Vân Vũ

Vân Vũ

Share

simple and sophisticated

05/01/2023

PHƯỚC BÁU NHÃN TIỀN
Chúng ta hay nghe về luật nhân quả. Rằng, làm việc tốt sẽ được yêu thương. Làm việc xấu sẽ hao hụt phước báu. Có điều, nghe vậy biết vậy nhưng đôi khi chúng ta không thấy, không tin vào quy luật ấy.

Giúp đỡ người khác chính là giúp đỡ mình. Giúp đỡ không phải để cầu được người khác mang ơn hay cầu mong báo đáp. Thi ân không cầu báo đáp là như thế. Càng vô tư, vô lợi, vô cầu bao nhiêu thì phước báu được nhận lại càng lớn bấy nhiêu.

Còn khi được người khác giúp đỡ thì cần ghi nhớ trong lòng. Nhớ trong lòng không phải để báo đáp trực tiếp mà để giúp đỡ người khác. Ân huệ rộng lớn và thâm sâu không phải vì được hồi đáp trực tiếp mà được truyền từ người này sang người khác.

Ngày hôm nay mình lại chịu ơn thêm một người nữa. Chịu ơn người khác để thấy mình nhỏ bé, mong manh trong cuộc đời và mình vẫn luôn được yêu thương. Chịu ơn người khác để thấy mình có trách nhiệm giúp đỡ những người khác.

Biết thương thì được thương. Càng được thương thì càng cần biết thương. Ấy là phước báu nhãn tiền.

25/05/2022

CĂN TÍNH VÀ SỨ MỆNH
Con người ta có thể mất cả đời để đi tìm căn tính và sứ mệnh của mình trong cuộc đời. Căn tính là bản sắc, bản thể, cái tôi thuần thiết nhất. Căn tính là thứ còn lại khi đã loại bỏ mọi thứ khác mà ta tưởng là ta nhưng không phải là ta. Còn sứ mệnh là con đường mà ta phải đi để phục vụ cho một sự nghiệp nào đó.

Trong hành trình ấy, có người tìm thấy chính mình. Có người lạc lối. Có người mê lầm. Có người mãi mãi không bao giờ tìm ra căn tính và sứ mệnh của mình. Có người tìm thấy căn tính và sứ mệnh trong nghịch cảnh, khi đối mặt với thử thách tột cùng của số phận. Số phận theo nghĩa là nghiệp mà mình đã tạo ra.

Khi đã xác định được sứ mệnh của mình rồi thì vấn đề là phải kiên định trên con đường của mình. Kiên định là một việc khó, rất khó. Không phải bảo kiên định là sẽ kiên định. Trí tuệ là cái gốc của kiên định. Kiên định làm trí tuệ tiếp tục tăng trưởng như bóng và hình. Kiên định mà thiếu trí tuệ thì có khi thành mù quáng.

Thử thách của số phận đôi khi rất đau đớn. Trong cơn đau đớn ấy mà tìm ra được căn tính và sứ mệnh của mình thì ấy là đau đớn cần thiết. Ngày càng thấm thía lời dạy của Phật, mọi sự thành, tụ, tan, biến của đời này đều là duyên.

31/01/2022

ĐỔI VẬN
Các cụ nhà ta có câu, không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời. Câu ấy ý nói, vận mệnh của con người luôn thay đổi. Đó vừa là lời nhắc nhở với những người đang may mắn vừa là lời động viên với những người đang được thử thách.

Tết đến Xuân về là thời khắc của sự đổi thay, của lạc quan về một năm mới hanh thông. Vào thời khắc Giao thừa, mọi người đều bình đẳng trong ước nguyện về hạnh phúc và thành đạt.

Mình từng đọc trong một cuốn sách của một doanh nhân Nhật Bản rằng, khi mọi việc suôn sẻ, may mắn, đó là vì cuộc đời ưu ái mình. Khi công việc gặp khó khăn, trắc trở, đó là vì mình chưa đủ tốt. Khó khăn là cơ hội để mình sửa chữa, hoàn thiện bản thân.

Ai cũng mong cuộc sống và công việc luôn xuôi chèo mát mái nhưng thực tế nếu được đến 80% ước nguyện ấy thì đã là quá may mắn. Cuộc sống là đan xen, tiếp nối của thuận lợi và khó khăn. Có khó khăn để biết trân trọng thuận lợi.

