Sếp dỏm

Sếp dỏm

Share

Hạnh phúc với tớ là được làm việc mình giỏi, bên cạnh những người mình thích, ở nơi mình thuộc về một cách thật thà nhất với chính mình.

Và tớ thấy tớ phải lan toả nó mạnh mẽ ❤️ 15 năm kinh nghiệm truyền thông và kinh doanh trong lĩnh vực y tế bao gồm phòng khám, bệnh viện, thực phẩm chức năng, ứng dụng công nghệ thông tin.

5 năm hoạt động chuyên sâu về phụ khoa, nam khoa, vô sinh hiếm muộn

4 năm nghiên cứu và đào tạo về sức khỏe sinh lý nữ giới

Thành viên Hội y học giới tính Việt Nam (VSSM) và Quốc tế (ISSM)

Huấn luyện viên nữ

28/08/2025

Thú thật, tôi là kẻ hai mặt thậm chí nhiều hơn. Hehe.

Trong tình yêu hay khi làm Coach đồng hành cùng khách hàng qua tổn thương, tôi chọn tỏa ra năng lượng dịu dàng, trực giác và sự chín chắn của một INFJ – vừa đủ để chữa lành, thấu cảm và soi sáng. Nhưng trong công việc, với vai trò quản lý, tôi lại cần hóa thân thành một INTJ – độc lập, lý trí, quyết đoán. Bởi chẳng sếp hay đối tác nào mong bạn đem sự mềm mại vào bàn họp ngân sách hay quyết định chiến lược cả.

Tất nhiên, không phải lúc nào tôi cũng chọn đúng vai. Có lúc để sự yếu đuối bước ra nơi công sở rồi thấy mình bị cuốn trôi; có lúc lại vô tình mang sự cứng rắn vào tình yêu, khiến mối quan hệ khô khan. Những lần “nhầm vai” ấy cùng sự hăng hái làm tròn vai thường đem lại nhiều tổn thương, thậm chí thu hẹp tiềm năng thật sự. Đúng là “nhiệt tình + ngu dốt = phá hoại”.

Tôi chỉ tìm thấy bình an khi tiếp cận tư duy của Carl Jung và MBTI. Tôi nhận ra việc mang nhiều “mặt nạ xã hội” là bình thường. Vấn đề không phải ta có bao nhiêu mặt nạ, mà là chọn đúng chiếc cho sàn diễn. Khi hiểu điều đó, tôi không còn hoang mang về bản thể. Thay vì hỏi “tôi là ai?”, tôi bắt đầu hỏi “phiên bản nào của tôi phù hợp nhất lúc này?”. Câu hỏi ấy khiến tôi tự do, nhất quán và nhân văn hơn trong giao tiếp.

MBTI, với tôi, không phải nhãn dán, mà là công cụ soi chiếu sự nhất quán và tập chọn vai một cách chủ động. Trên Fidovn đã có bản trắc nghiệm MBTI kèm diễn giải chi tiết – giải thích từng cặp đối lập (E–I, S–N, T–F, J–P) và cách các nhóm tính cách giao tiếp, yêu thương, làm việc.

Tôi tin đây là công cụ đáng để thử, để vừa phát triển bản thân vừa chọn người đồng hành phù hợp trong môi trường yêu – sống – làm việc. Bạn có thể tự soi chiếu tại đây: https://www.fidovn.com/mbti/trac-nghiem-tinh-cach và chia sẻ xem mình thuộc nhóm nào trong tình yêu, nhóm nào trong công việc nhé. Tôi sẽ tiếp tục mò mẫm và chia sẻ cùng mọi người cách nhận diện và giao tiếp hiệu quả với từng kiểu tính cách. Vui lắm.

22/08/2025

Càng tập trung vào chính mình, bạn càng khó bị lay động bởi người khác. Sự tự tin không phải do gồng mà đến từ hiểu biết, hứng thú, phản hồi, môi trường và tâm trạng.

