07/07/2024
[NUÔI DƯỠNG KHÔNG GIAN]
Hôm trước trên đường đi làm về, chợt một ý nghĩ thoáng qua đầu mình: "Secrets are like poisons to human soul - Những bí mật thầm kín như liều thuốc độc cho tâm hồn mỗi người."
Và mình cũng tự hỏi: "Làm thế nào để chúng ta có thể thổ lộ lòng mình đây? Liệu rằng có ai đó sẽ lắng nghe ta chăng? Và điều gì ở họ giúp chúng ta cảm thấy an toàn và tin tưởng để mở lòng chia sẻ?" Mình tin rằng (mong rằng) ai trong chúng ta cũng đã từng gặp những người như vậy nhỉ?
Nó có thể là cuộc gọi điện hàng giờ liền: "Alo, mày ơi..." với đứa bạn thân, là những đoạn tin nhắn dài với người yêu: "Anh ơi, em buồn quá...", là những lần trải lòng trên bàn ăn với bố mẹ, hay đôi khi là... những buổi trò chuyện tình cờ với một người hoàn toàn xa lạ.
Điểm chung ở họ là gì? Một ánh mắt trìu mến và một nụ cười dịu dàng như nắng mùa thu? Sự đồng cảm đến từ sự đồng điệu về trải nghiệm sống? Sự chú tâm lắng nghe, đầy tò mò và không phát xét, hay một lời mời rằng: "Có mình ở đây và sẵn sàng lắng nghe bạn, bạn kể mình nghe những điều chất chứa trong lòng bạn đi."
Nếu được mô tả trải nghiệm đó bằng một hình ảnh, đó có thể giống như việc bạn đang đi lạc trong một khu rừng tối. Đột nhiên có một người đã xuất hiện, mỉm cười, chạm nhẹ vào tay bạn, và đưa bạn đến một khoảng rừng nhiều ánh sáng và sức sống hơn. Nơi bạn thật sự cảm thấy an toàn và thoải mái. Vào khoảnh khắc họ nắm tay bạn, vai bạn dần thả lỏng, tim đập đỡ loạn nhịp, và bạn bắt đầu thổ lộ với người ấy những điều mong manh nhất của chính mình - Rằng bạn đã sợ cảm giác cô đơn không khu rừng tối ấy như thế nào. Rằng bạn không còn niềm tin tự mình có thể xoay xở thoát khỏi hiểm cảnh. Rằng bạn tha thiết cuộc sống này đến nhường nào, v.v... Dù bạn chưa ra khỏi khu rừng, nhưng lúc này đây, bạn cảm thấy được nhìn thấy, được xoa dịu và tin tưởng, và mong muốn được sống lớn dần trong tim bạn. Và điều người đó làm cho bạn được gọi là nuôi dưỡng không gian (holding space).
Việc nuôi dưỡng không gian này đóng một vai trò trong việc hỗ trợ và phát triển người khác. Mình đã được học và rèn luyện về năng lực này thông qua khai vấn. Hãy tưởng tượng mà xem, trong thời đại VUCA vốn nhiều biến chuyển - sự tái hòa nhập sau đại dịch, sự thích nghi với việc trí tuệ nhân tạo (AI) được ứng dụng đa dạng vào các lĩnh vực đời sống, câu chuyện về tìm tiếng nói chung giữa các thành viên trong gia đình/ tổ chức khi sự khác biệt về thế hệ càng rõ nét, sự phổ biến của các nền tảng xã hội khiến chúng ta luôn phải chạy nước rút để thu hẹp áp lực trang lứa (peer pressure), v.v... Trong diễn tiến xã hội đó, chúng ta rơi vào trạng thái chênh vênh trong những vùng không biết (unknown area) và đứng trước nhiều quyết định khác nhau: kiên trì đi tiếp, tạm rút lui hay...chọn làm khác đi. Đồng thời, chưa bao giờ mà những tiếng nói của sự hoài nghi, sợ hãi và phán xét xuất hiện trong đầu ta to và rõ ràng đến như thế.
Chính vào khoảnh khắc đó, chúng ta đang bước vào không gian chuyển tiếp (liminal space) của hành trình chuyển hóa (transformation process). Chúng ta cần phải thừa nhận với nhau rằng mọi sự thay đổi đều bắt đầu như thế; và quá trình chuyển hóa luôn không dễ dàng.
Nghe căng thẳng nhỉ? Nhưng mà quá trình này thật ra cũng rất đỗi gần gũi, và "dễ thương" nữa. Mình mời các bạn đọc một đoạn trích trong truyện ngắn "Tôi đi học" của nhà văn Thanh Tịnh nhé: "Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn. Hôm nay tôi đi học."
Bạn thấy gì không, cậu bé "tôi" ấy cũng trong giai đoạn chuyển tiếp đấy. Bạn nhớ sự bỡ ngỡ những ngày đầu đi học không? Mình thì nhớ rất rõ nhé, khóc nhiều quá mà :'))). Vậy bạn có nhớ bạn vượt qua giai đoạn ấy thế nào không? Là hơi ấm từ bạn tay mẹ đưa bạn đến trường, và ánh mắt của mẹ ngóng theo bạn đi vào tận lớp rồi mới ra về, là nụ cười của cô giáo khi đón bạn ở cổng trường, là những gương mặt thân thuộc của đám bạn cùng xóm, v.v... Mình tin những điều ấy là trợ lực giúp bạn nhỏ bước qua những ngày đầu đi học còn lắm bỡ ngỡ. Dần dần, bạn ấy sẽ ý thức rằng mình đang bước vào một môi trường mới với cả sự e sợ và tò mò khám phá - Hôm nay cô giáo dạy mình vẽ gì vậy nhỉ? Chữ này là gì vậy nhỉ? Giờ ra chơi hôm nay cùng chúng bạn chơi trò gì đây?