Vì thế, các cụ xưa dạy rằng, lúc thuận lợi thì cố gắng tranh thủ từng giờ từng ngày để tích lũy, vun đắp, củng cố. Khi khó khăn thì nỗ lực, bền bỉ, giữ vững niềm tin ở bản thân, tin vào những điều mình làm. Họa là chỗ dựa của phúc mà phúc là chỗ ẩn của họa là thế.

2021 là năm khó khăn với rất nhiều người theo những kiểu khác nhau. Người thì kinh doanh ngừng trệ. Người thì sức khỏe bị ảnh hưởng. Người thì không giữ được việc làm... Vận mệnh của cá nhân gắn với vận mệnh của tổ chức và rộng hơn là của đất nước.

2021 với mình là một năm "hỏng" nhiều thứ. Đồ đạc, máy móc, đồ dùng thay nhau trục trặc, hỏng hóc. Nào là xe máy, máy tính, đồ điện trong nhà đến sức khỏe của bản thân. Đến ngày 29 Tết thì đồng hồ hỏng nốt, đánh dấu một năm khoanh tròn trong chữ "hỏng".

Hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai. Sau con mưa trời lại sáng. Ngày mai là một ngày khác. Đông và Tây khác nhau nhưng giống nhau ở niềm tin, tinh thần lạc quan về tương lai tốt đẹp. Vào thời khắc chuyển giao năm cũ và năm mới, cầu chúc cho bản thân, anh em, bạn bè và đồng nghiệp một năm mới hanh thông và thành công.

11/09/2021

SINH NHẬT 18n
Lại là sinh nhật tuổi 18 lần thứ n. Năm nay, sinh nhật đặc biệt hơn vì 18 năm nay không còn hăng hái, máu lửa như 18 mấy năm trước nữa. Nếu so với 18 lần đầu thì 18 lần này thực sự đã già đi nhiều rồi. Thời gian và cuộc đời là những vị thầy vĩ đại. Thời gian làm cho con người ta chín chắn hơn. Còn cuộc đời dạy ta trưởng thành hơn, ít nhất là bằng những "cú vả không trượt phát nào".

Mẹ mình kể, 2/9 mẹ lên bệnh viện vì tưởng đã đẻ thằng bé đến nơi. Lên rồi lại về vì đến một tuần sau, thằng bé mới chịu chào đời. Cái tính kiên cường, í nhầm, ngoan cường, vẫn nhầm, ngoan cố của mình tưởng như từ đó mà ra. Theo các chuyên gia tử vi, chiêm tinh học, cung hoàng đạo, bài Tarốt, nhân tướng học, huyết học và các thể loại học thì số mình vất vả, ăn về hậu vận. Giống như là con chó mà đẻ đêm thì làm gì có cửa cành cao?

Hồi còn trẻ như 18 lần đầu, mình không tin vào các thể loại bói toán học. Quan điểm của mình là cứ sống tự nhiên, sai thì sửa. Ngày mình đi thi đại học, mẹ bảo, để xem ngày tốt xuất hành. Mình bảo, không cần, ngày giờ thì ảnh hưởng gì. Quan trọng là những thứ có trong đầu con cơ. Đi thi về, mẹ hỏi, có chắc đỗ không con? Mình bảo, con không đỗ thì còn ai đỗ? May, đỗ thật! Mỗi lần nghĩ về tuổi 18 lần đầu ấy, mình lại buồn cười vì sự ngây thơ, trong sáng của bản thân.

Khi vấp váp ở 18 lần thứ hai, mình lên đường tầm sư học đạo để có câu trả lời cho hiện tại rối bời. Ông thầy nói bậy không thiếu từ nào từ cờ, đờ, lờ... Ông bảo, đại lược như thế... như thế... Có được bí kíp rồi nhưng mọi sự vẫn rối bời như thế. Mình chợt hiểu ra, cái sự biết với cái sự đổi thay nó khác nhau lắm. Biết vậy nhưng có thay đổi được không lại do bản thân mình có đủ đức tin, nghị lực không. Mình lại liều giống như 18 lần đầu.

