EduQ

EduQ

Share

EDUQ chào đón và mở rộng tầm nhìn, tạo môi trường hiện đại nhất cho các bạn khám phá và sáng tạo.

06/10/2025

Tùng dinh dinh tùng tùng tùng dinh dinh
Dưới ánh sao vui ánh sao sáng ngời...

Chào mừng các bạn nhỏ đến với Thế Giới ABC - Số 3: Đón Trung Thu! 🌕✨
Trong số này, Zim và Zem sẽ cùng các bạn khám phá những câu chuyện, trò chơi và hoạt động thú vị của đêm hội trăng rằm. Hãy cùng nhau làm lồng đèn, phá cỗ và tìm hiểu ý nghĩa Trung Thu đầy ấm áp. Một hành trình ngọt ngào và rực rỡ đang chờ đón bạn! 🎉🥮🪔

👉 Xem ngay: https://mytv.com.vn/abc-so-3-don-trung-thu-Mjg1NTU2LTYtMDE=



10/04/2024

LÀM THẾ NÀO ĐỂ TRÁNH THẤT VỌNG?

Chúng ta thường cố gắng hết sức để có được thứ mình muốn và tránh những thứ mình không muốn. Một mặt, chúng ta ham muốn những thứ nhất định đem lại cảm giác thỏa mãn. Bạn biết đấy, những điều thường thấy như: Một công việc tốt, nhiều trải nghiệm thú vị hơn, cười nhiều hơn, đến những nhà hàng sang trọng, mua sắm quần áo hoặc đồ dùng, tậu một chiếc xe mới, đăng những meme hài hước trên mạng xã hội. Không ai có thể phủ nhận rằng những điều đó khá thú vị.

Nhưng mặt khác, chúng ta cũng cố gắng tránh xa những điều không hay trong cuộc sống. Đó là: Bệnh tật, thất nghiệp, buồn bã, đau đớn, khổ sở, vất vả, buồn chán. Nếu mọi thứ đều theo ý muốn của ta, hẳn là cuộc đời sẽ trở thành một bữa tiệc lớn!

Epictetus, triết gia Khắc Kỷ sinh ra trong cảnh nô lệ dưới thời trị vì của Nero và được tự do sau khi vị hoàng đế độc ác này qua đời, thường nói về những kỳ vọng ngu ngốc của chúng ta. Ông từng nói:
“Sẽ thật xuẩn ngốc nếu ta mong đợi con cái, bạn đời hay bạn bè của mình sống mãi. Ta không có đủ thẩm quyền để thực hiện điều này. Cũng xuẩn ngốc không kém nếu ta hy vọng mọi người luôn thành thật. Điều này không nằm trong sự kiểm soát của ta mà nằm trong sự kiểm soát của họ, những người có thể lựa chọn hành động trung thực hoặc không trung thực. Vì vậy, chúng ta phó mặc cho bất cứ ai có quyền kiểm soát những thứ chúng ta mong muốn hoặc ghét bỏ. Tuy nhiên, ta có thể tránh được sự thất vọng và cảm thấy tự do nếu không khao khát hay né tránh những thứ nằm trong tầm kiểm soát của người khác.”

Epictetus là triết gia Khắc Kỷ thẳng thắn nhất (và đôi khi là thẳng thừng nhất). Tôi nghĩ đó là điều làm ông trở nên đáng tin cậy. Khi ông ấy nói những điều như vậy, tôi sẽ lắng nghe. Ông hoàn toàn đúng khi nói đến việc tránh sự thất vọng. Gần đây tôi lên kế hoạch cho cuốn sách tiếp theo của mình, xoay quanh việc áp dụng nguyên tắc của Chủ nghĩa Khắc Kỷ vào việc gây dựng sự giàu có. Tôi đã tự xuất bản những cuốn sách trước của mình, điều đó đồng nghĩa với việc tôi không phải phụ thuộc vào người khác để phân phối. Nhưng đi kèm với đó là nhược điểm. Khi làm việc với nhà xuất bản, bạn có thể tạo ra một tác phẩm tốt hơn nhiều, nhất là khi bạn làm việc cùng một biên tập viên giỏi. Đó cũng là lý do tại sao tôi chọn cách xuất bản truyền thống cho cuốn sách tiếp theo của mình, đây sẽ là cuốn sách quan trọng nhất của tôi.

Nhưng khi trải qua một quá trình như vậy, có rất nhiều thứ bạn không thể kiểm soát được, và bạn có thể cảm thấy thất vọng khi không đạt được điều mình muốn. Toàn bộ quá trình mất gần một năm, từ việc tìm được người đại diện phù hợp, viết nên một bản thảo tuyệt vời, gửi nó đến các nhà xuất bản, trao đổi với họ và lắng nghe những đề xuất của họ.Trước khi nhận được lời mời hợp tác, tôi cũng nhận được nhiều lời từ chối.

Để tránh thất vọng, tôi tiếp tục tập trung vào những gì mình kiểm soát: Hành động và niềm tin của tôi vào cuốn sách.

