VinPsy - Vinschool Psychology Club

VinPsy - Vinschool Psychology Club

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from VinPsy - Vinschool Psychology Club, Vinschool Central Park, Ho Chi Minh City.

Câu Lạc Bộ Tâm Lý Vinschool Central Park

❤️‍🩹 “Your mental health supporter” ✨

📬 Contact HTTT: [email protected]
No DMs!

🔗 Link tham gia WS: https://url-shortener.me/8EZW

19/05/2026

[REFERENCES IN THE COMMENT]
🌟 #19 QUARTER-LIFE CRISIS – KHI CHÚNG MÌNH "TẬP LÀM NGƯỜI LỚN"
Chào bạn, người đang cảm thấy mình như một mảnh ghép lệch lạc giữa bức tranh rực rỡ của bạn bè xung quanh.
Dạo gần đây, có bao giờ bạn nhìn vào màn hình điện thoại, thấy người này đạt giải quốc gia, người kia có học bổng xịn, rồi tự hỏi: "Còn mình đang làm gì với cuộc đời mình vậy?" Cái cảm giác chông chênh, loay hoay giữa việc "mình là ai" và "mình phải trở thành ai" chính là những đợt sóng đầu tiên của "Khủng hoảng tuổi 1/4". Dù mới chỉ 16, 17 hay 18 tuổi, áp lực phải thành công sớm đôi khi khiến chúng mình cảm thấy hụt hơi ngay từ vạch xuất phát.
Nhưng này, VinPsy muốn gửi đến bạn một cái ôm thật chặt và lời khẳng định rằng: Cảm thấy hoang mang vào lúc này là điều hoàn toàn bình thường. ✨ Đừng vội vã, vì mỗi bông hoa đều có mùa nở riêng:
Chấp nhận sự chênh vênh: Bạn không cần phải có câu trả lời cho cả cuộc đời mình ngay vào sáng thứ Hai tuần tới.
Ngừng so sánh: Đừng dùng thước đo của người khác để đo lường giá trị của bản thân. Mỗi người đều có một đường chạy và nhịp tim khác nhau.
Nhẹ nhàng với chính mình: Nếu hôm nay bạn thấy mệt, hãy cho phép mình nghỉ ngơi. Sự trưởng thành không phải là một cuộc đua marathon về tốc độ, mà là hành trình tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn.
Trưởng thành là một quá trình, không phải là một đích đến tức thời. Đừng để những kỳ vọng quá cao làm mờ đi những nỗ lực nhỏ bé bạn đã làm được mỗi ngày. Bạn đang làm rất tốt rồi, thật đấy! ❤️
Cần một nơi để trút bầu tâm sự? VinPsy luôn ở đây lắng nghe bạn.
— — — — — — — — — — — — —
☎️ THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email SPO VCP: [email protected]
Email CLB: [email protected]
SĐT: 0352007827 (Minh Uyên - Chủ tịch VinPsy)
Instagram: vinpsy.vn

12/05/2026

(KTTL) Quarter-life Crisis – Khủng hoảng tuổi 1/4: Chông chênh giữa kỳ vọng và thực tại

💼Một thoáng, bạn vẫn còn khoác trên mình bộ đồng phục tinh tươm, những bận tâm bé nhỏ xoay quanh bài vở, trường học và gia đình. Rồi cũng chỉ một thoáng, bạn đã chập chững bước qua ngưỡng cửa của tuổi trưởng thành, tập làm quen với những trách nhiệm xa lạ, khó gọi tên. Cái cảm giác mông lung, lưng chừng khi đứng trước ngã rẽ vừa mới mẻ, vừa lạ lẫm, khiến “đứa trẻ” ngày ấy chưa kịp lớn, chưa học cách thích nghi với cuộc sống của “người lớn”.

👥️Những khoảng chênh vênh ấy là khủng hoảng tuổi ¼, một trạng thái lo âu, mất phương hướng ở những người trong độ tuổi hai mươi. Đó là thời điểm ta rời xa vòng tay bảo bọc của gia đình, bước ra khỏi vùng an toàn quen thuộc để đối diện với một thế giới rộng lớn hơn. Theo nhà tâm lý học người Đức Erik Erikson, giai đoạn này gắn liền với cảm giác bấp bênh trong ba khía cạnh lớn: tài chính, sự nghiệp và các mối quan hệ tình cảm.

