Hư Không Pháp Giới

Hư Không Pháp Giới

Share

Vạn Pháp Giai Không - Nhân Quả Bất Không

24/08/2026

SÁU ĐỪNG

Khi ngồi đừng đu đưa chân, rung đầu gối.

Khi đứng, đừng rung quần.

Khi đi đừng ngoái đầu.

Khi nói đừng lộ lưỡi.

Khi cười đừng cười lớn tiếng.

Khi nóng giận đừng la hét.

Phải tập: suy nghĩ chín chắn rồi hãy nói, lòng vui rồi mới cười, thấy việc ấy có nghĩa mới làm.

Tất cả pháp hữu vi ở cõi đời này, thật sự là hết sức mỏng manh, không chắc chắn gì hết. Chẳng có chuyện gì vĩnh viễn không biến hoại. Tất cả mọi sự mọi vật không thứ gì kiên cố cả.

---Pháp Ngữ Của Hòa Thượng Tuyên Hóa---

23/08/2026

La Hầu La là cậu con trai được sinh ra trước khi đức Phật xuất gia. Về sau, sau khi Đức Phật xuất gia tu hành giác ngộ được chân lý, La Hầu La bé nhỏ cũng theo ngài xuất gia làm Sa di. Khi ấy, La Hầu La chỉ là một đứa trẻ mới có 10 tuổi.

Sống trong một môi trường uy nghiêm, không có đồ chơi, La Hầu La tự làm đồ chơi cho mình. Cũng như bao trẻ em khác, La Hầu La vẫn còn những tập tính huyên náo của trẻ nhỏ, ham chơi, một sớm một chiều khó mà sửa đổi được.

Và một trong những thói quen xấu của cậu bé La Hầu La đó là nói dối để trêu chọc mọi người.

Mỗi khi có người tới hỏi Đức Phật đang ở đâu, La Hầu La đều tìm cách trêu đùa. Khi Đức Phật đang đi Kinh hành (một phương thức tu tập trong Phật giáo) trong rừng, La Hầu La lại nói Đức Phật đang ngồi thiền bên bờ suối.

Khi Đức Phật đang thuyết pháp trong Tịnh xá, thì cậu bé chỉ về phương xa và nói Đức Phật đang hoằng pháp ở đó.

Nhìn cảnh mọi người chạy đôn chạy đáo tìm Đức Phật, La Hầu La cảm thấy khoái trí và cười thích thú.

Đức Phật sau khi biết được hành vi nói dối của La Hầu La, ngài muốn dậy dỗ cho cậu một bài học để đời, hằm loại bỏ tận gốc tật xấu đó.

Một hôm đức Phật kêu La Hầu La đem một chậu nước sạch tới rửa chân cho ngài. Sau khi rửa chân xong, Đức Phật nói với La Hầu La rằng: "Này ! La Hầu La, con hãy uống nước trong cái chậu kia đi".

La hầu La kinh ngạc đáp rằng: "Nước rửa chân rất bẩn, không thể uống được".

Đức Phật lại nói: "La Hầu La, lời nói dối của con cũng như nước bẩn trong cái chậu kia, người khác không thể nghe cho lọt tai được".

La Hầu La cảm thấy rất sợ hãi, bèn đem chậu nước đi đổ, Đức Phật lại nói: "La Hầu La, con đem cơm xới vào cái chậu kia đi".

La Hầu La tủi hổ nói rằng: "Chậu rửa chân rất bẩn, không thể dùng đựng cơm được".

Đức Phật bèn nói rằng: "La Hầu La, con cũng giống như chiếc chậu bẩn kia, Phật pháp làm sao có thể rót vào nội tâm con".

Khi đó, La Hầu La cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Thế rồi, Đức Phật dùng chân đá chiếc chậu lăn ra xa và hỏi rằng: "La Hầu La, con có tiếc một chiếc chậu bị nứt vỡ hay không?"

La Hầu La trả lời: "Thưa Đức Phật, chiếc chậu gỗ rửa chân này là một đồ vật không đáng tiền, dù có vỡ đi cũng không có gì đáng tiếc cả!".

Đức Phật liền nói: "Con cũng giống như chiếc chậu kia vậy, nói dối, nói sai sự thật thì không thể nhận được sự chân trọng từ người khác, cũng không có ai tôn kính con, tôn trọng con".

Nghe tới đây, La Hầu La cảm thấy vô cùng xấu hổ, khóc òa trước mặt Đức Phật, từ đó cậu bé cũng chừa hẳn tật nói dối, chuyên tâm tu tập, không lâu sau thành tựu chánh quả Đại A La Hán Mật Hạnh Đệ Nhất.