Mất tập trung, trì hoãn, mệt mỏi… là chuyện ai cũng gặp. Khác nhau ở chỗ: có người nhìn ra gốc rễ, có người cứ xoay vòng trong tự trách. Đừng ép mình quá – hứng thú chỉ đến khi bạn bắt tay vào làm. Trải nghiệm → hiểu biết → cảm giác làm chủ → niềm vui → muốn lặp lại. Hứng thú bền lên từ vòng lặp đó, chứ không phải từ suy nghĩ.

Não bộ rất “thật”: mỗi lần làm qua loa, nó lưu lại như một trải nghiệm xấu và khiến bạn muốn né tránh. Mỗi lần làm hết mình, nó ghi nhận như một trải nghiệm tốt, và lần sau sẽ dễ dàng hơn. Mỗi hành động là một “điểm cộng” hay “điểm trừ” – não chỉ nhớ mình đã trải qua thế nào, không quan tâm lý lẽ.

Vì thế, hãy cho việc mình làm một lý do rõ ràng, dồn hết tâm sức vào quá trình. Tập trung thật sự không nằm ở kết quả, mà ở việc bạn hiện diện hết mình với điều đang làm. Kết quả thế nào, hãy để thời gian trả lời.

18/08/2025

Càng đi qua nhiều năm tháng, tôi càng nhận ra định nghĩa của tôi về tình bạn đã thay đổi, và việc kết bạn mới chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Ngày còn trẻ, tình bạn thường đến một cách tự nhiên. Ta gặp nhau vì học chung lớp, cùng đi chơi khuya, hay chỉ đơn giản là vì đang ở cùng một đoạn đời. Nhưng khi những hoàn cảnh ấy trôi qua, tôi mới thấy rõ: điều tôi cần ở một người bạn cũng khác hẳn.

Không còn đủ nữa nếu chỉ từng cười chung vài câu chuyện hay chia nhau vài cuộc vui. Tôi cần sự đồng điệu, những giá trị chung, sự chân thành và dám bộc lộ sự mong manh. Một mối quan hệ thiếu sự hiện diện, thiếu niềm tin và thiếu tính chân thực sẽ dần trở thành gánh nặng, thay vì là nơi mình tìm thấy sự nuôi dưỡng.

Ưu tiên trong đời mỗi người cũng đổi khác. Có người xây dựng gia đình, có người chọn sống không con cái. Không có con đường nào tốt hơn con đường nào, nhưng sự khác biệt ấy đủ để tạo ra khoảng cách nếu không có sự nỗ lực để kết nối từ cả hai phía.

Kết bạn ở tuổi trưởng thành giống như học bơi trong vùng nước sâu. Thời gian quý giá hơn, nên ta không còn kiên nhẫn để “thử” quá nhiều. Thay vào đó, đôi khi ta lại có những cuộc trò chuyện thẳng thắn với một người gần như xa lạ, và trong sự thành thật bất ngờ ấy, cả hai cùng tự hỏi: liệu đây có phải là người đủ an toàn để tôi được là chính mình?

Và rồi tôi nhận ra tình bạn ở tuổi trưởng thành không còn là chuyện có bao nhiêu người quanh mình, mà là chất lượng của nguồn năng lượng họ mang đến. Tôi dần trở nên ít khoan dung với những mối quan hệ khiến mình kiệt sức, và biết giữ gìn hơn những tình bạn thật sự nâng đỡ mình.

Có lẽ điều đẹp nhất của tình bạn trưởng thành chính là nó cho ta thấy sự thân mật không cần quá khứ dài lâu. Bạn có thể gặp một người ở tuổi 45, và chỉ trong vài tháng, cảm thấy họ hiểu mình nhiều hơn cả những người đã đi bên cạnh hàng chục năm. Được chọn vì con người bạn của hiện tại chứ không phải vì quá khứ khi bạn chưa có nhiều lựa chọn để là chính mình. Đó là một món quà vô giá.

13/08/2025

Tôi và 5 bạn mentee đầu tiên đã chọn nhau qua chương trình Menteelogy của YBOX.

Mỗi bạn là một câu chuyện, một cá tính, một lý do riêng, nhưng đều có điểm chung: mong muốn bước vào những cuộc trò chuyện thẳng thắn, chân thực, và sẵn sàng thách thức góc nhìn của nhau.