Điều đó giúp tôi giữ thái độ tích cực và có những cuộc trao đổi hiệu quả với các nhà xuất bản có hứng thú. Từ Epictetus, tôi học được cách không ham muốn những thứ người khác kiểm soát. Tôi không kỳ vọng nhận được sự đồng ý từ bất kỳ nhà xuất bản nào. Tôi cũng không kỳ vọng một khoản đầu tư cụ thể. Trên thực tế, tôi không kỳ vọng có được một hợp đồng. Tôi hài lòng với bất kỳ kết quả nào. Nếu tôi không nhận được lời đề nghị hoặc nhận được lời đề nghị nào mà tôi không thích, tôi sẽ chấp nhận điều đó. Đó không phải những gì tôi muốn trốn tránh. Tư duy này giúp tôi luôn giữ được bình tĩnh và lý trí trong suốt quá trình. Cuối cùng, một số nhà xuất bản quan tâm và đưa ra lời ngỏ hợp tác, tôi đã chọn Portfolio/Penguin vì đó thực sự là sự lựa chọn phù hợp nhất. Sự thật là tôi đã lên sẵn cả một kế hoạch dự phòng trong trường hợp con đường truyền thống không thành công.

Tôi biết tôi không thể để mình thất vọng. Và cách tốt nhất để tránh điều đó là luôn tập trung vào những gì bạn kiểm soát. Như Epictetus đã nói, thật xuẩn ngốc khi ta mong đợi mình có sức mạnh để thực hiện một vài chuyện. Tuy vậy, không có nghĩa là ta phải tách mình ra khỏi cảm xúc của bản thân. Chúng ta vẫn sẽ đau buồn khi người thân qua đời, ngay cả khi chúng ta nhận ra rằng không ai là bất tử. Quan điểm của Chủ nghĩa Khắc kỷ là hãy nhắc nhở bản thân về những điều sẽ xảy đến trong cuộc sống.

Ví dụ, khi tự nhủ rằng bố mẹ sẽ không sống mãi với mình, bạn sẽ bớt tỏ ra khó chịu với họ khi bất đồng quan điểm.

Bạn sẽ nghĩ rằng, “Thật chẳng đáng để tức giận. Chẳng bao lâu nữa chúng ta không còn có thể quây quần như thế này nữa.”

Cuối cùng, Chủ nghĩa Khắc Kỷ nhấn mạnh tầm quan trọng của việc suy nghĩ về tác động lâu dài từ hành động của mình. Nếu chúng ta làm những điều mà biết trước sẽ hối hận về sau này, chúng ta chỉ khiến sâu bên trong nội tâm của mình trở nên hỗn loạn.

Nếu chúng ta làm những điều phù hợp với các triết lý Khắc Kỷ, chúng ta sẽ tránh được sự hối tiếc. Kết quả là, chúng ta có được sự thanh thản trong tâm trí.

💭 Suy Tưởng (Bản dịch từ Andy Lương) - Marcus Aurelius: https://b.link/suytuong-sp

06/04/2024

6 lợi ích tuyệt vời khi trở thành người có kỷ luật

1. Hiểu được bản thân
Tự kỷ luật bản thân không phải là điều dễ dàng, ngược lại ban đầu còn khiến bạn nản chí, khó chịu muốn nuông chiều mình mà cho rằng không thể làm được. Tuy nhiên, nếu tuyệt đối tuân theo kỷ luật, bạn sẽ hiểu rõ được bản thân, nhận ra khả năng và sức mạnh tuyệt vời tiềm ẩn mà nếu không có quá trình rèn luyện kỷ luật bạn sẽ không nhận ra được. “Tuân theo kỷ luật bạn sẽ biết được giới hạn và khả năng tột cùng của bản thân đến đâu”

2. Tự quản lý chính mình hiệu quả
Tính kỷ luật sẽ giúp bạn tự quản lý chính mình mà không cần đến sự đốc thúc của người khác hay tác động bởi các yếu tố khác. Bạn sẽ biết cách sắp xếp thời gian và lên kế hoạch cụ thể để quyết tâm thực hiện dự định. Đó là lý do người có kỷ luật dễ dàng thực hiện được mục tiêu đề ra hơn người khác.

3. Hạn chế sai sót trong công việc
Người có tính kỷ luật cao đều coi trọng các yếu tố như quy tắc, quy định, yêu cầu và các điều lưu ý. Khi làm việc, họ cẩn thận, kỹ càng hết sức. Điều này có lợi ích rất lớn, giúp hạn chế các sai sót hay sơ suất đáng tiếc xảy ra.
Làm việc hoặc giao việc cho người có tính kỷ luật cao sẽ làm người khác rất yên tâm. Các công ty hàng đầu trong bất cứ lĩnh vực nào cũng rất chú trọng xây dựng tính kỷ luật cho toàn thể lãnh đạo và nhân viên vì điều này cực kì quan trọng, là tiêu chí sống còn, quyết định sự phát triển của công ty.

