28/11/2025
HÌNH TƯỢNG NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG “MƯA ĐỎ” - CHU LAI
✨ Đọc những tác phẩm viết về chiến tranh của Chu Lai, có thể thấy chiến tranh không chỉ là câu chuyện của tượng đài lớn lao, vĩ đại; mà còn được dựng lên bởi những cá nhân nhỏ bé và lặng thầm. Họ là những người phụ nữ tham gia kháng chiến, từ hậu phương đến tiền tuyến, từ chiến hào khói lửa đến bàn đàm phán căng thẳng, từ những hy sinh gian khổ đến những vẻ đẹp sáng ngời. Trong “Mưa đỏ”, Chu Lai đã thể hiện hình tượng ấy thật xuất sắc. Những nhân vật nữ của ông trong tác phẩm vừa bình dị vừa phi thường, vừa mang vẻ đẹp lý tưởng vừa chất chứa những nỗi niềm riêng tư. Việc khảo sát hình tượng người phụ nữ trong tác phẩm cho phép nhìn nhận một cách toàn diện và thấu suốt vai trò của họ đối với lịch sử kháng chiến dân tộc; đồng thời, làm sáng tỏ những vẻ đẹp phẩm chất, nội tâm của hình tượng này.
1. Vai trò lịch sử của người phụ nữ trong chiến tranh
Hình tượng người phụ nữ trong “Mưa đỏ” của Chu Lai không chỉ là người bà thắp lửa, người vợ chờ chồng; mà họ còn là những cô thanh niên xung phong đầy nhiệt huyết, là người phụ nữ bản lĩnh ở mặt trận ngoại giao.
Trong suốt dòng chảy lịch sử, hình ảnh người phụ nữ thường gắn với vai trò hậu phương vững chắc cho tiền tuyến. Hình ảnh người mẹ chắp tay trước bàn thờ chồng trước khi con ra đi với ước nguyện chỉ mong Cường có thể trở về, có lẽ đó là ước nguyện chung của những người phụ nữ có con ra trận. Họ không mong gì hơn về một ngày mai khi khúc khải hoàn vang lên, cũng là lúc gia đình được sum họp, đứa con của mình bình an trở về. Khi Cường ôm mẹ từ phía sau, khẽ thì thầm: “Mẹ... Hương hóa thế kia là bố đồng ý rồi, nhất định con sẽ trở về mà”. Ý nghĩ về ngày trở về ấy chính là điểm tựa tinh thần cho anh, tiếp thêm sức mạnh để Cường đối diện với khói bom, đạn lạc và cả những mất mát, hi sinh đau đớn đang đợi chờ.
Chiến trường vốn là nơi khắc nghiệt, đầy rẫy những hiểm nguy, nhưng chính nơi ấy lại là mảnh đất cho những “bông hồng thép” tỏa hương. Ở tiền tuyến, Hồng - người lái đò kiêm y tá - có nhiệm vụ giúp đỡ các chiến sĩ qua sông và chữa trị vết thương cho họ. Công việc của cô phải chạy đua với thời gian, đối mặt với máu và cái chết, để bảo toàn mạng sống cho những người đang cầm súng bảo vệ Thành cổ. Hình ảnh cô thấp thoáng bên sông với dáng người nhỏ nhắn nhưng không một chút lo sợ trước mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng của lòng kiên cường vượt lên hoàn cảnh. Nếu không có những người như cô, “cuộc phòng thủ Thành cổ này, mọi thứ sẽ buồn, sẽ nghèo đi biết chừng nào” (lời nhân vật Cường).
Chiến tranh không chỉ có những cuộc đấu súng, mà còn là mặt trận của những cuộc đấu trí, và ở đó, người phụ nữ cũng góp mặt. Trong “Mưa đỏ”, mẹ Cường bước vào mặt trận ngoại giao như một nhân tố trực tiếp tham gia vào kháng chiến. Với tư cách là thứ trưởng Bộ Ngoại giao, bà đảm nhận các nhiệm vụ đàm phán, đối thoại và xử lý những vấn đề trọng yếu, những công việc mà kết quả của chúng có thể ảnh hưởng trực tiếp đến hướng đi và thành bại của cuộc chiến. Và cũng vì thế, bà không được phép khoan nhượng, vì khoan nhượng là có tội với lịch sử và những người lính đang chiến đấu nơi quê nhà. Tinh thần ấy được đã thể hiện khi mẹ Cường đọc bản sơ thảo hiệp định: “mỗi chữ như được chắt ra từ bổn phận công dân, từ nỗi lòng người mẹ, từ hồn thiêng sông núi, từ những đêm không ngủ, từ giọt máu của những người chiến sĩ đêm ngày đổ xuống”. Người phụ nữ ở đây không bị giới hạn trong vai trò hậu phương hay những công việc thầm lặng, họ tham gia vào cả “mặt trận tiếng nói” và khẳng định vị thế lịch sử của mình trong tiến trình đấu tranh bảo vệ tổ quốc.