💭Giữa những chuyển mình ấy, ta bỗng trở nên mông lung hơn trước những quyết định lớn. Mỗi lựa chọn giờ đây đều gắn liền với những trách nhiệm lớn lao, mỗi ngã rẽ đều chất chứa những hoài nghi, băn khoăn chưa có lời giải của tuổi trẻ.

🥀Ta học cách tự lập, tự mình đưa ra quyết định, quán xuyến cả những điều nhỏ nhặt mà trước kia chưa từng phải bận tâm đến. Trên đôi vai là vô vàn gánh nặng sự nghiệp, áp lực gia đình, cùng những kỳ vọng vô hình từ những mối quan hệ xung quanh. Để rồi, giữa những lớp cảm xúc chồng chéo do guồng quay bận bịu của cuộc sống, ta khó tránh khỏi tinh thần kiệt quệ, sa sút, khiến mỗi bước dường như nặng nề hơn trên hành trình trưởng thành ấy.

💗Điều đầu tiên ta cần làm không phải là trở nên mạnh mẽ ngay lập tức, mà là cho phép bản thân được trưởng thành một cách chậm rãi. Suy cho cùng, không ai bước vào tuổi trưởng thành mà đã sẵn sàng cho mọi điều phía trước. Ta nên học cách thấu hiểu chính mình, học cách bao dung với những điều chưa trọn vẹn, để rồi từng bước một, ta tiến gần hơn đến phiên bản mà mình hằng mong muốn trở thành.
— — — — — — — — — — — — —
☎️ THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email SPO VCP: [email protected]
Email CLB: [email protected]
SĐT: 0352007827 (Minh Uyên - Chủ tịch VinPsy)
Instagram: vinpsy.vn

08/05/2026

[REFERENCES IN THE COMMENT]
🌟 BURNOUT VS. RUSTOUT - KIỆT SỨC VÌ QUÁ TẢI HAY "RỈ SÉT" VÌ NHÀM CHÁN?

🕰️Có bao giờ bạn thức dậy và cảm thấy chông chênh, trống rỗng dù không làm gì quá sức? Hay ngược lại, bạn thấy mình rã rời, nghẹt thở sau những chuỗi ngày chạy đua không ngừng nghỉ? Đó là những khoảnh khắc rất quen thuộc khi ta vô tình rơi vào trạng thái "Burnout" (kiệt sức) hoặc "Rustout" (rỉ sét)

🍂 Dù là sự kiệt quệ do quá nhiều áp lực, hay cảm giác dần rỉ sét, cạn kiệt động lực vì mắc kẹt trong sự nhàm chán lặp đi lặp lại, thì đó đều là lúc tâm hồn đang lên tiếng cần được vỗ về. Đừng chối bỏ hay tự trách bản thân. Việc dũng cảm đón nhận và gọi tên những cảm xúc này chính là bước đầu tiên để bạn chia sẻ và thấu hiểu chính bản thân mình.

😫 Nếu Burnout đòi hỏi bạn phải học cách buông bỏ bớt gánh nặng và dành thời gian nghỉ ngơi, thì Rustout lại là lời nhắc nhở rằng đã đến lúc bạn cần tìm kiếm một nguồn cảm hứng mới, một thử thách nhỏ để đánh thức đam mê. Bất kể bạn đang đối mặt với tình trạng nào, hãy mở lòng chia sẻ cùng những người tin tưởng để không phải bước đi một mình. 🫂

Mọi khó khăn hay sự chán nản ở hiện tại đều là cơ hội để ta nhìn nhận lại và sắp xếp cuộc sống. Hãy cho phép bản thân một khoảng lặng để khôi phục lại tinh thần, vì bạn luôn xứng đáng với một cuộc đời cân bằng và tràn đầy năng lượng tích cực! ✨

— — — — — — — — — — — — —
☎️ THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email SPO VCP: [email protected]
Email CLB: [email protected]
SĐT: 0352007827 (Minh Uyên - Chủ tịch VinPsy)
Instagram: vinpsy.vn