Qua mỗi lần sinh nhật 18, mình lại thêm thấm thía bài học ân tình. Khi thêm tuổi, mình không thấy mình mạnh mẽ hơn mà yếu đuối đi. Còn trẻ, nghĩ mọi thứ đều có thể. Lớn thêm, hóa ra chỉ có vài điều là có thể. Trí tuệ, sức lực, tâm huyết đều giới hạn và không thể tự mình làm mọi thứ. 18 tuổi lần đầu, nghĩ mình đủ sức xây cột chống trời. 18 tuổi lần này, chỉ nghĩ may thì làm được anh le ve nhặt đá.

Tự mình không thể làm được mọi việc nên phải nhờ cậy người khác. Mỗi lần nhờ cậy là một lần mang ân tình. Mà có những ân tình thầm lặng, người ta làm cho mình mà mình không biết. Ân tình ấy mới là ân tình to lớn, thâm sâu. Tất nhiên, ân tình không phải để hồi đáp trực tiếp mà để truyền từ người này sang người khác. Giống như Anh đã từng giúp mình để ngày nay mình sẽ giúp những đứa trẻ hơn...

Có bác bảo, nhìn mày bây giờ tao ước được trở lại tuổi trẻ của mình. Bác biết không, cháu nhìn thằng 18 tuổi lần đầu, ước cháu được trở lại như thế. Để tiếp tục ngoan cường, í nhầm, ngoan cố, điên rồ, liều lĩnh... Có điều cả bác và cháu đều hiểu rõ, thời gian chỉ trôi đi như dòng nước chỉ chảy xuôi dòng...

Quan trọng là, bây giờ cháu sẽ sống đúng tuổi 18 lần này của cháu... Không ngoan cố, máu lửa, liều lĩnh như hồi 18 lần đầu nữa mà ngoan cố, máu lửa, liều lĩnh theo kiểu 18 bây giờ 😃

11/05/2021

NGÀY CỦA MẸ LÀ NGÀY NÀO?
Ngày của mẹ trong văn hóa Việt Nam chắc chắn không phải ngày hôm qua. Ngày của mẹ trong văn hóa Việt Nam thường được ngầm hiểu là ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3, Lễ Vu lan báo hiếu, ngày Phụ nữ Việt Nam 20-10 và có thể là ngày sinh nhật của mẹ. Với mình, ngày của mẹ không giới hạn như thế.

Ngày của mẹ là ngày con trai, con gái gọi điện cho mẹ hoặc về thăm mẹ khi ở xa. Ngày ấy mẹ vui vì con cháu tíu tít trong nhà cho thỏa nỗi nhớ mong. Sinh con ra, con càng lớn thì càng xa cha mẹ. Cha mẹ càng già thì càng mong con cái ở bên dù lúc nào cũng nói, bận công việc thì không về cũng được con ạ.

Ngày của mẹ là ngày con trai, con gái mua cho mẹ đồ ăn hoặc món đồ mà mẹ thích. Mẹ bảo, mẹ thích ăn nem, mẹ thích ăn chả cá... Con trai, con gái có thời gian thì tự vào bếp chuẩn bị món ăn, bận rộn thì gọi ship đồ. Cái sự thích, muốn của cha mẹ đôi khi không phải do nhu cầu vật chất. Cái sự hồi đáp của con cái không phải do khả năng tài chính. Ấy thực ra là sự ân cần, tận hiếu.

Ngày của mẹ là ngày con trai, con gái nhớ trong lòng những lời dạy của mẹ và cố gắng trong công việc, cuộc sống để ít nhất mẹ không phải bận lòng, nhiều hơn là để mẹ được yên tâm, tự hào. Con trai, con gái có bao nhiêu tuổi, thậm chí khi có tóc bạc trên đầu vẫn là con nhỏ của cha mẹ. Sống đàng hoàng, hạnh phúc, ghi nhớ sâu lời mẹ dạy chính là khiến mỗi ngày bình thường trở thành ngày của mẹ.

Ngày của mẹ không phải là một ngày và càng không nên hiểu là một thời điểm. Ngày của mẹ chính là mỗi ngày con lớn lên, trưởng thành, sống đàng hoàng, hạnh phúc. Ngày của mẹ chính là mỗi ngày con nhớ đến ân điển, công lao to lớn mà cha mẹ đã dành cho con trai, con gái. Khi lòng hiếu thảo được biểu hiện thành ý niệm tốt lành, lời nói ân cần và hành động quan tâm thì mỗi ngày ấy đều là ngày của mẹ.

