Lê Dũ Bằng

Lê Dũ Bằng

Share

Học Văn với thầy Bằng

HugeDomains.com 17/11/2024

Tham khảo
[DẪN CHỨNG NLXH DỄ DÀNG ÁP DỤNG VÀO BÀI VĂN ]

❣️ Nghị lực sống ❣️

💃 Nick Vujicic, diễn giả nổi tiếng sinh ra thiếu hai tay, hai chân, nhưng anh đã vượt qua trở ngại bệnh tật, tốt nghiệp đại học tài chính năm 21 tuổi, trở thành nhà diễn thuyết nổi tiếng và truyền cảm hứng tới 3 triệu người trên thế giới. Anh nổi tiếng với phương châm “Cuộc sống không giới hạn”.

💃 Lê Thanh Thúy, cô gái lạc quan, yêu đời với nụ cười hoa hướng dương, đối mặt với căn bệnh ung thư và cái chết, vẫn mạnh mẽ, sống có ích. Cô đã lập nên quỹ “Ước mơ của Thúy” để giúp đỡ các bệnh nhân ung thư khác. Tuy Thúy đã mất đi nhưng

ước nguyện cao đẹp của chị vẫn còn mãi với cuộc đời, hàng “Ngày hội Hoa hướng dương”, viết tiếp ước mơ của Thúy, vẫn được tổ chức, thu hút sự tham gia đông đảo của mọi người, đặc biệt là giới trẻ.

💃 Kito Aya, cô nữ sinh Nhật Bản phải đối mặt với bệnh thoái dây sống tiểu não, đã dũng cảm và mạnh mẽ để sống những ngày trọn vẹn, yêu thương bên mọi người. Cô tâm sự: "Có những người mà sự tồn tại của họ giống như không khí, êm dịu, nhẹ

nhàng, chỉ khi họ mất đi người ta mới nhận ra họ quan trọng nhường nào. Mình muốn trở thành một sự tồn tại như thế." Cuốn nhật kí “Một lít nước mắt” của cô đầy nghị lực và cảm động, đã truyền thông điệp mạnh mẽ về giá trị của cuộc sống. Đến tận cuối đời, Aya vẫn giữ trọn niềm tin yêu của mình với cuộc đời, với mọi người. Cuốn nhật kí của cô kết thúc bằng dòng chữ: “Cảm ơn”.

💃 Hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng: Với cơ thể chỉ khoảng 20 kg, nhưng có sự thông minh và nghị lực sống phi thường, năm 2003, Công Hùng đã đứng ra mở một trung tâm tin học dành cho người có hoàn cảnh như mình. Trung tâm của Công Hùng đã giúp nhiều người khuyết tật tại Nghệ An xóa bỏ mặc cảm, mở ra cơ hội việc làm và tương lai tươi sáng hơn cho họ. Năm 2006, anh được Trung ương Đoàn bầu chọn là 1 trong 10 gương mặt trẻ tiêu biểu toàn quốc, được gọi “Hiệp sĩ công nghệ thông tin. (Báo nguoiduatin.vn)

💃 Stephen William Hawking là nhà vật lý người Anh, là “ông hoàng” vật lý lý thuyết của thế giới. Hawking mắc bệnh thần kinh có tên Lou Gehrig, khiến ông gần như mất hết khả năng cử động. Sau đó, ông phẫu thuật cắt khí quản và không thể nói chuyện bình thường. Ông luôn gắn chặt với chiếc xe lăn, chỉ có thể nói được qua một thiết bị tổng hợp tiếng gắn với một máy tính mà ông gõ chữ vào đó. Hawking hiện là Giáo sư Lucasian, chức danh dành cho Giáo sư Toán học của Đại học Cambridge. Từng đảm nhiệm vị trí này là những nhà khoa học xuất chúng như Isaac Newton và Paul Dirac. Ông có những bài học sâu sắc cho giới trẻ: "Một là, hãy nhớ

nhìn lên các vì sao và đừng nhìn xuống chân của mình. Hai là, không bao giờ từ bỏ làm việc. Làm việc sẽ giúp con cảm thấy có ý nghĩa và mục đích. Cuộc sống sẽ trở nên trống rỗng nếu không có công việc. Ba là, nếu con đủ may mắn để tìm thấy tình yêu, hãy nhớ rằng mình có nó và đừng để nó vuột mất khỏi tầm tay".

💃 Helen Keller (27/6/1880 – 1/6/1968) là một nhà văn, nhà hoạt động xã hội mù, điếc người Mỹ. Bà là người mù điếc đầu tiên trên thế giới tốt nghiệp một trường cao đẳng. Tuy sống trong thế giới không ánh sáng, không âm thanh nhưng Keller vẫn là một phụ nữ tràn đầy tinh thần lạc quan, thiết tha yêu cuộc sống. Trong Thế chiến thứ I và thứ II, bà đến hơn 70 bệnh viện để an ủi bệnh nhân, động viên họ. Bà dành trọn cuộc đời cho Hội người mù Mỹ. Bài học mà Keller rút ra: Lạc quan là niềm tin dẫn tới thành tựu. Bạn chẳng thể làm được điều gì mà thiếu đi hy vọng và sự tự tin.

❣️ Sự dũng cảm ❣️

💃 Malala Yousafzai, được biết đến với hoạt động nữ quyền của mình, đặc biệt tại thung lũng Swat, nơi Taliban đã từng cấm nữ giới đi học. Bất chấp sự uy hiếp của tổ chức khủng bố, Malala vẫn mạnh mẽ đấu tranh đòi quyền đi học cho các em gái nơi cô sinh sống. Malala trở thành người trẻ tuổi nhất nhận giải Nobel Hòa Bình. Bài phát biểu của cô tại lễ trao giải rất ấn tượng: “Bất kể con người ta mang màu da

gì, nói tiếng gì và theo tôn giáo gì, chúng ta nên coi nhau là những con người và tôn trọng lẫn nhau, đấu tranh vì quyền của chúng ta, vì quyền của trẻ em, quyền của phụ nữ và quyền của tất cả mọi người.”

💃 Nguyễn Văn Nam (học sinh lớp 12T7, trường THPT Đô Lương 1, Nghệ An). Khi đi ngang qua sông Lam thấy nhóm học sinh chới với giữa dòng nước, nam sinh không hề đắn đo mà nhanh chóng lao xuống cứu người. Sau khi đã cứu được 4 em học sinh vào bờ, Nam thấy vẫn còn một em đang dần bị ngạt nước, cậu bạn đã dùng hết sức lực giúp em nhỏ được vào bờ. Nhưng tiếc thay, chàng trai trẻ đã bị kiệt sức rồi dần bị nước cuốn trôi.

