Liêm Linh Đan

Liêm Linh Đan

Share

Viết những điều nhỏ bé hay lớn lao
Để mỉm cười sống cùng những hoài bão ❤️

05/12/2025

Ngày ấy, cứ mỗi lần xách balo leo lên yên xe, băng vun vút qua những con đường đất đá ngoằn ngoèo giữa không gian bao la xanh thẳm, lòng tôi lại chộn rộn như đứa trẻ tìm thấy đường về xứ sở thần tiên kỳ diệu. Núi đồi nhấp nhô trùng trùng điệp điệp hiện ra trước mắt như những người khổng lồ đứng canh giữ cả một vùng thung lũng. Xa xa, những đám mây trắng pha chút khói bạc khẽ bồng bềnh, dịu dàng ôm lấy núi non hữu tình.

Giữa tạo hóa mênh mang ấy, tôi thấy mình nhỏ bé như một chú kiến con bị lạc giữa thiên nhiên hùng vĩ. Bao hỉ nộ ái ố đời thường bỗng trở nên nhẹ bẫng khi tôi đứng dưới ánh hoàng hôn đỏ lửng lấp ló sau lưng núi. Tôi chậm rãi hít căng tràn lồng ngực không khí tươi mát còn đẫm mùi cỏ non, thoang thoảng hương hoa dịu ngọt bay trong gió. Trở về với thiên nhiên là trở về với bình yên. Bình yên trong mắt, và bình yên trong tim mình.

Ảnh: Trên đỉnh Tà Xùa, Yên Bái, 2014.

25/10/2025

CHIẾC LÁ

Có một con kiến nhỏ
Bò trên một đám cỏ
Chợt thấy chị lá to
Hỏi chị đi đâu đó

Chị đang bay theo gió
Lên chào những đám mây
Tạm biệt những nhánh cây
Chị về với đất mẹ

Chị lá thì thầm nhẹ
Khẽ khàng cất bước đi
Ở phía trước là gì
Thôi thì... không suy nghĩ

Ôi chị ơi, buồn nhỉ
Sao đời những đắng cay
Ngọt bùi chưa đắm say
Ông trời này có mắt?

Bầu trời ngày nắng tắt
Mây vẫn xanh trên đầu
Vài ngọn cây hiu hắt
Hát khúc ca kinh cầu

Kiến em, chớ u sầu
Dù cuộc đời đẹp xấu
Hãy ngẩng đầu phấn đấu
Để... trái tim được yêu

Yêu hoa yêu nắng chiều
Yêu cây yêu lá cỏ
Yêu những điều thật nhỏ
Để cười nhiều thật to

Em ơi, chớ có lo
Ngày mai sẽ lại có
Sinh mệnh đâu có đó
Sao mình phải so đo

Và em hãy cứ cho
Trái tim mình được hát
Tin những gì mình có
Cuộc đời này xanh ngát

Rồi chiếc lá bay xa
Qua đám hoa cỏ lá
Bay lên trên tất cả
Mỉm cười và tan ra...

- Hà Nội, 07.07.2021

24/10/2025

Bông tặng mẹ bài Scarf Dance, là bài con chơi thoải mái nhất 🥰 Học piano không áp lực, luyện ngón tay, luyện trí não vừa thư giãn giữa buổi học, lại đỡ “mù” nhạc lý - cả hai mẹ con thấy thế là vừa đủ vừa đẹp ạ hihi

19/10/2025

Nhân ngày 20/10, ngày Phụ nữ Việt Nam, tôi muốn kể cho bạn nghe về một người phụ nữ thân quen nhất đời tôi, sau mẹ.

Người ấy là “cây cổ thụ” trong mắt tôi, là tấm gương tôi luôn ngước nhìn, là người có ảnh hưởng nhiều đến phong cách sống của tôi từ bé đến lớn.

Vâng, là chị tôi đó.

Nếu như nhạc sĩ Trần Tiến khắc họa hình ảnh “chị tôi” tần tảo, nhẫn nhịn, chỉ biết hi sinh lặng thầm cho người khác, thì chị tôi ngoài đời thực… hoàn toàn không như vậy.

Chị hơn tôi 8 tuổi, thuộc thế hệ 7x, mà ngay từ nhỏ đã được ông ngoại mệnh danh là “cái đuôi của bạn” - cứ hễ bạn gọi là lại tót đi chơi.

Chị như một chú ngựa chồn chân, luôn hướng đến tự do, phóng khoáng và say mê khám phá tri thức mới.

Tôi vẫn luôn ấn tượng với những tấm ảnh cũ của chị hồi cấp 2, cấp 3: lúc thì áo croptop, khi thì quần yếm phủ đầy kim băng từ trên xuống dưới. Và mái tóc tròn bông xù khổng lồ giữa cánh đồng lúa xanh ngát - một hình ảnh vừa “ngầu”, vừa rất… Nhân Mã, đúng như cung hoàng đạo của chị, dù tôi vốn chẳng tin lắm vào mấy chuyện chiêm tinh.

Chị tốt nghiệp phổ thông trường Chu Văn An chuyên Pháp, rồi thi đỗ nhiều trường đại học nhưng chọn Học viện Ngoại giao - nơi vẫn được xem là “đỉnh cao” thời ấy cho đến bây giờ.

Nghe thì tưởng con đường ấy rất tự nhiên: mẹ tôi là cán bộ Ngoại giao, chị nối tiếp truyền thống gia đình. Nhưng không, chị tôi chưa bao giờ chọn lối đi thuận lợi đó.