4. Khắc phục được thói lười biếng và trì hoãn. Thông thường chúng ta sẽ bị cảm xúc chế ngự, chẳng hạn như để công việc sang ngày mai, thích chơi thay vì tập trung làm việc, thức dậy muộn thay vì dậy sớm, lười tập thể thao, ăn uống vô độ, mất thời gian cho việc xem tivi, chơi game hay sử dụng mạng xã hội... Nếu rèn luyện được tính kỷ luật, bạn sẽ khắc phục được thói lười biếng và trì hoãn của mình để điều chỉnh hành động ngay.

5. Tạo ra năng lượng tích cực
kỷ luật là cách duy nhất giúp tạo ra nguồn năng lượng tích cực, lạc quan và tự tin vào bản thân, rèn luyện bản lĩnh mạnh mẽ để làm được những việc mà mình nghĩ rằng không thể. Thay vì than thở, chán nản và bi quan, tính kỷ luật sẽ giúp lấy lại được tinh thần và dựa vào đó để hoàn thành dự định của mình dù có bao nhiêu trở ngại. Ngược lại nếu vô kỷ luật, bạn sẽ bị rối, công việc trì trệ và hiệu quả thấp, dễ dàng sa đà vào các hành động xấu và rất khó thành công.

6. Nâng cao vị thế
Nếu như người vô kỷ luật thường bị phản hồi và bị đánh giá thấp thì ngược lại, người có kỷ luật được đánh giá cao. Các lãnh đạo luôn coi trọng người có kỷ luật và có xu hướng bồi dưỡng, đào tạo để giúp họ có cơ hội thăng tiến tốt hơn.
Để xây dựng thương hiệu cá nhân tốt, kỷ luật đóng vai trò quan trọng hàng đầu, nó giúp bạn giữ được uy tín với người khác, kiên trì theo đuổi mục tiêu dù trong tình huống nào, can đảm và tự tin vào bản thân hơn.

( sưu tầm )


05/04/2024

NGỤY BIỆN

Socrates, một triết gia người Hy Lạp, được mệnh danh là bậc thầy về lý luận, truy vấn. Một hôm, ông được các đệ tử đặt câu hỏi:
- Thưa thầy, thầy có thể lấy ví dụ để nói rõ ngụy biện là gì?

Socrates suy nghĩ một lúc rồi hỏi lại:

- Giả sử có hai người, một người sạch sẽ tươm tất, còn người kia bẩn thỉu xuề xòa. Nếu mời hai người này đi tắm, các em thử nghĩ xem, hai người họ ai sẽ đi tắm trước?

Một đệ tử lớn tiếng nói:

- Tất nhiên là người bẩn thỉu rồi.

Socrates phản bác nói:

- Sai rồi, là người sạch sẽ. Bởi vì người sạch sẽ kia đã có thói quen thích tắm gội. Còn người bẩn thỉu lại cho rằng không cần phải tắm.
Nói rồi ông hỏi lại lần nữa:

- Hãy nghĩ thử đi, rốt cuộc ai sẽ di tắm trước?

Hai đệ tử đồng thanh:

- Là người sạch sẽ.

Socrates lại phản bác nói:

- Không đúng, là người bẩn thỉu . Bởi vì người bẩn thỉu càng cần phải tắm gội hơn người sạch sẽ.

Sau đó, Socrates lại hỏi thêm lần nữa:

- Vậy trong hai người rốt cuộc ai sẽ đi tắm trước?

Ba đệ tử lớn tiếng trả lời như lần thứ nhất:

- Là người bẩn thỉu.

Một lần nữa Socrates lại nói:

- Lại sai nữa rồi, dĩ nhiên là cả hai người đều sẽ đi tắm. Bởi người sạch sẽ có thói quen tắm gội, còn người bẩn thỉu cần phải đi tắm. Thế nào, rốt cuộc ai sẽ là người đi tắm trước đây?

Lần này bốn đệ tử lưỡng lự trả lời:

- Thế thì xem ra hai người đều sẽ đi tắm.

Socrates giải thích:

- Không đúng, cả hai đều sẽ không tắm. Bởi vì người bẩn thỉu không có thói quen tắm gội, còn người sạch sẽ kia thì vốn không cần phải tắm.

Lần này các đệ tử nhôn nhao nói:

- Mỗi lần thầy nói đều khác nhau, nhưng lại đều đúng, chúng tôi rốt cuộc nên hiểu thế nào đây?

Socrates nói:

- Đúng vậy, về hình thức là dùng thủ đoạn suy luận chính xác nhưng thực tế lại trái với quy luật khách quan. Đưa ra kết luận nghe thấy đúng nhưng lại là sai, đấy chính là ngụy biện!

Các đệ tử lại đặt câu hỏi:

- Thưa thầy, ngụy biện có phải là cố ý luận chứng cho lý lẽ sai nào đó và sai lầm khách quan trong đó thật không dễ phát hiện. Vậy làm sao để nhìn thấy sai lầm khách quan trong nguỵ biện đó?