❣️ Sự công tâm ❣️

💃 Abraham Lincoln (tổng thống Mỹ) rất giỏi tự đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu động cơ và mong muốn của họ. Khả năng đồng cảm này giúp Lincoln tạo ra một nội các bất thường nhất trong lịch sử nước Mỹ, bằng cách tập hợp các đối thủ

lại và sắp xếp trọng trách theo khả năng của họ.

💃 Tuy có hiềm khích riêng với Trần Khánh Dư, nhưng khi quân Nguyên Mông sang xâm lược Đại Việt lần thứ 3, Trần Hưng Đạo đã gạt bỏ qua việc riêng, tin cậy giao hết công việc biên thùy cho phó tướng Vân Đồn là Nhân Huệ vương Trần Khánh Dư

khi ông này được phục chức. Ngoài ra, khi soạn xong Vạn Kiếp tông bí truyền thư, thì Trần Khánh Dư cũng là người được ông chọn để viết bài Tựa cho sách.

💃 Danh y Lê Hữu Trác: Có lần một nhà quyền quí mời ông chữa bệnh, thấy ông đến muộn mới hỏi thì được biết trên đường đi, ông ghé vào chữa bệnh cho một người nghèo. Bị trách, ông đáp vì bệnh của người quyền quí là bệnh nhẹ, có thể chữa sau,

còn người nghèo kia mắc bệnh nặng nên không thể trì hoãn.

❣️ Tha thứ và chuộc lỗi ❣️

💃 Thay vì trừng phạt những kẻ bại trận (Liên minh miền Nam ủng hộ chế độ nô lệ), trong buổi lễ sau khi cuộc nội chiến Mỹ kết thúc, Abraham Lincoln đã phát biểu: “Chúng tôi không ác tâm với bất kỳ ai, hãy để chúng tôi nỗ lực làm trọn công việc

của mình để hàn gắn đất nước.”

💃 Phan Thị Kim Phúc, “em bé Napalm” trong bức ảnh gây chấn động thế giới về chiến tranh VIệt Nam, đã phải chịu những vết thương sâu sắc cả về thể xác lẫn tinh thần. Khi trưởng thành, Kim Phúc đã tha thứ cho những người ở bên kia chiến tuyến, những kẻ đã trực tiếp gây ra những nỗi đau cho cô. Kim Phúc nói: “Sự tha thứ giải thoát tôi khỏi lòng thù hận. Vẫn còn nhiều vết sẹo trên thân thể tôi, và sự đau đớn vẫn kéo dài trong nhiều ngày, nhưng tâm tôi nay đã được an lành.”

💃 John Wast, cựu binh Mỹ, sau cuộc chiến đã mang trả lại kỉ vật cho gia đình liệt sĩ Bùi Đức Hưng, người lính Bắc Việt đối đầu với ông năm xưa. Khi đó, cánh chim bồ câu được khắc khéo léo ở mặt trong chiếc mũ lỗ chỗ vết đạn ấy làm ông giật mình,

nhận ra tình yêu hòa bình lớn lao trong lòng người lính bên kia chiến tuyến. Suốt 46 năm qua, cựu binh Mỹ đặt kỷ vật chiến trường ấy trên kệ sách và coi như lời nhắc về giá trị của hòa bình, cho đến khi trao trả lại cho gia đình liệt sĩ Hưng, như một lời tạ tội.

💃 Alfred Nobel, nhà khoa học lỗi lạc, người chế ra thuốc nổ, về cuối đời đã rất ân hận vì phát minh của mình được sử dụng trong chiến tranh, mang lại nhiều đau thương, mất mát cho nhân loại. Do đó, trong di chúc của mình, Nobel đã dành toàn bộ tài sản của mình thành lập giải Nobel để tôn vinh những đóng góp khoa học cho nhân loại, như một cách chuộc lại lỗi lầm của mình.

❣️ Trung thực – thiếu trung thực ❣️

💃 Theo Sách Trắng về hiện trạng du học sinh Trung Quốc tại Mỹ của tổ chức giáo dục WholeRen, có khoảng 8.000 du học sinh Trung Quốc bị đuổi học ở Mỹ trong năm 2014.

💃 Ở Ấn Độ, hàng trăm phụ huynh ném tài liệu vào phòng thi cho con khiến các nhà chức trách đau đầu. Đây là hậu quả của việc học không thực chất, của áp lực xã hội lên bằng cấp cá nhân.

💃 Chàng sinh viên Lê Doãn Ý (23 tuổi, Đại học Mở Hà Nội tại Đà Nẵng), nhặt được và trả lại hơn 1,3 tỷ đồng cho người mất. Ý tâm sự: “Nhặt được tài sản thì trả lại người đánh mất chứ có chi mô. Nhưng được nhiều người khen, em rất vui và lấy đó làm động lực để sống tốt hơn”.

💃 Abraham Lincoln luôn được tôn vinh bởi đức tính trung thực của mình. Trong thư gửi thầy giáo của con mình, ông đã viết: “xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so

với 5 đôla nhặt được trên hè phố...”

💃 George Washington khi 6 tuổi đã vô tình chặt gẫy cây anh đào mà bố ông yêu thích. Thấy bố rất tức giận, Washington vô cùng hoảng sợ, trước câu hỏi của cha, sau một thoáng lưỡng lự ông khóc òa: “Con không thể nói dối, cha biết con không

thể nói dối! Con đã chặt cây bằng chiếc rìu nhỏ của con”. Đức tính trung thực làm nên nhân cách lớn, Washington chính là vị tổng thống đầu tiên, khai sinh ra Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

💃 Chu Văn An (1292 – 1370) – nhà nho, nhà hiền triết, nhà sư phạm mẫu mực cuối đời Trần, nổi tiếng cương trực, không cầu danh lợi. Ra làm quan vào thời vua Trần Dụ Tông (đầu thế kỉ XIV), chính sự suy đồi, nịnh thần lũng đoạn, ông dâng sớ xin chém 7 nịnh thần (thất trảm sớ) nhưng không được chấp thuận. Ông treo ấn, từ quan về quê dạy học, soạn sách. Ông không vì học trò làm quan to mà dựa dẫm, luôn thẳng thắn phê bình những học trò thiếu lễ độ.

❣️ Giữ chữ tín ❣️

💃 Vua Lỗ sai Nhạc Chính Tử đem chiếc đỉnh giả dâng cho vua Tề, Nhạc Chính Tử nhất mực từ chối. Nhạc Chính Tử nói: "Nhà vua qúi cái đỉnh ấy thế nào thì tôi qúi cái đức tín của tôi như thế." Sau vua Lỗ phải đưa đỉnh thật Nhạc Chính Tử mới chịu đi.

