Mật Các Hạnh Phúc

Mật Các Hạnh Phúc

Share

Lớp học, dịch vụ, khóa học, workshop, dự án, sản phẩm, tác phẩm hạnh phúc: Việt Nam - Top 10 quốc gia hạnh phúc nhất thế giới năm 2050!

25/09/2025

🌻 Chương 3: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ! 😻

Nhạc Kỳ Vân tỉnh dậy sau một đêm ngon giấc, đón bình minh một cách sảng khoái, yêu đời, dường như đã chính thức bước sang trang mới của đời người.

Vì dậy sớm hơn giờ học 2 tiếng, cậu chuẩn bị một chút đồ ăn sáng đơn giản, chuẩn bị sách vở hôm nay, đi dạo trong sân trường, rảnh rỗi nên ra cổng trường trò chuyện với bác bảo vệ, chia cho bác một chút đồ ăn rồi tán gẫu với bác: "Bác làm ở trường này lâu chưa ạ?"

Bác bảo vệ vừa ăn xong cái bánh kẹp cậu làm, liền hoài niệm đáp lời: "Bác làm ở đây 20 năm rồi, từ hồi còn là thanh niên, chưa gì đã nửa đời người trôi qua. Còn chưa kịp sống hết mình với tuổi trẻ đã già rồi! Cháu còn trẻ, nhất định không được để lại hối tiếc như bác đó!"

Nhạc Kỳ Vân đáp lời lễ phép: "Cháu sẽ ghi nhớ ạ! Cháu mới tới trường học, sau này có gì không biết, nhờ bác chỉ cho ạ!"

Bác bảo vệ vui vẻ gật đầu, đáp lời cậu: "Cậu nhóc vừa đẹp, vừa ngoan, nếu biết bác nhất định bảo cho nha. Sau này rảnh, có thể trò chuyện với bác cho bớt bỡ ngỡ với môi trường mới nhé."

Cậu nhẹ nhàng đáp: "Vâng ạ!"

Sau khi trò chuyện xong thì đã tới tiết học đầu tiên của cậu ở trường, chào bác bảo vệ rồi đi thẳng tới tòa nhà to nhất của trường.

Có hai khoa học chung tòa này là khoa diễn xuất và khoa biên kịch.

Cậu vừa vào lớp, các bạn trong lớp đã bị hớp hồn bởi nhan sắc tựa như thiên tiên của cậu, khiến cả nam và nữ đều thần hồn điên đảo.

Có bạn nữ nói nhỏ với mấy bạn bên cạnh: "Còn đẹp hơn trong ảnh nữa, ước gì cậu ấy ngồi cạnh tớ!"

Bạn nữ khác mau chóng hóng hớt: "Không biết cậu ấy ngồi đâu nhỉ? Mình ra ngồi gần là được mà."

Cậu nhẹ nhàng bước qua mấy bạn nữ, đi thẳng tới chỗ ba đứa bạn cùng phòng.

Ngôn Hy bắt chuyện đầu tiên: "Kỳ Vân, sáng dậy không thấy cậu đâu, cậu đi đâu mà không rủ bọn này?"

Nhạc Kỳ Vân vui vẻ đáp lời: "Tớ dậy sớm nên đi dạo quanh trường ngắm cảnh chút, sợ đánh thức các cậu nên không gọi."

Mạc Khải hào hứng tiếp lời cậu: "Tớ ở nhà ít khi dậy sớm lắm, hay là sau này bọn mình rủ nhau dậy sớm đọc sách đi."

Hà Minh thư giãn tiếp lời: "Dậy sớm cũng được, nhưng có thể không đọc sách được không, tớ lười vụ này lắm."

Cậu đùa giỡn tiếp lời mấy đứa bạn mới: "Dậy sớm để đi ngủ tiếp cũng vui đó! Chưa gì tớ muốn đi ngủ rồi."

Ngôn Hy hạn hán lời, đùa nghịch đáp lời cậu: "Mới đi học đã tính lười biếng rồi, cậu không sợ thầy cô phạt hả?"

Nhạc Kỳ Vân chưa biết sợ là gì, nói như muốn bị phạt lắm: "Nhiều người như vậy, cô không phạt tới tớ đâu, các cậu trông cho tớ ngủ là được."

Mạc Khải nghĩ khác: "Tớ thấy có khi cô phạt cậu đầu tiên đấy, cậu chói sáng quá mà, hahaha…"

Hà Minh gật đầu tán đồng.

Ngôn Hy háo hức giới thiệu môn học: "Thứ 6 hàng tuần, chúng ta sẽ học môn đối diễn, là cô chủ nhiệm dạy. Nghe đồn cô thích phạt sinh viên lắm, các cậu phải cẩn thận đó!"

Vừa dứt lời, cô giáo chủ nhiệm bước vào, giới thiệu bản thân, nội dung và nội quy lớp học: "Chào các em, cô là Ngọc Khánh, sau này sẽ là cô chủ nhiệm của các em. Từ giờ, cô sẽ phụ trách dạy môn Đối Diễn cho cả lớp.

Mỗi buổi học, chúng ta sẽ học diễn về một chủ đề cơ bản trong diễn xuất, đối diễn theo lượt bốc thăm hàng tuần.

Nếu đứa nào xui sẽ diễn với cô! Không làm bài tập cô sẽ có hình phạt phù hợp, đi học đầy đủ, thiếu một buổi cũng bị phạt. Cả lớp rõ rồi chứ?"

Cả lớp đồng thanh đáp: "Rõ ạ!"

Cô Ngọc Khánh tiếp tục nói: "Vậy bây giờ bạn nào xung phong làm lớp trưởng nào?"

