“Vì người già... không còn mẹ nữa”
Câu nói này trong video xem được sáng nay làm mình xúc động nên chia sẻ lại🌱
Ở tuổi gần bốn mươi, mình thấy mình như đang thực hiện một chuyến du hành giữa những chiều không gian khác nhau…
Một bên là tương lai mang nhiều hi vọng & ước mơ rực rỡ của con cái với bao kế hoạch, một bên là thực tại đang cạn dần từng chút một trên gương mặt ba mẹ, và ở giữa là chính mình – một người trưởng thành đang cố gắng điềm nhiên trước những đợt sóng của thời gian⏳
Nhìn ba mình bây giờ, thật khó để hình dung về người đàn ông nóng tính, bộc trực và hoạt bát của ngày xưa.
Ba từng là người tự hào về sức khỏe đến mức chưa từng vật tay thua ai, người bước vào cuộc mổ tim thay van năm 2019 với một sự bình thản đến lạ lùng. Vậy mà chỉ sau một đợt quên thuốc năm 2021, sau đột quỵ là cơn tai biến, đã để lại một người cha chậm chạp, ít nói và đôi khi lóng ngóng như một đứa trẻ.
Việc người già "tè dầm" cũng như những lần ba không tự chủ được, những lúc ba lúng túng bằng cách la hét chống cự khi mẹ hay mình kêu ba thay quần áo. Sự lớn tiếng của ba có chăng để che đi sự xấu hổ, xin lỗi vì sự tồn tại của chính mình trong mái nhà mà ba từng là cột trụ vững chãi nhất.
Nếu bạn hỏi mình cảm giác về ba mình bây giờ như thế nào, mình thấy tạo hoá diệu kỳ vì đã để ông như thế này ở những năm cuối đời. Xã hội mà ba mình sinh ra & trưởng thành đã thúc ép một người đàn ông phải kiên cường đến mức phớt lờ nỗi đau, phải là một hình mẫu của gia đình. Khi thể ông đầu hàng sau nhiều thập kỷ phải đóng vai một người mạnh mẽ không tì vết, thì bây giờ tâm hồn ông được tự do. Ba giờ có thể thoải mái, thích ăn gì thì ăn, không cần nhường nhịn, vui thì cười, buồn thì khóc, không cần giấu diếm, ngại ngùng, không cần tính toán thiệt hơn, không lo nghĩ sầu muộn, không dính chuyện của người, có thể yếu đuối để được chăm sóc. Ông giờ như 1 đứa trẻ hồn nhiên. Đó là sự trỗi dậy của tính nhân bản nguyên thủy nhất mà gần bấy lâu nay chuẩn mực xã hội đã che lấp. Nếu ba vẫn còn minh mẫn như trước chắc ba chẳng thể thấu suốt để quay về tính nhân bản này, nên sự an bài này nhìn bản chất lại là 1 phước lành cho ba❤️
Mẹ mình cũng vậy, dù sắp bước qua tuổi 70 với những dấu hiệu của căn bệnh đột biến gen, mẹ vẫn chọn cách bao bọc ba và cả tụi mình theo cách ý nghĩa nhất mà mẹ có thể làm được.
Mẹ gạt đi chuyện thuê người giúp việc vì không muốn phiền con cái, không muốn ở cùng người lạ, cứ lúi húi bên mảnh vườn nhỏ, chăm mấy con gà đẻ trứng để gửi cho con cháu. Niềm vui của mẹ gói gọn trong mớ rau, quả trứng và tiếng tụng kinh niệm Phật mỗi đêm, như một cách để mẹ tìm thấy sự bình yên giữa những ngày sức khỏe đang vơi đi. Không biết mẹ có sâu thẳm nhận ra, sự chăm sóc mẹ dành cho ba lại là sự chữa lành tâm hồn cho mẹ❤️
Mỗi ngày trò chuyện với mẹ sẽ là những câu chuyện khác nhau, có hôm êm ả, có hôm náo loạn vì chuyện ba, chuyện rau, chuyện gà, chuyện người thuê trọ. Và dù có là chuyện gì đi chăng nữa thì với mình, mỗi ngày còn được trò chuyện với mẹ, được nhìn thấy ba đã là 1 ơn lành❤️
Nhìn lại lựa chọn ở lại gần ba mẹ, lập gia đình và có con, bỏ qua những lựa chọn phát triển khác đã từng rất thôi thúc, mình thấy biết ơn vô cùng❤️
Dù cuộc sống của một người bình thường nhỏ bé luôn có những lựa chọn đầy đánh đổi và thử thách, nhưng mình trân trọng từng khoảnh khắc có vui có buồn này.
Có những lúc, mình nhận ra cái van tim của ba hay sức khỏe của mẹ đều có một hạn sử dụng vô hình đang đếm ngược, khiến mỗi ngày trôi qua đều mang một sức nặng của sự trân quý❤️
Đôi khi giữa những lo toan cho hành trình sắp tới, giữa việc làm cha làm mẹ và làm con, mình tự hỏi liệu có bao giờ mình thực sự lớn hẳn…
Hay sâu thẳm bên trong, mình vẫn mãi là đứa con bé bỏng mang tâm hồn non trẻ, vẫn luôn thèm khát và nhận về sự che chở thầm lặng từ những bóng cây già đang nghiêng mình trước gió, dù bàn tay che chở ấy giờ đây cũng đang run rẩy theo tháng năm... Mà mình cũng không nên hỏi điều này vì có lẽ chúng ta không bao giờ thực sự lớn lên, chúng ta chỉ thay phiên nhau đóng vai người bảo vệ🌱
Nhưng có 1 điều mình nhận biết & hiện diện với nó, là sự chông chênh mình cảm thấy không phải là một sự bất ổn, mà chính là sự sống đang chuyển động, là nhịp thở của tình thân🌱
Một cuộc đời phẳng lặng, không biến cố, không đau thương mới là điều bất thường và xa rời thực tế🌱
SharewithJasmine
Business advisory & thinking partner—for businesses and leaders navigating what comes next.
