Tư liệu NGỮ VĂN THCS cô Hồng Hải Chu Văn An Hà Nội

Tư liệu NGỮ VĂN THCS cô Hồng Hải Chu Văn An Hà Nội

Share

Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông

16/11/2025

BÀI VĂN KỂ LẠI KỈ NIỆM CHUYẾN ĐI QUẢNG BÌNH
Đoạn 1 – Mở bài: Giới thiệu kỉ niệm đẹp

Trong cuộc đời mỗi người đều có những kỉ niệm như những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời tuổi thơ – càng lớn lên càng sáng rõ trong tim. Với em, chuyến đi Quảng Bình vào mùa hè năm 2023 là một kỉ niệm đẹp đẽ và khó phai nhất. Nó đến thật bất ngờ như một cơn gió mát thổi qua trưa hè oi ả, không báo trước nhưng để lại trong em cảm giác bồi hồi, háo hức. Đó không chỉ là một chuyến du lịch, mà còn là một kỉ niệm mang vẻ đẹp trong trẻo, tinh khôi mà mỗi khi nhớ lại em đều thấy lòng mình ấm áp.



Đoạn 2 – Khởi hành & cảm xúc trên đường đi

Hôm ấy, gia đình em lên đường từ rất sớm. Bầu trời Hà Nội còn bảng lảng sương mờ, gió sáng se se như đưa tay vẫy chào những người chuẩn bị bước vào hành trình mới. Trên xe, em hồi hộp không khác gì chú chim non lần đầu rời tổ. Khi dừng chân ở trạm nghỉ Ninh Bình, bữa ăn sáng giản dị lại trở nên ngon kỳ lạ; có lẽ vì niềm vui đang len lỏi trong từng hơi thở. Sau đó, xe lao vun vút như một mũi tên bạc về xuôi, đưa gia đình em về Hà Tĩnh thăm ông bà. Nhìn ông bà bất ngờ, nụ cười rạng rỡ của ông bà như ánh nắng chan hoà sưởi ấm cả căn nhà nhỏ. Khoảnh khắc ấy khiến em nhận ra kỉ niệm đẹp đôi khi không phải từ những thứ lớn lao, mà từ sự sum vầy giản dị đầy yêu thương.



Đoạn 3 – Đến Quảng Bình & vẻ đẹp thiên nhiên

Tạm biệt ông bà, xe tiếp tục đưa chúng em vào Quảng Bình. Con đường ven biển trải dài trước mắt đẹp như một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Một bên là núi non trùng điệp đứng lặng lẽ như những người lính canh gác, một bên là biển xanh thăm thẳm, từng con sóng bạc đầu chạy ào ạt vào bờ như những đứa trẻ tinh nghịch. Khi đến khách sạn, em phải thốt lên vì quá thích thú: không gian rộng rãi, gió biển mằn mặn, bầu trời trong veo như vừa được lau sạch. Kỉ niệm em đứng trên ban công, nhìn biển trải dài vô tận, cảm giác gió ôm lấy mình thật nhẹ nhàng – giống như vòng tay của người bạn hiền thầm thì “Chào mừng bạn đến với Quảng Bình”.



Đoạn 4 – Khám phá đồi cát & điện gió (đoạn trọng tâm miêu tả)

Những ngày ở đây, em được khám phá đồi cát Quang Phú – nơi cát trắng mênh mông trải rộng như một sa mạc thu nhỏ. Từng đồi cát lượn sóng mềm mại, gió thổi vi vu làm mặt cát chuyển động lấp lánh như sóng biển vàng. Trượt cát khiến em phấn khích đến mức cười giòn tan, tiếng cười hoà vào gió nghe vui tai đến lạ. Sau đó, gia đình em đến khu điện gió Quảng Bình. Những cột tuabin cao lớn xoay cánh đều đặn, trông chẳng khác gì đàn chim khổng lồ đang dang đôi cánh trắng giữa trời xanh bao la. Cánh đồng điện gió hiện lên hùng vĩ, hiện đại mà vẫn gần gũi; gió thổi nhè nhẹ, nắng trải vàng ươm… tất cả hoà quyện tạo nên một vẻ đẹp khó quên. Em cảm thấy kỉ niệm ấy lung linh như một thước phim sắc màu đang chiếu chậm trong lòng mình.