Ngôn Hy chưa biết bạn mình là thủ khoa liền tự tin khoe cá tính, đào một hố cho bạn: "Thưa cô, em là Ngôn Hy, em đề cử thủ khoa làm lớp trưởng ạ!"

Cô Ngọc Khánh tán đồng, nhanh trí giao chức vụ: "Vậy Ngôn Hy làm lớp phó nhé. Bạn nào là thủ khoa năm nay, đứng lên cô khỏi xem danh sách nhé."

Nhạc Kỳ Vân chỉ muốn tận hưởng cuộc sống sinh viên bình thường, không ngờ bị thằng bạn đào hố lấp không kịp.

Cậu đứng lên giữa lớp, nở nụ cười thân thiện dù trong lòng rất bối rối, đanh đá đáp lời cô giáo: "Thưa cô, em là Nhạc Kỳ Vân, em từ chối làm lớp trưởng, em mà làm lớp trưởng thì sợ sẽ dạy hư các bạn đó ạ!"

Cả lớp hào hứng lên hẳn, tỏ vẻ đồng ý cậu làm lớp trưởng bằng hai chân hai tay.

Cô Ngọc Khách vừa nhìn thấy Kỳ Vân liền ưng ý liền: "Em dạy hư được các bạn thì cô càng mừng! Chốt thế nhá, từ giờ Nhạc Kỳ Vân sẽ làm lớp trưởng của lớp diễn xuất K80!"

Cả lớp vỗ tay chúc mừng, còn cậu thì tủi thân chẳng buồn muốn nói.

Ngôn Hy bất ngờ, an ủi cậu: "Tớ không biết cậu là thủ khoa, xin lỗi nha bạn hiền! Lỡ rồi biết sao giờ? Cậu thích ăn gì, tối tớ mua cho cậu nha?"

Nhạc Kỳ Vân dỗi ra mặt: "Cậu tưởng một bữa ăn có thể bù đắp tinh thần cho tớ sao!"

Ngôn Hy nài nỉ cậu: "Vậy 10 bữa nhá?"

Nhạc Kỳ Vân nghe thấy được bao ăn tận 10 bữa thì vui mừng hẳn: "Nói rồi nhá, không được nuốt lời đâu, để tớ nghĩ xem ăn gì đã."

Ngôn Hy gật gật nhanh nhẹn như vừa thoát tội trong 10 giây.

Cô Ngọc Khánh không để cậu yên thân quá 3 phút, liền giao trọng trách cho cậu: "Kỳ Vân lên đây cô bảo."

Tim cậu muốn nhảy luôn ra ngoài, nhưng phản ứng nhanh nên không bị phát hiện, bình tĩnh đi lên bục giảng.

Cô giáo giao việc nhanh như vắt chanh khiến cậu không thể chối từ: "Đây là thông tin của các bạn trong lớp. Từ giờ, em giúp cô theo sát tiến độ học tập của các bạn trong lớp nhé!"

Nhạc Kỳ Vân lươn lẹo hỏi vặn lại cô giáo: "Vậy có phải em ghi gì cô cũng sẽ tin phải không cô?"

Cô Ngọc Khánh đang tạo nét uy nghiêm liền cười không ngậm được mồm: "Cô không tin lớp trưởng thì tin ai, nhưng không được quá trái sự thật đâu nhé!"

Trước khi về chỗ, cậu còn người tung kẻ hứng với cô giáo thêm một câu: "Vậy thì em yên tâm làm người rồi!"

Cả lớp cười ầm lên, vang tới mấy lớp khác đều nghe thấy.

Cậu vừa về chỗ, cô giáo liền bắt đầu giảng về chủ đề diễn xuất đầu tiên: "Buổi học đầu tiên nên lớp mình học nhẹ nhàng thôi nhé. Chủ đề đối diễn hôm nay là Thanh Xuân.

Đoạn thoại của các em rất đơn giản, ghi nhớ rồi tập diễn, sau 30 phút cô sẽ gọi lên theo thứ tự bốc thăm, tất cả mọi người đều phải lên. Cả lớp truyền tay nhau nhé."

Cả lớp nghiêm túc đọc chủ đề đối diễn số một:

"Bạn A: Cậu có biết điều khiến tớ hạnh phúc nhất từ lúc sinh ra là gì không?

Bạn B: Là được gặp tớ hả?

Bạn A: Gặp cậu thì tớ xui xẻo 8 kiếp á, hao cơm lắm!

Bạn B (xoa xoa bụng): Ê nha... Tớ tốt bụng vậy cơ mà. Được rồi, vậy điều khiến cậu hạnh phúc nhất là gì đó?

Bạn A: Là nỗ lực để thanh xuân này không có hối tiếc! Còn cậu thì sao?

Bạn B: Tớ á... Có lẽ là được tự do khám phá cuộc sống mới mà không phải bận tâm sau này sẽ trở thành người như thế nào!

Bạn A: Vậy nếu một ngày tớ thay đổi, không còn là tớ của bây giờ, cậu có còn chơi với tớ nữa không?

Bạn B: Thay đổi, nói thế nào nhỉ? Chẳng phải là lớn lên hay sao? Lớn lên làm sao có thể không thay đổi. Nhưng tớ mong là dù sao này có thế nào, chúng mình vẫn có thể đối đãi chân thành với nhau như thuở đầu!"

Cả lớp luyện đối diễn với bạn bên cạnh một hồi, nhập tâm quá nên tưởng mình là người trong kịch, cảm xúc dâng trào, nhiều bạn vừa cười vừa khóc như đã dùng cả tuổi trẻ để đồng hành cùng nhau.

Cô Ngọc Khánh tiếp tục giảng bài, không để cảm xúc của mọi người đi chơi xa quá: "Trong đoạn thoại này, có hai cảm xúc chính là hạnh phúc và hy vọng; ba giai đoạn: bốn câu đầu là tán gẫu và dẫn chuyện, hai câu giữa chia sẻ điều mình tin tưởng, hai câu cuối là hy vọng mối quan hệ sẽ bền vững lâu dài.

