17/11/2024
Sách nói Cuộc sống nhìn từ Ô cửa thiền
Vô thường nhìn đôi dòng kinh thầy viết, lắng nghe tiếng của âm thanh, của lòng
17/11/2024
29/10/2024
Đêm đã hết mặt trời đang ló dạng ,
Ánh dương quang chiếu rọi cuộc đăng trình .
Thầy vẫn đứng chờ con cùng bước nhịp ,
Chim ca vang trong nắng sớm lời Kinh.
_______
HT. Thích Viên Giác
26/10/2024
🙏Nam mô Đại từ Đại Bi Linh Cảm Ứng Quan Thế Âm Bồ Tát
20/12/2023
Nếu tự thân ta không có hạnh phúc, bình an thì chúng ta không thể hiến tặng hạnh phúc và bình an cho người khác, kể cả những người ta thương, những người ta cùng chung sống trong một mái ấm gia đình. Có bình an, hạnh phúc thì chúng ta sẽ mỉm cười và nở ra như một bông hoa, khi đó, mọi người chung quanh ta, từ gia đình cho đến xã hội, ai cũng được thừa hưởng.
Chúng ta có cần cố gắng để hạnh phúc không? Có cần cố gắng để thưởng thức vẻ đẹp của trời xanh không? Có cần phải thực tập để có thể tận hưởng được vẻ đẹp đó không?
Không. Chúng ta chỉ tận hưởng thôi. Mỗi giây, mỗi phút của đời sống hàng ngày đều có thể như thế cả. Bất cứ lúc nào, ở đâu, chúng ta cũng có khả năng thưởng thức nắng ấm, thưởng thức sự có mặt của nhau, hay thưởng thức hơi thở của chính mình.
|Trích trong sách "Muốn An được An" _ Sư Ông Làng Mai|
17/11/2023
Người về chép lại những câu kinh
Quay ngược vào trong sửa lỗi mình
Kiếp này nguyện sống đời cô tịch
Mượn đèn trí huệ chiếu vô minh
Học cách xả buông, hiểu và thương
An nhiên ngồi xuống quán vô thường
Uống tách trà đời pha đậm vị
Đắng chát ngọt bùi chẳng vấn vương..!
17/11/2023
Một sớm mai khi giật mình thức giấc
Chợt thấy ta bên triền dốc cuộc đời
Phía sau mình một khoảng vắng chơi vơi
Ở nơi đó chứa buồn vui một thuở.
Nửa cuộc đời còn bao điều trăn trở
Những ân tình muốn trả vẫn chưa xong
Bao buồn vui còn canh cánh trong lòng
Nơi sâu thẳm có nỗi niềm chưa tỏ.
Người ta bảo trần gian là quán trọ
Biết ta còn ở lại được bao lâu
Bởi phải nhường cho người sẽ đến sau
Nên trân trọng khoảng thời gian còn lại.
Ta muốn gửi một chút tình ngang trái
Ở trong lòng đã cất giữ từ lâu
Muốn trao Người mà Người mãi tận đâu
Đành day dứt gửi vào trong nỗi nhớ.
Quá nửa đời ta còn vương chữ nợ
Nợ ân tình nợ cả những yêu thương
Phía trước ta là điểm cuối con đường
Khi đến đó chắc cõi lòng thanh thản.
Quay nhìn lại ta thấy bao người bạn
Vẫy tay chào mà mắt lệ rưng rưng
Cảm xúc kia ta vài bận đã từng
Nên đành vậy trần gian ta ở lại.
Trước mặt ta xa xa, sau lưng ta xa xôi,
Cuộc đời người chẳng qua chỉ là giọt sương trên đầu ngọn cỏ
Chúng ta may mắn biết đến Tam Bảo, Đức Phật nhân từ
Lòng từ bi bình đẳng và lan tỏa vô lượng.
Trên con đường giải thoát, hãy tiếp tục nói về Đức Phật, và ca ngợi sự trường tồn của giới luật thanh tịnh!
..
Sinh tử trần duyên, trải qua bao nỗi bi thương.
Danh lợi trần thế chỉ là một giấc mơ thoáng qua,
Chúng ta may mắn biết đến Tam Học, Con đường học tập vô biên.
Nhận thức cuộc đời, biến đổi vô thường.
Hãy luôn theo đuổi con đường của người tu sĩ, công đức trở nên to lớn và giáo pháp tồn tại lâu dài!
...
Tâm nguyện từ bi không bao giờ cạn, không bao giờ cạn.
Hãy kể những câu chuyện tốt sau này, hãy kể những câu chuyện tốt sau này.
Click here to claim your Sponsored Listing.