09/05/2021

Ngày này đúng 3 năm trước, mình có nhân duyên đến Ấn Độ lần đầu tiên. Đúng là một chuyến đi nhớ mãi không quên vì nhiều lẽ. Chuyến đi ấy đã giúp cho mình hiểu được nhiều điều nhưng chắc sẽ cần thêm các chuyến đi khác nữa để thật sự hiểu về con người và đất nước này.

Đất nước Ấn Độ rộng lớn và nắng gay nắng gắt. Mình đến đúng dịp nắng nóng đỉnh điểm. Ngồi trong ôtô bật điều hòa hết cỡ mà vẫn thấy cái hầm hập của mặt trời dội xuống và mặt đường bốc lên. Đi ra khỏi thành phố New Delhi, thấy mênh mông là những cánh đồng cát khô cằn. Thấy khâm phục sức sống của người dân đất nước này.

Sự phân biệt đẳng cấp trong xã hội vẫn vô cùng nặng nề. Trước đây, mình có đọc một số tài liệu nói về sự phân chia tầng lớp trong xã hội Ấn Độ do ảnh hưởng của kinh Vệ đà. Theo đó, xã hội phân thành tầng lớp Bà la môn, Sát đế lỵ, Vệ xá, Thủ đà la và Chiên đà la. Tầng lớp Chiên đà la là những tiện dân, phải làm các công việc dọn dẹp, hầu hạ...

Cứ tưởng rằng, trong xã hội hiện đại sự phân chia tầng lớp ấy chỉ còn trong sách vở. Khi đi tham quan trường đối tác, ngang qua khu nhà vệ sinh, mình thấy mấy người phụ nữ mặc sari xanh đứng quay mặt vào tường chờ khách đi qua. Hỏi ra mới biết họ thuộc tầng lớp tiện dân ấy, phải tránh mặt đi, không lỡ động chạm vào khách quý, sẽ bị quở trách.
Hôm vừa rồi xem trên VTV1 thấy hình ảnh những khu ổ chuột ở Ấn Độ, ở đó những người dân phải sinh sống trong điều kiện thiếu nước sạch và các điều kiện vệ sinh tối thiểu. Thiếu đến như thế thì còn nghĩ gì đến việc bảo vệ bản thân trước dịch bệnh COVID-19. Những khu ổ chuột ấy trở thành những "quả bom nổ chậm" và là một phần nguyên nhân của cuộc khủng hoảng dịch bệnh hiện nay ở Ấn Độ.

Bộ phim Triệu phú khu ổ chuột dù chân thực nhưng mới chỉ hé lộ cho chúng ta thấy một phần về đời sống của người Ấn Độ. Chuyến đi của mình chưa cho phép mình đi sâu tìm hiểu đời sống đất nước này nên những cảm nhận trên đây mới chỉ dừng lại hiểu biết qua sách vở và quan sát cá nhân.

Lại nghĩ, đất nước Ấn Độ đã khai sinh ra bậc Đại Giác ngộ là Đức Phật Thích Ca Mâu Ni từ hàng ngàn năm trước. Khi còn tại thế, Đức Phật đã thu nhận vào tăng đoàn của mình những người thuộc các tầng lớp dưới. Với Ngài, ai cũng có năng lực giác ngộ và sự phân chia tầng lớp trong xã hội đáng lẽ phải căn cứ vào phẩm hạnh, chứ không phải tầng lớp. Nhìn lịch sử, xét hiện thế mới thấy sự vĩ đại của Đức Phật đã vượt mọi không gian và thời gian.

P/s: Trong ảnh là các thủ ấn rất phổ biến trong Phật giáo mà mình chụp tại sân bay New Delhi. Một trong những thủ ấn phổ biến là ngón tay trỏ và ngón tay cái khép lại thành một vòng tròn, giống như biểu tượng OK. Đó là thủ ấn Giáo hóa mà chúng ta hay thấy trong các bộ phim về Đức Phật khi người đáp lại lời chào của những người khác.

08/05/2021

ĂN CẢM XÚC
Có người đọc tiêu đề trên chắc sẽ cười cái sự ngô nghê của mình. Ăn thì phải ăn quả, ăn thịt, ăn rau, chứ ăn sao được cảm xúc. Ý mình là, đôi khi chúng ta ăn không phải để ngon miệng hay no bụng mà để tìm kiếm, thỏa mãn một cảm xúc nào đó. Ăn cảm xúc theo nghĩa đó.

