Hehe

Hehe

Share

Ừ, đúng rồi đó, page để học bài nhưng tui làm biếng học hehe

09/05/2025

Nay tự nhiên mình hứng lên xem lại Hồng Lâu Mộng một cách kĩ lưỡng, và ngay từ tập đầu (8p6 đến 8p30), mình đã cảm thấy có một sự nhân văn, buồn man mác, tiếc nuối, cùng một chút "dễ chịu", "vui vẻ". Đó là khi Chân Sĩ Ẩn cùng con gái đi xem người đóng giả tượng Phật, Chân Sĩ Ẩn đã cho con gái cầm đồng xu ném vào bát tiền của người đóng giả nhưng lại ném thụt, ông vẫn tiếp tục cho con gái ném cho tới khi tiền xu vào bát. Cuối cùng, khi đồng xu đã vào bát tiền, ông khen con gái mình và nhẹ nhàng đặt lại một thỏi bạc dưới chân tượng.

04/03/2025

Shadow in the mirror

07/07/2024

Ý là... Tớ đang đi thực tập, và hôm nay tớ LẠI hỏi những câu thiểu neng, ngu ngốk. Kiểu...

Trong note ghi sẵn nội dung nằm ở file abc, tớ đè file xyz ra làm xong hỏi lên nhóm "sao code em chạy khum được dẫy ạ" ...

Ok vấn đề là tớ nhắn nhầm group công ty có cả sếp lớn và 30p sau mới nhận ra, x2 sát thương 🥰

Chắc chắn chưa ai đọc được nội dung rồi he?

He...?

H....e????

11/06/2024

[KHI ĐÍCH NỮ LƯỜI BIẾNG BẮT ĐẦU THỨC TỈNH] [P4/4]
🌻Đề cử và Raw: ꧁༺Nguyệt hạ độc chước 月下獨酌༻꧂
🌻Tác giả: Giảo Thập Lục
🌻Tên truyện mình lấy từ nhà đề cử
--------------------------------------

10

Theo lời miêu tả của lão quản gia, sau khi ta mở quan tài nghiệm thi thể mẫu thân, cuối cùng ta đã xác định được vết thương chí mạng của người là cú đánh vào sau đầu.

Mười mấy năm trước, tên pháp y đã nhận tiền bịt miệng của Kỷ Hồ mà làm giả chứng cứ. Qua bao nhiêu sóng gió, vụ án mẫu thân trượt chân ngã xuống nước cuối cùng cũng được xét xử lại vào ngày kỵ của người.

Kỷ Hồ, với tư cách là đồng phạm, vốn dĩ phải bị nhốt vào thiên lao, nhưng do nhiều lão thần trong triều cầu xin, Hoàng Thượng chỉ giáng chức y.

Ngày có kết quả xét xử, ta đã ném một tờ giấy đoạn tuyệt vào mặt Kỷ Hồ. Hắn đứng trước mặt ta, dùng ánh mắt lạnh lùng đáng sợ nhìn ta. Sau một hồi lâu, đột nhiên hắn cười khẩy thành tiếng:

"Ngươi chờ đấy, đợi lão tử trở thành người trên người, xem ta sẽ giết ngươi thế nào!"

Ta hơi nheo mắt, cười đáp lại hắn:

"Nhưng ta nghĩ ngươi sẽ chết trước ta!"

Tối đó, Kỷ Hồ liền phát động phản loạn. Nhưng hắn không biết, ta và Lý Nghiễn Từ đã sớm đặt bẫy chờ hắn tự chui đầu vào lưới. Kỷ Hồ bất ngờ tạo phản, hoàng cung hoàn toàn không chuẩn bị. Khi hắn dẫn binh mã xông vào cửa cung, Hoàng Thượng mới khoác áo choàng, hoảng hốt từ tẩm cung bò dậy.

"Kỷ Hồ phản rồi, Kỷ Hồ dám phản!"

Không ai nghĩ rằng Kỷ Hồ, kẻ trông có vẻ thành thật, chính trực không ngờ lại phản. Cả hoàng cung rối loạn. Ngàn cân treo sợi tóc, Lý Nghiễn Từ dẫn năm vạn binh mã phá cửa xông vào:

"Kỷ Hồ, ngày chết của ngươi đã đến!"

Ta cưỡi chiến mã theo sau Lý Nghiễn Từ, Kỷ Hồ nhìn thấy viện binh khí thế hùng hổ, cả người run rẩy:

"Không thể nào, điều này không thể nào!"

Lý Nghiễn Từ giương cung nỏ, mũi tên nhọn chĩa thẳng vào tim Kỷ Hồ. Ta cong môi cười lạnh:

"Kỷ Hồ, thiện có thiện báo, ác có ác báo!"

"Ta đã nói, ngươi sẽ chết trước ta!"

Xoẹt một tiếng, một mũi tên lạnh lùng bắn thẳng vào tim Kỷ Hồ.

Sau khi Kỷ Hồ chết, cả nhà tướng phủ bị tru diệt, Kỷ Hiểu Nguyệt để chết được thể diện, đã chọn cách uống thuốc độc tự sát.

Ta vì sớm đã đoạn tuyệt quan hệ phụ thân con với Kỷ Hồ, lại trong lúc quan trọng cứu giá trước mặt vua, mà giữ được mạng.

11

Sau khi vụ hỗn loạn của phủ Thừa tướng đã tạm kết thúc, Lý Nghiễn Từ bỗng nhiên bày tỏ tâm ý với ta, muốn ta vào Đông Cung làm Thái Tử phi của chàng. Nhưng ta là con cháu tội thần, Hoàng Thượng không cho phép, Hoàng Hậu cũng không thuận, Thái Hậu tuy yêu mến ta nhưng cũng phải tuân thủ quy tắc.

Lý Nghiễn Từ tức giận đến tuyệt thực, chàng tự nhốt mình trong phòng, nhịn đói suốt ba ngày ba đêm, nhưng cũng chẳng thay đổi được gì. Ba ngày sau, Lý Nghiễn Từ kéo thân mình mệt mỏi tìm đến ta:

"Đường Đường, nếu không có nàng bên cạnh, làm Thái Tử chẳng có ý nghĩa gì cả."

Ta nhét lại cái túi giản dị của chàng vào tay chàng:

"Không, chàng phải làm Thái Tử. Tương lai, chàng còn phải làm Hoàng Thượng, làm vị Hoàng Thượng tốt nhất dưới gầm trời này."

Lúc chàng dạy ta bài vở, ta đã biết chàng là nhân tài hiếm có, tiền đồ sau này nhất định sẽ rạng rỡ. Ta và chàng tuy chỉ bên nhau ngắn ngủi một tháng, nhưng những gì chàng nghĩ, chàng làm đều vì dân chúng. Một minh quân như vậy, không nên vì tình mà lụy. Chàng đáng ra phải là con chim ưng bay lượn giữa chín tầng trời, không nên là con chim sẻ bị tình ái trói buộc.

"Nhưng nếu ta làm Hoàng Thượng, ta sẽ không vui vẻ."

"Chẳng lẽ nàng muốn ta đoạn tình tuyệt ái cả đời sao?"

Thấy ta không đáp lại tình cảm của chàng, Lý Nghiễn Từ bỗng có chút giận dữ. Mắt chàng hơi đỏ lên, gương mặt đầy vẻ uất ức. Nhìn chàng như vậy, dường như sắp khóc.

Ta lặng lẽ nhìn chàng, một hồi lâu, bỗng thở dài một tiếng. Thật không biết làm sao với chàng. Ta đưa tay nắm lấy đai lưng của chàng, kéo chàng sát lại trước mặt ta, kiễng chân nhẹ nhàng cắn lên đôi môi đỏ của chàng.