Ra trường, chị có cơ hội vào Bộ Ngoại giao, thậm chí có thể định cư nước ngoài không chỉ một lần.

Nhưng chị chọn một hướng đi khác, tự thân vận động, dù chẳng ai biết trước tương lai thế nào.

Thời điểm chị học đại học, mẹ tôi đang công tác tại Đại sứ quán Việt Nam ở Úc. Sau khi tốt nghiệp, chị bay sang đoàn tụ cùng gia đình để học tiếp chương trình Thạc sĩ.

Có lẽ đó là khoảng thời gian tôi cảm thấy gần gũi với chị nhất, dù chỉ trong một năm ngắn ngủi.

Lần đầu tiên (mà tôi có thể nhớ), chúng tôi ở chung phòng. Trước đó, khi ở Việt Nam, hai chị em có phòng riêng (thi thoảng lúc chị tôi không ở nhà, tôi lại tha thẩn sang phòng chị tôi chơi)

Chị vẫn tinh nghịch, đôi lúc thích trêu em như bao bà chị khác. Hồi đó hình như chị học Vovinam, và tất nhiên tôi là “vật mẫu” ưa thích. Tôi tức điên lên mà không thể phản kháng.

Nhưng chị cũng là người chị hào phóng, chiều em hết mực. Không biết bao nhiêu món đồ tôi có là chị mua cho hoặc để lại. Tôi mê phim Friends – bộ phim hài Mỹ đã ảnh hưởng rất nhiều đến tư duy của tôi sau này, và chính chị là người đầu tiên thuê đĩa mang về cho hai chị em cùng xem.

Rồi cuộc đời, như thường lệ, đâu chỉ có nắng vàng rộn tiếng chim hót.

Những năm tháng vô tư, nhẹ nhàng vụt qua trong chớp mắt.

Ngày bố tôi sắp mất, chị cưới chạy tang. Tôi vẫn nhớ cảm giác ngồi trên xe đưa dâu, nước mắt cứ trực trào rơi.

Đôi khi tôi vẫn tự hỏi, nếu bố không mất sớm, nếu chị không phải đưa ra quyết định quan trọng nhất đời mình trong sự gấp gáp, hoài nghi và rối bời ấy, thì cuộc đời chị liệu có rẽ sang hướng khác?

Bố ra đi, mẹ tôi như lạc hồn vào cõi hư vô.

Chị bước vào hành trình làm vợ, làm mẹ trong mông lung khi thiếu vắng sự chỉ dạy của người phụ nữ đi trước.

Chị bảo, chính vì không hiểu và thiếu kỹ năng mà cuộc hôn nhân của chị kết thúc trong rạn nứt. Lỗi không thuộc riêng ai, nhưng bài học thì luôn ở lại.

Trong công việc, chị lại khá thành công. Chị năng động, tự tin, sôi nổi, có tiếng trong ngành, nên cứ mỗi lần “nghỉ việc” xả hơi chưa được bao lâu, lại có headhunter tìm đến mời chào chị với mức lương hấp dẫn.

Còn tôi thì ngược lại, nhảy hết công việc này đến việc khác, lạc trong những ngành nghề chẳng liên quan, mãi loay hoay tìm chỗ đứng cho mình.

Vì thế, tôi luôn thấy một áp lực vô hình trước chị, mỗi khi chị hỏi:

“Dạo này em thế nào? Công việc ra sao? Kế hoạch của em là gì?”

Tôi thường lúng túng, vì có cảm giác bị “soi”, không phải với ác ý, mà như thể chị đang đứng ở vị trí huấn luyện viên, còn tôi là học viên chưa đạt chuẩn.

Có thể vì đặc thù công việc của chị - đào tạo kỹ năng nhân sự - nên ngay trong gia đình, đôi khi chị cũng không thoát khỏi “bản năng nghề nghiệp”: quan sát, góp ý, chỉnh sửa.

Khoảng cách tuổi tác và khác biệt tính cách cũng khiến chúng tôi ít tâm sự. Tôi né bớt những câu hỏi, chị có lẽ cũng bớt chủ động với tôi.

Nhưng thật lạ, tôi có cảm giác sau những năm tháng Covid - cũng như bao người khác, dường như chị sống chậm lại, nhìn nhận lại nhiều thứ. Phải chăng chị cởi mở và “dễ tính” hơn trước?

Tôi cũng vậy, biết trân trọng hiện tại, nhìn mọi thứ nhẹ nhàng hơn, không còn soi mình qua thước đo thành công của người khác.

Chị không còn chỉ là “cây cổ thụ” để tôi ngước nhìn, là người thân gần nhất với tôi.

Chị còn là người bạn đồng hành, có thể lắng nghe và nhẹ nhàng bảo tôi, như chính lúc tôi ngỏ ý muốn viết về chị:

“Em cứ thoải mái, làm điều gì mình muốn và thấy đúng là được. Gia đình mình truyền thống tự do, cởi mở mà. Love you!”

Lúc đó, tôi thấy mình thật hạnh phúc.

Có lẽ, chúng tôi đều đã trưởng thành hơn một chút.

Còn chị, sau những năm tháng thăng trầm, dường như cũng cởi mở và dễ tính với tôi hơn, như thể cả hai đã học được cách yêu thương nhẹ nhàng hơn, bớt khắt khe hơn với chính mình và với nhau.

Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, tôi muốn gửi lời chúc đến tất cả những người phụ nữ quanh mình - những người mẹ, người chị, em, cô, bác, dì, bạn bè - luôn được yêu thương, bình an và hạnh phúc.