Để lên được cao trào cảm xúc thì các em cần thật sự nhập vai, dùng tấm lòng để cảm nhận nhân vật mình diễn.

Diễn xong quan trọng nhất là gì? Là tập cách thoát vai, trở về làm chính mình!

Các em phải nhớ mình là nhân vật, nhưng cũng là chính mình, và đồng thời không thể để cảm xúc nhất thời ảnh hưởng tới vai diễn và bạn diễn.

Mỗi diễn viên phải có cá tính và cách cảm ngộ nhân vật khác nhau. Có thể học hỏi các bạn, nhưng tuyệt đối không được đánh mất phong cách của mình.

Một diễn viên không có phong cách riêng và sự chân thành với vai diễn thì không thể trở thành một diễn viên giỏi. Các em từ từ tìm ra phong cách của mình nhé!

Bao giờ cảm nhận được rồi hãy thoải mái trò chuyện với cô, cô sẽ giúp các em tìm được mình ở trong từng vai diễn.

Được rồi, lần lượt các bạn lên bốc thăm đối diễn nhé."

Buổi học đầu tiên kết thúc với nhiều cảm xúc khó tả trong lòng những người trẻ lần đầu "vào đời".

Cậu và những người trẻ khác, chẳng ai biết trước sau này sẽ phải đối diện với những thử thách gì trong đời.

Nhưng ở hiện tại, có thể không cần bận tâm quá nhiều đến cái giá của lớn lên, chẳng phải chính là đặc quyền của tuổi trẻ hay sao?





24/09/2025

🌻 Chương 2: Mèo hoang kiêu sa và kỳ nữ trăm năm có một 😻

Sau chừng 5 tiếng đi đường, Nhạc Kỳ Vân đã tới Lạc Hà, thủ đô của Việt Quốc.

Cậu dựa theo bản đồ cầm trên tay, đi bộ tới trường đại học Thư Kỳ.

Vừa đi, Nhạc Kỳ Vân vừa ngỡ ngàng trước cảnh đẹp và sự nhộn nhịp ở thủ đô, khác hẳn với sự bình yên ở quê nhà Minh Thành.

Mùa nhập học tháng 8 hàng năm đã tới, đại học Thư Kỳ đón chào cả nghìn tân sinh viên tới báo danh.

Cậu không muốn lỡ cơ hội vào ở ký túc xá nên vừa tới đại học Thư Kỳ đã vào hội trường lớn báo danh ngành diễn xuất.

Với dung mạo tuyệt thế và cái danh thủ khoa đầu vào, cậu nhanh chóng thu hút sự chú ý của các anh chị khóa trên và các bạn tân sinh viên khác.

Các bạn tân sinh viên ngắm nhìn cậu mà cảm thán không thôi: "Minh tinh tới trường mình luôn hả! Mở mắt đúng cách rồi."

Cậu hồi hộp đứng trước bàn báo danh. Một mỹ nữ xinh đẹp tuyệt trần ngồi ở bàn, nghiêm túc hỏi cậu: "Em tên là gì, báo danh khoa nào?"

Nhạc Kỳ Vân nhẹ nhàng đáp lời: "Khoa diễn xuất, Nhạc Kỳ Vân ạ."

Mỹ nữ an tĩnh nghe thấy tên liền chuyển từ lạnh lùng sang chú ý một chút tới cậu, tò mò hỏi: "Thủ khoa đầu vào khoa diễn xuất sao? Chị là Hứa Linh Nhi, sinh viên năm ba khoa biên kịch. Sau này có cơ hội hợp tác nhé?"

Cậu điềm đạm đáp lời lễ phép: "Cảm ơn chị đã mở lời ạ! Cho em hỏi đăng ký vào ở ký túc xá đi như nào ạ?"

Hứa Linh Nhi thản nhiên trả lời: "Bàn cuối cùng bên phải nha."

Cô nghĩ thầm: "Cuối cùng cũng tìm được nam chính cho vở Tương Tư Mệnh" rồi!"

Cô bạn ngồi cạnh si mê ngắm nhìn cậu nhưng không quên trêu ghẹo bạn mình: "Linh Nhi, tớ chưa từng thấy cậu để ý người khác giới bao giờ. Tưởng cậu không thích con trai, ai ngờ cũng như mọi người mê trai đẹp thôi. Ánh mắt chăm chú nhìn người ta lúc nãy là gì hả?"

Hứa Linh Nhi tỉnh bơ đáp lời bạn mình: "Tiểu Khả Ái, cậu nghĩ nhiều rồi, chẳng qua tớ nhìn chúng tài năng của cậu ta thôi. Đẹp cũng đâu mài ra ăn được!"

Tiểu Khả Ái bĩu môi chê ra mặt: "Đẹp có mài được ra ăn không thì phải xem cậu có bản lĩnh đấy không nha! Tới lúc sa vào lưới tình xem cậu còn mạnh miệng được không…"

Cô tự tin có thừa mà đáp lời: "Người theo đuổi tớ có hàng nghìn người, làm gì có chuyện tớ theo đuổi người khác, cậu mơ đẹp quá đấy!"

Tiểu Khả Ái dùng đôi mắt nhìn thấu hồng trần đáp lời cô: "Cậu có dám cá không, nếu tớ thua sẽ đáp ứng một yêu cầu bất kỳ của cậu. Còn nếu cậu theo đuổi người ta thật thì tớ sẽ làm biên kịch chính cho vở Tương Tư Mệnh, còn cậu làm nữ chính nhá!"

Hứa Linh Nhi kiêu hãnh nói: "Nói được làm được, ai nuốt lời phải gọi người kia là chị."

