Start up English centrer for kids

Start up English centrer for kids

Share

Giúp các em có môi trường rèn luyện kỹ năng giao tiếp Tiếng Anh một cách chủ động, tự tin và hiệu quả. Ms Hiền : 0164.961.2273

Photos 03/10/2017

Các chuyên gia đã chứng minh rằng nếu trong cuộc sống, cha mẹ hay dùng những hành động, lời nói và thói quen khiến trẻ cảm thấy mình thật kém cỏi thì cũng giống như đang chụp một cái bình mang tên “ngu dốt” vô hình lên trẻ, từ đó, từng bước, từng bước đẩy trẻ tới bờ vực của sự “ngu ngốc hơn”

Gần đây, một nhóm các nhà khoa học đã làm một thí nghiệm như sau:

Họ cho một con cá lớn vào trong một cái bể bơi, nơi có rất nhiều con cá nhỏ đang sống. Mỗi khi con cá lớn đói bụng, nó liền bắt những con cá nhỏ để ăn, và không một con cá nhỏ nào có thể thoát khỏi “móng vuốt” của nó.

Một thời gian sau, các nhà khoa học đã dùng một chiếc bình thủy tinh chụp lên con cá lớn ấy và thả nó vào hồ bơi, cùng nhiều con cá nhỏ mới.

Như thông lệ, mỗi lần đói, khi nhìn thấy những con cá nhỏ bơi quanh bình, cá lớn sẽ nhào lên để cắn chúng, nhưng mỗi lần lao ra, nó lại đâm đầu vào thành bình… Theo thời gian, có vẻ như con cá lớn đã hiểu được điều này, vì vậy, tần suất nó đâm đầu vào bình của nó càng ngày càng ít đi. Cuối cùng, nó hoàn toàn tuyệt vọng và “buông tha” cho tất cả những con cá nhỏ đó.

Nhưng một điều đáng ngạc nhiên hơn là khi các nhà khoa học bỏ chiếc bình đang chụp lên con cá lớn ra thì con cá lớn này đã chìm xuống đáy và không hề nhúc nhích. Ngay cả khi những con cá nhỏ bơi tới gần nó, thậm chí là đến trước miệng nó, nó cũng không hề nhúc nhích. Cuối cùng, nó đã chết vì đói.

Sau khi nghe xong câu chuyện này, có thể bạn sẽ nói rằng “Con cá này chết theo cách thật ngu xuẩn”. Nhưng khi bạn suy nghĩ thật cẩn thận, bạn sẽ thấy rằng con cá lớn vốn không ngu ngốc như chúng ta nhận định.

Chỉ là sau vô số lần vấp phải trắc trở, nó bắt đầu hoài nghi khả năng săn mồi của mình, cuối cùng, nó hoàn toàn tuyệt vọng, trở nên chán nản và nghĩ rằng mình là một con cá ngu ngốc không có khả năng săn mồi. Chính cảm giác mình là một kẻ kém cỏi mới là nguyên nhân giết chết nó.

Chuyên gia giáo dục trẻ thơ người Mỹ, Lilian G. Katz cũng phát hiện ra hiện tượng tương tự như vậy cũng có ở trẻ em. Ông gọi chúng là thói quen “ngu xuẩn”..

Sưu tầm .....

Photos 17/06/2017

MỌI NGƯỜI ĐỌC NHÉ. NÓ RẤT HAY

Dâu của tôi dậy con kiểu Mỹ !

Con trai tôi du học, sau khi tốt nghiệp thì định cư tại Mỹ, và đã kiếm cho tôi cô con dâu người Mỹ tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Mùa hè năm nay, con trai đăng ký visa "thăm người thân". Thời gian 3 tháng tôi lưu lại Mỹ, con dâu Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây - người mẹ chồng - phải đại khai nhãn giới.

:) Phần 1: Không ăn thì cứ nhịn đói.

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sáng lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan:

“Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không?

Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi.
Susan mỉm cười nói:
“Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?”
Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại.

Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 - 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc xá, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà.Có một buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc:
“Xem ra con đúng là không muốn ăn thật! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.”

Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!”
Và tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!.Buổi chiều, Susan bàn với tôi, nhờ tôi nấu món ăn Việt Nam cho bữa tối. Tôi lại thầm nghĩ, Peter đặc biệt thích món ăn Việt Nam, nhất định Susan thấy sáng nay cháu không ăn gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon và nhiều hơn. Tôi bèn trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích nhất, món tôm, và còn dùng mì Ý để làm món mì kiểu Việt Nam mà Peter rất thích, người nhỏ nhỏ như thế mà có thể ăn được một tô lớn.Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan đến lấy đi dĩa và nĩa của con, nói:
“Chúng ta giao ước rồi phải không, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó.”

Peter nhìn nét mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên khóc, vừa khóc vừa nói:
“Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm.”
“Không được, nói rồi là phải giữ lời.” Susan không một chút động lòng.

Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi:

“Ở nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ.”

Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi. Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trừng trừng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý của Susan khi nhờ tôi nấu món Việt. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.Buổi tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi:
“Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Việt không?”
Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!”
Peter nuốt nước miếng, lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?”
“Đương nhiên được rồi”, Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi hẳn ra.

Sau bài học này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ bữa ăn ngon, và chịu cực hình bụng đói.
Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu ngoại, hồi bằng tuổi Peter; mấy người cầm tô cơm đi theo sau đuôi nó, dỗ dành, mà nó còn chưa chịu ngoan ngoãn ăn, mà còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một kiện đồ chơi.

:)Phần 2: Ăn miếng trả miếng

Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô bé chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mủ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, đập rất mạnh lên đầu một cô bé. Cô bé bần thần một lúc trước khi oà khóc thật lớn. Cháu gái kia thấy tình hình vậy cũng òa khóc theo. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn.

Susan đi tới. Sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, gõ mạnh một cái lên đầu Peter. Peter không phòng bị, té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở. Susan hỏi Peter:
“Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?”

Peter vừa khóc vừa lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa.Cậu của Peter tặng cho cháu một chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, khư khư giữ làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm, là bạn thân của Peter, đã mấy lần thỉnh cầu Peter cho chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter không đồng ý.

Một lần, mấy cháu đang chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý, lén lén nhảy lên chiếc xe và đạp mau đi. Khi biết ra, Peter rất phẫn nộ, đến méc mẹ.
Susan đang ngồi nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, liền mỉm cười trả lời con:

“Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không xen vào được.”
Peter bất lực quay đi. Một lát sau, Lusi chạy chiếc xe về. Vừa thấy Lusi, Peter lập tức chạy tới đẩy bạn té xuống đất, giật lại chiếc xe. Lusi ngồi bệt dưới đất, khóc ré lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại. Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung. Nó chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa:

“Mẹ, con muốn chơi với Lusi và tụi nó.”
Susan không đả động gì và trả lời:
“Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!”
"Mẹ ơi, mẹ đi với con nhen”, Peter thỉnh cầu.
“Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề".

Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.

:) Phần 3: Dạy dỗ chăm nom con cái là chuyện của cha mẹ nó .

Song thân Susan, biết tôi đang ở Mỹ, nên lái xe từ California đến thăm chúng tôi. Nhà có khách tới, Peter rất hào hứng, chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách đi tới đi lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, rằng không được làm nước văng lung tung trong nhà. Peter để ngoài tai. Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Chưa thấy mình làm sai, Peter còn đắc ý dẫm đạp lên vũng nước, làm ướt hết quần áo.
Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp.
Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó:
“Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch.”

Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẵm cháu ra.

Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói:
“Đó là chuyện của Susan".
Một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi!”
Susan đứng ở ngoài hỏi:
“Thế giờ con biết phải làm gì chưa?”
“Con biết.”

Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao gấp đôi nó ra sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần truồng chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ. Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng.

Ở rất nhiều gia đình Việt nam, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại thế chiến”. Trẻ luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi nhau, gà bay chó chạy.
Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter trong khi trò chuyện có nhắc đến chuyện này, một câu họ nói đã gây ấn tượng sâu sắc cho tôi: “Con trẻ là con cái của cha mẹ chúng, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ".

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng thường mang tính nghịch ngợm bẩm sinh. Nếu quan sát thấy các thành viên trong gia đình có mâu thuẫn, nó sẽ nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không cải thiện hành vi của nó, và chẳng ích lợi gì cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn gây ra những vấn đề khác.Ngoài ra, nếu các thành viên trong gia đình xung đột, không khí gia đình không hòa thuận, trẻ sẽ có cảm giác bất an, sự phát triển tâm lý của nó sẽ bị ảnh hưởng bất lợi. Cho nên, dù ông bà cha mẹ bất đồng về cách giáo dục con cháu, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau, cũng không nên để lộ sự mâu thuẫn trước mặt con cái.

Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị về Cali. Hai ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình:
“Peter muốn chiếc xe đào đất, ba có thể mua cho nó chứ?”.
Susan suy nghĩ rồi nói:
“Ba mẹ lần này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm quà rồi. Đợi đến Noel ba hãy mua chiếc xe đó cho nó!”

Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, mà sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi, khoe:
“Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này”, với giọng thích thú và mong đợi.

Susan nghiêm khắc với con như vậy nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, cháu hay thu thập một số hoa lá mà cháu cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng mẹ. Người ngoài tặng quà cho cháu, cháu luôn gọi mẹ cùng mở quà; có thức ăn ngon, cháu luôn để phần một nửa cho mẹ.

Nghĩ đến nhiều đứa trẻ Việt Nam coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục cô con dâu Tây này của tôi. Theo tôi, cách giáo dục con cái của bà mẹ Phương Tây này rất xứng đáng để các bà mẹ Phương Đông như tôi học theo.

Posted by: "Patrick Willay
(Sưu tầm.)
Ad nghĩ là người dịch bài đã thay quê hương của bà mẹ chồng từ Trung Quốc thành Việt Nam văn phong không gióng với người Việt mà giống của người TQ hơn nhưng bài hay thì vẫn cứ share cho các bạn cùng đọc :) có điều gì chưa tốt các bạn góp ý cho add nhé ^^ .Cám ơn các bạn .

Photos from Start up English centrer for kids's post 09/04/2017

Thời gian trôi qua nhanh hay chậm đều không đáng tiếc , đáng tiếc chính là ta không kịp yêu thương cho hết những quãng thời gian ta được sống trên đời .

Photos 13/02/2017

Tại ghế đá của bệnh viện Từ Dũ
- Bà cụ: Sao ông ngồi đó khóc vậy?
- Ông già: Tôi buồn quá, giờ không biết làm sao cả, con gái tôi phải cấp cứu gấp để mổ lấy cháu ra, bệnh viện kêu đóng tiền mà tôi không biết xoay sở ra sao cả, sợ con tôi qua không nổi và cháu nó chết ngạt trong bụng.
- Bà cụ: Ông gọi số điện thoại này gấp đi.

Người đàn ông già cả làm nghề phụ hồ ngày được ngày mất, cao nhất được 220,000đ/ngày. Vợ mất một năm vì ung thư vòm họng, người con gái bị chồng bỏ, ông phải cưu mang cả cháu lẫn con.

- Số đt: Công việc phụ hồ nuôi con cháu, công việc có được thường xuyên không chú?
- Ông già: Tôi nghỉ nay cũng 1 tuần rồi, không có gạo, cũng đang chạy từng ký gạo cho con và cháu.
- Số đt: Rồi sữa cho cháu thì sao chú?
- Ông già: thì lúc có thì mua 1 bịch 2 bịch thôi ạ. Làm cha mà, sao mà bỏ con bỏ cháu được, còn sức ngày nào thì lo cho chúng ngày đó. Bảo hiểm y tế của tụi nó cũng chưa có. Phải tìm việc nhưng công trình hết rồi, phải tìm công trình khác.
- Số đt: Công việc phụ hồ lúc có lúc không, chú thì sức khỏe yếu dần, nếu có một ước mơ chú muốn làm công việc gì?
- Ông già: Chú sẽ làm một xe cháo lòng để đi bán
- Số đt: Chú biết nấu ăn không?
- Ông già: Chú cũng từng nấu các buổi tiệc 4,5 bàn, chú đẩy lòng vòng chợ và mẹ con nó cũng có thể phụ bán. Chú tin là chú sẽ làm tốt, chú thấy chú vẫn hơn bao số phận khác, họ thậm chí còn không có chổ trọ để ở,...
- Số đt: Tổng việc mua xe và đồ nấu cháo lòng khoảng bao nhiêu chú?
- Ông già: Khoảng 10 triệu là chú sẽ sửa lại chiếc xe và bình ga với nồi niêu và đồ nấu, chú dùng ga vì nếu dùng than đá sẽ rất ảnh hưởng sức khỏe của người ăn và chú nữa.