💃 Quí Trát, con vua nước Ngô, đi công cán các nước. Khi qua nước Từ vào thăm vua Từ. Thấy Quí Trát có thanh gươm báu, vua Từ muốn xin nhưng không dám nói. Quí Trát nhận ra và trong bụng có ý muốn cho, nhưng vì công việc còn đang dở dang

nên chưa tiện dâng gươm cho vua Từ được.Trên đường về từ nước Tần qua đến nước Từ thì vua Từ đã mất. Quí Trát không biết làm sao hơn, đành ra thăm mộ và treo gươm vào một cành cây bên cạnh mộ vua Từ, rồi mới trở về nước Ngô.

❣️ Lòng nhân ái ❣️

💃 Chuyện kể rằng Lê Hữu Trác chữa cho một cậu bé con nhà thuyền chài nghèo bị mắc bệnh đậu mùa rất nặng, người bốc lên mùi xú uế, mỗi khi khám bệnh phải bỏ quần áo trên bờ, nhét bông vào hai lỗ mũi cho giảm bớt mùi khó chịu. Thế mà ông vẫn đi lại thăm khám, bốc thuốc chữa bệnh ròng rã hàng tháng trời. Đến khi cậu bé khỏi bệnh, không những ông không nhận một đồng thù lao nào mà còn cho gia đình cậu bé gạo, củi, dầu, đèn...

💃 Mẹ Theresa: Trong hơn 40 năm, bà chăm sóc người nghèo, bệnh tật, trẻ mồ côi, người hấp hối và lãnh đạo dòng Thừa Sai Bác Ái (Missionaries of Charity) phát triển khắp Ấn Độ và đến các quốc gia khác. Bà thực hiện bất cứ việc gì bà nghĩ là có thể

xoa dịu “cơn khát” hòa bình, tình yêu và tiếng cười trên thế giới. Từ các việc làm của bà, mọi người đều nhận thấy được tình yêu thương không vị kỷ của vị nữ tu.

💃 Những người mẹ, người dì của hàng chục đứa con mồ côi ở làng trẻ SOS Nghệ An đã dành cả cuộc đời bên những đứa trẻ không máu mủ ruột rà nhưng họ thương yêu như rứt ruột đẻ ra. Họ chia sẻ: “Nhìn các con khôn lớn, có cuộc sống hạnh phúc,

các mẹ mừng vui lắm. Đó là động lực để các mẹ tiếp tục cố gắng chăm sóc các trẻ nhỏ bất hạnh, trao lại nụ cười trên môi cho các bé”.

💃 Làng trẻ em SOS Quy Nhơn hiện có 13 bà mẹ. Phần lớn họ là những phụ nữ ở các vùng quê trên địa bàn tỉnh, tuổi từ 30 đến 40, sức khỏe tốt, không có chồng và con, tự nguyện hy sinh phần đời còn lại cho trên dưới 10 đứa trẻ mồ côi. Họ có trách nhiệm chăm sóc, giáo dục trẻ, chuẩn bị các điều kiện để trẻ có thể hòa nhập, tự lập khi đến tuổi trường thành. Tựa như bao bà mẹ khác, họ còn là người tạo lập mối quan hệ tình cảm ruột thịt, đoàn kết giữa các thành viên trong gia đình, giữa các gia đình trong làng. (Theo baobinhdinh.com).

❣️ Đức tính khiêm tốn ❣️

💃 Nhà bác học vĩ đại Einstein không tự nhận mình là một người nổi tiếng: “Tôi chỉ

là một người bình thường như bao người khác thôi, cũng sống và làm công việc mình

yêu thích, sao lại gọi tôi là người nổi tiếng?”

❣️ Sống có đam mê ❣️

💃 Steve Jobs, CEO của Apple là một người có đam mê mạnh mẽ với công nghệ máy tính. Hơn chục năm gầy dựng sự nghiệp, ít ai ngờ chính Steve Jobs từng bị Apple sa thải. Đam mê không cho phép ông nản lòng, rời khỏi Apple, ông vẫn kiên trì xây dựng lại sự nghiệp, tạo ra nhiều công nghệ đột phá, mới mẻ. Những danh ngôn của Steve Jobs: “Đôi khi cuộc đời sẽ ném gạch vào đầu bạn. Đừng đánh mất niềm tin.” (Steve Jobs). “Chúng ta không có cơ hội làm quá nhiều điều, và mỗi thứ chúng ta

làm đều phải thật sự tuyệt vời. Bởi vì đây là cuộc đời của chúng ta. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, và rồi bạn chết, bạn biết chứ? Và chúng ta đều được lựa chọn để làm điều này với cuộc đời mình. Vì vậy điều ta làm nên thật tốt. Nên đáng giá.”

💃 Đối với Susan Boyle, giọng ca thiên thần nước Anh, đam mê ca hát cho cô nghị lực sống. Susan được sinh ra khi mẹ cô đã 47 tuổi. Ca sinh nở khó khăn gây ảnh hưởng tới não vì thiếu oxy và thai nhi được chẩn đoán sẽ gặp khó khăn trong học tập sau này, cô hay bị bắt nạt ở trường và bị mọi người chế giễu vì vẻ xấu xí của mình. Trước những khó khăn của cuộc đời cô vẫn giữ vững niềm đam mê âm nhạc, với ca khúc “I Dreamed a dream”, giọng ca thiên thần của cô đã chạm vào trái tim hàng triệu khán giả.

💃 Nghệ sĩ ba lê nổi tiếng Anna Pavlova đã nuôi dưỡng đam mê nghệ thuật của mình đến những giây phút cuối đời. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà yêu cầu người ta mặc cho bà bộ váy bà vẫn mặc khi biểu diễn vở Cái chết của con thiên nga. Vào đêm diễn ra buổi biểu diễn tiếp theo của bà trên sân khấu ở Hague, người ta để duy nhất một chiếc đèn chiếu tỏa ánh sáng xuống một điểm dành cho diễn viên ba lê để tưởng nhớ Anna Pavlova. Vòng tròn ánh sáng trống không như muốn nói lên rằng: Sân khấu ba lê thế giới đã chịu một mất mát lớn lao như thế nào khi phải vĩnh biệt nữ hoàng của nó.

💃 Sinh ra trong một gia đình nghèo ở thành phố Odense, cuộc sống nghèo khổ, không lúc nào có đủ bánh mì để ăn. Đi học lại luôn bị bạn bè chê cười vì ngoại hình xấu. Vượt qua tất cả với ước mơ trở thành nghệ sĩ, Andecxen đã lang thang lên thành

phố Copenhaghen đóng những vai kịch tầm thường, làm quét dọn. Cuối cùng, nghị lực và đam mê nghệ thuận đã giúp ông thành công. Những câu truyện cổ tích của ông mãi tồn tại trong tâm trí độc giả, mang lại cho trẻ thơ niềm hạnh phúc, thắp lên những ước mơ đẹp. => Nghị lực và tình yêu nghệ thuật là những nhân tố để thành công.