2. Những bông hoa nở trong khói lửa
2.1. Những người phụ nữ mang trong mình chất “thép”
Nhân vật nữ trong “Mưa đỏ” luôn hướng về lẽ phải, căm thù cái ác, sẵn sàng đứng lên, đấu tranh và hi sinh cho lí tưởng hòa bình. Trong hồi tưởng của nhân vật Quang, Hồng là “cô gái với đôi mắt mở to không biết sợ hãi”, bởi cô không thể bị bất cứ điều gì làm nao núng - kể cả cái chết. Ngay giữa sân trường, trước ánh mắt dò xét của quân đội “phía bên kia”, hình ảnh cô nữ sinh diễn thuyết về trách nhiệm đánh đuổi “bạo tàn xâm lăng và những điều ác nhân thất đức” luôn ám ảnh Quang đau đáu, khắc khoải. Trước họng súng, trong căn cứ của toán quân Hắc Báo, bất cứ khi nào, ở đâu, cô đều nhất mực bảo vệ tính chính nghĩa của cuộc chiến: “Anh không đủ tư cách nói câu đó. Anh đã biết gì về phụ nữ chúng tôi, về cuộc chiến đấu của chúng tôi?”. Khi bị bắt giữ, trước lựa chọn rời bỏ chiến trường hay từ bỏ mạng sống, Hồng quả quyết: “Mạng sống của tôi sẽ được quyết định ngay tại đây”. Cô đã chọn cho mình cái chết, nếu như không được tham gia vào cuộc chiến bảo vệ quê hương, cô thà rằng mình sẽ ra đi. Nhân vật không sợ hãi cái chết, không dễ dàng bị khuất phục.
Người mẹ của Cường cũng dốc sức hoàn thành nhiệm vụ trên mặt trận ngoại giao. Dù đã đến tuổi về hưu, song, khi đất nước cần, bà vẫn theo phái đoàn của Việt Nam tới hòa đàm Paris, tham gia vào trận đấu trí đầy căng thẳng, áp lực. Bà chấp nhận cho người con cuối cùng của mình ra trận, tiến vào Quảng Trị. Khi nghe tin Cường từ chối lui về phía sau để tiếp tục đi học, “bà chỉ lặng lẽ cười”, vì “cái dòng máu cốt nhục của cha, anh khi đất nước có giặc chảy trong người nó là thế, làm sao lòng mẹ có thể đổi thay được”. Và có lẽ bà cũng không muốn đổi thay? Vì bà và con trai đang cùng chiến đấu cho một niềm tin, niềm hi vọng mãnh liệt vào ngày toàn thắng của đất nước. Do đó, “bà không thể không ánh lên một chút tự hào về con” - người con dũng cảm, anh hùng.
Trên trang viết của Chu Lai, người phụ nữ trong chiến tranh luôn chứa trong mình chất “thép” - vẻ đẹp rắn rỏi, anh hùng, bất khuất. Những người phụ nữ ấy tràn đầy niềm tin vào chiến thắng trong tương lai, ra sức chiến đấu, hi sinh vì Tổ quốc, vì lí tưởng hòa bình dân tộc.