"Chàng đã bước đến chín mươi chín bước về phía ta, bước còn lại, để ta bước."

12

Hôm sau ta để lại thư rồi bỏ đi. Ta nói với Lý Nghiễn Từ rằng, hãy đợi ta một năm, một năm sau ta sẽ trở về gả cho chàng. Nghe nói sau khi đọc thư, Lý Nghiễn Từ đã lặng lẽ ngồi trong phủ của ta suốt một đêm, sáng hôm sau lại lên triều như thường lệ. Chàng không khóc không làm loạn, dường như tuyệt tình đến cực độ. Nhưng chỉ có ta biết, chàng luôn phái người đi khắp nơi tìm kiếm tin tức của ta.

Chàng không biết, ta hoàn toàn không ở Đại Thịnh, mà đang ở Bắc Nhung.

Sau khi Kỷ Hồ chết, ta mới biết rằng mẫu thân ta thực ra là công chúa Bắc Nhung mất tích từ lâu. Mười mấy năm trước, bà vì muốn tự do mà tự ý rời khỏi hoàng cung. Sau đó có tin đồn rằng, công chúa Bắc Nhung đã yêu một công tử tuấn tú của Đại Thịnh, cùng chàng định tình, còn sinh ra một đứa con.

Quốc quân Bắc Nhung biết chuyện thì nổi cơn thịnh nộ, muốn đưa mẫu thân ta trở về, nhưng mãi không thể tìm ra hành tung của công chúa. Chuyện Kỷ Hồ soán vị, con gái ruột mang binh cứu giá truyền rộn ràng khắp dân gian. Chuyện này đã kinh động đến quốc quân Bắc Nhung, cũng chính là ngoại công của ta. Sau khi điều tra, ông mới phát hiện mẫu thân của ta chính là đứa con gái quý báu mà ông tìm kiếm suốt mười mấy năm qua.

Vì vậy, ông cải trang vi hành đến Đại Thịnh, tìm được ta. Người đàn ông tóc trắng xóa nói với ta rằng, ông có thể cho ta một thân phận mới, một cuộc sống mới.

13

Lần nữa gặp lại Lý Nghiễn Từ, là tại triều đình Đại Thịnh. Khi ấy, chàng đã là tân hoàng đế của Đại Thịnh, vừa tiếp nhận trọng trách từ tay tiên đế. Còn ta là công chúa theo đoàn sứ thần Bắc Nhung đến chúc mừng, mục đích ta đến Đại Thịnh lần này là để hòa thân.

Một năm không gặp, người đàn ông từng dễ đỏ mặt ngày xưa đột nhiên mắt đỏ hoe. Chàng chậm rãi đứng dậy từ ngai rồng, vì quá đỗi kinh ngạc, cả người đều run rẩy:

"Nàng… nàng còn nỡ trở về sao?"

Chàng nghiến chặt răng, trong mắt có những cảm xúc không nói nên lời, không rõ là đang dỗi hay đang simp nữa?

Ta ngẩng đầu cười ngạo nghễ:

"Lý Nghiễn Từ, ta đến để gả cho chàng đây!"

-------------☘️KẾT THÚC☘️-------------

11/06/2024

[KHI ĐÍCH NỮ LƯỜI BIẾNG BẮT ĐẦU THỨC TỈNH] [P3]
🌻Đề cử và Raw: ꧁༺Nguyệt hạ độc chước 月下獨酌༻꧂
🌻Tác giả: Giảo Thập Lục
🌻Tên truyện mình lấy từ nhà đề cử
--------------------------------------

7

Thời gian đến kỳ thi càng ngày càng gần, để cho Kỷ Hiểu Nguyệt giành được ngôi đầu, Giang Nhược Hoa yêu cầu càng ngày càng cao đối với nàng.

Ta đã nhiều lần nhìn thấy Giang Nhược Hoa cầm roi mây đánh vào tay Kỷ Hiểu Nguyệt chỉ vì nàng ta đọc sai một câu thơ. Kỷ Hiểu Nguyệt vì áp lực quá lớn mà chọn cách ăn uống vô độ, trong vòng một tháng đã tăng mười cân. Giang Nhược Hoa vì muốn nàng giữ dáng để khi gặp Thái Tử để lại ấn tượng tốt, nên không cho nàng ta ăn cơm.

“Từ nay về sau mỗi ngày ngươi chỉ được ăn một bữa, mỗi bữa chỉ được uống một bát canh.”

“Ngươi bây giờ đã mập thế này, nếu còn mập thêm, sao chịu nổi?”

Kỷ Hiểu Nguyệt trong lòng bất mãn, nhưng không dám phản kháng. Một hôm, ta từ quán rượu trở về, mang theo một con gà nướng nóng hổi. Ta muốn giấu con gà trong phòng, để khi đêm khuya học thuộc thơ có thể ăn khuya. Không ngờ lại bị Kỷ Hiểu Nguyệt phát hiện.

Nàng ta giận dữ cướp lấy con gà nướng từ tay ta, không nói một lời xé một cái đùi gà nhét vào miệng:

“Cớ sao ngươi có thể ăn, mà ta lại không được ăn?”

“Ta cũng là con gái của Thừa tướng, tại sao ta lại phải chịu khổ thế này?”

Nàng ta vừa nói dứt lời, Giang Nhược Hoa đã cầm roi mây đánh mạnh vào đùi nàng:

“Tiểu Nguyệt, lời của mẫu thân ngươi coi như gió thoảng bên tai sao?”

“Ngươi đã mập như thế này, còn dám ăn đùi gà.”

“Ngươi điên rồi sao!”

Nói rồi bà ta giật lấy con gà, nhét lại vào tay ta:

“Đường Đường, muội muội không hiểu chuyện, đây là con gà con mang về từ quán rượu sao?”

“Con mang về phòng ăn, đừng để muội muội thấy.”

“Nếu không đủ, lát nữa để phòng bếp mang thêm một đĩa bánh cho con.”

Kỷ Hiểu Nguyệt nghe thấy lời này, mắt đỏ hoe, nàng ta giận dữ túm lấy mớ tóc lưa thưa trên đầu mình, khóc nức nở:

“Cớ sao?”

“Cớ sao nàng ta không phải học thuộc bài, không phải viết chữ, lại có thể ăn ngon uống tốt, còn ta lại phải chịu khổ thế này?”

Mẫu thân một tay kéo cổ tay Kỷ Hiểu Nguyệt, lôi nàng về tiểu viện của mình:

“Mẫu thân sao có thể hại con?”

“Con nghe lời đi, luyện đàn thêm một canh giờ, chúng ta sẽ ăn cơm.”

“Tối nay cho con thêm một bát cháo, con sẽ không đói.”

Ta nhìn mặt Kỷ Hiểu Nguyệt xanh xám, chỉ cảm thấy nàng ta thật đáng thương. Nhưng ta không ngờ, Kỷ Hiểu Nguyệt lại ghi hận ta vì chuyện này.

Đêm đó, Kỷ Hiểu Nguyệt mua chuộc người gác cổng, đưa một tên ăn mày thối từ ngôi miếu hoang ngoài thành vào hậu viện. Nàng ta lén lút thổi mê hương vào phòng ta, may mà khi đó ta đang ôm sách học thuộc thơ, nhận thấy điều không ổn, lập tức dùng khăn che miệng mũi, chạy ra ngoài từ cửa sổ.

Kỷ Hiểu Nguyệt đẩy tên ăn mày thối vào phòng ta, mưu đồ để hắn làm nhục ta. Nàng ta thấy tên ăn mày đóng cửa, liền vội vàng chạy ra sân trước gọi người, muốn tạo hiện trường bắt gian. Nhưng nàng ta không biết, ta đã sớm cho thị nữ bên cạnh đến nha môn báo án.