08/01/2026
Có một cảm giác rất quen của những năm U40s:
thỉnh thoảng mình không kiệt sức vì làm sai,
mà vì đang làm rất đúng…cho một cuộc đời không hẳn là của mình.
Nhìn vào bức hình này, có thể bạn sẽ thấy chính mình đâu đó:
🏙️ một cuộc sống đô thị đủ đầy nhưng trống rỗng
💔 những mối quan hệ bị “tối ưu hóa” như một dự án
🤖 công việc, công nghệ (AI), và câu hỏi: “Nếu không có chức danh, thì mình là ai?”
🧠 một bộ não luôn bận rộn nhưng ngày càng khó tập trung
🌿 và ở đâu đó, là khao khát được chậm lại, được thở, được là người.
Cuối năm 2025, sau một buổi chiều cà phê với một người bạn, một đồng nghiệp cũ, mình nhận ra câu hỏi không còn là: “Làm sao để hiệu quả hơn?” mà là:
❓❓Điều gì trong cuộc đời mình thực sự xứng đáng với sự hiệu quả và kỷ luật của bản thân?
Mình viết Wander & Wonder #13 trong khoảng thời gian này như một sự nhìn sâu những điều mình cần ghi nhớ trước khi quay trở lại guồng làm việc hối hả sắp tới.
Và cũng để đưa ra những quan sát rất thật về:
🥀sự trống rỗng được “đóng gói” trong đời sống hiện đại
🥀áp lực phải sống cho đúng — dù đã kết hôn hay còn độc thân
🥀công việc, AI, và bản sắc cá nhân
🥀 và kỷ luật - không như trừng phạt, mà như một hình thức yêu mình.
Cùng với đó là những lựa chọn rất nhỏ mà mình đã thực hành trong 2025 và sẽ tiếp tục mang theo sang 2026:
🌿 bảo vệ sự tĩnh lặng bên trong
📵 đặt điện thoại xuống để hiện diện thật sự
⏳ làm việc theo nhịp sinh học của cơ thể
🚫 nói “không” với những điều làm mình cạn năng lượng dài hạn.
Có lẽ, hiệu quả thật sự không nằm ở việc bạn chạy nhanh đến đâu, mà ở việc bạn còn đủ tĩnh
để cảm nhận một buổi sáng bắt đầu chậm rãi 🌷
Có lẽ chúng ta sẽ không tìm được ngay câu trả lời cho câu hỏi này nhưng nếu có trăn trở & suy nghĩ về nó, mình tin 1 ngày chúng ta sẽ tìm thấy😊
Nếu bạn đang ở một đoạn đường giống vậy,
bài viết full trên website có thể là thứ để đọc chậm, khi bạn cần một khoảng lặng cho riêng mình 🤍
31/12/2025
Năm 2025 có lẽ là một chương đặc biệt nhất trong hành trình 15 năm làm nghề của mình. Một năm không nằm trong guồng quay 9-to-5, không những deadline dồn dập hay những cuộc họp kéo dài từ sáng đến tối.
Mình chọn dành nó cho sức khỏe, cho gia đình, cho việc hoàn thành MBA, cho việc tư vấn độc lập và quan trọng nhất: Wander & Wonder – đi và hỏi chính mình.
Khi được trao trả lại toàn bộ thời gian để nhìn lại toàn diện cuộc sống của bản thân qua những câu hỏi, mình phát hiện một sự thật rằng:
💫 “Chất lượng cuộc sống được quyết định bởi chất lượng các câu hỏi ta tự đặt ra cho bản thân.” 💫
Có bao giờ bạn chạm tới những mục tiêu mình từng đặt ra… rồi bỗng dừng lại hỏi:
“Mình đang sống cuộc đời của mình – hay đang chạy theo kỳ vọng của người khác?”
Theo Harvard Business review: Những người dành thời gian cho “Self-leadership” đạt hiệu quả cao hơn 23%. Đó cũng là cách mình chuẩn bị cho ngày trở lại.
Tháng 1/2026, mình quay lại đường đua chuyên nghiệp.
Vẫn là mình, nhưng với một tâm thế khác: không cạnh tranh bằng tốc độ,
mà tạo giá trị bằng sự tỉnh thức.
🔍Để chuẩn bị cho hành trình mới này, mình đã tự đặt mình vào một quy trình audit nghiêm ngặt qua 3 tầng câu hỏi:
1️⃣ Tầng 1 – Audit hiện tại (Reality check)
Thay vì đếm số task đã xong, mình nhìn vào chất lượng những mảng lớn trong cuộc đời: Sức khỏe, tài chính, cảm xúc, sự kết nối.
❓ Nếu phải đánh đổi sức khỏe, bình an để đổi lấy con số, đó có thực sự là thăng tiến?
❓ Tiếng nói nội tâm của mình là một người bạn hay một nhà phê bình?
2️⃣ Tầng 2 – Reverse goal setting (Identity shift)
Mình ngừng hỏi: “Mình muốn đạt gì?”
Mình bắt đầu hỏi: “Phiên bản xuất sắc nhất của mình năm 2026 có những phẩm chất nào?”
Khi thấy rõ khoảng cách năng lực, con đường phát triển trở nên chủ động và bền vững hơn.
❓ Để đạt được mục tiêu A, mình cần những tố chất (attributes)?
❓ Đâu là những thói quen cốt lõi nào còn đang thiếu hụt?
3️⃣ Tầng 3 – Tối ưu hóa & công cụ (Efficiency system)
Làm việc chăm chỉ là điều kiện cần. Làm thông minh là điều kiện đủ.
Mình ưu tiên 20% tạo ra 80% giá trị và dùng công cụ để giải phóng sức lao động cho việc chiến lược hơn.
Có những ngày mình làm 12 tiếng nhưng thấy mình đang rời xa chính mình.