HugeDomains.com

17/11/2024

Đò Lèn – Nguyễn Duy
Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá
níu váy bà đi chợ Bình Lâm
bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật
và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần

Thuở nhỏ tôi lên chơi đền Cây Thị
chân đất đi đêm xem lễ đền Sòng
mùi huệ trắng quyện khói trầm thơm lắm
điệu hát văn lảo đảo bóng cô đồng

Tôi đâu biết bà tôi cơ cực thế
bà mò cua xúc tép ở đồng Quan
bà đi gánh chè xanh Ba Trại
Quán Cháo, Đồng Giao thập thững những đêm hàn
Tôi trong suốt giữa hai bờ hư - thực
giữa bà tôi và tiên phật, thánh thần
cái năm đói củ d**g riềng luộc sượng
cứ nghe thơm mùi huệ trắng hương trầm

Bom Mỹ dội, nhà bà tôi bay mất
đền Sòng bay, bay tuốt cả chùa chiền
thánh với Phật rủ nhau đi đâu hết
bà tôi đi bán trứng ở ga Lèn

Tôi đi lính, lâu không về quê ngoại
dòng sông xưa vẫn bên lở bên bồi
khi tôi biết thương bà thì đã muộn
bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi!

*Đôi nét về tác giả - tác phẩm:
1. Tác giả:Nguyễn Duy tên khai sinh là Nguyễn Duy Nhuệ, sinh năm 1948, quê: Thanh Hoá.
- Ông từng chiến đấu ở chiến trường nổi tiếng ác liệt thời chống Mỹ như Khe Sanh, đường 9 Nam Lào, Quảng trị.
- Tác phẩm chính:
+ Thơ: Cát trắng (1973), Ánh trăng (1984), Đãi cát tìm vàng (1987), Mẹ và em (1987),...
+ Tiểu thuyết: Khoảng cách (1986),...
+ Bút kí: Nhìn ra bể rộng trời cao (1986),..
- Phong cách nghệ thuật: Thơ Nguyễn Duy có sự kết hợp hài hòa giữa cái duyên dáng, trữ tình với chất thế sự đậm đặc. Ông đã góp phần làm mới thể lục bát bằng những tìm tòi theo hướng hiện đại.
2. Văn bản: “Đò Lèn”
- Bài Đò Lèn được viết năm 1983, trong một dịp nhà thơ trở về quê hương thăm bà ngoại sau nhiều năm xa cách nhưng bà đã không còn, sống với những hồi ức đan xen nhiều buồn vui thời thơ ấu.
- Đò Lèn: Tên địa danh có thật, quê ngoại của tác giả, là nơi ông sinh sống suốt quãng đời tuổi thơ bên bà ngoại của mình.

17/11/2024

Qua nhà – Nguyễn Bính
Cái ngày cô chưa có chồng
Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa
Lối này lắm bưởi nhiều hoa...
(Đi vòng để được qua nhà đấy thôi)
Một hôm thấy cô cười cười
Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòng
Biết đâu, rồi chả nói chòng:
“Làng mình khối đứa phải lòng mình đây!”
Một năm đến lắm là ngày!
Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng.
Từ ngày cô đi lấy chồng
Gớm sao có một quãng đồng mà xa
Bờ rào cây bưởi không hoa
Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo

Lợn không nuôi, đặc ao bèo
Giầu không dây chẳng buồn leo vào giàn
Giếng thơi mưa ngập nước tràn
Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều.


*Nhà thơ Nguyễn Bính:
a. Tiểu sử: Nguyễn Bính (1918 - 1966), tên khai sinh là Nguyễn Trọng Bính. Quê quán: Làng Thiện Vịnh, xã Đồng Đội, Vụ Bản, Nam Định. Gia đình: nhà Nho nghèo, mồ côi cha mẹ sớm.
- 1945 - 1954: tham gia kháng chiến chống Pháp ở Nam Bộ. Năm 1954 tập kết ra Bắc, tham gia công tác văn nghệ và làm báo. Mất đột ngột 20/01/1966.
- Nguyễn Bính là một người thông minh, nhạy cảm với thời đại đầy biến động, luôn muốn bảo tồn và duy trì những giá trị truyền thống của dân tộc.
b. Các tác phẩm chính: Tâm hồn tôi (1937), Lỡ bước sang ngang (1940), Mười hai bến nước (1942), Truyện thơ Cây đàn Tỳ bà (1944), Gửi người vợ miền Nam (1955)...
c. Phong cách thơ: Nguyễn Bính là nhà thơ có hồn thơ đậm chất quê. Gắn bó, thấu hiểu con người thôn quê Việt Nam. Dù viết về hình ảnh, cảnh sắc, con người nào thì tất cả đều thắm đượm một tình quê, duyên quê, hồn quê....

