05/01/2026
"CẦU DIỄN” NƠI CÔNG SỞ – NÊN HAY KHÔNG?
Có bao giờ bạn cảm giác mỗi sáng thức dậy, bạn lại chuẩn bị khoác lên mình một vai diễn quen thuộc?
Bạn bước vào văn phòng, mỉm cười thật rạng rỡ dù lòng nặng trĩu, nói ra những lời tích cực trong khi nội tâm đầy xáo trộn, luôn cố gắng hoàn hảo trong từng nhiệm vụ dù thực sự bạn chỉ muốn dừng lại nghỉ ngơi một chút.
Công sở đôi khi giống như một sân khấu rộng lớn, mỗi người đều đóng một vai diễn riêng, có kịch bản và chiến thuật riêng. Chúng ta mỉm cười với nhau, nhưng hiếm ai thực sự biết đằng sau nụ cười ấy là điều gì. Có người luôn tỏ ra vui vẻ để duy trì hòa khí, người khác cố gắng mạnh mẽ để giữ hình ảnh chuyên nghiệp, và cũng không ít người phải liên tục "gồng mình" đáp ứng những kỳ vọng từ cấp trên và đồng nghiệp. Có người dùng kỹ năng ứng xử để đạt được lợi thế về quan hệ.
Nhưng cái giá của những vai diễn đó là gì? Đó là sự mệt mỏi âm thầm, là cảm giác kiệt sức kéo dài, và đôi khi là sự đánh mất chính mình. Ta cảm thấy lạc lõng ngay giữa những người quen thuộc, vì dường như ai cũng đang đeo trên mình một chiếc mặt nạ hoàn hảo.
Vậy câu hỏi đặt ra là: Việc diễn vai này liệu có thực sự cần thiết không? Và nếu cần thiết, phải chăng ta sẽ sống cả đời chỉ để đóng một vai diễn?
Thật lòng mà nói, theo quan điểm cá nhân của tôi, câu trả lời là có, điều này cần thiết.
Tôi còn trẻ, chưa có đủ trải nghiệm để khẳng định rằng quan điểm này phù hợp với tất cả mọi người, nhưng tôi nhận thấy rằng công sở và cuộc sống riêng tư nên được phân tách rõ ràng.
Bởi thực tế, không phải lúc nào cảm xúc thật của bạn cũng phù hợp để thể hiện ở nơi làm việc. Bạn có thể là một người nổi loạn, yêu thích tự do và sống theo ý mình, miễn là không phạm pháp. Nhưng trong thực tế cuộc sống, đặc biệt là với văn hóa Việt Nam, việc thể hiện quá rõ những cá tính ấy có thể khiến bạn gặp bất lợi.
Công sở là một thế giới nhỏ với những luật lệ ngầm, không ai nói rõ ra nhưng ai cũng hiểu. Đây là một trò chơi, mà để hòa nhập và phát triển, đôi khi chúng ta buộc phải linh hoạt điều chỉnh bản thân một cách khéo léo.
Điều này không đồng nghĩa với sự giả tạo hay sống hai mặt. Nó đơn giản là sự thích nghi cần thiết. Khi bạn còn phụ thuộc kinh tế vào một tổ chức, bạn buộc phải chơi theo luật của tổ chức đó. Và sâu xa hơn, chúng ta đi làm vì điều gì? Đó là tiền. Sự nghiệp, sự thăng tiến hay phát triển cá nhân cuối cùng đều hướng tới tiền, thứ mà ta cần để sống thoải mái hơn, tự do hơn.
Giả dụ bạn làm việc trong ngành ngân hàng. Bạn biết rõ rằng việc tiếp khách bằng rượu bia hàng ngày là có hại cho sức khỏe, nhưng luật chơi của công việc là phải chốt hợp đồng, là tạo quan hệ, là phải theo sát khách hàng để có hợp đồng vay vốn, bảo lãnh, L/C...
Vậy, với những đứa trẻ mới rời khỏi cánh cổng đại học, gia đình không khá giả, bạn không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận eco đầu game và "cá hồi" vào thời điểm thích hợp.
Quan trọng nhất, sau khi rời khỏi sân khấu ấy mỗi ngày, bạn cần giữ cho mình sự tỉnh táo và bình an để trở về đúng với con người thật, sống với những giá trị và cảm xúc chân thành nhất của chính bạn. Chúng ta luôn muốn tìm một nơi phù hợp để đi làm, để sống, để là chính mình nhưng viễn cảnh đẹp đấy hiếm khi nằm ở thực tại, vì vậy bạn phải chấp nhận luật chơi.
Hãy cứ kiên nhẫn, rồi thành quả sẽ đến, chúng có thể không đẹp như những gì bạn mong đợi, nhưng tôi tin là nó xứng đáng!
05/01/2026