Khóccccccc
Viên mãn quáaaaaaa
A typical Thiên Bình
Vì toi là một Thiên Bình thư giãn 🌭
10/04/2025
đánh rớt cái nách -_-
Cuối tuần rồi, xem giải thôi!
Tôi yêu Vương Sở Khâm!!! Tôi yêu Louis Vuitton!!!
Em bé vất vả rồi 🫂
22/02/2025
Em bé giỏi quá!
20/02/2025
Con ai nấy thương, rảnh đâu mà thương hộ con nhà khác, rảnh đâu mà nghe nhà khác bán thảm. Ignore cũng gọi là tôn trọng rồi, nhé?
11/02/2025
Ai bảo thích Quang Chủ Chin thì vào đây mà đọc này
Đợt cuối năm vừa rồi khi đặt câu hỏi khảo sát cho các bạn follower của page, tôi đã nhận được một số gợi ý về việc có các bài phân tích trận đấu, chiến thuật… để giúp các bạn có thêm thông tin và xem bóng được thuận tiện hơn. Tôi đã tìm ra được một số blogger có đăng bài phân tích trận đấu, có vẻ khách quan và nhiều thông tin nhất - nhưng tất nhiên mỗi người xem sẽ có một cảm nhận và đánh giá khác nhau không ai giống ai, bản thân tôi khi tìm hiểu cũng không ít lần bắt gặp những bài viết đánh giá rất khác nhau về cùng một trận đấu. Vì vậy, mỗi bài phân tích ở series đều mang tính chất tham khảo, cung cấp cho mọi người thêm một góc nhìn về trận đấu mà thôi. Nếu có những ý kiến trái chiều, page cũng rất sẵn lòng nghe các bạn chia sẻ với điều kiện lịch sự, có tính chất xây dựng, không công kích cá nhân. Và bởi vì là series phân tích trận đấu, tôi sẽ đăng bài về mọi trận đấu nếu tìm được (một số trận không có quá nhiều thứ để bàn luận thì mấy blogger bên kia cũng không viết đâu), kể cả thắng và thua. Vì tôi nghĩ khi đã yêu thích một vận động viên thi đấu chuyên nghiệp, trong thể thao cạnh tranh chúng ta phải chấp nhận rằng thắng thua là chuyện thường tình; nếu thắng - chúng ta vui mừng và cổ vũ; nếu thua - chúng ta động viên và đồng hành. Việc thua trận xét ở một khía cạnh nào đó, chính là động lực để vận động viên tiếp tục hoàn thiện về kỹ thuật, chiến thuật, thể lực, tâm lý, cho thấy họ còn một khoảng rộng để phát triển và rèn luyện bản thân tốt hơn nữa.
Trước khi bắt đầu đến với Series phân tích trận đấu, chúng ta cùng điểm qua một số thông tin bên lề, cung cấp cái nhìn tổng quan về thực trạng chiến thuật, sức mạnh tổng thể của CNT và các đội ngoại quốc.
Từ giải Saudi Smash 2024, khi Jonathan Groth và Patrick Franziska lọt vào top 8, tôi đã mơ hồ cảm thấy hệ thống lối đánh “lực sĩ kiểu Âu” đã có sự thay đổi toàn diện. Họ đã thêm sự biến hóa vào 3 lượt bóng đầu tiên (ôm bàn) dựa trên nền tảng của lối chơi cường độ cao, dù không tỉ mỉ như lối đánh “kiếm sĩ kiểu Á”, nhưng đã bù đắp được một phần thiếu sót vốn tồn tại trước giờ ở các tay vợt châu Âu.
Tôi sẽ giải thích một chút về các thuật ngữ đưa ra trong đoạn trên:
- 3 lượt bóng đầu: Đây là các tình huống xảy ra trong ba cú đánh đầu tiên của một rally:
+ Cú giao bóng.
+ Cú trả giao bóng của đối thủ.
+ Cú tấn công hoặc phản công tiếp theo từ người giao bóng.