Bây giờ cuộc sống đi lên, chúng ta đã tiến một bước dài trong sự nghiệp ăn uống từ ăn no sang ăn ngon, ăn đẹp đến ăn sang và ăn sạch. Cái lưỡi và vị giác của chúng ta trở nên khôn ngoan và lọc lõi hơn. Cũng như thế, chúng ta khó ăn ngon hơn và đôi khi chỉ ăn ngon khi có vật lạ.

Thế nhưng, mình đoán chắc trong nhiều gia đình giàu có bây giờ, dưa muối, cà ghém, muối vừng... mới là những món ăn đặc biệt. Chúng không chỉ ngon một cách giản dị mà còn nhắc chúng ta một thưở kham khổ. Khi càng sung sướng trong vật chất đủ đầy, người ta càng thích gặm nhấm ký ức về những ngày gian khó.

Hôm vừa rồi lướt phây thấy chị bạn ăn món bún chấm nước mắm ớt chanh. Cái món đơn giản ấy là món của nhà nghèo, của những người đã từng trải một thời gian khó. Chị ấy ăn chắc không phải tìm cảm giác no bụng mà vì cảm giác của ký ức. Các bạn trẻ bây giờ ăn món ấy không thấy ngon là vì các bạn ấy không có ký ức của tuổi thơ vất vả khi món bún chấm mắm ớt được xếp vào hàng xa xỉ, hiếm có.

Cuộc đời này vốn dĩ đầy sự trớ trêu. Khi nghèo khó, người ta thèm ăn sung mặc sướng. Khi ăn sung mặc sướng, người ta thèm gặm nhấm ký ức nghèo khó. Ăn khi ấy không còn là sự lấp đầy khoảng trống dạ dày, mà là sự khỏa lấp bầu trời cảm xúc.

21/04/2021

Giỗ Tổ là ngày cả nước hướng về Tổ tiên. Tổ tiên theo nghĩa rộng và nghĩa hẹp. Tổ tiên không chỉ là Vua Hùng mà cả các thế hệ cha ông đã có công xây dựng đất nước này từ thưở trứng nước. Tổ tiên còn là các bậc sinh thành, dưỡng dục của gia đình chúng ta truyền từ đời này sang đời khác. Không nhớ về tổ tông thì cũng giống như cây không có gốc, nước không biết nguồn.

Có người hỏi mình, phải chăng khi thắp nén hương lên bàn thờ Tổ tiên là ta cầu xin sự chở che, phù hộ. Ước nguyện được chở che, phù hộ trong cuộc sống đầy biến động và bất ổn này là chính đáng. Khi cuộc sống càng mông lung, ta càng cần tìm một điểm tựa về tinh thần. Tổ tiên cho ta ta điểm tựa về tinh thần ấy, cho ta lá bùa hộ mệnh bằng những di sản, truyền thống tốt đẹp của dòng họ và gia đình.

Thế nhưng, nếu chỉ nghĩ dâng hương và lễ vật lên Tổ tiên là để cầu xin là chưa đủ, thậm chí phiến diện. Nhớ về Tổ tiên thì ta dâng lên lòng thành của mình. Nén hương, lễ vật là biểu hiện của lòng thành ấy. Nếu không có lễ vật thì một chén trà, một bát nước cũng là được. Quan trọng là chén trà, bát nước ấy phải xuất phát từ tâm thành. Dâng lên là dâng lên lòng tri ân, là biểu hiện lòng biết ơn với công đức Tổ tiên, chứ không phải để cầu xin.

Có người hỏi mình, phải chăng chuyên tâm tôn tạo khu thờ tự, năng nổ lo chuyện thờ cúng Tổ tiên là đang cầu mong điều gì. Mình nghĩ, bản thân nhớ đến Tổ tiên mà còn chưa biết Tổ tiên có phù hộ hay không mà không có lòng nghĩ đến Tổ tiên thì liệu Tổ tiên có chiếu đến mình. Thế nên, nhớ về Tổ tiên, tri ân công đức của người đi trước nên và cần là hành vi tự giác, tự nguyện và trong sáng. Đặt vấn đề cầu cúng để được đáp lại là lối nghĩ quá sòng phẳng của đời sống hiện đại.