Vì vậy khi Kỷ Hiểu Nguyệt dẫn Giang Nhược Hoa và Thừa tướng phụ thân - Kỷ Hồ đến viện của ta, nha môn đã kéo đến đông đủ.

Kỷ Hiểu Nguyệt thấy nha môn, vẫn đầy miệng nói dối, lý lẽ hùng hồn:

“Vừa rồi ta thấy một tên ăn mày lẻn vào phòng của tỷ tỷ, không biết tỷ tỷ có gặp nguy hiểm gì không. Cầu xin các vị nhanh chóng phá cửa, để tránh tên ăn mày làm hại tỷ tỷ của ta.”

Nghĩ rằng như vậy có thể làm lớn chuyện, nhưng không ngờ tên ăn mày trong phòng đã bị ta trói gô lại.

Tên ăn mày bị kéo ra khỏi phòng. Hắn thấy nha môn đầy sân mặt mày hung ác, lập tức quỳ xuống, run rẩy thú nhận:

“Quan gia, không phải ta làm, ta không định làm nhục tiểu thư.”

“Là Tiểu Nguyệt cô nương bảo ta vào diễn một màn kịch, nàng nói chỉ cần ta giúp nàng hủy hoại danh tiếng của tiểu thư, nàng ta sẽ cho ta một khoản bạc, để ta không lo cơm áo.”

“Tiểu nhân thật sự chưa làm gì, ta dám thề độc.”

Kỷ Hiểu Nguyệt nghe thấy lời này, mặt tái nhợt, vội vàng nắm lấy tay áo Kỷ Hồ:

“Phụ thân, người nghe ta nói, không phải như vậy.”

“Ta bị oan, nhất định là Kỳ Nhược Đường muốn hãm hại ta.”

Nhưng ta đã gọi nha môn đến, tức là đã chuẩn bị đầy đủ, làm sao có thể để nàng ta dễ dàng thoát tội?

Đêm đó nha môn thuận lợi tìm thấy mê dược trong phòng Kỷ Hiểu Nguyệt và trâm vàng nàng dùng để hối lộ tên ăn mày.

Nhìn chứng cứ từng cái từng cái được bày ra, sắc mặt Kỷ Hiểu Nguyệt dần dần trắng bệch.

Ngay sau đó, một tiếng bạt tai vang dội khắp sân.

Giang Nhược Hoa giơ tay, đánh mạnh vào mặt Kỷ Hiểu Nguyệt:

“Mẫu thân đã dạy ngươi thế nào? Mẫu thân từ nhỏ đã bảo ngươi tôn trọng trưởng bối, kính yêu tỷ tỷ của ngươi.”

“Ngươi lại làm ra chuyện mất hết nhân tính như vậy.”

Giang Nhược Hoa ép đầu Kỷ Hiểu Nguyệt, bắt nàng quỳ gối trước ta, bắt nàng xin lỗi ta, làm ra vẻ hiền thê lương mẫu.

Ta biết bà ta làm như vậy, chẳng qua là muốn ta tha cho Kỷ Hiểu Nguyệt một con đường sống.

Quả nhiên chưa đợi ta lên tiếng, Giang Nhược Hoa đã cầm tay ta, rưng rưng nước mắt hỏi:

“Đường Đường, muội muội đã quỳ xuống xin lỗi con, xin con tha thứ cho nó đi.”

“Chúng ta chuyện lớn hóa nhỏ, đừng báo lên quan phủ nữa được không?”

Ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cầu xin của Giang Nhược Hoa, trầm mặc một lúc, rồi chậm rãi gật đầu:

“Mẫu thân, ngài nói gì vậy? Dù sao nàng cũng là muội muội của ta.”

“Muội muội chẳng qua nghịch ngợm một chút, ta đương nhiên sẽ không so đo.”

“Bây giờ trời cũng đã khuya, chúng ta để nha môn sớm trở về nghỉ ngơi đi.”

Lời vừa dứt, nha môn đứng bên cạnh đều nhìn ta với ánh mắt khen ngợi:

“Nghe đồn đại tiểu thư nhà họ Kỷ chỉ có nhan sắc, chẳng có gì, tính tình kỳ quái lại không gần gũi.”

“Nhưng bây giờ xem ra, nàng không chỉ xinh đẹp như hoa, thông minh hơn người, còn đặc biệt thông tình đạt lý.”

“Xem ra tin đồn sai lệch rồi.”

Những lời này từng chữ từng chữ lọt vào tai Giang Nhược Hoa, khuôn mặt vốn âm u của bà ta, càng thêm đáng sợ.

Kỷ Hiểu Nguyệt làm ra chuyện này, lại bị nha môn bắt quả tang, điều này ảnh hưởng đến việc nhập cung của nàng ta. Giang Nhược Hoa vì muốn che giấu chuyện này cho Kỷ Hiểu Nguyệt, đã tốn không ít bạc.

Đêm đó ta đứng ngoài viện của Kỷ Hiểu Nguyệt, nhìn thấy mẫu thân con họ xảy ra trận cãi vã kịch liệt nhất từ trước đến nay.

“Vì sao con không nghe lời mẫu thân?”

“Nếu con tối nay thành công thì không nói, nhưng con lại thất bại.”

“Gậy ông đập lưng ông, ta đã sớm nói, con yên tâm chuẩn bị thi đấu đi, những việc khác mẫu thân tự nhiên sẽ làm giúp con.”

Ta thấy Kỷ Hiểu Nguyệt túm lấy tóc mình, đập đầu vào tường.

Trán đã rỉ máu loang lổ, nàng ta vẫn không chịu dừng lại:

“Nhưng con cảm thấy như vậy quá đau khổ.”

“Ta không muốn nhập cung, ta một chút cũng không muốn nhập cung.”

Ngay sau đó, Giang Nhược Hoa giơ tay, đánh mạnh vào mặt nàng ta một cái:

“Con câm miệng cho ta.”

“Mẫu thân để con nhập cung là vì muốn tốt cho con, chỉ có nhập cung con mới có thể trở thành người trên người.”

“Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể giẫm lên Kỳ Nhược Đường, để nàng mãi mãi phải ngưỡng mộ chúng ta.”

8

Sau ngày đó, Kỷ Hiểu Nguyệt khôi phục lại bình thường, nàng ta như mọi ngày dậy sớm thức khuya, rất chăm chỉ. Còn ta cũng như thường lệ, tan học là đến quán rượu. Cuộc thi sắp tới, Phong Nguyệt tiên sinh gọi ta đến trước mặt, muốn kiểm tra ta một chút. Ta có chút căng thẳng. A Từ đứng bên cạnh mang đến cho ta một tách trà nóng, tiện thể đưa một đĩa bánh ngọt:

“Không cần lo lắng, nếu ngươi vượt qua bài kiểm tra nhỏ của Phong Nguyệt tiên sinh, vào top ba trong cuộc thi sẽ không khó đâu.”

Bài kiểm tra hôm đó kéo dài hai canh giờ. Kết thúc bài kiểm tra, Phong Nguyệt tiên sinh giơ ngón cái lên khen ngợi ta:

“Ngươi quả thật không hổ là con gái của Uyển Khanh. Ngươi đúng là có phong thái của mẫu thân ngươi năm xưa.”

A Từ đứng bên cạnh nghe vậy, không nhịn được cười:

“Nói như vậy, ta làm thầy cũng coi như đạt yêu cầu.”

Ta mỉm cười với A Từ, trang trọng hành lễ với hắn:

“Phải, Đường Đường cảm tạ thầy đã dạy bảo.”

