15/05/2024
Mình có động lực dịch bài này, vì mấy tháng qua thấy xung quanh mình có nhiều người lớn dùng "úp mặt vào tường" với trẻ và những gì mình được học và hiểu về tâm lý học phát triển, làm cha mẹ từ nghiêm nhắc mình rằng, đang có sự hiểu lầm của người lớn về việc miễn không đánh và không xỉ vả-chỉ trích thì có nghĩa các cư xử của người lớn với con cái là lành mạnh.
Dịch bài này cũng là cơ hội giúp mình chia sẻ với mọi người đang làm cha mẹ và thầy cô về việc cần phân biệt Cho ra góc và Thông báo/thảo luận với con (hay với bất cứ ai) về việc mình (hay cả hai) cần được tạm ngưng tương tác để xử lý vấn đề (cảm xúc của chính mình hoặc từ chối bạo lực. Điểm mấu chốt của Cho ra góc (bo-xì nghỉ chơi) có thể đọc được trong bài dịch; còn việc thông báo/thảo luận về việc mình cần được tạm ngưng tương tác chính là ở chỗ (1) CẢ HAI BÊN có thể LÀM CHỦ cách mình chọn giải quyết vấn đề của mình và thái độ, lời nói mang tính mô tả quan sát sự việc chứ không dính bẫy 12 rào cản.
Dịch bài này cũng thấy thương hơn những người lớn từng-là-trẻ-con-bị-cho-ra-góc hay dễ phát điên với những tương tác thông báo/thảo luận về nhu cầu cần tạm ngưng tương tác của ai đó, dễ rơi vào cảm giác trở nên nhạy cảm với lời thông báo thảo luận này và cảm thấy mình-bị-cho-ra-góc trong mối quan hệ đó.
----------
Kỷ Luật - Vấn Đề Muôn Thuở Của Việc Nuôi Dạy Trẻ
Kỷ luật (động từ) có thể mang nghĩa là ‘dạy dỗ’ hoặc ‘kiểm soát’ (Gordon, T. 1989). Trong hành trình tìm kiếm phương pháp nuôi dạy con cái hiệu quả, để có thể thực hiện những điều tốt nhất cho con cái, bản thân và gia đình mình, chúng ta cần cân nhắc cẩn thận về cách tốt nhất để kỷ luật con mình.
Nếu chúng ta sử dụng kỷ luật để kiểm soát, thì chúng ta dựa vào phần thưởng và hình phạt để thay đổi hành vi của con cái.
Bài viết này đặt câu hỏi về việc sử dụng một trong những hình phạt phổ biến nhất - cho ra góc (time-out). Phần lớn các cuốn sách nuôi dạy trẻ, trang web về nuôi dạy trẻ, khóa học nuôi dạy trẻ hoặc những phụ huynh mà chúng ta biết đều đề xuất cho ra góc như một hình phạt nhẹ nhàng. Hầu hết các trường học và trung tâm chăm sóc trẻ đều dựa vào việc cho ra góc để kỷ luật trẻ.
Trong những năm con gái tôi đi nhà trẻ, chúng tôi đã có nhiều cuộc thảo luận về nỗi sợ hãi của con đối với hình phạt này. Sự lo lắng của con và kinh nghiệm của tôi như một nhà giáo dục đã thúc đẩy tôi tìm hiểu về ảnh hưởng của việc cho ra góc.
Thế Nào Là Cho Ra Góc?
Trong cuộc thảo luận này, việc cho ra góc được định nghĩa là một hình phạt. Một đứa trẻ bị đưa vào một phòng hoặc một nơi nào đó, và bị loại trừ khỏi những người khác trong một khoảng thời gian nhất định.
Các ví dụ của 'góc phạt'; bị gửi đến một phòng khác trong một phút nếu trẻ ở tuổi lên năm; hoặc ở cùng phòng nhưng bị tách ra khỏi hoạt động gia đình. Việc cho ra góc thường được gọi là ‘hậu quả’, thay vì là một hình phạt.