🍀LỜI BÌNH:

Trong giai đoạn hình thành nhân cách của trẻ em, nếu như đứa trẻ không nhận được sự giáo dục phù hợp, thì sau khi lớn lên, thói quen nói dối sẽ trở thành hành vi lừa gạt, lừa đảo người khác.

Đức Phật giáo dục La Hầu La, không hề có roi vọt hay quát mắng, chỉ với một chiếc chậu, nhẫn nại cùng con nói rõ đạo lý phải trái, khiến người con trẻ biết coi trọng sự tôn nghiêm của chính mình, khơi sáng bản tính quang minh của trẻ nhỏ.

Đứa trẻ nói dối La Hầu La sau khi được người cha cũng chính là người thầy cảm hóa, trở thành một vị A La Hán thần thông quảng đại.

Từ xa xưa, đức Phật đã dạy cho chúng ta phải xử trí như thế nào trước tật nói dối của con trẻ, bài học quý giá đó vẫn còn nguyên giá trị cho tới tận bây giờ và về sau, đáng để các bậc phụ huynh lưu tâm, tham khảo.

23/08/2026

HÀNH THIỆN TĂNG TUỔI THỌ, CHÂN THẬT KHÔNG HƯ DỐI

Ông Lưu Thừa Diệp là ông nội của em rễ tôi, tôi cũng gọi ông là ông nội. Khi xưa, ông là quân nhân hơn hai mươi tuổi ông đã tin Bồ Tát Quán Thế Âm, hễ gặp ách nạn là cầu Bồ Tát phù hộ. Có một lần nọ, ông bị viên đạn bắn vào ngực, may nhờ hai đồng tiền Tây Dương dội ngược trở ra thoát nạn. Lại một lần khác, cấp trên ra lệnh cho ông bảo vệ cây cầu (lúc đó ông là trung đội trưởng), không cho bất kỳ ai qua cầu, bộ đội qua xong là cho nổ phá cầu. Gặp lúc dân làng muốn qua lánh nạn, họ đều quỳ xuống cầu xin ông nội. Ông hiểu rằng nếu cho họ qua cầu thì mang tội trái lệnh, cầm chắc cái chết; nhưng đối mặt với bao nhiêu dân làng, ông nội đành mềm lòng. Ông nghĩ: “ Dùng một mạng của tôi đổi bao nhiêu mạng cũng đáng”. Ông bảo dân làng:

– Mọi người hãy mau đứng dậy, nghe tôi chỉ huy, sắp hàng ngay ngắn, bồng chắc em bé, bịt mắt gia súc lại.

Vì cầu làm bằng dây sắt nên sợ gia súc thấy nước sông chảy sẽ hoảng sợ, đi không vững. Như thế, phải mất hết một giờ đồng hồ mới đưa hết dân làng qua cầu an toàn. Ông nội lúc đó rất mệt, định nằm trên đống cỏ nghĩ mệt giây lát, đang lúc mơ màng nửa tỉnh nửa mê,ông nội thấy một ông già đầu tốc bạc phơ, tay cầm phất trần dài. Ông nội hỏi:

– Ông tìm ai ?

Ông kia đáp:

– Chính là tìm ông, ông đã làm giúp tôi một việc tốt to lớn bằng trời, cứu được nhiều mạng người dân thế, tôi đã lên trời trình tấu rồi. Tuổi thọ của ông chỉ tới ba mươi tuổi thôi, bây giờ thì tuổi thọ của ông đã tăng lên rồi. Ông già đó nói xong liền biến mất. Hiện nay, ông nội đã được 93 tuổi.

------------
Trích: 100 truyện niệm Phật cảm ứng của pháp sư Huệ Tịnh

22/08/2026

KHI MỘT NGƯỜI SANH RA THÌ LIỀN CÓ 2 VỊ THẦN ĐỒNG SANH VÀ ĐỒNG DANH THEO SÁT BÊN MÌNH GHI CHÉP VIỆC THIỆN ÁC CẢ ĐỜI CỦA HỌ, SAU KHI MẠNG CHUNG VUA DIÊM LA LIỀN ĐEM RA ĐỂ PHÁN XỬ !

"Hoặc ở tại các ty sở để biện luận về nghiệp quả, sau khi thẩm định xong thì cứ y theo nghiệp mà thọ sanh. Trong lúc chưa biết ra sao đó thì đã ngàn muôn sầu khổ, huống là phải bị đọa vào các ác đạo!"