Mong rằng chúng ta đều tìm thấy niềm vui giản dị trong những điều nhỏ bé thường ngày, và thấy mình thật xinh đẹp, dù là trong bếp, trong gương, hay trong lòng ai đó.

16/10/2025

Hôm trước tôi kể sáu điều tuyệt vời về mẹ, mà tôi biết chắc bấy nhiêu vẫn là thiếu.

Mẹ tôi mà, làm sao gói gọn hết trong một bài được.

Thế nên hôm nay tôi viết tiếp, để “bù” nốt bốn điều còn lại cho tròn con số mười - cũng là để bản thân được kể thêm một lần nữa, về người phụ nữ đặc biệt nhất đời mình.

7. Mẹ độc lập và tự chủ trong cả tư tưởng lẫn hành động
Một trong những bước ngoặt và cú sốc lớn nhất đời mẹ là khi bố tôi mất.

Phải nói, mẹ đã mất mấy năm trời để vượt qua.

Từ đó về sau, có lẽ vì chỉ còn một mình, ngoài các con mà chúng nó thì bận rộn đi học đi làm, lại nghỉ hưu nên mẹ đã tự tìm niềm vui cho mình. Quả thật, mẹ ngày càng bận rộn với những kế hoạch chung và riêng.

Trong thời gian đó, có hơn 2 năm tôi đi du học, mẹ ở nhà một mình (chị tôi có gia đình ở chỗ khác). Mẹ đã làm gì?

Mẹ cho thuê nhà mặt đất và đi thuê căn hộ nhỏ để ở. Cho đến lúc tôi về, mẹ đã chuyển mấy chỗ ở khác nhau. Cũng có mấy dịp mẹ đi "buôn" bất động sản, khi thành công lúc thất bại. Có đợt mẹ còn vào miền Trung, miền Nam đi chơi theo bạn và bảo muốn vào đó ở một thời gian cho thay đổi không khí.

Nhưng bạn bè, người quen của mẹ ở ngoài này nhiều nên mẹ cũng chưa lúc nào ở yên một chỗ. Sửa nhà, mẹ tự tìm thuê người sửa và theo dõi, đốc thúc tiến độ. Thợ nào ở đâu, làm việc ra sao, mẹ có đầu mối liên hệ hết.

Có lần mẹ tâm sự với tôi rằng mẹ hơi buồn vì chị tôi thế này thế này, chị nuôi con kiểu này kiểu kia... Dù gì thì sự khác biệt giữa hai thế hệ và tính cách cũng ít nhiều dẫn đến mâu thuẫn trong lối sống. Tôi cũng không biết nói sao (vì chị tôi cá tính rất mạnh).

Nhưng về sau, chính mẹ bảo tôi: Con ai người ấy nuôi. Mẹ cũng không thể trông chờ, đòi hỏi người khác phải làm cái này cái kia cho mình được. Mình phải tự tìm được niềm vui cho mình trước, thì như thế mới vui với đời được. Mẹ bận lắm. Lúc nào cũng bao việc, không thể suốt ngày nấu nấu nướng nướng như mấy cô (bạn mẹ) được.

Tôi nghe, vừa gật gù vừa thấy buồn cười. Về hưu các bà nhà khác thì tất bật sáng tối đi chợ, nấu cơm, rửa bát, chăm sóc con cháu... Mẹ tôi thì đi thể dục, đi chơi, đi họp các hội nhóm ca hát tập luyện từ sáng đến chiều. Hỏi ai sướng hơn được?!

8. Mẹ rộng lượng và khoan dung.
Làm mẹ thì có lẽ không bao giờ dễ dàng (giờ tôi càng thấm thêm điều đó). Làm mẹ của chị tôi và tôi nữa thì có lẽ cũng không quá sung sướng chăng?

Từ nhỏ tới lớn, có lẽ trong mắt mọi người, tôi là một đứa hiền lành, nhút nhát, ít nói. Những năm tháng kết thúc Phổ thông, bước sang cánh cửa Đại học với tôi là một chân trời mới rộng mở đầy lời mời gọi hấp dẫn.

Tôi sung sướng lao vào đó, bắt đầu có người yêu, đi chơi nhiều, dù ngày hay đêm. Điều đó đã để lại ấn tượng không tốt về người yêu đầu đời của tôi trong mắt gia đình mà mãi năm năm sau đó, khi chúng tôi chia tay, chị tôi mới thở phào.

Nhưng mẹ không thế.

Mẹ rộng lượng và khoan dung. Mẹ luôn tôn trọng và đối xử tốt với người yêu tôi. Kể cả về sau, khi tôi lại có những chuyến đi chơi "bất ngờ" không kịp báo mẹ khiến mẹ lo lắng không yên, thì sau đó mẹ cũng bỏ qua hết, khi chúng tôi đã nói chuyện rõ ràng các "điều khoản".

Mẹ nóng tính, nhưng không bao giờ để bụng. Phút trước có thể mắng tôi đấy nhưng lúc sau đã nói cười như chưa bao giờ có cuộc cãi vã. Hỏi thế làm sao tôi nông nổi giận mẹ cho được?!

9. Mẹ để con cái tự do trải nghiệm cuộc sống.
Đây có lẽ là một trong những điểm khác biết lớn mà tôi nhận thấy giữa nhà mình và vô số những gia đình khác. Đôi khi tôi cũng băn khoăn tự hỏi, nếu bố tôi còn sống và đứng bên đời tôi qua những năm tháng Đại học, liệu cuộc sống của tôi có thu nhỏ lại không?