Giai đoạn này rất quan trọng vì nó quyết định ai sẽ chiếm ưu thế trong pha bóng tiếp theo. Trong thi đấu chuyên nghiệp, người chơi cần kết hợp kỹ thuật, sự khéo léo và chiến thuật để tận dụng lợi thế ngay từ sớm.
- Lối đánh “lực sĩ kiểu Âu”- thiên về sức mạnh: Đây là cách gọi vui dành cho các tay vợt châu Âu có thể hình to lớn, sức mạnh tốt và phong cách chơi thiên về:
(1) Đánh đôi công cường độ cao: Duy trì các pha đôi công với tốc độ nhanh, lực đánh mạnh và ưu tiên các cú đánh xoáy trên (topspin) từ xa bàn.
(2) Phát huy thể lực và sức bền: Nhờ thể hình vượt trội, họ có khả năng kéo dài pha đôi công, làm đối thủ mệt mỏi rồi tìm cơ hội phản công.
Trước đây, lối đánh này có điểm yếu ở 3 lượt bóng đầu vì thiếu sự khéo léo và tinh tế. Nhưng gần đây, các tay vợt châu Âu đã cải thiện đáng kể bằng cách bổ sung những biến hóa chiến thuật ở giai đoạn này.
- Lối đánh “kiếm sĩ kiểu Á” - thiên về chiến thuật: Đây là cách nói về lối chơi của các tay vợt châu Á, đặc biệt là Trung Quốc, vốn nổi bật bởi:
(1) Chiến thuật tinh vi và khéo léo: Chú trọng đến từng chi tiết nhỏ trong giao bóng, trả giao bóng, và tìm cách chiếm ưu thế ngay ở 3 lượt bóng đầu.
(2) Kỹ thuật toàn diện: Sự linh hoạt, nhạy bén giúp họ thay đổi nhịp độ và hướng bóng nhanh chóng, gây khó khăn cho đối thủ.
(3) Tính toán từng đường bóng: Mỗi cú đánh đều có mục đích rõ ràng, như kéo đối thủ vào góc khó hoặc chuẩn bị cho cú dứt điểm.
Lối đánh này đòi hỏi sự nhạy bén trong chiến thuật và khả năng ứng biến nhanh, nên được ví như dùng não để điều khiển trận đấu.
Đến top 4 Olympic, có 3/4 vận động viên chơi theo lối đánh “ lực sĩ kiểu Âu”:
- Truls Moregard nổi bật với những pha bóng ngẫu hứng, linh hoạt.
- Felix Lebrun với tư duy bóng và nhịp điệu riêng.
- Hugo Calderano, nổi tiếng với sự tinh tế trong 3 pha bóng đầu tiên (bạn này thường xuyên thi đấu ở châu Âu nên có thể coi thuộc lối đánh châu Âu mở rộng).
Điều này dường như cũng chứng minh một phần quan điểm mà tôi đề cập ở trên.
Đối với những thay đổi về lối đánh của châu Âu kể trên, Ban huấn luyện rõ ràng vẫn chưa có những nghiên cứu kịp thời. Trong các trận ngoại chiến của Liang Jingkun và Lin Shidong tại Montpellier, khi bố trí chiến thuật có một từ khóa được nhắc đến là “kiên nhẫn” hơn. Tổng thể chiến thuật là kéo trận đấu vào giai đoạn đôi công giằng co, dùng sức bền để chống lại các pha tấn công bùng nổ của đối phương. Tư duy này không sai, có thể gọi là tuỳ cơ ứng biến. Tại sao BHL lại có sự tự tin này? Vì chúng ta có hệ thống đào tạo bài bản qua rất nhiều năm và kỹ năng của các tuyển thủ đều cơ bản vững chắc. Trong khi đó, lối đánh của các tuyển thủ châu Âu tuy hào nhoáng nhưng khá vụng về, chỉ cần kéo dài vài pha là dễ mắc lỗi.
Nhưng tại sao chiến thuật này lại không hiệu quả ở chặng vừa rồi?
