Pear is so cool

Pear is so cool

Share

10/5/2023
Hãy sống với đam mê của chính mình !

02/05/2024

Đã lâu rồi mình mới quay trở lại sống với đam mê của chính mình 😘Xin được gửi tới mọi người đôi lời về 9 câu thơ đầu trong bài thơ Đất Nước của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm !!!!

🌻🌻🌻🌻🌻🌻🌻🌻🌻🌻🌻🌻
Pauxtôpxki từng khẳng định “Niềm vui của nhà thơ chân chính là được làm người dẫn đường tới xứ sở của cái đẹp”. Phải chăng nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đã tìm thấy niềm vui cho mình khi ông mở đường đến với Đất Nước của nhân dân, đất nước của ca dao thần thoại? Với trích đoạn “Đất Nước” cùng những khám phá, phát hiện mới mẻ, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đã mang đến một gương mặt đất nước thật độc đáo - một đất nước toàn vẹn, là sự thống nhất của lãnh thổ, lịch sử và văn hóa, một đất nước trong không gian tinh thần của dân tộc Việt. Mở đầu bài thơ với 9 câu thơ đầu, Nguyễn Khoa Điềm đã đem đến sự lý giải về sự hình thành của đất nước, trả lời cho câu hỏi : Đất nước có từ bao giờ?.

Là cây bút xuất sắc trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ, Nguyễn Khoa Điềm luôn hấp dẫn người đọc bởi những vần thơ đầy cảm xúc nồng nàn và suy tư sâu lắng về con người, thời đại. Cảm hứng ấy được ấp ủ, nuôi dưỡng trên mảnh đất Huế thân yêu -cái nôi của văn hóa dân gian để rồi lắng đọng, kết tinh thành một hồn thơ trữ tình chính luận tài hoa, uyên bác. Tiêu biểu cho phong cách độc đáo ấy là bản trường ca “Mặt đường khát vọng” nổi bật là chương V “Đất Nước” với tư tưởng xuyên suốt là “Đất nước của nhân dân”, đem đến cho người đọc những cảm nhận mới mẻ về đất nước qua các phương diện địa lý, lịch sử, văn hóa. Ra đời năm 1971 ở chiến khu Trị Thiên, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, bài thơ còn là sự thức tỉnh thế hệ trẻ miền Nam nhận thức được sứ mệnh của mình đối với đất nước để xuống đường đấu tranh bảo vệ độc lập.

Từ xưa đến nay, đất nước luôn là đề tài trở đi trở lại trong trái tim thi sĩ. Có biết bao trang thơ đã khắc họa nên hình sông, thế núi, ngợi ca vẻ đẹp của tổ quốc thân yêu. Với Nguyễn Trãi, đất nước được đo bằng chiều dài lịch sử các vương triều, là niềm tự hào Đại Việt “vốn xưng nền văn hiến đã lâu”. Qua nhiều thế kỉ, Đất Nước trở thành hình ảnh thật kỳ vĩ, lớn lao và mang đầy ý nghĩa biểu tượng:
“ Đất nước như vì sao
Cứ đi lên phía trước”
Ở mỗi thời đại, mỗi cách cảm nhận của trái tim thi sĩ, đất nước lại hiện lên với một vẻ đẹp rất riêng, khơi gợi niềm tự hào dân tộc của triệu trái tim trong hàng triệu năm dài. Nhưng ở đâu đó trong những vần thơ, ta luôn cảm giác có một khoảng cách vô hình giữa đất nước với nhân dân. Chỉ khi đến với “Đất nước” của Nguyễn Khoa Điềm, ta mới thấy đất nước gần gũi và thân yêu vô cùng với cuộc đời mỗi con người.

Ngay từ câu thơ đầu tiên, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đã cất bút viết từ những tình cảm chân thành nhất nơi trái tim ông. Giọng thơ như lời trò chuyện tâm tình, chân thành mà mộc mạc gợi đến bề dày thời gian hình thành nên đất nước: “Khi ta lớn lên, Đất Nước đã có rồi”. Đó là sự khẳng định, tự hào đầy kiêu hãnh về lịch sử lâu đời của đất nước, khi ta sinh ra, khi ta lớn lên - biết nhận thức, thì đất nước đã tồn tại như một chân lý không bao giờ thay đổi. Nhà thơ lý giải về thời gian hình thành đất nước qua những hình ảnh bình dị, gần gũi, nhưng lại có sức gợi liên tưởng đến vô ngần:
“Đất Nước có trong những cái ngày xửa ngày xưa mẹ thường hay kể”.
Khác với cách đo đất nước bằng chiều dài lịch sử các vương triều, Nguyễn Khoa Điềm gợi đến sự xa xăm của chiều dài lịch sử từ thuở khai thiên lập địa. “Ngày xửa ngày xưa” - như một bản nhạc du dương đưa ta trở về với những ngày thơ bé, được nghe mẹ ru vỗ bên nôi bằng tình yêu và những giai điệu ngọt ngào. Đó còn là nhịp điệu mở đầu vô cùng quen thuộc trong những câu chuyện cổ tích đã đọng lại thật sâu sắc trong kí ức về tuổi thơ mỗi người, dạy cho ta về cái “chân-thiện-mĩ” để ta biết yêu quê hương, đất nước, con người.