17/11/2024

Viết bài văn nghị luận so sánh, đánh giá hai văn bản truyện dưới đây:
Thằng Lụm “còi” nhún vai, co mình lại tuồng như ngọn gió vừa bay qua lạnh lắm vậy.
- Hồi đó, hồi tao còn nhỏ ơi là nhỏ, má tao bỏ tao lại đây nè.
- Là sao? - tôi chưng hửng.
- Tao cũng đâu có biết. Chắc má tao gặp chuyện gì đó buồn lắm, nuôi không nổi tao nên bỏ tao lại đấy. Bởi vậy tao tên Lụm đó.
- Sạo hoài.
Thằng Lụm lắc đầu ra chiều chán nản:
- Thiệt đó, biết sao tao đen thui vậy hôn? - Nó chìa ra cái mặt như chàm cháy - tao bị bỏ ngoài nắng đó. Hồi đó ở ngã tư nầy vắng hoe hà, tao nằm khóc cả buổi mà đâu có ai hay. Tới chừng đói quá tao mới khóc, tao khóc rổn rổn luôn, tao mạnh miệng từ hồi nhỏ mà. Rồi cái có bà dì bán bánh mì chạy lại, bồng lên, đâu có sữa, bà dì mới móc ruột bánh mì cho tao trấp trấp đỡ, dè đâu tao ăn hết ổ bánh mì luôn. Bà dì thấy tao dễ nuôi, nuôi luôn, sau này, tao kêu bả bằng ngoại. Tao lớn mà hổng tốn một miếng sữa nào hết, hay chưa?
(Trích Lụm còi, In trong tập Xa Xóm Mũi, Nguyễn Ngọc Tư, NXB Kim Đồng, 2016)
Không có ăn thì nhịn! Ninh nhịn từ bữa chiều hôm qua. Đật khóc, Ninh đi moi được một củ d**g về nướng. Đật một nửa. Ninh một nửa. Ninh bảo Đật ăn cho đỡ đói thôi, còn cố nhịn, đợi thầy về, ăn nữa. Nhưng Đật không nhịn được. Đật chạy sang nhà bác Vụ. Bác ấy phải lấy trộm nắm cơm tối của thằng cu Chúc nhà bác ấy, đưa cho Đật, Đật mới ăn được một miếng thì Chúc biết. Chúc chạy vào nhà tìm nắm cơm của nó. Thấy mất, nó biết là nắm cơm của nó đương ở trong tay Đật. Nó chạy theo, giằng lại. Đật mất ăn, mếu xệch mồm đi, chạy về. Ninh đứng ở hè bên này, trông rõ cả. Ninh tức lắm. Chẳng biết tức Chúc hay tức Đật. Chỉ biết Ninh nghẹn ngào cả cổ. Vừa thấy Đật, Ninh nhảy xổ lại, tát đen đét vào má Đật. Đật òa lên khóc. Ninh òa khóc theo.
Một lát sau, Ninh nghĩ thương em quá, Ninh lại đi tìm d**g, nhưng hết. Ninh moi luôn một củ ráy. Ráy nước, ăn ngứa lắm. Nhưng đói còn biết gì là ngứa? Ninh đem về nướng. Ninh gọi Đật về, lau nước mắt cho nó, rồi chị em ăn ráy nước. Đật ăn tợn lắm, chẳng thấy kêu ca gì cả. Ninh rơi nước mắt. Ninh dặn em: “Từ giờ đừng ăn cơm nhà thằng Chúc nữa”. Đật gật đầu. Thế mà hôm nay nó lại lần sang nhà bác Vụ. Có bực mình hay không?
(Trích Từ ngày mẹ chết, In trong Tuyển tập Nam Cao, NXB Văn học, 2002)​
Chú thích:
Từ ngày mẹ chết của Nam Cao là một trong những truyện ngắn cảm động về tình cảm mẹ con. Câu chuyện kể về cuộc sống của Ninh sau khi mẹ mất đi. Biết bao khốn khổ phủ đầy lên cuộc đời những đứa trẻ mồ côi. Đoạn trích khắc họa rõ nét nhất những tủi hờn, côi cút của hai chị em Ninh khi mẹ mới vừa mất, bố đã sinh bài bạc, nợ nần, bê tha.
Lụm còi của Nguyễn Ngọc Tư kể về cuộc gặp gỡ tình cờ của hai nhân vật “Tôi” và Lụm. Nhân vật tôi bỏ nhà đi bụi vì bị ba đánh tội lấy tiền của mẹ đi chơi điện tử mà không xin phép. Đêm tối, tại ngã tư chỗ rẽ về nhà ngoại, nhân vật tôi đã gặp Lụm còi - cậu bé bị bỏ rơi, đen nhẻm, còi cọc, ngày bán bánh mì, đêm tới ngã tư mong chờ mẹ đến đón. Tại đây hai đứa trẻ đã trò chuyện cùng nhau. Cuộc sống tội nghiệp, khổ sở của Lụm khiến tôi nhận ra nhiều điều. Đoạn trích chính là những lời tâm sự của Lụm.
Đáp án
A. Mở bài: Giới thiệu hai đoạn trích trong truyện ngắn Lụm còi của Nguyễn Ngọc Tư và Từ ngày mẹ chết của Nam Cao.
Rất dễ để nhìn thấy những đau thương mất mát đánh ngã gục những người trưởng thành. Thế còn những đứa trẻ thì sao? Ai có thể thấu hiểu những xót xa trong lòng chúng khi chúng phải chịu tổn thương? Những nhà văn có lẽ sẽ trả lời được những câu hỏi này. Với tấm lòng yêu thương mênh mông họ dễ dàng hòa chung cảm xúc với bọn trẻ. Nguyễn Ngọc Tư và Nam Cao qua đoạn trích Lụm còi và Từ ngày mẹ chết đã tỏa nhân văn lên những thân phận trẻ thơ thiệt thòi, tội nghiệp, đáng thương. Mỗi nhà văn với cách tiếp cận khác nhau, đã theo những cách khác nhau làm thổn thức tâm tư bạn đọc.
B. Thân bài:
1. Luận điểm 1. Thông tin chung về từng tác phẩm: hoàn cảnh ra đời, đề tài, chủ đề, cốt truyện, nhân vật, vị trí của tác phẩm trong đời sống văn học,...
a. Từ ngày mẹ chết của Nam Cao là một trong những truyện ngắn cảm động về tình cảm mẹ con. Câu chuyện kể về cuộc sống của Ninh sau khi mẹ mất đi. Biết bao khốn khổ phủ đầy lên cuộc đời những đứa trẻ mồ côi. Đoạn trích khắc họa rõ nét nhất những tủi hờn, côi cút của hai chị em Ninh khi mẹ mới vừa mất, bố đã sinh bài bạc, nợ nần, bê tha.
b. Lụm còi của Nguyễn Ngọc Tư kể về cuộc gặp gỡ tình cờ của hai nhân vật “Tôi” và Lụm. Nhân vật tôi bỏ nhà đi bụi vì bị ba đánh tội lấy tiền của mẹ đi chơi điện tử mà không xin phép. Đêm tối, tại ngã tư chỗ rẽ về nhà ngoại, nhân vật tôi đã gặp Lụm còi - cậu bé bị bỏ rơi, đen nhẻm, còi cọc, ngày bán bánh mì, đêm tới ngã tư mong chờ mẹ đến đón. Tại đây hai đứa trẻ đã trò chuyện cùng nhau. Cuộc sống tội nghiệp, khổ sở của Lụm khiến tôi nhận ra nhiều điều. Đoạn trích chính là những lời tâm sự của Lụm.
2. Luận điểm 2. Những điểm tương đồng, khác biệt giữa hai đoạn trích truyện và điều kiện làm nên sự khác biệt ấy