Mẹ không bao giờ cấm cửa tôi đi chơi. Điều này có lẽ rõ nhất là với chị tôi, khi được tiếng là "con ngựa" từ bé (bạn gọi cái là đi, như lời ông ngoại tôi hồi xưa).

Khi tôi lên Đại học, ngoài lúc học ra thì đi chơi cũng nhiều. Không chỉ đi chơi quanh thành phố, mà đi chơi gần, đi chơi xa với bạn bè, đi lên vùng núi phía Bắc, đi xuống miền Trung, miền Nam... Tôi được tận hưởng những khoảnh khoảng tuyệt vời nhất của tuổi đi học (là đi chơi, haha), mà kể cả sau này, khi đã đi làm.

Mẹ để tôi tự do quyết định nghề nghiệp, khi tôi tuyên bố sẽ bỏ du lịch khách sạn, cái ngành mà tôi đã đi du học, mẹ cũng ủng hộ. Mẹ bảo tôi làm nghề gì cũng được, miễn là đúng đắn, vui vẻ, làm hết mình. Sau đó khi tôi loay hoay, vò đầu bứt tai giữa các ngành nghề, không biết mình muốn gì, làm được cái gì, mẹ cũng... kệ, cho đến khi tôi tìm được hướng đi cho mình.

Tôi đi học tiếng Nhật, tôi học đánh guitar, tôi học võ, tôi đi phượt, tôi viết báo tiếng Anh, tôi xăm mình... Mẹ để tôi làm hết. Không can ngăn, cấm cản gì (à, riêng quả "tha thu" thì chắc mẹ cũng không ủng hộ lắm hehe, nhưng nhìn hoài thì cũng quen).

Nhớ nhất những năm tôi hay phượt. Trưa hôm đó Hà Nội mưa giông bão tố. Ngồi trong phòng ngủ, tôi hồi hộp chat với lũ bạn để chốt xem nên đi hay nghỉ. Cuối cùng, nửa lũ đi, nửa lũ ở nhà.

Khi tôi xách balo bước ra ngoài cửa trong cơn bão đó, mẹ cũng chả có thái độ gì, chỉ bảo: "Đi cẩn thận nhé!" (sau này nhớ lại, tôi cũng khá ngạc nhiên vì độ "chill" của mẹ). Kết quả là trên đường đi hôm đó, mây quang dần, trời sáng lên và thời tiết vô cùng thuận lợi (cũng không hiểu sao hồi đó chắc mình ăn may!).

Sự thật là tôi hiếm khi thấy mẹ "kiểm soát" đời tôi, nếu có chỉ là đôi lần ngồi nói chuyện, "họp gia đình" để suy nghĩ lại bản thân. Rồi sau đó, mẹ vẫn để tôi được tự do khám phá thế giới của mình.

10. Sự nghiệp của mẹ bồi đắp cho sự phát triển của tôi
Tôi cảm thấy mình quá may mắn khi được lớn lên ở vô số đất nước khác nhau (trong đó tất nhiên ở Việt Nam vẫn là khoảng thời gian dài nhất) nhờ các chuyến công tác nhiệm kỳ của mẹ tại Đại sứ quán Việt Nam ở nước ngoài.

Khi tôi 5 tuổi, mẹ lúc đó đang công tác ở Paris đã đón tôi sang ở cùng bà. Đó là quãng thời gian 2 năm đầy ắp kỷ ức tôi luôn đặc biệt lưu giữ trong tim, vì đó là những kỷ niệm chỉ của riêng hai mẹ con tôi (bố và chị tôi có sang cùng tôi nhưng chỉ ở lại chơi một thời gian ngắn rồi về).

Giờ nhắm mắt lại, tôi vẫn nhớ như in từng căn phòng, hành lang, cái giếng trời, phòng bóng bàn... cái "mê cung" bên trong của Sứ quán Việt Nam ở Paris thời đó, bọn trẻ con chúng tôi đã lăn lộn chơi vui như thế nào...

Nhớ sáng sớm mẹ đi làm, phải ra sân bay sớm. Trời vẫn tối đen như mực, tôi bàng hoàng tỉnh dậy. Không thấy ai, tôi vừa khóc vừa chạy sang nhà cô Thùy Anh (cũng ở trong Sứ quán) đập cửa ầm ĩ.

Đợi mãi không thấy ai mở (có thể vì mọi người vẫn đang ngủ), tôi trở về phòng và sáng hôm sau nhất quyết khóa cửa không đi học, mặc các cô chú ở ngoài gọi cửa đón đi (chắc mẹ đã nhờ đồng nghiệp đưa tôi đi học).

Hay những tối muộn mẹ phải làm việc thêm ở văn phòng, tôi vẫn quanh quẩn bên chân mẹ, không muốn về ngủ một mình, dù đã khá muộn.

Tôi vẫn nhớ chiếc bàn làm việc quay lưng ra cửa sổ nhìn lên sân thượng rải cỏ - cũng là chỗ chơi ban ngày của bọn trẻ con chúng tôi, máy đánh chữ của mẹ luôn thật có sức hấp dẫn trong mắt đứa trẻ như tôi...

Mẹ chính là cô giáo lớp 1 dạy tôi tập đánh vần và ghép chữ tiếng Việt trong hai năm tôi ở Pháp. 7 tuổi tôi về Việt Nam, vào học lớp 2 như bao đứa trẻ cùng tuổi khác (tiếng Pháp từ đó cũng bay dần theo mây gió).

Đến năm lớp 7, cả nhà tôi lại sang Canberra, Australia theo mẹ trong chuyến công tác mới. Và đó chính là khởi đầu cho một trang sách mới trong cuộc đời tôi, là lúc tôi chính thức "học" tiếng Anh và coi nó như một phần của cuộc sống, học tập, công việc của tôi sau này.