Một mặt, lối chơi đôi công kéo dài phụ thuộc nhiều vào trạng thái sức khoẻ của vận động viên. Sau Olympic, thực ra cả đội tuyển quốc gia đều không có thời gian nghỉ ngơi và tổng kết, rút kinh nghiệm đúng cách, lịch thi đấu dày đặc làm tiêu hao rất nhiều sức lực. Trong khi đó, các tuyển thủ châu Âu không thiếu sức bền và thể lực, chưa kể việc thay đổi bóng to hơn cũng có lợi cho lối chơi “lực sĩ” kiểu giằng co cũng như lợi thế sân nhà.
Mặt khác, họ đang dần bù đắp điểm yếu trong 3 lượt bóng đầu, nhiều biến hóa hơn và tập trung tốt hơn vào các chi tiết nhỏ. Đôi khi, chúng ta rất khó để kéo trận đấu vào các pha đôi công dài, thậm chí ngay cả những tay vợt “vụng về” như Darko cũng ý thức được việc cải thiện 3 lượt bóng đầu, tôi khá bất ngờ nha. Vì vậy nếu cứ dùng chiến thuật tập trung kéo trận đấu vào các pha rally để giải quyết vấn đề, thì thật sự chúng ta sẽ rơi vào thế rất bị động.
Thực ra những trận đấu hấp dẫn nhất với các tay vợt “lực sĩ” châu Âu thường đến từ các tuyển thủ thuộc trường phái chiến thuật. Trước đây có Ma Long, gần đây là Wang Chuqin và hiện tại tôi chưa thấy ai trong tuyển nam tiếp nối trường phái này. Về mặt chiến thuật, lối đánh này là “lấy hoa chế pháo”: dùng kỹ thuật khéo léo để đối phó với lối đánh phức tạp, còn về cách chơi thì là “hóa phức tạp thành đơn giản”.
Ví dụ:
- Nếu đối thủ tấn công nhanh sau giao bóng, tuyển thủ “chiến thuật” sẽ thay đổi cách giao bóng để làm gián đoạn nhịp độ của đối phương.
- Nếu đối thủ mạnh trong các pha rally, họ sẽ chuyển sang kiểm soát bóng để không cho đối thủ phát huy thế mạnh.
Cách chơi này phân tích lối đánh hào nhoáng của đối thủ thành từng mảnh nhỏ, sau đó sử dụng kỹ thuật nhằm bẻ lại chiến thuật để hạn chế đối thủ. Kết quả là những cú đánh mạnh mẽ, tiêu tốn nhiều sức lực của đối thủ lại trở nên vô dụng. Dễ hiểu hơn thì các bạn có thể nghĩ đến kiểu “buộc cua” của các sạp hải sản ngoài chợ ấy.
Nhắc đến đây, tôi chợt hiểu lý do BHL thường ưu tiên phát triển các tuyển thủ thuộc trường phái sức mạnh, vì ngoài việc hệ thống đào tạo đã quá hoàn thiện, lý do lớn khác là chi phí đào tạo thấp hơn rất đáng kể:
- Trường phái sức mạnh phụ thuộc vào thể chất nhiều hơn, và năng khiếu thể chất là thứ dễ dàng nhận biết, cũng như có thể phát hiện sớm hơn so với năng khiếu chiến thuật. Vì vậy việc chọn lọc trở nên dễ dàng hơn, ngay cả khi vận động viên không thành công, họ có thể đổ lỗi cho yếu tố thể chất.
- Trong khi đó, trường phái chiến thuật khó đánh giá tiềm năng sớm, đòi hỏi thời gian dài hơi để đào tạo và cần rất nhiều sự điều chỉnh phù hợp theo từng mốc thời gian trong phương pháp huấn luyện. Nếu một vận động viên chiến thuật thất bại, trách nhiệm cũng như áp lực đổ lên BHL là cực kỳ lớn.
