16/07/2026
Các cụ có câu: “Ngũ thập tri thiên mệnh.”
Sớm nay mình chợt nhận ra là chỉ còn 5 năm nữa thôi mình sẽ bước sang tuổi năm mươi. Mình chưa dám nhận là đã “tri thiên mệnh”, bởi càng làm nghề, mình càng thấy có nhiều điều cần học hơn là điều mình đã biết. Cũng thật trùng hợp vì nghĩ đến chữ học thì chợ nhớ ra đây là cột mốc tròn hai mươi lăm năm kể từ ngày mình bén duyên với lĩnh vực khoa học sư phạm giáo dục đặc biệt.
Hai mươi lăm năm không phải là một quãng thời gian quá dài của một đời người, nhưng đủ để mình được gặp được những em bé, đồng hành cùng rất nhiều gia đình và nhận về vô vàn bài học. Điều mình học được nhiều nhất lại không đến từ sách vở hay những khóa đào tạo, mà đến từ chính những em bé ấy và từ những người cha, người mẹ chưa bao giờ thôi yêu con.
Nhân cột mốc nhỏ này, mình muốn học và hành thêm một điều mới mẻ cho bản thân- tập viết. Không phải để kể về thành tích hay kinh nghiệm của bản thân, mà để chia sẻ 25 góc nhìn và những trải nghiệm bé xinh đã lặng lẽ bồi đắp mình suốt hành trình làm nghề. Mình hy vọng biết đâu trong những góc nhìn ấy sẽ có một điều gì đó giúp cha mẹ thấy nhẹ lòng hơn, hiểu con hơn và thêm niềm tin trên hành trình đồng hành cùng con.
Góc nhìn đầu tiên cũng là điều mình luôn tự nhắc mình trước mỗi lần gặp một em bé.
TRƯỚC HẾT CON LÀ MỘT EM BÉ
và CON CÓ NHU CẦU ĐẶC BIỆT CẦN ĐƯỢC THẤU HIỂU VÀ TÔN TRỌNG.
Nghe thì thật đơn giản, nhưng đôi khi chính người lớn chúng ta lại quên mất điều đó.
Khi trên tay là một bản chẩn đoán với những dòng chữ như tự kỷ, chậm phát triển ngôn ngữ, tăng động giảm chú ý hay chậm phát triển trí tuệ…, rất khó để những dòng chữ ấy không ảnh hưởng đến cách mình nhìn con. Thậm chí, nhiều khi chưa kịp gặp em bé, trong đầu chúng ta đã vô thức hình dung về tất cả những điều con chưa làm được.
Với mình, sau nhiều năm làm nghề, mình luôn cố gắng đặt tờ chẩn đoán xuống trước khi ngồi xuống cạnh con.
Bởi trước mặt mình không chỉ là một em bé tự kỷ hay một em bé chậm nói. Đó là một em bé biết cười khi được trêu đùa, biết khóc khi bị đau, biết thích một món đồ chơi nào đó, biết nép vào người mình tin tưởng, biết hờn dỗi khi chưa được đáp ứng và cũng biết hạnh phúc khi được người lớn ghi nhận. Những nhu cầu ấy không khác bất kỳ em bé nào.
Khác chăng là con cần nhiều thời gian hơn để phát triển, nhiều sự thấu hiểu hơn để được kết nối và nhiều cách hỗ trợ phù hợp hơn để từng bước trưởng thành.m theo cách của chính con.
Có lẽ vì vậy mà điều đầu tiên mình không tự hỏi là: “Con bị làm sao?”, mà là: “Con đang cần điều gì?”
Con cần cảm thấy an toàn trước khi học.
Con cần được kết nối trước khi giao tiếp.
Con cần được người lớn hiểu trước khi được yêu cầu thay đổi.
Con cần được nhìn thấy những điểm mạnh của mình trước khi người lớn nói về những điều con còn thiếu.
Càng đi lâu cùng những em bé đặc biệt, mình càng tin rằng mọi phương pháp đều bắt đầu từ góc nhìn. Khi nhìn con như một “vấn đề”, người lớn thường sẽ chăm chăm tìm cách sửa. Nhưng khi nhìn con là một em bé đang lớn lên, chúng ta sẽ kiên nhẫn hơn để hiểu, để chờ và để nâng đỡ.
Đích đến của giáo dục đặc biệt với mình, chưa bao giờ chỉ là giúp con biết thêm một kỹ năng. Điều mình mong hơn là con có thể lớn lên với nhiều niềm vui hơn, nhiều cơ hội hơn, tự chủ hơn và có một cuộc sống gần với sự bình thường nhất mà chính con có thể đạt được.
Nếu những bài viết này có thể mang đến một điều gì đó, thì mình chỉ mong đó là một góc nhìn. Bởi mình tin rằng, khi người lớn thay đổi cách nhìn, cách đồng hành cũng sẽ thay đổi. Và đôi khi, chính điều đó lại mở ra những thay đổi kỳ diệu nhất ở một em bé.
Yêu ơi là Thương!
Cô Trẻcon ở Hạt Mầm Alpha – nơi giáo dục đặc biệt không bắt đầu từ giáo án mẫu, mà bắt đầu từ cách chúng ta NHÌN MỘT EM BÉ.
03/07/2026
02/07/2026
20/06/2026
15/06/2026
14/06/2026
13/06/2026