Học Văn cùng anh Chí Hướng

Học Văn cùng anh Chí Hướng

Share

Kênh thông tin chia sẻ kiến thức môn Ngữ văn lớp 10,11 và 12

Photos from Học Văn cùng anh Chí Hướng's post 24/07/2025

You have enough - Nếu tập nhìn sâu, em sẽ thấy mình có rất nhiều , rất nhiều điều kiện hạnh phúc đang hiện diện bên mình ❤️

🌿 Nguồn insta : vivisaladdays

17/07/2025

🌿 “Lắng nghe để thấu hiểu cảm xúc của chính mình”

“Lắng nghe để thấu hiểu cảm xúc của chính mình là cách để con người sống an lành giữa những biến động của đời sống, hơn nữa còn là hành trình trở về với nội tâm, nơi ẩn chứa những điều chân thật nhất. Khi đủ lặng để lắng nghe, ta không chỉ thấu hiểu những nỗi buồn chưa gọi tên, những tổn thương chưa được chữa lành, mà còn nhận ra được khát khao yêu thương và trưởng thành trong chính mình. Bởi sau cùng, hiểu người là trí tuệ, nhưng hiểu mình mới là nền tảng của sự bình yên thực sự” - Kết bài của bạn Khánh Nhi

Trong bài viết này, anh muốn chia sẻ với các em 1 số dẫn chứng tiêu biểu về chủ đề “Lắng nghe để thấu hiểu cảm xúc của chính mình” để các em tham khảo thêm nha

1. Chiến dịch “It’s OK to not be OK” (Tôi ổn - không sao cả)

Đây là chiến dịch nâng cao nhận thức về sức khỏe tinh thần, khuyến khích mọi người không nên kìm nén hay phủ nhận cảm xúc tiêu cực như buồn bã, lo âu, cô đơn. Trong xã hội hiện đại, nhiều người mang áp lực phải "mạnh mẽ", "ổn định" mọi lúc. Điều này dẫn đến việc che giấu cảm xúc thật, lâu dài gây tổn thương tâm lý. Chiến dịch này tạo không gian để con người được lắng nghe chính mình: dám chấp nhận mình không ổn, dám nói ra nỗi đau và tìm kiếm sự giúp đỡ.

👉🏻 Khi xã hội chấp nhận việc con người có thể yếu đuối, có thể buồn – thì mỗi cá nhân sẽ dễ dàng quay về với chính mình, từ đó thấu hiểu và chữa lành.

2. Thực hành “Sống chánh niệm (Mindfulness)

Trong thời đại nhiễu loạn, sống chánh niệm giúp mỗi người lắng nghe cảm xúc, kiểm soát hành vi và phản ứng của mình. Khi chúng ta biết “chậm lại để lắng nghe chính mình”, sống chánh niệm sẽ nuôi dưỡng sự bình an, thay vì đẩy con người vào áp lực thành công, cạnh tranh.

👉🏻 Một xã hội phát triển không chỉ là nơi có công nghệ hiện đại, mà còn phải là nơi mà mỗi cá nhân biết dừng lại để hiểu chính mình.

Chúng ta có thể áp dụng bài tập sau đây. Ngồi tĩnh lặng ở một nơi yên vắng nào đó và ý thức về hơi thở của mình. Sử dụng bài thiền tập đầu tiên để chế tác niềm hỷ lạc trong ta. Sau đó, thực tập bài tập thứ hai để lấy lại dũng khí, chuyển hóa khổ đau.

“Thở vào, tôi ý thức về sự an vui trong tôi.
Thở ra, tôi mỉm cười với sự an vui trong tôi.
Thở vào, tôi ý thức về hạnh phúc trong tôi.
Thở ra, tôi mỉm cười với niềm hạnh phúc trong tôi.

Thở vào, tôi ý thức về những khổ thọ đang có trong tôi.
Thở ra, tôi buông bỏ những căng thẳng do khổ thọ gây nên trong tôi”

3. . “Nhật ký Anne Frank” – Tự lắng nghe để vượt lên nghịch cảnh

“Nhật ký Anne Frank” là cuốn nhật ký của cô bé Do Thái Anne Frank ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc trong thời gian trốn chạy Đức quốc xã.

Anne viết nhật ký không chỉ để lưu lại sự kiện, mà còn là cách cô tự đối thoại, tự hiểu bản thân, và giữ lại chút hy vọng sống giữa bóng tối của chiến tranh.

Nhờ lắng nghe chính mình, Anne không bị hoàn cảnh nhấn chìm mà ngược lại, trở nên sâu sắc, đầy nhân ái.

Trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn có thể tìm thấy sự mạnh mẽ từ bên trong – nếu biết dừng lại và lắng nghe chính mình.

4. Đại dịch COVID-19 – Khoảng lặng để con người lắng nghe chính mình

Trong giai đoạn dịch, các dịch vụ trị liệu và tư vấn online như BetterHelp (toàn cầu), hay các nhóm hỗ trợ tinh thần tại Việt Nam (ví dụ: "Tâm lý học cộng đồng", “Người lạ ơi, lắng nghe tớ với”) đã phát triển mạnh mẽ.

Chiến dịch “Ở nhà là yêu nước” tại Việt Nam: Không chỉ là ở nhà để chống dịch, mà còn là thời gian để người dân tự chăm sóc sức khỏe thể chất và tinh thần, kết nối lại với chính mình và gia đình.

17/07/2025

Một trái tim biết ơn sẽ nhìn thấy hạnh phúc ngay cả trong những điều bình thường nhất ❤️

16/07/2025

🌿 Bức thư kỳ lạ của thầy hiệu trưởng Singapore gửi phụ huynh khiến nhiều người phải suy ngẫm

"Các bậc phụ huynh kính mến,

Kỳ thi của các em học sinh đang tới gần. Chúng tôi biết rằng các vị đều đang mong cho con mình sẽ giành được kết quả cao trong kỳ thi này.

Tuy nhiên, xin hãy nhớ rằng, trong số các em, những người có mặt tại kỳ thi, có người sẽ là một nghệ sĩ, người không cần hiểu sâu về Toán.

Có người sẽ là một doanh nhân, người không cần phải quá quan tâm đến lịch sử hay văn học Anh.

Có người sẽ là một nhạc sĩ, người mà với họ, môn Hoá học sẽ chẳng có ý nghĩa gì nhiều.

Có người sẽ là một vận động viên, người mà việc rèn luyện thể chất sẽ quan trọng hơn là môn Vật lý, giống như vận động viên Schooling của chúng ta.