Và kết quả là bé Lý Phạm Yến Nhi được ra đời mạnh khỏe và hạnh phúc. Chú Lý Văn Quang đã có 1 business bán cháo lòng đắt khách cùng với con và cháu.

Nếu các bạn thấy những vấn đề đau lòng trong xã hội hãy gọi: 0908313281 – 0908067064 hoặc gặp chị Hồng Thuý Trương của chương trình . Nếu bạn muốn chung tay đóng góp để giúp đỡ các người kém may mắn hãy cùng Sát Cánh Cùng Gia Đình Việt để làm cho xã hội Việt Nam tốt đẹp hơn.

Nguồn: copy

20/01/2017

"Alike" là một bộ phim hoạt hình ngắn của đạo diễn Daniel Martínez Lara & Rafa Cano Méndez. Câu chuyện khá giống thực tại của việt nam.

Trong cuộc sống bận rộn, Copi là một người cha cố gắng để dạy đúng cách để con trai mình trưởng thành. Nhưng ... con đường đó chính xác là những gì?

Bạn có thấy chính mình trong đó không ?
Nguồn : jam training

Ca phẫu thuật cho chú sói nhồi bông | ecoblader 11/01/2017

Tháng 9 năm 2013, Joshua Wade, 9 tuổi, bị trào ngược dạ dày khá nghiêm trọng. Bác sĩ quyết định phẫu thuật nội soi.

Trước khi vào phòng mổ, Joshua ôm con chó sói nhồi bông thương yêu theo, và hỏi các bác sĩ: “Ở đây có phẫu thuật cho chó sói không ạ?”

Thì ra con sói nhồi bông bị rách một đường ở dưới chân.

Cha mẹ cậu bé bảo rằng không. Joshua được đưa vào phòng phẫu thuật.

Sau cuộc phẫu thuật, Joshua tỉnh dậy và thấy người bạn sói của mình được đeo một cái khẩu trang, còn phần chân bị rách thì được băng bó lại. Cậu bé quên đau, và rất vui vì “đồng đội” cũng được phẫu thuật như mình. Vài ngày sau, Joshua gỡ băng cho con sói và tuyên bố là sói đã “hồi phục tốt.”

Thì ra là trong khi Joshua đang nằm trong phòng phẫu thuật, bác sĩ Christine Waasdorp Hurtado đã lẳng lặng lấy kim chỉ khâu phần chân chú sói lại. Cô kể: “Tôi chỉ mất 5 phút để tạo nên một sự khác biệt lớn cho Joshua. Chúng tôi muốn các cháu có cảm giác những người thân quen cũng trải qua những cuộc phẫu thuật tương tự mình, khiến các cháu quên đi sự đáng sợ của cuộc phẫu thuật.”

Vâng, trong khi chúng ta bóp nát những thế giới thú vị trong trí tưởng tượng của trẻ em, thì họ đã làm những việc đầy sự thấu hiểu như thế. Bệnh viện không chỉ là nơi chữa bệnh, mà còn là nơi chung tay xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn cho trẻ em. Đó là thứ mà tôi gọi là “dịch vụ hoàn hảo.”

Ca phẫu thuật cho chú sói nhồi bông | ecoblader Ecoblader OriginalMarketingCa phẫu thuật cho chú sói nhồi bông By Nguyễn Hạo Nhiên - August 14, 2015 0 321 Tháng 9 năm 2013, Joshua Wade, 9 tuổi, bị trào ngược dạ dày khá nghiêm trọng. Bác sĩ quyết định phẫu thuật nội soi. Trước khi vào phòng mổ, Joshua ôm con chó sói nhồi bông thương yêu theo, và h...

29/12/2016

" ....Cháu thông minh .
Cháu khỏe
Bàn tay cháu đủ lớn và đam mê của cháu cũng vậy...cháu ở đây để trở thanh người tiên phong về sushi và cho thế giới thấy khả năng của cháu ."" :)

Cô bé 9 tuổi này đã phá vỡ mọi khuôn khổ khi dám đứng lên theo đuổi niềm đam mê sushi của mình bằng cách tự mở 1 nhà hàng do chính em quản lý.