a. Những điểm tương đồng giữa hai đoạn trích:
- Đề tài, nhân vật: Cả hai đoạn trích đều hướng tới đề tài gia đình, mà nhân vật trung tâm trong đó là những đứa trẻ khốn khổ khi chúng phải chịu cảnh thiệt thòi vì không có mẹ ở bên.
- Quan điểm thẩm mĩ và cách tiếp cận hiện thực: Cả hai nhà văn đều hướng ngòi bút vào hiện thực chua chát nơi cuộc đời những đứa trẻ. Và rồi từ đó làm sáng lên những tấm lòng nhân đạo cao cả. Trong trái tim rộng mở của các nhà văn, tình mến thương dành cho những đứa trẻ bao giờ cũng sâu đậm. Họ viết về chúng bằng ngòi bút thấu hiểu, sẻ chia, họ nâng niu từng xúc cảm trong những tâm hồn ngây thơ, trong sáng, trong những trái tim mỏng mảnh, yếu ớt và rất dễ tổn thương,…
b. Những điểm khác biệt và điều kiện làm nên sự khác biệt ấy:
- Cách kể chuyện:
+ Lụm còi: Tác giả chọn ngôi kể là ngôi thứ nhất; điểm nhìn chủ yếu đặt vào nhận vật tôi để khắc họa hành trình nhận thức của tôi. Do đó qua lời kể của nhân vật tôi, Lụm hiện ra càng khốn khổ thì càng đánh thức ý nghĩa của gia đình đối với nhân vật tôi.
+ Từ ngày mẹ chết: Nam Cao vẫn giữ nguyên cách kể thường thấy: ông chọn ngôi kể thứ ba, cố tạo dáng vẻ của người ngoài cuộc khách quan, vô tư để lẩn tránh cảm xúc. Tuy vậy ông không giấu nổi những xót thương vô hạn. Đôi khi, điểm nhìn ông không để toàn tri mà thu gọn lại hạn tri qua điểm nhìn của Ninh, điều đó thể hiện rõ sự thấu hiểu, đồng cảm, sẻ chia, trân trọng.
- Cách xây dựng nhân vật:
+ Lụm còi:
++ Hoàn cảnh, số phận: Mẹ bỏ rơi, sống nghèo khổ, đói khát, rách rưới.
++ Vẻ đẹp tâm hồn:
+++ Dù cuộc sống đầy cơ khổ nhưng không bao giờ phàn nàn, kêu ca, vẫn luôn hồn nhiên, vô tư không một lời oán trách.
+++ Luôn nghĩ về mẹ với những điều tốt đẹp.
+++ Không bao giờ mất niềm tin vào tình mẹ.
++ Nghệ thuật xây dựng nhân vật:
+++ Nhân vật hiện lên chủ yếu qua đối thoại. Người đọc có thể hình dung ra ngoại hình hoặc hiểu rõ nét cuộc đời số phận nhân vật Lụm đều là qua chính những lời Lụm kể cho nhân vật tôi nghe.
+++ Mặc dù đoạn trích là đoạn đối thoại rất ngắn gọn nhưng tính chất cô đặc lại rất cao, bởi vậy chúng ta đủ hiểu cả cuộc đời của Lụm: từ lúc sinh ra (bị bỏ rơi), tới quá trình nuôi lớn (bằng bánh mì), và cả hoàn cảnh cụ thể hiện tại (là con nuôi),…
+ Từ ngày mẹ chết:
++ Hoàn cảnh, số phận: Mẹ chết, bố bỏ mặc hai con cho hàng xóm, hàng xóm cũng nghèo nàn, túng quẫn không nuôi nổi, hai chị em lâm vào cảnh đói khát, khốn cùng, không còn chỗ bấu víu, Ninh phải đào d**g hai chị em ăn, rồi ăn cả ráy nước. Khi d**g không còn, ráy cũng hết, Đật chạy đi kiếm ăn bên nhà hàng xóm, nhưng bị con hàng xóm dành lại đồ ăn, lại còn bị đánh đau.
++ Vẻ đẹp tâm hồn những đứa trẻ:
+++ Ninh hiểu chuyện nên không đu bám nhà hàng xóm nghèo nàn.
+++ Ninh không phó mặc cho đói khát hành hạ mà tự mình tìm cách sinh tồn cho hai chị em
+++ Đặc biệt ở nhân vật Ninh, lòng tự trọng rất cao (đây là đặc điểm quen thuộc ở những nhân vật của Nam Cao): Cái bực ở Ninh chính là sự bất lực của lòng tự trọng mà có lẽ vì còn nhỏ mà Ninh không thể đọc được tâm lí của chính mình.
++ Nghệ thuật xây dựng nhân vật:
+++ Với điểm nhìn từ bên trong, tác giả đã đi sâu khắc họa tâm lí nhân vật Ninh.
+++ Lời tác giả và lời nhân vật đan xen, hòa trộn cho ta thấy sự thấu hiểu tận cùng của Nam Cao đối với nhân vật của mình.
+++ Nhân vật Ninh hiện lên có hành động, có lời nói, có cử chỉ nhưng người đọc hoàn toàn không để ý tới điều đó bởi tất cả đều tập trung làm sáng lên những suy nghĩ, những tâm tư, những uẩn ức của nhân vật Ninh.
3. Luận điểm 3. Đánh giá chung về sự tương đồng, khác biệt giữa hai tác phẩm truyện và khẳng định giá trị độc đáo của mỗi tác phẩm.
- Một ngòi bút nữ giản dị, trong trẻo, nhẹ êm và dịu dàng, Nguyễn Ngọc Tư hoàn toàn khác với một Nam Cao thâm trầm, sâu sắc, với vẻ ngoài lạnh lùng mà trong ấm áp, yêu thương.
- Tác phẩm của Nam Cao được viết trước 1945, khi cái đói ngấp nghé, khi cuộc sống của nhân dân vô cùng cơ khổ trong xã hội thực dân nửa phong kiến. Trong khi đó, tác phẩm của Nguyễn Ngọc Tư ra đời trong thời đại hôm nay, bà đi vào phản ánh đúng thực trạng bi đát của một bộ phận con người trong xã hội.
- Dù ra đời trong những bối cảnh, thời đại khác nhau, cách tiếp cận khác nhau, nhưng cả hai nhà văn đều đánh thức được sự đồng cảm trong lòng độc giả. Chúng ta xót thương những đứa trẻ, trân trọng tấm lòng những nhà văn, đồng thời biết nâng niu hơn nữa những hạnh phúc giản dị đời thường nơi những gia đình nhỏ, đặc biệt ta càng thêm xúc động trước tình mẹ, trước khao khát về tình mẹ của con người,…
C. Kết bài: Nêu ý nghĩa của việc đánh giá các tác phẩm truyện khi đặt chúng trong tương quan so sánh.
Thời nào rồi cũng có những hoàn cảnh bi thương xảy đến với những đứa trẻ. Nhưng rồi ta nhận ra, bên trong những hình hài nhỏ bé, non nớt là những trái tim đầy yêu thương, là những nghị lực sống kiên cường, mãnh liệt. Nam Cao và Nguyễn Ngọc Tư mỗi người theo cách khác nhau đã thực sự khiến chúng ta gần thêm với những đứa trẻ.
(Tham khảo)