Nói một cách ví von, trường phái sức mạnh giống như sản phẩm sản xuất hàng loạt theo dây chuyền, còn trường phái chiến thuật là sản phẩm thủ công tinh xảo. Trong thời đại ưu tiên lợi ích ngắn hạn như hiện nay, việc đầu tư vào trường phái sức mạnh là lựa chọn dễ hiểu.
Hiện tại, ngoài cuộc cạnh tranh giữa tay vợt thuận tay trái và tay phải, còn có sự đấu tranh giữa hai trường phái kể trên. Nhưng vì người theo trường phái chiến thuật hiện tại lại là một vận động viên thuận tay trái, nên việc đào tạo không có khuôn mẫu để sao chép khiến BHL đôi khi trở nên lúng túng. Nếu chính HLV cũng không giỏi phương pháp đó thì làm sao dạy được học trò? Nếu việc đào tạo vận động viên theo trường phái sức mạnh có nguồn tài nguyên dồi dào sẵn có lại dễ dàng hơn, ai lại sẵn sàng đầu tư vào một thứ chưa biết tương lai sẽ thế nào để chấp nhận rủi ro cơ chứ?
“Con đường Wang Chu Qin đang đi, chưa ai từng đi qua” càng ngày tôi càng thấm thía câu nói này
Ngoài ra trong các giải gần đây, ta có thể thấy rõ rằng việc nghiên cứu chiến thuật của chúng ta không theo kịp sự thay đổi từ đối thủ. Ví dụ, ở trận đấu giữa Lin Shidong và Felix Lebrun ngày hôm qua, Wang Hao vẫn chỉ đạo kéo đối thủ vào trạng thái đôi công dài, điều này thực sự bế tắc. BHL cần phải nhìn nhận nghiêm túc hơn, nếu không, việc thua trong các trận đấu quốc tế sẽ trở thành chuyện thường xuyên trong 4 năm tới. Thêm vào đó, AI thực sự là một con dao hai lưỡi. Chắc chắn thời gian tới AI sẽ trở nên phổ biến và các thuật toán của nó cũng rất chính xác. Nếu BHL không nghiên cứu, hẳn nhiên sẽ có cách khác thay thế, và trong quá trình đó người đầu tiên bị thay thế sẽ là ai? Hy vọng những vị lão làng trong ngành hãy tự cân nhắc.
Credit: xhs@shadow0805
11/02/2025
Tôi tìm được một acc khá hay ho chuyên viết bài phân tích các trận đấu, nên sẽ dịch dần cho các bà đọc thể theo yêu cầu. Tôi nói trước đây là bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả, trong quá trình dịch tôi sẽ lược bớt những gì không liên quan, tuy nhiên nếu quan điểm không hợp ý các bà thì bỏ qua giùm tôi. Chuỗi bài này không thể hiện quan điểm hay phát ngôn gì từ phía hai em, xin cảm ơn.
Acc xhs 986300155 nhé, ai rành tiếng có thể vô tự đọc ha, chủ acc tự nhận đã xem bóng bàn lâu năm, phân tích khá nhiều trận đấu của cả đội tuyển TQ chứ không riêng gì hai em. Bài này xin phép phân tích trận đôi nam giữa Wang Chuqin/Lin Shidong và anh em Lebrun
Trong giải đấu này, hai tay vợt của chúng ta phối hợp khá gượng gạo, chưa có sự ăn ý. Cả hai đều là các tay vợt có lối chơi tấn công vậy nên khi đánh đôi cả hai đều có xu hướng lùi xa bàn, thậm chí Lin Shidong - người có thể hình nhỏ hơn - còn lùi xa hơn cả Wang Chuqin. Tuy nhiên, việc có cùng lối chơi tấn công không phải là lý do cho sự phối hợp gượng ép này. Điểm lại một chút trong quá khứ, tất cả các tay vợt từng được ghép đôi nam với Wang Chuqin khi đánh đơn đều là các tay vợt tấn công: Ma Long, Fan Zhendong hay Liang Jingkun, và thành tích đều rất tốt. Trong các đôi nam, vai trò của Wang Chuqin là tấn công và người còn lại giữ vai trò kiểm soát bóng.