2.2. Những người phụ nữ với tình yêu thương da diết
Dù là ở bất cứ mặt trận nào, tình yêu quê hương da diết cũng thôi thúc người phụ nữ cống hiến cho hạnh phúc chung của dân tộc. Mẹ của Cường đã khẳng định vai trò quan trọng của bản thân trên bàn đàm phán. Bà là người trực tiếp phiên dịch, tham gia đấu tranh cho vấn đề lập lại hòa bình ở Việt Nam, là người đọc bản Hiệp định Paris quyết định tới vận mệnh đất nước. Xuôi theo dòng Thạch Hãn, Hồng đóng vai trò là người lái đò và cũng là nhân viên y tế trên chiến trường. Cô đã bao lần đối mặt với đạn bom để cùng các chiến sĩ giữ vững trận địa Quảng Trị. Giữa “dòng thác di tản” của người dân, dù nguy hiểm, cô vẫn cố gắng cứu lấy “đứa bé đang tìm ngậm vú người mẹ đã chết”. Những người phụ nữ ấy hiện lên trên từng trang viết “như đi ra từ huyền thoại” với tấm lòng thương yêu vô bờ với những người xung quanh.
Dẫu cách xa nhau, nhưng trái tim người mẹ luôn hướng về con cái. Nhà văn Bảo Ninh từng viết trong Nỗi buồn chiến tranh: “Chiến tranh là cõi không nhà, không cửa, lang thang khốn khổ và phiêu bạt vĩ đại”, chiến tranh tàn bạo và nham nhở, không ai muốn con mình bước vào chiến tranh, đặc biệt là nơi chiến trường khốc liệt như Thành cổ Quảng Trị. Lo lắng cho con, mẹ của Cường đã nhiều lần khuyên nhủ, nhờ người đưa tin, mong anh nắm bắt cơ hội lui về sau, tiếp tục đi học. Ở nơi xa, người mẹ vẫn luôn dõi theo, tin tưởng, ủng hộ và tự hào về người con - người lính dũng cảm: “Bà muốn khi được sống trở về, nó vẫn cứ là thằng Cường bé bỏng, hay vui hay buồn [...] chưa bao giờ cãi mẹ một câu nhưng lại luôn làm mẹ buồn vì các quan điểm sống vừa cổ kính vừa hiện đại của nó”. Tình yêu người mẹ dành cho con đã vượt qua không gian địa lí nghìn trùng, kết nối con người với nhau bằng một sợi dây “thần giao cách cảm”. Để rồi bất cứ niềm vui nỗi buồn nào của người con cũng vô tình tác động đến tâm trạng của người mẹ và ngược lại. Tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý như đã hòa vào tình yêu Tổ quốc, khiến con người vững tâm, vững bước để theo đuổi và chiến đấu cho hạnh phúc chung của toàn dân tộc.
Giữa đạn bom cuộc chiến, có một tình yêu thật đẹp nảy sinh, đó là mối tình giữa Hồng và Cường. Tình yêu giản dị, thuần khiết ấy đã nảy nở một cách thầm lặng. Từ lần gặp đầu tiên, Hồng đã có ấn tượng tốt với Cường: “Cường càng khoét mạnh bai chèo, thoáng ánh mắt của cô gái nhìn lên anh. Ánh mắt chứa cả lửa và nước”. Cô rung động bởi sự kiên quyết, bởi khí phách và bóng dáng người chiến sĩ khỏe mạnh, cường tráng. Để rồi mỗi đợt chuyển binh, cô luôn tìm bóng dáng Cường. Nhân vật đem lòng thương chàng thanh niên dẫu chỉ biết tên anh và quê quán. Từ đó, tình yêu trở nên sâu đậm, da diết cả khi đứng trước lằn ranh sinh tử. Khi nhân vật cận kề cái chết, cô vẫn đau đáu, vướng bận về Cường: “Cô biết giờ phút cuối của đời mình đã điểm [...] Hình ảnh còn lại lóe lên trong đầu cô là hình ảnh của Cường. Cường ơi, em đi đây, ở lại anh đừng buồn nghe… Cô thầm vĩnh biệt và nhắm hẳn mắt lại”. Lời từ biệt không nói nhưng văng vẳng trong lòng. Tình yêu của người phụ nữ giờ đây không chỉ là động lực để nhân vật sống, chiến đấu mà còn để an lòng ra đi - hy sinh vì lí tưởng mà mình luôn theo đuổi, bởi: “Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người”...
3. Đời sống nội tâm sâu sắc của người phụ nữ.