Đoạn 5 – Ẩm thực & những giây phút gia đình

Không chỉ thiên nhiên, ẩm thực Quảng Bình cũng để lại trong em nhiều ấn tượng. Bánh bột lọc dẻo thơm, bánh nậm mềm mại, bánh bèo trắng muốt… món nào cũng đậm đà như mang trọn hương vị của miền biển. Hải sản thì tươi rói, chỉ cần nhìn đã thấy “ngon mắt”. Em thích nhất món cơm rang hải sản – hạt cơm vàng óng, thơm phức, hòa cùng vị ngọt thanh của tôm, cua khiến em ăn mãi không chán. Những bữa ăn gia đình quây quần bên nhau tiếng nói cười rộn rã, gió biển thỉnh thoảng lướt qua nhẹ nhõm – tất cả tạo thành những lớp kỉ niệm xinh xắn, êm đềm mà em luôn muốn giữ lại thật lâu.



Đoạn 6 – Kết bài: Ý nghĩa của kỉ niệm

Chuyến đi kéo dài một tuần, nhưng dư âm của nó cứ như làn sóng lăn tăn mãi trong tim em. Đó không chỉ là chuyến du lịch khám phá thiên nhiên hùng vĩ, mà còn là hành trình gắn kết yêu thương của gia đình. Kỉ niệm ấy đẹp như một bức tranh được vẽ bằng nắng, bằng gió, bằng tiếng cười và cả những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa cuộc sống bận rộn. Mỗi khi nhớ lại, em thấy lòng mình sáng lên như ngọn đèn nhỏ giữa đêm – ấm áp và ngọt ngào. Em biết rằng chuyến đi Quảng Bình năm 2023 sẽ mãi là một phần quý giá trong tuổi thơ của mình, một kỉ niệm lung linh mà em sẽ mang theo suốt những năm tháng trưởng thành.

14/11/2025

(BÀI ĐẠT GIẢI NHẤT - KÌ THI HSG VĂN QUỐC GIA 2012-2013)

Trái tim con người có sức mạnh phi thường và kì diệu. Ngạn ngữ Pháp có câu: "Mọi điều xuất phát từ trái tim.". Điều này quả là minh xác đối với mọi phương diện đời sống và càng chuẩn xác hơn trong sáng tác văn chương nghệ thuật. Trước khi rỏ từng giọt tâm hồn ra ngòi bút để viết nên những câu chữ đẹp đẽ tinh khôi, mỗi nhà văn đều để dòng tư tưởng thấm xuyên qua con tim thổn thức để từ đó, thể hiện cái nhìn sâu sắc về con người mà gửi vào trong sáng tác. Cái nhìn nghệ sĩ luôn đau đáu khôn nguôi hướng đến đời sống nội tâm và cảm xúc, để dựng lên tượng đài cao đẹp và hùng vĩ của con người trong văn chương muôn thuở, trong tình nhân đạo dạt dào.

Chắc hẳn ai cũng hiểu ý nghĩa của câu nói quen thuộc: "Văn học là tấm gương phản ánh hiện thực đời sống.". Đúng như vậy, không chỉ văn học mà tất cả mọi phát minh được con người sáng tạo ra đều bắt đầu từ thực tại đời sống của con người và sau đó quay lại phục vụ con người. Nhưng văn học khác với các phát kiến khác ở chỗ bồi đắp cho con người chủ yếu ở phương diện tinh thần. Nhà văn viết một tác phẩm để gửi gắm vào đó một cách nhìn sâu sắc về con người - đối tượng của văn học - nghĩa là một phát hiện, một khám phá mới mẻ, độc đáo, đầy ý nghĩa của riêng nhà văn về thế giới nhân sinh. Cách nhìn ấy, phát hiện ấy trước hết là cách cảm về con người trong nỗi khổ, cả niềm vui và cái đẹp. Bày tỏ tình thương, lòng trắc ẩn trước đớn đau của cuộc đời và ca ngợi cái đẹp trong cuộc sống, đó là thiên chức của nhà văn. Thật không thể tin được có người tự nhận lấy danh hiệu "Nhà văn" cao quý trong khi trái tim chai sạn trước tiếng rên rỉ, nức nở của một số phận; và lạnh lùng, vô cảm khi nhìn thấy vẻ tinh khôi của bông hồng buổi sớm đẫm sương đêm. Có thể nói, nhà văn phải gửi gắm được vào trong tác phẩm của mình một cái tâm tận thiện, tận mĩ. Mỗi phút giây rung động trong tâm hồn là một lần ta sống thật với lòng mình, sống với tất cả bản chất người của mình. Con người hiện lên hoàn toàn nhất trong nội tâm và cảm xúc. Cố gắng nắm bắt tài tình được đời sống bên trong của mỗi người, khi đó nhà văn mới có thể nói là "đắc nhân tâm", hiểu sâu sắc và có cái nhìn đúng đắn với nhân loại đông đúc này. Đó chính là phẩm chất cần thiết của một nhà văn chân chính và cũng là "nhà nhân đạo từ trong cốt tuỷ" (Sê-khốp). Một nhà văn đích thực phải đồng thời là nhà nhân đạo chủ nghĩa lớn và phải đặt cái tâm của mình lên trang giấy. Thiếu lòng yêu thương, tác phẩm văn học chỉ còn là một cái hồ chết, tù hãm và đầy bùn lầy đọng nước.