A Từ hơi khựng lại, quay đầu thì thầm:

“Ai muốn làm thầy ngươi chứ?”

“Ừm?”

Ta nghiêng đầu, hơi bối rối nhìn hắn. A Từ đỏ mặt, quay người bỏ đi. Sau bài kiểm tra nhỏ, ta tăng thêm tự tin. Vào ngày thi, ta vững vàng tiến vào top ba. Cuộc thi giành giải nhất cuối cùng là thi cờ. Ba người đứng đầu lần lượt vào phòng thi, đấu cờ với cùng một giám khảo, dựa vào số quân cờ của mình trên bàn cờ để quyết định xếp hạng.

Hai thí sinh trước đi vào không được một khắc đã ủ rũ bước ra:

“Cờ của Thái Tử điện hạ cao siêu quá. Ta gần như thắng hắn, không ngờ lại bị hắn phản công.”

Nghe họ nói vậy, lòng ta chùng xuống. Nhưng ta không ngờ, khi đẩy cửa vào, người ngồi đối diện ta lại là người đàn ông mà ta gặp hàng ngày. Nhìn khuôn mặt quen thuộc của A Từ, đầu óc ta trống rỗng. A Từ, A Từ, sao ta lại quên, đương kim Thái Tử tên là Lý Nghiễn Từ. Trước đây khi ở cùng Ân Tường, những hành động kỳ quái của hắn cũng đã được giải thích rõ ràng.

Ân Tường vốn là con trai của An Định Hầu, được sủng ái, hoàn toàn không cần phải khiêm nhường trước một tiểu thư như ta, nhưng hắn lại rất lễ độ với ta. Mỗi khi ta đến quán rượu, hắn gần như ngày nào cũng ở đó để làm bình phong cho ta. Ta nghiến chặt răng, cầm một quân cờ trắng, đặt xuống trước:

“Điện hạ giấu thật sâu nha…”

Lý Nghiễn Từ liếm môi, hơi bối rối:

“Ngươi… ngươi giận à?”

“Thực ra ta cũng không lừa ngươi, ta thực sự là đệ tử của Phong Nguyệt tiên sinh.”

Ta cùng Lý Nghiễn Từ đấu cờ suốt một canh giờ. Trong lúc đó, ta mới biết Phong Nguyệt tiên sinh chính là Thái phó, nhưng ông không bị danh lợi cám dỗ, không thích chốn cung đình, nên Thái Tử muốn hỏi ông vấn đề gì đều phải ra ngoài tìm. Ân Tường luôn biết thân phận của Lý Nghiễn Từ, hắn đến quán rượu cũng là do Lý Nghiễn Từ ra lệnh.

Sau đó, ta và Lý Nghiễn Từ hòa nhau. Ta cuối cùng trở thành quán quân của cuộc thi. Khi công bố kết quả, Thái Hậu đích thân đến đại điện. Bà ngồi trên cao, nói chuyện với ta rất hòa ái:

“Nghe Thái Tử nói, ngươi là quán quân cuộc thi lần này. Ngươi nói cho ta nghe, tại sao ngươi muốn vào Thánh Triết Thư Viện?”

Ta quỳ xuống đất, cúi đầu ba lần:

“Thái Hậu nương nương, dân nữ muốn vào Hình Bộ làm trưởng quan, muốn điều tra rõ chân tướng mẫu thân dân nữ ngã xuống nước, báo thù cho bà.”

Thái Hậu biết chuyện, rất cảm động. Cuối cùng bà đồng ý cho ta vào Thánh Triết Thư Viện, còn ban cho ta danh hiệu Ôn Nghiên Quận chúa, thậm chí ban cho ta một phủ đệ ở kinh thành làm Quận chúa phủ.

Ta mang thánh chỉ của Thái Hậu trở về Thừa tướng phủ để chuyển nhà, nhưng lại gặp Kỷ Hiểu Nguyệt vừa rời khỏi hiện trường cuộc thi, nàng ta chặn ta trong ngõ với vẻ mặt hung ác:

“Kỳ Nhược Đường, ta không ngờ ngươi lại thâm hiểm như vậy. Ngươi giả vờ yếu đuối để lừa chúng ta, thật quá tài giỏi. Ta và mẫu thân đều bị ngươi lừa, quay vòng vòng.”

Nhìn dáng vẻ điên cuồng của nàng ta, ta lạnh lùng cười:

“Bị người ta lừa cảm giác thế nào? Khi phát hiện ngươi và mẫu thân ngươi tính kế ta, ta cũng cảm thấy như vậy.”

“May mắn ông trời có mắt, bây giờ ta đã là Quận chúa, nhị tiểu thư họ Kỷ gặp ta sao không quỳ?”

Kỷ Hiểu Nguyệt nhìn ta, khuôn mặt tinh xảo đầy vẻ hung ác, mắt nàng ta tràn ngập hận thù, khóe miệng cũng run rẩy vì giận dữ:

“Tại sao? Tại sao tất cả những điều tốt đẹp đều đến với ngươi? Ngươi chết đi, chết đi.”

Nàng ta lao tới, muốn cướp thánh chỉ trong tay ta, muốn xé nát nó. Ta khẽ né người, Kỷ Hiểu Nguyệt mất thăng bằng, ngã vào thùng cám trong ngõ, ngất đi. Toàn thân nàng ta dính đầy cám, nhớp nháp và hôi hám, cực kỳ ghê tởm. Ta ra lệnh cho thị vệ mang nàng ta đang ngất trở lại Thừa tướng phủ. Các hạ nhân thấy Kỷ Hiểu Nguyệt bị vứt xuống đất như vậy, đều hoảng sợ, vội vàng đến xem xét. Ta thì tự vào phòng thu dọn đồ đạc. Khi ta chuẩn bị rời đi, Giang Nhược Hoa dẫn gia đinh đến, giận dữ đến gần. Bà ta đi đến trước mặt ta, giơ tay tát mạnh vào mặt ta:

“Kỳ Nhược Đường, ta không ngờ ngươi lại giấu đuôi kỹ như vậy. Ngươi dám làm như vậy với Tiểu Nguyệt, ta sẽ không tha cho ngươi.”

Đôi mắt dài hẹp của bà ta nheo lại, lộ ra sát khí lạnh lùng. Tai ta ù lên. Một bên má nhanh chóng sưng lên vì cái tát đó. Ta dùng lưỡi liếm máu rỉ ra từ khóe miệng, lạnh lùng nhìn Giang Nhược Hoa, cười:

“Mẫu thân yêu quý của ta, khẩu Phật tâm xà, không phải đều là mẫu thân dạy ta sao? Sao? Đến lượt mình thì biết đau à?”

Nghe vậy, Giang Nhược Hoa tức giận không nói nên lời, bà ta nắm chặt tay áo, nghiến răng:

“Nếu biết có ngày hôm nay, lúc đầu ta nên bóp chết ngươi.”

Ta từ từ tiến lên, vuốt lọn tóc rối trước trán bà ta ra sau tai:

“Trên đời này không có chuyện biết trước, cũng không có thuốc hối hận. Giang Nhược Hoa, giết người phải đền mạng, báo ứng của ngươi sắp đến rồi.”

9

Vì rớt khỏi bảng xếp hạng, Kỷ Hiểu Nguyệt phát tiết ở phủ Thừa tướng. Sau khi tỉnh lại, Kỷ Hiểu Nguyệt dường như trở thành một người khác, chỉ cần không vừa ý một chút là liền đánh nhau với Giang Nhược Hoa. Ta chuyển đến phủ Quận chúa chưa đầy ba ngày, đã nghe người hầu trong phủ báo cáo rằng Kỷ Hiểu Nguyệt trong lúc cãi nhau với Giang Nhược Hoa, đã lỡ tay đẩy bà ta xuống ao sen. Giang Nhược Hoa bị thương ở chân, mấy ngày này chỉ có thể nằm trên giường.