3.1 Tâm hồn nhạy cảm, dễ xúc động
Hồng trong “Mưa đỏ” hiện lên như một cô gái miền Nam chất phác, giản dị; mang tâm hồn nhạy cảm và dễ xúc động. Khi nhìn thấy các thương binh trong ngày đầu chiến đấu, cô “xa xót” cất tiếng: “Sao mới có ngày đầu đã bị quá trời thế này?” - Câu nói vừa cho thấy sự choáng váng, bàng hoàng của Hồng khi đối diện trực tiếp với thực cảnh chiến tranh, vừa nói lên nỗi lo âu, xót xa của cô với số phận những con người bị chiến tranh hủy hoại. Lời thoại rất tự nhiên ấy đã góp phần thể hiện những xúc cảm vô cùng chân thật, xuất phát từ niềm cảm thương và lòng trắc ẩn của cô trước nỗi đau nơi khói lửa bom đạn khốc liệt. Và về những người lính trẻ tuổi ra trận, cô lại nghĩ: “Sao nhiều sinh viên vậy nhỉ? Cứ đánh nhau miết như ri, sau này hòa bình còn có ai ngồi vào ghế học đường nữa”, suy nghĩ ấy, như người kể chuyện đã nhận xét, nó “buồn như một hơi thở đêm”. Một người con gái đôi mươi nhưng đã có sự nhạy cảm nhất định với thế sự, thời cuộc. Hồng mang nỗi suy tư, trăn trở cả về những gì sau khi cuộc chiến kết thúc, về vận mệnh tương lai của dân tộc; điều ấy khiến cô luôn mang một nỗi khắc khoải khôn nguôi chẳng dứt, và đôi khi có những dự cảm chẳng lành. Trái tim, tấm lòng chân thành của Hồng dường như cũng chẳng phân biệt giới tuyến. Khi được người lính của Quang tha chết, “Hồng bất giác cầm lấy tay người lính, giọng hơi nghẹn lại: - Anh lính, tôi chưa biết tên anh là gì… nhưng tôi xin thành thực cám ơn anh”; lòng biết ơn - nhân nghĩa đang nảy sinh giữa chốn binh lửa u tối tàn khốc. Ở nơi tưởng như chỉ có máu và tiếng súng, chốn bạo lực có khả năng tàn phá, cướp đoạt nhân tính con người; tâm hồn thanh khiết, trong trẻo của Hồng vẫn là một đóa hoa tươi đẹp thắp lên hy vọng sáng ngời. Chiến tranh, với sức mạnh khủng khiếp của nó, có thể hủy diệt nhiều thứ; nhưng chẳng thể hủy hoại tâm hồn người con gái trẻ. Hồng, với tâm hồn nhạy cảm đặc biệt ấy, hiện lên như một điểm tựa tinh thần, một giá trị ta có thể nương vào, để có quyền hướng tới những gì tốt đẹp hơn trong cuộc chiến đầy mất mát, đau thương này.
3.2. Những suy tư, trăn trở sâu sắc về cuộc chiến.
Người mẹ của Cường được khắc họa phần nhiều qua những dòng suy nghĩ, mỗi lần nhân vật xuất hiện là một lần tự lắng nghe lòng mình. Bao nỗi niềm sâu kín nhất của người phụ nữ được bộc lộ trên trang viết, đó là suy nghĩ miên man về sự khốc liệt của chiến tranh, trăn trở về số phận con người giữa mưa bom bão đạn: “Chao ôi! Xương thịt của bà đây, phần hồn phần xác của bà đây, tất cả mọi niềm vui nỗi buồn của bà đây, ngày mai nó đi xa rồi, xa lắm và ở nơi rốn bão kinh hoàng [...] đó, liệu nó, một thằng bé giàu tình cảm, yếu đuối, thích mộng mơ, thỉnh thoảng lại nói ngang khó ai bắt bẻ được có trụ được không?” Liệu chiến tranh có dành cho tất cả, con người sẽ có thể trụ vững qua bao bom đạn hay chăng? Và đứa con của bà, đứa trẻ của nghệ thuật, âm nhạc có kiên cường, vững chãi? Nghĩ về chiến tranh mới thấy con người thật nhỏ bé biết chừng nào. Trong những khoảnh khắc trăn trở như thế, những câu văn triết lí đã thay lời người viết nhận định, đánh giá cuộc chiến, và giọng điệu cảm thương như một bàn tay vô hình đưa ra vỗ về nhân vật, bày tỏ sự sẻ chia, đồng cảm với nỗi lo, nỗi đau chung của dân tộc. Qua những dòng suy tư, ta thấy được ở người phụ nữ nhận thức sâu sắc về sự ác liệt của chiến trường, bên cạnh đó là tinh thần phản kháng chiến tranh, mưu cầu cuộc sống hòa bình và khát vọng hạnh phúc.