Tiểu Khả Ái cười đùa đáp lời cô: "Cậu sắp 20 tuổi rồi mà vẫn trẻ con như lúc nhỏ, lêu lêu."

Ngay sau đó, Nhạc Kỳ Vân vừa đăng ký vào ở ký túc xá xong, liền dọn vào ở phòng số 802.

Lúc cậu tới, ba bạn cùng phòng đã dọn tới đủ người, vui vẻ chào đón cậu.

Một cậu bạn trông có vẻ tinh ranh ra cửa đón cậu, liền vui vẻ nói: "Chào cậu, tớ là Ngôn Hy, tân sinh viên khoa diễn xuất. Từ giờ, chúng ta sẽ là bạn cùng phòng, chung sống vui vẻ nha!"

Nhạc Kỳ Vân hào hứng đáp lời Ngôn Hy: "Chào mọi người, tớ là Nhạc Kỳ Vân, cũng là tân sinh viên khoa diễn xuất. Tớ mới tới Lạc Hà lần đầu, sau này mong được mọi người giúp đỡ!"

Một cậu bạn mũm mĩm vui vẻ tiếp lời: "Tớ là Mạc Khải. Có gì các cậu cho tớ chép bài nhé."

Người còn lại trầm tính hơn hẳn, chỉ chào hỏi ngắn gọn: "Tớ là Hà Minh."

Cậu dọn đồ lên tầng trên của giường tầng bên phải phòng, rồi vui vẻ nghe các bạn nói chuyện.

Ngôn Hy nhanh mồm nhanh miệng tiếp lời: "Tớ nghe nói hoa khôi trường mình là kỳ nữ năm trăm có một trong giới văn chương, sinh viên năm ba khoa biên kịch, vừa xinh đẹp vừa tài giỏi. Sáng nay, tớ được gặp chị ấy rồi đó, đúng là hình mẫu lý tưởng trong lòng tớ."

Mạc Khải tinh mắt nói: "Tớ nghĩ trên đời này chỉ có Kỳ Vân mới xứng với chị ấy thôi. Các cậu nói có phải không?"

Ngôn Hy hưởng ứng: "Kỳ Vân à, cậu ăn gì mà đẹp vậy, chia sẻ với bọn tớ đi…"

Nhạc Kỳ Vân thấy các bạn thân thiện nên nói đùa: "Tớ ăn patê mèo mà lớn đó, các cậu có dám ăn không?"

Mạc Khải cười khùng đáp lời cậu: "Tớ không theo được rồi, hahaha…"

Ngôn Hy suýt thì cười rớt hàm, đáp lời tinh ranh: "Người đẹp mà cũng biết đùa nữa hả, cho tớ xin không ăn tranh với mèo nha…"

Hà Minh chầm chậm tiếp lời: "Tớ đói rồi, không ăn patê mèo, bọn mình xuống căng tin trường ăn đi."

Bốn người vừa xuống tới căng tin xếp hàng, sinh viên khắp phòng đều để mắt tới cậu, ánh mắt háo sắc vô cùng.

Trùng hợp thay, Hứa Linh Nhi và Tiểu Khả Ái cũng mới tới bàn ăn cùng hai bạn khác.

Tiểu Khả Ái phát hiện ra cậu liền háo sắc khoe với chị em: "Ê, mấy cậu, hướng 10 giờ, quay."

Một bạn gái đeo kính lên tiếng: "Trường mình từ bao giờ có trai đẹp dữ vậy, tớ không nhìn lầm chứ!"

Tiểu Khả Ái hào hứng tiếp lời: "Mắt cậu vẫn tinh lắm nha, không nhìn lầm đâu Từ Mỹ, tân sinh viên khoa diễn xuất đó. "

Cô gái còn lại mặc đồ thể thao, cao gầy, thích thú nói với cô: "Linh Nhi, chẳng phải sáng nay cậu phụ trách báo danh cho tân sinh viên sao? Cậu ta tên gì đó? Mau kể đi, giấu bạn là xấu lắm nha!"

Hứa Linh Nhi ra vẻ không quan tâm lắm: "Hà Như Mộng, cậu tò mò vừa phải thôi. Các cậu đừng làm ra vẻ chưa thấy trai bao giờ thế chứ. Nhạc Kỳ Vân, thủ khoa đầu vào khoa diễn xuất. Hài lòng chưa mấy đứa háo sắc, không được nước gì cả. Các cậu mà chăm học bằng săn trai thì đã viết được 10 vở kịch hay rồi!"

Tiểu Khả Ái cười khẩy tiếp lời cô: "Thấy người đẹp ai chẳng thích, cậu làm giá thế có mà ế cả đời nhá. Tớ thấy vở Tương Tư Mệnh có khi hợp cậu đó."

Cô thay đổi sắc mặt, giận dỗi đáp: "Tớ là biên kịch vở Tương Tư Mệnh đấy nhá, làm gì có chuyện tương tư người khác!"

Hà Như Mộng ngắm trúng cậu liền nói nửa thật nửa đùa: "Linh Nhi, cậu không thích thì tớ theo đuổi đó nha."

Hứa Linh Nhi thư thái nói: "Tùy cậu, cậu có bản lĩnh thì tớ mừng cho cậu. Nhìn là biết khó tán rồi, chọc vào khéo không thoát được. Lúc đấy đừng trách tớ không nhắc trước!"

Nhạc Kỳ Vân vừa ngồi xuống bàn cùng đám bạn, Hà Như Mộng liền nhanh chân ra tán trai giữa chốn đông người: "Chào em, chị là Hà Như Mộng, sinh viên năm ba khoa biên kịch. Chị nhìn trúng em rồi! Hay là em cho chị xin Facebook làm quen để thoả nỗi tương tư nhé?"

