26/05/2026
PHÍA SAU CÁNH CỬA PHÒNG THI LỚP 10:
Khi điều con cần nhất không phải là một vị giám khảo thứ hai…
Mùa thi tuyển sinh lớp 10 về, mang theo cả những ngày TP.HCM nắng đổ lửa và những đêm dài thao thức của cả gia đình. Suốt nhiều tháng qua, các con đã chạy đua với thời gian, với những đề toán, bài văn, và cả những kỳ vọng đè nặng trên đôi vai chưa kịp lớn. Để rồi, khoảnh khắc con bước ra khỏi cánh cửa phòng thi, ranh giới giữa sự nhẹ nhõm và nỗi lo âu trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết.
Lúc ấy, giữa dòng người hối hả ngược xuôi nơi cổng trường, điều con tìm kiếm đầu tiên chính là ánh mắt của ba mẹ. Và có lẽ, điều định hình tâm lý của con trong những ngày tiếp theo không phải là độ khó của đề thi, mà chính là câu nói đầu tiên con nghe được từ đấng sinh thành.
Những "vết xước" vô tình từ sự sốt sắng
Sau hai, ba tiếng đồng hồ cân não, bộ não của đứa trẻ 15 tuổi đã hoàn toàn kiệt sức. Khi bước ra ngoài, con rất dễ rơi vào trạng thái nhạy cảm và tổn thương. Thế nhưng, vì quá lo lắng, nhiều bậc cha mẹ thường vô tình đón con bằng những câu hỏi như một bản năng:
• "Làm bài được không con?"
• "Có làm hết đề không? Trúng tủ không?"
• "Mấy đứa bạn trong phòng có than khó không con?"
Những câu hỏi ấy, dù xuất phát từ sự quan tâm, nhưng vô hình trung lại giống như một cái chạm vào vết thương chưa lành. Nó khiến đứa trẻ vừa bước ra khỏi phòng thi đã phải lập tiếp bước vào một "phòng thi tâm lý" khác ở nhà, nơi con có cảm giác tình yêu thương và sự tự hào của ba mẹ đang bị đem ra cân đo bằng điểm số.
Hãy xoa dịu con bằng sự bao dung và thấu hiểu
Thay vì tập trung vào kết quả của một bài làm đã nộp, hãy ôm lấy sự nỗ lực của con suốt một chặng đường dài. Có ba câu nói, tuy giản dị, nhưng lại có sức mạnh chữa lành và giải tỏa áp lực vô cùng lớn mà mọi đứa trẻ đều khao khát được nghe:
"Chúc mừng con đã hoàn thành chặng đường này! Đi thôi, ba mẹ đưa con đi ăn món con thích nhất nhé."
Một lời gọi mời ấm áp hướng con về những nhu cầu thể chất cơ bản nhất: đói, khát, và mệt mỏi. Câu nói này như một lời khẳng định nhẹ nhàng: "Dù kết quả thế nào, việc con dám bước vào phòng thi và chiến đấu hết mình đã là một chiến thắng trọn vẹn rồi."
"Ba mẹ thấy con đã cố gắng rất nhiều suốt những tháng qua. Giờ thì nhẹ nhõm rồi, mọi chuyện tiếp theo cứ để ba mẹ lo."
Trẻ con cần một lời công nhận cho cả một hành trình dài đằng đẵng chứ không chỉ là vài tiếng ngắn ngủi trong phòng thi. Khi nghe câu nói này, con sẽ cảm nhận được một chỗ dựa vững chãi, một bến đỗ an toàn tuyệt đối rằng mình không phải cô độc gánh vác tương lai.
"Thi xong rồi là qua rồi, mình không nghĩ về nó nữa con ạ. Chiều nay mình đi dạo một chút cho thoáng người nhé."
Câu nói này giúp con "chặn đứng" thói quen dò đáp án – một hành động cực kỳ nguy hiểm dễ làm sụp đổ tâm lý của con nếu chẳng may phát hiện ra sai sót, làm ảnh hưởng trực tiếp đến các môn thi tiếp theo.
Những nguyên tắc "nương tựa" dịu dàng nơi cổng trường
Để đồng hành cùng con một cách trọn vẹn nhất, có những điều cha mẹ nên chủ động thực hiện, và cũng có những ranh giới tuyệt đối đừng bước qua ngay khi vừa nhìn thấy bóng dáng con ở khoảng sân trường:
Hãy bắt đầu bằng việc đón con bằng một nụ cười ấm áp, một cái ôm siết chặt hoặc một cái xoa đầu thật nhẹ. Lúc này, một chai nước mát, một chiếc khăn lau mồ hôi và một không gian yên bình để nghỉ ngơi mới là điều con cần nhất. Hãy im lặng đồng cảm nếu con tỏ ra mệt mỏi, và luôn sẵn sàng lắng nghe nếu con chủ động muốn tâm sự, kể lể về phòng thi của mình.
Đồng thời, xin ba mẹ hãy dặn lòng tuyệt đối không dò đáp án, không ép con phải tính xem mình được bao nhiêu điểm ngay trên đường về nhà. Đừng vội so sánh con với bạn bè xung quanh, cũng đừng gặng hỏi xem điểm số của "con nhà người ta" ra sao. Và điều quan trọng nhất, dù con có òa khóc và nói rằng mình làm bài không tốt, xin ba mẹ cũng đừng để lộ nét mặt thất vọng hay một cái thở dài buông xuôi.
Lời kết
Kỳ thi lớp 10 có thể là một khúc quanh quan trọng, nhưng nó chưa bao giờ là tấm vé duy nhất quyết định một cuộc đời. Điều các con cần nhất lúc này không phải là một vị giám khảo thứ hai ở nhà để chấm điểm, mà là những người đồng hành bao dung để che chở.
Khi cánh cửa phòng thi khép lại, hãy để vòng tay của cha mẹ mở ra. Hãy để con hiểu rằng, sau những áp lực của trường đời, nhà vẫn là nơi bình yên nhất, và con luôn là đứa trẻ tuyệt vời nhất vì đã nỗ lực hết mình cho ngày hôm nay.