Nếu con bạn đạt điểm cao, điều đó thật là tuyệt vời. Nhưng nếu con không thể, xin đừng làm mất đi sự tự tin và nhân phẩm của con.

Hãy nói với con rằng: ổn thôi mà, đó chỉ là một kỳ thi. Con được sinh ra trên đời cho những điều lớn lao nhiều hơn thế.

Hãy nói với con rằng, dù điểm số của con là bao nhiêu, cha mẹ vẫn yêu con và không hề phán xét.

Xin hãy làm như vậy, và nếu các vị thực hiện điều đó, hãy chờ xem con mình chinh phục thế giới. Một kỳ thi hay một điểm số kém sẽ không thể gạt bỏ đi những ước mơ và tài năng bên trong của các con.

Và cuối cùng, xin đừng nghĩ rằng chỉ có kỹ sư hay bác sĩ mới là những người hạnh phúc duy nhất trên thế giới này.

Trân trọng,

Hiệu trưởng".

🌿 Cuộc đời còn dài ở phía trước nhưng năm tháng tuổi thơ rồi sẽ qua đi. Hãy để các em sống đúng với màu sắc của mình, những thứ điểm tô cho cuộc sống tươi đẹp.

13/05/2024

- Tổng hợp những mở bài hay
🌿 Bài thơ “Sóng” - Xuân Quỳnh

💌 Mở bài 1

Tình yêu là một đề tài được nói đến muốn thuở, nhắc đến tình yêu một chủ đề chưa bao giờ là buồn chán, tình yêu xuất phát từ đời sống hàng ngày, tình yêu bắt nguồn từ lời ca tiếng hát, cảm xúc của tình yêu là một mạch thơ tình bất hữu. Nhà thơ Xuân Diệu cũng đã viết rằng:

"Đố ai định nghĩa được tình yêu

Có nghĩa gì đâu một buổi chiều"

Tình yêu là một điều bí ẩn mà không ai có thể tìm ra điều huyền bí trong chính mạch cảm xúc của nó, một cảm xúc mới khiến người ta muốn được một lần biết đến. Sự hạnh phúc khi được một tình yêu viên mãn hay khổ đau đã mang lại nhiều hồi ức không thể nào quên đi được. Ở mỗi tác phẩm thơ tình là sự thú vị và cảm xúc chân ái nhất của nhà thơ, điều mà nhà thơ muốn gửi gắm vào tác phẩm của chính mình. Một trong những nhà thơ tiêu biểu của dòng thơ tình mang một nỗi niềm sâu sắc trong chính tác phẩm của mình đó chính là nhà thơ Xuân Quỳnh với tác phẩm "Sóng", tác phẩm đã đi vào lòng người đọc với những vần thơ nhẹ nhàng nhưng chất chứa vấn vương về một mối tình còn dang dở.

💌 Mở bài 2

Nhà thơ Xuân Diệu – ông hoàng thơ tình Việt Nam đã từng viết trong thi phẩm của mình:

“ Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ hoặc thờ ơ chẳng biết…”

Khi đọc những vần thơ này, tôi lại tự bồi hồi hỏi lòng chẳng rõ, rằng tình yêu là gì mà khiến cho hàng triệu triệu con người trên thế giới này cứ quyến luyến, đắm say. Đối với tình yêu, những người bình thường như chúng ta còn đượm nồng rung động huống chi những người nghệ sĩ – những con người luôn mang trong mình những tế bào cảm xúc nhiều hơn. Trong văn đàn Việt Nam, có rất nhiều nhà thơ viết về tình yêu như Xuân Diệu, Nguyễn Bính,… thế nhưng, lại bắt gặp một điệu thơ tình rất lạ khi đến với thơ Xuân Quỳnh. Xuân Quỳnh viết nhiều, viết rất hay về tình yêu, tiêu biểu nhất trong những sáng tác ấy là bài thơ: “Sóng”.

💌 Mở bài 3

Đọc thơ của Xuân Quỳnh lúc nào ta cũng thấy có sự hiện diện của tình yêu, một tình yêu mãnh liệt đậm sâu. Tình yêu ấy có lúc như thuyền với biển chẳng thể chia lìa, đôi khi lại nhẹ nhàng man mác trong cái gió se lạnh của mùa thu. “Sóng” cũng vậy, xuyên suốt cả bài thơ là thứ tình yêu nồng nàn, mãnh liệt sâu sắc, đọc thơ ta như chìm vào những cơn sóng tình yêu dạt dào, đôi lúc lại ngẩn ngơ, hồn nhiên, như tấm lòng của người con gái trẻ tràn đầy hi vọng về một tình yêu vĩnh cửu, bất diệt.

💌 Mở bài 4

Từ ngàn xưa đến nay, tình yêu là nguồn cảm hứng bất tận của thi ca. Nhiều người nghệ sĩ đã dùng bút lực của mình để lí giải tình yêu nhưng chẳng ai cắt nghĩa trọn vẹn hai mĩ từ ấy. Nhà thơ cổ điển Pháp từng nói: “Tình yêu là điều mà con người không thể hiểu nổi”. Đến Xuân Diệu cũng bất lực trong câu hỏi “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu”, Hàn Mạc Tử cũng phải “nghe trời giải nghĩa yêu”. Nhắc đến thi ca viết về tình yêu, ta không thể không nhắc đến “Sóng” của Xuân Quỳnh. “Sóng” là nơi gửi gắm những tâm tư sâu kín, những trạng thái phức tạp tinh vi của tâm hồn người thiếu nữ khi nói về tình yêu với khát vọng hạnh phúc muôn thuở của con người.

———•———•———•———•———•

👇 Đăng ký lớp học Văn cùng anh Chí Hướng tại đây nhé

🍀 Lớp Văn 9 Online: https://bit.ly/3RTTSrc

🍀 Lớp Văn 10 Online: https://bit.ly/3T1jCDd

🍀 Lớp Văn 12 Online: https://bit.ly/3SYh9JC

28/03/2024

- Ta chỉ có một đời để sống

🌿 “Ta chỉ có một đời để sống. Sao không làm những điều thật sự ý nghĩa với bản thân?" (Roise Nguyễn). Anh (chị) suy nghĩ như thế nào về câu nói trên?