Mình có nói, đánh giá một con người trước hết phải xem người đó đối xử với Tổ tiên, cha mẹ mình thế nào. Nếu với Tổ tiên, cha mẹ mà không đầy đủ chữ Hiếu thì đừng mong người đó là một người bạn tốt, một đồng nghiệp chân thành, một nhân viên cam kết. Người ta đến với bậc sinh thành mà còn thiếu vụng thì khó có thể trọn vẹn với những người khác ngoài xã hội. Không phải ngẫu nhiên, các cụ xưa nói, trong trăm tính tốt, hiếu thảo là đức hàng đầu.

Vì thế, đừng nghĩ, lòng tri ân chỉ xuất hiện và chỉ nên có giữa những người trong dòng họ, gia đình. Tri ân còn là giữa cấp trên và cấp dưới. Tri ân còn là giữa khách hàng và người bán hàng. Tri ân còn là giữa thầy cô và học trò... Lãnh đạo cần chọn nhân viên có lòng cam kết với công việc. Nhân viên cần chọn người lãnh đạo biết khuyến tài, bao dung, đại lượng. Tri ân là con đường hai chiều hơn là lối đi một phía.

Hôm nay, dù ai đi ngược về xuôi, nhớ ngày Giỗ Tổ mùng Mười tháng Ba. Ngày Giỗ Tổ này chính là ngày tri ân. Tri ân Tổ tiên để biết mình là ai trong cuộc đời này. Nếu không có lòng tri ân ấy, ta sẽ chẳng là ai cả!

18/04/2021

TRẠNG THÁI THỨ BA CỦA SỨC KHỎE
Chúng ta thường chỉ biết đến hai trạng thái của sức khỏe: khỏe và không khỏe. Nhưng còn một trạng thái thứ ba của sức khỏe: không khỏe cũng không ốm nhưng rất dễ bị tổn thương. Trong trạng thái thứ ba này, chúng ta rất dễ bị tổn thương trước những tác động từ bên ngoài.

Theo thống kê của Tổ chức Y tế thế giới, chỉ có 5% dân số thế giới là khỏe mạnh, 20% bệnh tật và 75% thuộc trạng thái thứ ba kể trên. Khối lượng công việc lớn, áp lực cao, căng thẳng, các mối quan hệ tự nhiên và xã hội phức tạp, độc hại khiến chúng ta rơi vào trạng thái lơ lửng, thiếu ổn định và căng thẳng.

Trong xã hội hiện đại, áp lực phải tỏ ra mạnh mẽ, khỏe mạnh lại khiến chúng ta trở nên yếu đuối hơn bao giờ hết. Cảm giác luôn phải gồng lên gây ức chế lên hệ thần kinh, khiến cơ thể chúng ta ở trạng thái căng cứng, khó thư giãn, thoải mái. Ở trong trạng thái này lâu, nguy cơ trầm cảm, suy sụp... rất nhanh trở thành vấn đề.

Chính vì thế, thành thực với cảm xúc của bản thân, thừa nhận sự yếu đuối của bản thân mới chính là sự mạnh mẽ thực sự. Những người xung quanh cũng nên tinh ý để biết những người thân của mình đang phải nỗ lực, cố gắng như thế nào vì bản thân mình. Nếu hai bên đều hiểu và chia sẻ cho nhau như thế, gánh vác không còn là gánh nặng mà là hành trình trải nghiệm chung.

Lý thuyết bốn lò lửa nói rằng, mỗi chúng ta đều có chiếc bếp với 4 lò lửa: gia đình, bạn bè, sức khỏe và công việc. Không ai có thể đồng thời đốt đều 4 lò lửa, được cái này thì mất cái kia. Không ai có thể vừa có sức khỏe, quan hệ tốt đẹp với bạn bè, công việc thành công và gia đình hạnh phúc. Vì thế, người ta buộc phải chọn thứ mình coi là ưu tiên.

Có điều hãy nhớ, ưu tiên là thứ quan trọng hơn, chứ không phải thứ quan trọng. Bởi lẽ trong cuộc sống này của chúng ta, cái gì cũng quan trọng cả. Nếu chúng ta không biết trong những thứ quan trọng ấy, thứ gì là thực sự quan trọng với bản thân mình, chúng ta sẽ luôn chọn sai. Hơn nữa, khi đã quyết định và lựa chọn, hãy kiên định và sống hết mình với lựa chọn của mình, không hối tiếc.