Về phía đối thủ, bộ đôi người Pháp có một người giỏi đánh đôi công ở khoảng cách trung xa bàn, người còn lại có tốc độ nhanh ở gần bàn nhưng lối đánh lại khá thiếu tinh tế. Đặc biệt, Alexis không kiểm soát tốt các pha đặt bóng ngắn trên bàn, còn Felix (chơi vợt dọc) có khả năng kiểm soát tốt hơn một chút.
Ở set đầu tiên, đội Trung Quốc hoàn toàn không phát huy được lợi thế của mình. Những pha đặt bóng ngắn thì không đủ chắc chắn, còn khi kéo bóng lên để đánh đôi công thì không có lợi thế rõ ràng. Vì đối thủ vừa có tốc độ, vừa có khả năng chơi từ trung xa bàn nên khả năng chuyển đổi trạng thái của họ tốt hơn chúng ta. Ngược lại, Lin Shidong ngay từ đầu đã lùi xa bàn, vậy nên nếu cậu ấy là người đón bóng thì đường bóng lại thuận lợi cho Alexis, giúp Alexis có thể mượn lực và tăng tốc trả bóng về phía Wang Chuqin, vô cùng bất lợi. Kết quả là trong set này hầu như chúng ta không giành được bất kỳ lợi thế nào, phần lớn chỉ mất điểm và còn ảnh hưởng tinh thần rất nhiều.
Sang set hai, cảm giác bóng khi đặt bóng ngắn trong bàn đã quay trở lại đôi chút, không còn nhiều pha bóng bổng hay đi quá dài. Nhưng vấn đề chính từ set đầu tiên vẫn chưa được giải quyết: Ai sẽ là người khởi động tấn công trước? Wang Chuqin chơi rất tốt ba lượt đánh đầu tiên, trong khi Lin Shidong lại thích đánh đôi công giằng co và lùi xa bàn. Lẽ ra, một trong hai người phải chủ động hỗ trợ tạo cơ hội tấn công dứt điểm, đặc biệt là đảm nhận vai trò tạo ra những cú đánh mở đầu chất lượng cao, nhưng trong set này cả hai vẫn chưa xử lý tốt vấn đề đó, nhịp độ trận đấu vẫn rất lộn xộn. May mắn thay, đối thủ của chúng ta còn lộn xộn hơn và họ lại quá nóng vội. Những pha xử lý thiếu tinh tế của họ ở khu vực gần bàn đã cho chúng ta nhiều cơ hội. Nhờ vậy, dù không mấy suôn sẻ, nhưng chúng ta vẫn giành được chiến thắng ở set hai.
Đến set ba, cuối cùng hai người cũng có sự phân công rõ ràng hơn và thực hiện chiến thuật tốt hơn. Lin Shidong phối hợp để tạo cơ hội còn Wang Chuqin đảm nhận vai trò mở đầu tấn công. Khi nói đến những pha xử lý tinh tế ở khu vực gần bàn, Pháp chắc chắn không thể sánh với chúng ta. Vì vậy, chúng ta chơi nhiều pha đặt bóng ngắn hơn, buộc họ phải mắc lỗi hoặc tạo cơ hội cho Wang Chuqin tấn công với chất lượng cao. Nếu cần, Lin Shidong cũng có thể tấn công bổ sung để ghi điểm. Nhờ chiến thuật này, gần như không có nhiều pha đôi công dài trong set này, mà chúng ta có thể nhanh chóng giành chiến thắng. Anh em nhà Lebrun bắt đầu nóng vội và mắc nhiều lỗi hơn, giúp đội TQ giành chiến thắng set 3 một cách khá dễ dàng.