BÀI LÀM THAM KHẢO

Ta thường mong đến đêm Rằm để có thể chiêm ngưỡng vầng trăng tròn đẹp nhất mà lại trót quên rằng hoa ra ánh trăng non đêm nào cũng chính là vầng trăng Rằm của đêm nay. Tôi tự hỏi, vì sao người ta không thử cảm nhận vẻ đẹp riêng của vầng trăng khuyết thay vì cứ hoài vọng một tín hiệu hồi âm tuyệt bích của tạo hoá? Hoàn hảo là một kết tinh lí tưởng, song nếu cứ vì nó mà ta mòn mỏi đợi chờ thì liệu có xứng đáng? Làm chủ chính mình: đây chính là bài học mà tôi đã lĩnh hội được sau khi chiêm nghiệm câu nói: “Ta chỉ có một đời để sống. Sao không làm những điều thật sự ý nghĩa với bản thân?"( Roise Nguyễn).

Cuộc sống luôn tồn tại và vận hành theo một quy luật tất yếu. Mặt trời xoay quanh trái đất với chu kì 365 ngày một năm để mang hơi ấm đến cho muôn loài muôn vật, sâu bướm trải qua ba lần lột xác mới có được hình hài của một nàng hồ điệp lung linh sắc màu... người cũng có một cuộc sinh hoá riêng, cũng được sinh ra, lớn lên và rồi... chết đi. Bạn thấy đấy, loài hoa ra đời để dâng sắc hiến hương cho vườn trần, con ong ra đời để hút nhụy muôn hoa mà kết nên cảnh ngọt... mỗi sự sống được tạo hóa ban cho đều mang trên mình một sứ mệnh thiêng liêng và cố hữu. Con người nghiễm nhiên có sự sống hơn nữa, đó còn là một đời sống cá thể. Như vậy, con người rõ ràng có một mục đích riêng để sống chứ không phải như loài thú chỉ sinh ra và lớn lên – tồn tại như một bản năng sinh học.

Vòng quay của vũ trụ vốn vô hạn, nhưng đời người thì hữu hạn. “Một đời để sống” – ai cũng thế! Sẽ không ai có thể vượt ra khỏi quy luật vận động của con tạo cả. Gió bụi thời gian rồi sẽ cuốn ta trở về với hư vô mà thôi. Nhưng, con người có thể bất tử chứ? Đúng vậy, nhưng bằng một cách nào đó chứ không phải sống hoài!

“Ta chỉ có một đời để sống. Sao không làm những điều thật sự ý nghĩa với bản thân?". Đây đúng là một bài học đầy trăn trở, quý báu về nhân sinh. Con người sinh ra là để làm nên những điều đẹp đẽ, diệu kì và hữu ích. Sống là một cuộc hành trình để người ta tìm thấy chính mình, khơi lên những giá trị mà tưởng chừng như đã bị vùi lấp tận trong sâu thẳm. Đó là những thái độ, suy nghĩ, hành động, ước mơ, lí tưởng mà chúng ta cho là đúng và nó làm cho bản thân mỗi người thấy thoải mái, tích cực và tự tin hơn với chính mình cũng như với chính cuộc sống. Nó được xem là “những điều thật sự ý nghĩa với bản thân”. Nó xuất phát từ những nhu cầu, ước mơ, suy nghĩ chân thành của mỗi con người. Câu trả lời nằm gọn ngay trong chính trong câu hỏi; có điều, nhiều người vẫn không dám chấp nhận đối mặt với nó mà thôi!
Tôi chắc chắn rằng, ai trong số chúng ta cũng đều ôm ấp một hay nhiều ước mơ! Đó là mục đích để con người sống và phải sống. Chẳng may có người nào đó tồn tại trên cõi đời này mà không mang trong mình một ước mơ hay lí tưởng thì thật đáng xấu hổ. Mỗi chúng ta là một hạt giống kì diệu do Thượng để gieo xuống vườn trần gian. Người thông minh, có lí tưởng và nghị lực sẽ biết vun trồng bồi đắp cho chính tâm hồn và thể xác của mình để có thể sớm trở thành một cây to dang rộng những tán lá. Làm những điều ý nghĩa với bản thân – chúng ta có thể thoả mãn khao khát, lí tưởng và ước mơ của mình. Dù kết quả của nó có như thế nào đi chăng nữa, ít ra, ta đã được sống là một con người với ý nghĩa tuyệt đối và trọn vẹn: biết yêu thương đồng cảm.... biết suy nghĩ, biết tạo ra ý tưởng và thực hiện nó. Mỗi người sẽ có cho mình một ý nghĩa sống riêng – có giản dị, đơn sơ nhưng cũng có lớn lao, kì vĩ. Chính điều này đã góp phần làm nên sự phong phú của nhân sinh, sự phức tạp trong thế giới quan của con người. Có thể vì giá trị sống của loài người như một phương trình tham số khổng lồ vậy. Dẫu biết giá trị của ẩn "X" luôn thay đổi cùng với sự sinh hoá đa dạng của xã hội song, xét ở một góc độ nào đó, nó vẫn luôn bị ràng buộc bởi một giá trị cố định, được gọi là hằng số (constant). Chính hằng số này là nhân tố quyết định đến cùng ý nghĩa sống của mỗi con người. Dù phải chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo nhưng trước lúc từ giã cõi đời, nhà thơ Thanh Hải vẫn kịp góp “một nốt trầm xao xuyến” của đời mình vào bài ca xuân đất nước bằng một trang bản thảo cùng những nét chữ tuy yếu ớt mà chan chứa tình yêu. Karl Scheele – nhà khoa học vĩ đại của thế kỷ XVIII, người đã sẵn sàng trả giá bằng cả mạng sống của mình cho việc nghiên cứu, và cuối cùng, chính sự ra đi ấy đã mang đến cho nền y học một bước tiến vượt bậc. Thanh Hải và Scheel, một người có khát khao, lí tưởng giản dị, chân thành còn một người có đam mê, ước mơ điên cuồng", cháy bỏng. Họ đã sống rồi chết đi ở hai bước chân của thế kỉ. Họ có một điểm chung đó là sẵn sàng hi sinh, đối mặt với nỗi sợ hãi để đạt được lí tưởng, nguyện vọng chung thân của mình. Những con người như Thanh Hải hay Karl Scheele vẫn xứng đáng với tên gọi của mình, hiên ngang đón lấy hai chữ "Con Người" viết hoa và sừng sững như một tượng đài bất tử... dẫu cho thể xác của họ đã hoà vào cơn cát bụi.