Có bạn nhìn tôi như “người truyền lửa cho thế hệ marketing trẻ”, khao khát học cách “thở cùng nhịp thị trường” và biến logic & cảm xúc thành bản giao hưởng trong từng chiến dịch.

Có bạn ấn tượng với hành trình xây dựng thương hiệu cá nhân không dựa vào chiêu trò, mà bằng việc sống và viết từ những gì trái tim đã đi qua để chạm đến hàng triệu người qua podcast Dám được thực hiện cùng Fidovn

Có bạn mang theo bảng thành tích GPA 4.0 và trải nghiệm từ EY đến Silicon Valley, nhưng lại tìm đến tôi để học cách định hình thương hiệu cá nhân vừa chân thành vừa thu hút, và biến những ý tưởng về chuỗi sự kiện thành hiện thực.

Có bạn chỉ đơn giản nói: “Những điều chị chia sẻ khiến em thấy gần và rất thật, không phô trương mà lại rất chạm”.

Tôi tin rằng mentoring không phải là một chiều. Nếu mentee tìm thấy giá trị từ tôi, thì tôi cũng nhìn thấy ở các bạn tấm gương phản chiếu để mình soi lại, học lại, và đôi khi… buộc mình phải can đảm hơn.

Chúng ta sẽ bắt đầu hành trình này với một giao ước chung: thẳng thắn, không màu mè, không né tránh.

Hẹn gặp các bạn trong những buổi trò chuyện tới.

25/07/2025

Tôi sinh ra và lớn lên trong một thế hệ mà lòng biết ơn là điều mặc định. Nơi công việc là cuộc chiến giành giật vị trí, và người sếp mặc nhiên là người dẫn đường. Thế hệ chúng tôi được dạy phải “biết điều”, “nhẫn nhịn”, “khôn khéo” nếu muốn tồn tại và thăng tiến. Mối quan hệ giữa sếp và nhân viên, vì thế, thường mang tính một chiều. Trên ra quyết định, dưới làm theo. Mọi sự phản biện đều cần “khôn ngoan”, mọi sự khác biệt đều phải được nói ra bằng một cách có lợi cho trật tự.

Vậy mà giờ đây, khi tôi trở thành người sếp, tôi đang đứng giữa một thế hệ mà trật tự đảo lộn. Gen Z bước vào công việc với một tinh thần rất khác. Công bằng là mặc định, lắng nghe là điều kiện, và giá trị cá nhân quan trọng hơn sự ổn định. Họ tin rằng đi làm không phải để “chịu đựng” mà là để phát triển. Họ không ngại nói rằng mình không đồng ý. Và họ có một khả năng đặc biệt mà thế hệ tôi từng đánh mất. Đó là gọi tên rõ ràng những cảm xúc không ổn trong công việc.

Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình có tâm, chăm lo, chỉ dạy, bảo vệ nhân viên là đủ để tạo ra một môi trường làm việc tích cực. Nhưng không , có tâm không có nghĩa là đã chạm tới đúng tâm thế của người trẻ bây giờ. Vì “có tâm” nhiều khi vẫn đứng từ trên xuống. Là chăm sóc theo kiểu mình thấy hợp lý. Là lắng nghe theo kiểu… chờ đến lượt mình được nói lại. Là tôn trọng nhưng vẫn ngầm kỳ vọng người trẻ nên “hiểu chuyện”.

Vấn đề là: họ hoàn toàn hiểu chuyện chỉ là không phải theo cách tôi từng biết.

Tâm lý của thế hệ 8X khi làm sếp thường mang theo nhiều vết thương chưa được gọi tên kiểu cảm giác phải luôn chứng tỏ, sợ bị thay thế nếu để lộ điểm yếu, nhạy cảm với bất kỳ lời chỉ trích nào của cấp dưới.

Trong khi đó, Gen Z lớn lên trong một thế giới cởi mở hơn với cảm xúc, nhưng cũng áp lực hơn về nhận diện bản thân. Họ rất nhạy cảm với sự thiếu minh bạch, sự phán xét ngầm, hay những mâu thuẫn không được nói thẳng. Họ cần được thấy vai trò của mình là thật.