01/05/2026

[REFERENCES IN THE COMMENT]
Đôi khi ngọn lửa trong ta cũng cần được chăm sóc 🔥
📚 Có bao giờ bạn nhìn vào xấp đề cương dày cộm và thấy lòng trĩu nặng, chỉ muốn buông xuôi dù kỳ thi đã cận kề? Hay có những ngày ngồi trong lớp mà tâm trí lạc bước, thấy kiến thức sao quá xa lạ và vô vị? Nếu có, đừng vội tự trách mình "lười biếng". Có thể tâm hồn bạn đang báo hiệu về hai trạng thái tâm lý phổ biến: Burnout (Kiệt sức) và Rust-out (Rỉ sét).
☹️ Chúng mình thường rơi vào burnout khi đã lỡ "cháy" quá mạnh mẽ. Đó là những ngày quay cuồng với lịch học dày đặc, gồng mình đến khuya để chạy theo kỳ vọng. Cảm giác mệt mỏi, dễ gắt gỏng và ngủ không ngon giấc là dấu hiệu cho thấy bạn đã quá tải. Lúc này, điều bạn cần không phải là thêm một giờ ôn tập, mà là một nhịp dừng thực sự. Hãy thử nghỉ ngắn 5-10 phút sau mỗi 40 phút học để não bộ thư giãn. Đừng thức xuyên đêm, bởi một giấc ngủ ngon giúp ghi nhớ hiệu quả hơn nhiều so với trạng thái lờ đờ. Đặc biệt, hãy mở lòng sẻ chia áp lực với người bạn tin tưởng thay vì giữ lo lắng cho riêng mình.
💭 Ngược lại, sự mệt mỏi cũng có thể đến từ Rust-out, một sự đơn điệu kéo dài. Khi việc học cứ lặp lại những điều cũ kỹ, bạn dễ mất tập trung và thấy mỗi tiết học dài đằng đẵng vì thiếu đi sợi dây liên kết với ước mơ tương lai. Để thắp lại cảm hứng, hãy thử thay đổi "gia vị": một góc học tập mới tại thư viện hoặc thử thách mình ở một môn học mới lạ. Hãy tự hỏi kiến thức này giúp ích gì cho cuộc sống, hoặc tham gia hoạt động ngoại khóa để tìm lại niềm vui và sự kết nối mỗi ngày đến trường.
Hãy nhớ, dù bạn đang "cháy sạch" hay đang "rỉ sét" thì ta vẫn là một cá nhân tuyệt vời với những giá trị không thể gói gọn trong những con số kiểm tra. Nếu mệt, hãy cho phép mình nghỉ ngơi. Nếu chán, hãy cho phép mình tìm kiếm điều mới mẻ. Đừng đợi đến khi quá sức mới dừng lại, hãy yêu thương bản thân từ những điều nhỏ bé nhất vì bạn hoàn toàn xứng đáng. 💗
Cứ bình tĩnh bước tiếp, vì phía sau những nhịp nghỉ này là một bầu trời đầy nắng đang chờ bạn chinh phục! 🌟
— — — — — — — — — — — — —
☎️ THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email SPO VCP: [email protected]
Email CLB: [email protected]
SĐT: 0352007827 (Minh Uyên - Chủ tịch VinPsy)
Instagram: vinpsy.vn

24/04/2026

[REFERENCES IN THE COMMENT]
Bạn không trì hoãn vì lười.
Bạn trì hoãn… vì bạn sợ mình không đủ hoàn hảo để bắt đầu.
Và chính nỗi sợ đó đang âm thầm giữ bạn đứng yên.

🌟 Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng càng đặt tiêu chuẩn cao, chúng ta lại càng khó bắt đầu. Perfectionism không chỉ là mong muốn làm tốt, mà còn là nỗi sợ sai, sợ bị đánh giá, và cảm giác rằng “chưa đủ tốt thì đừng làm”. Khi mọi thứ phải hoàn hảo ngay từ đầu, bộ não sẽ chọn cách an toàn hơn: trì hoãn.