Trong thơ của Nguyễn Khoa Điềm, Đất nước không được định nghĩa trong các khái niệm xa xôi, trừu tượng mà hiện ra qua những hình ảnh gần gũi đời thường và bình dị trong cuộc sống nhân dân, trong sự xưa cũ vô cùng của thời gian, năm tháng:
"Đất nước bắt đầu bằng miếng trầu bây giờ bà ăn”.
Hình ảnh miếng trầu vốn rất đời thường và vô cùng quen thuộc gợi nhắc cho ta sự tích trầu cau thắm đượm nghĩa tình, là nơi bắt đầu của hạnh phúc lứa đôi:
“ Gặp đây mời một miếng trầu
Để thương để nhớ dạ sầu tương tư”.
Đất nước hiện lên giản dị trong hình ảnh miếng trầu nhưng lại lấp lánh trong lời ca tiếng hát chứa đựng vẻ đẹp mỹ tục, những tình cảm đẹp của con người. Chưa dừng lại ở đó, đất nước trưởng thành hơn khi dân ta đoàn kết đồng lòng, và ý thức được chủ quyền lãnh thổ: “Đất nước lớn lên khi dân ta biết trồng tre mà đánh giặc”. Câu thơ gợi nhắc về truyền thuyết Thánh Gióng nhổ tre làng đánh giặc, tiếng nói đầu đời tràn ngập khao khát đánh đuổi giặc ngoại xâm. Đó cũng là vẻ đẹp khỏe khoắn của tuổi trẻ Việt Nam kiên cường, bất khuất, sẵn sàng hy sinh để giữ nước, giữ làng :
“Ta như thuở xưa thần Phù Đổng
Vụt lớn lên đánh đuổi giặc Ân
Sức nhân dân khỏe như ngựa sắt
Chí căm thù rèn thép thành roi”.
Truyền thống vẻ vang ấy đã theo suốt chặng đường dài của lịch sử dân tộc với biết bao tấm gương hy sinh thân mình để bảo vệ Tổ quốc. Cùng với đó, cây tre cũng trở thành biểu tượng cho con người Việt Nam, trung hậu, bất khuất “tre giữ làng, giữ nước, giữ mái nhà tranh, giữ đồng lúa chín”, tre cùng gánh vác vận mệnh chung của dân tộc.

Từ truyền thống đánh giặc ngoại xâm, Nguyễn Khoa Điềm viết tiếp trang thơ của mình bằng những phẩm chất tốt đẹp, lối sống thủy chung, ân tình:
“Tóc mẹ thì bới sau đầu
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo cái cột thành tên”
Hình ảnh những người mẹ búi tóc sau gáy gọn gàng toát lên vẻ đẹp đảm đang, tần tảo, một vẻ đẹp đằm thắm, dịu dàng trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp người phụ nữ Việt Nam. Tình nghĩa cha mẹ đã tạo nên mái ấm gia đình cho con khôn lớn từng ngày. “Gừng cay muối mặn” còn gợi đến tình nghĩa thủy chung đã trở thành đạo lí mà nhân dân ta suốt đời tôn quý và trân trọng:
“Tay bưng chén muối đĩa gừng
Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau”.
Đất nước trở nên tươi đẹp vô cùng, giản dị như chính cuộc đời, ngay cả những vật tưởng như vô tri vô giác cũng trở nên có tình, mang dáng hình đất nước. “Cái kèo cái cột thành tên” không chỉ gợi nhắc phong tục đặt tên cho con mà còn đánh dấu bước phát triển của con người, từ bỏ ăn hang ở lỗ để tạo dựng nhà cửa. Không dừng lại ở vẻ đẹp hình ảnh người bà, người mẹ, hay tình nghĩa thủy chung, phong tục tập quán, Đất Nước còn đẹp rạng ngời với truyền thống lao động cần cù, tần tảo của những người nông dân dựng xây nền văn minh lúa nước:
“Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng”.
Thành ngữ “một nắng hai sương” kết hợp các động từ mạnh : say, giã, giần, sàng tô đậm những vất vả, nhọc nhằn, sự chịu thương chịu khó của những bàn tay làm ra hạt gạo- hạt ngọc trời ban của đồng quê nội cỏ. Từ đó, nhà thơ như nhắc nhở thế trẻ phải biết ơn, trân quý công sức người nông nhân đã lao động hăng say để làm ra hạt gạo nuôi ta lớn mỗi ngày.

Câu thơ cuối khép lại đoạn trích như một lời khẳng định chắc nịch đầy tự hào: "Đất nước có từ ngày đó". Đó là ngày ta có truyền thống, có phong tục tập quán, có nền văn hóa mà có văn hóa nghĩa là có Đất Nước. Đường biên lịch sử các vương triều như mờ đi, chỉ còn lại chiều dài miên man mơ hồ khó xác định. Kết cấu tăng tiến “ngày xửa ngày xưa- bắt đầu, lớn lên, có từ ngày đó” khiến Đất Nước hiện lên như một sinh thể sống. Đất Nước vốn trừu tượng, xa xôi nay trở nên cụ thể, gần gũi vô cùng. Đây cũng chính là điểm độc đáo mà chỉ “Đất Nước” của riêng Nguyễn Khoa Điềm mới có.

Làm nên thành công của đoạn thơ nói riêng và chương V “Đất Nước” nói chung thì phải kể đến phong cách nghệ thuật độc đáo của Nguyễn Khoa Điềm với chất trữ tình chính luận đặc sắc. Từ đầu đến cuối đoạn trích, ta thấy nhà thơ luôn viết hoa hai tiếng “Đất Nước" thể hiện sự trân trọng, nâng niu của tác giả. Bên cạnh đó, là sự hòa quyện giữa các chất liệu văn hóa dân gian: ngôn từ giản dị, hình ảnh thơ gần gũi, quen thuộc, giàu sức gợi hình, gợi cảm... đã phần nào hé mở tư tưởng “Đất Nước của Nhân dân”, tư tưởng cao đẹp của cả một thời đại.