Cậu cười tươi mà vô tư đáp lời đàn chị: "Chị thích thì em chiều, nhưng xin lỗi em không thích chị được, em chỉ thích đồ ăn ngon thôi."

Mấy đứa bạn của cậu, của cô và mọi người xung quanh nghe được đều cười không ngậm được mồm.

Riêng cô thấy cậu thú vị hơn một chút, tự tin ra trò chuyện với cậu, khiến cả đám con trai xung quanh nhìn cô không rời mắt.

Hứa Linh Nhi nói với cậu, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn đủ bá đạo, ra dáng mỹ nữ: "Chị mới viết một vở kịch, nếu em chịu làm nam chính, chị sẽ mời em ăn tất cả món ngon ở Lạc Hà, chịu không?"

Cậu nhớ ra mới gặp cô lúc nãy, nhưng chưa vội đồng ý mà vui vẻ tiếp lời cô, nghiêng đầu nhẹ rồi chống cằm, cười tươi như hoa mặt trời khiến nhịp tim cô chưa gì đã loạn một nhịp: "Em xem thành ý của chị rồi mới quyết định được không ạ?"

Lần đầu tiên trong đời, có người khác giới đồng trang lứa nói chuyện với cô mà có thể bình tĩnh như thế, khiến cô phải nhìn cậu với ánh mắt nghiêm túc hơn hẳn lúc nãy: "Được, vậy cuối tuần này em rảnh không? Chị đưa em đi ăn."

Cậu mỉm cười đáp lời cô: "Em phải xem lịch học đã, nếu không bận em sẽ nhắn chị sau nha."

Hứa Linh Nhi chưa từng bị ai xếp sự ưu tiên ra sau như vậy, cười mà như không cười, đáp lời cậu: "Được, hẹn gặp em sau."

Trong mắt mọi người, hai người đang chuẩn bị hẹn hò. Đặc biệt là Hà Như Mộng đứng ngay bên cạnh, buồn bã nói: "Tớ tới trước mà, dỗi..."

Cô dỗ dành cô bạn: "Tớ bàn công việc thôi mà, Như Mộng đừng giận nha! Tối nay tớ bao cậu ăn, nhá..."

Hà Như Mộng miễn cưỡng gật đầu: "Xem như cậu còn có lương tâm!"

Cô vừa về tới bàn, Tiểu Khả Ái đã cười tủm tỉm một cách ranh mãnh, trêu cô bằng được: "Tưởng đâu Linh Nhi không quan tâm, không ngờ lại nhanh tay như vậy. Tớ tự nhận kỹ năng tán trai của tớ kém xa cậu."

Từ Mỹ hóng hớt: "Ê nha, trai đẹp miệng lưỡi ghê thật, nếu không phải Linh Nhi bình tĩnh thì đã bị chọc quê rồi."

Hà Như Mộng làm chứng: "Nhóc con cười lên cái là tim tớ đập thình thịch rồi, còn quan tâm được gì nữa đâu..."

Tiểu Khả Ái hưởng ứng: "Công nhận nha, nếu là tớ chắc không bình tĩnh được như Linh Nhi đâu."

Cô tỉnh bơ chặn họng mấy đứa bạn: "Tớ vì công việc mà hy sinh bản thân đấy nhá."

Tiểu Khả Ái chê cười cô: "Ai mà mạnh miệng thế nhỉ!"

Mấy đứa bạn cười đùa vui vẻ, trêu đùa cô cả buổi không chán như vừa phát hiện ra một chuyện kỳ diệu.

Sau khi mọi người ăn xong, cậu về phòng nghỉ ngơi cùng lũ bạn sau một ngày đi đường xa.

Trong một ngày, nhờ cái miệng rộng của Hà Như Mộng mà số người theo dõi cậu trên Facebook đã tăng lên chóng mặt.

Cậu không thèm quan tâm, buồn ngủ nên đi ngủ sớm, cô nhắn tin cũng chưa thèm trả lời.

Cô nằm trong phòng ký túc xá, mặc dù cảm thấy hơi cay cú trong lòng một chút, nhưng vẫn làm ra vẻ mỹ nữ an tĩnh không thèm để ý tới trai đẹp.

Vở Tương Tư Mệnh còn chưa diễn mà đã có đủ nam chính và nữ chính rồi.

Thế mới nói, làm người, không nên quá mạnh miệng, kẻo bị vả sớm như vị biên kịch nào đó!





24/09/2025

🌻 Chương 1: Mèo hoang xinh đẹp rời ổ 😻

Cầu vồng sau cơn mưa đẹp đẽ nỗ lực xóa tan đi mây đen bao phủ trong lòng người.

Dưới muôn ngàn tầng trời, có một chú mèo xinh đẹp được nuôi dưỡng trong một cung điện băng giá.

Người đời đều ngưỡng mộ gia thế và dung mạo đẹp đẽ của chú, lại không biết rằng xung quanh chú mèo là những diễn viên xuất sắc không bằng cấp nhưng lại nhập vai tới mức quên đi cách yêu thương thật lòng.

Chú mèo đơn thuần lúc nhỏ không biết từ lúc nào đã lớn lên thành một hoàng tử kiêu sa, lộng lẫy, được lòng muôn người.

Cậu khao khát được nhìn thấy thế gian xinh đẹp mà không cần ngày ngày làm vui lòng cha mẹ nên đã nỗ lực học tập để trở thành thủ khoa đầu vào khoa diễn xuất ở trường đại học nghệ thuật hàng đầu Việt Quốc - đại học Thư Kỳ ở thủ đô Lạc Hà.

Từ nhỏ, cha mẹ "bảo quản" cậu như báu vật trong hoàng cung, nếu không nghe theo sắp xếp của họ sẽ bị phạt bỏ đói, không được rời nhà nửa bước ngoài lúc đi học.

