên tục, vì nhìn anh ấy cao to, đôi giày lại có vẻ đắt tiền, bị mình đạp bẩn như vậy chắc khó chịu lắm. Mình với con bạn đi cùng còn tưởng phen này ăn mắng to.

Đợi anh mua vé xong, mình chạy lại nói xin lỗi thêm lần nữa. Mình cứ lí nhí “em xin lỗi” mãi, còn anh thì nhìn chằm chằm rồi bảo: “Xin lỗi vậy là xong hả? Mấy đứa cư xử lạ ghê.” Nghe mà lạnh sống lưng. Thấy đôi giày bị dơ, mình đề nghị gửi chút tiền coi như bù lại nhưng anh không nhận, chỉ bảo: “Cho anh số điện thoại đi, muốn xin lỗi thì xin lỗi qua điện thoại, anh lúc nào cũng rảnh.” Sợ bị bắt đền đôi giày hàng hiệu còn mệt hơn, mình đành đưa số thật.

Về nhà mình nhắn tin xin lỗi đàng hoàng, ai ngờ anh lại rủ đi uống nước “nói chuyện cho rõ” rồi sẽ bỏ qua. Ấn tượng ban đầu hơi căng, nhưng mấy lần gặp sau thì anh hiền khô. Anh còn thú nhận hôm đó cố tình hù vì thấy mình sợ xanh mặt nhìn dễ thương nên trêu chút thôi, còn chuyện xin số là nghiêm túc. Và thế là tụi mình quen nhau tới giờ cũng được vài tháng.

03/03/2026

Tính mình vốn thoải mái, lúc nào cũng yêu đời và hay đùa giỡn. Với bạn bè thì mình chẳng phân biệt trai hay gái, ai cũng có thể nói chuyện thân thiết, cười đùa vô tư như nhau. Trong khi đó, crush của mình lại để ý một cô bạn khác. Ngày nào cậu ấy cũng than phiền rằng cô ấy quá vô lo, suốt ngày ríu rít với mấy bạn nam xung quanh nên khiến cậu ấy khó chịu.

Nghe mãi mình cũng bật cười, bảo thẳng rằng nếu thấy không hợp thì thôi đừng thích nữa. Con gái gì mà “thả thính” lung tung thế, chi bằng thích mình cho rồi. Mình nói đùa vậy thôi ai ngờ cậu ấy nhìn mình cười đầy ẩn ý rồi đáp: “Ủa, cậu đang tự nói chính mình đó hả?”.

Và không hiểu sao từ câu nói đó, mọi chuyện rẽ hướng cái rụp. Từ bạn bè thân thiết, tụi mình chuyển sang một mối quan hệ khác lúc nào chẳng hay. Thế là mình có người yêu theo cách bất ngờ như vậy đó.

Want your school to be the top-listed School/college?