Đó cũng có thể là bước đầu trong quá trình hình thành các tư tưởng, nhận thức của tôi sau này (và cũng vì trong gia đình tôi, nói chung mọi người đều có tư tưởng cởi mở, phóng khoáng).

Hết lớp 10 (là cuối cấp 2 bên đó, tôi học nhảy 1 lớp) chúng tôi lại về Việt Nam. Tôi tiếp tục hoàn thành ba năm cấp 3. Dĩ nhiên sự thay đổi về môi trường học tập lần này khiến tôi gặp không ít khó khăn trong tâm lý (những năm học cấp 3 đối với tôi như một cơn... ác mộng).

Đại học đến như một chuyến du hành sang chân trời mới. Tôi học hết Đại học ở Việt Nam và sau đó sang Thụy Sĩ du học Cao học, lần này chỉ có một mình tôi. Và hơn hai năm ở đó học tập, đi làm đã cho tôi những trải nghiệm khó quên.

Nếu không vì mẹ và sự cố gắng phấn đấu trong học tập, công tác của mẹ, tôi đã không được lớn lên trong những nền văn hóa đa dạng như vậy.

Mẹ thật tuyệt vời!

Những câu chuyện nhỏ về mẹ tôi, nếu ngồi kể tiếp, có lẽ sẽ chả bao giờ hết được…
Nhớ một thời gian sau khi mẹ mất, tôi sang nhà mẹ mà giờ chỉ còn nhà chị tôi ở. Tôi lên phòng mẹ.

Căn phòng tĩnh lặng và trống trải một cách kỳ lạ. Đồ đạc của mẹ vẫn còn đó, nhưng chúng đã thu mình ẩn náu sau cánh cửa tủ, trong túi, hộp, đâu đó quanh phòng.

Bỗng tôi vội vàng lao đến chiếc tủ nhỏ nơi mẹ hay để sách vở và các đồ lặt vặt. Một cảm giác lo lắng, e sợ là nếu tôi không nhanh lên thì thời gian sẽ chẳng ở lại và kí ức của mẹ sẽ đi hết. Tôi lật vội các quyển sách, cuốn sổ, đồ trang sức...

Đây rồi! Những cuốn sổ Nhật Ký của mẹ từ thời thanh niên, từ trước khi chị tôi sinh ra... Không nghĩ thêm, tôi nhét vội ba cuốn sổ đã bạc màu vào túi. Về nhà, tôi cất kỹ trong tủ. Tôi cũng không hiểu vì sao mình làm vậy nữa.

Khi còn sống, đã có lần mẹ kể cho tôi nghe về những cuốn sổ Nhật ký của mẹ. Hồi đó, vì không muốn ai đọc trộm, mẹ đã viết cả bằng tiếng Nga, tiếng Pháp xen giữa những trang giấy...

Tôi giở cuốn sổ ra. Tôi cũng không chắc mình có đọc và hiểu được không. Nhưng điều đó không quan trọng.

Chỉ cần giữ chúng bên mình, dường như tôi cảm thấy yên tâm và ấm áp hơn, như có Mẹ bên cạnh. Tôi sẽ thay mẹ gìn giữ những kí ức tuổi trẻ của mẹ, ít nhất trong khi tôi còn trên cõi đời này. Mẹ là người thích gìn giữ kỉ niệm. Và tôi cũng vậy.

Hãy an tâm yên nghỉ bên bố và ông bà, mẹ nhé!

I love you, Mom!

Hà Nội, 15/4/2020.

(Bài viết đã được bổ sung và chỉnh sửa so với lần đầu)

12/10/2025

Bài này tôi viết từ 5 năm trước, nhưng đến giờ đọc lại vẫn thấy nguyên vẹn cảm xúc ngày ấy.

Có lẽ bởi sắp đến 20/10 - ngày phụ nữ Việt Nam, tôi lại muốn nhìn về người phụ nữ đầu tiên trong đời mình, và chọn bài này như một cột mốc cho hành trình viết sắp tới ❤

Thời gian có thể làm phai mờ kí ức nhưng những suy nghĩ, tình cảm dành cho mẹ thì sẽ còn mãi.

Những điều tuyệt vời nhất về Mẹ.

Một ngày đẹp trời giữa tháng tư, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Nắng vàng vươn mình ôm lấy không gian. Gió trời mơn man khe khẽ hát điệu nhạc đã lâu rồi rơi vào quên lãng. Thật khó mà tin đang là giữa mùa bão dịch bệnh. Và tôi nghĩ về mẹ.

Nếu giờ này mẹ còn sống, mẹ đang làm gì? Vào ngày này những năm trước, chắc hẳn mẹ đang bận rộn với những hoạt động của các hội nhóm về hưu, nào là nhóm nhạc Nga, rồi hội tập thể dục, hội cựu sinh viên du học, hội các bà bạn thân...

Nếu muốn sang chơi với mẹ mà không hẹn trước, kiểu gì tôi cũng mở cửa nhìn vào căn nhà vắng.

"Mẹ đã sống một cuộc đời trọn vẹn." Chị tôi nói đúng. Cuộc đời của mẹ thật đủ đầy, không phải vì vật chất hay công danh, mà vì mẹ đã sống hết mình, tuyệt vời.

Dĩ nhiên ai cũng có điểm mạnh điểm yếu. Trước đây, khi mẹ còn bên cạnh, nhiều khi tôi chỉ nhìn thấy những điều không hay về mẹ mà quên mất rằng, mẹ là con người tuyệt vời như thế nào.