Tôi có thể có tâm, nhưng vẫn chưa đủ tầm nếu không chịu thay đổi cách hiểu và cách vận hành. Tôi phải luyện lắng nghe, phản hồi và nhìn một nhân viên không chỉ qua chỉ số hiệu suất, mà qua mức độ họ dám lên tiếng khi thấy sai.

Bài học tôi rút ra không phải là “chiều Gen Z để giữ chân họ”. Mà là nếu mình còn tin vào công việc tử tế, thì chính mình cũng phải trở thành một con người tử tế hơn, bắt đầu bằng việc không dùng trải nghiệm cũ để phán xét lựa chọn mới của thế hệ sau.

Vì sau tất cả, mối quan hệ giữa sếp và nhân viên không phải là sự ban ơn hay tranh giành quyền lực. Mà là một mối quan hệ giữa hai con người đang cố cùng nhau tạo ra điều có ý nghĩa. Và điều có ý nghĩa thì không thể sinh ra từ sự chịu đựng. Nó chỉ có thể nảy nở từ sự tin tưởng và hiểu nhau đủ sâu, kể cả khi phải bắt đầu bằng sự khác biệt.

Sầm Minh Hằng

13/07/2025

Người ta nói về truyền thông như một nghề “sáng tạo”, “thú vị”, “trẻ trung”, “năng động”. Nhưng tôi biết chắc một điều đó là một nghề nhiều tổn thương và nhiều nỗi sợ. Và không phải ai cũng dám gọi tên nó như thế.

Bạn đã từng ngồi giữa phòng họp cấp cao, nơi các chiến lược được vẽ ra bằng những con số và mục tiêu tăng trưởng. Và là người được kỳ vọng phải “thổi linh hồn vào thương hiệu” đã nhiều lần cảm thấy như một cái loa bị lập trình rằng phải nói cho hay, phải kể cho khéo, phải khiến người ta yêu điều mà đôi khi chính mình còn đang nghi ngờ không?

Truyền thông là công việc của những người luôn đứng giữa, và vì vậy, luôn dễ bị kéo đứt ở cả hai đầu.

Giữa thương hiệu và khách hàng.
Giữa giá trị cá nhân và định hướng tập thể.
Giữa mong muốn được tin tưởng và nghĩa vụ phải được yêu thích.

Chúng tôi, những người làm truyền thông, không chỉ làm việc với từ ngữ. Chúng tôi làm việc với khoảng cách giữa con người với nhau. Chúng tôi bắc cầu bằng những câu chuyện nhưng cũng biết rằng không phải cây cầu nào cũng đến được bờ bên kia.

Và có những ngày, khi tất cả những gì bạn viết ra đều bị cắt xén, hiểu sai, xuyên tạc hoặc bị nhấn chìm giữa biển nội dung vô nghĩa, bạn sẽ tự hỏi: “Có đáng không?”

Làm truyền thông là làm nghề của lòng tự trọng.
Vì nếu ta không biết mình là ai, ta sẽ bị cuốn đi bởi từng luồng gió dư luận. Nếu không học cách đứng yên giữa bão tố, ta sẽ trở thành tiếng vọng của người khác.

Và nếu bạn đánh mất khả năng tự hỏi: “Điều này có đúng với giá trị của tôi không?” thì sớm muộn gì bạn cũng sẽ cảm thấy trống rỗng, dù content có viral đến đâu.

Ở Fidovn, tôi may mắn được chọn viết, được quyền lắng nghe. Không phải lúc nào cũng đúng. Không phải lúc nào cũng được tung hô. Nhưng tôi biết, mình vẫn còn được sống trong nghề theo cách của mình. Có lý trí để phân tích, có trái tim để chọn lọc, và có lòng tự trọng để dừng lại nếu thấy mình đang đánh mất bản thân.

Nếu ai đó hỏi tôi: “Làm truyền thông có mệt không?” Câu trả lời sẽ là:

“Mệt. Nhưng đáng. Vì tôi được dùng chính vết thương của mình để giúp người khác gọi tên vết thương của họ. Và với tôi, như thế là đủ.”