Qua những cảm nhận có vẻ như tản mạn, tùy hứng của cuộc trò chuyện tâm tình, qua những hình ảnh gợi nhắc tới tục ngữ, ca dao , thần thoại, cổ tích.. nhà thơ đã đưa người đọc dần đến một nhận thức giản dị mà sâu sắc thấm thía: Đất Nước có một lịch sử lâu đời, Đất Nước không hề xa lạ hay trừu tượng mà gần gũi, thân yêu vô cùng, luôn hiện hữu trong cuộc sống hàng ngày của nhân dân. Từ đó, đưa ta trở về với cội nguồn để khám phá và chiêm nghiệm về quê hương, đất nước, con người dưới cái nhìn đa chiều của thời gian lịch sử văn hóa. Từ đó, ta càng thêm yêu, trân quý và tự hào về cội nguồn dân tộc - cũng là cội nguồn đất nước.

Leptonxtoi từng khẳng định: “Một tác phẩm nghệ thuật là kết tinh của tình yêu”. Tình yêu tha thiết nhất, thiêng liêng nhất trong tâm hồn thi nhân đã cất cánh bay lên trang giấy trước đèn và tạo nên một “Đất Nước” để thương để nhớ. Những vần thơ không biết tự bao giờ ấy cứ thế ngân lên trong trái tim ta, trở thành một điệu hồn mang đậm dáng hình của quê hương xứ sở, nơi mà ai đi xa cũng phải nhớ về. Cảm ơn Nguyễn Khoa Điềm đã sáng tạo ra những vần thơ ngọt ngào đến thế, để ta thấy tự hào và thêm yêu đất nước, quê hương - cái nôi nuôi dưỡng cuộc đời mỗi con người.

Call now to connect with business.

24/10/2023

BAO NHIÊU LÀ VỪA ĐỦ ??

Con người khi sinh ra đều có một giới hạn chịu đựng nhất định. Lòng bao dung không phải lúc nào cũng dư thừa để có thể tha thứ và bỏ qua cho những lỗi lầm lặp đi lặp lại. Tình cảm, dù là trong mối quan hệ nào, cũng sẽ bị mài mòn và chai sạn đi theo những tổn thương mà người kia mang lại 🥲🥲

Đừng chà đạp lên lòng bao dung và vị tha của nguời khác. Khi lựa chọn bao dung, họ đã chấp nhận hy sinh và chịu đựng những tổn thương về mình, bạn hãy trân trọng và thấu hiểu, thay vì vô tư nghĩ rằng những trò cợt nhả ác ý của mình là hay ho và chẳng khiến cho người ta mảy may sứt mẻ dù chỉ một chút.

Trong một mối quan hệ tình cảm, bao nhiêu yêu thương là vừa đủ đây? Bao nhiêu cảm thông và sẻ chia là đủ để giúp hai người đi xa hơn trên hành trình đi tìm hạnh phúc? Sao không cùng nhau vun vén mà lại để cho một người mãi chạy theo dỗ một người …

P/s: các cao nhân có thể cho mik xin chút thỉnh giáo về vấn đề đưa ra trong bài này k 🥹

20/09/2023

Có những con đường mà ta đã chọn, chỉ có thể tiếp tục bước đi chứ không được phép quay đầu, càng không thể trở lại điểm xuất phát để lựa chọn lại thêm một lần nào nữa…

Có những khoảng trống mà ta bỏ ngỏ, chỉ có thể được lấp đầy bằng chính sức mạnh nội tại của bản thân mà không phải dùng tình yêu và sự thương hại của bất kì ai khác…

Có những nỗi đau mà cuộc đời ban tặng, chợt đến chợt đi không kịp phòng bị, cũng chỉ có thể chính mình gặm nhấm và trải qua, để rồi trưởng thành hơn, đạp lên đống g*i trải đầy con đường mà ta đã chọn…

Chao ôi ! Hành trình trưởng thành sao dài rộng đến thế….

22/08/2023

Ai đó đã từng nói rằng: “Hãy hướng về phía Mặt Trời, bóng tối sẽ ngả lại sau lưng. Bởi nói như nhà văn Nguyễn Khải, sự sống nảy sinh từ trong cái chết, hạnh phúc hiện hình từ những gian khổ, hy sinh. Ở đời, không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có đủ sức mạnh để bước qua những ranh giới đó”.

🤔🤔 Liệu nhận định này sẽ có thể đặt ở phần nào trong bài viết và sẽ phù hợp với tác phẩm nào ?

16/08/2023

Nhiều lúc tôi tự hỏi: Mình đang tìm kiếm điều gì cho bản thân mình thế? Hạnh phúc ư? Nhưng như thế nào mới là hạnh phúc? 🥹🥹🥹

Ở cái ngưỡng cửa còn đang chập chững bước vào đời, tôi tự khiến bản thân mình bận rộn với rất nhiều điều còn băn khoăn trăn trở. Những trăn trở ấy thôi thúc tôi va vấp vào những chông g*i, thử thách trên đường đời. Để rồi, có những lúc, tôi thấy trái tim mình rỉ máu bởi những niềm đau, thất vọng, xấu hổ, bàng hoàng đến nỗi rơi vào khoảng lặng không thể thốt được thành lời. Và sau tất cả, tôi chỉ rơi nước mắt đúng một lần duy nhất, khi tôi có cảm giác dường như cả thế giới đang quay ngược lại với mình.

Đã từng, tôi trao gửi niềm tin sai người để rồi nhận lại nỗi thất vọng. Đã từng, tôi chịu đựng hết thảy mọi điều không vừa ý để níu giữ một tình bạn không có hồi kết đẹp. Và tôi cũng từng sợ đủ thứ khi co rúc trong ổ chăn bé nhỏ mỗi khi trời mưa - mất điện- và chớp rạch ngang trời. Những giây phút bồng bột ấy chẳng đi đâu cả, nó vẫn mãi ở trong tôi, và dù cho có note lại biết bao nhiêu là bài học kinh nghiệm, tôi vẫn như cá mắc cạn khi gặp phải những sai lầm.