Ta ngồi trước bàn sách, xem cuốn sổ tay nhập học mà Thánh Triết Thư Viện gửi tới, khẽ mỉm cười, cảm thấy vô cùng thoải mái. Ngày nhập học, người phụ thân Thừa tướng từ trước tới giờ không bao giờ quan tâm đến việc học của ta lại đến tiễn. Ta có chút nghi hoặc, cho đến khi ông dẫn ta vào phòng, đưa cho ta một gói thuốc bột:

"Đường Đường, trước đây phụ thân luôn đặt hy vọng vào muội muội con, nhưng giờ xem ra, con có triển vọng hơn muội con nhiều. Phụ thân biết Thái Tử điện hạ có cảm tình với con, chỉ cần con bỏ một chút bột thuốc này vào chén trà của hắn, đến lúc đó sự việc đã rồi, còn sợ không giữ được lòng hắn sao? Khi đó, con trở thành Thái Tử phi, mặt mũi của phụ thân cũng rạng rỡ."

Ta nhíu mày, trực giác cho thấy có điều gì đó không đúng. Nhưng ta vẫn bình tĩnh thu gói thuốc bột vào tay áo:

"Phụ thân thật là hiểu tâm ý của con gái. Con gái hết lòng cảm ơn."

Ngày hôm sau, ta đem gói thuốc bột đưa cho Lý Nghiễn Từ, hắn mở ra ngửi một chút, lập tức đỏ mặt:

"Thừa tướng đại nhân thật là… hiểu đàn ông…"

Ta và Lý Nghiễn Từ cùng nhau điều tra, mới phát hiện Kỷ Hồ bề ngoài là một vị Thừa tướng chân chính, nhưng thực chất đã âm thầm nuôi mấy vạn binh lính ngoài thành, ý đồ phản nghịch. Giang Nhược Hoa luôn để Kỷ Hiểu Nguyệt tiếp cận Thái Tử điện hạ, thực ra là theo chỉ thị của Kỷ Hồ. Họ muốn thông qua Kỷ Hiểu Nguyệt khống chế Thái Tử, từ đó kiểm soát toàn bộ Đại Thịnh triều.

Đáng tiếc Kỷ Hiểu Nguyệt không được việc, không thể vào được Thánh Triết Thư Viện. Còn ta, người luôn bị họ coi thường, lại một lần giành quán quân. Vì vậy, ông ta giờ đây đặt hy vọng vào ta, mong ta cùng ông ta phối hợp bên trong và bên ngoài để ép buộc Lý Nghiễn Từ. Ta quyết định dùng kế hoạch của ông ta để phản lại.

Sau ngày đó, ta thường xuyên xuất hiện ở phủ Thừa tướng, thỉnh thoảng báo cáo hành tung của Lý Nghiễn Từ cho Kỷ Hồ. Kỷ Hồ thấy vậy, ngày càng đối xử tốt với ta, thậm chí khi ta xung đột với Giang Nhược Hoa và Kỷ Hiểu Nguyệt, ông ta hiếm khi không đứng về phía ta. Giang Nhược Hoa tức giận đến mức phải nằm trên giường, không thể dậy nổi. Kỷ Hiểu Nguyệt không còn bị Giang Nhược Hoa kiềm chế, cũng không còn bị gò bó bởi cuộc thi, trong một đêm bắt đầu buông thả bản thân. Nàng ta không chỉ tiêu xài hoang phí, thường xuyên ra ngoài mua rượu, thậm chí sau khi kết bạn với Thanh Dật công chúa, thường xuyên cùng nàng ta lui tới những nơi hoa lệ. Toàn bộ kinh thành đều biết Thanh Dật công chúa kiêu căng và d âm đãng, trong phủ có tới hai mươi mốt người tình, bên ngoài còn nuôi mấy người nữa. Kỷ Hiểu Nguyệt và nàng ta qua lại chưa đầy nửa tháng đã học theo thói không về nhà vào ban đêm.

Sau khi ta vào Thánh Triết Thư Viện, vì thành tích xuất sắc, ta được cử đi học tại Hình Bộ. Một ngày nọ, khi ta cùng quan sai của Hình Bộ điều tra việc buôn bán năm loại ma túy đá bất hợp pháp ở kinh thành, bất ngờ phát hiện Kỷ Hiểu Nguyệt đang ở cùng ba người đàn ông. Khi chúng ta mở cửa xông vào, nàng ta quần áo xộc xệch, tóc tai rối bù, đang vui vẻ chơi đùa cùng những người đàn ông đó. Để giữ thể diện cho Kỷ Hồ, quan sai trực tiếp áp giải nàng ta về phủ Thừa tướng. Kỷ Hồ biết chuyện, liền rút kiếm trong phòng muốn kết liễu Kỷ Hiểu Nguyệt. Giang Nhược Hoa kéo đôi chân tàn tật của mình chạy đến:

“Con bé còn nhỏ, chẳng qua là bị người khác xúi giục, không phải lỗi của nó. Nếu muốn lấy mạng Tiểu Nguyệt, thì hãy lấy mạng của ta trước đi.”

Kỷ Hồ và Giang Nhược Hoa cãi nhau trong thư phòng về việc xử lý Kỷ Hiểu Nguyệt. Sau đó, Giang Nhược Hoa đột nhiên im lặng. Kỷ Hồ thở hổn hển bước ra khỏi thư phòng, đưa một ít tiền bạc cho quan sai, nói rằng ông ta sẽ tự xử lý Kỷ Hiểu Nguyệt. Ta nhìn thấy vết đỏ mờ trên cổ Kỷ Hồ, đó rõ ràng là vết cào của móng tay phụ nữ, ta liền biết sự việc không đơn giản. Sau khi quan sai rời đi, Kỷ Hồ vội vàng đuổi Kỷ Hiểu Nguyệt vào phòng:

“Ngươi ở trong viện của mình suy nghĩ lại một tháng, không được ra ngoài.”

Ta cảm thấy có điều gì đó mờ ám, liền canh chừng ở cửa sau của phủ Thừa tướng. Quả nhiên vào nửa đêm, ta bắt gặp quản gia đang vội vàng đi ra. Quản gia mang theo một thi thể trên vai, định vứt ở bãi tha ma rồi rời đi, nhưng bị ta bắt gặp tại trận.

“Đại tiểu thư, chuyện này thật sự không liên quan đến ta, là lão gia bảo ta làm như vậy.”

Quản gia quỳ xuống, cúi đầu ba cái, dưới sự chất vấn của ta, cuối cùng ông ta nói ra sự thật. Kỷ Hồ và Giang Nhược Hoa cãi nhau, Giang Nhược Hoa đe dọa Kỷ Hồ rằng nếu ông ta dám xử lý Kỷ Hiểu Nguyệt, bà ta sẽ công khai chuyện ông ta mưu phản. Kỷ Hồ tức giận, vô tình bóp chết Giang Nhược Hoa. Quản gia lúc đó đang canh gác ở thư phòng, là nhân chứng duy nhất.

Ta nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của quản gia, không nhịn được nhắc nhở:

“Ông có tin không? Nếu đêm nay ông trở về, sẽ là ngày chết của ông?”

Quản gia vì muốn bảo toàn tính mạng, quyết định hợp tác với ta, vạch trần âm mưu của Kỷ Hồ. Chỉ trong hai ngày, ta đã có được nhiều manh mối từ quản gia. Quan trọng nhất, ông ta còn là nhân chứng trong vụ mẫu thân ta ngã xuống nước năm xưa.