Điều đáng quý nhất ở một con chim là được cất lên tiếng hót cũng giống như con người được nói lên tiếng nói của riêng mình vậy! Sẽ thật vô vị và tẻ nhạt biết dường nào nếu con người ta chỉ sinh ra, lớn lên và chết đi như một quy luật sẵn có. Đúng thế đời người, ai cũng chỉ có một lần để sống! Nhưng sự sống của mỗi người lại hoàn toàn không giống nhau, tựa như cái “phương trình tham số kia vậy. Giá trị, ý nghĩa của mỗi cuộc đời chúng ta không vì hằng số mà mất đi, cũng không vi hằng số mà thêm vào, chỉ có bản thân ta tự nỗ lực, cố gắng để thay đổi những con số đằng sau dấu “bằng” của cái “phương trình" ấy. Những con người không có mục tiêu để sống, không có cho mình một lí tưởng riêng để tồn tại trên cõi đời này thì thật là uổng phí. Sự có mặt của họ không chỉ là vô nghĩa mà còn là gánh nặng cho bao nhiêu người khác, trong khi họ đang vất vả, cố gắng ngày đêm để sớm có thể chạm được đến “ý nghĩa" của chính bản thân mình. Tôi vẫn còn nguyên cái cảm xúc bâng khuâng, suy tưởng mỗi khi nhẩm lại ý thơ của Văn Cao: “Con thuyền đi qua để lại sóng/ Đoàn tàu đi qua để lại tiếng/ Tôi không đi qua tôi để lại gì?” (Không đề).
Trước khi thắp lên ngọn lửa để mang đến ánh hào quang lung linh nhất cho chính mình, bạn phải đảm bảo rằng nó không khiến cho những người xung quanh bạn bị nóng. Mọi ý nghĩ, việc làm của chúng ta đều phải có một điểm tựa, nền tảng trước khi hình thành. Đó là nhân cách. Điều ý nghĩa – lí tưởng của bạn có lớn đến đâu mà không khởi phát từ đạo đức hay phục vụ cho lợi ích chung, lớn hoặc nhỏ, của mọi người thì cũng trở thành là vô nghĩa. Dẫu biết, “làm những điều ý nghĩa cho bản thân đúng, nhưng bạn không được lấy đó làm cái cớ cho sự tổn hại đến lợi ích chung của tập thể, cộng đồng. Bạn phải biết rằng, mỗi người trong số chúng ta là một cá thể của tập thể, là một tế bào sống của nhân loại. Vì vậy, mỗi việc làm, hành vi gây tác động tiêu cực đến cộng đồng – xã hội dù là do gì đi chăng nữa cũng đều bị xem là không đúng! Một hành động chỉ có ý nghĩa cho bản thân khi nó đồng thời mang đến lợi ích chung cho tất cả tắc mọi người. Sự công nhận đó chính là thứ giá trị sống mà con người ta có thể mang theo cả khi chết đi. Do đó, suy nghĩ, ước mơ của mỗi chúng là phải thật sự chính đáng, phù hợp với đạo lí, lẽ phải và quy tắc.

Trong lịch sử nhân loại, đã có rất nhiều con người cả đời phụng sự, làm việc hết mình vì một mục đích sống mà họ hết lòng ca tụng nhưng đến cuối cái mà họ nhận lại, hoặc là sự phỉ báng, hoặc là sự lãng quên. Trong số đó, cái tên Hi**er và công cuộc gây dựng sự nghiệp chủ nghĩa phát xít lừng danh chính là một minh chứng điển hình. Về phần mình, tôi hề phủ nhận cuộc đời đầy ắp hoài bão, lí tưởng, ý chí và tài năng của Hi**er nhưng tôi giận và tiếc cho ông ta. Bởi vì, Hi**er quá độc tài (trên cả vị kỉ) và chỉ nghĩ cho quyền lợi của bản thân, làm những điều mà hắn cho là ý nghĩa và sẵn sàng giẫm lên xương máu của kẻ khác để thoả mãn lý tưởng của bản thân mình. Đấy không chỉ là một việc làm trái với luân thường đạo lí mà hơn nữa còn là phản nhân loại.

Con người quan trọng nhất là cần phải biết phủ định chính minh qua từng ngày. Chưa cần bàn đến việc có thành công hay không, nhưng đã là thay đổi nghĩa là có vận động xảy ra, chúng ta đã được ít nhất một lần là chính mình. Hãy sống hết mình với những gì mà mình có, hãy làm những gì tốt đẹp cho bản thân để khi bánh xe thời gian lăn qua rồi, ta vẫn không thấy nuối tiếc hay bất mãn về những gì mình đã cố gắng có được. “Làm những điều thật sự ý nghĩa cho bản thân”, bạn đừng nên tự đặt ra cho mình những mục tiêu quá lớn mà thay vào đó hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, đơn giản nhất để làm giàu đẹp tâm hồn mình. Đa số mọi người đều bảo nhau rằng, đã là “điều ý nghĩa” thì nhất định phải là một cái gì đó lớn lao, phi thường song với riêng tôi, đọc những quyển sách mà minh yêu thích, đưa một cụ bà sang đường, hạnh phúc nói cười bên gia đình vào những ngày lễ đi nghỉ mát... cũng đã là những việc làm vô cùng ý nghĩa.

Người thông minh sẽ dùng chiều sâu làm thước đo giá trị cao quý nhất của đời mình và sẽ không sống theo chiều dài của nó... Sống là cuộc hành trình mà mỗi người tìm cho mình một định nghĩa. Ở những người có ước mơ, khát khao và lí tưởng, hành động vì ước mơ, khát khao vì lí tưởng đó chính là lẽ sống, là chân lí của họ. Với riêng tôi, sống là để “được sống” chứ không phải ngược lại. Một đàn cá hồi phải vượt ngàn dặm thác để đến vùng nước ấm mà sinh sản. Những con rùa biển ngay từ khi chào đời đã phải tự mình tìm đường trở về với đại dương, nơi những hàm răng sát thủ luôn rình rập chờ mồi... Sự sống, có được không hề dễ dàng. Bạn hãy giữ lấy nó cho chắc và đừng bao giờ để cho nó tuột khỏi bàn tay của bạn. Phung phí thời gian, công sức cho những điều vô nghĩa với bản thân, vô ích với cộng đồng không khác gì hành vi “tự sát”!