‘Hoặc tại chư ty’ đây là cõi quỷ, những cơ quan làm việc trong cõi ngạ quỷ, biện luận trong những pháp đình đó, có người nói họ tạo bao nhiêu tội nghiệp, họ chẳng nhìn nhận nên phải ở đó biện luận. Người thế gian có khi quên mất những tội nghiệp mà mình đã tạo, có khi cố ý không nhìn nhận. Nhưng ở cõi âm, quỷ thần có sổ sách ghi chép, có câu nói rất đúng ‘ngẩng đầu ba thước có thần linh’.

Trong Kinh đức Phật nói khi một người sanh ra liền có hai vị thần theo sát bên mình, một thần gọi là ‘Đồng Sanh’, một thần gọi là ‘Đồng Danh’, hết thảy những hạnh nghiệp mà bạn đã tạo, họ đều ghi chép lại. Đến lúc lâm chung nếu gặp vua Diêm La, những hồ sơ ở chỗ vua Diêm La rất đầy đủ, từng ly từng tí trong đời bạn đều chẳng chối cãi gì được, thế nên phải đến đó để biện luận.(Có màn hình Nghiệt Kính Đài chiếu hiện lại tội trạng không thể chối cãi.)

Sau khi phán định thì sẽ ‘cư nghiệp thọ sanh’, bạn đến cõi nào đầu thai thì phải đi thôi. Trong Kinh Địa Tạng nói rất rõ ràng, vua Diêm La có quyền tăng thêm tội của bạn không? Hoặc là xá miễn tội của bạn không? Chẳng có quyền lực, Ngài rất công bằng, chánh trực, y theo những gì bạn đã tạo mà phân phát, Ngài chẳng có quyền lực tăng thêm tội, và cũng chẳng có quyền ân xá cho bạn; nếu nói Ngài tăng thêm hoặc ân xá tội của bạn thì Ngài phạm pháp. Do đó tiền đồ cả đời của mình đích thật là do chính mình nắm lấy, chẳng phải do họ chủ tể, [chúng ta] nhất định phải biết việc này.

Đến lúc đó người chết ở âm ty gánh chịu những sự phán xử này, lúc còn chưa định án thì họ rất buồn khổ, ‘thiên vạn sầu khổ’, đó là lúc chưa định án. Sau khi phán xử xong nếu là ác nghiệp nặng thì chắc chắn phải đi vào tam ác đạo thọ sanh. Thọ sanh trong tam ác đạo cũng có nghiệp duyên, trong cõi súc sanh tìm cha mẹ, cha mẹ ấy trong đời trước đều có duyên phận với họ; trong cõi ngạ quỷ và địa ngục thì phần nhiều là hóa sanh, trong cõi ngạ quỷ cũng có thai, noãn, thấp, hóa sanh, trong địa ngục thì hoàn toàn là hóa sanh. Nếu chẳng là hóa sanh, mà là thai sanh, là noãn sanh thì nhất định phải tìm cha mẹ. Đức Phật đã dạy rất rõ ràng, duyên này nói chung chẳng ra ngoài bốn thứ: ‘Báo ân, báo oán, trả nợ, đòi nợ’, nếu không giác ngộ thì nhiều đời, nhiều kiếp phải làm những việc như vậy. Sau khi giác ngộ rồi thì sẽ khác, sau khi giác ngộ thì trong vòng một niệm, chuyển nghiệp lực thành nguyện lực, chuyển nghiệp báo thành thị hiện. Chư Phật, Bồ Tát thị hiện ở cõi người, nên dùng thân gì để độ thì hiện thân ấy. Cho nên chuyển cảnh giới thật sự là ở trong vòng một niệm, một niệm này của chúng ta có thể chuyển trở lại hay không? Nói trên lý luận thì tuyệt đối có thể, trên sự tướng thì phải coi trình độ giác ngộ của bạn. Nếu bạn thật sự đã giác ngộ thì sẽ chuyển trở lại rất dễ dàng.