Socrates suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Có hai người cùng nhau chui vào sửa ống khói. Khi họ chui từ ống khói ra, một người thì rất sạch sẽ, còn một người thì muội than nhem nhuốc khắp người. Tôi hỏi ai sẽ đi tắm trước đây?

Tất cả đệ tử ngập ngừng trả lời:

- Đương nhiên là người bị lấm bẩn khắp người sẽ đi tắm trước.
Socrates nói:

- Thật vậy ư? Các ngươi hãy chú ý, người sạch sẽ thấy người kia lấm bẩn khắp người anh ta nghĩ rằng từ ống khói chui ra sẽ rất bẩn. Còn người kia nhìn sang thấy người trước mặt rất sạch sẽ thì lại nghĩ rằng bản thân mình cũng rất sạch sẽ. Bây giờ tôi hỏi lại, ai sẽ là người đi tắm trước?

Hai đệ tử phấn khích tranh nhau:

- Ồ, tôi biết rồi ! Vậy nhất định là người sạch sẽ chạy đi tắm gội trước.

Cuối cùng Socrates chậm rãi nói:

- Những câu trả lời đó đều không đúng. Hai người đều cùng chui từ ống khói đó ra, làm sao người này thì sạch sẽ, người kia thì nhem nhuốc bẩn thỉu được. Đây gọi là trái với quy luật khách quan, dẫn tới sai lầm khách quan trong ngụy biện.

Socrates nói tiếp:

- Kẻ giỏi nói không bằng người biết phân tích lắng nghe.

- Ngụy biện nhìn ngoài thì hiệu nghiệm thật nhưng không bền vững.

- Xảo trá chi bằng hãy sống chân thành, muôn nghìn diệu kế chẳng bằng sống đúng đạo làm người.

Ảnh : Socrates and Alcibiades

Từ fb Jimmy Nguyen

01/04/2024

HÀNH ĐỘNG TỬ TẾ CỦA MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHIẾN CẢ NƯỚC MỸ CẢM ĐỘNG…
✍️Triệu Tử Hinh-Nguyên Anh biên dịch

Đây là một câu chuyện có thật xảy ra ở Hoa Kỳ. Câu chuyện được lan truyền trên Internet này nói với mọi người rằng: Thiên lý thiện ác hữu báo đối với bất cứ ai đều có tác dụng, thuận theo thiên lý chính là phúc báo.

Dưới đây là câu chuyện của Seine Marne.

Đó là một buổi tối đầu xuân tháng hai, trên trời có chút mưa tuyết lất phất, Seine Marne đang lái chiếc xe Ford từ Portland đến Sheridan để ký hợp đồng đặt hàng. Hợp đồng này rất quan trọng, nó gần như quyết định số phận của công ty ông, là kết quả của hơn ba tháng đàm phán gian khổ.

Seine Marne vô cùng vui vẻ, ngâm nga một giai điệu trên suốt quãng đường. Trên đường không có nhiều xe, đèn xanh nên ông lái xe rất nhanh. Khi đến nơi hẹn, lúc dừng xe, ông dường như nhìn thấy điều gì đó qua ánh đèn? Seine Mane cúi xuống nhìn kỹ hơn và phát hiện có gì đó kỳ lạ ở bánh trước bên phải. Khi đến gần, ông ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc. Khi ông chạm vào nó, nó thực sự là máu! Seine Marne giật mình, đột nhiên trở nên căng thẳng, chẳng lẽ ông đã tông vào ai đó khi đang lái xe với tốc độ cao? Ông cố gắng nhớ lại nhưng dường như không có ấn tượng gì về việc chiếc xe tông vào vật thể nào. Nhưng vết máu trên bánh xe là có thật!

Nhưng Seine Marne, giữa sự giàu có sắp đến gần và vụ tai nạn xe hơi, ông gần như không hề do dự, nếu không nhanh chóng quay ngược lại để tìm người có thể đã bị mình làm bị thương thì hậu quả sẽ khủng khiếp biết bao! Có lẽ mạng sống của họ còn có thể cứu được? Dựa theo lương tâm của mình, ông lập tức lên xe, nổ máy, quay đầu xe và quan sát kỹ con đường mình đã đi.

Lúc này, đối tác kinh doanh đang chờ ký hợp đồng đã gọi điện hỏi ông tại sao không để ý đến thời gian? Họ thúc giục ông nhanh lên! Seine Marne giải thích rằng ông ấy đang vội và sẽ đến đó ngay, đồng thời cầu xin sự tha thứ của họ. Đối tác kinh doanh đang đợi ở đó rất tức giận và hét lên: “Cút đi, đồ không đúng giờ!” rồi cúp điện thoại.

Seine Marne sững sờ, đó là một hợp đồng trị giá 3 triệu đô la Mỹ! Ông thật muốn chạy tới, bản hợp đồng này có ý nghĩa sống còn với ông! Có lẽ số phận của cuộc đời ông sẽ được thay đổi, bởi bản hợp đồng này! Tuy nhiên, ông vẫn lái xe đi tiếp. Trong mắt ông dường như nhìn thấy người bị thương đang nằm trên vũng máu, rên rỉ đau đớn, mạng sống của họ đang bị đe dọa.