⏳Nhưng sự trì hoãn ấy không giúp bạn thoát khỏi áp lực, nó chỉ khiến mọi thứ tệ hơn. Deadline đến gần, bạn càng căng thẳng, càng tự trách, và tiêu chuẩn “hoàn hảo” lại càng trở nên xa vời. Một vòng lặp độc hại hình thành: cầu toàn, sợ hãi, trì hoãn, áp lực rồi tự trách và thế là ta lại càng cầu toàn hơn.

⭐️Nhưng bạn biết không, sự thật là không có điểm bắt đầu nào là hoàn hảo cả. Bạn không cần sẵn sàng 100% để bắt đầu mà bạn chỉ cần bắt đầu. Một bản nháp chưa tốt vẫn có thể được chỉnh sửa, nhưng một ý tưởng hoàn hảo trong đầu thì sẽ mãi chỉ là ý tưởng.

👥 Nếu bạn thấy mình trong vòng lặp này, hãy thử “hạ tiêu chuẩn” xuống một chút, đặt mục tiêu “đủ tốt”, chia nhỏ công việc, và cho phép bản thân được sai. Bởi vì tiến bộ không đến từ việc chờ đợi hoàn hảo, mà đến từ việc dám hành động khi chưa hoàn hảo.

☘️Đôi khi, điều bạn thật sự cần không phải là ép bản thân phải cố gắng nhiều hơn, hoàn hảo hơn hay nhanh hơn mà là học cách chậm lại một chút, lắng nghe chính mình và dịu dàng với bản thân hơn, ngay cả trong những lúc bạn cảm thấy chưa đủ tốt.
— — — — — — — — — — — — —
☎️ THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email SPO VCP: [email protected]
Email CLB: [email protected]
SĐT: 0352007827 (Minh Uyên - Chủ tịch VinPsy)
Instagram: vinpsy.vn

21/04/2026

[REFERENCES IN THE COMMENT]

Trì hoãn vì... quá cầu toàn?
🎨Tưởng tượng bạn đang nằm đó, rất muốn tham gia một cuộc thi vẽ vì bạn biết mình có khả năng. Nhưng rồi bạn nghĩ: “Mai là hạn rồi, không đủ thời gian”,“Mình cũng không có đủ dụng cụ.” Và thế là bạn dừng lại. Nghe có vẻ hợp lý, nhưng thật ra đó có thể là một dạng của sự cầu toàn.
🎭Việc bạn muốn có đủ mọi điều kiện hoàn hảo trước khi bắt đầu chính là đang “hoàn hảo hoá” hoàn cảnh của mình. Cầu toàn thường được ngụy trang như một phẩm chất tích cực như tiêu chuẩn cao, sự chỉnh chu hay chú ý đến chi tiết. Những điều này đúng là có thể giúp nâng cao chất lượng cuộc sống, nhưng dưới lớp vỏ đó, cầu toàn cũng là một cách né tránh.
😣Nó khiến bạn nghĩ rằng mình chưa đủ tốt để làm một việc nào đó, ngay cả khi bạn hoàn toàn có thể thử. Nó đi kèm với nỗi sợ sự không hoàn hảo, sợ thất bại, sợ bị đánh giá, và chính những nỗi sợ này dẫn đến trì hoãn. Không phải vì bạn lười, mà vì bạn sợ.
🌄Nói thẳng ra, cầu toàn đôi khi chỉ là nỗi sợ được bọc trong một hình thức rất hợp lý. Vậy tại sao chúng ta trì hoãn? Đơn giản là vì sợ: sợ bị chê, sợ sai, sợ không đủ, sợ thất bại. Nhưng nếu cứ giữ những nỗi sợ đó, bạn sẽ mãi đứng yên trong vùng an toàn của mình, trong khi ngoài kia có rất nhiều cơ hội và trải nghiệm đang chờ bạn.
🌟Hãy nhớ rằng nếu bạn thật sự muốn làm một điều gì đó và sau khi cân nhắc bạn thấy nó mang lại giá trị tích cực, thì hãy bắt đầu ngay, kể cả khi bạn chưa có đủ nguồn lực hay thời gian. Khi bạn bắt đầu, bạn sẽ học được cách làm, sẽ dần tìm ra nguồn lực và mở rộng cơ hội cho chính mình. Hành động tạo ra sự rõ ràng, còn suy nghĩ quá nhiều chỉ tạo ra trì hoãn.
‼️Ai cũng sẽ có lúc vì sợ mà trì hoãn, nhưng điều quan trọng là bạn nhận ra điều đó và chủ động thay đổi. Khi đã hiểu rõ nỗi sợ của mình, bạn sẽ không còn bị nó kiểm soát nữa. Vì vậy, đừng chờ đến khi mọi thứ trở nên hoàn hảo, hãy bắt tay vào làm ngay!
— — — — — — — — — — — — —
☎️ THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email SPO VCP: [email protected]
Email CLB: [email protected]
SĐT: 0352007827 (Minh Uyên - Chủ tịch VinPsy)
Instagram: vinpsy.vn