Làm sao biết mà chuyển trở lại? Người chuyển trở lại tuyệt đối chẳng có tự kỷ (chính mình), nếu còn có Ta thì dứt khoát chưa chuyển. Vì bạn còn ngã chấp, đó là phàm phu, chẳng phải Phật, Bồ Tát; Phật, Bồ Tát chẳng có Ta. Nếu dùng tiêu chuẩn kinh Kim Cang thì chư vị sẽ dễ hiểu ‘Chẳng có tướng tôi, chẳng có tướng người, chẳng có tướng chúng sanh, chẳng có tướng thọ giả’ thì bạn đã chuyển trở lại rồi. Nếu bạn vẫn còn bốn tướng trên thì bạn còn chưa chuyển. Có muốn chuyển cách mấy, có nỗ lực cách mấy để chuyển thì cũng chẳng chuyển nổi, tại sao? Vì bạn còn tưởng, còn niệm, tưởng là vọng tưởng, bạn có phân biệt, có chấp trước thì bạn sẽ chẳng chuyển nổi.

Do đó chân chánh muốn chuyển trở lại thì phải buông xuống hết vọng tưởng, phân biệt, chấp trước, khởi tâm động niệm đều nghĩ đến hết thảy chúng sanh thì bạn sẽ chuyển trở lại. Thân này của chúng ta có được từ cha mẹ, là thân nghiệp báo, một khi chuyển trở lại liền thành hóa thân thị hiện, nhất định chẳng có sanh tử, chẳng có phiền não, tuyệt đối chẳng có nhân ngã, thị phi, đó tức là bạn đã chuyển trở lại. Khi thật sự chuyển xong, thì đời sống, công việc đều giống như bình thường chẳng thay đổi gì hết, chỉ có trong tâm thay đổi. Lúc trước là vì mình, hoặc vì gia đình, hoặc vì đoàn thể [của mình], hiện nay thì vì tận hư không, trọn khắp pháp giới, chẳng khác gì với sự thị hiện của chư Phật, Bồ Tát. Như vậy thì gọi là siêu phàm nhập thánh, thật sự liễu sanh tử, xuất tam giới, nhập cảnh giới của Phật, Bồ Tát.

Chúng ta học Phật phải có thể khế nhập vào cảnh giới này thì mới là thành tựu rốt ráo. Muốn nói đến phương pháp dụng công, nói thật ra chính là ‘nhìn thấu, buông xuống’, thật sự nhìn thấu, thật sự buông xuống mới được.

Trích "Địa Tạng bồ tát bổn nguyện kinh giảng ký - tập 27" - Pháp sư Tịnh Không

Xin thường niệm 🙏
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT_(())_

22/08/2026

Chúng ta muốn sinh sống hạnh phúc, mỹ mãn, bạn phải nghĩ quỷ thần cũng muốn sống mỹ mãn, súc sanh cũng hy vọng đời sống mỹ mãn, làm sao có thể ăn thịt chúng sanh được? Việc này trong kinh nói rất rõ ràng, ăn thịt chúng sanh, sát hại chúng sanh sẽ bị những quả báo gì. Chúng ta có chịu xẻ thịt cho người khác ăn không?

Cùng một đạo lý ấy, chúng ta không muốn người ta đến ăn thịt chúng ta, động vật cũng như vậy, nó đâu chịu cho người ta ăn thịt nó? Chúng ta giết, ăn thịt nó, nó hoan hỷ không? Người có cùng một tâm ấy, tâm có cùng lý ấy. Thế nên ăn thịt chúng sanh, những oán hận này, những oán hận của hết thảy chúng sanh sẽ không tiêu mất, khi gặp cơ hội thì chúng sẽ trả thù. Phật pháp nói: “Ăn nửa cân thịt của nó, thì phải trả tám lượng”, nhiều đời nhiều kiếp ăn nuốt lẫn nhau, dây dưa chẳng dứt.

Thân này của chúng ta có được là thân nghiệp báo, chẳng có cách chi hết, nếu không có dinh dưỡng thì sẽ chẳng duy trì được sinh mạng, vì phải duy trì sanh mạng nên bất đắc dĩ phải ăn uống. Vì bất đắc dĩ phải ăn uống, bạn phải biết nên ít kết oán thù với chúng sanh, ít tạo nghiệp. Động vật có sanh mạng, thực vật cũng có sanh mạng, chúng ta ăn động vật là sai lầm, ăn thực vật cũng sai lầm, nhưng so sánh hai thứ này, tình thức của động vật rõ ràng hơn của thực vật. Nói cách khác ý niệm báo thù của động vật không biết lớn hơn thực vật bao nhiêu lần, cũng nghĩa là chúng ta xả bỏ những vật có linh tánh lớn, không giết hại nó, linh tánh của thực vật rất yếu [so với động vật], bất đắc dĩ nên phải ăn nó.