Trong đêm sương mù, Seine Marne vừa lái xe vừa nhìn dọc đường. Cuối cùng đi gần nửa đường, ông nhìn thấy bóng một người nằm ở đó! Ông nhanh chóng đỗ xe rồi bước ra ngoài. Một cô bé mười ba, mười bốn tuổi đang nằm bất tỉnh trên đường. Cô bé bị thương ở đầu và máu chảy rất nhiều. Seine Marne bế bé gái lên và đưa bé đến bệnh viện. Sau khi được giải cứu, cháu bé tạm thời thoát khỏi cơn nguy kịch nhưng vẫn bất tỉnh.

Cảnh sát đã liên lạc với cha mẹ của cô bé, cặp vợ chồng vô cùng yêu thương con gái đã gầm lên và đánh Seine Marne. Seine Marne không bào chữa và âm thầm chịu đựng trong nước mắt. Ông nghĩ rằng nếu mình là cha mẹ của đứa trẻ, ông cũng sẽ đấm đá hung thủ! Ông bị đánh đến mức mũi bầm tím, mặt sưng vù, nhổ ra hai chiếc răng đầy máu. Khi về nhà, gia đình nói ông thật ngu ngốc, vì không có bằng chứng chứng minh ông là hung thủ nên tại sao ông phải làm vậy? Tại sao lại nhận trách nhiệm về mình?

Seine Marne không giải thích nhiều, ông gác lại công việc kinh doanh trong tay, hàng ngày hộ tống bé gái bị thương tên Catherine đến bệnh viện, đồng thời thanh toán mọi chi phí y tế kịp thời. Catherine hôn mê trong 26 ngày và Seine Marne đã bảo vệ cô bé trong 26 ngày, tiêu tốn 38.000 USD chi phí y tế.

May mắn thay, đến ngày thứ 27, Catherine cuối cùng cũng tỉnh dậy và nói cho mọi người biết sự thật: Vào ngày xảy ra sự việc, cô bé đang mang tập hồ sơ tranh về vùng quê để phác họa, trên đường về, cô nhớ rất rõ mình bị một chiếc xe máy màu đỏ đang chạy rất nhanh đụng ngã!

Cảnh sát đã ghi lại lời kể của cô và gọi đến video giám sát trên đường phố ngày hôm đó, từ video giám sát họ xác nhận được lời kể của cô bé và đã tìm ra chủ nhân của chiếc xe máy màu đỏ gây tai nạn! Vết máu trên bánh xe Seine Marne chỉ là vết máu nhỏ giọt trên mặt đất khi Catherine bị xe máy tông.

Sự tình trở nên rõ ràng. Cha mẹ cô gái ôm ông khóc, ông không phải người gây tai nạn, mà là ân nhân cứu mạng của cô gái này! Nếu như không phải ông ấy quay lại kịp thời, đưa cô gái đến phòng cấp cứu của bệnh viện thì có lẽ cô gái đáng yêu này đã sớm không còn!

Câu chuyện của ông đã khiến cả nước Mỹ cảm động, và vận mệnh của ông cũng vì thế mà thay đổi. Những hợp đồng kinh doanh đến như mưa tuyết, khiến ông choáng ngợp. Mọi người đều tin rằng đồng hành cùng một doanh nhân như vậy sẽ dẫn đến thiên đường!

Trong cuộc phỏng vấn với đài truyền hình địa phương, câu trả lời của Seine Marne với phóng viên rất đơn giản: “Lúc đó, tôi chỉ nghĩ nếu không quay lại kiểm tra thì tôi sẽ không bao giờ cảm thấy thoải mái trong cuộc đời. Tôi làm điều này chỉ để thỏa mãn lương tâm của mình, tôi không có quyền lựa chọn giữa sinh mạng của người khác và lợi ích kinh doanh”.

Sưu tầm


05/03/2024

Toán không chỉ dành cho tiểu học :))

21/02/2024

Sáng nay, ở khu vực gần Vincom Trần Phú Nha Trang có 1 bạn Tây bán vé số. Ad tò mò nên gọi vào mua cho chục tờ rồi phỏng vấn:

PV- Mày là người nước nào?
*Tao đến từ Mỹ. Còn mày?

PV- Tao Việt Nam.
*Ủa sao nói tiếng Anh hay vậy, mày học tiếng Anh ở đâu?

PV- Thì học từ YouTube, trên mạng đầy. Sao mày làm nghề này?
*Tao đang gap year (1 năm nghỉ ngơi sau khi học xong trung học hoặc ĐH). Tao đi lang thang Đông Nam Á, chỗ nào thích thì ở vài tháng, tự đi làm kiếm tiền đi chơi tiếp.