Một ngày nọ, hoàng tử muốn thoát khỏi cung điện lạnh lẽo, liền thưa với mẹ cha: "Cha mẹ, con muốn lên Lạc Hà học đại học, xin hai người cho phép!"

Cha mẹ cậu tức giận nhưng vẫn ra vẻ là người có học thức, không ngăn cấm, chỉ nói lạnh lùng không khác gì người dưng nước lã: "Con lớn khôn rồi, cha mẹ không giữ con được nữa, con đi đâu cũng được nhưng không được mang theo đồng nào. Ra ngoài không làm ảnh hưởng thanh danh cha mẹ tạo dựng mấy chục năm nay là được!"

Rõ ràng đã biết trước đáp án nhưng trong lòng cậu vẫn có chút chua xót, tỏ vẻ hiểu chuyện mà đáp lời: "Vâng, con nhớ rồi ạ! Chào cha mẹ, con đi, hai người giữ gìn sức khỏe ạ!"

Cậu thu dọn đồ đạc gọn gàng vào chiếc vali màu xanh ngọc xinh đẹp, những gì có thể mang đi đều đã mang, những gì có thể bán để lấy tiền đi học đều đã bán, chỉ có tình người là không thể mang đi.

Cậu gặp cô bạn thân ở quê nhà Minh Thành cách thủ đô Lạc Hà của Việt Quốc 200 cây số trước khi rời đi.

Cậu bình thản nói: "Linh Chi, tớ lên Lạc Hà học, sau này sẽ không khiến cậu phải lo lắng nữa!"

Linh Chi rưng rưng nước mắt đáp lời cậu: "Nếu tớ không hỏi, cậu định giấu tớ tới khi nào! Nhạc Kỳ Vân, đồ ngốc, nói một câu thật lòng khó khăn với cậu thế sao?"

Nhạc Kỳ Vân giả bộ cười cho cô bạn an tâm, nói như thể sẽ sớm ngày gặp lại: "Tớ có thể bắt đầu sống cuộc đời mà tớ muốn rồi, không phải cậu nên vui cho tớ sao! Còn khóc nữa, xấu quá đấy, nhỡ xấu đi không ai yêu thì lên Lạc Hà tớ kiếm cho trăm người, được không?"

Linh Chi bật cười, gạt nước mắt đi rồi đáp lời Kỳ Vân: "Cậu lo cho thân cậu trước đi, bị người ta trêu đùa thì nhớ bảo tớ xử lý cho!"

Cậu bị chọc cười liền vui vẻ đáp lời cô bạn: "Cậu tưởng cậu là nữ tổng tài bá đạo hả? Ai dám động vào tớ, tớ đá bay về Minh Thành cho cậu liền."

Linh Chi không quên dặn dò Kỳ Vân: "Lên Lạc Hà nhớ đừng để bị đói nữa! Nếu phát hiện ra món ngon hay nơi nào thú vị nhớ gửi 100 bức ảnh cho tớ. Nghe chưa, quên là tớ giận đấy!"

Nhạc Kỳ Vân bật chế độ mèo con tò mò: "Nghe nói Lạc Hà có rất nhiều món ngon và cảnh đẹp, 100 bức có phải quá ít không? Hay chờ tớ kiếm được tiền, tớ sẽ mua tất cả món ngon để dành cậu nha!"

Linh Chi hưởng ứng, tạm quên hết lo lắng: "Cậu nhớ mồm nha, tớ khắc lời cậu nói vào trong tim rồi đó!"

Cậu vui quên lối về: "Sến quá nha, ai không biết còn tưởng cậu thích tớ đấy, tha cho tớ đi…"

Linh Chi quen mồm trêu chọc cậu: "Tớ không dám, lỡ thích cậu thì tương tư cả đời hả? Tớ chờ xem cô nàng nào tán được cậu, phải ăn mừng cả tháng đấy."

Nhạc Kỳ Vân đỏ mặt nói: "Tớ đi học chứ yêu đương gì, cậu rảnh quá thì lên đại học quen một lúc 10 anh cho tớ."

Linh Chi tự luyến: "Mặc dù tớ không phải gái đểu nhưng 10 anh có ít quá không nhỉ!"

Cậu không lấy làm ngạc nhiên trước sự mơ mộng của Linh Chi, trêu đùa lại bằng được: "Từ mẫu giáo tới cấp 3, cậu còn không tán được một anh, ở đấy mà mơ đẹp đi."

Linh Chi bĩu môi đáp lời cậu: "Tớ mà có tài ăn nói bằng một phần mười cậu, còn phải lo ế sao, hứ."

Nói chuyện liên tiếp ba tiếng suýt quên giờ lên xe khách, cậu để ý đồng hồ đã tới giờ khởi hành, đành tạm biệt cô bạn thân: "Tới lúc tớ phải đi rồi, đừng nhớ tớ quá nha, đi đây. Không được khóc một mình nữa, nhớ chưa!"

Linh Chi không nỡ xa nhưng vẫn vui vẻ tạm biệt cậu: "Nhớ rồi, tới nơi nhớ nhắn tớ!"

Cậu gật đầu rồi kéo vali đi bộ ra xe khách cách chỗ hai người trò chuyện chừng 10 phút đi bộ.

Tạm gác lại sau lưng những muộn phiền thời thơ ấu, hoàng tử không còn muốn làm hoàng tử, hoàng cung lạnh lẽo cũng không còn có thể giam giữ trái tim người.

Buông bỏ áo choàng đẹp đẽ, một lần nữa hóa thân thành chú mèo đơn thuần mà kiêu sa.

Từ hôm nay, hành trình của mèo hoang tò mò về thế giới muôn màu chính thức bắt đầu!