Và cũng có những ngày chỉ cần 4 tiếng nhưng mình thấy đủ – và đúng.
🎁 Mình đã biến bộ câu hỏi Self-reflection này thành một infographic:
➡️ YEAR-END AUDIT để giúp bạn thiết kế năm 2026 có chủ đích & hiệu suất hơn.
Bạn có thể tìm đọc lại bài viết về Wheel of life của mình để có những câu hỏi gợi ý.
Và bạn cũng có thể dành kỳ nghỉ lễ ngắn này để suy nghĩ và chọn 1 nhóm để bắt đầu audit lại✨
🌟 Sức khỏe & cân bằng
🌟 Nâng cấp phiên bản mới của sự nghiệp
🌟 Tối ưu năng suất & công cụ
Một câu hỏi đúng có thể thay đổi cả một hành trình.
Chúc bạn một năm mới thật tròn! 🌿
03/12/2025
💌 “Kính thưa thầy cô,
Tôi là một người sống sót từ trại tập trung. Đôi mắt tôi đã nhìn thấy những điều mà không một ai nên chứng kiến:
Những phòng hơi ngạt được xây bởi các kỹ sư có bằng cấp.
Những đứa trẻ bị đầu độc bởi các bác sĩ được đào tạo bài bản.
Những trẻ sơ sinh bị giết hại bởi những y tá lành nghề.
Phụ nữ và trẻ em bị bắn và thiêu xác bởi những người tốt nghiệp trung học và đại học.
Vì vậy, tôi hoài nghi về giáo dục.
Lời thỉnh cầu của tôi là: Hãy giúp học sinh của thầy cô trở thành con người. Mọi nỗ lực của thầy cô đừng bao giờ tạo ra những con quái vật có học, những kẻ thái nhân cách có kỹ năng, những Eichmann* có học thức.
Đọc, viết, tính toán chỉ quan trọng khi chúng giúp con trẻ của chúng ta trở nên “Người” hơn."
..
Đọc lại những dòng thư đầy ám ảnh của Tiến sĩ Haim Ginott giữa những ngày mạng xã hội nhiễu loạn, mình bất giác rùng mình và tự đặt ra một câu hỏi day dứt:
❓❓ Liệu sự thông minh và khả năng tiếp cận thông tin vô hạn ngày hôm nay có đang giúp chúng ta NGƯỜI hơn, hay chỉ đang biến chúng ta thành những cỗ máy tiêu thụ và lan truyền cái ác một cách vô thức? ⁉️⁉️
Những ngày này, không khó để nhận thấy một bầu không khí thật sự "nặng" trên newsfeed của các trang mạng xã hội.
Khi dòng nước lũ ở miền Trung vẫn chưa rút hết, những nỗi đau mất mát của nhà nhà người người vẫn còn đó chờ đợi các giải pháp rốt ráo, thì sự chú ý của đám đông dường như đã bị cuốn phăng đi.
Mình quan sát thấy hàng loạt người trẻ đang mải miết chạy theo, mổ xẻ hành vi và chia sẻ chi tiết về những vụ án rùng rợn, những cái ác vượt quá giới hạn tưởng tượng 😰
Dường như, chúng ta đang đón nhận cái ác như một loại thức ăn nhanh cho tâm trí. Chúng ta gọi đó là cập nhật, nhưng thực chất là đang để truyền thông dắt mũi đi vào những ngõ ngách tăm tối nhất của hành vi con người mà thiếu đi sự đề kháng cần thiết.
Nói về việc chọn lọc, mình không cổ súy cho lối sống của một chú đà điểu dúi đầu vào cát, ngây thơ tin rằng cuộc đời toàn màu hồng hay thờ ơ đứng ngoài những biến động.
Cái ác vẫn tồn tại, và việc nhìn thẳng vào thực tế để nhận diện nguy cơ là cần thiết.
⛔️ NHƯNG, TIẾP NHẬN KHÁC HOÀN TOÀN VỚI VIỆC CHÌM ĐẮM.
Sự khác biệt nằm ở tâm thế và điểm dừng.
Khi bạn click vào một tin tức, hãy thử chậm lại một nhịp:
📍 Mình đang nạp vào điều gì? Là bài học cảnh giác, là sự trăn trở tìm giải pháp, hay chỉ đơn thuần là đang dung dưỡng sự tò mò và cảm giác kích thích thần kinh?
📍 Khi nhấn nút chia sẻ, giá trị gì nằm trong điều bạn sắp lan tỏa? Là một lời cảnh tỉnh nhân văn, hay đang vô tình khuếch đại nỗi sợ hãi và gieo rắc "rác" vào tâm trí người khác?
Thế hệ chúng ta may mắn được tiếp cận tri thức dễ dàng nhất lịch sử.
Nhưng như Dr. Haim đã nói, sự "biết đọc, biết viết" ấy sẽ trở nên vô nghĩa, thậm chí nguy hại, nếu nó không phục vụ cho lòng trắc ẩn.
Và hãy nhìn xa hơn một chút!
Chúng ta không chỉ sống cho hiện tại của mình. Sẽ có một ngày, các bạn trở thành cha mẹ. Sẽ có những đứa trẻ ngây thơ bước vào cuộc đời bạn, nhìn bạn như tấm gương phản chiếu thế giới.
Bạn sẽ lấy nguyên liệu gì để xây dựng nhân cách cho con, nếu hôm nay tâm trí bạn đã cho phép nạp vào những hình ảnh méo mó, những phán xét lạnh lùng mà không có màng lọc bảo vệ?
Đừng để xã hội biến chúng ta thành những "learned monsters" – những người có học nhưng vô cảm, hay những kẻ điên ngày ngày nhồi rác vào não.
Lá thư trên mở đầu bằng "Kính thưa thầy cô". Nhưng ở trường học cuộc đời này, trước khi mong cầu ai đó dạy dỗ mình hay con cái mình, hãy tự trở thành NGƯỜI THẦY của chính bản thân.