Cả đời này có lẽ tôi cũng không thể làm được như mẹ. Tôi rất tự hào vì mẹ! Vì sao?

1. Mẹ học rất giỏi!
Không lâu trước khi mất, mẹ còn khoe với tôi tấm bằng tốt nghiệp Đại học ở Nga của mẹ. Bằng Đỏ nhé - đỏ theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng, vì mẹ đạt điểm tuyệt đối trong tất cả các môn học suốt 6-7 năm ở Nga.

Mẹ từng là sinh viên Việt Nam ở Nga được cử đại diện đi dự Festival thanh niên Việt Nam ở Hungary. Trước đó, hồi còn đi học phổ thông ở Việt Nam, mẹ cũng luôn chăm chỉ và cố gắng trong việc học.

Mẹ hay kể cho tôi về các phương pháp học để nhớ được ngày tháng lịch sử, và cậu bạn bàn bên thì dốt thế nào. Lúc nghe mẹ kể, tôi vừa cố nén cười cười vừa tưởng tượng ra hình ảnh cô học trò "mọt sách" chỉ biết suốt ngày học.

Nhưng chính vì thành tích học tập xuất sắc tuyệt đối mà sau khi tốt nghiệp Đại học ở Nga về Việt Nam, mẹ được tuyển thẳng vào Bộ Ngoại Giao. Mẹ thuộc lứa phụ nữ đầu tiên tham gia vào bộ máy Ngoại giao của Nhà nước.

2. Mẹ luôn là một người ham học hỏi!
Từ hồi trẻ, mẹ đã đi du học Đại học ở Nga. Sau này lập gia đình, mẹ lại có cơ hội đi học Học viện Ngoại giao ở Nga 3 năm nữa rồi về đi làm ở Việt Nam, học qua mấy thứ tiếng và đi công tác khắp nơi. Đến khi về hưu, mẹ vẫn không ngừng học tập.

Mẹ học và thi lấy bằng Hướng dẫn viên quốc tế, tự học tiếng Trung, luôn say mê đọc sách, nghiên cứu... Trong mẹ luôn tràn đầy năng lượng tích cực để chào đón những điều mới mẻ.

Trong mắt tôi, mẹ là cuốn Lịch sử sống, Văn hóa sống, Địa lý sống (còn gì nữa không?!). Chưa kể những câu chuyện về cách ăn uống, sử dụng dao dĩa như thế nào trong bàn tiệc, những thói phép lịch sự tối thiểu trong giao tiếp của một nhà Ngoại giao... mẹ luôn say sưa kể lại cho tôi nghe.

Vì là người ham học hỏi luôn sẵn sàng thu nạp kiến thức mới, cởi mở với tư duy mới nên sau đó, khi tôi bày trò học hết cái nọ đến cái kia, dù bé mắt muỗi như học guitar, học làm bánh cho đến cái "to to" hơn như học Thạc Sĩ, mẹ đều hết lòng ủng hộ!

3. Mẹ sử dụng thành thạo 4 ngôn ngữ!
Hồi học phổ thông thì mẹ học tiếng Nga. Sau đó, khi sang Nga học trường Sư Phạm thì mẹ học tiếng Pháp như một môn ngoại ngữ ở Nga. Sau này về Việt Nam đi làm, mẹ phụ trách ở phòng phiên dịch tiếng Pháp và chủ yếu sử dụng tiếng Pháp trong công việc. Cũng vì thế mà về sau mẹ có cơ hội đi công tác ở Pháp 3 năm.

Khi ở tuổi đầu bốn mươi, mẹ vẫn không ngừng việc học ngoại ngữ. Mẹ được Nhà nước cử sang New Zealand học tiếng Anh để sau đó lại đi công tác nhiệm kỳ ở một nước nói tiếng Anh. Chưa kể đến khi về hưu, mẹ còn rất nhiệt huyết tự học tiếng Trung với sự hỗ trợ của một người bạn siêu giỏi tiếng Trung (chuyên dịch sách).

Thực sự cho đến bây giờ, tôi không nghĩ có nhiều người phụ nữ Việt Nam ở độ tuổi U70 có thể sử dụng thành thạo ba ngoại ngữ như mẹ.

4. Mẹ rất thích ca hát nghệ thuật
Tôi nghĩ một phần niềm hứng thú, yêu thích ca hát trong tôi có lẽ bắt nguồn từ mẹ (bác tôi, anh họ của mẹ, là nhạc sĩ quân đội đã sáng tác bài “Chào em cô gái Lam Hồng” rất nổi tiếng một thời).

Mẹ không phải là giọng ca xuất sắc, nhưng mẹ hát khá ổn (giọng mẹ có đủ độ dày và ấm. Thời nhà còn điện thoại bàn, bạn mẹ tôi suốt ngày nhầm tôi là mẹ)

Tôi còn nhớ hồi bé, mẹ dạy tôi hát nhiều bài lắm. Sau này tôi còn rất thích hát đôi với mẹ bài "Thời thanh niên sôi nổi", một bài hát nhạc Nga có lời Việt. Tôi thích bài đó đến nỗi tôi bảo mẹ dạy tôi hát (vẹt) bằng tiếng Nga và lanh chanh: "Để con hát bè!" Thế là hai mẹ con vui vẻ cất tiếng ca vang nhà.

Về hưu có thời gian, mẹ còn mua cây đàn piano và thuê cô giáo đến dạy. Mẹ rất thích bài Fur Elise nên đã tập đánh bài đó và biểu diễn cho chúng tôi nghe.