Sầm Minh Hằng

Photos from Sếp dỏm's post 12/07/2025

Hiện nay tôi đang dành khoảng 70% thời gian và năng lượng để nâng cấp kỹ năng quản lý thứ mà tôi biết chắc sẽ còn “nuốt” tôi thêm vài đợt nữa trên hành trình làm Media Director tại một startup công nghệ đang lớn lên trong đầy biến động. Bạn nào nghĩ làm sếp là ngồi chỉ tay, ra lệnh thì… chắc chưa từng họp với một team toàn Gen Z. Có lúc tôi cảm giác mình như một con bot già lỗi thời giữa đám trẻ “auto-update”, phản biện sắc lẹm, cảm xúc tinh tế, nhưng lại dễ mất lòng tin nếu giao tiếp lỏng lẻo.

Góc khuất đầu tiên tôi muốn kể: nhân viên chống đối.

Tôi từng thấy nhiều quản lý, kể cả chính mình than rằng: Tôi đã làm đủ mọi cách rồi mà tụi nhỏ vẫn không chịu nghe.

Thật ra, mọi phương pháp quản trị đều có điều kiện áp dụng và kỹ năng đi kèm. Một công thức mà đòi áp cho mọi kiểu người thì kết quả chỉ có một: phản tác dụng. Sa thải người cũ, tuyển người mới, rồi lại thất vọng vì người mới cũng “chống đối”. Cái vòng lặp đó không nằm ở nhân viên, mà nằm ở tư duy quản lý chưa trưởng thành.

Tôi từng mang theo niềm tin ngây thơ: Tôi là sếp, họ phải nghe tôi. Nhưng sự thật là: Không ai nghe ai chỉ vì chức danh.

Vì sao nhân viên chống đối?

Một là hiểu lầm. Tôi từng dặn team “cố gắng làm sớm”, ý là trước 4 giờ chiều. Họ nộp sáng hôm sau. Tôi bực. Nhưng nghĩ kỹ, lỗi ở tôi. “Sớm” trong đầu tôi không phải “sớm” trong đầu họ. Sau đó, tôi bắt đầu nói thẳng: Trước 4 giờ chiều gửi tôi. Và thần kỳ thay, mọi thứ chạy mượt.

Hai là chạm vào quyền lợi. Cái này nhức đầu hơn. Có lần công ty lặng lẽ đưa một bạn mới vào vị trí quản lý mà không giải thích với các thành viên cũ. Hệ quả: người cũ cảm thấy bị qua mặt. Họ bắt đầu rút lui trong im lặng, không hợp tác, không đối đầu nhưng đủ để mọi thứ chệch khỏi quỹ đạo.

Xử lý chống đối không chỉ là kỹ năng, mà là trí tuệ cảm xúc. Nếu do hiểu lầm, thì học lại cách giao tiếp. Loại bỏ ngay các chỉ thị mơ hồ kiểu “càng sớm càng tốt”, “tuỳ em cân nhắc”, “tối đa hoá hiệu suất”. Nói cái gì thì phải định nghĩa được cái đó.

Nếu do quyền lợi, thì quay về hai quy luật căn bản của quản trị: Vật chất: đảm bảo quyền lợi chính đáng (lương, thưởng, phúc lợi, cổ phần…). Tinh thần: khiến người ta tự nguyện tin và đi cùng mình.

Phân loại để xử lý

1. Nhóm lương thấp nhưng tin sếp
Dù năng lực còn hạn chế, nhưng họ có thái độ cầu tiến và tôn trọng lãnh đạo. Với nhóm này, đào tạo + truyền cảm hứng + thưởng phạt rõ ràng là đủ. Họ có thể trở thành trụ cột sau một giai đoạn được “nuôi lớn”.

2. Nhóm lương ổn nhưng không phục sếp
Đây là nhóm nhân sự tinh hoa: giỏi việc, nhiều tiếng nói, nhưng nhìn lãnh đạo bằng nửa con mắt. Nếu không chinh phục được họ bằng năng lực thực sự, họ sẽ thành “người truyền đạo ngầm” phá tan văn hoá nội bộ. Khi ấy, loại bỏ là lựa chọn ít đau dài nhất.

