01/06/2026
🏔️ PHONG NHA WILD TRAIL VÀ NHỮNG ĐÔI CHÂN KHÔNG CHỊU KHUẤT PHỤC
Có những cuộc đua người ta nhớ vì cảnh đẹp. Có những cuộc đua người ta nhớ vì kỷ lục. Nhưng Phong Nha Wild Trail ngày 30/05 thì khác. Người ta sẽ nhớ về nó như nhớ một trận chiến, nơi đá tai mèo trở thành kẻ thù, và nơi mà ý chí con người được đem ra cân đo từng gram một.
Ngay từ những giờ đầu, cung đường đã lộ rõ bộ mặt dữ dằn của mình. Hàng loạt Elite kỳ cựu, những cái tên tưởng chừng bất khả chiến bại, lần lượt gục ngã và chấp nhận chữ DNF. Có người vừa thở vừa lắc đầu bảo rằng đây đâu phải trail, đây là một chuyến trek hành xác giữa rừng sâu.
Một anh chị em trong đoàn kể lại bằng giọng vẫn còn chưa hết bàng hoàng rằng: "Cứ mải miết đi trong rừng, đi mãi, cứ đá tai mèo lại đến đá tai mèo, leo lên đá tai mèo rồi lại leo xuống đá tai mèo. Tất nhiên cũng có lúc lướt qua hang Thuỷ Cung, hang Voi, nhưng chờ mãi mà chẳng có lấy một đỉnh núi, một sườn đồi nào để được leo lên cho thoả." 🪨
Rồi nước uống cạn dần. Support thì yếu. Crew chỉ đường thì sai hết lần này đến lần khác. Cả thiên nhiên lẫn con người dường như cùng nhau dựng lên một bức tường để thử thách lòng người. Vậy mà giữa cơn khốn khó ấy, có một nhóm người vẫn lầm lũi tiến về phía trước. Họ là HBPRers.
Hãy bắt đầu câu chuyện ở cự ly 70K, nơi anh Nguyễn Đức Tuyền đang ung dung giữ vị trí Top 2 chung cuộc. Mọi thứ đang thuận lợi cho đến khi anh dừng lại hỏi đường. Một lần sai. Hai lần sai. Rồi lần thứ ba, Crew vẫn chỉ anh đi nhầm hướng. Marker biến mất như trêu ngươi. Một tiếng đồng hồ quý giá trôi đi không thể lấy lại, và từng đối thủ một lướt qua anh trong vô vọng.
Đó là khoảnh khắc đen tối nhất. Mệt mỏi và chán nản cùng lúc đổ ập xuống đôi vai. Trong đầu anh chỉ còn vang lên đúng một chữ: DNF. Anh đã rút điện thoại, đã gọi xe đến đón, đã chuẩn bị buông xuôi.
Nhưng rồi, như có một sợi dây vô hình nào đó kéo anh lại, "hơi ấm" từ những người đang dõi theo và cổ vũ nơi quê nhà Cầu Ao chợt ùa về. Một giao cảm tâm linh khó gọi tên đã thắp lại ngọn lửa trong anh. Anh đứng dậy. Anh chạy tiếp. Và anh về đích ở vị trí thứ 6 chung cuộc, ngạo nghễ đứng nhất lứa tuổi 40 đến 49.
Sang đến cự ly 50K, câu chuyện lại mang một sắc thái khác, điềm tĩnh và bản lĩnh hơn. Anh Trịnh Nam Hải, dù mang trên mình số tuổi mà nhiều người nghĩ đã đến lúc nghỉ ngơi, lại băng băng về đích sớm đến không ngờ. Anh cán đích Top 7 chung cuộc và hiên ngang đứng nhất lứa tuổi 50 đến 59, bỏ xa người về sau trong nhóm tuổi tới vài giờ đồng hồ. Phong độ ấy, sự ổn định ấy, khiến lớp đàn em chỉ biết ngước nhìn. 👏
Và anh Hải không hề đơn độc. Phía sau anh, những người em của anh cũng là đàn anh khác trong CLB cũng lần lượt ghi tên mình lên bảng vàng.
- Anh Trịnh Văn Đức về Top 4 lứa tuổi.
- Anh Trần Nhật Linh giữ Top 5.
- Anh Nguyễn Anh Tuấn chốt lại ở Top 6.
Một thế hệ đàn anh sừng sững như những cây cổ thụ giữa rừng già, càng gian khó càng vững chãi.
Nhưng đằng sau những con số ấy là một câu chuyện đẹp đến nao lòng, mà chính anh Trần Nhật Linh là người kể lại. Anh bảo rằng anh Đức nếu không phải đi cùng anh thì có khi đã về tới Top 3. Số là đôi giày của anh Linh đã trở chứng ngay từ đoạn đầu, đế vỡ, mũi giày há mõm. Đến km thứ 40 thì cả lớp đế g*i bám đường b**g ra hết, chỉ còn trơ lại phần cao su mỏng dính, không còn lấy một mẩu g*i nào để bấu vào đá. Giữa rừng đá tai mèo sắc lẹm, mỗi bước đi với đôi giày như thế chẳng khác nào một canh bạc với chính đôi chân mình. Nhiều người ở hoàn cảnh đó hẳn đã buông, nhưng anh Đức chỉ nói gọn một câu rằng vẫn đi được, DNF lúc này thì phí quá. Thế là cả hội lại chiến tiếp.
Và anh Đức cũng không để người anh em đơn độc. Anh cùng anh Tuấn vẫn lặng lẽ đi kèm bên cạnh, không rời nửa bước, chỉ vì sợ có điều bất trắc nào đó xảy đến với anh Linh trên cung đường nguy hiểm ấy. Suốt cả chặng dài đằng đẵng trong bất an và lo lắng, họ vẫn ở đó, vừa đi vừa động viên nhau cho tới tận lúc cùng nhau về đích. May mà có những người anh em bên cạnh, anh Linh nói, giọng còn nguyên sự ấm áp. Đó mới chính là thứ quý giá nhất mà một cung đường khắc nghiệt có thể mài giũa ra được.
Phải nói rằng chính bóng dáng của những người đàn anh ấy đã trở thành nguồn động lực khổng lồ cho cả đoàn. Khi rất nhiều người chọn cách bỏ cuộc, khi ngay cả các Elite cũng phải chào thua trước cung đường quái ác, thì các HBPRer vẫn ở đó, không bỏ cuộc, không than vãn, cứ thế lao lên mà chinh phục. Cái sự lì lợm ấy không phải lời nói suông, nó là sự thật được viết bằng mồ hôi giữa rừng Phong Nha. Đàn em chỉ biết cúi đầu thán phục, và rồi nâng ly bia kính nể những người đi trước. 🍻
Ở giải đấu này còn rất nhiều thành viên HBPR khác tham gia đủ mọi cự ly, với một mục tiêu giản dị mà đáng quý là trải nghiệm trọn vẹn và bảo toàn sức khỏe để trở về. Vậy nên hãy cùng nhau động viên, chia sẻ, chúc mừng và lan toả tinh thần ấy, để phong trào thể thao ngày một lớn mạnh, để mỗi đôi chân HBPR đều thêm khoẻ và thêm bền trên mọi nẻo đường phía trước. ❤️