12/04/2026

🎧 FOMO vs JOMO – Bạn đang chạy theo thế giới hay đang sống cùng chính mình? 🎧
“Không phải ai đi nhanh hơn cũng đang sống trọn vẹn hơn.”

Giữa một thế giới luôn chuyển động, chúng ta lớn lên với cảm giác phải theo kịp, theo kịp bạn bè, xu hướng, và những điều đang diễn ra ngoài kia. Chỉ cần chậm lại một chút, ta dễ thấy lo lắng như thể mình vừa bỏ lỡ điều gì đó quan trọng.

✨ Có người luôn tất bật, hiện diện ở khắp nơi, nhưng đôi khi không rõ mình có thực sự tận hưởng.

💛 Có người âm thầm quan sát, không vội vàng nhưng lại mang cảm giác “có lẽ mình chưa đủ”.

🧭 Có người cố gắng nắm bắt mọi cơ hội, sợ rằng nếu bỏ qua sẽ đánh mất điều tốt đẹp hơn.

🍃 Và cũng có người bắt đầu học cách dừng lại không phải để bỏ cuộc, mà để hiểu mình đang đi đâu.

Cảm giác ấy có một cái tên quen thuộc, FOMO (nỗi sợ bị bỏ lỡ). Nó khiến ta nhìn ra ngoài nhiều hơn nhìn vào trong, tin rằng những gì mình chưa có luôn hấp dẫn hơn hiện tại.

Nhưng khi ta mệt mỏi vì chạy mãi, một lựa chọn khác dần rõ ràng hơn là JOMO (niềm vui của việc không cần phải có tất cả).

🌟 JOMO không phải là bỏ qua thế giới, mà là hiện diện có ý thức hơn để biết điều gì khiến mình thoải mái, đủ đầy, và điều gì không cần gượng ép.

💫 Hiểu rằng bạn không cần chứng minh cuộc sống với bất kỳ ai.

💫 Hiểu rằng mỗi người có một nhịp riêng.

💫 Và đôi khi, ở lại với chính mình đã là một lựa chọn dũng cảm.

Những khoảnh khắc ý nghĩa không phải lúc nào cũng lớn lao. Chính những điều giản dị, yên tĩnh lại đủ sâu để giữ ta ở lại với bản thân.

Vì vậy, nếu có lúc bạn thấy mình “chậm hơn” thế giới, đừng vội lo lắng. Có thể bạn không hề tụt lại mà bạn chỉ đang chọn một con đường ít ồn ào hơn.

✨ Bạn không cần sống nhiều hơn, chỉ cần sống đúng với mình hơn.

✨ Bạn không cần có tất cả, chỉ cần giữ những điều thật sự quan trọng.

Và biết đâu, những điều bạn tưởng đã “bỏ lỡ”…
lại là cách để bạn tìm thấy một phiên bản bình yên hơn của mình. 💙
— — — — — — — — — — — — —
☎️ THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email SPO VCP: [email protected]
Email CLB: [email protected]
SĐT: 0352007827 (Minh Uyên - Chủ tịch VinPsy)
Instagram: vinpsy.vn

10/04/2026

📱Đã bao giờ bạn lướt mạng xã hội và bắt gặp mọi người đang bận rộn với những buổi gặp gỡ, chuyến đi, hay thành tựu mới, trong khi mình chỉ đang yên vị một chỗ? Cảm giác bỗng lăn tăn xuất hiện: liệu mình có đang bỏ lỡ điều gì không…? Đó là một hiện tượng tâm lý phổ biến - FOMO, nỗi sợ bị trở thành “người ngoài cuộc” trong câu chuyện của người khác.