Giới kinh nói: ‘Tỳ kheo thanh tịnh không đạp lên cỏ tươi’, chân chánh hiển thị lòng từ bi. Khi có đường lộ có thể bước đi, tại sao không bước đi trên lối đi mà lại đạp lên cỏ? Trừ phi là không có đường lộ, nhất định phải đi qua, đó cũng là bất đắc dĩ, bất đắc dĩ thì có thể tha thứ được. Nếu có đường lộ, bạn nhất định phải đi theo đường lộ, không được bước lên cỏ. Thế nên phải thương tiếc sanh mạng, thực vật cũng phải thương mến, phải có một trái tim yêu thương đối với người, đối sự, đối vật, tâm yêu thương chân thành, thanh tịnh, bất đắc dĩ phải ăn [những thực vật này.]

Thế nên đức Phật dạy chúng ta ‘Năm pháp quán lúc ăn’, thường có tâm báo ân. Con người có ân đức lẫn nhau, con người cùng hết thảy vạn vật cũng có ân đức. Chúng ta mỗi ngày tu hành, niệm Phật tụng kinh, dứt ác tu thiện, hồi hướng công đức đến hết thảy chúng sanh là báo ân. Cái tâm này thành khẩn biết bao, ý này hậu biết bao, như vậy mới tương ứng với tâm tánh. Nếu chúng ta không quán tưởng như vậy, chẳng có tấm lòng thành này thì mỗi ngày đều tạo tội nghiệp. Bạn hiểu được đạo lý này, thường quán như vậy, những thực vật cung cấp dinh dưỡng cho bạn cũng có công đức, nó thật sự cúng dường cho bạn, bạn đáp trả cho nó, có đáp trả tức là không có cướp đoạt, không kết oán thù với nó, chỉ kết ân đức với nó.

(Trích: Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh giảng ký - tập 15 / trang 247)

21/08/2026

Thái độ quyết định trình độ, phong thái quyết định chiều sâu của học vấn.

Duy chỉ có thành kính mới có thể nhận được sự chỉ dạy, tâm khiêm tốn thì sẽ được phước, kẻ 👉 kiêu ngạo thì gặp thầy giỏi đến đâu cũng không có đất để dụng võ.

❕❕
- Thầy Thái Lễ Húc -

21/08/2026

QUỶ VÔ THƯỜNG ĐI LẠI TỚI LUI TRONG BỆNH VIỆN RẤT NHIỀU. THẢY ĐỀU LÀ OAN GIA TRÁI CHỦ ĐẾN ĐÒI NỢ KHI THỌ MẠNG SẮP CHẤM DỨT.

Trên kinh Phật nói: “Thọ mạng chung tận, chư ác nhiễu quy”, tức là lúc thọ mạng đã hết, vận mạng của quý vị đã đến chỗ cuối cùng, thì lúc đó oan thân trái chủ thảy đều hiện đến, thảy đều đến đòi nợ.
Tôi có một người bạn học đã qua đời nhiều năm, lúc ông ta vào tuổi trung niên đã từng làm viện trưởng bệnh viện Vinh Dân ở Thạch Bài Đài Bắc, chúng tôi là bạn học cùng lớp. Ông ta nói với tôi rằng: Thật là có ma, những người trong bệnh viện đều tin có ma. Trong phòng bệnh nếu như có người nhìn thấy quỷ vô thường đứng trước cửa, chỉ cần có người nhìn thấy thì người bệnh trong phòng đó trong ba ngày thì họ sẽ ra đi, các bác sĩ và y tá cũng thường nhìn thấy. Cho nên ông ta nói với tôi, ông rất tin chuyện này là có thật.

Chúng ta là những người học Phật, niệm Phật, đến bệnh viện vì sao không nhìn thấy ma quỷ? Vì thân có ánh sáng, khi ma quỷ nhìn thấy đều phải tránh né, phàm là người nào nhìn thấy ma quỷ đều là vận khí của họ rất yếu, những người nào mà vận khí mạnh thì ma quỷ sợ họ, sẽ tránh né họ, đến khi nào vận khí của quý vị yếu thì thấy ma quỷ hiện ra, lúc đó thì chúng sẽ gây rắc rối với quý vị. “Chư ác” tức là nói tam ác đạo. Cho nên đến lúc sắp mạng chung, thiếu mạng thì họ đến đòi mạng, thiếu nợ thì họ đến đòi nợ.