Sang set bốn, chúng ta tiếp tục áp dụng chiến thuật từ set ba. Tuy nhiên, phải thừa nhận rằng khả năng đặt bóng ngắn của Lin Shidong vẫn chưa đủ tinh tế. Đôi khi không rõ cậu ấy đã suy nghĩ kỹ hay chưa, nhưng trong set này có ít nhất hai lần Lin Shidong đưa ra những đường bóng dài ra sau bàn với chất lượng rất thấp: bóng đi chậm lại nảy cao, thậm chí có pha còn bị đưa quá dài. Khi thấy điều này, tôi chỉ biết chán nản: Xong rồi, Wang Chuqin lại phải đối mặt với pha tấn công mạnh hoặc góc rộng từ đối thủ rồi. Quả nhiên, đối phương ngay lập tức tấn công mạnh vào góc phải của Wang Chuqin.
Nói tóm lại, dù giành chiến thắng, nhưng loạt trận đôi này thực sự đã bộc lộ không ít vấn đề, đặc biệt là ở Lin Shidong: Một là việc cậu ấy có xu hướng lùi ra xa bàn quá sâu, nhưng khi đã lùi, chất lượng bóng lại không đủ tốt để đánh bại đối thủ. Thêm vào đó, không có chiến lược về điểm rơi một cách rõ ràng nên các pha mở đầu tấn công của cậu ấy thường không hiệu quả. Hai là, khả năng di chuyển và đổi vị trí kém: nhiều lần sau khi đánh bóng, cậu ấy chỉ đứng nhìn mà không có ý định di chuyển về vị trí ban đầu chứ đừng nói đến việc tiến về phía trước để duy trì thế chủ động. Trong cả trận đấu, chỉ có vài pha ngắn ngủi trong set ba là Lin Shidong đứng ở gần bàn còn lại thì cứ như thể bàn đấu có điện vậy — hễ đánh xong là lại lùi ra xa. Điều này khiến sự liên kết trong đôi nam bị chậm đi rất nhiều. May mà đối thủ có điểm yếu trong các pha xử lý bóng ngắn nên chúng ta có thể tận dụng điều đó để khai thác. Nếu không với kiểu chạy chỗ và phối hợp như vậy, sớm muộn gì hai người cũng sẽ va vào nhau.
Khi xem Lin Shidong đánh đôi với Lin Gao Yuan tại giải World Championship Durban, tôi cũng cảm thấy rất bất lực. Tôi nhớ khi đó Liu Guozheng bình luận và rất bực bội vì sự thiếu kết nối giữa hai người. Đến cuối cùng Lin Shidong còn điều bóng sai hướng, khiến tất cả đều cạn lời.
Nếu đã là trụ cột tuyệt đối của đội tuyển, thì đánh đôi nam không thể là một sự lựa chọn giữ hay bỏ. Điều này có nghĩa là nếu Lin Shidong muốn trở thành chủ lực tuyệt đối, cậu ấy không thể chỉ tập trung vào đánh đơn mà bỏ qua nội dung đôi nam, mà là bắt buộc phải làm tốt.
Nhìn lại trận đấu hôm nay, dù cuối cùng chúng ta vẫn giành chiến thắng, nhưng rõ ràng còn rất nhiều vấn đề cần cải thiện. Quan trọng nhất là khả năng phối hợp — khi đánh đôi, không thể chỉ dựa vào năng lực cá nhân mà bỏ qua sự ăn ý với đồng đội. Nếu Lin Shidong tiếp tục giữ lối đánh lùi xa bàn mà không có chiến lược rõ ràng, thiếu khả năng kiểm soát điểm rơi, đồng thời không cải thiện nhận thức về vị trí và di chuyển thì trong những trận đấu căng thẳng hơn, đội Trung Quốc chắc chắn sẽ gặp rắc rối lớn.
Với bối cảnh hiện tại, nếu muốn tiến xa trong các giải đấu lớn như World Championship hay Olympic, Lin Shidong cần phải nhanh chóng điều chỉnh. Đánh đôi không chỉ là bổ trợ cho đánh đơn mà còn là một thử thách lớn về tư duy chiến thuật và khả năng phối hợp. Nếu không thay đổi, cậu ấy sẽ trở thành mắt xích yếu nhất trong đội hình đồng đội nam Trung Quốc.
Click here to claim your Sponsored Listing.