Hãy tự dạy mình bài học về sự bảo vệ tâm trí ngay từ hôm nay.
Không phải bằng cách trốn tránh.
Mà bằng sự tỉnh táo để biết đâu là rác, đâu là hoa; đâu là thị phi ồn ào, đâu là nơi cần bàn tay giúp đỡ.
Vì sự bình yên của chính mình.
Và vì cả những mầm non sẽ lớn lên từ chính tâm hồn bạn. 🌱
Be mindful 🌟
P/s: Eichmann là tên một sĩ quan Đức Quốc xã, kẻ tổ chức cuộc thảm sát người Do Thái, tượng trưng cho cái ác có hệ thống và mù quáng.
13/11/2025
❓Chiến lược TỐI ƯU để xây dựng lòng tin và sự hợp tác lâu dài là gì?❓
"Người ta thường nói về tầm quan trọng của việc tìm ra câu trả lời, nhưng mình nhận ra rằng, sức mạnh thực sự nằm ở việc đặt ra đúng câu hỏi. 'Wander & Wonder' là series về chính hành trình đó: từ những ngày tháng 'wander' mông lung trong những ngã rẽ, những quyết định của sự nghiệp, cho đến khoảnh khắc 'wonder' - khoảnh khắc mình dám hỏi và bắt đầu đi tìm lời giải cho những trăn trở của riêng mình. Chào bạn đến với post #12 trong series bài viết "Wander & Wonder" & cùng mình suy nghĩ về câu hỏi " Chiến lược tối ưu để xây dựng lòng tin và sự hợp tác lâu dài là gì?"- Jasmine Nguyen
—————————————————————
Trong bài viết tuần trước chia sẻ về bộ phim "A Beautiful Mind", mình và các bạn đã cùng tìm hiểu về Cân bằng Nash (Nash Equilibrium) – một trạng thái cân bằng "ổn định" nơi không ai muốn đơn phương thay đổi chiến lược của mình.
Nhưng như chúng ta đã thấy trong ví dụ hai quán cà phê, "cân bằng" không có nghĩa là "tối ưu". Cái bẫy logic của Cân bằng Nash thường đẩy chúng ta vào "Thế lưỡng nan của người tù" (Prisoner's dilemma): một kịch bản mà ở đó, lựa chọn lý trí nhất cho mỗi cá nhân lại dẫn đến một kết quả tồi tệ cho tất cả mọi người (cả hai cùng giảm giá, cả hai cùng cạn kiệt lợi nhuận).
Điều này nghe thật bi quan. Nó giống như một định mệnh logic rằng con người luôn bị mắc kẹt trong sự ích kỷ và nghi ngờ.
Nhưng cuộc sống, và đặc biệt là kinh doanh, không phải là một ván cờ chỉ chơi một lần. Chúng ta gặp lại đối thủ, đối tác, và đồng nghiệp của mình hết lần này đến lần khác. Vậy câu hỏi thực sự là:
❓ Điều gì sẽ xảy ra nếu trò chơi được lặp lại?
❓❓ Và chiến lược TỐI ƯU để xây dựng lòng tin và sự hợp tác lâu dài là gì?
Đây chính là chủ đề mà mình muốn chia sẻ hôm nay. Sau khi xem được 1 video khá thú vị trên kênh YouTube Veritasium, nó tiết lộ một trong những chiến lược đẹp đẽ, đơn giản và mạnh mẽ nhất từng được phát hiện.
📌 “Trò chơi" của các thiên tài: Khi máy tính dạy chúng ta về lòng tin
Vào những năm 1980, nhà khoa học chính trị Robert Axelrod đã tự hỏi câu hỏi y hệt. Ông tổ chức một giải đấu máy tính để tìm ra chiến lược tối ưu cho "Thế lưỡng nan của người tù lặp lại" (Iterated Prisoner's Dilemma).
Ông mời các chuyên gia lý thuyết trò chơi, nhà kinh tế học, nhà toán học từ khắp nơi trên thế giới gửi đến các chương trình máy tính (chiến lược) của họ. Có những chiến lược cực kỳ phức tạp, thâm độc, cố gắng phân tích và "bóc lột" đối thủ. Có những chiến lược đơn giản.
Sau hàng trăm ngàn vòng đấu, chiến lược chiến thắng một cách áp đảo không phải là chiến lược phức tạp nhất. Đó là một trong những chiến lược đơn giản nhất, được gửi bởi nhà tâm lý học Anatol Rapoport, với cái tên: "Tit-for-Tat" (Ăn miếng trả miếng).
🍀Quy tắc của "Tit-for-Tat" (TFT) vô cùng tinh tế:
✅ Luôn "tử tế" (Be nice): Ở lượt chơi đầu tiên, luôn chọn hợp tác.
✅ Phải "sòng phẳng" (Be retaliatory): Từ các lượt sau, làm đúng y hệt những gì đối thủ đã làm với bạn ở lượt ngay trước đó. Nếu họ hợp tác, bạn hợp tác. Nếu họ phản bội (defect), bạn sẽ phản bội lại ngay lập tức ở lượt tiếp theo.
✅ Phải "vị tha" (Be forgiving): Điều này cực kỳ quan trọng. TFT không thù dai. Ngay khi đối thủ quay trở lại hợp tác (sau khi đã phản bội bạn), TFT sẽ tha thứ ngay lập tức và cũng quay lại hợp tác.
✅ Phải "rõ ràng" (Be clear): Chiến lược này không mập mờ. Nó quá đơn giản để đối thủ có thể hiểu được. Họ nhanh chóng nhận ra rằng cách duy nhất để nhận được sự hợp tác chính là hợp tác.
