19/07/2026
SHOSTAKOVICH VÀ BÓNG ĐÁ
Bài đăng lại nhân chuẩn bị xem trân chung kết FIFA Wotld Cup 2026
Tình yêu bóng đá của Shostakovich đã giúp nhà soạn nhạc Liên Xô thoát khỏi cuộc sống thường ngày và, Erik Levi nói, nó thậm chí còn có tác động đến âm nhạc của ông.
Shostakovich đã ủng hộ đội bóng nào?
Shostakovich và bóng đá dường như không phải là cặp đồng sàng. Nhưng nhà soạn nhạc vĩ đại lại là một người hâm mộ nồng nhiệt và say mê trò chơi hấp dẫn này, đồng thời là cổ động viên trọn đời cho đội bóng địa phương của ông, FC Zenit.
Thật vậy, ông đã cống hiến hết mình cho Zenit đến nỗi câu lạc bộ - ngày nay là Zenit St Petersburg - đã quyết định tri ân người hâm mộ lừng lẫy nhất của họ bằng cách tổ chức một lễ kỷ niệm hoành tráng trùng với kỷ niệm 110 năm ngày sinh của ông.
Sự kiện diễn ra tại sân vận động Petrovsky ở St Petersburg vào ngày 2 tháng 10 năm 2016, ngay trước trận đấu giữa họ và kì phùng địch thủ Spartak Moscow.
Đó là một màn trình diễn âm nhạc và hình ảnh đáng kinh ngạc với bức chân dung khổng lồ của nhà soạn nhạc được treo dọc theo khán đài và màn trình diễn trực tiếp các trích đoạn từ Giao hưởng Leningrad của ông. Có thể nó đã truyền cảm hứng để Zenit chơi hay chưa từng có và giành chiến thắng với tỷ số 4-2.
Shostakovich đã say mê bóng đá như thế nào?
Sự việc đáng chú ý này được mô tả rất chi tiết trong chương cuối cùng của Shostakovich và bóng đá: trốn thoát để tự do - một cuốn sách hấp dẫn của Dmitry Braginsky, giảng viên tại Nhạc viện St Petersburg.
Braginsky có ý tưởng khám phá niềm đam mê của nhà soạn nhạc đối với trò chơi này cách đây 15 năm. “Tôi vừa đọc được thư từ được xuất bản gần đây giữa Shostakovich và người bạn thân của ông - nhà phê bình sân khấu và nhà sử học Isaak Glikman” ông cho biết. “Thật ngạc nhiên khi phát hiện ra tần suất nhà soạn nhạc đề cập đến bóng đá trong những bức thư này.
Mặc dù nhiều người viết tiểu sử của nhà soạn nhạc đã cho biết Shostakovich rất thích tham dự các trận bóng đá, nhưng điều thực sự nổi bật trong những bức thư này là ông rất am hiểu và đam mê môn thể thao này. "
Nhờ sự hỗ trợ và khuyến khích của Irina, người vợ góa của nhà soạn nhạc, Braginsky đã có được quyền truy cập vào kho lưu trữ của gia đình Shostakovich ở Moscow, nơi ông khám phá ra vô số tài liệu chưa từng được biết đến, khẳng định mức độ ám ảnh bóng đá của nhà soạn nhạc.
Trong số những khám phá đáng chú ý nhất là một bức thư mà Shostakovich đã viết cho Peter Dementyev, một trong những cầu thủ Leningrad yêu thích của mình - một tài liệu thể hiện rằng nhà soạn nhạc rất thích và chủ động giữ liên lạc với một nhóm các vận động viên thể thao chuyên nghiệp.
Bức thư này cũng giải thích quyết định phi thường của ông khi mời toàn đội Zenit Leningrad đến ăn trưa tại căn hộ của mình, một dịp đáng nhớ được nhắc lại trong những trang đầu cuốn sách củaGlikman.
Trong kho lưu trữ của Shostakovich còn có hai bài tường thuật các trận đấu bóng đá từ những năm 1940 do chính Shostakovich viết.