Tại sao chúng ta lại có thể khẳng định như vậy? Vì, như đã nói, đối tượng chính của văn học chính là con người. Truyện ngụ ngôn mượn hình ảnh con vật chẳng qua cũng là để chỉ về con người. Văn học tái hiện hình ảnh chân thực của con người, văn học đục bỏ khỏi con người những gì không thuộc về nó. Đặc biệt, không chỉ biểu hiện ngoại hình nhân vật, văn học còn thâm nhập để khám phá được bí ẩn giấu kín đằng sau cánh cửa thế giới tâm hồn, tức đời sống nội tâm bên trong. Niềm hân hoan, vui sướng, nỗi phẫn uất, đau thương, sự căm hờn, nhỏ nhen len lỏi trong mọi ngõ ngách sâu thẳm và cả bao nghịch lí chua chát, mâu thuẫn đắng cay cuồn cuộn chảy trong dòng cảm xúc, tất cả đều không thoát khỏi đôi mắt tinh tường của người nghệ sĩ. Nhà văn giống như nhà giải phẫu tâm hồn đầy tài năng, mỗi trang văn, trang thơ đều là trang lòng trải trên mặt giấy. Do vậy, sáng tác về con người, nhà văn không thể không quan tâm đến đời sống nội tâm và cảm xúc. Nắm bắt được điều ấy là yêu cầu cao nhất mà cũng là bản lĩnh, tài năng và sự tinh tế của nhà văn.

Hiểu về con người với toàn bộ dáng vóc nội tâm cũng là cách nhà văn bày tỏ suy nghĩ sâu sắc về thế giới và nhân sinh. Ai đó đã nói, có một thước đo để đánh giá một nhà văn lớn, ấy là anh ta đã đem đến thế giới này cách nhìn mới mẻ và sâu sắc như thế nào về cuộc đời con người. Mỗi sáng tác là mỗi con mắt soi chiếu thế giới này, cảm nhận vẻ đẹp khuất lấp đâu đó và tha thiết giãi bày tình thương đối với con người. Một lần sáng tác là một lần nghệ sĩ lặn lội với đời bằng cả tấm lòng tha thiết, hết sức trẻ trung trong cách cảm nhận và hết sức già dặn trong suy tư, triết lí về cuộc sống này. Mỗi sáng tác là mỗi cơ hội để nhà văn giãi tỏ một điều gì đó mà kì lạ thay, cả cuộc đời nhà văn chỉ muốn nói điều ấy mà thôi. Đấy chính là cách nhìn, cách cảm riêng, độc đáo và sâu sắc của họ. Nhưng dù thế nào, thì tất cả đều giống nhau ở một điểm, ấy chính là phải thể hiện trong tác phẩm tinh thần nhân đạo. Hướng về con người, văn học không thể không nói đến cái xấu, cái chưa tốt nhưng trước hết và chủ yếu phải thể hiện cái đẹp, cái thiện của con người qua đời sống nội tâm. Đó chính là lòng nhân đạo. Hướng về con người, văn học thốt lên tiếng nói cảm thông với nỗi khổ đau, những mảnh đời lầm lạc hay mạnh mẽ hơn là tiếng nói tố cáo, phản kháng mạnh mẽ bao thế lực chà đạp lên cái tốt, cái đẹp và chà đạp lên số phận con người. Hướng về con người, dù thế nào đi chăng nữa, văn học vẫn luôn bày tỏ niềm tin son sắt, da diết vào chính nghĩa tất thắng, bày tỏ niềm tin vào bản chất tốt đẹp của con người thông qua đời sống nội tâm. Ngợi ca, cảm thông, tố cáo, tin tưởng đó là những gì nhà văn muốn gửi gắm qua cách nhìn riêng của mình. Đó cũng là lĩ do vì sao mỗi tác phẩm đều là mỗi bậc thang đưa con người tiến đến gần hơn với chân - thiện - mĩ.