TFT chiến thắng vì nó đạt được điều tốt nhất của cả hai thế giới: nó tử tế và khuyến khích hợp tác, nhưng nó không phải là một "thánh nhân" để bị bắt nạt👌🏻
📌 Một vài góc nhìn ứng dụng trong kinh doanh:
Câu chuyện này không chỉ là một thí nghiệm máy tính. Nó là mô hình chính xác cho các cuộc cạnh tranh trong thế giới thực.
📍Câu chuyện kinh điển 1: Cuộc chiến "freeship" và siêu sale của các sàn TMĐT thời kỳ đầu (Shopee, Lazada và TikTokShop)
Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao cứ đến ngày 11/11 hay 12/12 là tất cả các sàn thương mại điện tử (Shopee, Lazada, TikTokShop) đều đồng loạt tung ra "siêu sale"? Hay tại sao khi Shopee vừa tung ra mã "Freeship 0Đ" thì Lazada ngay lập tức cũng có động thái "Miễn phí giao hàng" tương tự?
Họ không nhất thiết phải họp kín với nhau. Họ đang chơi một trò chơi "Tit-for-Tat" lặp lại ngay trước mắt chúng ta:
🥕Hợp tác (Cooperate): (Một kịch bản giả định) Cả hai cùng giảm bớt khuyến mãi, tập trung vào lợi nhuận.
🥕Phản bội (Defect): Shopee quyết định tung ra một đợt "Siêu sale 1K" và "Freeship 0Đ" khổng lồ để "cướp" toàn bộ khách hàng và nhà bán hàng trong tháng đó.
🥕Trừng phạt (Retaliate): Ngay lập tức, Lazada nhìn thấy động thái này và cũng buộc phải tung ra chương trình "Sale sập sàn" và "Freeship" còn rầm rộ hơn để đáp trả, bảo vệ thị phần của mình.
🥕🥕Kết quả: Một cuộc chiến "đốt tiền" vào khuyến mãi nổ ra. Cả hai sàn đều tốn chi phí khổng lồ, lợi nhuận bị bào mòn.
Sau nhiều năm, "trò chơi" này dường như đã đi đến một "cân bằng Nash" khác, mang tính "hợp tác" ngầm (tacit collusion) hơn: thay vì tự ý "phản bội" bất ngờ, họ dường như cùng "hợp tác" trong việc tạo ra các ngày hội mua sắm chung (11/11, 12/12...). Bằng cách này, cả hai đều có thể dự đoán được hành động của nhau, cùng nhau kích cầu thị trường, và tránh được những cuộc chiến giá bất ngờ, tốn kém.
📍Câu chuyện kinh điển 2: Bẫy "sale sớm" của các nhà bán lẻ (Black Friday creep)
Đây là một ví dụ hoàn hảo về "Thế lưỡng nan của người tù" trong marketing. Hãy tưởng tượng Black Friday (hoặc một đợt Siêu Sale lớn) là một ngày cố định.
Lựa chọn: Bắt đầu sale vào "đúng ngày" (thứ sáu), hay "sale sớm" (thứ năm, hoặc cả tuần).
🥕Kịch bản 1 (Tối ưu): Tất cả các nhà bán lẻ cùng "hợp tác" và chỉ bắt đầu sale vào đúng thứ sáu. Khách hàng sẽ đổ dồn vào ngày đó, không khí mua sắm bùng nổ, và các cửa hàng giữ được lợi nhuận tối đa cho các ngày trước đó.
🥕Kịch bản 2 (Cám dỗ): Cửa hàng A nghĩ: "Nếu mình "phản bội" và bắt đầu sale từ thứ năm, mình sẽ cướp hết những khách hàng muốn mua sớm và ngại đám đông!"
🥕Kịch bản 3 (Cân bằng Nash): Cửa hàng B, C, D... biết A đang nghĩ vậy (hoặc nhìn thấy A làm vậy). Họ buộc phải "phản bội" theo và cũng bắt đầu sale từ thứ năm (thậm chí thứ tư) để tự vệ.
🥕🥕Kết quả: Hiện tượng "Black Friday Creep" (sale sớm) xảy ra. Các đợt sale bây giờ kéo dài cả tuần, thậm chí cả tháng. Không còn ngày "bùng nổ" thực sự nữa, lợi nhuận bị bào mòn trên diện rộng, và tất cả các nhà bán lẻ đều bị cuốn vào một cuộc đua mệt mỏi mà không ai thực sự thắng lớn. Họ bị mắc kẹt trong một điểm cân bằng tồi tệ, dù biết rằng nếu "hợp tác" (cùng sale 1 ngày) thì tất cả đã tốt hơn.
📌 Một vài góc nhìn ứng dụng trong lãnh đạo (leadership):
Điều mình tâm đắc nhất chính là ứng dụng của TFT trong lãnh đạo và quản lý đội nhóm. Một nhà lãnh đạo giỏi, theo bản năng, chính là một người chơi TFT bậc thầy.
Gần đây, mình thấy triết lý này giống hệt với framework "Radical candor" (sự thẳng thắn cấp tiến) nổi tiếng của Kim Scott, một cựu quản lý tại Google và Apple. "Radical candor" được xây dựng trên hai trục:
1️⃣ “Care personally" (Quan tâm cá nhân): Đây chính là "Be nice" (Tử tế) và "Be forgiving" (Vị tha).
2️⃣ “Challenge directly" (Thách thức trực tiếp): Đây chính là "Be retaliatory/Sòng phẳng" và "Be clear" (rõ ràng).
Quá trình 15 năm làm việc, chứng kiến học hỏi từ rất nhiều lãnh đạo giỏi cũng như nhìn thấy và thậm chí nếm trải những lãnh đạo tồi tệ, một cách thú vị nào đó cũng đã hình thành quan điểm lãnh đạo của mình có chút tương đồng với framework của Kim Scott và đã được mình ứng dụng trong leadership nhiều năm ngay cả trước khi biết đến lý thuyết trò chơi vài năm trở lại đây. Thật sự mình phải thừa nhận rằng học để trở thành lãnh đạo không dễ và học để trở thành một lãnh đạo giỏi lại càng khó khăn, nó đòi hỏi rất nhiều sự nỗ lực về nội tâm, khả năng tự học hỏi, quan sát và sự cầu thị.