Một bài có tiêu đề "Những cầu thủ bóng đá Leningrad ở Moscow" được xuất bản vào năm 1942 trên tờ báo thể thao quốc gia của Liên Xô Krasny Sport, một tháng sau buổi ra mắt lịch sử của giao hưởng Leningrad của nhà soạn nhạc.
Khi chào đón một nhóm cầu thủ bóng đá từ Leningrad đến Moscow vào thời điểm thành phố đang bị quân Đức bao vây, Shostakovich đã được chỉ đạo đưa vào bài báo của mình nhiều nhận xét khích lệ tinh thần như “bằng cách chào đón đội bóng, chúng tôi không chỉ chào các cầu thủ mà còn chào cả những người bảo vệ thành phố Leningrad của chúng tôi”.
Một đoạn trích khác khẳng định rằng dù tuổi đã cao, nhưng Shostakovich không bao giờ từ bỏ tình yêu bóng đá của mình. Trong một cuộc phỏng vấn đăng trên tờ Izvestia vào giữa những năm 1960, Shostakovich thể hiện niềm mong mỏi được tham gia cùng một đoàn các nhà soạn nhạc Liên Xô đến thăm London và cổ vũ cho đội tuyển Liên Xô tại World Cup năm 1966.
Thật không may, kế hoạch đã bị hủy vì cơn đau tim của ông trong năm đó. Và rồi Liên Xô chỉ lọt vào bán kết có thể sẽ làm tăng thêm sự thất vọng của ông.
Ngoài các bức thư và các bài báo, một phát hiện quan trọng khác là một cuốn nhật ký lớn được in nổi mà Shostakovich gọi là Grossbuch (cuốn sách lớn) của ông.
Trong đó có danh sách kết quả các trận bóng, các vị trí vòng bảng trong giải bóng đá Liên Xô và phân tích điểm số của từng đội. Ví dụ, nếu nhìn lướt qua công trình của Shostakovich, bạn sẽ thấy rằng Zenit chỉ kết thúc mùa giải 1938 ở vị trí thứ 22 với 17 điểm và để thua 0-1 trước Spartak trong quá trình thi đấu.
Tại sao Shostakovich lại yêu bóng đá đến vậy?
Có một số cách giải thích cho chứng cuồng bóng đá của Shostakovich.
Người thân của ông cho rằng tình yêu mãnh liệt ông dành cho môn thể thao này là một cách thoát khỏi những vấn đề ông gặp phải hàng ngày với địa vị là nhà soạn nhạc nổi bật nhất của Liên Xô. Irina Shostakovich cho biết chồng bà “sống trong bóng đá như sống trong một chiều không gian song song đặc biệt.
Đó là một phần vô cùng quan trọng trong cuộc sống cá nhân của ông mà từ đó ông có được sức mạnh to lớn. Ở thế giới ấy, ông mãi mãi trẻ trung, hạnh phúc và tự do”.
Nhà soạn nhạc Maxim, con trai ông, lập luận rằng bằng cách chuyển sự chú ý sang bóng đá, cha ông có thể vượt qua một số tổn thương đã đeo bám sự nghiệp của ông sau những lời tố cáo của những người theo chủ nghĩa Stalin thời hậu chiến.
“Trong những năm khó khăn, bóng đá trở thành nguồn an ủi lớn lao cho bố tôi. Chính bóng đá đã giúp ông sống qua cuộc đàn áp vào cuối những năm 1940 khi một số thế lực cố gắng hủy hoại ông.
Bóng đá đã giúp ông bình tĩnh, đương đầu với căng thẳng và lấy lại trạng thái cân bằng. “
Braginsky cho rằng Shostakovich ban đầu bị bóng đá thu hút vì bản chất của ông là một người mê cờ bạc. Bằng chứng là thời trẻ, nhà soạn nhạc đã dành rất nhiều thời gian trên bàn chơi bài poker, thậm chí trong một lần đánh bạc ông đã bị mất cây đàn piano yêu thích của mình.
“Shostakovich thường nói: Đừng bận tâm nếu bạn thua, điều quan trọng là bạn vẫn cảm thấy adrenalin dâng trào”, Braginsky kể. “Có lẽ niềm đam mê bóng đá của ông ấy là một phần không thể thiếu trong thói quen cờ bạc của ông.