Nguyễn Du, người nghệ sĩ thiên tài với trái tim lớn bao la của văn học Việt Nam là một nghệ sĩ như thế. Sáng tác của ông, dù là chữ Hán hay chữ Nôm, đều được viết bằng cả tẩm lòng khổ đau và yêu thương, của tinh thần nhân đạo dạt dào, bày tỏ cái nhìn sâu sắc của Tố Như về những kiếp người tài hoa bạc mệnh. Thi phẩm “Độc Tiểu Thanh kí” của Nguyễn Du là minh chứng rõ nét nhất cho điều đó.
“Tây Hồ hoa uyển tẫn thành khư,
Độc điếu song tiền nhất chỉ thư.”
Câu thơ đầu tả cảnh mà chất chứa bao cảm xúc: có chút gì đó ngậm ngùi, chua xót lại có chút gì nuối tiếc, thở than. Một triết lí được nêu ra: hình như cái gì đẹp, cái gì tài hoa trên thể gian này đều là những cái chóng tàn, chóng lụi. Bãi bể nương dâu, thời gian và thế sự có sức hủy hoại khủng khiếp, vườn hoa thanh nhã của Tây Hồ nổi tiếng nay thành ra gò hoang tàn tạ, cô liêu. Ngay từ đây, cái nhìn sâu sắc của Nguyễn Du đã bộc lộ thật rõ nét, hướng đến tâm trạng ngậm ngùi của mình cũng là cách Tố Như thốt lên lời than não nề cho sự vô tình của tạo vật với cái đẹp trên đời. Và biết đâu, "hoa uyển" kia không chỉ là một vườn hoa vắng lặng mà đề chỉ những con người "thác là thể phách, còn là tinh anh" như Tiểu Thanh, cô Cầm, Từ Hải... một thời rạng rỡ vẻ tài hoa thiên phú mà sau bao biến động chỉ còn lại một nấm mồ mờ mịt cỏ xanh? Chẳng còn ai nhớ đến họ, chỉ còn mình ta viếng Tiểu Thanh, viếng tất cả các kiếp tài hoa trên đời bằng một trang giấy trước cửa sổ - sơ sài và lạnh lẽo, đạm bạc biết bao! Người đẹp, người tài là vật báu trong đất trời, vậy mà thế gian thực vô tình với họ, bạc bẽo quá, phũ phàng quá:
“Sống làm vợ khắp người ta,
Hại thay thác xuống làm ma không chồng.”
(Trích Truyện Kiều, Nguyễn Du)
Cảm thông với những người ấy, Nguyễn Du đồng thời cũng bày tỏ niềm phẫn uất, lên án những thế lực chà đạp lên cái đẹp trên đời. Tố Như thác lời "son phấn hữu thần" để nói về nỗi hận dưới sâu ba tấc đất. Tố Như ai oán, cám cảnh cho văn chương như gấm như vóc vô tội mà cũng bị đốt dở dang như số kiếp con người. Từ đó, Nguyễn Du hạ bút hai câu thơ vô tiền khoáng hậu, hai câu thơ đủ sức rung động mọi con tim:
“Cổ kim hận sự thiên nan vấn,
Phong vận kì oan ngã tự cư.”
Ở tít cao xanh, trời kia vẫn hay giả điếc, giả ngơ lờ đi mọi tiếng kêu phẫn uất của những kiếp hận xưa và nay. Nhưng điều đáng nói ở đây là vẫn có một người khách cùng hội cùng thuyền với kiếp tài hoa bạc mệnh tỏ lòng tri kỉ, tỏ nỗi tri âm. Chia sẻ với những nỗi oan lạ lùng, người ấy lắng nghe người, khóc cho người rồi khóc cho chính mình. Áy là Nguyễn Du. Tố Như khóc cho Tiêu Thanh, thương cảm cho số kiếp của nàng dẫu cách biệt ba trăm năm lẻ và hai thế giới.
Tiếng khóc thương ấy chính là tinh thần nhân đạo da diết bộc lộ từ đáy sâu tâm trạng, để rồi:
“Bất tri tam bách dư niên hậu,
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?”
Hôm nay, cất tiếng khóc Tiểu Thanh; vậy ba trăm năm sau, ai sẽ là người khóc Tố Như? Thương cho người và thương cho mình cũng là cầu thêm cho đời nhiều tri kỉ. Dẫu chỉ là một tiếng khóc thầm, "khấp" thôi cũng đã là mãn nguyện rồi. Hỏi tức là còn mong mỏi, còn đợi chờ, lòng Nguyễn Du chưa nguội lạnh tình đời, tình người. Qua câu hỏi cuối, Nguyễn Du bày tỏ niềm tin vào lòng thương trong cuộc sống, tin vào con người. Đó chính là căn cốt tích cực của cái nhìn tác giả trong bài thơ. Chỉ mấy câu thơ thôi mà thấm đẫm cảm xúc nội tâm, vì thế có bi nhưng không luy, chất chứa buồn giận, hận sầu mà không ai oán, mà đủ đầy niềm tin vào chân - thiện - mĩ trong cuộc sống.
Nhà văn Nguyễn Khải trong tác phẩm Một người Hà Nội cũng bày tỏ niềm tin, tình yêu vào vẻ đẹp hào hoa của Hà Nội và người Hà Nội. Bà Hiền, là hình tượng trung tâm của truyện, được tác giả dày công xây dựng, kết tinh nhiều vẻ đẹp của con người, qua đó bộc lộ nhiều cách nhìn độc đáo của nhà văn với đời sống. Đó là điều gần như tất yếu. Ở đây tôi muốn dành mối quan tâm đến những nhân vật phụ nhưng không kém phần cao đẹp: Dũng, Tuất - bạn Dũng và bà mẹ Dũng. Ra đi đánh giặc vì lòng yêu nước gắn với tinh thần trách nhiệm, Dũng để lại cho ta ấn tượng sâu sắc về người Hà Nội hào hoa yêu nước. Nhưng vẻ đẹp của Dũng còn cao hơn trong tình thương và sự quan tâm đến nỗi đau con người. Tuất mất trước ngày giải phóng mấy ngày, Dũng thấy mình tội lỗi, biết nói sao với mẹ
Tuất, bà mẹ mất con trong khi "bạn nó còn sống, sống đến tận bây giờ". Nhân cách người lính không cho phép Dũng im lặng, anh phải đi và phải làm cái việc tưởng chừng không thể làm nổi đó. Nhưng thật kì lạ, người tưởng phải an ủi hóa ra lại là người được an ủi: mẹ Tuất không khóc mà chỉ "run run" trước Dũng đang khóc oà như trẻ con rồi dỗ dành Dũng như dỗ con trẻ: "Dũng, nín đi con! Cô biết cả rồi.". Đó chính là vẻ đẹp hào hoa của người Hà Nội: biết để nước mắt chảy ngược, bình thản trước hi sinh, luôn quan tâm đến người xung quanh. Đó là cách nhìn ca ngợi và đầy cảm thông của nhà văn qua đời sống nội tâm nhân vật và đã tìm được đường vào mãi mãi.