17/11/2024

Tham khảo
MỞ BÀI, KẾT BÀI NGHỊ LUẬN XÃ HỘI
I. MỞ BÀI
​1. Tôi từng được nghe kể về câu chuyện của thái tử Tất Đạt Đa (tức Thích Ca Mâu Ni) và hành trình đi tìm lí tưởng sống của người. Người đã phải băng qua nhiều núi, nhiều sông, thậm trí bỏ qua những vết thương rỉ máu trên da thịt để băng băng tiến về phía trước. Cho đến khi người dừng lại trên đỉnh đồi, nhặt mảnh thủy tinh cứa vào chân thì thiên nhiên bao la, hùng vĩ hiện lên trong khoảnh khắc ấy. Điều đó khiến ta nhận ra mình cần phải sống chậm lại; trân trọng những hạnh phúc nhỏ nhoi, bình dị như câu nói….(Nêu vấn đề)
​2. Viktor Frankl, tác giả cuốn sách “Đi tìm lẽ sống” viết: “Đau khổ tự bản thân nó không mang ý nghĩa gì cả, chính cách phản ứng của chúng ta mới khoác lên cho chúng ý nghĩa”. Hay Noah blumenthal cũng nói: “Là anh hùng hay là nạn nhân? Tất cả đều chỉ là góc nhìn mà thôi”. Quả thật, thế giới ta đang sống là tập hợp những biến số khôn lường! Ranh giới của đau khổ hay hạnh phúc, người hùng hay nạn nhân đều xuất phát từ quan niệm, tư tưởng của mỗi con người. Chính vì vậy…. đã nói…
​3. Biển êm đềm, yên ả vẫn không tránh khỏi những ngày sóng gầm gào, cuộn xiết, trời lồng lộng trong xanh bỗng mây đen vần vũ, gió ào ào, và mưa như trút nước. Tạo hoá là thế và cuộc sống của con người cũng vậy, không phải lúc nào cũng “xuôi chèo mát mái”. Sẽ có lúc những “cú va đập” đột ngột khiến bạn choáng váng, chơi vơi và mất phương hướng. Bạn sẽ làm gì? Ngã quỵ vì kiệt sức rồi buông xuôi, chấp nhận? Né tránh hay đối mặt để tìm ra phương án tối ưu? Cuộc sống của bạn, sự thành công hay thất bại, hạnh phúc hay khổ đau, niềm vui hay nỗi buồn hoàn toàn phụ thuộc vào tư duy và cách giải quyết những vấn đề đó.
​4. “Người ta buồn nhất, cô đơn nhất là khi ngủ dậy và khi ngoài trời nắng ráo mà không biết mình phải đi đâu, về đâu” (Nguyễn Ngọc Tư). Và có những ngày tôi cứ để lòng mình buông theo những “giọt nắng”, những nỗi niềm trong chơi vơi, vô định đến như thế, nhất là khi chính bản thân tôi phải đứng giữa sự lựa chọn: con đường nào? Liệu tôi sẽ bước tiếp trên con đường mòn có sẵn hay dám dấn thân vào “con đường không có dấu chân người” để rồi tự mình chiêm nghiệm bài học về …. (sự kiên trì/sự nỗ lực/sự sáng tạo/ý chí vượt lên hoàn cảnh…)
​5. “Nỗi đau là điều không thể tránh khỏi nhưng chịu đựng được nó hay không lại là một sự lựa chọn” (Haruki Murakami). Đối diện với những nỗi đau, bất hạnh trong cuộc sống, sự lựa chọn của mỗi chúng ta là gì? Là thích nghi để sinh tồn, là kiến tạo nên những giá trị để đời hay chấp nhận bỏ cuộc để rồi bị dòng thác lũ cuồn cuộn của bão tố cuộc đời trôi đi? Liệu đâu sẽ là câu trả lời đúng đắn cho đích đến cuối cùng của mỗi con người. Để trả lời cho câu hỏi đó, … đã nói rằng: “…”.
​6. Jack Ma đã từng nói: “Hôm nay đầy rẫy những khó khăn, và ngày mai cũng không có điều gì dễ dàng. Nhưng sau ngày mai, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp.” Thật vậy, cuộc sống vốn không phải trải đầy hoa hồng dành riêng cho bất cứ một số phận nào. Chúng ta sinh ra đã được định sẵn phải trải qua thử thách, khó khăn để trưởng thành và khôn lớn. Tự bản thân chúng ta phải nhận định rõ rằng cuộc sống vốn là những chuỗi ngày gian nan, bước qua gian nan, cuộc sống sẽ chuyển sang màu hồng. Muốn kiếm tìm bất cứ một thành công nào cho bản thân mình, chúng ta phải can đảm đối diện với thử thách. (Nêu vấn đề)
​7. Cuộc sống đâu giống trên phim ảnh, hoạt hình khi mà nhân vật chính chỉ “thoắt” đã biết lớn lên. Cuộc sống là cả một hành trình dài, con người tích luỹ trải nghiệm về nó mà trưởng thành. Quan trọng là người ta không phải chỉ gặp một sự mà từ bỏ, người ta nhận ra và bước qua như tinh thần câu nói…(Trích dẫn)
​8. Tại sao Malala lại có thể trở thành một nhà hoạt động nữ quyền trong khi nhân quyền của bà còn từng không được bảo đảm? Tại sao Obama lại có thể trở thành tổng thống da màu đầu tiên của nước Mỹ trong khi từng là nạn nhân của phân biệt chủng tộc? Lý do gì khiến Adexera tiếp tục hành trình trở thành nhà văn khi tuổi thơ chịu nhiều đau khổ, bất hạnh? Phải chăng, bởi họ đã quên đi sự mất mát của bản thân để hướng tới những giá trị cao đẹp hơn và mang lại cho con người bài học về….
​9. Matin Luther King trong bài phát biểu của mình đã từng nói: “Cho dù ngày mai thế giới có tàn lụi, tôi vẫn muốn trồng cây táo của mình”. Câu nói ấy đã luôn trình hiện trong tâm trí tôi bài học về ….(tinh thần lạc quan/ ý chí vươn lên/ vượt qua nghịch cảnh, khó khăn…). Để rồi mai kia, cho dù thế giới chỉ còn lại đám tro tàn, tôi vẫn sẽ “trồng cây táo của mình” để nó đơm hoa và kết đọng thành những chùm quả ngọt ngào. Giống như câu nói của…(Nêu vấn đề)
​10. Một triết gia đã từng nói: “Mỗi con vật khi sinh ra đều là tất cả những gì nó có. Chỉ có con người ngay từ thuở lọt lòng chẳng là gì cả. Nó làm như thế nào thì trở thành như thế ấy và nó làm bằng sự tự do của chính nó”. Có nghĩa là, bạn hoàn toàn có thể tự lựa chọn cách sống của mình để trở thành một bông hoa khoe sắc dưới ánh mặt trời hay một nhánh cỏ nhỏ bé núp dưới bóng cây rồi ra đi mà không ai hay biết. Tôi tin câu trả lời của bạn sẽ nằm ở vế thứ nhất. Và để làm được điều đó, bạn cần phải có cho mình….(Nêu vấn đề) giống như câu nói…. (Trích dẫn)