Sự tự tin, đam mê và nhiệt huyết theo đuổi ước mơ của em quả là đáng khâm phục.
Ad tự hỏi ,phải là người cha ,người mẹ như thế nào để reo mầm cho con sự tự tin và nhiệt huyết thế này ngay từ khi con của chúng ta còn rất nhỏ ?!

nguồn video : st

Photos 28/12/2016

19/12/2016

Trông chiếc ghim nhỏ thế, mà có những công dụng thật là bất ngờ

17/12/2016

Hãy cùng khám phá những mẹo nhỏ giúp cuộc sống của bạn trở nên dễ dàng hơn, dễ thở hơn nhé !!!. Không còn những vụn vặt khiến bạn lo nghĩ

nguồn eva.vn

Photos 16/12/2016

MẤT BAO LÂU ĐỂ DẠY CON ĐƯỢC 1 THÓI QUEN TỐT ?!

1. Khi con gái tôi 12 tuổi, có một điều khiến tôi vô cùng tức giận: Cháu luôn quên mất việc, sau khi lấy nước sôi ra dùng, phải đổ thêm nước lã vào bình thủy để đun tiếp. Đó chỉ là một việc rất nhỏ, nhưng khiến tôi luôn bị ám ảnh và cáu kỉnh.

Trẻ con có quyền đãng trí. Đây cũng chỉ là một thói quen đểnh đoảng mà thời gian sẽ điều chỉnh giúp cho những đứa trẻ khi chúng lớn lên và tập sống có trách nhiệm. Nhưng việc nhắc đi nhắc lại vài lần khiến tôi có cảm giác, mình bất lực trong việc dạy con.

Ai trong chúng ta không bất lực khi thấy con trốn đánh răng, trốn gội đầu, trốn gấp quần áo và rửa bát, làm mọi thứ chỉ để đối phó với mẹ?

Tôi có một quyết định. Từ lần thứ ba trở đi, tôi không mắng con mà chỉ nhắc: “Con lại quên đổ nước vào phích điện rồi này!”.

Cho đến một lần tôi nói với con gái:

- Con ạ. Hôm nay con vẫn quên không đổ thêm nước vào đun! Nhưng con có biết, mẹ đã nói đúng một câu này trong suốt hơn một năm qua. Theo con, thì mẹ cần thêm khoảng bao nhiêu thời gian nữa?

Con gái tôi không thể trả lời được câu hỏi ấy. Nhưng từ đó cho tới nay, cháu gần như không bao giờ đãng trí nữa. Tôi đã mất hơn 13 tháng trời chỉ để nói đi nói lại một câu nói. Nhưng tôi biết, con tôi không bao giờ thay đổi vì một (hoặc một nghìn) lời nhắc nhở, nhưng sẽ tự thay đổi khi nhận ra mẹ đã kiên nhẫn như thế nào.

2. Một buổi chiều, khi đang chèo Kayak quanh rìa vịnh Lan Hạ, qua những bãi nuôi ngọc trai, tôi bị lạc phương hướng giữa hàng nghìn hòn đảo Hạ Long, mặt trời sắp lặn, có nguy cơ bị đội cứu hộ cứu nạn đi tìm kiếm. Bỗng dưng trong giây phút hoang mang lo lắng ấy, tôi sửng sốt nhận ra:

Tôi có thể bay dù lượn trên trời, tôi được lướt ván buồm trên mặt hồ, chạy xe phân khối lớn, checking rừng quốc gia, leo vách đá rock-climbing hoặc đu dây cáp giữa hai nóc tòa nhà chọc trời. Nhưng các con tôi đi nhiều nhất là con đường nối giữa cửa nhà tôi và cửa trường học.

Tôi tự hào vì là người đàn bà chinh phục được những môn thể thao mạo hiểm. Nhưng tôi lại tự hào vì đã bao bọc các con tôi cẩn thận trong một cuộc sống rất an toàn.

Tôi đi vạn dặm ra Trường Sa, mũi Cà Mau, bay ra nước ngoài sống bao năm. Các con tôi còn chưa hề được đặt chân tới vườn thú Thủ Lệ, chưa từng vào Bách Thảo (vì tôi nghĩ nó quá đơn điệu tẻ nhạt!), cũng chưa từng đi Công viên nước. Mà ba địa điểm đó đều chỉ cách nhà tôi đôi ba km!