Trong khai vấn cũng như thế, người chuyên gia khai vấn (coach) cũng sẽ ở đấy cùng bạn, họ trao cho bạn "hơi ấm" thông qua việc hiện diện, đồng cảm, và lắng nghe bạn một cách chú tâm và không phát xét. Và từng bước cùng bạn khám phá những thay đổi sâu sắc đang diễn ra bên trong bạn - như việc tồn tại đồng thời cả sự bỡ ngỡ/ nỗi sợ và cả niềm vui của việc "quay về" khám phá bản thân.
Người chuyên giai khai vấn đã rèn luyện năng lực ấy như thế nào?
🍀Nuôi dưỡng không gian cho chính mình để đón nhận chuyển hóa.
Làm sao người chuyên gia khai vấn có thể hỗ trợ khách hàng khi chính bản thân họ chưa sẵn sàng chào đón sự thay đổi? Hãy nghĩ mà xem nếu chúng ta chưa từng trải qua trải nghiệm những ngày đầu làm "lính mới", những ngày tập lớn thì sao hiểu được cái cảm giác nôn nao, mới lạ mà nhân vật "tôi" đi học trải qua. Do đó, người chuyên gia đã học cách cho phép bản thân mình bước vào dòng chảy của sự chuyển hóa đó. Neo vào đấy và cảm nhận sâu sắc những chuyển biến của các mô thức trải nghiệm (suy nghĩ, cảm xúc và hành động) diễn ra thế nào. Rất nhiều trường hợp những thay đổi này đến và kéo theo những tổn thương tâm lý trong quá khứ quay trở lại. Và nếu ta không có ý thức phá bỏ những lồng giam của tâm trí đang cản bước của mình, chúng ta cũng sẽ dễ dàng mất đi hiện diện, mắc kẹt và lún sâu vào câu chuyện/ vấn đề tương tự từ khách hàng. Nó là một quá trình khó khăn, nhưng tưởng thưởng vì người chuyên gia khai vấn đang làm điều ấy cho chính mình và cho khách hàng mai sau của họ.
🍀Neo giữ không gian an toàn và tin tưởng.
Quá trình làm việc với bản thân và khách hàng luôn diễn ra song song. Vì thế khi người chuyên gia đã quen với việc "holding space" cho chính mình, họ cũng sẽ làm được điều đó cho khách hàng. Khi bước vào một phiên khai vấn, người chuyên gia sẽ ý thức ngay về việc tạo một không gian an toàn và tin tưởng. Bạn có thể đọc chi tiết về những chỉ báo theo năng lực số 4 trong bộ năng lực cốt lỗi của Liên đoàn khai vấn quốc tế (ICF's Core Competencies) để hiểu thêm chi tiết. Điều quan trọng ở đây là việc khách hàng có thật sự cảm thấy an toàn và tin tưởng để bộc lộ lòng mình khi ngồi với chuyên gia khai vấn hay không.
🍀Mở rộng không gian để ánh sáng của tình yêu, sự bao dung và lòng dũng cảm được tràn vào.
Ở bước trên, người chuyên gia khai vấn đã giúp khách hàng đối diện với sự mong manh của chính mình. Và để quá trình chuyển biến trong họ được diễn ra, chúng ta cần mở rộng không gian ấy, đưa thêm vào đấy ánh sáng của tình yêu, sự bao dung và lòng dũng cảm. Thường việc mở rộng không gian này cần diễn ra một cách thật chậm rãi, tinh tế - như cái cách có người đã chạm nhẹ vào tay bạn để đưa bạn đến một khoảng rừng sáng. Chúng ta có thể mở rộng cả không gian và thời gian, và việc sử dụng hình ảnh liên tưởng/ẩn dụ sẽ hữu ích trong giai đoạn này.
Có phiên mình bảo với bạn khách hàng là: "Nghe bạn kể mà mình liên tưởng đến hình ảnh người chiến sĩ sau nhiều năm bôn ba chốn xa trường, và giờ đất nước thái bình rồi. Họ quay về qua nhà và tự hỏi sẽ làm gì tiếp đây?", hay: "Nghe em kể chuyện anh thấy có hình ảnh một cô bé học trò chuẩn bị cấp sách đến một ngôi trường mới vậy. Có điều gì cô bé ấy đã mang theo sau khi tốt nghiệp ngôi trường cũ em nhỉ?"
Cô giáo mình bảo rằng: "Điều khách hàng muốn làm họ vốn dĩ đã đang làm nó rồi. Chúng ta cần giúp khách hàng nhìn thấy chính họ ở thời điểm hiện tại, thấy được những phẩm chất, giá trị mà họ có qua suốt quá trình dài họ đang đi. Và làm thế nào để giúp họ mang ngọn lửa nhỏ - mong muốn/điểm sáng của họ đến với đời sống nhiều hơn." Mình cũng tin rằng việc nuôi dưỡng không gian một cách có ý thức sẽ giúp khách hàng chạm được nhiều hơn với ánh sáng trong họ. Ánh sáng ấy giúp họ soi rõ những thanh sắt của chiếc lồng giam tâm trí. Một lúc nào đó, họ sẽ rằng: "Hỡi chiếc lồng giam tâm trí của ta ơi, ta đã đi một quảng đường thật dài và đã lớn hơn rồi, ngươi không còn nhốt ta được nữa." Khi ấy, họ đã và đang kết nối sâu sắc hơn với sự sống động bên trong mình, với ngọn lửa khao khát được "làm chủ" cuộc đời. Để hạt giống của niềm tin vào sự trọn vẹn và tiềm năng của bản thân nảy nở bên trong họ. Mang những hoài bão và khát vọng của họ vươn cao, bay xa.