II. KẾT BÀI
1. Hãy sống một cuộc đời có ý nghĩa bởi cuộc sống như một trang sách, kẻ ngu ngốc sẽ lật trang nhanh chóng mà chẳng để lại gì còn người khôn ngoan thì vừa đọc, vừa suy ngẫm vì biết rằng mình chỉ được sống một lần. Ý nghĩa của sự thành công không đo đếm bằng sự sống của bản thân mà bằng những trải nghiệm, những cống hiến của mình đối với cuộc đời.
2. Là một học sinh đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, có biết bao điều đang chờ đợi phía trước, có những lúc:
"Tôi như trẻ nhỏ, ngồi bên hiên nhà
Chờ xem thế kỉ tàn phai
Tôi như trẻ nhỏ, tìm nơi nương tựa
Mà sao vẫn cứ lạc loài"
( Trịnh Công Sơn)
Có những ngày tôi đã lặng lẽ và tồn tại nhạt nhòa trong sự u uất đầy bi lụy như thế. Nhưng cũng nhờ nó mà tôi hiểu về giá trị của tư duy tích cực cũng như cách đối diện với hoàn cảnh trong cuộc đời. Tôi nhận ra mình may mắn hơn vì đã luôn giữ vững tư duy tích cực và phản ứng với hoàn cảnh hợp lý. Điều đó đã giúp tôi rũ bỏ được xiềng xích của sự tiêu cực và sống đúng chứ không chỉ là tồn tại nhạt nhoà. Bạn thân mến, mong rằng chúng ta hãy đều như vậy, nhé!
​3. “Tôi tư duy nghĩa là tôi tồn tại” (Descartes). Vì trái đất này là hình cầu, chứ không phải hình vuông để cho con người ẩn náu trong mọi góc cạnh, vì cuộc đời vốn không hề bằng phẳng mà luôn có những biến động khôn lường nên con người không những cần trái tim mà cần có trí óc để tư duy, để tồn tại, để thích nghi và thay đổi. Chìa khóa của hạnh phúc nằm ở việc chúng ta luôn sẵn sàng phá vỡ giới hạn an toàn của chính mình để thiết lập nên những giá trị mới. Vậy ngày hôm nay, khi còn sục sôi trong những ngày tháng tuổi trẻ, khi còn mang trong mình những nhiệt huyết cháy bỏng của trái tim, tôi và bạn sẽ làm được gì đây? Hãy đặt tay lên trái tim và cảm nhận bằng suy nghĩ của mình!
​4. Vẫn biết sáng – tối là quy luật của vũ trụ, tốt – xấu, thuận lợi – khó khăn là lẽ thường của cuộc đời, nhưng với tôi, một ngày còn hướng về ánh sáng, về những điều tốt đẹp trong cuộc sống là một ngày tôi sống vui, ý nghĩa, là một ngày tôi chinh phục thành công những thử thách, khó khăn, là một ngày tôi là chính tôi trong câu hát: “Niềm tin chiến thắng sẽ đưa ta đến bến bờ vui,… niềm tin chiến thắng luôn mãi trong tim mỗi chúng ta” (Trần Lập).
​5. Einstein đã phát biểu như sau: "Nếu tôi chỉ có một giờ để trả lời một câu hỏi có thể quyết định sự sống hay cái chết của tôi, tôi sẽ dành 55 phút để xác định vấn đề và chỉ cần 5 phút để giải quyết nó". Nếu không có suy nghĩ sâu xa, tất cả các công việc sẽ gặp nhiều khó khăn. Thay vì vội vàng xuống đường, hãy tự hỏi bản thân con đường ngay trước mắt bạn hiện đang dẫn bạn đi tới đâu. Hãy luôn mở lòng và sẵn sàng học hỏi để trở thành người có khả năng thích ứng tốt với mọi hoàn cảnh.
​6. Tôi yêu vẻ đẹp viên mãn, hoàn hảo của những đêm trăng tròn và cũng yêu mến vẻ hao gầy của những đêm trăng khuyết. Nếu không thể là mặt trời rực rỡ mỗi ngày thì tôi có thể trở thành ngôi sao sáng nhỏ trên màn đêm tối. Tôi cho rằng cuộc sống không ép buộc ta phải hoàn hảo, ta có thể luôn phấn đấu để thành công và không bao gục ngã trước sai lầm. Là một người trẻ trong thời đại hội nhập và phát triển, tôi luôn lạc quan và tự tin đối mặt với thử thách, xem lỗi lầm là chuyện bình thường và sẵn sàng biến nó trở thành đòn bẩy cho mình vươn lên. Tôi sẽ làm được điều đó, còn bạn thì sao?
​7. “Mọi con đường đều dẫn đến thành Rome”, tôi sẽ tin và vẫn luôn tin như thế. Ngày hôm nay thức giấc, tôi không còn chênh vênh về chặng đường mình sẽ đi, những nơi mình sẽ đến. Tôi cứ đi và mang theo hành trang là… bởi:
“Những điều kì diệu nằm ở phía xa khơi
Chúng mình là tàu bé trong hải cảng
Ôm mỏ neo nằm mộng những chân trời”
(Nguyễn Thiên Ngân)
​8. “Tồn tại hay không tồn tại?”, U. Sếch-xpia đã từng đặt ra lời trăn trở ấy. Và tôi tin rằng, khi ta vượt lên trên mọi cám rỗ của cuộc sống, biết sống…. để tạo nên giá trị đích thực của mình, ấy là khi ta tồn tại.
​9. “Tất thảy những gì tôi có/ Là tượng đài âu lo”. Nguyễn Bình Phương đã viết như thế về quy luật mang tính bản chất của cuộc sống con người. Bởi, cuộc sống con người là một vòng tròn lặp lại của những lo toan, bộn bề. Nhưng tôi tin, chỉ cần chúng ta có trong mình ngọn lửa của …(đam mê/ ý chí/ nghị lực/tình yêu…) thì mọi “bão giông” sẽ sớm tan nhanh để nhường chỗ cho một “bầu trời ngập nắng” với những thanh âm trong trẻo của cuộc đời đang đón đợi phía trước.
10. Sống một cuộc đời đày ắp sự …. (chân thành/khiêm nhường/cống hiến…) là sứ mệnh mà ai rồi cũng có thể thực hiện được, chỉ cần ta khao khát vươn tới. Như Phạm Lữ Ân từng nhắn gửi đầy chân thành, tha thiết: “Chúng ta không thể hít một hơi dài quá khả năng của bản thân nhưng có thể hít thật sâu hết khả năng trong từng hơi thở”.

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Address

Ho Chi Minh City