3. Nhóm thiếu cả lương lẫn niềm tin
Khi một người vừa không được đãi ngộ, vừa không tin vào tầm của sếp, thì doanh nghiệp đó đang có lỗi từ gốc. Hoặc thay đổi toàn diện, hoặc chấp nhận để người giỏi “cách mạng hoá” mọi thứ – trong đó có cả bạn.

Góc tự thú 😂

Quản lý không phải là việc ai đó làm cho bạn, cũng không phải là mớ công cụ quản trị sao chép từ khoá học. Quản lý là nghệ thuật nhận lỗi và sửa lỗi đúng lúc. Là việc dám nhìn vào vòng lặp và thừa nhận:
“Nếu chuyện này xảy ra lần thứ ba – lỗi là ở tôi.”

Tôi đang sống và học quản lý như vậy mỗi ngày. Và tôi chọn chia sẻ vì tôi biết rất nhiều người trong chúng ta, dù không nắm chức danh gì, vẫn đang loay hoay học cách quản lý chính mình qua từng mối quan hệ xung quanh.

Sầm Minh Hằng

04/07/2025

Khi bắt đầu biết cách sống trọn vẹn cuộc đời của chính mình, tự tay vun vén cho những điều nhỏ bé nhưng chắc chắn, tự mình đứng lên sau những lần gục ngã, tôi thấy tình yêu thôi còn là cuộc đặt cược sinh tử.

Tình yêu không còn là chiếc phao duy nhất để bấu víu giữa biển đời chông chênh. Mất thì đau đấy, nhưng không sụp đổ. Xa thì nhớ đấy, nhưng không tan hoang. Bởi tôi biết, tôi vẫn là chính mình. Một chính mình đủ rộng để cưu mang những nỗi buồn, đủ kiên cường để đứng vững giữa những điều không thể đoán trước.

Chia ly không còn là ám ảnh. Mất mát không còn là hố đen. Nó chỉ là một phần rất tự nhiên của kiếp người. Và tình yêu trở thành điều đẹp đẽ để gìn giữ không phải để níu giữ bằng mọi giá.

Ước mong mỗi người trong chúng ta đều có thể học cách sống như thế. Một đời tự do, đủ đầy trong chính mình. Và nếu may mắn, có ai đó cùng đồng hành thì là hai con người tự do, chọn ở lại bên nhau mỗi ngày.

Dám ❤️

05/06/2025

Chuẩn mực thấp nhất của hôm nay, từng là nỗ lực tốt nhất của hôm qua. Và điều tốt nhất bạn làm được hôm nay, rồi sẽ trở thành điều bình thường bạn cần đạt vào ngày mai.

Chỉ cần mỗi ngày mình cố gắng thêm một chút,
có thể mai chưa thấy gì, tuần sau cũng chưa,
nhưng ba năm nữa, bạn sẽ nhìn lại và biết rằng:
chính từng bước nhỏ hôm nay đã làm nên con người mạnh mẽ của mình mai sau.

09/05/2025

Tôi bắt đầu liệt kê những thứ mình sẵn lòng cho đi – như người ta dọn một chiếc bàn ăn trong đêm mưa, từng món một, nhẹ nhàng, đủ đầy, với một niềm tin mong manh rằng người kia sẽ ghé lại, sẽ nhận ra có ai đó đang lặng lẽ chờ đợi mình bằng tất cả phần dịu dàng còn sót lại sau những năm tháng tự dạy mình phải mạnh mẽ.

Tôi bày ra sự quan tâm, sự kiên nhẫn, cả những khoảng lặng mà tôi từng giữ riêng cho mình cũng được xếp gọn lên bàn – như thể trong một thế giới đầy những người thờ ơ và dè chừng, việc mình dám cho đi không toan tính đã là một cách để sống tử tế.

Nhưng người kia không đến. Hoặc có đến cũng chỉ đứng từ xa, nhìn qua khung cửa sương mờ rồi quay lưng đi như thể chẳng có điều gì quan trọng đang đợi họ phía sau.

