12/04/2025
"Đi làm về đã mệt sẵn rồi, con lại còn nghịch, quấy, khóc, cãi lại thì không thể nào chịu nổi!"
Mỗi khi cafe với nhau, có lẽ đề tài "hot" trong câu chuyện của các mẹ chính là kể về những đứa con. Có những niềm vui khi mẹ con trong giai đoạn "mật ngọt", nhưng cũng có không ít những bức xúc khi bọn trẻ lớn lên và bắt đầu hình thành những suy nghĩ, hành động, thói quen riêng.
Qua nhiều năm quan sát, tôi nhận thấy đỉnh điểm của mâu thuẫn mẹ con thường xuất hiện ở tuổi bắt đầu vào lớp 1 hoặc tuổi teen. Câu chuyện các mẹ kể về con thường chứa đầy bức xúc, mệt mỏi và cả những giọt nước mắt.
Làm sao để các mẹ giảm bớt những khó chịu và đau khổ này?
Khi chúng ta cho rằng vấn đề xuất phát từ người khác, cụ thể là từ những đứa con, chúng ta sẽ cố gắng để thay đổi chúng và trong nhiều trường hợp, cảm thấy khá bất lực. Chúng ta càng trở nên đau khổ hơn vì vấn đề không được giải quyết, thêm cả cảm giác thất bại với con mình. Thật là quá sức chịu đựng phải không?
Vậy, hãy thử thay đổi bản thân chúng ta xem sao. Dựa trên những bằng chứng khoa học, tôi có những cơ sở để tin tưởng rằng giải pháp này sẽ giúp bạn giảm được những cơn giận dữ với con mình bằng cách hiểu sâu hơn về cơ chế thần kinh đang hoạt động trong mối quan hệ cha mẹ-con cái.
Hãy xem, chúng ta có thể thay đổi được điều gì từ chính chúng ta.
Hệ thống tương tác thần kinh giữa mẹ và con
Khi bạn trở về nhà, sau một ngày làm việc mệt mỏi, hệ thần kinh căng thẳng, cảm xúc ức chế đang tích tụ, bạn nghĩ con bạn có cảm nhận được điều đó không?
Có, chắc chắn là có - ngay cả khi bạn không nói ra.
Theo các nghiên cứu khoa học: Tim và não bộ phát ra trường điện từ.
Nghiên cứu của HeartMath Institute cho thấy rằng trạng thái sinh lý của hệ thần kinh một người có thể ảnh hưởng đến những người xung quanh thông qua trường điện từ tim. Điều này giải thích vì sao chúng ta cảm thấy dễ chịu khi ở gần một người có hệ thần kinh cân bằng, bình an hoặc ngược lại, cảm thấy căng thẳng khi ở gần người đang trong trạng thái lo lắng, dù họ không thể hiện ra.
Theo quan điểm tư duy hệ thống, một mối quan hệ, đặc biệt là mối quan hệ mẹ-con, không tồn tại hai cá thể riêng biệt, mà có một "hệ thống tương tác cảm xúc-thần kinh" đang vận hành. Mỗi thành phần trong hệ thống này ảnh hưởng và bị ảnh hưởng lẫn nhau, đôi khi không cần lời nói hay hành động rõ ràng.
Cơ chế "neuroception" - sự tiếp nhận vô thức về sự an toàn hay đe dọa - là một quá trình diễn ra ngoài ý thức, và xảy ra trong từng khoảnh khắc của tương tác.
Trẻ nhỏ đặc biệt nhạy cảm với trạng thái sinh lý-thần kinh của người chăm sóc, vì đó là cách chính yếu chúng đánh giá xem môi trường có an toàn không, trước cả khi ngôn ngữ có thể diễn đạt.
Ngay cả khi mẹ không la mắng, không phàn nàn, nhưng thân thể mẹ đang thể hiện tín hiệu căng thẳng như:
- Hơi thở ngắt quãng, nông
- Vai nhô cao, cơ thể cứng
- Ánh mắt thiếu hiện diện, không thực sự "nhìn thấy" con
- Giọng nói thiếu mềm mại, đều đặn
→ Tất cả những tín hiệu phi ngôn ngữ này đều được hệ thần kinh của trẻ tiếp nhận như những dấu hiệu nguy hiểm tiềm tàng.