À, tôi đã kể hồi trẻ lúc còn đi làm, các dịp liên hoan cơ quan, mẹ còn rất hăng hái nhảy chưa nhỉ. Thời đó, nhảy cổ điển rất phổ biến. Mẹ cũng tham gia lớp học và thậm chí còn dạy lại cho các bạn học của mình nữa.

Sau này mỗi khi có dịp là mẹ vẫn nhảy. Tôi vẫn nhớ chiếc váy đen xếp ly dài mẹ mặc cùng đôi giầy cao gót và những bước chân nhảy đầy tự tin điêu luyện của mẹ...

5. Mẹ rất ý thức rèn luyện sức khoẻ
Hồi tôi học cấp I, lúc ông ngoại tôi còn sống, tôi nhớ hàng ngày cứ đến gần trưa là mẹ đạp xe về nhà nấu cơm cho hai ông cháu ăn.

Dĩ nhiên cơ quan mẹ làm cũng không xa và mẹ cũng là người con hiếu thảo, người mẹ muốn chăm sóc con cái (dù không đảm đang lắm, hihi), nhưng mẹ vẫn đạp xe đi đi về về ngày bốn bận, kể cả khi có chị tôi ở nhà. Chiếc xe đạp đỏ Mini thuở đó, vẫn còn in dấu trong tâm trí tôi như mới hôm qua.

Sau này, khi đã về hưu, mẹ tham gia các nhóm tập thể dục buổi sáng, nào là nhảy theo nhạc, tập các bài tập giãn cơ. Thậm chí, mẹ còn chồng cây chuối và ép dẻo ngon ơ, khiến bao con mắt U70-80 phải tròn xoe thảng thốt (nói đâu xa, tôi còn không làm được như thế vì người cứng ngắc).

Có lần mẹ còn tự hào khoe bụng: cơ này. Quần mẹ mặc chỉ có rộng bụng thôi, chả thấy mỡ bèo xèo như tôi.

Nếu có dịp du lịch đâu đó cùng nhau, hai mẹ con tôi không bao giờ bỏ lỡ cơ hội được lang thang tảo bộ qua các con phố nhỏ. Đi leo chùa chiền, mẹ kể còn thấy mấy thanh niên đứng lại thở dốc trong khi mẹ thì leo lên một mạch. Vậy có kì không?

6. Mẹ luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác.
Đây là điểm cộng và cũng là điểm mà không biết bao nhiêu lần, chị tôi phải nói để mẹ "bớt bớt" đi, bởi sự "cống hiến quên mình" của mẹ.

Có lần, một anh chuyên gia người Pháp làm tự do sang Việt Nam để tìm hiểu một lĩnh vực đặc thù, qua người quen được giới thiệu cho mẹ để chỉ dẫn quanh Hà Nội. Thế là mẹ trong mấy ngày trời, mẹ làm “tour guide” dẫn đi thăm quan khắp nơi không khác gì hướng dẫn viên chính hiệu.

Thậm chí, mẹ còn hăng hái lái xe máy chở ông Tây phía sau - bạn hãy tưởng tượng một bà già U70 gầy gầy chở một thanh niên Tây cao nhỏng rong ruổi khắp Hà Nội! Những ngày đó, mẹ dồn hết tâm trí để giúp đỡ anh chuyên gia. Mẹ còn khoe với tôi: ”Tiếng Pháp mẹ vẫn nhớ lắm, nói lại một lúc là quen miệng ngay.”

Nhớ hồi xưa, lúc mẹ còn đi làm, khi cậu con trai người bạn thân của bố sắp sang Pháp du học, mẹ được nhờ "phụ đạo" tiếng Pháp cho cậu bé. Mẹ đã rất nhiệt tình hăng hái lên nội dung từng buổi học và say sưa như thế nào trong mỗi buổi dạy cậu bé học.

Có lẽ vì hồi xưa mẹ học Sư phạm mà sau này lại rẽ hướng trở thành nhà Ngoại giao, chưa có cơ hội dạy học nhiều, nên việc bất ngờ trở thành “cô giáo” bỗng như một cơn gió mát, thổi bùng con người đầy năng lượng, nhiệt huyết là mẹ “sống” dậy.

Nhiều khi tôi tự hỏi, năng lượng của mẹ từ đâu ra mà dường như chẳng bao giờ cạn. Mẹ cứ thế, cho đi hết lòng, làm mọi việc với niềm vui, sự chân thành mộc mạc và niềm tin giản dị ở con người: giúp được là giúp hết mức, quên cả bản thân.

Sáu điều về mẹ, kể ra tưởng chừng đã đủ, nhưng càng viết tôi lại càng thấy còn biết bao điều khác, những điều khiến tôi càng lớn càng hiểu, càng thấy mẹ thật “phi thường”.

Chúng mình sẽ để dành đó, cho phần hai nhé. Những điều tiếp theo, có lẽ là phần “bí mật” nhất về mẹ và tôi.

[Hết phần 1]

08/10/2025

Bố tôi mất năm tôi 19 tuổi, độ tuổi không còn nhỏ nhưng cũng chưa đủ lớn để hiểu sự đời.

Cho đến bây giờ, có một điều tôi vẫn tiếc nuối. Đó là tôi đã không bao giờ còn cơ hội để hiểu bố nhiều hơn, qua đôi mắt của người trưởng thành.

Trong nhà, tôi sợ bố nhất.

Nhưng chính bố là người đã dạy dỗ, “uốn nắn” tôi nên người, chỉ cho tôi thấy ranh giới giữa cái đúng và cái sai.