Đã có đôi lần tôi tự hỏi, phải chăng chính tôi mới là người đang quay ngược lại so với cả thế giới😭. Tôi loay hoay tìm cách thích nghi, để trở nên hoà nhập, nhưng có những sự khác biệt khiến tôi không thể hoàn toàn hoà nhập được. Và hậu quả là, tôi thất bại trong rất nhiều mối quan hệ mà tôi tưởng rằng nó sẽ lâu bền. Có lẽ tôi đã sai ngay từ lúc bắt đầu …

Điều tôi có thể làm ngay lúc này đây có lẽ là buồn chán, đọc một bộ truyện, coi vài thước phim hay là vào bình nguyên vô tận cho bớt sầu (đó là cách tôi dùng để tránh né cho mình đỡ nghĩ suy về những điều khổ đau, dằn vặt mà tôi đang gặp phải). Nhưng khi đã làm chán những việc đó rồi, cảm giác tồi tệ lại ập đến như nhắc nhở tôi buộc phải đối diện và bước qua những “bão tố”. Quả thực, để đi tới và chạm tay vào những giá trị hạnh phúc đích thực của cuộc sống, người ta phải trải qua muôn vàn cái vòng vèo, chùng chình …

P/s: dạo này bùn wua, tui hông thể viết những dòng tươi vui trong sáng được, mong là mọi người đọc được những dòng này sẽ không bị ảnh hưởng tiêu cực 🥹🥹 Sẽ có một ngày Pear không còn sợ ma, không còn trẻ trâu như bây giờ nữa =)))

02/08/2023

Accidently, I read a post named “The back of my life” when I was so upset. I seemed to fall in love, but also seemed disappointed. After sharing with my buddies for hours, I realized that I was mature enough to get over all sadness in my life. My heart was broken, but I will heal it soon.

After all, the back of my life is my friends, I mean the people who always stand by me through ups and downs of my life. I’m sincerely grateful for experiences and stories. I also hope that tomorrow will be a very very nice day, the day you and I will not miss good things.

At the moment, I’m only dreaming about the near future, my career path and stable relationships. I wish I could inherit my mother’s traits, to be stronger when I encounter some difficulties.

Thank you so much, you are the back of my life !!

14/07/2023

“Cô thành trong gương” - nơi những đứa trẻ tổn thương cảm thấy mình được chữa lành !

Thoạt đầu mới nghe tên bộ phim, mình thấy chữ “cô thành” nghe lạ lạ sao ấy, chính vì vậy nên mình đã quyết định phải đi xem bằng được và rồi hiểu ra chữ “cô” trong “cô thành” có lẽ là cô độc, cô đơn.

Bộ phim kể về 7 đứa trẻ với những nỗi đau và tổn thương khiến cho họ mãi không thể đến trường. Ngôi thành cô độc giữa đại dương đã tạo cơ hội để 7 đứa trẻ gặp nhau, thông qua 7 chiếc gương trong chính căn phòng đầy sự cô độc, để rồi, họ phải cùng nhau đoàn kết để tìm ra chiếc chìa khóa mở cánh cửa ước nguyện - nơi mà ước mơ của một trong số họ sẽ trở thành hiện thực. Khi chưa xem bộ phim, đọc qua tựa giới thiệu, mình đã mơ hồ đoán được kết cục của bộ phim đó. Nhưng có lẽ, cái hay của bộ phim nằm ở hành trình chứ không phải đích đến. Và hành trình ấy khiến mình tin chắc rằng, những điều tốt đẹp vẫn luôn luôn chờ đón con người ở phía trước, kể cả khi nó bị những điều xấu xa, tối tăm che khuất.

Nhân vật chính trong bộ anime này là Kokoro, một cô bé cấp hai bị bạo lực học đường. Những tổn thương của em không thể chữa lành khi tình yêu tuổi học trò trong sáng bị những người bạn cùng lớp chế giễu, tranh giành, thậm chí là đến tận nhà xúc phạm và đòi đánh em. Và rồi, em cảm thấy sợ hãi, không thể đến trường dẫu bao lần nhận được thư xin lỗi và sự khuyên ngăn hời hợt của người thầy chủ nhiệm. Cho đến khi chiếc gương đưa em gặp được 6 người bạn mới, Kokoro đã mở lòng hơn, và em nhận ra, cần phải trưởng thành để vượt qua mọi khó khăn trong cuộc đời.

Ngoài Kokoro, 6 người bạn còn lại đều có cá tính riêng và được xây dựng theo mô típ quen thuộc của thế giới anime, như kiểu mọt sách, kiểu trầm lặng, kiểu bí ẩn,... Nhưng mình yêu nhất là nhân vật Rion, vì cảm thấy cậu bé này có những tình cảm thật đáng yêu, đáng mến, và cũng chính cậu là nút thắt mở ra tình huống của bộ phim, dẫu cho Kokoro mới là nhân vật chính.

Rion là một cậu bé giàu tình cảm. Ngày còn bé, em ước mình sẽ được chị dắt tay đi học chung một ngôi trường. Nhưng căn bệnh quái ác đã khiến chị em không bao giờ tỉnh lại, và cái tên ngôi trường mơ ước mà em dự định học trở thành khởi nguồn của những nỗi buồn. Xuyên suốt bộ phim, chỉ có Rion tiết lộ với những người bạn về ước mơ của mình, đó là mong ước chị của em sẽ trở lại, sẽ nắm tay em cùng dạo chơi như những ngày còn thơ bé. Và có lẽ, Rion cũng là cậu bé lạc quan nhất, dẫu cho ước mơ của em là điều mà không một phép màu nào có thể thực hiện được. Bước vào ngôi thành trong gương, Rion đã dần nhận ra chủ nhân tòa thành là chị gái mình khi còn nhỏ. Những giọt nước mắt của em ở cuối phim lúc được tái ngộ với người mình yêu quý nhất đã khiến người xem thực sự cảm động, thôi thúc mình phải trân trọng những phút giây bên cạnh người mình yêu thương. Cậu bé Rion đã khiến mình nhận ra, bên cạnh việc yêu thương, trân trọng những điều mình có thì còn phải học cách bảo vệ nó. Và khi nỗi đau ập đến, hãy học cách đối diện và vượt qua chứ đừng lảng tránh, bởi khi không dám đối diện, nỗi đau sẽ càng âm ỉ kéo dài, càng khó quên.