Có những bệnh nhân lúc bệnh nặng trầm trọng sắp phải ra đi, họ nói với người nhà rằng, “Tôi đã thấy người nào đó đang đứng ở trước cửa”, đó là gì ? Đó là họ thật nhìn thấy không phải giả, trong kinh Địa Tạng có nói rõ, họ nhìn thấy những người thân nhân quyến thuộc đều đã qua đời, có phải thật là người thân hay không? Không phải thật, trong kinh Địa Tạng nói không phải thật, đó là oan gia trái chủ của họ biến hiện ra người thân nhân quyến thuộc của họ để dụ dỗ họ, để dẫn dắt họ. Nếu họ nhìn thấy là oan gia trái chủ thì họ không bao giờ theo chúng, khi họ nhìn thấy là thân nhân quyến thuộc thì họ liền đi theo chúng, sau khi đi theo chúng rồi, mặt mũi của chúng vừa biến đổi thì chúng sẽ thanh toán quý vị, đến lúc đó quý vị hối hận cũng không kịp, những chuyện này đều là sự thật không phải giả.

Cho nên người niệm Phật phải đem sự tu học của mình bố thí công đức, hồi hướng cho oan gia trái chủ, tại vì sao ? Vì trong vô lượng đời đời kiếp kiếp đến nay chúng ta đã kết oán thù rất nhiều với tất cả chúng sanh, cố ý hay vô ý, những chúng sanh đó bao gồm cả súc sanh như côn trùng muỗi kiến, chúng ta cố ý giết chúng. Lúc chúng ta còn nhỏ không biết, bắt những động vật nhỏ để làm đồ chơi, chơi đùa cho đến chết, đó là cố ý, còn vô ý giết hại thì rất nhiều, bất luận là cố ý hay vô ý, đến lúc quý vị sắp mạng chung thì chúng đều hiện đến trả thù đòi mạng.

HOÀ THƯỢNG TỊNH KHÔNG KHAI THỊ
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT🙏🙏🙏

20/08/2026

KINH ĐỊA TẠNG BỒ TÁT BỔN NGUYỆN CHÍNH LÀ LỜI GIẢI THÍCH TƯỜNG TẬN RÕ RÀNG CHO “TỊNH NGHIỆP TAM PHƯỚC”. ĐÂY LÀ BỘ KINH CƠ SỞ ĐỂ XÂY DỰNG TỊNH TÔNG, RẤT QUAN TRỌNG❗️

Tin sâu nhân quả, đoạn ác tu thiện, hiếu thân tôn sư, đây là những gì kinh Địa Tạng dạy. Nếu dùng giáo nghĩa của Tịnh Tông, cơ sở tu học của Tịnh Tông là lời đức Phật dạy ‘Tịnh Nghiệp Tam Phước’ trong Quán Kinh, khi chưa tu pháp môn niệm Phật thì phải củng cố cơ sở này, Tịnh Tông được xây dựng trên cơ sở này.

Điều thứ nhất trong đó là ‘Hiếu dưỡng cha mẹ, phụng sự sư trưởng, từ tâm chẳng sát hại, tu thập thiện nghiệp’. Chư vị nghĩ coi bốn câu này có phải là Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện hay không, đúng vậy. Điều thứ hai ‘Thọ trì Tam Quy, đầy đủ các giới, chẳng phạm oai nghi’. Điều thứ ba ‘Phát tâm Bồ Đề, tin sâu nhân quả, đọc tụng Đại Thừa, khuyến tấn hành giả’, bảy câu trong hai câu cuối này hoàn toàn tương ứng với năm phẩm cuối của kinh Địa Tạng, từ phẩm [thứ chín] đến hết kinh, tổng cộng là mười ba phẩm.

Nói một cách khác bộ kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện chính là lời giải thích rõ ràng cho Tịnh Nghiệp Tam Phước, không những là cơ sở của Tịnh Tông, mà trong Phật pháp bất luận Đại Thừa, Tiểu Thừa, bất luận Tông Môn Giáo Hạ, Hiển Giáo Mật Giáo đều được xây dựng trên cơ sở này. Lúc đức Phật không còn tại thế, chẳng có người hoằng pháp, giáo huấn, chúng ta có thể duy trì bảo hộ cơ sở này là được rồi, duy trì bảo hộ cơ sở này sẽ có thể cứu vớt hết thảy chúng sanh đang chịu tội khổ trong lục đạo.

