02/12/2021
Sự thật lạ lùng về TQ phần 1 冬至北方吃饺子,南方吃汤圆
Trong phong tục hai miền nam bắc Trung Quốc, thực phẩm ăn vào ngày Đông chí có khác nhau, miền bắc có tập tục ăn sủi cảo, còn miền nam có tập tục ăn chè trôi nước. Khác với Việt Nam, tết đến trong nhà đều phải có bánh trưng hoặc bánh tét. Còn ở Trung Quốc, miền bắc, vào ngày Đông chí, nhà nhà bất luận là giàu nghèo, sủi cảo là món không thể thiếu được. Ăn sủi cảo là do bởi sợ cái lạnh đến mức buốt cả tai. Theo truyền thuyết, tập tục này là để kỉ niệm nghĩa cử cứu giúp dân của Y thánh Trương Trọng Cảnh thời Đông Hán.
Danh y Trương Trọng Cảnh thời Đông Hán y thuật cao siêu, tay ông đến đâu là bệnh lui đến đấy. Sau khi từ chức, Trương Trọng Cảnh về quê nhà ở Nam Dương, tai nghe mắt thấy dân nghèo bị đói, bị rét. vào mùa Đông năm nọ, Trương Trọng Cảnh đã làm một túp lều tranh ở ngoài đông quan thành Nam Dương, bắc một chiếc nồi lớn, bỏ ớt và một số vị thuốc khử hàn nấu lên. Sau khi nấu chín lại dùng bột mì và thịt dê bao lại thành hình chiếc tai rồi lại nấu tiếp, khi chín trở thành món “Khư hàn kiều nhĩ thang” , rồi phân phát cho bách tính để chống lại cái rét. Mọi người sau khi ăn qua, toàn thân nóng hôi hổi, tai phát nhiệt, chẳng mấy chốc hết lạnh. Mọi người vô cùng cảm kích Trương Trọng Cảnh, truyền kể cho nhau nghe, rồi tấp nập bắt chước theo món “kiều nhĩ” làm thành món sủi cảo mà ngày nay chúng ta thấy. Về sau, mỗi khi đến tiết Đông chí, nhà nhà đều có tập tục ăn sủi cảo bao thịt dê để chống rét và tăng thêm chất bổ, tập tục này lưu truyền đến ngày nay. Hiện nay, tại vùng quê Nam Dương còn lưu truyền câu dân dao:
Đông chí bất đoan giảo tử oản, đống điệu nhĩ đoá một nhân quản
冬至不端饺子碗, 冻掉耳朵没人管
(Ngày Đông chí mà không bưng bát sủi cảo, thì có lạnh buốt tai cũng không ai thèm quản)