Nhiều người vẫn hay viện đủ mọi lí do để “chứa chấp" cho sự biếng nhác, yếu kém của chính mình thay vì dám đương đầu với nó. Sẽ như thế nào nếu chúng ta không tự thắp lên cho mình ngọn lửa để làm rạng rỡ bản thân? Thay vì tự biến bản thân thành một vật phản quang chỉ biết thu gom ánh sáng từ người khác, ta hãy tự nhấc đôi tay lên và thắp cho mình ngọn đèn để soi tỏ những ước mơ hằng ấp ủ. Ánh sáng sẽ không tự tìm đến, nếu chúng ta quay lưng lại với nó! Bạn đã quên rồi sao, Môda dù mất đi thỉnh giác nhưng vẫn sống hết mình với khát khao cháy bỏng của mình là âm nhạc, để rồi trở thành một ánh hào quang chói sáng giữa đêm trường đấy thôi! Tại sao ta không biến những đam mê, khát vọng, lí tưởng của bản thân thành những “điều thật sự ý nghĩa” bằng ngọn lửa của tiềm thức, sức mạnh đến từ nghị lực và lòng tin? Bạn hãy nhớ lấy, chỉ khi sống hết mình với vai diễn mà tạo hoá đã an bày, ánh đèn cuộc đời mới làm cho hình bóng của ta in mãi lên chiếc sân khấu có bề dày thiên niên kỉ này mà thôi!

Bằng tất cả lòng tin và danh dự, tôi mong những bạn trẻ, những người đã, đang hoặc chưa thực sự sống một cách có ý nghĩa, hãy tự soi vấn bản thân để rồi có thể một lần nữa tìm về lại với chính mình. Dù muốn hay không, chúng ta vẫn phải chấp nhận một quy luật của tự nhiên, có hiện hữu thì sẽ có hư vô, có tồn tại thì sẽ có biến mất, có sinh ra thì sẽ có chết đi, điều mà con người có thể nắm chắc trong tay mình khi mọi giá trị vật chất không còn nữa, đó chính là hai chữ "Con Người” với một ý nghĩa trọn vẹn. Nếu biết trăm năm là hữu hạn, sao ta lại không thử trải nghiệm cuộc sống đích thực của riêng mình và làm điều gì đó thật sự ý nghĩa? Tôi tin chắc rằng mỗi khi cảm thấy ngày tháng của mình trôi qua phí hoài, câu hỏi ấy sẽ trở thành một đôi cánh đủ mạnh để nâng bạn vượt qua mọi cám dỗ, tiến lên phía trước. Một chân trời lộng gió ngoài kia đang vẫy gọi chúng ta, hỏi những người con của thế kỉ! "Ta chỉ có một đời để sống. Sao không làm những điều thật sự ý nghĩa với bản thân? – Roise Nguyễn. Dấu chấm hỏi lớn ấy sẽ cứ mãi hiện lên trong sâu thẳm tâm trí mỗi con người như một sự ám ảnh, một lời nhắc nhở nghiêm khắc. Tôi (và cả các bạn nữa!) sẽ không khỏi dằn vặt, day dứt với cuộc đời mình nếu chưa thể tìm thấy cho bản thân một câu trả lời thật xứng đáng! Và cũng như tôi đã khẳng định, chiếc chìa khoá mở ra cánh cửa cho bản thân mỗi người chúng ta thuỷ chung vẫn nằm ngay trong chính câu hỏi ấy, duy chỉ có chúng ta là không chấp nhận đối mặt với đáp án của chính mình mà thôi: “Thế kỉ hai mươi. Ai phiêu bạt trên đường,/ Giữa lửa cháy có khi nào sực nghĩ./ Làm thú vật, làm thánh thần cũng dễ,/ Chỉ có làm người khó biết bao nhiêu.” (Thế hệ chúng tôi, Ép-ghê-nhi Vi-nô-ku-rốp, Bằng Việt dịch).

Võ Minh Quân
Lớp 11 Văn, Trường THPT Chuyên Nguyễn Đình Chiểu, tỉnh Đồng Tháp

———•———•———•———•———•

👇 Đăng ký lớp học Văn cùng anh Chí Hướng tại đây nhé

🍀 Lớp Văn 9 Online: https://bit.ly/3RTTSrc

🍀 Lớp Văn 10 Online: https://bit.ly/3T1jCDd

🍀 Lớp Văn 12 Online: https://bit.ly/3SYh9JC

28/03/2024

🌿 Tây Tiến - tiếng gọi được cất lên từ nỗi nhớ tha thiết của một người phải rời xa đơn vị mà mình đã từng gắn bó…

Tây Tiến là một bài thơ xuất sắc, có thể xem là một kiệt tác của Quang Dũng, xuất hiện ngay trong thời gian đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Nhà thơ Trần Lê Văn, người bạn thân, đã từng sống nhiều năm, từng in thơ chung vời Quang Dũng viết về hoàn cảnh Quang Dũng sáng tác bài thơ Tây Tiến như sau:

Đoàn quân Tây Tiến, sau một thời gian hoạt động ở Lào trở về thành lập trung đoàn 52. Đại đội trưởng Quang Dũng ở đó đến cuối năm 1948 rồi được chuyển sang đơn vị khác. Rời xa đơn vị cũ chưa được bao lâu; ngồi ở Phù Lưu Chanh (Hà Đông) anh viết bài thơ Tây Tiến.

Khoảng cuối mùa xuân năm 1947, Quang Dũng gia nhập đoàn quân Tây Tiến. Đó là một đơn vị thành lập vào đầu năm 1947, có nhiệm vụ phối hợp với bộ đội Lào, bảo vệ biên giới Việt – Lào, đánh tiêu hao quân đội Pháp ở Thượng Lào cũng như miền tây Bắc Bộ Việt Nam. Địa bàn hoạt động của đoàn quân Tây Tiến khá rộng, bao gồm các tỉnh từ Sơn La, Lai Châu, Hoà Bình, miền tây Thành Hoá sang tận Sầm Nưa (Lào) rồi vòng về qua miền tây Thành Hoà. Những nơi này, lúc đó, còn rất hoang vu và hiểm trở, núi cao, sông sâu, rừng rậm, có nhiều thú dữ.

Những người lính Tây Tiến phần đông là thành niên Hà Nội, thuộc nhiều tầng lớp khác nhau, trong đó có cả những học sinh, sinh viên (Quang Dũng thuộc vào số này). Sinh hoạt của những người lính Tây Tiến hết sức gian khổ, ốm đau không có thuốc men, tử vong vì sốt rét nhiều hơn là vì đánh trận. Tuy vậy, họ dẫn sống rất lạc quan và chiến đấu rất dũng cảm. Vượt lên trên mọi thử thách khắc nghiệt của chiến tranh và hoàn cảnh sống cực kì gian khổ, họ vẫn giữ được cái cốt cách hào hoa, thành lịch, rất yêu đời và cũng rất lãng mạn.

Bài thơ Tây Tiến có hai đặc điểm nổi bật: cảm hứng lãng mạn và tính chất bi tráng.