Cho nên thời Mạt pháp kiên quyết củng cố cơ sở này, khuyên người thật thà niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ thì sẽ thành công, đây thật sự là việc chẳng thể nghĩ bàn. Chúng ta muốn hoằng dương kinh luận khác, tự mình chưa khai ngộ, chưa kiến tánh sợ nói sai, rất khó được thọ dụng chân thật. Duy chỉ có kiên quyết giữ gìn cơ sở này, thật thà niệm Phật thì nhất định là chẳng sai, cho dù ngày nay chư Phật Như Lai thị hiện giáo hóa chúng sanh cũng nhất định phải làm như vậy. Cho nên chúng ta đọc đoạn kinh văn này sẽ biết trong tâm chư Phật Như Lai nghĩ việc gì, việc các ngài làm là việc gì, chúng ta phải học tập, làm theo.

(Trích: Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh Giảng Ký, tập 32 / trang 496)

19/08/2026

DẠY CON PHẢI CHUNG THỦY TRONG HÔN NHÂN. “THÀ ĐẬP BỎ MƯỜI CÂY CẦU CHỨ KHÔNG THỂ PHÁ VỠ MỘT CUỘC HÔN NHÂN” ! Cầu Bị Gãy Rồi Vẫn Có Thể Xây Lại, Hôn Nhân Tan Vỡ Rồi Thì Rất Khó Tái Hợp.

Thái độ của người đọc sách là: “HÀNH ĐỘNG CÓ THỂ ĐỜI ĐỜI LÀM ĐẠO CHO THIÊN HẠ, HÀNH VI CÓ THỂ ĐỜI ĐỜI LÀM KHUÔN PHÉP CHO THIÊN HẠ, NÓI NĂNG CÓ THỂ ĐỜI ĐỜI LÀM CHUẨN MỰC, PHÉP TẮC CHO THIÊN HẠ”

🌷 Vua Hán Quang Vũ (Quang Vũ Đế) có một bề tôi tên là Tống Hoằng vô cùng thanh bạch, liêm khiết, làm việc rất có trách nhiệm. Thời đó Tống Hoằng làm chức Ty Không, quản lý các công trình xây dựng trong nước và cũng là một chức vị rất quan trọng của quốc gia. Lúc đó, chồng của công chúa Hồ Dương (chị Quang Vũ Đế) đã qua đời. Quang Vũ Đế bàn với chị của ông, muốn tìm giúp cho chị một người chồng và cũng mong muốn chọn được một người trong số các quan đại thần làm chồng chị.

Ông hỏi chị của ông: “Trong tất cả các đại thần, chị thích ai nhất?”. Công chúa Hồ Dương lập tức trả lời: “Tống Hoằng phong thái phi phàm, rất có đức hạnh”.
Quang Vũ Đế vừa nghe thì đã biết. Quang Vũ Đế liền cho tìm Tống Hoằng đến và nói với Tống Hoằng: “Người ta thường nói rằng giàu sang thì dễ thay đổi, nghĩa là một người khi đã giàu sang thì sẽ thay đổi bạn bè, một người khi đã giàu sang thì liền thay đổi vợ. Hình như nhân tình thế thái hiện nay có xu hướng như vậy”.
Vua thăm dò ý của Tống Hoằng, xem ông có bằng lòng lấy chị gái của mình không.

Quý vị bằng hữu! Nếu như lấy chị của vua thì sẽ trở thành hoàng thân quốc thích, trong phút chốc từ một bề tôi liền trở thành quý tộc. Rất nhiều người mơ ước có được cơ hội này. Tống Hoằng biết được ý của Hoàng thượng, lập tức nói với Hoàng thượng hai câu:
“Bần tiện chi giao bất khả vong,
Tào khang chi thê bất hạ đường”.

Ý nghĩa câu này là có rất nhiều bạn bè giúp đỡ khi chúng ta gặp khó khăn, bần cùng, thì khi chúng ta thật sự đã phát đạt, tuyệt đối không được quên những người bạn này.
“Tào khang chi thê”, tào khang là chỉ phần cám gạo thô xấu, nghĩa là không nên bỏ người vợ chính thức đã cùng ta vất vả tạo dựng sự nghiệp.

Tống Hoằng nói chuyện rất có học vấn. Nếu như vua hỏi: “Khanh có đồng ý cưới chị ta không?” mà ông trả lời với vua: “Thần không thể bỏ người vợ tào khang được, Hoàng thượng không biết sao?”, thì khi đó vua sẽ như thế nào? “Sao khanh chẳng nể mặt ta vậy?”.