Thế là tôi thu dọn. Không vội, không giận, không ầm ĩ – như một người chủ quán hiểu rằng đêm nay sẽ không có khách, và điều cần làm là tắt đèn, cất lại những gì thuộc về mình, để mai còn đủ nguyên vẹn mà yêu thương lần nữa.

Tôi không rút lui vì thất vọng. Tôi chỉ học cách chống rò rỉ năng lượng – như cách một con suối chọn chảy chậm lại để không cạn mình giữa mùa khô hạn. Và nếu phải dừng lại, thì không phải vì tôi thôi thương, mà vì tôi đã học được cách đặt giới hạn cho trái tim mình – như một hàng rào gỗ mộc mạc, không sắc nhọn, nhưng đủ để nhắc người ta rằng bên trong đó là một khu vườn cần được trân trọng.

Sầm Minh Hằng

04/05/2025

(*Dành tặng những ai đang không biết làm sao để dừng lại việc tự làm mình đau.*)

"Mình thật nhục nhã"

Tôi nói nó trong đầu, rất khẽ, khi vừa nhắn xong một tin từ chối lời đề nghị, lời quan tâm từ ai đó: "Em ổn, em không cần, đừng lo cho em, em không quan tâm người khác nghĩ gì về mình nữa." Nghe như đang bảo vệ bản thân. Nhưng thật ra, chúng là lời tuyên bố của một người đang rơi tự do trong sự bất lực và nỗi sợ không được thấy.

Tôi đã từng bất cần vì quá cô đơn.

Và giây phút tôi dửng dưng trước cả lòng mình, tôi biết: lòng tự trọng trong tôi đã thực sự sụp đổ.

Tôi biết mình không phải là người đầu tiên. Rất nhiều người cũng đã từng nói câu đó. Ngày nay, lòng tự trọng không còn là khái niệm xa lạ. Nó xuất hiện trong những chủ đề phát triển bản thân và chia sẻ trải nghiệm cuộc sống ngày càng nhiều… Điều đó cho thấy: có một nỗi khát khao được hiểu, được tự tin, được hiện diện – đang len lỏi trong những người tưởng chừng chẳng có vấn đề gì.

Khi lòng tự trọng bị rút cạn, con người sẽ tìm đến bất kỳ cảm giác nào còn sót lại để nhắc rằng mình vẫn còn tồn tại. Và đáng buồn thay, đau đớn lại là cảm giác rõ ràng nhất.

Thà đau – còn hơn cảm giác vô dụng.

Cảm giác vô dụng không đơn thuần là yếu đuối. Nó là một kiểu vô hình. Bạn vẫn đang sống, đang làm việc, đang hiện diện giữa mọi người – nhưng bạn không cảm thấy mình có ý nghĩa gì trong đời sống của ai cả. Kể cả chính mình.

Và rồi, bạn bắt đầu trốn. Nhưng lại trốn trong cảm giác khao khát được tìm thấy.

Bạn tự hỏi: nếu tôi thực sự biến mất – có ai sẽ đi tìm tôi? Hay tôi biến mất rồi, chẳng ai thấy thiếu?

Nỗi đau thể xác, khi ấy, trở thành thứ dễ gọi tên nhất. Là cách đơn giản nhất để cảm thấy mình vẫn còn sống. Tôi từng nghe một người nói: "Tôi không thấy đau khi tác động lên thân thể mình, nhưng lại buồn cười đến lạ khi sự đau đớn vì một đôi giày không vừa cứa gót chân lại làm tôi phát cáu."

Hành vi tự tổn thương mình bằng tác động vật lý, hay những cơn lướt mạng kéo dài, ăn uống vô độ, tiêu tiền như xả thân – đôi khi không phải là vì không kiểm soát được. Mà là vì người ta đang cố tình không muốn ý thức. Không muốn nghĩ. Không muốn cảm thấy gì.

Vì nghĩ, vì cảm thấy - là phải đối diện với sự thật rằng: mình đang không ổn.