Điểm mấu chốt trong việc cho ra góc là đứa trẻ không có quyền kiểm soát khi nào chúng bị đẩy ra ngoài, và khi nào chúng có thể trở lại. Cha mẹ quyết định khi nào và ở đâu đứa trẻ sẽ bị cho ra góc, và khi nào đứa trẻ được phép trở lại với gia đình.
Lịch Sử
Lịch sử của việc cho ra góc rất thú vị. Theo Alfie Kohn (2005), việc cho ra góc được bắt đầu sử dụng như một cách để kiểm soát hành vi của động vật trong phòng thí nghiệm. Thuật ngữ này xuất phát từ "thời gian ra khỏi sự củng cố tích cực" (“time out from positive reinforcement”). Điều này có nghĩa là cha mẹ phải xem xét những gì họ có thể hạn chế hoặc lấy lại từ con, và Kohn gợi ý rằng, thường là tình yêu và sự chú ý. Nghĩa là, việc cho ra góc khiến trẻ cảm thấy cha mẹ rút đi tình yêu của mình trong một khoảng thời gian. Việc cho ra góc dường như không được áp dụng vào việc nuôi dạy trẻ cho đến cuối những năm 1960.
Điều Chỉnh Môi Trường
Việc cho ra góc khá khác biệt so với những lúc chúng ta, với tư cách là cha mẹ, cần nghỉ ngơi và ngưng tương tác với con. Trong trường hợp đó, chúng ta có thể chọn điều chỉnh môi trường. Chúng ta có thể đề xuất, một cách tôn trọng, rằng ba/mẹ và con có thể cần thời gian một mình để tự chăm sóc bản thân. Điều đó có nghĩa là con bạn có thể chọn đi vào phòng của mình để bình tĩnh lại, và ra ngoài khi sẵn sàng (chứ không có nghĩa là phải đứng ở góc nào do bạn chỉ định - Chiêu Anh chú thích thêm)
Trải Nghiệm Của Trẻ Khi Bị Cho Ra Góc Ở Nhà Trẻ
Nhiều năm trước tôi đã ghi lại một cuộc thảo luận với con gái tôi. Cô bé vừa tròn năm tuổi và không vui khi phải đi nhà trẻ. Một trong những mối quan tâm của cô bé là sợ bị đếm (1,2,3), vì mối đe dọa cuối cùng là... bị cho ra góc. Như bản ghi âm và bản ghi chép cho thấy, nỗi sợ hãi của cô bé về hình phạt này rất rõ ràng.
Emma: “Con không gặp rắc rối. Chúng con không gặp rắc rối. Chúng con chỉ bị đếm đến ba thôi. Chúng con chỉ phải... họ chỉ nói ‘OK, con đã bị đếm đến một!’ Và khi con bị đếm đến ba... um (giọng run sợ)... và khi con bị đếm đến ba, um đó là lần cảnh cáo cuối cùng của con. Khi con bị đếm đến hai, đó là... con có một cơ hội cuối cùng để đi, HOẶC... bị cho ra góc!”
Mẹ: “Ồ thật sao. Ba là bị cho ra góc. Và con trông rất lo lắng về việc bị cho ra góc.”
Emma: “Uh ha”
Thật thú vị, con gái tôi chưa từng bị phạt bằng cách cho ra góc ở nhà trẻ hay ở nhà. Mối quan tâm sâu sắc của cô bé dựa trên quan sát của cô bé về ảnh hưởng của việc cho ra góc đối với bạn bè. Tôi tự hỏi – nếu việc cho ra góc có tác động lớn như vậy đối với những người quan sát – thì trải nghiệm của những đứa trẻ thực sự bị phạt bằng cách cho ra góc là gì?