Và Shostakovich không thể sống thiếu bóng đá. Ông hiểu biết trò chơi này như một chuyên gia, như một nhà thẩm định tinh tế, như một người sành ăn. Khi tiếp xúc với bóng đá, ông thực sự cảm thấy một sự “dâng trào adrenalin” tương tự.
Một lời giải thích hợp lý khác cho tầm quan trọng của bóng đá với Shostakovich liên quan đến ý nghĩa chính trị và văn hóa của môn thể thao này ở Liên Xô.
Trong suốt những năm 1920, những người Bolshevik đã nhận ra tiềm năng tuyên truyền to lớn của bóng đá, đặc biệt là sự phổ biến và hấp dẫn của nó đối với các tầng lớp lao động, cũng như ý thức về việc xây dựng đội ngũ, bao gồm những nỗ lực tập thể của tất cả các thành viên của một câu lạc bộ bóng đá, có thể phục vụ mục đích lớn lao hơn bằng cách thúc đẩy lối sống lành mạnh và thể thao.
Cách tiếp cận này không quá xa xôi với cách đẩy mạnh bóng đá của bộ máy tuyên truyền của đảng Quốc xã, nhưng nó cũng được dùng để chứng minh cho thế giới rằng hệ thống Liên Xô liêm khiết, bình đẳng và công bằng.
Thật vậy, nhiều người Nga cùng thời với Shostakovich, làm việc trong nhiều loại hình nghệ thuật khác nhau, từ sân khấu, điện ảnh, hội họa đến điêu khắc, đều say mê bóng đá như nhau.
Họ hưởng ứng bằng những tác phẩm có nhịp điệu và hình ảnh truyền tải được tính tức thời, sự phấn khích về thể chất và tính hiện đại của trải nghiệm bóng đá.
Bóng đá đã ảnh hưởng đến âm nhạc của Shostakovich đến mức nào?
Shostakovich, người không tự chơi bóng đá nhưng là một trọng tài có trình độ, đã nắm bắt được thử thách kết hợp âm nhạc và thể thao trong ít nhất hai tác phẩm.
Đầu tiên là vở ballet quy mô lớn Thời Hoàng kim (The Golden Age) của ông. Vở này đã được dàn dựng tại Nhà hát Mariinsky vào năm 1930. Vở ballet chỉ tồn tại được 20 buổi diễn trước khi bị chính quyền cấm vào thời điểm có một phản ứng chống lại các thể nghiệm của chủ nghĩa hiện đại trên sân khấu.
Vở ballet này kể về câu chuyện kỳ lạ của một đội bóng đá Liên Xô được mời đến thăm một thành phố Tây Âu phát xít suy tàn và mô tả những khó khăn mà họ phải trải qua trong chuyến đi của mình, từ các quan chức thù địch, các diva quyến rũ và các sĩ quan cảnh sát tha hóa.
Phần nhạc của Shostakovich cố gắng tương phản những gì ban đầu ông mô tả là nhạc khiêu vũ tư sản phương Tây bệnh hoạn và suy đồi với một cách diễn đạt có liên hệ chặt chẽ hơn với nền văn hóa Xô viết vô sản ngay thẳng.
Trung tâm kịch tính của phần nhạcthậm chí còn có tên là “Bóng đá”. Phần này bắt đầu với âm thanh tiếng còi của trọng tài và sau đó đan xen phong cách âm nhạc của phương Tây và Liên Xô trong bản nhạc chiến đấu sống động với một đội trống quân nhạc trên sân khấu và các kèn đồng hỗ trợ.
Đoạn kết của nó đạt được sự dữ dội tương tự như đoạn gia tăng cường độ kéo dài của đoạn xâm lược nổi tiếng ở giữa chương đầu của Giao hưởng Leningrad.
Tác phẩm thứ hai về chủ đề bóng đá của Shostakovich ít được biết đến hơn.