Mười một năm trước, khi mẫu thân ta ra ngoài, quản gia tình cờ cũng ra ngoài mua đồ. Ông ta nghe từ miệng mẫu thân ta rằng phụ thân ta đã bí mật mời bà đến bờ sông hộ thành để mua bánh ngọt mới ra lò. Nhưng khi ông ta mua xong đồ và quay về phủ, lại bất ngờ thấy Giang Nhược Hoa đánh ngất mẫu thân ta rồi đẩy xuống sông. Vì để bảo toàn tính mạng, ông ta không dám nói ra chuyện này, những năm qua sống trong đau khổ.

Để chuộc tội, ông ta quyết định làm nhân chứng trong vụ án này.

11/06/2024

[KHI ĐÍCH NỮ LƯỜI BIẾNG BẮT ĐẦU THỨC TỈNH] [P2]
🌻Đề cử và Raw: ꧁༺Nguyệt hạ độc chước 月下獨酌༻꧂
🌻Tác giả: Giảo Thập Lục
🌻Tên truyện mình lấy từ nhà đề cử
--------------------------------------

4

Ngày hôm sau, ta và Kỷ Hiểu Nguyệt cùng xuất hiện tại phòng học đàn, nàng ta ngạc nhiên:

"Tỷ tỷ, sao hôm nay tỷ đến sớm vậy? Thường thì giờ này tỷ còn đang ngủ mà."

Ta cười với nàng ta, ngáp vài cái:

"Phía ngoài phủ Thừa tướng có mấy con mèo hoang, chúng làm ồn khiến ta tỉnh giấc."

"Ta không ngủ được, nên dậy sớm một chút đến đây."

Kỷ Hiểu Nguyệt nghe xong rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Nàng ta không biết, khiến ta không ngủ được, hoàn toàn không phải là mèo hoang.

Đêm qua ta đứng ở góc tường nghe mẫu thân Giang Nhược Hoa dặn dò Kỷ Hiểu Nguyệt:

"Thời gian này con đừng bận tâm bất cứ điều gì, tập trung ôn tập."

"Con nhất định phải giành giải nhất trong cuộc thi Văn Quý tháng tới. Ba người đứng đầu cuộc thi sẽ được miễn thi vào Thánh Triết Viện, học cùng với Thái Tử đương triều."

"Người ta nói gần quan được ban lộc, nếu con có thể cùng Thái Tử điện hạ vào ra, nhờ những chiêu thức mẫu thân đã dạy, con còn sợ không có được một nam nhân sao?"

Giang Nhược Hoa muốn Kỷ Hiểu Nguyệt vào Thánh Triết Viện, ta tuyệt đối không để họ toại nguyện. Còn một tháng nữa mới đến cuộc thi Văn Quý, ta vẫn còn cơ hội.

Trong giờ học đàn cổ cầm, ta đặc biệt chăm chú, không những không trốn học như mọi khi, mà còn chủ động thỉnh giáo thầy dạy đàn về bản nhạc.

Trong buổi kiểm tra nhỏ sau giờ học, ta thành công diễn tấu bản nhạc mà thầy giáo đã dạy, còn có chút thay đổi nhỏ, khiến bản nhạc nghe càng thêm lưu loát.

Khi một khúc kết thúc, trong đôi mắt sâu thẳm của thầy giáo lóe lên ánh sáng:

"Thật tuyệt vời, thật sự rất tuyệt vời."

"Khúc nhạc này ta đã nghiên cứu một thời gian, vẫn chưa xử lý tốt những chi tiết này, xin hỏi tiểu thư Nhược Đường làm sao nghĩ ra được?"

Ta cúi đầu, e thẹn cười:

"Thầy quá khen, ta chỉ tùy ý sửa đổi một chút."

"Ngày trước khi đi nghe khúc ở trà quán, nhạc công ở đó đã diễn tấu khúc nhạc tương tự, ta nghe qua một lần liền nhớ."

Thầy giáo nhìn bản nhạc trước mặt ta, lắc đầu:

"Người thường làm sao có thể chỉ nghe một lần đã nhớ nhịp điệu của khúc nhạc?"

"Huống hồ vừa rồi nhìn cách ngươi diễn tấu, có thể nói là vô cùng chuẩn xác."

"Điều này rõ ràng ngươi có thiên phú."

"Nếu tiểu thư Nhược Đường có thể dành nhiều tâm tư hơn cho đàn cổ cầm, sau này nhất định sẽ có thành tựu trong lĩnh vực này."

Trong phòng đàn ngoài Kỷ Hiểu Nguyệt còn có các tiểu thư quý tộc khác cùng học đàn. Họ nghe thấy lời thầy giáo, đều vô cùng kinh ngạc:

"Các người nghe thấy chưa? Thầy giáo lại khen Kỷ Nhược Đường có thiên phú?"

"Ở kinh thành ai mà không biết Kỷ Nhược Đường chỉ có sắc đẹp, vô dụng như một cái bọc cỏ?"

"Chẳng lẽ nàng ta trước giờ đều giả vờ ngu ngốc, che giấu thực lực thực sự của mình?"

Ta lặng lẽ nghe những lời đó, không phản bác. Ta có thể hiểu sự kinh ngạc của họ, bởi thầy dạy đàn cổ cầm của chúng ta không phải người bình thường.

Thầy giáo của ta tên là Chúc Cầm, từng là bạn đàn của Thái Tử đương triều, trong lĩnh vực đàn cổ cầm, không ai sánh kịp, được gọi là đại thánh tiên cầm cũng không quá.

Nhớ lại khi trước Kỷ Hiểu Nguyệt vì muốn được Chúc Cầm khen ngợi, đã tự nhốt mình trong phòng khổ luyện suốt nửa tháng.

Giờ đây ta chỉ tùy ý sửa đổi một chút bản nhạc, liền được Chúc Cầm khen ngợi có thiên phú trong đàn cổ cầm, sắc mặt Kỷ Hiểu Nguyệt từ sáng đã chuyển sang đen như đít nồi.

"Nàng ta có gì tài giỏi?"

"Ta thấy nàng ta chỉ là may mắn thôi."

"Ai cũng biết học đàn cổ cầm cần phải kiên trì, như Kỷ Nhược Đường kiểu ba ngày đánh cá hai ngày phơi nắng, làm sao thành đại sự được?"

Kỷ Hiểu Nguyệt không hề che giấu sự khinh thường đối với ta. Ta khẽ cười, chỉ lặng lẽ ghi nhớ bản nhạc.

5

Sau giờ học, ta tìm Chúc Cầm, thỉnh cầu được tham gia cuộc thi Văn Quý vào tháng sau. Dù là thầy dạy đàn, nhưng ông cũng tham gia vào công tác chuẩn bị cho cuộc thi Văn Quý. Ta nhớ rằng vài ngày trước, Kỷ Hiểu Nguyệt đã đăng ký ở chỗ Chúc Cầm.

Chúc Cầm hơi ngạc nhiên, rồi nở một nụ cười ôn hòa:

"Nhược Đường tiểu thư, những năm trước không phải cô đều không hứng thú với những cuộc thi này sao? Sao hôm nay lại như biến thành người khác vậy?"

Ta ngượng ngùng vén trán, cười đáp:

"Trước đây là do học trò không hiểu chuyện, bây giờ học trò muốn cố gắng hơn."

Ông gật đầu, lấy cuốn sổ nhỏ trên bàn, ghi tên ta vào sau tên của Kỷ Hiểu Nguyệt:

"Vậy ta sẽ chờ xem kết quả. Muốn đoạt giải nhất cuộc thi Văn Quý không phải dễ dàng, ta đã đăng ký cho ngươi rồi thì người phải chuẩn bị thật tốt."