🌀FOMO (Fear of Missing Out) là trạng thái lo lắng rằng cuộc sống của những người xung quanh đang thú vị hơn mình, khiến ta liên tục cập nhật thông tin và khó cảm thấy hài lòng với lựa chọn hiện tại. Ngược lại, JOMO (Joy of Missing Out) là khi ta không còn khao khát “trở thành một phần” trong mọi thứ và cảm thấy an tâm với khoảng thời gian dành cho bản thân. Ví dụ, thay vì ép mình đi chơi dù đã mệt, bạn chọn ở nhà đọc sách mà vẫn thấy dễ chịu - đó chính là JOMO. ✨

🚀Hiện tượng này xuất phát từ nhu cầu so sánh xã hội - một cơ chế tâm lý giúp con người định vị bản thân trong tập thể. Mạng xã hội càng khuếch đại điều này bởi ta thường chỉ nhìn thấy những khoảnh khắc tích cực của người khác. Bên cạnh đó, nỗi sợ tụt lại phía sau hoặc áp lực phải luôn “năng suất” cũng khiến FOMO dễ xuất hiện, đặc biệt khi lịch trình của mọi người xung quanh dường như lúc nào cũng dày đặc.

💭Để chuyển từ FOMO sang JOMO, bạn có thể bắt đầu bằng việc nhận diện cảm xúc của mình: mình thật sự muốn tham gia hay chỉ sợ bỏ lỡ? Giới hạn thời gian lướt mạng xã hội, xác định ưu tiên cá nhân và cho phép bản thân nghỉ ngơi cũng là những bước nhỏ nhưng hiệu quả. Khi bạn tập trung vào trải nghiệm phù hợp với năng lượng của mình, cảm giác bình yên sẽ dần thay thế sự vội vàng.

👀Không ai có thể tham gia mọi câu chuyện đang xảy ra ngoài kia, và điều đó không làm cuộc sống của bạn kém ý nghĩa. Đôi khi, việc “bỏ lỡ” chính là cách để bạn giữ lại sự cân bằng và lắng nghe bản thân rõ hơn. Bình yên không nằm ở việc có mặt ở mọi nơi, mà ở việc cảm thấy đủ đầy với nơi mình đang đứng. 💕

— — — — — — — — — — — — —
☎️ THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email SPO VCP: [email protected]
Email CLB: [email protected]
SĐT: 0352007827 (Minh Uyên - Chủ tịch VinPsy)
Instagram: vinpsy.vn

03/04/2026

Verbal Invalidation - Bạo lực “vô hình” của ngôn từ.

🎈Cha mẹ thường có quan điểm độc lập với con cái, hay lo lắng và suy nghĩ xâu xa về cái “tương lai” mà tưởng chừng như vô cùng viển vông đối với trẻ con. Từ đó, họ tạo ra áp lực “vô hình” qua những lời gửi gắm trước khi ngủ như “Con phải đạt điểm cao nhất lớp cho mẹ” hay “Sau này lớn lên thành bác sĩ, luật sư, kỹ sư, … nghen con”.

🤔Vì là người lớn nên phụ huynh thường cho rằng mình sẽ hiểu rõ con mình nhất, bỏ ngoài tai những đam mê bay bổng của mình. Họ nhận xét, chỉ trích và phê bình các ý tưởng quá “điên rồ” hay “vô lý” mà con nít cho là tuyệt đỉnh… Cho đến khi, cái áp lực đó chồng chất lên đôi vai nặng trĩu của tuổi dậy thì, và như giọt nước tràn ly dâng trào thành những cuộc cãi vã mà cuối cùng thì người tổn thương tâm lý nặng nề nhất chính là bạn.

💥Một câu chuyện, nhiều cách nghĩ. Con người chúng ta khi được trao quyền ngôn luận tự do thường có bản tính khoe cái “tôi” để thể hiện sự hiểu biết và quyền lực. Trong tranh biện, không có “đúng” hoặc “sai” mà chỉ có người nói và cách nói.