Ảnh Hưởng Của Việc Cho Ra Góc
Time-out và cô lập, loại trừ, tự nhận thức
Khi một đứa trẻ bị loại trừ khỏi sự có mặt của người khác, chúng bị loại trừ bởi những người có quyền lực hơn chúng – cha mẹ và giáo viên. Trẻ em bị cho ra góc, bị cô lập khỏi mối quan hệ (Siegel, D. và Bryson, T. 2014).
Nghiên cứu não bộ gần đây đã phát hiện rằng việc cô lập con người khỏi các mối quan hệ gây ra ‘đau khổ mang tính quan hệ’. Đau khổ mang tính quan hệ đi theo cùng con đường thần kinh trong não của chúng ta như đau đớn thể xác hoặc bệnh tật (Siegel, D. và Bryson, T. 2014). Liệu việc cho ra góc thực sự có phải là một giải pháp nhẹ nhàng hơn so với việc đánh đòn, khi đứa trẻ có trải nghiệm đau đớn về thể chất tương tự ở cả hai hình phạt?
Loại trừ (dưới hình thức cho ra góc) không phải là một hình phạt nhẹ nhàng. Nếu bạn từng bị đối xử bằng sự im lặng khi là người lớn, bạn sẽ biết sự xấu hổ, đau khổ cảm xúc, mất lòng tự trọng, sự nhầm lẫn (bạn đã làm gì mà đáng bị đối xử như thế này?).
Giáo sư Kip Williams (Khoa học Tâm lý, Đại học Purdue, Indiana) chuyên nghiên cứu về loại trừ trong các mối quan hệ người lớn. Phát hiện của ông là việc loại trừ đe dọa bốn nhu cầu cơ bản – lòng tự trọng, cảm giác thuộc về, kiểm soát, và sự tồn tại có ý nghĩa.
Nhiều người lớn sẽ có cơ chế đối phó để giúp vượt qua ảnh hưởng của việc bị loại trừ. Nhưng chuyện gì xảy ra với trẻ em? Liệu chúng có phát triển được sự kiên cường cần thiết để đối phó với việc bị cô lập xã hội? Việc cha mẹ/thầy cô loại trừ trẻ có ảnh hưởng lớn thế nào đến trẻ?
Việc loại trừ một đứa trẻ khỏi hoạt động gia đình/lớp học, trong khi giữ đứa trẻ ở cùng phòng, thường được coi là một hình phạt ‘nhẹ nhàng’ hơn so với việc bị đẩy vào một phòng. Một từ đồng nghĩa phổ biến cho loại kỷ luật này là 'thời gian yên tĩnh'. Tuy nhiên, công trình của Williams cho thấy rằng 'thời gian yên tĩnh' có thể thực sự gây hại hơn. Một đứa trẻ về cơ bản trở nên 'vô hình' khi bị cho ra góc. Những người khác trong phòng phớt lờ sự tồn tại của chúng. Hoặc họ có thể chế nhạo đứa trẻ (nhớ đến 'chiếc mũ đần độn'?), biết rằng ‘nạn nhân’ của người lớn không thể phản ứng. Không được công nhận, nỗi xấu hổ công khai của việc bị loại trừ, cảm giác như mình không tồn tại... trải nghiệm này có thể gây tổn thương như thế nào đối với một đứa trẻ?
Trải Nghiệm Cá Nhân Về Việc Bị Loại Trừ Khi Làm Cha Mẹ
Vài năm trước, ba thành viên lớn tuổi trong gia đình chúng tôi đang thảo luận về các vấn đề dành cho người lớn tại bàn ăn. Con gái bốn tuổi của tôi không hiểu cuộc trò chuyện và cảm thấy bị bỏ rơi. Để thu hút sự chú ý của tôi, cô bé nói đùa, “Mẹ chẳng có mặt trên đời. Mẹ chẳng cóooo-mặttttt-trênnnnn-đờiiiiii (với giọng hát). Cô bé không nói điều này để làm tổn thương tôi. Cô bé chỉ đơn giản là cố gắng thu hút sự chú ý để được đáp ứng nhu cầu.