PV- Nhưng sao mày biết mà bán vé số?
*Tao hỏi thằng cu kia (lấy tay chỉ xa xa có 1 thèng cu người Việt cũng đang bán vé số cho Tây), chia nhau ra bán, share tiền lãi vào mỗi chiều, vì tao đang chờ kết quả phỏng vấn của 1 quán pizza ở đây để làm phục vụ.

PV- Rồi mày có lấy tiền của cha mẹ để ăn học hay sinh sống không?
*Không, tiền của họ mà. Tiền mình làm ra thì mới có quyền xài. Lấy của người khác xài thì nhục chết.

PV- Rồi mày ở bang nào ở Mỹ, có là sinh viên không?
*Tao người Iowa, học xong trung học thì đi Miami học cao đẳng du lịch vì tao thích phục vụ và thích biển. Vay tiền nhà nước đóng học phí còn tự làm thêm để ăn. Có khi tao ngủ ở mấy chỗ công cộng nữa, tốt nghiệp xong là đi chơi liền.

PV- Hay vậy. Rồi mày thấy Việt Nam ra sao?
*Tiềm năng. Giao thông lộn xộn thứ nhì thế giới sau Ấn Độ nhưng có cơ hội phát triển hơn, nhất là những thành phố nhỏ như Nha Trang, Quy Nhơn, Hội An, Huế, Ninh Bình.

PV- Rồi sau khi ở VN thì mày đi đâu?
* Tao chưa biết, chắc là đi Lào hay Campuchia. Hoặc châu Phi.

PV- À mày mấy tuổi và đã đi bao nhiêu nước rồi?
*Tao 1997. Đi được 20 nước rồi, hơi xấu hổ với bạn bè vì đi ít quá. Tụi nó còn đi cả Nam Cực và leo núi Hymalaya nữa...

PV- Rồi chừng nào mình về nước và ổn định?
*1 năm nữa, tao về, kiếm việc làm theo chuyên môn đã đào tạo. Tụi tao ai cũng thế, bác sĩ giáo viên gì cũng đều có 10 tháng đến 1 năm gap year, gọi là working holiday để chia tay tuổi trẻ.

PV- Chúc mày bán được nhiều vé số hôm nay nhé.

Gap Year có nghĩa là 1 năm mình đi lang thang, tự mình kiếm tiền trang trải chuyến đi. Còn lấy tiền cha mẹ để đi hoặc nghỉ ngơi thì không gọi là gap year được mà là "ăn bám".

Mình không đi đâu được là do não cũ, não sợ sệt, não tự ti, não kém cỏi, não tiêu cực, não thiếu đức tin nên luôn nghi ngờ. Mình vô danh, chả ai thèm lợi dụng gì mình đâu, có cởi quần cởi áo ra giữa đường cũng chả ai buồn dừng xe lại nhìn đâu. Cầm vé số đi bán kiếm tiền đi chơi thì có sao? Ngại, sợ là do cái tôi lớn. Mà mình vô danh tiểu tốt thì cái tôi đó chả ai đoái hoài. Mình có nhu cầu được thừa nhận, được tôn trọng nhưng đời nào có quan tâm. Đúng là chỉ có ai có thành tựu, có trải nghiệm thật sự thì họ mới nể, tự động nể.

Mắc mớ gì cái gì cũng SỢ? Những nỗi sợ di truyền gia truyền từ ông bà cha mẹ, sao đi thừa hưởng chi cái đó?

Ước mơ cũng của người khác, nỗi sợ cũng của người khác. Vậy cái gì của mình?

Sưu tầm

16/02/2024

Câu chuyện “Giấy chứng nhận làm người”: Bài học thâm thúy về nhân cách và lối hành xử

Trên chuyến tàu Bắc Nam, cô ɴʜâɴ viên xinh đẹp đi soát vé của từng người. Đến lượt người đàn ông cô nhìn chằm chằm vào anh ta và nói cộc lốc:

– Soát vé!
Nghe thấy vậy, người đàn ông này lục khắp người từ trên xuống dưới. Sau một hồi, cuối cùng anh cũng tìm thấy vé nhưng lại giữ trong ᴛaʏ không muốn chìa ra.

Cô soát vé liếc nhìn vào ᴛaʏ anh, cười trách móc:

– Ðây là vé trẻ em.

Người đàn ông đỏ bừng мặᴛ, nhỏ nhẹ đáp:

– Vé trẻ em chẳng phải ngaɴg giá vé người tàɴ ᴛậᴛ hay sao?

Đương nhiên là cô soát vé biết rằng giá vé trẻ em và người tàɴ ᴛậᴛ đều bằng một nửa vé. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi:

– Anh là người tàɴ ᴛậᴛ à?

– Vâng, tôi là người tàɴ ᴛậᴛ.

– Vậy giấy chứng nhậɴ tàɴ ᴛậᴛ của anh đâu? Mau đưa ra cho tôi xem.

Lúc này, người đàn ông có chút bốt rối. Anh đáp:

– Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhậɴ tàɴ ᴛậᴛ, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em.