Vì vậy, Tống Hoằng nói chuyện từng bước một. Trước tiên ông nói bạn bè thuở còn hàn vi thì không thể quên. Ông dừng lại một chút để nhà vua suy nghĩ: “Đúng rồi, đời người thì phải xem trọng tình nghĩa”. Tiếp theo, ông nói không thể bỏ người vợ đã từng cùng mình vất vả được, thì vua sẽ không làm khó ông. Vì vậy nói chuyện phải có nghệ thuật, thứ tự nói chuyện trước sau rất quan trọng.

Giống như quý vị muốn khuyên một người bạn, quý vị vừa gặp mặt liền nói: “Hôm nay tôi sẽ nói một số khuyết điểm của anh” thì nhất định họ sẽ nghẹn lời. Quý vị nên nói với họ gần đây họ có nhiều điều rất tốt, nói ra một, hai điều tốt của họ, rồi sau đó mới nói đến việc nên cải thiện. Như vậy chính là nói theo thứ tự. Chúng ta cũng phải tùy thuận theo tình cảm của con người, gọi là “nhân tình thấu hiểu tức văn chương”.

Tống Hoằng đã từ chối vua, từ chối công chúa Hồ Dương. Tình nghĩa như vậy, khí tiết như vậy không chỉ ảnh hưởng đến gia đình của ông, mà còn ảnh hưởng đến bá quan văn võ của cả triều đình, thậm chí còn ảnh hưởng đến người đọc sách của ngàn năm sau. Người đọc sách cũng có lúc nghĩ rằng, gần đây họ càng lúc càng giàu sang, định bụng muốn đổi vợ, chợt nghe được câu chuyện này thì họ sẽ từ bỏ ý nghĩ đó. Cái chính khí hạo nhiên này có thể đứng sừng sững giữa trời đất.

Tôi cũng tin rằng khi Tống Hoằng từ chối việc này, có lẽ trong khoảng thời gian dài, tất cả bá quan văn võ tuyệt đối không dám bỏ vợ. Vì vậy, thái độ của người đọc sách là: “Hành động có thể đời đời làm đạo cho thiên hạ, hành vi có thể đời đời làm khuôn phép cho thiên hạ, nói năng có thể đời đời làm chuẩn mực, phép tắc cho thiên hạ”. Họ luôn luôn ấp ủ tinh thần “học vi nhân sư, hành vi thế phạm”. Cho nên, hành vi của ông mới có thể ảnh hưởng đến nếp sống của xã hội. Chúng ta cũng phải học tâm ý này của Tống Hoằng. Lời nói, hành động, nhất cử nhất động của chúng ta đều phải mong muốn làm thành tấm gương tốt cho mọi người, cho xã hội.
Cần phải giữ tín nghĩa giữa vợ chồng, đây là đạo nghĩa cần phải gìn giữ.

🌷TS: THÁI LỄ HÚC( con đường đạt đến nhân sinh hạnh phúc. Tập 28.)
🙏NAM MÔ ĐẠI BI QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT🙏

18/08/2026

VẬT GÌ CŨNG CÓ CHỦ CỦA NÓ, NHỮNG TÀI VẬT BẤT NGHĨA DỨT KHOÁT KHÔNG THỂ LẤY, SAU KHI LẤY XONG THÌ NHẤT ĐỊNH SẼ BỊ TAI NẠN, CHẮC CHẮN SẼ KHÔNG CÓ LỢI ÍCH.


Cổ phiếu chính là cờ bạc, đều là cướp đoạt tài vật của người khác. Có nhiều người kiếm nhiều tiền từ việc chơi cổ phiếu, lúc cổ phiếu tuột giá thì họ liền nhảy lầu tự tử, nhà tan người mất, quả báo trước mắt.

Những chuyện như vậy xảy ra rất nhiều, đây là thủ đoạn chẳng chánh đáng. Những gì họ đạt được, lúc nảy chúng ta đã nói qua đều là những gì trong mạng họ có sẵn, những gì chẳng có trong mạng thì tuyệt đối chẳng đạt được.

Vật cướp đoạt người khác cũng là vật có sẵn trong mạng, giống như hưởng thụ sớm hơn mà thôi, tổn hại kẻ khác, tạo tội nghiệp. Sau khi hưởng phước báo của mình sớm hơn, cũng là tạo tội nghiệp.

Thế nên chúng ta nhất định phải hiểu tài vật gì cũng có chủ của nó, những tài vật bất nghĩa dứt khoát không thể lấy, sau khi lấy xong thì nhất định sẽ bị tai nạn, chắc chắn sẽ không có lợi ích.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!
A DI ĐÀ PHẬT xin thường niệm _()_

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address

Ho Chi Minh City