Phản ứng của tôi thật thú vị. Mặc dù lời nói đến từ con gái nhỏ yêu quý của tôi và tôi không xem lời nói của con đang nhắm vào mình để chỉ trích (vì tôi biết cô bé nói từ nhu cầu chưa được đáp ứng của mình), tôi vẫn cảm thấy đau khổ và tổn thương sâu sắc. Tôi cảm thấy mặt mình đỏ bừng và nước mắt trào ra mắt. Tôi không thể tham gia vào cuộc trò chuyện và phản ứng ngay lập tức của tôi là rời khỏi phòng và tìm một nơi an toàn. Tôi ngạc nhiên về mức độ cảm xúc này.
Từ trải nghiệm này, tôi nhận ra rằng phản ứng của chúng ta đối với việc bị loại trừ, ngay cả ở dạng vô tội nhất, có thể rất nguyên bản (primal). Nếu đây là cảm xúc của tôi khi là người lớn – và tôi có khả năng phân tích phản ứng của mình – thì sự tàn phá đối với một đứa trẻ, người sẽ có ít bối cảnh để hiểu phản ứng sâu sắc của mình với những lời nói hoặc hành động như vậy, có thể lớn hơn bao nhiêu?
Nghiên Cứu
Dường như có rất ít nghiên cứu về việc cho ra góc. Kohn trích dẫn nghiên cứu cho thấy rằng "những đứa trẻ nhận hình phạt này có xu hướng có lòng tự trọng thấp hơn, [và] có sức khỏe tinh thần kém hơn."
Một nghiên cứu đã xem xét cảm nhận của trẻ em 2-4 tuổi trong nhà trẻ về việc cho ra góc. Phần lớn có cảm nhận tiêu cực về trải nghiệm của mình, bao gồm cảm thấy cô đơn, buồn, bị ghét và bị bạn bè phớt lờ. Nhiều đứa trẻ không hiểu tại sao chúng lại bị cho ra góc, tin rằng lý do là do không được giáo viên và bạn bè thích. (Readdick và Chapman, 2000, được trích dẫn bởi Turner và cộng sự, tóm tắt nghiên cứu, 2007). Vậy việc cho ra góc ảnh hưởng thế nào đến giá trị bản thân?
Cho Ra Góc Để 'Suy Nghĩ'
Nhiều phụ huynh cho trẻ ra góc để 'suy nghĩ về hành vi của mình'. Tuy nhiên, điều này có thực tế không? Liệu một đứa trẻ, khi ở trong thời gian phạt, thực sự suy nghĩ về hành vi của mình và làm thế nào để cải thiện trong tương lai? "Hmmm. Mình đã làm gì sai? Mình phải thay đổi hành vi của mình". Bằng chứng cho thấy rằng, thay vào đó, chúng có thể nghĩ về mình như là ‘xấu xí’ hoặc không được yêu thích "Họ không thích mình nữa". Trẻ có thể oán giận cha mẹ "Mình ghét mẹ/bố! Họ không hiểu mình!" Chúng có thể không biết tại sao mình bị phạt và trở nên bối rối. "Tại sao mình lại ở đây? Mình chỉ đang vui vẻ thôi."
Cho Ra Góc Không Giúp Ích Cho Việc Hướng Dẫn Kỹ Năng Xã Hội Và Cảm Xúc
"Chúng ta cư xử với trẻ thế nào, chúng sẽ làm thế với xã hội" (Karl A. Menninger). Hãy nhớ rằng – kỷ luật có nghĩa là 'dạy dỗ'. Về cơ bản, cho ra góc là một phương pháp giải quyết xung đột giữa người chăm sóc và trẻ, nơi người chăm sóc thắng và trẻ thua. Khi cha mẹ hoặc người chăm sóc sử dụng quyền lực của mình để cho trẻ ra góc, trẻ học được rằng đây là cách giải quyết xung đột.
Giáo viên hoặc cha mẹ làm mẫu điều gì khi họ sử dụng quyền lực để cô lập một đứa trẻ? Trẻ học được kỹ năng sống gì khi cha mẹ sử dụng sự cô lập để kiểm soát chúng?