Cô soát vé bực ᴛức nói:

– Không có giấy chứng nhậɴ tàɴ ᴛậᴛ, làm sao chứng minh được anh là người tàɴ ᴛậᴛ?

Người đàn ông im lặng, lặng lẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên.

– Tôi chỉ còn một nửa bàn cʜâɴ.

Cô soát vé liếc nhìn, bảo:

– Tôi cần xem chứng từ, ᴛức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhậɴ tàɴ ᴛậᴛ”, có đóng con dấu đỏ của Hội người tàɴ ᴛậᴛ.

Với vẻ мặᴛ nhăn nhó, người đàn ông tiếp tục giải thích:
– Tôi không có tờ khai gia đình của địᴀ phương, người ta không cấp sổ tàɴ ᴛậᴛ cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư ɴʜâɴ. Sau khi xảy ra tai ɴạɴ, ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệɴʜ viện giáм định…

Thấy ồn ào, trưởng tàu liền đến hỏi tình hình. Người đàn ông một lần nữa trình bày với trưởng tàu rằng mình là người tàɴ ᴛậᴛ, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàɴ ᴛậᴛ…

Trưởng tàu cũng hỏi:
– Giấy chứng nhậɴ tàɴ ᴛậᴛ của anh đâu?
Người đàn ông trả lời rằng mình không có giấy chứng nhậɴ tàɴ ᴛậᴛ. Sau đó, anh cho trưởng tàu xem nửa bàn cʜâɴ của mình.

Trưởng tàu không thèm nhìn dù chỉ một lần, vẫn nhất quyết nói:
– Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhậɴ, không xem người. Có giấy chứng nhậɴ tàɴ ᴛậᴛ chính là người tàɴ ᴛậᴛ. Chỉ khi có giấy chứng nhậɴ tàɴ ᴛậᴛ mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàɴ ᴛậᴛ. Vì thế, anh hãy nhanh chóng mua vé bổ sung đi.

Người đàn ông bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp các túi trên người và hành lý, chỉ có hơn 50 ngàn đồng, hoàn toàn không đủ để mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như sắp khóc:

– Sau khi bàn cʜâɴ tôi bị máy cán đứt một nửa, tôi không còn có thể đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở ʟòɴg, giơ cᴀo đáɴʜ khẽ, nương bàn ᴛaʏ cᴀo quý mà tha cho tôi.

Trưởng tàu vẫn không thay đổi quyết định và nói:

– Không được.

Cô soát vé đưa ra một ý kiến với trưởng tàu:

– Bắt anh ta lên đầυ tàu xύc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.

Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý:

– Cũng được.

Chứng kiến câu chuyện từ đầυ đến cuối, một ông lão ngồi đối diện với người đàn ông tàɴ ᴛậᴛ tỏ ra vô cùng вức xύc. Đến giờ thì ông không thể nhịn thêm được nữa, liền đứng phắt dậy, nhìn chằm chằm vào vị trưởng tàu, hỏi:

– Anh có phải đàn ông không?

Trưởng tàu chưa hiểu, liền hỏi lại:

– Chuyện này có liên quan gì đến việc tôi có là đàn ông hay không?

– Anh cứ trả lời tôi đi đã. Rốt cuộc anh có phải đàn ông hay không?

– Ðương nhiên tôi là đàn ông. Điều đó mà ông còn phải hỏi à?

– Vậy anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Giấy chứng nhậɴ đàn ông của anh đâu mau đưa cho mọi người xem?

Mọi người xung quanh cười rộ lên… Trưởng tàu lúc này mới hiểu ý đồ của ông lão.

– Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?

Ông lão lắc đầυ, nói:

– Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người. Có giấy chứng nhậɴ đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhậɴ đàn ông thì không phải đàn ông.

Vị trưởng tàu cứng họɴg, không biết ứng phó ra sao. Thấy vậy, cô soát vé liền đứng ra giải vây.

Cô nói với ông lão:

– Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.

Ông lão chỉ vào мặᴛ cô ta, nói thẳng thừng:

– Cô hoàn toàn không phải người!

Cô soát vé bất ngờ trước lời nói của ông lão, liền nổi cơn tam bành:

– Ông ăn nói ᴛử tế một chút. Tôi không là người thì là gì? Ông lão vẫn bình tĩnh, nhếch мiệɴg cười:

– Cô là người ư? Cô đưa “giấy chứng nhậɴ làm người” của cô ra xem nào…

Mọi hành khách trên tàu lại được dịp cười ầm lên lần nữa. Duy nhất một người đàn ông không cười, đó là người bị cụt cʜâɴ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm ngâm một hồi. Không biết từ lúc nào mà мắᴛ anh ướt đẫm lệ, không rõ anh ᴛủι ᴛнâɴ, xύc động hay hậɴ ᴛhù…

Xin hãy dành sự yêu ᴛнươnɢ cʜâɴ thành cho những người luôn bên bạn. Ta gieo xuống một hạt mầm yêu ᴛнươnɢ. Ta sẽ nhậɴ lại gấp nhiều lần như thế… Gieo xuống một hạt mầm chia sẻ – Ta sẽ nhậɴ lại được nhiều hơn ta mong đợi.