Trở lại vấn đề sức khỏe, có bao nhiêu trong chúng ta coi sức khỏe là ưu tiên? Bao nhiêu chúng ta hi sinh sức khỏe để theo đuổi thành công trong công việc với những giờ làm việc triền miên, những cuộc giao lưu, những bữa tiệc tùng tràn rượu? Bao nhiêu trong chúng ta thực sự khỏe mạnh mà không phải ở trạng thái thứ ba của sức khỏe? Thật sự đây là những câu hỏi quá khó mà đôi khi chúng ta phải trả giá rất đắt mới có được câu trả lời.

18/11/2020

MỘT LẦN DUY NHẤT TRONG ĐỜI
Trong cuộc sống của chúng ta, nhiều thứ chỉ xảy ra một lần duy nhất, đặc biệt là với những mối nhân duyên. Một ân sư. Một tri kỷ. Một bạn đời. Một đồng nghiệp. Một đệ tử. Một người và một lần. Không hơn và không kém.

Khi nhân duyên hội tụ thì mối quan hệ đơm hoa kết trái. Khi nhân duyên tiêu tán thì mối quan hệ thành đường ai nấy đi. Đây chính là sự khác biệt giữa mối quan hệ ngắn hạn và quan hệ bền vững. Nếu không có đủ sự cam kết và thấu hiểu thì mọi mối quan hệ đều là thoáng qua.

Hôm qua trong một buổi giảng, mình có nói với học trò, truyền thông là chia sẻ ý kiến, suy nghĩ và tình cảm nhưng cũng đừng nghĩ truyền thông tạo ra sự thấu hiểu. Nhiều khi càng nói càng ngộ nhận. Càng viết càng lầm lẫn. Ấy là do duyên chưa đủ.

Nói như thế, để tự biết trân trọng những người trân trọng mình. Cuộc đời không dễ mà gặp được những người hiểu, yêu thương, bao dung mình. Có lần mình đã viết, muốn gặp được quý nhân thì tự mình hãy là một quý nhân.

Một ngày nhà giáo nữa sắp đến lại thấy mình may mắn vì đã gặp được những vị ân sư. Gặp được một người đã là may lắm. Mình may mắn có hơn một ân sư trong những khoảng thời gian khác nhau của đời người. Một lần nhưng mãi mãi.

Là vị ân sư đầu tiên, Cô đã dạy em không chỉ tiếng Anh mà cả niềm đam mê tiếng Anh. Tiếng Anh đã mở ra cho em một bầu trời mới, giúp em hiểu mình là ai qua cái nhìn từ một thế giới khác. Tiếng Anh giúp em có một tư duy mới dù với một số người nó cứ tây tây làm sao.

Là người dắt em đi từ những bước đầu tiên của sự nghiệp, Thầy đã dạy cho em không chỉ chữ nghĩa mà cả lối sống không phải bằng lời nói mà bằng cung cách ứng xử. Thầy dạy em lòng bao dung, độ lượng với những cá tính dù cá tính ấy có thể đầy g*i góc. Em hiểu rằng, khi mình mở lòng để chấp nhận sự khác biệt của người khác thì tự họ sẽ mở lòng với mình. Muốn phục nhân thì uy vũ không đủ mà còn phải có cả nhân tâm.

Thầy, Cô là những vị ân sư của đời em, là nhân duyên MỘT LẦN DUY NHẤT TRONG ĐỜI. Chỉ như thế, em thấy, cuộc đời đã quá ưu ái mình. Lòng biết ơn không thể nói được bằng lời nhưng em tin những gì xuất phát từ trái tim sẽ đến trái tim ❤

Photos from Vân Vũ's post 02/09/2020

Sinh nhật 18+++

Sắp thêm một tuổi mới, thấy có thêm suy ngẫm về cuộc sống...

Sức khỏe:
Thêm một tuổi, thấy sức khỏe đi xuống một chút. Làm sao mà thấy được như thế? Ấy là nhờ đi tập thể dục. Mấy năm trước, chạy một mạch 2, 3 vòng lớn công viên mà không cần nghỉ. Bây giờ mới chạy một vòng nhỏ mà đã như hết hơi. Không tập thể dục, sức khỏe đi xuống từng ngày, từng chút từng chút một mà bản thân không cảm nhận được một cách rõ rệt. Đi tập thể dục, biết được cái ngưỡng sức khỏe của bản thân rồi cố duy trì ở cái ngưỡng đó. Thế nên, tuổi tác có thể lớn thêm nhưng sức khỏe được duy trì.