**********

Nhạc Kỳ Vân lần đầu tiên đi xe khách trong đời, không quên chuẩn bị tiền lẻ để trả cho bác tài xế, vui vẻ ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ xe để ngắm nhìn cảnh đẹp trên đường đi.

Dung mạo mê hoặc lòng người của cậu tựa như ánh mặt trời tỏa sáng giữa xe. Mọi người không tài nào không chú ý tới cậu, có người còn đi quá bến xe để ngắm nhìn cậu lâu hơn.

Một cô bé chừng 10 tuổi đi cùng mẹ ham vui liền tới ngồi cạnh cậu trò chuyện phiếm: "Anh ơi, anh đẹp thật đấy, em chưa từng thấy ai đẹp như anh đâu đó! Em có thể nắm tay anh một chút được không ạ?"

Nhạc Kỳ Vân xấu hổ đáp lời cô bé: "Một chút thôi nha, đừng để mẹ em lo lắng!"

Cô bé tò mò: "Anh đi đâu mà mang vali to vậy ạ?"

Cậu vui vẻ tiếp lời: "Anh tới Lạc Hà học đại học á."

Cô bé tọc mạch hỏi: "Vậy sao cha mẹ anh không đưa anh đi học ạ?"

Câu hỏi này chạm đúng vào tim đen của cậu nhưng vẫn bình tĩnh trả lời: "Cha mẹ anh đi làm nên anh tự đi học á."

Cô bé háo sắc ra mặt: "Anh ơi, em sờ má anh được không ạ? Nói nhỏ thôi không mẹ em tỉnh ngủ đấy, không được để mẹ em biết đâu anh."

Nhạc Kỳ Vân ngại ngùng muốn từ chối nhưng theo thói quen dễ dàng đáp ứng yêu cầu của mọi người, chỉ mỉm cười rồi gật đầu nhẹ một cái.

Cô bé liền thích thú sờ đôi má trắng trẻo, mềm mại như kẹo dẻo của cậu, véo hai cái rồi ngại ngùng chạy về chỗ mất tiêu.

Má cậu ửng đỏ một chút, xấu hổ không dám nhìn ai, cứ vậy ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp trước mắt, tận hưởng lần đầu tiên đi xa nhà của mình.

Hành trình khám phá cuộc sống mới của cậu cứ thế mà bắt đầu với nhiều tò mò và hào hứng của tuổi mới lớn.

Để xem, mèo hoang kiêu sa có thể đi xa tới đâu giữa biển người mênh mông rộng lớn?





24/09/2025

🌈 1. Cốt truyện tiểu thuyết "Kịch bản nào viết cách nói lời thật lòng!":

🌻 Hành trình lớn lên của mèo hoang kiêu sa, nam sinh viên năm nhất, thủ khoa khoa diễn xuất và kỳ nữ trăm năm có một trong giới văn chương, nữ sinh viên năm ba khoa biên kịch.

😻 Mèo hoang trong lời nói có độc, nói lời ngọt ngào dối trá thật dễ nghe, nói lời thật lòng như cứa vào tim người!

😻 Chia tay cái ổ mèo thiếu hơi ấm của mình để lên thành phố lớn học đại học, cái gì cũng mới mẻ, kể cả lòng người nông sâu cũng là bài toán lớn.

😻 Mỹ nam giữ thân như ngọc nhưng mở mồm ra là thu hút người khác lại gần.

😻 Đã từng nói cả đời này chỉ tìm kiếm cái đẹp, cái hay, nhưng rồi bị mê hoặc bởi bóng tối sau ánh đèn sân khấu.

😻 Mèo hoang liệu một ngày nào đó sẽ trở thành mèo nhà hay cứ vậy mải mê ngắm nhìn thế gian vô thường?

💞 Nhà văn kỳ tài từ nhỏ đã viết cả trăm truyện tình lại chưa từng biết cách yêu một người!

💞 Kỳ nữ cứ nghĩ mình là biên kịch, hóa ra cũng chỉ là patê trong hộp của mèo hoang kiêu sa.

💞 Viết một vở "Tương tư mệnh", ai ngờ lại tự hóa thân thành nữ chính.

💞 Diễn không nổi một người tương tư một người cả đời nên mới đầu vở kịch đã phải viết lại thành vở "Một đời một kiếp chỉ yêu một người".

💞 Đã từng nghĩ đời này chỉ làm mỹ nữ an tĩnh đứng sau sân khấu làm đạo diễn, viết sách và truyện, nhưng rồi một ngày nhập tâm quá sâu, không thể làm ngơ sự thật đằng sau những lời nói đẹp đẽ mê hoặc lòng người.

🥹 Trái tim người không thể trêu đùa nhưng cũng đừng mơ mộng tùy tiện bước vào, càng đừng vội vàng hứa hẹn một đời!

🌻 Kịch không viết tình người ấm lạnh khó nắm bắt, rốt cuộc phải dùng bao nhiêu lời thật lòng mới có được chân tình?

🌈 2. Nội dung chính: Tiểu thuyết viết về hành trình lớn lên của những người trẻ từng ngày học cách làm chính mình giữa một thế gian toàn "lời người ta nói" và tình yêu đời không luận được mất.

🌈 3. Thể loại: Tiểu thuyết, hiện thực huyền diệu, ngôn tình, tâm lý, mảnh ghép cuộc sống, thanh xuân, học đường, hài hước, gia đình

🌈 4. Tác giả: Cụ Mèo Hạnh Phúc





25/07/2025

🌈 QUÀ TẶNG HẠNH PHÚC SỐ 2: NHÂN DỊP 200 BẠN DÁM HẠNH PHÚC 🌻

🤗 Theo Báo Cáo Hạnh Phúc Thế Giới, sự tự do lựa chọn cuộc sống là một trong 6 tiêu chí hạnh phúc.