Không bao giờ bằng đòn roi.

Ngày tôi bắt đầu biết “tập tành” nói dối, vì còn quá ngây ngô, bố phát hiện ra ngay.

Bố mắng tôi khóc thút thít.

Ngày tình cờ nhìn thấy xấp tiền lấp ló trong tủ quần áo ở phòng bố, tôi lén lút rút một vài tờ.
Tôi không biết bố có phát hiện ra không.

Nhưng nụ cười ấm áp vui vẻ của ông những ngày sau đó làm tôi bối rối không ngừng day dứt.

Có lần tôi giận dỗi bố chuyện gì đó, sau đó bố đưa tôi đi học thêm. Lúc đến nơi xuống xe, tôi quay đầu đi thẳng một mạch, không nói gì.

Tối về, khi tôi đã nguôi ngoai, bố bảo: dù gì đi nữa con vẫn phải chào bố chứ.

Có lần bố mắng tôi chuyện gì đó, tôi ấm ức và tủi hờn mãi. Lên phòng ngồi một mình, tôi ôm mặt khóc nức nở.

Tôi khóc và khóc một hồi cho đến khi ngẩng mặt lên, ánh mắt tôi bất ngờ chạm vào một chú gấu bông xinh xắn đang ngồi ngay ngắn trên giường.

Chả là trước đó, chị họ tôi được tặng một con gấu bông to. Tôi rất thích nên đã hỏi mượn ôm chú gấu về nhà chơi mấy tuần.

Phải chăng vì thế mà bố đã mua cho tôi một em gấu bông mới để tôi không phải ngày ngày “ao ước” và mượn của người khác? Hay bố muốn “làm hoà” vì mắng tôi buồn?

Dù lý do là gì đi chăng nữa, chú gấu bông mới đã xuất hiện rất đúng lúc.

Nỗi buồn tủi trong tôi chợt tan biến, nhường chỗ cho niềm vui ngọt ngào dâng tràn trong tim cô gái nhỏ.

Mấy chục năm rồi mà tôi cứ ngỡ như mới hôm qua…

Vẫn hình ảnh của bố ở mái hiên nhà, góc sân và mảnh vườn nhỏ.

Tết của mùa đông năm ấy, bố chở tôi lên phố trong tiết trời se lạnh. Ngồi sau lưng bố, lướt qua những con phố cổ Hà Nội, tôi tưởng như thời gian ngừng trôi.

Cảm giác bình yên và nhẹ nhàng sao man mát đến nao lòng.

Đó là mùa đông cuối cùng của bố.

Đôi khi tôi gặp bố trong mơ.

Giấc mơ thật đến nỗi khi tỉnh dậy, tôi không muốn mở mắt ra nữa.

05/10/2025

Chào mọi người,

Lâu rồi chúng ta mới gặp lại nhau nhỉ! ☺️

Nếu bạn từng theo dõi trang này từ những video tiếng Anh mẹ và bé, chắc bạn vẫn nhớ Bông, cô bé thường xuyên xuất hiện cùng mẹ Bông trong các clip học và chơi ngày trước.

Nửa năm qua, cuộc sống cuốn mẹ Bông đi mất (các mẹ chắc hiểu cảm giác này 😅)

Nhưng rồi khi cuộc sống và cả tiệm sách nhỏ của tôi đang dần đi vào nhịp mới, tôi cũng muốn thổi một làn gió tươi mát cho nơi này. Tôi vẫn muốn có một góc nhỏ để chia sẻ, chỉ là không giới hạn trong những bài học tiếng Anh nữa.

Trang này sẽ trở thành góc viết và chia sẻ của tôi: Linh Cecilia (mẹ Bông).

Ở đây, tôi sẽ kể những câu chuyện nhỏ: có khi về Bông, có khi về tuổi thơ tôi, về những người tôi gặp, về tiệm sách, hay đơn giản là về một buổi chiều Hà Nội thật đẹp.

Những câu chuyện nhẹ nhàng (hoặc không quá nhẹ nhàng), chân thật, đôi khi vui, đôi khi lắng, như một tách trà ấm trong ngày thu nhiều gió. 🍵

Vẫn sẽ có lúc bạn gặp lại hai mẹ con Bông trong một vài video nhỏ – những khoảnh khắc bình thường nhưng đáng nhớ.

Và nếu bạn ở đây vì từng yêu mến tinh thần học hỏi, yêu con chữ, hay chỉ đơn giản là muốn tìm một góc nhỏ yên lành trên mạng – tôi nghĩ bạn sẽ vẫn thấy thân quen.

Cảm ơn vì đã đồng hành cùng Nhà Bông từ những ngày đầu, và hy vọng bạn vẫn sẽ ở lại trong hành trình mới này nhé 💛

Photos from Liêm Linh Đan's post 20/04/2025

🐰 🌿🐣 Happy Easter!!!
🩵 Mission Accomplished! Mừng ngày lễ phục sinh cũng là ngày mẹ con nhà Bông hoàn thành Nhiệm vụ số 1 trước khi chào hè! 🤭

Chúng mình đã đồng hành cùng nhau hơn 2 năm và chắc chắn sẽ còn dài ở con đường phía trước. 🥰

🎉 Hẹn nhà thi đấu 1 năm nữa hai mẹ con lại “chiến” đề đổi tiếp màu đai! ❤️ Không có gì là ko thể, dù là tiếng Anh hay võ, hay gì đi nữa, hihi. Chỉ cần có niềm tin và hành động 😘

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address

Hanoi