Một nhà lãnh đạo vĩ đại không chỉ tử tế. Họ phải sòng phẳng và rõ ràng vì lợi ích của nhân viên và vì chính họ. Đó chính là linh hồn của TFT, thể hiện qua 4 hành động:
🌟 “Hãy tử tế": Được hiểu là trao quyền và là người trao đi sự tin tưởng. Khi một nhân viên mới vào team, hay khi bạn giao một dự án mới, hãy bắt đầu bằng sự tin tưởng tuyệt đối. Đừng là một "sếp" lúc nào cũng tiểu tiết, vi mô (micromanager), luôn nghi ngờ và cho rằng nhân viên sẽ làm việc không tốt hay "phản bội" mình. Khi bạn cho đi niềm tin và sự hợp tác trước, bạn tạo ra một môi trường an toàn tâm lý để nhân viên cũng nỗ lực hết mình và hợp tác.
🌟 “Hãy sòng phẳng": Thiết lập ranh giới và trách nhiệm rõ ràng. Đây có lẽ là điều mà mình đã học và thấm thía trong những năm tháng lần đầu làm people lead. Việc đối xử quá tử tế, nhân từ với một người đã sẵn tâm phá hoại trong đội ngũ sẽ chỉ khiến bạn đối diện với một sự trả giá lớn. Lúc đó mình đã đánh đồng sự tử tế trong lãnh đạo với sự tử tế trong đạo đức làm người của bản thân. Cho đến khi học bài học, mình nhận ra rằng, khi bạn làm lãnh đạo, hành xử trong công việc và khi bạn làm người, hành xử trong đời sống không nhất thiết giống nhau. Hệ giá trị và nguyên tắc vẫn vậy nhưng sẽ tùy theo bối cảnh và vấn đề. Chính vì vậy, sau này mình rất tâm đắc tư duy "lãnh đạo theo hoàn cảnh" (leadership by context). "Tử tế" không có nghĩa là để bị lợi dụng. Nếu một cam kết bị phá vỡ (ví dụ: trễ deadline mà không báo trước, hiệu suất kém lặp lại, thái độ làm việc tiêu cực), là một leader, bạn phải "cảnh cáo" hay "trừng phạt" ngay lập tức. "Trừng phạt" ở đây không phải là la mắng, mà là một cuộc trao đổi thẳng thắn (feedback), một lời nhắc nhở, hoặc một hành động rõ ràng để cho thấy hành vi đó là không OK. Nếu bạn bỏ qua, bạn đang vô tình huấn luyện cho cả team rằng các cam kết trong team dưới sự lãnh đạo của bạn không quan trọng.
🌟 “Hãy vị tha": Không "ghim" lỗi lầm. Mình sẽ luôn cho 1 người 3 cơ hội để họ sửa chữa những sai lầm/ tổn thương mà họ đã gây ra vì mình hiểu ai trong chúng ta cũng vừa đi vừa học, chỉ là có người học nhanh, có người học chậm. Đây là chìa khóa vàng của một nhà lãnh đạo truyền cảm hứng theo quan điểm của mình. Sau khi bạn đã trao đổi thẳng thắn và nhân viên đã nhận lỗi, sửa sai, và quay lại hoàn thành tốt công việc, bạn phải tha thứ ngay lập tức và hoàn toàn. Đừng bao giờ "ghim" lỗi lầm cũ của họ. Đừng nhắc lại thất bại của họ trong các cuộc họp đánh giá sau này. Một khi họ đã quay lại quỹ đạo, niềm tin của bạn phải được phục hồi 100%. Điều này cho phép mọi người dám chấp nhận rủi ro, dám thất bại, và biết rằng họ luôn có đường quay về.
🌟 “Hãy rõ ràng": Thông qua việc giao tiếp minh bạch. Team của bạn phải biết chính xác luật chơi là gì. "Hợp tác" nghĩa là gì? (OKRs, KPIs, giá trị văn hóa, deadline,...). "Phản bội" nghĩa là gì? (Hành vi nào là không chấp nhận được). Khi luật chơi rõ ràng, mọi người sẽ tự nhiên hướng về sự hợp tác.
🙋🏻♀️Câu chuyện chưa dừng lại ở đó. "Tit-for-Tat" có một điểm yếu chí mạng: nó rất dễ bị tổn thương bởi "tiếng Ồn" (Noise) hay sự hiểu lầm
Hãy tưởng tượng hai người chơi TFT đấu với nhau. Họ sẽ hợp tác mãi mãi. Nhưng chỉ cần MỘT LẦN, một tín hiệu "hợp tác" bị hiểu nhầm thành "phản bội" (ví dụ: một email quan trọng bị rơi vào spam, một lời nói bị hiểu sai ý). Điều gì xảy ra?
🫥Người A (vô tình) "phản bội".
🫥Người B thấy vậy, liền "trừng phạt" lại.
🫥Người A (bây giờ đang hợp tác) bỗng dưng bị "trừng phạt", nên lại "trừng phạt" lại người B.
Họ rơi vào một "Vòng Xoáy Tử Thần" (Death spiral) của sự trả thù lẫn nhau không bao giờ kết thúc, tất cả chỉ vì một hiểu lầm ban đầu.
Các nhà nghiên cứu sau này đã tìm ra một chiến lược còn mạnh mẽ hơn để giải quyết vấn đề này: "Generous Tit-for-Tat" (chiến lược vị tha hơn).
Quy tắc của nó gần giống TFT, nhưng có một sửa đổi nhỏ: Thỉnh thoảng (ví dụ 10% số lần), hãy chủ động tha thứ ngay cả khi đối phương vừa phản bội bạn.