Bộ phim xoáy sâu vào những nỗi đau, nhưng cái kết mở ra một tương lai thật tốt đẹp. Dù không có những tình tiết kịch tính, nhưng mình cảm thấy bộ phim này cũng có những điểm ấn tượng đáng xem !!!!

P/s: Em trai của mình thích nhất là nhân vật Aki, bởi Aki yếu đuối sẽ trở thành cô giáo ở lớp học tình thương, an ủi và chở che những đứa trẻ bất hạnh. Thế nhưng mình lại thích một người giàu tình cảm gia đình như Rion hơn, nên mình hông chịu viết về Aki cho em mình giựn á

24/06/2023

Ngay cả cái bóng của bạn cũng sẽ bỏ bạn lúc tối tăm, vậy thì ai sẽ là người để bạn nương tựa lúc buồn tủi, đau ốm ?

Mỗi người chúng ta, ai cũng có một điểm tựa. Đó là gia đình, là những người bạn luôn dành những tình cảm ấm áp và sự quan tâm đến chúng ta. Có những lúc, ta quên mất đi điểm tựa của chính mình và cảm thấy cô đơn, cảm thấy mình lẻ loi giữa dòng đời trôi chảy… Và có những lúc, ta để cho những cảm xúc tiêu cực lấn át những kỉ niệm vui vẻ mà thấy cuộc đời mình nhạt nhẽo, chán nản, muốn bỏ lại tất cả phía sau lưng.

Khi cảm thấy cô đơn và không có một ai để nương tựa, bạn hãy tự là điểm tựa cho chính mình và biết đâu, bạn cũng sẽ trở thành một điểm tựa cho người khác. Có những việc mà chỉ bản thân bạn mới có thể quyết định, hoàn thành hay lựa chọn. Có những thử thách mà chỉ có lòng quyết tâm của bạn mới có thể giúp bạn vượt qua.

Hành trình dài rộng của cuộc đời thật lâu mới đi đến điểm cuối. Dẫu cho cái bóng của bạn có bỏ bạn lúc bóng đêm, thì hãy tin rằng vẫn còn những điều tốt đẹp đang chờ bạn ở phía trước. Hạnh phúc có đôi khi khởi nguồn từ đau khổ, vậy nên hãy kiên trì bước qua mọi chông g*i để tìm ra những đoá hoa hồng thật rực rỡ !!!

02/06/2023

🌿Đề bài:

“Người ta có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người” (Raxun Gamzatop)
Từ nhận định trên, hãy viết bài văn (khoảng 500 chữ) trình bày suy nghĩ của em về vai trò của quê hương với cuộc sống mỗi người.

🌿Bài làm :

Những con cá hồi có vòng đời rất thú vị. Chúng sinh ra ở nước ngọt rồi di cư ra biển. Nhưng dù có phiêu bạt đến vùng biển nào thì chúng vẫn luôn tìm được đường trở về quê hương để đẻ trứng. Phải chăng mỗi con người luôn sinh ra với một tấm lòng luôn hướng về cội nguồn như thế? Như Raxun Gamzatop đã từng nói: “Người ta có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người”. Quả thật như vậy, quê hương đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi chúng ta.

Quê hương là nơi ta sinh ra, là nơi ta lớn lên,là nơi lưu giữ những kỉ niệm thời thơ ấu. Ta có thể sống ở nhiều nơi nhưng quê hương thì chỉ có một. Qua câu nói trên ta thấy được vai trò to lớn của quê hương đối với mỗi con người, cũng như mối quan hệ khắng khít của ta với quê hương. Quê hương là một phần máu thịt không thể thiếu đối với con người.

Tình yêu quê hương, tấm lòng chung thủy với cội nguồn được thể hiện theo nhiều cách khác nhau. Như nhà văn I.Ê-ren-bua đã từng viết rằng: “Lòng yêu nhà , yêu làng xóm,yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc”. Tình yêu ấy có thể bắt nguồn từ những tình cảm giản đơn yêu con sông, yêu cái đình làng yêu những con phố nhộn nhịp, rộn rã tiếng cười nói,… Có người cất nó sâu trong tim như cất vật báu vào trong tủ kính, có người thì bộc lộ nó ra ngoài một cách không giấu giếm, đầy tự hào. Nhưng dù nó có muôn hình vạn trạng, dù nó ở đâu thì tình yêu quê hương đất nước cũng thật thiêng liêng, cao quý và đẹp đẽ biết nhường nào!

Câu nói của Raxun Gamzatop quả thật rất đúng. Trước hết, tình yêu quê hương chính là phong tục, truyền thống nuôi dưỡng, soi sáng tâm hồn mỗi con người.Nó kết nối mọi người cùng hướng về một phía- Tổ quốc- đánh tan những chia rẽ nội bộ đang xâu xé đất nước. Nó đã thấm sau vào dòng máu con người Việt Nam ta, là những giá trị tinh thần mà ta không thể nào quên được. Từ ngàn xưa, cha ông ta đã có một lòng yêu nước mãnh liệt. Từ thời bà Trưng, bà Triệu đến thời vua Quang Trung- Nguyễn Huệ đất nước ta đã bao lần đánh đuổi giặc ngoại xâm viết nên những trang sử vàng vẻ vang cho dân tộc làm người đời sau hết sức ngưỡng mộ. Tiếp nối cái tinh thần yêu nước bất diệt ấy, Bác cháu ta cũng đã đứng lên chống lại ách đô hộ của bọn Mĩ-Ngụy hung ác, của bọn giặc hung hăng, tráo trở để đất nước được bình yên. Khi cần đến lòng yêu nước, thì nó lại như sợi dây kết nối mọi người dân, để ta một lòng, một dạ, để ta đoàn kết, tạo nên những giá trị bất diệt truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tình yêu quê hương đất nước là bài học đầu đời luôn được khắc sâu trong tim của mỗi con người.