Cảm hứng lãng mạn thể hiện ở cái tôi tràn đầy tình cảm cảm xúc của nhà thơ. Nó phát huy cao độ trí tưởng tượng, sử dụng rộng rãi những yếu tố cường điệu và phóng đại, những thủ pháp đối lập để tô đậm cái phi thường, tạo nên ấn tượng mạnh mẽ về cái hùng vĩ và tuyệt mĩ.

Thiên nhiên miền Tây, qua ngòi bút lãng mạn của Quang Dũng, được cảm nhận với vẻ đẹp vừa đa dạng vừa độc đáo, vừa hùng vĩ vừa thơ mộng, hoang sơ mà ấm áp. Hình ảnh những cô gái, những con người miền Tây càng tô đậm thêm chất huyền bí, thơ mộng của núi rừng. Chất lãng mạn được thể hiện chủ yếu cảm hứng hướng tới cái cao cả, sẵn sàng xả thân, hi sinh tất cả cho lí tưởng chung của cộng đồng, của toàn dân tộc.

Tây Tiến không hề che giấu cái bi. Nhưng bi mà không bi luỵ. Cái bi được thể hiện bằng một giọng điệu, âm hưởng, màu sắc tráng lệ, hào hùng.

Chất lãng mạn hoà hợp với chất bi tráng, tạo nên vẻ đẹp độc đáo của bài thơ.

Ngay từ khi ra đời, Tây Tiến đã được lưu truyền rộng rãi trong bộ đội và những người yêu thơ. Nhưng sau đó, do quan niệm có phần đơn giản và ấu trĩ nên bài thơ này bị coi là mộng rớt, có những rơi rớt của tư tưởng lãng mạn ành hùng kiểu cũ. Vì vậy, trong một thời gian khá dài, Tây Tiến ít được nhắc đến. Mãi tới thời kì Đổi mới, trong xu hướng nhìn nhận lại các giá trị văn học, bài thơ Tây Tiến mới được khôi phục lại vị trí của nó trong lịch sử văn học.

Bài thơ gồm bốn đoạn thơ:
Đoạn 1: Những cuộc hành quân gian khổ của đoàn quân Tây Tiến và khung cảnh thiên nhiên miền Tây hùng vĩ, hoang sơ và dữ dội.
Đoạn 2: Những kỉ niệm đẹp về tình quân dân trong đêm liên hoan và cảnh sông nước miền Tây thơ mộng.
Đoạn 3: Chân dung của người lính Tây Tiến.
Đoạn 4: Lời thề gắn bó với Tây Tiến và miền Tây.

Mạch liên kết giữa các đoạn của bài thơ là mạch cảm xúc. tâm trạng của nhà thơ. Bài thơ được viết trong một nỗi nhớ da diết của Quang Dũng về đồng đội, về những kỉ niệm của đoàn quân Tây Tiến gắn liền với khung cảnh thiên nhiên miền Tây hùng vĩ, hoang sơ, đầy thơ mộng. Bài thơ là những kí ức của Quang Dũng về Tây Tiến; những kí ức, những kí niệm được tái hiện lại một cách tự nhiên, kí ức này gọi kí ức khác, kỉ niệm này khơi dậy kỉ niệm khác như những đợt sóng nối tiếp nhau. Ngòi bút tinh tế và tài hoa của Quang Dũng đã làm cho những kí ức ấy trở nên sổng động và người đọc có cảm tưởng đang sống cùng với nhà thơ trong những hồi tưởng ấy.

Cảm xúc chủ đạo xuyên suốt bài thơ là một nỗi nhớ da diết, bao trùm lên cả không gian và thời gian:

Sông mã xa rồi Tây Tiến ơi!
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Nỗi nhớ đơn vị cũ trào dâng, không kìm nén nổi, nhà thơ đã thốt lên thành tiếng gọi. Hai chữ “chơi vơi” như vẽ ra trạng thái cụ thể của nỗi nhớ, hình tượng hoá nỗi nhớ; khơi nguồn cho cảnh núi cao, dốc sâu, vực thẳm, rừng dày,... liên tiếp xuất hiện những câu thơ sau:

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm.
Heo hút cồn mây, súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Khổ thơ này là một bằng chứng trong thơ có hoạ (thi trung hữu hoạ). Chỉ bằng bốn câu thơ, Quang Dũng đã vẽ ra một bức tranh hoành tráng diễn tả rất đạt sự hiểm trở và dữ dội, hoang vu và heo hút của núi rừng miền Tây – địa bàn hoạt động của đoàn quân Tây Tiến. Hai câu thơ đầu, những từ đầy giá trị tạo hình khúc khuỷu, thăm thẳm, cồn mây, súng ngửi trời đã điền tả thật đắc địa sự hiểm trở, trùng điệp và độ cao ngất trời của núi đèo miền Tây. Hai chữ “ngửi trời” được dùng rất hồn nhiên và cũng rất táo bạo, vừa ngộ nghĩnh, vừa có chất tinh nghịch của người lính. Núi cao tưởng chừng chạm mây, mây nổi thành cồn “heo hút”. Người lính trèo lên những ngọn núi cao dường như đang đi trên mây, mũi súng chạm tới đỉnh trời. Câu thứ ba như bẻ đôi, diễn tả dốc núi vút lên, đổ xuống gần như thẳng đứng, nhìn lên cao chót vót, nhìn xuống sâu thăm thẳm. Đọc câu thứ tư, có thể hình dung cảnh những người lính tạm dừng chân bên một dốc núi, phóng tầm mắt ngang ra xa qua một không gian mịt mùng sương rừng, mưa núi, thấy thấp thoáng những ngôi nhà như đang bồng bềnh trôi giữa biển khơi.

Bốn câu thơ này phối hợp với nhau, tạo nên một âm hưởng đặc biệt. Sau ba câu thơ được vẽ bằng những nét gân guốc, câu thứ tư được vẽ bằng một nét rất mềm mại (câu thứ tư toàn thành bằng). Quy luật này cũng giống như cách sử dụng những gam màu trong hội hoạ: giữa những gam màu nóng, tác giả sử dụng một gam màu lạnh làm dịu lại như xoa mát cả khổ thơ.

Sự trùng điệp của núi đèo miền Tây trong bài thơ Tây Tiến làm gợi nhớ đến mấy câu thơ trong Chinh phụ ngâm: “Hình khe thế núi gần xa, – Đứt thôi lại nối, thấp đà lại cao”. Còn sự hoang vu và hiểm trở của nó lại gợi nhớ tới câu thơ trong bài Thục đạo nan câu Lý Bạch: “Đường xứ Thục khó đi, khó hơn cả lên trời xanh” (Thục đạo chi nan, nan ư thướng thanh thiên).