Cái 10% "vị tha ngẫu nhiên" đó chính là để phá vỡ "vòng xoáy tử thần". Nó cho phép một bên chủ động "tha thứ" và khôi phục lại sự hợp tác.
Bài học này còn sâu sắc hơn cả TFT: Trong kinh doanh và lãnh đạo, khi mọi thứ đang tồi tệ, khi hai bên đang ở trong một vòng lặp chỉ trích và đổ lỗi (ví dụ: đàm phán giữa công ty và công đoàn, xung đột giữa hai phòng ban), hãy là người "vị tha" trước. Hãy là người chủ động phá vỡ vòng lặp bằng một cử chỉ "generous" (một sự nhượng bộ nhỏ, một lời xin lỗi, một động thái tin tưởng lại), ngay cả khi bạn cảm thấy mình "bị phản bội".
Bởi vì về lâu dài, mục tiêu không phải là "thắng" trong từng ván đấu nhỏ, mà là xây dựng một "trò chơi" bền vững nơi tất cả mọi người đều có thể hợp tác và cùng nhau chiến thắng.
Bạn nghĩ sao về chiến lược này? Bạn đã bao giờ dùng nó trong công việc hay cuộc sống của mình chưa?
Chia sẻ với mình nhé,
Jasmine Nguyen
💡 TRONG TÌNH YÊU, KHI NỒNG NHIỆT QUA ĐI, ĐIỀU GÌ SẼ Ở LẠI?
Một buổi chiều Sài Gòn ngập nước, mình đón xe đến trường mà chờ hoài không thấy tài xế. Ngay lúc trời chuyển mây thì có 1 anh tài xế lội nước chạy tới.
Điều mình có cảm tình là anh tài xế không gọi trước, không nhăn nhó, cứ lầm lũi di chuyển trên bản đồ, lội nước tới chỗ mình và chở mình đi.
Trên đường trò chuyện, mình biết anh hơn mình 4 tuổi, từ miền tây lên SG được 1 năm, mở quán bán bún bò thua lỗ rồi đóng cửa đi chạy XanhSM cũng 4 tháng rồi.
2 anh em cứ trò chuyện rồi mình hỏi sâu mới nghe anh kể thêm về khoảng thời gian buồn khi người vợ đã chung sống 11 năm, có với nhau 2 đứa con trai bỗng 1 ngày chị không phụ anh bán quán nữa mà đi làm công ty rồi ngoại tình. 💔
Rồi 2 người ly hôn, 2 đứa nhỏ ở với ông nội, còn anh buồn quá lên SG kiếm tiền. Ngờ đâu thua lỗ và mới phát hiện u phổi hồi tháng 6 năm nay, nhưng vì buồn vì đau mà không muốn chữa chạy, cũng ko muốn nghĩ tới vì sợ chết không ai nuôi con... 😔
Nghe tới đây mình chạnh lòng, mình tip thêm, gửi anh địa chỉ phòng khám đông y từ thiện mình biết để anh thử rồi tạm biệt.
Câu chuyện đó gieo vào lòng mình một sự thương cảm, không chỉ với anh mà cả với 1 vài người thân, bạn bè đang đặt để nhiều thứ cao hơn tình cảm... và có 1 câu hỏi cứ thôi thúc mình suy ngẫm.
Mình sẽ không hỏi "tình yêu là gì?" như những năm tháng tuổi trẻ mình đi tìm tình yêu. Mà ở tầm tuổi này, mình hỏi câu hỏi ngay trên tiêu đề: "Trong tình yêu, khi nồng nhiệt qua đi, điều gì sẽ ở lại?"
Câu hỏi đó cứ theo mình, nhất là khi nhìn vào cuộc sống hiện đại của chúng ta.
Chúng ta luôn kiệt sức, mệt mỏi với guồng quay bận rộn, không bận rộn thì tâm trí chúng ta cũng chẳng thảnh thơi. Chúng ta nghiện đủ thứ: từ công việc, danh vọng, tiền bạc, đến cả tâm linh... cho đến những thứ nhỏ nhặt khác như giải trí, mua sắm.
Chúng ta đối mặt với quá nhiều cám dỗ, quá nhiều lựa chọn. Và có lẽ, điều đáng sợ nhất là chúng ta dần không còn thời gian cho nhau. Chúng ta có thể ở chung một nhà, nhưng lại sống trong hai thế giới song song, thiếu vắng sự kết nối thật sự. Chúng ta quên mất cách hiện diện trọn vẹn với người thương của mình. 🥀
Mình thật sự thấy may mắn khi có được khoảng thời gian "thất nghiệp" ngoài ý muốn này. Một cách nào đó, thời gian được trả lại nhiều hơn để mình yêu chầm chậm và sâu lắng hơn. Để cảm thấy mọi lựa chọn gập gềnh với lời cầu xin Thượng Đế về một tình yêu không toan tính, đã mỗi ngày minh chứng cho cái gọi là "hạnh phúc từ những điều bình thường". ❤️
Và mình muốn chia sẻ với bạn một bộ phim ngắn về câu chuyện tình yêu đẹp và hiểu biết của Anthony & Margie trong video đính kèm. Bộ phim này gói gọn mọi cảm xúc mà mình đã từng cảm nhận trong đời sống tình yêu và hôn nhân của mình.
Tình yêu của họ, ở tuổi xế chiều, không phải là thứ tình yêu nồng cháy như bưu thiếp. Họ gọi nó là điều phi thường của sự bình thường.
Nó là việc người chồng học cách cất bơ đi vì biết vợ mình không thích.
Nó là việc họ cùng nhau ngắm hoàng hôn mỗi tối như một nghi thức trân trọng. 🌅
Nó là việc họ chấp nhận sự khác biệt của nhau như một phần tất yếu.
Họ đã cho mình thấy, thứ ở lại khi nồng nhiệt qua đi, chính là sự tử tế, sự hiện diện, và một tình bạn sâu sắc.