💡Sẽ rất khó để thay đổi suy nghĩ của bố mẹ, nhưng bạn sẽ kiểm soát được ngôn từ của chính mình. Hãy cố gắng thấu hiểu cho những mảnh đời khác bạn, lan tỏa tích cực của riêng mình, đặt ranh giới với bố mẹ và hạn chế tiếp xúc với những điều tiêu cực trong các mối quan hệ hằng ngày.

💝Bạn đã quá mạnh mẽ rồi, phải cam chịu đựng từng lời miệt thị và coi thường để có quyền được “sống” theo cách mà mình cho là đặc biệt nhất. Dù có vấp ngã hay thất bại thì bạn vẫn đang lặn lội với khó khăn trong cuộc sống của chính mình. Hãy lạc quan lên nhé, vì thế giới còn vô số điều muôn màu đàn chờ đợi bạn đó!

— — — — — — — — — — — — —
☎️ THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email SPO VCP: [email protected]
Email CLB: [email protected]
SĐT: 0352007827 (Minh Uyên - Chủ tịch VinPsy)
Instagram: vinpsy.vn

31/03/2026

Chào các VinPsyers, đã bao giờ bạn "mắc kẹt" trong một trận lôi đình của cảm xúc, để rồi nhận lại một gáo nước lạnh: "Có thế thôi mà cũng khóc?" hay "Nhạy cảm vừa thôi, chuyện có gì đâu!"?

Đó chính là Emotional Invalidation (Phủ nhận cảm xúc), một dạng "bạo lực ngôn từ" âm thầm nhưng có sức công phá cực lớn đến sức khỏe tinh thần. Hôm nay, hãy cùng VinPsy "bóc tách" nó nhé!

1. Phủ nhận cảm xúc: Khi "ý tốt" hóa thành "thuốc độc"
Chúng ta thường phủ nhận cảm xúc của người khác dưới danh nghĩa lời khuyên tích cực. Nhưng thực chất, đó là hành động gạt bỏ, phán xét hoặc hạ thấp trải nghiệm của đối phương.
Câu cửa miệng: "Lạc quan lên", "Ít nhất thì bạn vẫn còn...", "Đừng làm quá lên thế".
Hậu quả: Nó khiến người nghe cảm thấy mình "bất thường", dẫn đến việc tự nghi ngờ bản thân (self-gaslighting) và dần đóng cửa trái tim vì cảm thấy không ai hiểu mình.

2. Tại sao chúng ta lại "vô tình" gây thương tổn?
Không phải ai nói những câu đó cũng là người xấu. Tâm lý học chỉ ra rằng:
Nỗi sợ "lây lan" nỗi buồn: Khi thấy bạn khóc, bộ não đối phương cũng cảm thấy khó chịu. Họ bảo bạn "thôi đi" thực chất là để bảo vệ chính họ khỏi sự buồn bã đang lây lan đó.
Cơn nghiện "giải quyết vấn đề": Nhiều người nhầm tưởng lắng nghe là phải đưa ra giải pháp. Khi thấy bất lực vì không biết giúp bạn hết thất tình hay hết áp lực học hành thế nào, họ chọn cách... phủ nhận luôn sự tồn tại của vấn đề đó cho nhanh.

3. "Validation" (Liều thuốc chữa lành từ VinPsy)
Thay vì trở thành một "thẩm phán" cảm xúc, hãy thử thực hành Sự công nhận:
Thay vì: "Nín đi, chuyện nhỏ mà."
Hãy nói: "Mình thấy bạn đang rất thất vọng, chuyện này thực sự khó khăn với bạn đúng không?"

Lời nhắn từ VinPsy: Không có cảm xúc nào là "sai" hay "vô lý". Mỗi giọt nước mắt đều có một câu chuyện đằng sau nó. Thay vì bảo nhau "đừng buồn", hãy cho phép nhau được buồn một cách tử tế.

Bạn đã từng là "nạn nhân" hay vô tình là "thủ phạm" của những câu nói này chưa? Đừng ngần ngại chia sẻ câu chuyện của mình dưới comment để tụi mình cùng thảo luận nhé! 👇

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address

Vinschool Central Park
Ho Chi Minh City