Ông viết xong tên, liền lấy từ túi bên cạnh ra một tấm thẻ gỗ có ký hiệu văn tự, đưa cho ta:

"Tấm thẻ này ngươi phải giữ kỹ, đây là chứng nhận để vào khu vực thi đấu, đừng để mất."

Ta cẩn thận cất giữ tấm thẻ, nhưng vừa bước ra ngoài, đã bị Kỷ Hiểu Nguyệt bắt gặp. Nàng ta nhìn tấm thẻ rơi ra từ túi áo ta, nhíu mày:

"Kỷ Nhược Đường, ngươi điên rồi sao? Ngươi dám lén lút sau lưng ta và mẫu thân đăng ký thi Văn Quý? Ngươi chỉ là một kẻ vô dụng, dù có đi cũng chỉ là bẽ mặt thôi."

Nàng giật lấy tấm thẻ, định đốt, nhưng ta liền giật lại:

"Cái gì gọi là lén lút sau lưng ngươi và mẫu thân đăng ký thi? Ta vốn định nói với mẫu thân, ngươi có thể tham gia, sao ta lại không thể? Mẫu thân yêu ta như vậy, chắc chắn sẽ ủng hộ ta."

Ta quay người về phủ Thừa tướng, Kỷ Hiểu Nguyệt vội vã kéo váy đuổi theo.

Vừa bước vào phủ, Kỷ Hiểu Nguyệt liền kể chuyện ta tự ý đăng ký thi Văn Quý cho Giang Nhược Hoa. Gương mặt tươi cười của Giang Nhược Hoa lập tức căng thẳng:

"Đường Đường, chuyện này là sao? Mẫu thân không phải đã nói rồi sao, với thân phận hiện tại của con, không cần những hư danh đó."

Ta nắm lấy cánh tay Giang Nhược Hoa, ngọt ngào cười:

"Mẫu thân, con chỉ muốn tham gia cho vui thôi. Con là con gái của Thừa tướng, nếu không tham gia Văn Quý, sợ rằng ngoài kia sẽ chê bai con không hiểu biết."

Nghe xong, Giang Nhược Hoa lập tức nhíu mày, ta bắt gặp ánh mắt không hài lòng của bà lóe lên trong chốc lát. Nhưng bà nhanh chóng trở lại vẻ dịu dàng hiền hậu.

Giang Nhược Hoa nhẹ nhàng vỗ vào má ta, trách yêu:

"Sao lại có chuyện đó? Con nghe những lời đồn thổi này ở đâu? Mẫu thân không phải từng dặn con đừng để ý những lời đó sao? Dù con có tham gia và đạt giải, cũng không giúp ích gì cho con."

Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng đối mặt với lời nói của Giang Nhược Hoa, lòng ta vẫn không tránh khỏi chua xót. Ta và bà ta đã sống chung mười một năm, ngoài mẫu thân ruột, bà ta là người thân thiết nhất với ta. Không ngờ, người mà ta toàn tâm toàn ý tin tưởng, cuối cùng lại từng bước tính kế ta.

Dù lòng chua xót, ta vẫn cúi mắt, đẩy nhẹ tay Giang Nhược Hoa, mang theo chút thẹn thùng của con gái:

"Ai nói con tham gia để đạt giải chứ? Mẫu thân, con nghe nói tiểu công tử của phủ Định An Hầu, Ân Tường cũng tham gia thi, con chỉ là... chỉ là..."

Ta nhẹ nhàng cắn môi, ngại ngùng dậm chân, ngón tay xoắn lấy chiếc khăn tay:

"Mẫu thân, xin hãy để con đi mà..."

Giang Nhược Hoa thấy ta như vậy, làm sao không hiểu ý tứ của ta. Bà ta hơi ngạc nhiên, gương mặt căng thẳng liền thả lỏng:

"Không ngờ con lại có ý định này."

Kỷ Hiểu Nguyệt đứng bên cạnh nghe vậy, không nhịn được cười khúc khích:

"Ngươi thích ai không thích, lại thích một kẻ ngốc nghếch như thế. Ngươi có biết hắn ngoài ngu ngốc, còn là một kẻ hoa hoa công tử, suốt ngày tán tỉnh lung tung..."

Giang Nhược Hoa vội vàng ra hiệu bằng ánh mắt, cắt lời nàng:

"Tiểu Nguyệt, mẫu thân đã dạy con thế nào? Không thể dựa vào lời đồn mà phán xét một người. Ân công tử là người chân thật, cư xử rất tốt."

Ta nắm lấy tay Giang Nhược Hoa, gật đầu lia lịa:

"Mẫu thân nói đúng, Ân công tử phong lưu tài tử, đẹp đẽ như ngọc, nên con mới muốn tham gia cuộc thi này, để có cơ hội gần gũi hơn với chàng."

Nói xong, ta kéo áo Giang Nhược Hoa, nhẹ giọng nài nỉ:

"Mẫu thân, xin hãy để con đi mà... Nếu mẫu thân không cho con đi, con... con sẽ tuyệt thực..."

Giang Nhược Hoa dùng ngón tay chạm vào trán ta, bất đắc dĩ nói:

"Con lớn thế này, mẫu thân đã bao giờ từ chối con chưa? Chỉ cần con muốn, mẫu thân sao có thể không đáp ứng?"

Được sự đồng ý của bà ta, ta liền lui ra ngay. Không hiểu sao, sau khi biết rằng tình yêu thương vô hạn của bà ta chỉ để biến ta thành kẻ vô dụng, ta không còn thấy thân thiết với bà ta nữa.

Khi ta chuẩn bị rời đi, Giang Nhược Hoa dường như không yên tâm, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta. Bà ta dùng ngón cái nhẹ nhàng xoa nắn vết hằn đỏ trên tay ta do luyện đàn sáng nay để lại:

"Con nhìn xem, mới luyện đàn một buổi sáng mà tay đã thành thế này. Ta nghe nói mấy ngày nay Vĩnh Khánh Hương Đường có loại thuốc mỡ mới rất tốt cho tay."

Vừa nói, bà ta vừa lấy ra một thỏi bạc từ túi, đưa cho ta:

"Con mua nhiều một chút, tặng cho các tiểu thư khác. Dạo này thời tiết đẹp, ta sẽ xin nghỉ cho con, cùng các chị em ra ngoài dạo chơi."

Ta cầm thỏi bạc, nhưng không thể nào vui nổi:

"Mẫu thân không cần xin nghỉ, con đã tham gia Văn Quý, thì kết quả không thể quá tệ. Nếu không, làm sao con có thể ngẩng cao đầu trước Ân công tử? Chàng chắc chắn sẽ không thích một cô gái chẳng biết gì."

Giang Nhược Hoa sắc mặt có chút khó coi:

"Con yên tâm, nếu con thực sự thích Ân công tử, mẫu thân chắc chắn sẽ nghĩ cách giúp con."

6

Cuối cùng, ta vẫn biết điều mà nhận lấy mười lượng bạc ấy. Hiện tại, quanh ta không có ai đáng tin cậy, đám hạ nhân đều nghe theo Giang Nhược Hoa, bà ta lại có rất nhiều tai mắt trong kinh thành. Nếu ta tự mình bổ sung kiến thức, chẳng mấy chốc sẽ bị phát hiện. Trước khi vào được Thánh Triết Viện, ta không thể dễ dàng để lộ đuôi.