4. Những đặc sắc trong nghệ thuật xây dựng người phụ nữ
Chu Lai khắc họa hình tượng người phụ nữ trong “Mưa đỏ” bằng hệ thống biện pháp nghệ thuật đa dạng, đặc sắc, tạo nên những nhân vật vừa chân thực vừa có chiều sâu. Nhà văn đã xây dựng hình tượng này một cách toàn diện qua hành động, cử chỉ, lời nói và cả thế giới nội tâm phong phú, phức tạp. Mỗi khi thấy sự chăm sóc ân cần, chu đáo của Hồng hay tiếng nói mạnh mẽ, can trường của mẹ Cường trên bàn đàm phán, ta đều có thể nhìn ra một nét tính cách và hiểu được một phần con người họ. Đồng thời, thông qua những tương phản, đối lập giữa con người và hoàn cảnh, Chu Lai đã làm nổi bật những phẩm chất đẹp, đáng quý của nhân vật và bi kịch của cá nhân trong chiến tranh: như dáng vẻ mảnh mai, nhỏ bé của Hồng trong chiến trường ác liệt đã làm bật lên vẻ đẹp kiên cường, cũng như những tổn thương mà cô phải chịu đựng trong cuộc chiến. Bên cạnh đó, khi Chu Lai dành sự quan tâm đặc biệt đến thế giới nội tâm của các nhân vật, ông đã để thế giới ấy tự biểu hiện thông qua những mâu thuẫn, trăn trở, khắc khoải của họ. Đó là nỗi niềm vừa muốn Cường rời đi, vừa muốn anh ở lại chiến trường của Hồng; đó là những tâm tư, suy ngẫm của mẹ Cường về đứa con yếu đuối tham gia vào cuộc chiến khốc liệt;... Chu Lai viết về một chiến trường với tất cả sự kinh hoàng, khủng khiếp của nó; nhưng ông vẫn xen kẽ ở đó là những khoảng lặng để đào sâu vào nội tâm nhân vật, để nhân vật tự thể hiện mình. Cùng với giọng văn thương cảm và triết lý; thứ ngôn ngữ chân thực, sống động, giàu sắc thái cảm xúc; sự kết hợp hài hoà giữa lời người kể và lời nhân vật;... Hình tượng người phụ nữ trong tác phẩm đã ghi dấu không như những biểu tượng vĩ đại, mà còn như những cá nhân hết sức cụ thể, trong tâm sự riêng tư. Họ không lớn lao mà thâm trầm và sâu sắc. Trong dáng người nghiêng nghiêng, mềm mại “như đi ra từ huyền thoại” ấy, có thể thấy được cả lí tưởng vĩ đại lẫn những tâm tư tỉ mỉ, tinh tế, cả vẻ gan góc giữa chiến tranh lẫn nét dịu dàng trong tấm lòng nhân ái. Ai nói rằng chiến tranh không nên có khuôn mặt phụ nữ, liệu có biết nếu không có những bóng dáng ấy, “mọi sự sẽ buồn, sẽ nghèo đi biết chừng nào”?
Người thực hiện: Dương Tuấn Hùng, Hoàng Huyền Trang.
Tài liệu tham khảo:
[1] Chu Lai (1990), “Mưa đỏ”, NXB Quân đội Nhân dân.
[2] Đoàn Đức Hải (2022), “Nhân vật nữ trong truyện ngắn của Chu Lai”, Tạp chí Khoa học và Công nghệ Đại học Thái Nguyên.
[3] Hồ Thị Mộng Tuyền, Bùi Thanh Thảo (2024), “Giọng điệu trần thuật trong tiểu thuyết Chu Lai từ góc nhìn tự sự học”, Tạp chí khoa học Đại học Cửu Long (Số 35).
—————————————————
💌Thông tin liên hệ:
Email: [email protected]
Instagram: prc.hnue
SĐT: 0828843826 (Thẩm Ánh Dương - Chủ nhiệm)