Lúc đó, hai đứa con tôi đã lên 3 và lên 5 tuổi. Nghĩa là, tôi đã bỏ phí 8 năm để nhận ra: Tôi đã đánh mất những thời gian quan trọng để giúp các con khám phá, trải nghiệm cuộc sống theo đúng cái cách mà tôi gọi là Sống!

Trong cuộc sống, có những giá trị được gọi là “cơ hội cao su” và “cơ hội pha lê”. Nếu không đi chơi Bách Thảo hôm nay, mai ta đi cũng được, vậy đó là “cơ hội cao su”.

Nhưng sinh nhật con, tiếng con gọi đầu đời, chuyến khám phá đầu tiên của con, lần biểu diễn của con trên sân khấu, tấm huy chương đầu đời con có được trong cuộc thi… chính là “cơ hội pha lê”. Nếu chúng ta bỏ lỡ, chúng ta sẽ vĩnh viễn mất, vì nó không bao giờ quay trở lại trong cuộc đời của bạn và cuộc đời của con cái bạn!

3. PIMCO là tên một công ty đầu tư chứng khoán nổi tiếng của Mỹ. Vào ngày 21/1/2014, CEO của công ty là Mohamed El-Erian đã viết câu này trong bức thư từ chức, bỏ thu nhập nhiều triệu đô mỗi năm: “Vì tôi không thể bỏ lỡ những điều tuyệt vời và quý giá trong cuộc đời của con gái bé bỏng!”.

Báo chí Việt Nam thường chỉ nói nhiều về khó khăn của một người mẹ khi phải cân bằng công việc và cuộc sống gia đình. Ít khi chúng ta hiểu, đàn ông cũng rất khó khăn khi phải lựa chọn để cân bằng cuộc sống và mơ ước. CEO của PIMCO là một người cha không muốn bỏ lỡ những “cơ hội pha lê” của con gái!

Tôi cũng đã mang theo những đứa con của mình trong những giải chạy marathon của tôi trong hai năm qua. Tuần trước, hai đứa con tôi vừa hoàn thành giải Red River Runners 2016, cự ly 5km. Ai cũng có thể chạy việt dã cùng con. Chồng tôi tình nguyện cầm máy ảnh chạy theo chụp cho mấy mẹ con chạy việt dã.

Ba đứa con tôi đã từng cùng chạy thử với mẹ trong giải RRR năm 2015. Tuy không có huy chương, nhưng chúng vô cùng hạnh phúc vì được chạy cùng mẹ! Chúng nó nghĩ, mẹ cũng là “cơ hội pha lê” của chúng!

8/1/2017, gia đình chúng tôi lại chạy tiếp trong sự kiện của LDR half-marathon (giải chạy lần thứ hai của Hội những người thích chạy đường dài)tại công viên Yên Sở. Các gia đình có trẻ dưới 13 tuổi khi đăng ký chạy 5km đều được ưu đãi 50% với 100 người đầu tiên! Và cả gia đình cùng chạy, cùng có huy chương giải thể thao đầu đời cho con!

Tuy nhiên tôi không đăng ký ưu đãi. Tôi đã trả toàn bộ tiền để mua vé cho gia đình tôi. Vì tôi dành suất ưu đãi ấy cho những gia đình lần đầu cho con một “cơ hội pha lê!”

Tôi cũng muốn dành suất ưu đãi ấy cho một độc giả Trang Hạ đang làm mẹ đơn thân. Bạn vừa nhắn tin hỏi tôi, chị ơi, nhà em không có đàn ông, em muốn đưa con trai tham gia thật nhiều những hoạt động cộng đồng có tính chất “nam tính” để cháu có thể trưởng thành một cách hoàn hảo và cân bằng!

Bạn ơi, đây không phải chỉ là một cuộc chạy đầy đam mê thể thao và “nam tính”, nó có thể mở đầu cho một tình yêu, một cộng đồng cởi mở khỏe khoắn và hào sảng. 13 tháng để tạo ra một thói quen tốt, tôi nghĩ đáng để thử. Tôi đã thay đổi sau đúng từng ấy thời gian học hỏi từ nhóm yêu chạy bộ đường dài này. Tôi tin cơ hội ấy là một tình yêu gia đình mở rộng!

Nhà văn Trang Hạ .

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Address

Hanoi