Và gieo xuống một hạt mầm hi vọng – cảm thông. Ta sẽ chẳng bao giờ ngờ được lãi suất yêu ᴛнươnɢ sẽ ɴʜâɴ lên gấp nhường nào ….Cứ thế những vụ mùa bội thu sẽ đến với những trái tiм ɴʜâɴ hậu … Khi mà yêu ᴛнươnɢ được đền đáp bằng yêu ᴛнươnɢ.
Sưu tầm

01/02/2024

THẮNG, THUA

Một vị hòa thượng nọ
Gánh củi từ núi về,
Chợt thấy một cậu bé
Đang bắt bướm trên đê.

Bắt được con bướm đẹp,
Đang giữ trong lòng tay,
Cậu nói với hòa thượng:
“Ta đánh cược thế này?

Con đố hòa thượng biết
Con bướm trong tay con
Còn sống hay đã chết.
Một con bướm còn non.

Nếu đoán sai, hòa thượng
Cho con gánh củi này”.
Hòa thượng gật đầu, đáp:
“Nó chết rồi, tiếc thay”.

Cậu bé cười, thích chí,
Mở bàn tay của mình.
Con bướm bay, chấp chới,
Vỗ đôi cánh thật xinh.

Cậu liền gánh gánh củi
Về khoe với cả nhà.
Ông bố nhìn, nghiêm khắc
Rồi nói với cậu ta:

“Con thua chứ không thắng.
Hòa thượng cố tình sai
Để cứu mạng con bướm.
Vì ngài biết nếu ngài

Nói con bướm còn sống,
Thì con, sợ bị thua,
Chắc sẽ bóp chết nó.
Nào, theo bố lên chùa”.

Ông xin lỗi hòa thượng,
Một con người từ bi.
Ngài xoa đầu cậu bé,
Lặng im, không nói gì

ST: Thái Bá Tân

19/01/2024

BÍ MẬT PHAN THIÊN ÂN

Vừa đọc xong cuốn sách
Bí Mật Phan Thiên Ân.
Vui, học thêm được cái
Quả thật mình đang cần.

Sách dạy cách ứng xử
Với khó khăn đời thường.
Về đam mê, nghị lực
Và cả về thương trường.

Đặc biệt rất bổ ích
Cho nhà buôn, doanh nhân.
Xin trích mười bí quyết
Từ cuốn Phan Thiên Ân.

Một, và quan trọng nhất,
Đó là lòng yêu thương.
Nó chính là nền tảng
Thành công nơi thương trường.

Hai, kiên trì theo đuổi
Cho đến lúc thành công.
Vấp ngã thì đứng dậy,
Không được phép nản lòng.

Ba, độc nhất vô nhị,
Không người nào giống nhau.
Trong làm ăn, thành bại
Cũng không hề giống nhau.

Bốn, hôm nay cố sống
Như ngày cuối trong đời.
Không có chuyện thành đạt
Mà sống dễ, sống lười.

Năm, làm chủ cảm xúc.
Lúc buồn, lúc thăng hoa,
Phải luôn nhớ: Mọi chuyện
Rồi cuối cùng cũng qua.

Sáu, trong muôn loài vật,
Duy nhất chỉ con người
Có khả năng đơn giản
Và kỳ diệu - biết cười.

Cây bị chặt, ứa mủ.
Vật bị giết, kêu la.
Ngoài kêu và ứa mủ,
Con người biết vượt qua

Mọi gian truân cuộc sống
Bằng đơn giản tiếng cười.
Khả năng ấy duy nhất
Đã làm nên con người.

Bảy, vô cùng, vô hạn
Khả năng của con người.
Phải nhớ phát huy nó.
Từ một nhân thành mười.

Tám, cứ việc mơ ước.
Nhưng sẽ chẳng ích gì
Nếu không chịu hành động.
Còn đường thì cứ đi.

Chín, khi gặp tai họa,
Hãy hướng về thần linh.
Không phải xin tiền bạc,
Mà lời khuyên chí tình.

Mười, làm nên khác biệt
Giữa người sang, người hèn,
Người giàu, người nghèo khổ,
Đó chính là thói quen.

Người có thói quen tốt
Như ăn ở có lòng,
Ham đọc sách, chăm chỉ...
Nhất định sẽ thành công.

Ngược lại, sẽ thất bại
Người có thói quen lười.
Lười suy nghĩ, an phận
Hoặc ghen tị với đời.

Mỗi người một số phận,
Giàu nghèo hay sang hèn,
Ở một phần rất lớn
Phụ thuộc vào thói quen.

*
Xin cảm ơn tác giả,
Doanh nhân Alan Phan.
Mong ông nơi chín suối
Vạn sự được bình an.

ST - Thái Bá Tân

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address

Sunshine Riverside
Hanoi