Hệ thần kinh của con sẽ phản ứng theo cơ chế sinh tồn tự động: co lại, rút lui, hoặc thể hiện hành vi "gây rối" - không phải vì nghịch ngợm hay cố tình khiêu khích, mà thực chất là để "kiểm tra lại" trạng thái an toàn của mẹ và hòng làm giảm căng thẳng trong chính hệ thần kinh của bé.
Với trẻ tuổi teen, chúng có thể không "kiểm tra lại" theo cách này, nhưng hệ thần kinh của chúng còn dễ bị kích hoạt hơn, với cường độ phản ứng thường mạnh mẽ hơn do đặc thù phát triển não bộ ở giai đoạn này.
Sức mạnh của giao tiếp phi ngôn ngữ
Albert Mehrabian đã tiến hành các nghiên cứu vào năm 1967 về cách con người diễn đạt và hiểu cảm xúc trong giao tiếp. Ông đưa ra quy tắc 7-38-55, chỉ ra rằng khi một người diễn đạt cảm xúc:
- 7% thông tin đến từ từ ngữ (những gì được nói).
- 38% đến từ giọng điệu (cách nói, bao gồm nhấn nhá, cao độ, tốc độ...).
- 55% đến từ ngôn ngữ cơ thể (biểu cảm khuôn mặt, cử chỉ, tư thế...).
Lưu ý: Mô hình này chủ yếu áp dụng trong việc truyền tải cảm xúc và thái độ, đặc biệt khi có sự mơ hồ hoặc mâu thuẫn giữa lời nói và biểu hiện phi ngôn ngữ - không áp dụng cho mọi tình huống giao tiếp.
Vòng lặp kích hoạt thần kinh giữa mẹ và con
Chúng ta có thể thấy một vòng lặp kích hoạt thần kinh diễn ra như sau:
- Mẹ mang về nhà một trạng thái sinh lý căng thẳng chưa được giải phóng (có thể đã kìm nén từ công sở).
- Trẻ vô thức "tiếp nhận" sự bất an này thông qua cơ chế neuroception → hệ thần kinh của trẻ chuyển sang chế độ phòng vệ/sinh tồn: bồn chồn, nói nhiều, "gây rối", khó ngủ, phản ứng quá mức.
- Mẹ, đang nỗ lực kiềm chế, lại bị tăng thêm kích thích từ hành vi của con → hệ thần kinh bị kích hoạt mạnh hơn, dẫn đến biểu hiện cảm xúc dâng trào, dễ bùng nổ.
- Trẻ, vốn đã trong trạng thái báo động, lại bị phản ứng mạnh từ mẹ → hệ thần kinh càng cảm thấy bị đe dọa, tổn thương → hành vi càng cực đoan hơn.
- Và vòng lặp tiếp tục…
Câu chuyện cá nhân: Nhận diện tín hiệu thân thể
Một lần, đón con trai đi học về, tôi phát hiện trên đầu con có một vết đỏ. Tôi vừa vạch tóc con ra xem, vừa hỏi:
Mẹ: "Con, sao đầu con lại bị đỏ thế này? Con có bị va vào đâu không? Có bị ngã không?"
Con trai: "Con không."
Mẹ (tiếp tục hỏi đi hỏi lại): "Sao không va vào đâu, không ngã mà lại bị đỏ như thế này?"
Con trai (bắt đầu mếu máo): "Con không va vào đâu mà! Con nói thật! Sao mẹ lại mắng con?"
Mẹ (bắt đầu cáu): "Mẹ có mắng con đâu?"
Con trai: "Mẹ nói to."
Lúc này, tôi mới chợt nhận ra là giọng nói của tôi rất to và gay gắt. Sự lo lắng đã kích hoạt hệ thần kinh của tôi và biểu hiện qua giọng nói mà tôi không hề nhận ra. Con trai không phản ứng với nội dung câu hỏi, mà phản ứng với trạng thái sinh lý báo động mà giọng nói của tôi đang truyền tải - đó là lý do con bắt đầu khóc.
Nếu con không biết giải thích với mẹ rằng "Mẹ nói to" thì có lẽ tôi sẽ nổi cáu với sự khóc lóc của con, và cả hai chúng tôi sẽ rơi vào vòng lặp kích hoạt thần kinh mà tôi đã đề cập ở trên.