Cuốn sách "Thôi làm tổn thương chính mình" của tác giả Jun Mee Kuynh có nhắc đến khái niệm self-concept do Carl Rogers – nhà tâm lý học nhân văn tiêu biểu đưa ra – gồm ba phần: giá trị bản thân, hình ảnh bản thân và cái tôi lý tưởng. Nếu khoảng cách giữa bạn bây giờ và bạn muốn trở thành càng lớn, thì lòng tự trọng càng dễ lung lay. Và khi nó lung lay quá lâu, bạn không còn tin mình xứng đáng sống bình thường. Bạn bắt đầu sống gấp. Gồng lên. Hoặc... bỏ cuộc.

Tôi đã từng sống như vậy. Sống trong khoảng cách giữa một bên là hình mẫu đủ tốt, và một bên là mình hiện tại – đầy lộn xộn, mâu thuẫn, và mỏi mệt.

Cũng không thể không nhắc đến Nathaniel Branden – người chính thức định nghĩa lòng tự trọng là sự kết hợp giữa giá trị và khả năng. Tức là bạn không chỉ phải tin rằng mình quý giá, mà còn cần tin rằng mình đủ năng lực để sống một cuộc đời có ý nghĩa.

Nếu thiếu một trong hai, bạn sẽ hoặc trở nên lệ thuộc, hoặc trở nên kiêu ngạo – rồi vỡ vụn khi không còn gì để chống đỡ.

Có một điều nữa tôi từng không hiểu: tại sao lòng tự trọng lại được xếp vào nhóm những điều "khó định nghĩa" trong tâm thần học. Sau này tôi mới hiểu: vì nó không xuất hiện như một triệu chứng, mà như một nền tảng. Giống như sức khỏe – khi còn, ta không thấy. Khi mất đi, ta chới với.

Tôi bắt đầu học lại từ đầu: rằng lòng tự trọng không phải là thứ để chứng minh. Nó là điều cần được nuôi dưỡng. Và đôi khi, hành động đầu tiên để nuôi dưỡng lại lòng tự trọng không phải là "yêu bản thân" – mà là ngừng làm đau chính mình.

Và nếu bạn đang tìm một con đường thực hành, tôi muốn gợi ý hai phương pháp trị liệu đã được rất nhiều chuyên gia sử dụng để nâng đỡ lòng tự trọng một cách bền vững:

Đầu tiên là chánh niệm (mindfulness) – nơi bạn học cách ở lại với hiện tại, lắng nghe cơ thể và cảm xúc mà không phán xét. Chỉ cần 5 phút mỗi sáng để ngồi thở và đặt tay lên tim mình cũng là một khởi đầu.

Thứ hai là liệu pháp chấp nhận và cam kết (ACT) – một phương pháp đã thay đổi rất nhiều trong cách tôi nhìn lại chính mình.

ACT không yêu cầu bạn phải tích cực hóa mọi thứ. Nó không bắt bạn xua đi nỗi buồn hay xoá sạch tổn thương. Nó dạy bạn "ở lại với tất cả những gì đang có" – cả dễ chịu lẫn khó chịu, cả mâu thuẫn lẫn yên bình – và hỏi: "Tôi thực sự muốn sống theo giá trị nào?"

ACT trao cho bạn một bản đồ. Không phải để trốn khỏi nỗi đau, mà để "đi xuyên qua nó" – bằng cam kết sống đúng với điều khiến bạn cảm thấy chân thật nhất.

Không phương pháp nào là thần dược. Nhưng nếu bạn đủ can đảm để bắt đầu, bạn sẽ thấy: từng nhịp thở, từng lựa chọn nhỏ trong ngày – cũng có thể là cách để tự xây lại lòng tự trọng đã từng sụp đổ.

Chỉ vậy thôi, là đủ để bắt đầu lại một chút lòng tự trọng – đủ để bạn còn thấy mình trong gương, dù ngày hôm nay chẳng có gì đặc biệt.
----
Nội dung được lấy cảm hứng từ cuốn sách "Thôi làm tổn thương chính mình" - Tác giả Jun Mee Kuynh. Xin khuyến khích các bạn tìm đọc bản gốc để thể hiện sự trân trọng tri thức của tác giả. Xin cảm ơn.

Sầm Minh Hằng

Ảnh: Pinterest

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Address

Ho Chi Minh City
70000