Hơn thế nữa, tình yêu quê hương là một phần không thể thiếu vì nó cho ta mục đích sống và cống hiến, ta tia nắng của lí tưởng chiếu rọi cuộc đời ta để ta sống tốt hơn. Đó chính là cách mà đội tuyển U23 Việt Nam thể hiện lòng yêu nước của mình đến toàn bộ dân tộc trong sự ca ngợi,trong tiếng reo hò chúc mừng. Trận bóng ở Thường Châu năm ấy đã để lại một ấn tượng khó phai trong lòng những người hâm mộ bóng đá Việt Nam. Đá bóng trong hoàn cảnh khắc nghiệt, tuyết rơi đầy trời , trái bóng và sân cỏ hòa một màu trắng xóa. Nếu không vì tình yêu Tổ quốc, khao khát đem về cho dân tộc một niềm vinh quang, tự hào thì có lẽ các anh đã bỏ cuộc, các anh đã không chiến đấu đến những phút cuối cùng. Lòng yêu quê hương đã tạo động lực cho họ sức mạnh và khó khăn. Nó chính là một giá trị tinh thần không thể nào thiếu được

Tình yêu nước dù to lớn nhưng vẫn cần có sự lí trí, không được mù quáng để rồi dẫn đến những hành động độc tài, tàn ác, bị người khác lợi dùng. Đừng như Hít-le hay quân đội Pol pot lấy tình yêu nước để làm nên những xấu xa, bạo ngược khiến người đời sau khi nhắc đến tên vẫn còn căm phẫn. Một tình yêu quê hương cao đẹp luôn cần được gắn với những lí tưởng, hành động cao đẹp, mang tính cỗng hiến cho cộng đồng xã hội.

Tuy là một truyền thống, một tình cảm thiêng liêng cao quý nhưng vẫn có những người không có tinh thần yêu nước chỉ sống ích kỉ, sống cho riêng mình. Hay có những người lại muốn quên đi,ruồng rẫy, chà đạp nơi mình sinh ra và lớn lên, quên đi cái phong tục văn hóa để đua theo sự phát triển, hiện đại của xã hội, những văn hóa của nước ngoài. Đó đều là những tình trạng sai lầm cần sửa đổi để đắt nước phát triển hơn về cả mặt vật chất lẫn tinh thần.

Bản thân em cũng là một con người yêu nước. Em nhận ra những giá trị lớn lao của quê hương mình.Em thấy đất nước thật đẹp biết bao. Đó chính là nơi lưu giữ những kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp mà em không muốn quên, là nơi em phát triển qua từng ngày, cho em mục đích sống và học tập. Những ngày qua em cũng đã thể hiện tình yêu ấy qua những hành động rất cụ thể. Em đã tích cực tham gia phòng chống dịch thực hiện quy tắc 5k để giữ an toàn cho mình và những người xung, để giảm bớt phần nào gánh nặng cho các nhà chức trách và các y bác sĩ nơi tiếng đầu chống dịch.Em mong đại dịch sớm qua đi để đất nước tiếp tục phát triển và mọi người sớm quay lại với công việc thường nhật.

“Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều”

Quê hương đóng một vai trò vô cùng quan trọng đối với một con người, là thứ tình cảm cao quý hòa quyện sinh ra bởi những điều giản đơn, tích cực. Nó làm thay đổi ta tốt đẹp hơn hằng ngày. Vậy bạn đã làm gì để thể hiện tình yêu quê hương của mình?

CAO QUỐC THỊNH




P/s: Mình thực sự ấn tượng với văn phong và tư duy sáng tạo của bài viết này, mặc dù dẫn chứng có hơi nhiều nhưng lại rất cụ thể và thuyết phục. Đặc biệt, các luận điểm luận cứ còn được sắp xếp theo trình tự thời gian, và khi đọc những dòng hồi tưởng về quá khứ huy hoàng của lịch sử, bao giờ mình cũng thấy xúc động hơn cả.
Blogchuyenvan thực sự đem đến cho mình nhiều điều thú vị 😍😍

01/06/2023

🍐🍐🍐Đề bài : Viết một bài văn khoảng 2/3 trang giấy thi bày tỏ suy nghĩ của em về vấn đề: Thái độ và cách ứng xử của mỗi người khi tiếp thu cái mới.

Bài làm

Trong thời đại khoa học và công nghệ phát triển, con người luôn không ngừng thay đổi để bắt kịp xu hướng của thời đại. Chính vì thế, thái độ và cách ứng xử của mỗi người khi tiếp nhận “cái mới” đã đóng một vai trò quan trọng không thể thiếu trong hành trình đi đến thành công.