Tôi không thấy cho ra góc là một kỹ năng xây dựng mối quan hệ hữu ích. Thực tế, hoàn toàn ngược lại. Sự cô lập về mặt cảm xúc trong một mối quan hệ thân mật hiện nay được công nhận là lạm dụng.
Làm thế nào một đứa trẻ áp dụng việc cho ra góc vào thực tế khi chơi với bạn bè hoặc trong các mối quan hệ người lớn sau này? Chúng có học được rằng khi bạn không thích những gì người khác làm, một cách để giải quyết là loại trừ người đó? Có thể, những đứa trẻ bị phạt bằng việc cho ra góc sẽ học cách bắt nạt bằng cách loại trừ bạn bè hoặc anh chị em của mình. Một nghiên cứu gần đây với thanh thiếu niên đã phát hiện ra rằng sự loại trừ xã hội gây hại nhiều hơn cho sức khỏe tinh thần của người trẻ, so với các hành vi bắt nạt khác như trêu chọc hoặc lan truyền tin đồn.
Khi trẻ bị buộc phải ở trong thời gian phạt, chúng mất cơ hội học cách giải quyết vấn đề bằng cách tính đến nhu cầu của người khác trong giải pháp mà chúng chọn. Chúng không học cách đồng cảm hoặc suy nghĩ về người khác, mà thay vào đó chỉ nghĩ về bản thân ("Lần sau mình sẽ nói dối để không bị bắt"). Thay vì được dạy về mối quan hệ và kỹ năng xây dựng mối quan hệ, trẻ bị phơi bày trước quyền lực từ cha mẹ ("Cha/mẹ/thầy/cô có thể và sẽ khiến con phải thực hiện những gì mà cha/mẹ/thầy/cô muốn!").
Cho Ra Góc Và Lý Do Của Hành Vi
Khi chúng ta sử dụng thời gian phạt để trừng phạt một đứa trẻ vì hành vi sai trái, chúng ta quên tìm kiếm nhu cầu chưa được đáp ứng dẫn đến hành vi đó. Có thể có một dòng xoáy bất hạnh dưới cơn bùng phát giận dữ của trẻ, mà chúng ta đã trừng phạt. Chúng có thể không có ai chơi cùng ở trường, hoặc có thể đơn giản là chúng mệt mỏi và đói. Liệu chúng ta có đánh mất cơ hội hiểu và kết nối với con mình? Và liệu con cái chúng ta có mất cơ hội phát hiện ra vấn đề thực sự cho chính mình và làm thế nào để giải quyết nó? con được chúng ta hướng dẫn nhẹ nhàng?
Cho Ra Góc Và Ảnh Hưởng Đến Mối Quan Hệ Cha Mẹ - Con
Việc cho ra góc có thể ảnh hưởng tiêu cực đến mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Trẻ có thể cảm thấy sợ hãi việc bị cho ra góc, và có thể cảm thấy oán giận, thất vọng, tổn thương và tức giận (do đó, đôi khi có việc phá phòng). Chúng có thể cảm thấy bị hiểu lầm và bối rối. Trẻ em sợ hãi hoặc oán giận cha mẹ có thể bắt đầu tạo khoảng cách với cha mẹ về mặt cảm xúc, và mối quan hệ giữa cha mẹ và con có thể bị tổn hại.
Cho Ra Góc Và Ảnh Hưởng Cảm Xúc Đến Trẻ Em
Hiệp hội Tâm lý Trẻ em Úc (AAIMH) trong tài liệu về Thời Gian Phạt (2009) gợi ý rằng việc cho ra góc, đặc biệt đối với trẻ dưới 3 tuổi, là có vấn đề. Ở tuổi này, trẻ chưa học được cách điều chỉnh cảm xúc của mình và cần sự hiện diện của người chăm sóc để giúp chúng cảm thấy an toàn và điều chỉnh cảm xúc. Việc cho ra góc tách trẻ khỏi người chăm sóc. Tài liệu cho rằng nhiều trẻ lớn hơn cũng không thể tự quản lý cảm xúc của mình, với thời gian phạt có tác động tiêu cực tương ứng.