Khi chúng ta, vốn đang chứa trong mình một bọc bức xúc, về nhà nhìn chỗ này chỗ kia không vừa ý, lại thêm đứa con có những hành vi mà chúng ta cho là "gây chuyện" thì hệ thần kinh sẽ bị kích hoạt đến mức không thể điều hòa. Cơn bùng nổ từ hệ thần kinh bị kích hoạt quá độ có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Và chắc chắn rồi, trạng thái sinh lý của bạn càng cao thì hệ thần kinh của con cũng phản ứng tương ứng - thể hiện qua cảm xúc tức giận tột độ hoặc sợ hãi tột cùng.
Nhìn sâu hơn vào cơ chế thần kinh thay vì đổ lỗi
Nếu ta chỉ nhìn hành vi bên ngoài, rất dễ rơi vào các kết luận như:
- "Mẹ nóng tính", "mẹ không kiểm soát được cảm xúc"
- "Con hư", "con hỗn", "con cố tình chọc tức"
- Những kết luận này dễ mang tính đổ lỗi, làm tổn thương, hoặc khiến cả mẹ và con cảm thấy bất lực.
Nhưng:
- Không ai "xấu" hoặc "có lỗi" ở đây.
- Những hành vi phản ứng chỉ là biểu hiện của hai hệ thần kinh đang bị kích hoạt và thiếu kết nối an toàn.
- Tức giận, rút lui, la hét... không phải là "lỗi cá nhân" - mà là chiến lược sinh tồn tự động khi hệ thần kinh không còn đủ nguồn lực để điều hòa.
Giải pháp để chuyển hóa
Cách tốt nhất để giải tỏa bản thân khỏi những căng thẳng bức xúc, thay vì mang chúng về nhà là các mẹ hãy luyện tập thói quen nhận biết trạng thái sinh lý của hệ thần kinh, kết nối với cơ thể để "nghe" được những tín hiệu mà thân thể đang phát ra. Đây chính là bước đầu tiên của quá trình Chuyển hóa
Dưới đây là một số phương pháp đơn giản để điều hòa hệ thần kinh, giúp xả bỏ năng lượng tiêu cực:
✔ Chuyển động cơ thể có ý thức
Rung lắc nhẹ toàn bộ cơ thể, vươn vai, nhảy nhẹ nhàng.
Khi làm điều này, hãy chú ý cảm nhận các cơ bắp đang dãn ra, cảm giác nhẹ nhõm khi căng thẳng được giải phóng.
✔ Tiếp xúc với môi trường vật lý
Chạm tay vào tường, bàn hoặc đi chân trần trên đất.
Cảm nhận cụ thể độ cứng, mềm, nhiệt độ, kết cấu - giúp đưa tâm trí trở về hiện tại thay vì bị cuốn vào vòng xoáy lo lắng.
✔ Thở có chủ đích
Hít vào sâu qua mũi trong 4 nhịp, giữ 2 nhịp, thở ra dài qua miệng trong 6 nhịp.
Quan sát cảm giác bụng phồng lên khi hít vào, xẹp xuống khi thở ra, cảm nhận luồng không khí mát khi vào, ấm khi ra.
✔ Viết ra cảm xúc
Nếu cảm thấy nặng nề, hãy viết ra những gì bạn cảm nhận được trong cơ thể mà không cần phân tích.
Chú ý đến các cảm giác cụ thể: tim đập nhanh, cổ căng, vai nhức, bụng thắt lại...
✔ Tiếp xúc với nước
Rửa tay, tắm hoặc ngâm chân trong nước ấm.
Khi bạn rửa tay dưới vòi nước, hãy chú tâm cảm nhận dòng nước chảy qua từng ngón tay, nhiệt độ mát lạnh, cảm giác ướt át - đây chính là một dạng thiền chánh niệm thân thể đơn giản mà hiệu quả.
Sự bình thản của hệ thần kinh bạn không chỉ giúp ích cho bản thân bạn, giải phóng bạn khỏi những bức xúc không cần thiết, mà còn đem đến sự an toàn cho hệ thần kinh của con cái và cả gia đình.
Bạn đã từng nhận thấy "tín hiệu báo động sớm" nào từ cơ thể mình trước khi cảm xúc giận dữ bùng nổ? Đó có thể là nhịp tim tăng, hơi thở nông, cổ căng cứng, hoặc bụng thắt lại? Hãy chú ý quan sát và ghi nhận những dấu hiệu này - chúng là cơ hội quý giá để bạn kịp thời điều chỉnh trạng thái sinh lý trước khi vòng lặp kích hoạt thần kinh bắt đầu.