Bây giờ cuộc sống nhiều công việc và áp lực nên người trẻ ít chú ý rèn luyện sức khỏe. Thậm chí xem nhau hơn kém ở việc uống được bao nhiêu chén rượu, bao nhiêu cốc bia. Thậm chí đem sức khỏe để đánh đổi những thứ khác như niềm vui tụ hội hay danh vọng sự nghiệp. Thực ra có đáng hay không là do ở mỗi người. Mình không nghĩ đó là chuyện rạch ròi đúng hay sai. Nó là lựa chọn của mỗi người. Càng già đi, càng cần học cách nhìn nhận sự việc, không phán xét hay đánh giá.

Nhưng có lẽ không phải tự nhiên mà các cụ vẫn dạy, khôn đâu đến trẻ, khỏe đâu đến già.

Sự tự giác ngộ:
Làm nghề giáo viên như mình thật ra khá bất lợi cho sự tự giác ngộ. Điều này nghe qua tưởng như mâu thuẫn nhưng lại là sự thực. Làm giáo viên đồng nghĩa với việc có quyền đánh giá học trò. Vì vị thế này mà học trò có thấy bất phục cũng không dám nói. Phản biện thầy cô nhẹ thì có khi bị cho là thiếu tôn trọng, nặng thì có thể chịu thiệt thân. Thế nên, học trò cứ vâng lời thầy cô mà thầy cô thì cứ tưởng là mình lúc nào cũng đúng. Sống lâu trong tâm trạng như thế thành ra cứ tưởng mình là hay, là đúng, là tuyệt đối.

Không quen tiếp nhận lời phê bình, góp ý đã là một nhẽ mà lại sinh ra căn bệnh thích phán xét, thích "làm thầy" người khác là một nhẽ khác. Việc gì cũng đánh giá. Việc gì cũng khen chê. Việc gì cũng cho là hay hoặc dở. Cuộc đời này vốn không định là đúng hay sai, trắng hay đen, phải hay trái. Nếu sự thực mà như thế thì sống là việc quá đơn giản, không cần người ta phải có cả trí thông minh IQ và trí tuệ cảm xúc EQ. Mình vẫn luôn tự nhắc mình, đừng lấy mình ra làm tiêu chuẩn. Phải gắng rửa tai để nghe lời người khác.

Không tự giác ngộ được thì khó biết mình cần hoàn thiện gì và khắc phục gì. Như thế thì cũng sao có thể dạy cho học trò tự hoàn thiện và tiến bộ.

"Tích tiểu thành đại":
Phần lớn chúng ta đều nghĩ, những điều xảy đến với mình là vô tình hay ngẫu nhiên. Hoặc phần lớn chúng ta lại nghĩ, những điều xảy đến với mình là an bài hay định mệnh. Nghĩ như thế này hay như thế kia đều thiên về một cực. Những điều xảy đến với chúng ta là sự góp nhặt, tổ hợp, kết hợp của những hành vi đơn lẻ mà chúng ta cho là riêng rẽ.

Một lời chúng ta buột miệng. Một cái khoát tay từ chối. Một ý nghĩ tiêu cực nào đó. Tưởng rằng là đơn lẻ, riêng biệt, phân tách nhưng thực chất gắn bó hữu cơ với nhau. Chỉ có điều chúng ta không đủ năng lực để thấy được mối liên hệ vi diệu đó. Không thấy nên cứ nghĩ, nói và hành động như thể chúng không liên quan gì với nhau.

Cũng vì không thấy mối liên hệ giữa những thứ nhỏ bé và đơn lẻ, chúng ta dễ coi thường những thứ nhỏ bé và đơn lẻ. Có lẽ vì thế mà Phật dạy, đừng coi thường một đốm lửa nhỏ, một con rắn nhỏ hay một hoàng tử bé. Bởi lẽ, đốm lửa nhỏ có thể lan thành đám cháy lớn. Con rắn nhỏ có thể có nọc cực độc. Hoàng tử bé có thể một ngày trở thành bậc quân vương.

Thêm một tuổi mới, thấy mình không còn như hồi 18 tuổi lần đầu. Không tham vọng đạt được những điều to lớn nữa mà biết và tự nhủ với lòng, hãy học, hiểu và cố gắng làm từ những điều bé nhỏ.

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address

Hanoi