Cái mới là những tri thức, bài học mà ta chưa biết. Đứng trước những điều lạ lẫm và mới mẻ, có người sẽ lựa chọn cho mình cách thức tìm tòi, nghiên cứu để hiểu thêm về nó. Từ đó, họ trang bị thêm cho mình hành trang để tiến gần hơn đến đỉnh vinh quang. Nhưng cũng có những người chọn cách lảng tránh, cho rằng “cái mới” là những điều khó hiểu, xa vời mà bản thân không bao giờ chạm tới, hoặc bảo thủ, không chịu tiếp thu. Điều ấy rất dễ dẫn tới những thất bại, thậm chí, họ có thể sẽ trở thành những người đi sau thời đại. Trong thời kỳ công nghệ 4.0 phát triển, chúng ta rất cần phải thích nghi, trau dồi tri thức để đón nhận những thay đổi tiến bộ. Nhưng chúng ta cũng cần phải tiếp thu và sẵn sàng học hỏi “cái mới” một cách có chọn lọc, bởi rất nhiều điều có thể sẽ trở thành một con dao hai lưỡi gây hại đến bản thân mỗi người. Dễ thấy khi mạng xã hội Facebook phát triển, đem đến cho con người vô vàn tiện ích, nhưng đôi khi chúng ta, đặc biệt là các bạn trẻ chưa đủ chín chắn dễ dàng đắm chìm vào việc lướt Facebook mà để thời gian trôi đi hoài phí. Kết quả là, việc hôm nay thôi cứ để ngày mai, để rồi không thu được kết quả như mình mong muốn.

Viết những dòng này, tôi - một học sinh đang còn ngồi trên ghế nhà trường, cảm thấy mình phải chăm chỉ học tập hơn, bên cạnh việc trau dồi kiến thức trong sách vở thì cần phải tìm hiểu những vấn đề thực tế trong cuộc sống. Có như vậy, tôi mới có thể đón nhận và học hỏi những điều mới mẻ, tích lũy kinh nghiệm quý giá để chạm tay tới thành công.

P/s: Mình cảm thấy bài này mình viết chưa được đã lắm, vì dung lượng chỉ là 2/3 trang giấy thôi, nếu viết dài thêm sẽ bị trừ điểm, mình tôn trọng yêu cầu của đề mặc dù mình có thể thích viết dài như thế nào thì viết. Mn thông cảm nhé ạ !!!!

Photos from Pear is so cool's post 31/05/2023

Đề thi khảo sát của em tui nữa nè mn, nhìn thằng bé viết mấy chữ khó khó vô đề mà tôi cười xỉu luôn

30/05/2023

🍏🍏 Đề: “Khi viết bút chì, đôi khi phải dừng lại để gọt bút. Điều này sẽ gây đau đớn một chút, nhưng sau đó, bút chì sẽ sắc hơn. Vậy nên bạn cũng vậy, bạn phải học cách chịu đựng những sự đau đớn và nỗi buồn, bởi những điều này sẽ khiến bạn trở thành một con người tốt đẹp hơn.” (Paulo Coelho)
Theo anh chị, có nhất thiết phải chịu đựng những đau đớn và nỗi buồn để trở thành người tốt đẹp hơn không?
Bài làm
“Phải có áp lực than chì mới hoá kim cương”, tôi đã từng được nghe, được chỉ bảo như thế từ những ngày còn bé. Điều đó dần dần hình thành trong tôi câu hỏi “Phải chăng trên bước đường trưởng thành của mỗi con người, chỉ khi phải chịu đựng áp lực, những nỗi đau đớn và nỗi buồn thì mới trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn ?” Như Paulo Coelho đã từng nói: “ Khi viết chì đôi khi phải dừng lại để gọt bút. Điều này sẽ gây đau đớn một chút nhưng sau đó chì sẽ sắc hơn. Vậy nên bạn cũng vậy, bạn phải học cách chịu đựng những sự đau đớn và nỗi buồn, bởi những điều này sẽ khiến bạn trở thành một con người tốt đẹp hơn”.

Câu nói của Paulo Coelho đã gợi nên trong tôi biết bao suy ngẫm với hình ảnh chiếc “bút chì”. Phải chăng chiếc bút ấy chính là cuộc đời của mỗi con người, là hành trình trưởng thành của mỗi cá nhân. Và trên bước đường lớn lên ấy, đôi khi mỗi chúng ta phải dừng lại để gọt bút, đôi khi mỗi chúng ta sẽ phải chững lại để trở nên “sắc” hơn, trở thành một phiên bản tốt hơn. Quá trình “gọt” bút ấy có thể sẽ là khoảng thời gian khiến ta đau, sẽ khiến ta gục ngã. Thế nhưng, điều ta cần làm là mạnh mẽ vượt qua, là chấp nhận và “chịu đựng những sự đau đớn và nỗi buồn”. Bởi lẽ như lời Paulo Coelho, điều đó sẽ khiến chúng ta “trở thành một con người tốt đẹp hơn”.

Cuộc đời chúng ta như một bản nhạc giao hưởng, có lúc bổng, lúc trầm, có lúc ngân vang nhưng có lúc sẽ rất lặng. Chính những nốt trầm, những nốt lặng ấy là những thử thách mà cuộc đời đặt ra để chúng ta vấp ngã rồi đứng dậy. Chính những điều đó sẽ khiến chúng ta không ảo tưởng rằng cuộc đời màu hồng, rằng bản thân mạnh mẽ, rằng “ngòi bút” của ta vẫn còn đang “sắc”. Những khó khăn, tổn thương ấy sẽ khiến ta đau, sẽ làm ta trầy xước, sẽ là những chua cay mặn đắng xát vào vết thương kia. Chúng ta sẽ đau, sẽ gục ngã. Nhưng sau lần “gọt bút” ấy, chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều, vì những bài học, những kinh nghiệm, những vỡ lẽ quý báu đến vô cùng. Sau những lần ấy, chúng ta sẽ nâng cấp bản thân mình lên một mức độ mới, “ngòi bút” của ta sẽ “sắc” hơn. Chúng ta sẽ tự tin hơn khi đối mặt với cuộc đời, chúng ta sẽ ít đi những nỗi sợ, những chao đảo trong cuộc đời bởi khi nếm trải qua nhiều lần “gọt bút”, ta sẽ dày dặn, trưởng thành hơn rất nhiều.