Cái vẻ hoang dại, dữ dội, chứa đầy bí mật ghê gớm của núi rừng miền Tây được nhà thơ tiếp tục khai thác. Nó không chỉ được mở ra theo chiều không gian mà còn được khám phá ở cái chiều thời gian, luôn luôn là mối đe doạ khủng khiếp đối với con người:

Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Cảnh núi rừng miền Tây hoang sơ và hiểm trở, qua ngòi bút Quang Dũng, hiện lên với đủ cả núi cao, vực sâu, dốc thẳm, mưa rừng, sương núi, thác gầm, cọp dữ,... Những tên đất lạ (Sài Khao, Mường Lát, Pha Luông, Mường Hịch), những hình ảnh giàu giá trị tạo hình, những câu thơ nhiều vần trắc đọc lên nghe vất vả, nhọc nhằn được xoa dịu bằng những câu có nhiều vần bằng ớ cuối mỗi khổ thơ, đã phối hợp với nhau thật ăn ý, làm hiện hình nên thế giới khác thường vừa đa dạng, vừa độc đáo của núi rừng miễn tây tổ quốc.

Đoạn thơ kết thúc đột ngột bằng hai câu thơ:

Nhớ ôi Tây Tiến thơ lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Cảnh tượng thật đầm ấm. Sau bao nhiêu gian khổ băng rừng, vượt núi, lội suối, trèo đèo, những người lính tạm đừng chân, được nghỉ ngơi ở một bản làng nào đó, quây quần bên những nồi cơm đang bốc khói. Khói còn nghi ngút và hương thơm lúa nếp ngày mùa xua tan vẻ mệt mỏi trên gương mặt những người lính, khiến họ tươi tỉnh hẳn lên. Hai câu thơ này tạo nên một cảm giác êm dịu, ấm áp, chuẩn bị tâm thế cho người đọc buồi sang đoạn thơ thứ hai.

Đoạn thơ thứ hai mở ra một thế giới khác của miền Tây. Cảnh núi rừng hoang vu hiểm trở, dữ dội lùi dần rồi khuất hẳn để bất ngờ hiện ra vẻ mĩ lệ, thơ mộng, duyên dáng của miền Tây. Những nét vẽ bạo, khoẻ, gân guốc ở đoạn thơ đầu, đến đoạn thơ này được thay bằng những nét mềm mại, uyển chuyển, tinh tế. Ngòi bút tài hoa của Quang Dũng cũng được bộc lộ rõ nhất trong đoạn thơ này.

Hồn thơ lãng mạn của Quang Dũng bị hấp dẫn trước những vẻ đẹp mang màu sắc bí ẩn của con người và cảnh vật nơi xứ lạ, phương xa. Cảnh ấy, người ấy được hiện lên trong một khoảng thời gian làm nổi lên rõ nhất vẻ lung linh, huyền ảo của nó: cảnh một đêm liên hoan lửa đuốc bập bùng và cảnh một buổi chiều sương phủ trên sông nước mênh mang.

Cảnh một đêm liên hoan văn nghệ của những người lính Tây Tiến có đồng bào địa phương đến góp vui được miêu tả bằng những chi tiết rất thực mà cũng rất mộng, rất ảo:

Doành trại bừng lên hội đuốc hoa.
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Cả doanh trại “bừng sáng”, tưng bừng, sôi nổi hẳn lên khi đêm văn nghệ bắt đầu. Trong ánh sáng lung linh của lửa đuốc, trong âm thanh réo rắt của tiếng khèn, cả cảnh vật, cả con người đều như ngả nghiêng, bốc men say, ngất ngây, rạo rực. Hai chữ “kìa em” thể hiện một cái nhìn vừa ngỡ ngàng, ngạc nhiên,vừa mê say, vui sướng. Nhân vật trung tâm, linh hồn của đêm văn nghệ là những cô gái nơi núi rừng miền Tây bất ngờ hiện ra trong những bộ xiêm áo lộng lẫy (“xiêm áo tự bao giờ”), vừa e thẹn, vừa tình tứ (“nàng e ấp”) trong một vũ điệu đậm màu sắc xứ lạ (“man điệu”) đã thu hút cả hồn vía những chàng trai Tây Tiến.

Nếu cảnh một đêm liên hoan đem đến cho người đọc không khí mê say, ngây ngất, thì cảnh sông nước miền Tây lại gợi lên được cảm giác mênh mang, mờ ảo:

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Không gian dòng sông trong một buổi chiều giăng mắc một màu sương. Sông nước, bến bờ lặng tờ, hoang dại như thời tiền sử. Trên dòng sông đậm màu sắc cổ tích, huyền thoại ấy, nổi bật lên dáng hình mềm mại, uyển chuyển của một cô gái Thái trên chiếc thuyền độc mộc. Và như hoà hợp với con người, những bông hoa rừng cũng “đong đưa” làm duyên trên dòng nước lũ.

Ngòi bút tài hoa của Quang Dũng không tả mà chỉ gợi cảnh vật thiên nhiên xứ sở qua ngòi bút của ông như có hồn phảng phất trong gió, trong cây (“có thấy hồn lau nẻo bến bờ”). Ông không chỉ làm hiển hiện lên trước mắt người đọc vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn gợi lên cái phần thiêng liêng của cảnh vật.

Đọc đoạn thơ này, ta như lạc vào thế giới của cải đẹp, thế giới của cõi mơ, của âm nhạc. Bốn câu thơ đầu ngân nga như tiếng hát, như nhạc điệu cất lên tự tân hồn ngây ngất, say mê của những người lính Tây Tiến. Hơn ở đâu hết, trong đoạn thơ này, chất thơ và chất nhạc hoà quyện với nhau đến mức khó mà tách biệt. Với ý nghĩa đó, Xuân Diệu có lí khi cho rằng đọc bài thơ Tây Tiến, ta có cảm tưởng như ngậm âm nhạc trong miệng.