🤔 Mà tri thức chính là chìa khoá quan trọng để cậu và tớ có năng lực tự do lựa chọn cuộc sống của chính mình!

😻 Để chào mừng Dự Án Dám Hạnh Phúc có 200 thành viên, tớ tặng các cậu các Tri Thức Hạnh Phúc sau đây nè:

💛 Tri thức hạnh phúc số 1: Vài bí quyết để rèn luyện kỹ năng: giao tiếp, viết lách, nghệ thuật kể chuyện

💛 Tri thức hạnh phúc số 2: Học thứ mới sao cho hiệu quả: ngôn ngữ, tâm lý học hoặc cách học hỏi và chắt lọc tri thức mọi môn học

💛 Tri thức hạnh phúc số 3: Cách thu thập ý tưởng sáng tạo và triển khai thành tác phẩm: viết sách, truyện, thơ, nhạc, vân vân và mây mây

🌻 Các cậu có thể hỏi tớ 3 câu nhé, vậy nên, nhớ suy nghĩ kỹ trước khi hỏi nha hí hí.

😽 Lưu ý: Hỏi càng chi tiết và liên quan thực tế tới hoàn cảnh của bản thân càng dễ có được đáp án cậu muốn!

🍀 Hình thức: Inbox tớ (admin) với cú pháp "Dám hạnh phúc!" kèm 3 câu hỏi nha.

💝 Thời gian tặng quà: 1 tuần, từ chiều thứ 6, 25/7/2025 tới sáng thứ 6 tuần sau, 1/8/2025

**********

💝 Bắt đầu tham gia các Thử Thách Dám Hạnh Phúc bằng cách đọc chi tiết nội dung album này cậu nhé: https://www.facebook.com/share/p/1EVJWjiYC7/

💛 Website chính thức cung cấp tri thức đúng và đủ về hạnh phúc của mô hình Mật Các Hạnh Phúc: matcachanhphuc.wordpress.com

🌈 Page Mật Các Hạnh Phúc (admin): Trường đào tạo hạnh phúc, nơi cung cấp mọi dịch vụ, lớp học, workshop, sách, truyện, podcast về chủ đề kiến tạo cuộc sống hạnh phúc tự thân và Việt Nam - Quốc gia bình đẳng về hạnh phúc (đang trong quá trình hoàn thiện)

- Hàng tuần, tớ sẽ cập nhật các bài viết về chủ đề trò chuyện và thấu hiểu 60 cảm xúc trong mỗi người tớ và cậu tại đây nè, nhớ hóng nhé! 😽

🌻 Làm Khảo Sát Hạnh Phúc toàn quốc 2025 - 2050 để bắt đầu hành trình hạnh phúc tự thân và lan tỏa hạnh phúc tới mọi miền Tổ Quốc tại đây nè: https://khaosat.me/survey/khao-sat-hanh-phuc-b8ee3cb

😜 Nghe Podcast dụ dỗ cậu yêu đời nhưng mất ngủ vì sặc cơm tại đây nè: https://youtube.com/?si=6oIBlZqU419veemY

🌈 Mật Các Hạnh Phúc mong cậu được là người lớn vì vui vẻ, hạnh phúc mà khóc, mà cười! 🌻








💤 Đừng đọc dòng này: 😽 Phí Hải Yến đang ngủ nướng tại Mật Các Hạnh Phúc 😌

10/07/2025

🌈 TỔN THƯƠNG SINH RA NHƯ THẾ NÀO? [Kịch Nghệ Đời Thường - Tập 10]

😻 Phù Thủy Hạnh Phúc: Tổn Thương, cậu còn nhớ ngày mình sinh ra không?

😭 Tổn Thương: Đó là một ngày mưa, có một người đặt cược vào tình cảm của người khác mà quên đi tự yêu lấy chính mình!

😻 Phù Thủy Hạnh Phúc: Cậu có hối hận vì mình được sinh ra không?

😭 Tổn Thương: Không hề, tớ sinh ra bởi lòng trắc ẩn và chấp niệm được yêu thương của con người!

- Không có gì sai khi một người mong được yêu thương cả!

- Đôi khi con người không tài nào điều khiển được trái tim của mình, khao khát được yêu thương lớn lên, vô tình lớn hơn tình yêu thương chính mình.

- Nhưng đó cũng là dấu hiệu cho thấy đã đến lúc con người tìm về chính mình, bao dung cho mọi góc tối và những điều xấu xí trong lòng mình đó.

- Tổn Thương không đồng nghĩa không nên tiếp tục tin tưởng vào tình cảm chân thành giữa người với người, mà là đã đến lúc học cách yêu mình, thương mình trước khi yêu người, thương người.

- Đến Được Yêu Thương còn có mặt xấu, tại sao Tổn Thương tớ đây không thể có mặt tốt!

- Bước vào hồng trần, ai là kẻ có thể cả đời không cố chấp với nhân duyên của mình.

- Chẳng qua có kẻ cho phép người mình yêu thương tổn thương mình, lại có người vì yêu thương chính mình mà học được cách yêu thương người khác đúng nghĩa.

- Tớ cho rằng đó là một trong những "cảnh đặc sắc" nhất trong vở kịch mang tên đời người đó.

😻 Phù Thủy Hạnh Phúc: Tổn Thương cậu đúng là đặc sắc và thú vị thật đó.

- Từ giờ tớ sẽ không trốn tránh Tổn Thương cậu nữa, hơn nữa còn học cách đối diện với cậu và bao dung cho cậu ở trong tớ!

**********

🌈 Mật Các Hạnh Phúc mong cậu được là người lớn vì vui vẻ, hạnh phúc mà khóc, mà cười! 🌻




Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Address

Hanoi