Cho Ra Góc Và Khả Năng Tự Làm Dịu Bản Thân
Tác giả và nhà giáo dục Judy Arnall (2007) thảo luận về một hậu quả dài hạn khác có thể có của việc sử dụng thời gian phạt. Khi chúng ta, là người lớn, cảm thấy choáng ngợp, chúng ta có thể chọn dành thời gian một mình để hồi phục. Mối lo ngại của Arnall là nếu trẻ học cách sợ hãi thời gian một mình, chúng sẽ không học được kỹ năng sống quan trọng là tự làm dịu bản thân. Chúng sẽ học cách đẩy người khác ra xa, thay vì tự tách mình ra.
Cho Ra Góc Và Tiềm Năng Lạm Dụng
Việc cho ra góc có thể bị lạm dụng và có thể trở thành công cụ của sự lạm dụng. Đã có những trường hợp ghi nhận rằng trẻ bị để lại trong thời gian phạt quá dài, bị quên lãng hoặc bị đặt trong tủ quần áo hoặc phòng chứa đồ (Turner và cộng sự, 2007). Đôi khi cha mẹ có thể khóa con mình trong phòng để thực thi thời gian phạt, điều này rất đáng sợ đối với trẻ.
Cho Ra Góc Và Ly Dị, Ly Thân Và Chấn Thương
Hãy xem xét tác động tiềm tàng của thời gian phạt đối với trẻ: cha mẹ đã ly dị hoặc đang ly thân; trẻ được nhận nuôi hoặc chăm sóc bởi gia đình khác; trẻ có lo lắng về sự xa cách; hoặc bị ảnh hưởng bởi chấn thương. Những đứa trẻ này đã phải chịu đựng một tình huống chia ly đau đớn. Thời gian phạt có thể làm trầm trọng thêm các tác động của chấn thương và sự chia ly của cha mẹ, và trẻ có thể trải qua cảm giác bị bỏ rơi, bị từ chối hoặc bối rối.
Những đứa trẻ trong những tình huống này cần sự kết nối, không phải sự cô lập. Chúng cần được giữ trong một không gian an toàn (về mặt vật lý và cảm xúc), trong mối quan hệ, để giúp chữa lành vết thương.
Các Giải Pháp Thay Thế Cho Ra Góc
Dưới đây là một số gợi ý bạn có thể cân nhắc, như những giải pháp thay thế cho thời gian phạt:
Thay thế việc sử dụng phần thưởng và hình phạt bằng các kỹ năng xây dựng mối quan hệ tích cực, bao gồm giải quyết xung đột ổn thoả (No-Lose Resolution) để giải quyết vấn đề với con. Các khóa học như Cha mẹ Hiệu quả (Parent Effectiveness Training) dạy cha mẹ cách tránh sử dụng phần thưởng và hình phạt; giao tiếp tôn trọng với trẻ em; và giúp chúng xây dựng kỷ luật nội tâm.
Lắng nghe tích cực (còn được gọi là huấn luyện cảm xúc) khi con bạn không hài lòng hoặc kích động, để giúp chúng bình tĩnh lại. Nhận biết cảm xúc của chúng là một bước quan trọng trong việc trẻ học cách tự điều chỉnh. Lắng nghe tích cực giúp bạn an ủi và kết nối với con, và bạn có thể giúp chúng suy ngẫm về cảm xúc của mình.
‘Thời gian riêng’; ‘Góc ấm cúng’; ‘Không gian bình tĩnh’. Có một nơi đặc biệt để con hồi phục và bình tĩnh lại. Để chúng nghe nhạc, chơi, vẽ hoặc đọc sách - tương tự như cách chúng ta, là người lớn, tự làm dịu mình. Con bạn sau đó có thể quay lại khi cảm thấy tốt hơn về tình huống và sẵn sàng kết nối lại với mối quan hệ – vào thời gian của riêng trẻ. Điều này cũng giúp chúng học được kỹ năng tự điều chỉnh.