Trên cái nên hùng vĩ, hiểm trở, dữ dội của núi rừng (ở đoạn một) và duyên dáng, thơ mộng, mĩ lệ của miền Tây (ở đoạn hai), đến đoạn thơ thứ ba, hình tượng tập thể những người lính Tây Tiến xuất hiện vời một vẽ đẹp đầy chất bi tráng:

Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xành màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Quang Dũng đã chọn lọc, đã tinh lọc những nét tiêu biểu nhất của những người lính Tây Tiến để tạc nên bức tượng đài tập thể khái quát được gương mặt chung của cả đoàn quân. Cái bi và cái hùng là hai chất liệu chủ yếu của bức tượng đài, chúng hoà quyện, xâm nhập vào nhau, nương tựa, nâng đỡ nhau tạo nên vẻ đẹp bí tráng – thần thái chung của cả bức tượng đài.

Thơ ca thời kì kháng chiến khi viết về người lính thường nói đến căn bệnh sốt rét hiểm nghèo. Chính Hữu trong bài Đồng chí đã trực tiếp miêu tả căn bệnh ấy:

Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh,
Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi

Còn Tố Hữu, khi vẽ chân dung anh vệ quốc quân trong bài Cá nước với những hình ảnh thật cụ thể: “Giọt giọt mồ hôi rơi, – Trên má anh vàng nghệ” cũng không quên ảnh hưởng của thứ bệnh quái ác đó. Quang Dũng trong Tây Tiến không hề che giấu những gian khổ, khó khăn, những căn bệnh hiểm nghèo và sự hi sinh lớn lao cửa người lính. Chỉ có điều, tất cả những cái đó, qua ngòi bút của ông, không được miêu tả một cách trần trụi mà qua một cái nhìn đậm màu sắc lãng mạn. Những cái đầu không mọc tóc của những người lính Tây Tiến đâu phải là hình ảnh ly kì, giật gân, sản phẩm của trí tưởng tượng xa rời thực tế của nhà thơ mà chứa dựng một sự thực nghiệt ngã. Những người lính Tây Tiến, người thì cạo trọc đầu để thuận tiện khi đánh nhau giáp lá cả với địch, người thì bị sốt rét đến rụng tóc, trọc đầu. Cái vẻ xanh xao vì đói khát, vì sốt rét của những người lính, qua cái nhìn của Quang Dũng vẫn toát lên về oai phong, dữ dằn của những còn hổ nơi rừng thiêng. Sự oai phong lẫn liệt ấy còn được thể hiện qua ánh mắt giận dữ (mắt trừng gửi mộng) của họ. Những người lính Tây Tiến, qua ngòi bút của Quang Dũng, không phải là những người khổng lồ không tim. Cái nhìn nhiều chiều của Quang Dũng đã giúp ông nhìn thấy xuyên qua cái vẻ oai hùng, dữ dằn bề ngoài của họ là những tâm hồn, những trái tim rạo rực, khát khao yêu đương (“Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”). Như vậy, trong khổ thơ này, Quang Dũng đã tạc nên bức tượng đài tập thể những người lính Tây Tiến không chỉ bằng những đường nét khắc hoạ dáng vẻ bên ngoài mà còn thể hiện được cả thế giới tâm hồn bên trong đầy mộng mơ của họ.

Ngòi bút của Quang Dũng khi dựng lên hình tượng tập thể những người lính Tây Tiến không hề nhấn chìm người đọc vào cái bi thương, bi luỵ. Cảm hứng của ông mỗi khi chìm vào bi thương lại được nâng đỡ bằng đôi cánh của hình tượng, của tinh thần lãng mạn. Chính vì vậy mà cái bi thương được gợi lên qua hình ảnh những nấm mồ chiến sĩ rải rác nơi rừng hoang biên giới lạnh lẽo, xa xôi, một mặt, đã được giảm nhẹ đi nhiều nhờ những từ Hán Việt cổ kính; trang trọng: “Rải rác bên cương mồ viễn xứ”; mặt khác, chính cái bi thương ấy cũng lại bị mờ đi trước lí tưởng quên mình, xả thân vì Tổ quốc của những người lính Tây Tiến (“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”). Họ có vẻ tiều tuỵ, tàn tạ trong hình hài nhưng lại chói ngời vẻ đẹp lí tưởng, mang dáng dấp của những tráng sĩ thuở xưa, coi cái chết nhẹ như lông hồng. Sự thật bi thảm: những người lính Tây Tiến gục ngã bên đường không có đến cả manh chiếu để che thân, qua cái nhìn của Quang Dũng, lại được bọc trong những tấm áo bào sang trọng. Cái bi thương ấy vợi đi nhờ cách nói giảm (anh về đất), và rồi bị át hẳn đi trong tiếng gầm thét dữ dội của dòng sông Mã:

Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Trong âm hưởng vừa dữ dội, vừa hào hùng của thiên nhiên ấy, cái chết, sự hi sinh của người lính Tây Tiến không bi luỵ mà thấm đẫm tinh thần bi tráng.

Giọng điệu chủ đạo của đoạn thơ thứ ba này trang trọng, thể hiện tình cảm đau thương vô hạn và sự trân trọng, kính cẩn của nhà thơ trước sự hi sinh của đồng đội.

Bài thơ khép lại bằng bốn câu thơ, một lần nữa, tô đậm thêm không khí chung của một thời Tây Tiến, tinh thần chung của những người lính Tây Tiến. Nhịp thơ chậm, giọng thơ buồn, nhưng linh hồn của đoạn thơ thì vẫn toát lên vẻ hào hùng:

Tây Tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thắm một chia phôi.
Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

Cái tinh thần “một đi không trở lại” (nhất khứ bất phục hoàn) thấm nhuần trong tư tưởng và tình cảm của cả, đoàn quân Tây Tiến. Tâm hồn, tình cảm của những người lính Tây Tiến vẫn gắn bó máu thịt vời những ngày, những nơi mà Tây Tiến đã đi qua. “Tây Tiến mùa xuân ấy” đã thành thời điểm một đi không trở lại.

Lịch sử dân tộc sẽ không bao giờ lặp lại cái thời mơ mộng, lãng mạn, hào hùng đến nhường ấy trong một hoàn cảnh khó khăn, gian khổ, khốc liệt đến như vậy.

————————————
👇 Đăng ký lớp học Văn cùng anh Chí Hướng tại đây nhé

🍀 Lớp Văn 8 Online: https://bit.ly/3RTTSrc

🍀 Lớp Văn 9 Online: https://bit.ly/3RTTSrc

🍀 Lớp Văn 10 Online: https://bit.ly/3T1jCDd

🍀 Lớp Văn 11 Online: https://docs.google.com/forms/d/1T8aOoX01oSh_5VwCgN5LQRhsMfrRZX2pTJW_i5CjajQ/edit

🍀 Lớp Văn 12 Online: https://bit.ly/3SYh9JC

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Address

Ho Chi Minh City
70000