Và mình cảm ơn vô vàn vì cuộc sống của mình được xây dựng từ tình bạn. Từ sự thoải mái khi hai con người không phải hình mẫu của nhau, đầy thương tổn, đến bên nhau và cùng ôm ấp nhau trong cuộc đời này. 🙏
Nghe có vẻ nhiều cảm xúc đúng không? 😅
Chúng ta hãy thử đổi góc nhìn lý trí một chút để tìm hiểu thử có câu trả lời nào cho câu hỏi ở trên. Và tấm bản đồ Tam giác Tình yêu của nhà tâm lý học Robert Sternberg đã giúp mình soi chiếu rõ ràng hơn.
Tình yêu trọn vẹn có ba phần. Nhưng chúng ta thường chỉ bị mê hoặc bởi phần đầu tiên.
1️⃣ Niềm đam mê - Ngọn lửa sẽ dịu đi 🔥
Đây là ngọn lửa, là sự phấn khích ban đầu. Đây là thứ tình yêu nồng cháy mà người Hy Lạp cổ gọi là Eros. Về mặt khoa học, đây là lúc não bộ chúng ta tràn ngập Dopamine, một hóa chất của sự mới mẻ. Nó đẹp, nó cần thiết, nhưng nó không thể kéo dài mãi. Về mặt sinh học, ngọn lửa này phải dịu đi khi sự mới mẻ qua đi.
Nếu tình yêu chỉ xây trên Đam Mê, nó sẽ sụp đổ khi ngọn lửa tắt.
2️⃣ Sự thân mật - Nền móng của ngôi nhà 🏡
Đây chính là thứ sẽ ở lại. Đây là chất keo thực sự.
Triết gia Nietzsche từng nói, các mối quan hệ thất bại vì thiếu tình bạn. Sự thân mật chính là tình bạn ở dạng thức cao nhất, là Philia của người Hy Lạp.
Nhưng tình bạn trong hôn nhân nghĩa là gì?
Nó không phải là điều gì cao siêu. Nó chính là "điều phi thường của sự bình thường" mà Anthony và Margie đã sống.
• Nó là sự tử tế nhỏ bé. 🌱 Nó là hành động cất bơ đi. Đó không chỉ là sự chiều chuộng, đó là sự thấu hiểu. Trong Phật giáo, đó là Từ Bi. Bạn hiểu được sự khó chịu của người kia, và bạn mong họ được vui.
• Nó là sự hiện diện. 💖 Nó là việc cùng nhau ngắm hoàng hôn mỗi tối. Đó không phải là một thói quen nhàm chán, đó là một nghi thức có ý thức. Về mặt khoa học, đây là cách chúng ta chủ động tạo ra Oxytocin, hormone của sự gắn kết.
• Nó là sự an toàn. 🛡️ Nó là việc chấp nhận sự khác biệt của nhau, là tạo ra một ngôi nhà nơi cả hai có thể là chính mình.
Mình chợt nghĩ, có lẽ đây là lý do. Một người phụ nữ hay một người đàn ông trở nên xinh đẹp và hạnh phúc nhất, không phải vì lớp áo khoác bên ngoài, mà là vì họ được tưới tắm mỗi ngày bởi một tình yêu khiến họ cảm thấy an toàn từ sâu bên trong. Đó là vẻ đẹp của một người được sống trong sự thân mật. ✨
3️⃣ Sự cam kết đồng hành – Lựa chọn ở lại ⚓
Nếu đam mê là cảm xúc và thân mật là kết nối, thì cam kết là lựa chọn.
Nếu sự thân mật là nền móng được xây bằng những viên gạch bình thường kia, thì cam kết là mái nhà che chở cho nó.
Đây là phần lý trí. Đây là Agape trong Kito giáo, một tình yêu vị tha. Nó không phải là một cảm xúc bộc phát, mà là một hành động của ý chí, một sự lựa chọn chủ động để yêu thương và tha thứ, ngay cả khi không dễ dàng.
Đây cũng là tình yêu đích thực mà triết gia Simone de Beauvoir nói đến. Đó là tình yêu giữa hai con người tự do, trọn vẹn, không ẩn náu sau nhau, mà chủ động lựa chọn đồng hành và hỗ trợ sự tự do của nhau.
💖 Chồng mình từng nói với mình một câu mà mình rất thấm: “Tình yêu không phải là một cảm xúc tình cờ tìm thấy, mà là tất cả thời gian chúng ta đã dành cho nhau, tất cả những gì chúng ta đã chia sẻ, và tất cả những cung bậc cảm xúc mà chúng ta đã cùng đi qua." 🌹
Chính vì tình yêu là một thứ được vun đắp, nên nó đòi hỏi những lựa chọn chủ động mỗi ngày.
Đó là lựa chọn cất bơ đi.
Là lựa chọn đặt điện thoại xuống để thực sự lắng nghe.
Là lựa chọn vun đắp cho tình bạn, thay vì chỉ đuổi theo đam mê.
Là lựa chọn ở lại, ngay cả khi không dễ dàng.
Cuối cùng, những đam mê rực rỡ hay những cám dỗ ngoài kia, cũng không quý bằng một vòng tay ấm, một hơi ấm thủ thỉ.
Một vòng tay đủ thân mật, đủ an toàn.
Một vòng tay của người bạn thân nhất, người mà ta gọi là bạn đời. ❤️
Mong cho tất cả chúng ta đều được đong đầy tình yêu tuyệt vời mà Thượng Đế ban cho con người. Tình yêu của sự đồng hành, vị tha và hiểu biết. 🥰
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the school
Website
Address
718500
Opening Hours
| Monday | 08:00 - 19:00 |
| Tuesday | 08:00 - 19:00 |
| Wednesday | 08:00 - 19:00 |
| Thursday | 08:00 - 19:00 |
| Friday | 08:00 - 19:00 |
| Saturday | 08:00 - 12:00 |