Năm 1944, ông được Lavrentiy Beria, cảnh sát trưởng khét tiếng của Stalin và lãnh đạo của NKVD (tiền thân của KGB), đặt viết nhạc cho chương trình tuyên truyền thời chiến mang tên Dòng sông Nga do Đoàn ca múa của NKVD biểu diễn.
Với danh tiếng đáng sợ của Beria, đó là đơn đặt viết Shostakovich khó mà từ chối.
Ngoài ra, ông hẳn đã tính toán rằng bằng cách trang bị cho NKVD chất liệu thích hợp, ông sẽ có được một mức độ che chở trong thời gian khó khăn.
Shostakovich chắc chắn đã chuẩn bị sẵn sàng để tâng bốc người bảo trợ của mình.
Biết Beria là một cầu thủ bóng đá đặc biệt nhiệt tình, ông đã quyết định sử dụng chương thứ hai của tác phẩm của mình như một bản nhạc theo chủ đề bóng đá nhằm ăn khớp với phần trình diễn vũ đạo mô phỏng như thật môn thể thao này trên sân khấu.
Mặc dù hiếm khi được biểu diễn, âm nhạc bóng đá ồn ào trong chương trình Dòng sông Nga lại cho một manh mối khả dĩ giúp chúng ta hiểu được một tác phẩm hoàn toàn khác.
Khi Shostakovich công diễn bản Giao hưởng thứ Sáu ba chương của mình lần đầu tiên vào năm 1939, cả khán giả và các nhà phê bình đều bối rối bởi sự ngắt kết nối cảm xúc rõ ràng giữa chương mở đầu ốm yếu, nội tâm và bản chất lạc quan hơn của hai chương sau: Scherzo và Finale.
Cố gắng giải mã ý định của Shostakovich trong chương kết quả là một thách thức không đơn giản.
Liệu âm nhạc, với sự pha trộn của những tiết tấu tiến triển nhanh vô tư theo kiểu Rossini và Mozart và những âm thanh tầm thường đến nghẹt thở của hội chợ, có hàm ý mỉa mai và châm biếm không?
Hay chúng ta có thể giải thích chương này như một bản nhạc của chủ nghĩa thoát ly, nhằm mục đích làm lái sự chú ý khỏi bối cảnh chính trị khắc nghiệt của những phiên tòa xét xử những người theo Stalin vào cuối những năm 1930 vào thời điểm tác phẩm được viết?
Có lẽ chủ nghĩa thoát ly được Shostakovich miêu tả ở đây thực chất là một nền bóng đá khác, nhưng được trình bày ở quy mô giao hưởng đầy tham vọng hơn nhiều so với các tác phẩm khác của ông.
Chắc chắn, sự tương đồng gần gũi giữa những tiết tấu phi nước đại liên tục tạo nên âm nhạc bóng đá cho Dòng sông Nga và phần kết của Giao hưởng thứ Sáu đã rõ ràng.
Nhưng trong chương kết của Giao hưởng thứ Sáu, Shostakovich đã có thể bao quát nhiều khía cạnh của môn thể thao này hơn so với các tác phẩm khác của ông.
Thay vì âm nhạc chiến đấu hay những vũ điệu đơn giản, chương kết này không chỉ truyền tải sự phấn khích về thể xác của một cuộc so tài giữa các đội đối đầu mà còn là toàn bộ cung bậc cảm xúc mà khán giả ở tất cả các trận đấu bóng đá phải trải qua, từ những đỉnh cao chiến thắng đến những thất vọng tột cùng.
Với bản chất không ổn định và bấp bênh của đời sống nghệ thuật ở Liên Xô, chắc hẳn đó là một thành công lớn đối với Shostakovich khi kết nối công khai với môn thể thao quốc gia phổ biến như vậy, dù ông có thực sự yêu thích môn thể thao này đến mấy.
Trong một hệ thống toàn trị, tất cả các hành động và sở thích của các nghệ sĩ được người dân yêu mến nhất đều bị giám sát chặt chẽ, điều ông là người hiểu quá rõ
8/2021
Trịnh Minh Cường dịch từ BBC Music
19/7/2026
Đăng lại
Ảnh chôm từ mạng
Cường Trịnh
Lớp Cảm Thụ Nhạc Cổ Điển