‘Thời gian cùng nhau’ – ở bên và thưởng thức thời gian với trẻ, cho chúng tình yêu và sự chú ý, nhớ lại những điều bạn thích về chúng, và cho chúng biết điều đó. Hãy vui mừng với người nhỏ bé đang được bạn chăm sóc.
'Lọ bình tĩnh' - để trẻ cầm và giúp chúng thở để bình tĩnh.
Mindfulness với các ứng dụng như Smiling Minds.
Mê cung ngón tay (Finger Labyrinths), hoặc thậm chí đi dạo ở khung cảnh tương tự như một mê cung nếu có gần đó.
Nếu bạn lo lắng rằng thời gian phạt đã gây tổn hại đến mối quan hệ của bạn, thì sự tự nhận thức, sự khiêm tốn và kỹ năng giao tiếp tôn trọng có thể là công cụ để sửa chữa.
Con cái chúng ta mang lại ánh nắng cho cuộc sống của chúng ta. Trong những dịp khi khó thấy được mặt tích cực của việc làm cha mẹ, chúng ta có thể bị cám dỗ sử dụng thời gian phạt. Có lẽ nhận thức về mặt tối của thời gian phạt sẽ khuyến khích chúng ta sử dụng, thay vào đó, các kỹ năng tăng cường mối quan hệ với con cái của chúng ta.
Tác giả: Larissa Dann, 2015.(cập nhật 24/5/17)
Tài liệu tham khảo
Arnall, Judy, 2007. Discipline without Distress. 135 tools for raising caring, responsible children without time-out, spanking or bribery. Professional Parenting, Canada
Australian Association of Infant Mental Health. 2009. http://www.aaimhi.org/inewsfiles/Position%20Paper%203.pdf. [ONLINE] Available at: http://www.aaimhi.org/. [Accessed 29 May 15].
Gordon, Dr Thomas, 2000. Parent Effectiveness Training. The Proven Program for Raising Responsible Children. Three Rivers Press. New York.
Gordon, T, 1989. Teaching Children Self Discipline: At Home and at School. 1st ed. America: Random House.
Kohn, A., 2005. Unconditional Parenting: Moving from Rewards and Punishment to Love and Reason. 1st ed. New York: ATRIA Books.
Daniel J Siegel & Tina Payne Bryson. 2014. Time-outs Are Hurting Your Child. [ONLINE] Available at: http://time.com/3404701/discipline-time-out-is-not-good/. [Accessed 27 April 15].
Daniel J Siegel & Tina Payne Bryson, 2014. No Drama Discipline. 1st ed. Brunswick, Victoria: Scribe Publications.
Turner, D. M., Nida, S. A., & Williams, K. D. (2007, February). Time-out: A review of psychological literature. Paper presented at the meeting of the Southeastern Psychological Association, New Orleans.
Williams, Kipling (2007). Ostracism. Annual Review of Psychology.
Tài liệu:
Sự tẩy chay (Ostracism):
Frozen out: Why do we use the silent treatment?
Ostracism: Consequences and Coping - research by Professor Kipling Williams
Does Rejection Hurt? An fMRI Study of Social Exclusion
A Resource on guiding children's behaviour, while avoiding time-out. By Best Start Resource Centre, Canada
"You're not my friend" - relational aggression starts as early as pre-school
Sang chấn (trauma)
Blue Knot Foundation (Adults Surviving Child Abuse)
Larissa Dann (2017) The Trouble with Time-Out, www.parentskills.com.au, truy xuất 7/5/2024. Chuyển ngữ: Chiêu Anh [[email protected]|0983200057]
Bản quyền hình ảnh: Shutterstock
21/06/2019
07/06/2019
04/06/2019
31/05/2019