Giang Nhược Hoa cho Kỷ Hiểu Nguyệt vào Thánh Triết Viện để nàng ta tiếp cận Thái Tử. Còn ta muốn vào Thánh Triết Viện vì từ khi Trưởng công chúa Lý Quân Ninh mở trường nữ học, bất kỳ nữ tử nào vào được Thánh Triết Viện đều có thể giống nam nhân, bước chân vào triều đình. Trong quá trình học tại Thánh Triết Viện, họ còn có thể trở thành trợ lý của các quan viên, gián tiếp tham gia quản lý quốc gia. Những ai có thành tích xuất sắc thậm chí có thể được Hoàng Thượng bổ nhiệm làm nữ quan.

Giống như Giang Nhược Hoa đã nói, ta ở Thừa tướng phủ chẳng khác gì người ngoài. Ngay cả phụ thân ruột thịt cũng là kẻ gián tiếp hại chết mẫu thân ta. Hiện giờ, ta cô đơn không chỗ dựa, chỉ có vào Thánh Triết Viện mới có thể đứng vững, mới có cơ hội báo thù cho mẫu thân.

Ta nghĩ ra nhiều cách để học hành, nhưng đều tự mình thấy vô lý. Cuối cùng, ta nghĩ đến một người. Ta cầm ngọc bội mẫu thân để lại trước khi qua đời, tìm đến Phù Dung Tửu Quán ở kinh thành gặp Phong Nguyệt tiên sinh. Nghe nói mẫu thân từng cứu mạng ông ta khi còn trẻ, hai người kết thân từ đó. Khi còn nhỏ, ta đã gặp Phong Nguyệt tiên sinh vài lần, biết rằng ông là người bác học đa tài, một nhân tài hiếm có.

"Con muốn ta dạy học, nhưng lại không muốn để người khác biết?"

Phong Nguyệt tiên sinh, một ông lão tóc bạc, nghe xong yêu cầu của ta, có chút thắc mắc.

Ta đành kể cho ông nghe chuyện Giang Nhược Hoa và phụ thân đã hãm hại mẫu thân ta. Phong Nguyệt tiên sinh nghe xong tức giận đến run rẩy, vì quá giận, ông ho khan vài tiếng:

"Không ngờ sự thật lại như vậy. Ta luôn thắc mắc sao phụ thân con, người luôn coi trọng danh dự, lại không màng đến dư luận mà cưới người khác ngay sau khi mẫu thân con mất chưa đầy ba tháng. Không ngờ họ đã sớm chung chạ với nhau, thậm chí còn là đồng lõa hại chết mẫu thân con!"

Phong Nguyệt tiên sinh biết ta quyết tâm dựa vào sức mình để báo thù cho mẫu thân, vô cùng hài lòng:

"Ta biết ngay, tiểu cô nương này tâm địa tốt mà. Nhưng con cũng thấy đấy, ta nay đã già yếu, thân thể không còn tốt, e rằng không thể chỉ dạy con được. Nhưng ta có thể để tên tiểu đồ đệ của ta dạy con."

Nói xong, ông hướng về phía ta hất hàm, ta ngẩng lên nhìn, thấy một nam tử mặt mày thanh tú bước vào. Chàng mặc một bộ y phục tím, tay cầm một giỏ tre đầy hoa đào vừa hái. Dưới ánh mặt trời, mắt chàng như phản chiếu ánh sáng, phong thái như công tử, cao quý và phong lưu.

Phong Nguyệt tiên sinh bảo ta rằng chàng tên A Từ, sau này theo chàng học là được. A Từ biết lý do ta muốn giấu kín việc học, liền lập kế hoạch giúp ta. Khi biết ta lừa Giang Nhược Hoa tham gia thi Văn Quý vì muốn tiếp cận công tử của phủ Định An Hầu, chàng liền nảy ra ý tưởng:

"Chúng ta mời Ân Tường đến, nhờ cậu ấy làm bình phong cho chúng ta."

Ta lắc đầu, cảm thấy việc này không thành:

"Ta và Ân Tường không quen biết, cậu ấy sẽ không giúp ta đâu."

Dù sao với nỗ lực của Giang Nhược Hoa, ta chẳng để lại tiếng thơm nào ở kinh thành. A Từ lại lắc đầu:

"Không sao, cậu ấy sẽ đến."

Ta nhíu mày, có chút không hiểu. Không ngờ hôm sau, khi ta đến tửu quán, Ân Tường quả thật đã ở đó. Ta hỏi A Từ làm thế nào mời được Ân Tường, nhưng chàng chỉ mập mờ nói Ân Tường đến thăm Phong Nguyệt tiên sinh.

Dù Ân Tường đến tửu quán, cậu ấy chỉ ngồi uống rượu chơi cờ với Phong Nguyệt tiên sinh, không hề lại gần ta, ta cũng không để tâm nhiều. A Từ rất tận tâm giảng dạy, để nhanh chóng nắm vững kiến thức trước đây đã bỏ phí, ta liền chạy đến tửu quán sau mỗi buổi học. Thỉnh thoảng, ta còn lấy cớ đi dạo để trốn học.

Chúc Cầm thấy ta nhiều lần đi trễ về sớm, còn thường xuyên ngủ gật trong giờ học đàn, có chút tức giận:

"Nhược Đường cô nương có tài năng xuất chúng, sao lại không chịu cố gắng? Học vấn cần phải kiên trì, không phải ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới mà thành."

Kỷ Hiểu Nguyệt thấy ta bị thầy đàn trách mắng, đầy vẻ đắc ý. Ta cúi đầu, lặng lẽ ghi chép lại những ghi chú trên bản nhạc. Sau giờ học, những điều này A Từ đều kiểm tra.

Đúng giờ, ta thu dọn đồ đạc vội vàng chạy đến tửu quán. Vì ta luôn đến tửu quán, cùng Ân Tường và A Từ ra vào, lâu dần, trong kinh thành rộ lên lời đồn:

"Con gái trưởng của Thừa tướng phủ thật không biết kiềm chế, không chịu ở nhà lại cứ lui tới nơi như tửu quán."

"Cô ta suốt ngày cặp kè với công tử của phủ Định An Hầu, hai người chắc hẳn đã sớm có tình ý."

"Vài ngày trước, ta còn thấy họ cùng xuất hiện ở bãi ngựa ngoại thành, cưỡi chung một ngựa."

"Thật là hư hỏng..."

Họ không biết rằng, ban ngày ta ngủ gật trong giờ học vì ta thức trắng đêm luyện chữ, học thơ. Ta và Ân Tường ngắm hoa cùng nhau là vì A Từ làm cho ta một bàn cờ lớn trong rừng hoa, chàng dạy ta cách chơi cờ. Ta và Ân Tường cùng đua ngựa là vì bãi cát đó rất thích hợp để tập viết và vẽ, ta đã học được kỹ thuật vẽ cơ bản ở đó.

Còn chuyện cưỡi chung ngựa, hoàn toàn là người ở bãi ngựa nhìn nhầm. Hôm đó, ta ngồi xổm vẽ, đứng lên không cẩn thận làm trật chân. A Từ không nói không rằng bế ta lên ngựa, đưa ta về nhà.

Kỷ Hiểu Nguyệt và Giang Nhược Hoa thấy ta đã đăng ký thi Văn Quý nhưng chẳng mấy bận tâm học hành, dần dần buông lỏng cảnh giác với ta. Dù ta thỉnh thoảng ở trong phòng cầm sách đọc vài câu thơ, Giang Nhược Hoa cũng giả vờ như không thấy.

Về những lời đồn đại trong kinh thành, Giang Nhược Hoa nói bà có thể hiểu được:

"Tâm ý của con gái, muốn giấu cũng không giấu nổi. Những lời đồn đại trong kinh thành, con không cần để ý, cứ làm những gì con muốn là được."

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address

Ho Chi Minh City
762000