Sâu con cũng phải trải qua một quá trình lột xác đầy đau đớn để hóa bướm xinh đẹp. Ngọc trai lấp lánh ra đời cũng là cả một hành trình oằn mình chịu đựng những đau đớn và xót buốt. Và chúng ta cũng thế, trải qua những sự đau đớn và nỗi buồn, chúng ta sẽ trở thành một bản thể tốt đẹp hơn. Bởi lẽ, đôi khi chính những khó khăn, thử thách, những chông g*i trong cuộc đời sẽ là một hoàn cảnh, một môi trường thuận lợi để ta khai phá những tiềm lực của bản thân. Chúng ta khi sống trong một cuộc đời qua đơn giản, quá bình dị sẽ vô tình chấp nhận hiện tại là một “tôi” tốt nhất. Thế nhưng, cuộc đời vốn là những điều vô thường và sức mạnh trong mỗi chúng ta cũng thế. Như cách Helen Keller đã phải chịu đựng những nỗi đau đến tột cùng vì khủng hoảng tâm lí, do bất hạnh mất đi khả năng nghe, nhìn. Thế nhưng, sau khi trầm mình, trải qua lần “gọt bút” đầy đau đớn ấy, bà đã thật sự trở nên “sắc” hơn khi cống hiến rất nhiều giá trị cho thế giới, đặc biệt là với tư cách một nhà diễn thuyết truyền động lực và nâng đỡ biết bao tâm hồn đang chao đảo, chênh vênh. Và mỗi chúng ta dường như nhận ra được những giá trị to lớn đến vô cùng của những lần “gọt bút” qua tấm gương của Helen Keller, những thử thách truân chuyên sẽ giúp ta nhận ra bản thân phi thường và kiên cường đến nhường nào. Điều đó chính là một trong những bàn đạp vững chắc nhất để ta hoàn thiện cuộc đời của chính mình. Và hơn cả một cá nhân, đối với một quốc gia, những lần “gọt bút” vẫn vẹn nguyên giá trị như thế. Nhật Bản- một đất nước phải hứng chịu biết bao những tai ương của thiên nhiên, phải chịu đựng biết bao những trận sóng thần, động đất. Thế nhưng, không khuất phục trước số phận, Nhật Bản vẫn vươn lên từ những đổ vỡ để rồi từ những “vụn than chì” nhỏ bé, “đất nước mặt trời mọc” đã trở thành một cường quốc vững mạnh trên thế giới.

Đau đớn, nỗi buồn, thử thách là những điều Thượng đế đã ban đến cho chúng ta như một phép thử để tôi rèn bản thân. Thế nhưng, điều đó không đồng nghĩa với việc chỉ chịu đựng tổn thương và đau khổ, ta mới hoàn thiện. Bởi lẽ, đã có biết bao trường hợp tang thương xảy đến khi một người chịu quá nhiều áp lực, trải qua những lần “gọt bút” liên tiếp để rồi ngòi bút gãy, sinh mệnh kết thúc. Không thể phủ nhận những điều đó sẽ khiến ta trưởng thành hơn. Nhưng thực ra ngọt ngào cũng sẽ làm nên hạnh phúc, tình thương và những điều tốt đẹp cũng sẽ khiến ta trưởng thành. Bhutan được mệnh danh là một trong những quốc gia hạnh phúc nhất thế giới khi người dân ở đây được sống trong một khí hậu hiền hoà, một thiên nhiên nguyên sơ, hùng vĩ. Họ sống trong sự chan hoà của mọi người, sống vô tư, bình đẳng với chỉ số hạnh phúc cao vô cùng. Thế chẳng phải, sự ưu ái của thiên nhiên, cách đối xử ngọt ngào giữa người với người cũng khiến chúng ta trở nên hạnh phúc hơn, xã hội tốt đẹp hơn hay sao ? Có thể nói, đâu chỉ riêng nỗi buồn, niềm vui cũng là một chút xúc tác đầy lý tưởng để ta hoàn thiện chính mình. Bởi lẽ khi yêu và được yêu, được trân trọng, ta cũng sẽ nhận được những bài học, những kinh nghiệm ngọt ngào để ta hạnh phúc nhận ra mình có điểm tựa và ta sẽ bật cao hơn, nhanh hơn. Chúng ta trưởng thành và trải nghiệm không thể chỉ với một cuộc đời toàn khó khăn và thử thách. Chúng ta chỉ thật sự “sắc” hơn, thấu đáo hơn khi nếm trải đủ mọi hỉ, nộ, ái, ố trên đời. Bởi khó khăn không là điều kiện đủ để ta hoàn thiện mà đó chính là sức mạnh, bài học, kinh nghiệm, cách nhìn mà ta thay đổi về cuộc đời sau mỗi lần trải qua chông g*i, sau mỗi lần “gọt bút” ấy.

“Khi viết bút chì, đôi khi phải dừng lại để gọt bút. Điều này sẽ gây đau đớn một chút, nhưng sau đó, bút chì sẽ sắc hơn. Vậy nên bạn cũng vậy, bạn phải học cách chịu đựng những sự đau đớn và nỗi buồn, bởi những điều này sẽ khiến bạn trở thành một con người tốt đẹp hơn.”. Câu nói của Paulo Coelho đã gợi nên trong tôi nhiều chiêm nghiệm sâu sắc. Quả thật, đau đớn mới mong trưởng thành nhưng phải chăng điều đó là chưa đủ ? Bởi ngọt ngào và yêu thương cũng cần lắm cho quá trình trưởng thành của chúng ta.

P/s: Nguồn từ "Blog chuyên văn"
Mình cảm thấy bài này khá ấn tượng nên muốn share cho mọi người cùng đọc

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address

NAM TRAI
Hanoi
10000