30/03/2020
Viết cho những ngày đã qua!!!
Hôm nay, ngày thứ 8 của chúng tôi tại khu cách ly kí túc xá Đại Học Quốc Gia Thành Phố Hồ Chí Minh. Không khí nơi cách ly vẫn vậy, người cứ hối hả bưng bê cơm nước lên gõ cửa từng phòng, kẻ vẫn lặng thầm quan sát và thực hiện kiểm tra thân nhiệt cho từng người một. Loáng thoáng tiếng mở cửa, tiếng gọi tên những hành khác lại vang lên bên ngoài cánh cửa được khóa chặt. Người ngoái mặt nhìn nghiêng xem có phải tên mình, kẻ lại rụt rè nấp mình sau cánh cửa như tránh tiếp xúc một điều gì đó thật đáng ghê sợ. Cửa khóa, then cài để ngăn cách sự tiếp xúc của chúng tôi - những người con tha hương nay được về trên đất mẹ thân yêu - với sự lây lan của dịch bệnh quái ác đe dọa đến sự an toàn của chính đồng bào chúng tôi. Những tưởng cánh cửa khi đóng lại cũng là lúc không gian thu hẹp lại, sự tiếp xúc của chúng tôi như bị giới hạn trong 4 bức tường vuông của căn phòng kí túc xá với những thứ vật dụng và nhu yếu phẩm được chu cấp. Nhưng khi cửa đã đóng và then đã cài, thế giới bên ngoài cánh cửa sắt kia đóng lại, nhưng một thế giới khác lại tức thì mở ra. Thế giới này được tạo nên bởi những câu chuyện về những kỷ niệm buồn vui trên con đường tu học của những anh em cách ly cùng phòng. Nơi mà có những sư huynh, sư đệ đã từng sống chung và gắn bó nhiều năm chung một phòng kí túc xá bên trường, lại có những người anh em, đã quen mặt biết tên nhưng chưa bao giờ gần gũi đến lạ thường như bây giờ. Anh kể cho tôi nghe về quê anh, về cái tuổi thơ hành điệu bên thầy, về những ngày tháng rời chùa bôn ba đi học xa, về mái nhà xưa nơi hai đấng sinh thành đang ngóng chờ những tin tức về sức khỏe anh. Em lại nói về những khát vọng của vị xuất sĩ trẻ, những hoài bão trên con đường phụng sự, rồi sót lại đâu đó là những hy vọng niềm tin về dịch bệnh tiêu tan, bình yên không lâu lại ngập tràn muôn nơi trên quê hương mình. Thế giới ấy còn là những nỗi âu lo, những cái chắt lưỡi, nét đượm buồn, thoáng trên khuôn mặt khi những trang báo lại cập những tin không hay về sự tăng lên của những người nhiễm bệnh. Và đâu đó trong cái thế giới này là những cảm xúc lâng lâng, những niềm vui khôn xiết khi nghe người nhiễm bệnh lại được chữa khỏi hay nơi tuyến đầu các bác sĩ đã có những phát minh, sáng kiến đóng góp hay cho việc phòng chống dịch Corona. Thế giới bên trong này còn được xây đấp bởi những câu kinh, tiếng niệm Phật của Sư em, bởi những phút tĩnh tọa uy nghi của những Sư anh. Bởi ánh đèn của tuệ giác thắp sáng trong những đêm thức khuya vì bài vỡ, vì những buổi học trực tuyến. Còn khi mở toang cửa ra hoặc phóng mắt nhìn xa từ lan can của dãy kí túc xá, chúng tôi lại có cơ hội để tiếp xúc một thế giới khác biệt. Thế giới của gió nhẹ đưa lao xao hàng cây quanh tường rào, tiếng inh ỏi của những chiếc xe tiếp tế, và đâu đó là tiếng gọi của những người chiến sĩ nơi mặt trận hậu cần. Thế giới ấy là thế giới của những gam màu xanh, tuy rằng đậm nhạt có khác nhau nhưng cùng một tâm niệm chung là sự tận tụy phục vụ không ngừng nghỉ không chỉ vì những vị khách nơi này mà là vì lợi ích của cả một dân tộc Việt Nam. Xanh lá cây sẫm là màu của những anh chỉ huy, những cán bộ sĩ quan và những anh lính trẻ hăng hái bốc vác những kiện hàng hóa tiếp tế cho khu cách ly. Màu xanh dương nhạt là màu của những chiến sĩ dân quân tự vệ, người toát hồ hơi, da rám xạm đi vì những kiện hàng tiếp tế của người thân gửi vào cho hàng nghìn thân nhân đang tá túc nơi này. Ngoài kia bên hàng rào là những chiếc áo xanh của thanh niên tình nguyện, những người anh em thay nhau những ca trực bảo vệ sự an ninh xung quanh khu cách ly. Thế giới ấy còn điểm thêm những gam màu trắng áo Blue của những nhân viên y tế chu đáo kiểm tra, sàng lọc ca bệnh và chăm sóc những người khách bất đắc dĩ này. Cảm ơn những màu xanh, màu của hy vọng, màu của niềm tin chiến thắng dịch bệnh. Cảm ơn những người anh, người em đã bao ngày chưa về nhà, đã bao đêm thức khuya, đã qua những buổi cơm vội, và cảm ơn những giọt mồ hôi đã rơi. Có thể cánh cửa sắt và bức tường kia ngăn đôi hai thế giới, nhưng chúng ta đã gặp nhau và tiếp xúc trực diện nhau rồi. Đó là sự tiếp xúc của Từ Bi. Chúng tôi tình nguyện cách li vì không phải là từ bi chỉ với bản thân mình, mà mỗi con người nơi đây ý thức sự cách ly là biểu hiện của tình thương và trách nhiệm bảo vệ người mình thương: gia đình, người thân và cả xã hội. Còn bên kia, những người chiến sĩ trẻ lại biểu hiện tình yêu thương và đối xử tất cả mọi người nơi này như các anh yêu thương và chăm sóc cha mẹ, những người anh, người em của bản thân mình. Chúng ta lại tiếp xúc nhau trong ánh sáng của Trí Tuệ. Hiểu biết biểu hiện nơi những gì các anh đang làm để hạn chế sự lây lan dịch bệnh, nơi những câu tuyên truyền, những lời nhắc nhở và những hướng dẫn y khoa mà các anh đã truyền trao cho chúng tôi. Còn về bản thân chúng tôi, trí tuệ biểu hiện qua những ý thức tự giác, những hành động tuân thủ nội quy khu cách ly và những hành động ngăn ngừa sự bùng phát của dịch bệnh. Và cuối cùng chúng ta có sự tiếp xúc của cái tâm dũng cảm. Biết rằng trong khu cách ly có lắm mối nguy hiểm của sự lây lan dịch bệnh-thứ mà sẽ đe dọa đến sức khỏe và sự sống của chúng ta. Nhưng tôi và anh đều có chung một chữ dũng, đó là khi chúng tôi không né tránh cách ly như người chiến sĩ không ngại vất vả và hiểm nguy nơi này. Vậy là chúng ta đã có tiếp bởi những điểm chung là Bi-Trí-Dũng, cái mà chúng ta tin sẽ là nền tảng vững chắc cho chúng ta để chiến đấu với dịch bệnh và sớm ngày mang lại bình yên cho chính chúng ta.
Thích Thông Đạo