Văn học nghệ thuật có khả năng kì diệu nhân đạo hóa con người. Nhưng nó còn phải tuỳ thuộc vào trình độ tiếp nhận của độc giả. Những tác phẩm âm nhạc lớn cũng trở thành vô nghĩa với lỗ tai của người không hiểu gì về âm nhạc. Bởi vậy, văn chương cần lắm ở độc giả sự tri âm, sự nâng tầm đón nhận để đón nhận để cảm hiểu sự mới mẻ, sáng tạo và sâu sắc của tác phẩm.

Không gì khác, chính văn học nghệ thuật sẽ soi sáng, bồi đắp cho tâm hồn ta sạch trong, cao rộng. Ta biết cách nhìn người, biết thấu hiểu, biết hướng tới chân - thiện - mĩ. Vì lẽ đó, chừng nào con người còn tồn tại, chừng đó nghệ thuật sẽ còn là quả quyết: "Văn học nằm ngoài quy luật của sự băng hoại. Chỉ mình nó không thừa nhận cái chết." (Sê-đrin).

(sưu tầm)
---------------------------------------------
Tham gia các nhóm Zalo để nhận tài liệu ôn tập hàng tuần và chấm chữa bài tập khó tại
- Khối 6 : https://zalo.me/g/ejcyey724
- Khối 7 ( Kết Nối Tri Thức ) : https://zalo.me/g/chrfwf415
- Khối 7 ( Chân Trời Sáng Tạo ) : https://zalo.me/g/xkgjfb529
- Khối 7 ( Cánh Diều ) : https://zalo.me/g/lstdcp469
- Khối 8 ( Kết Nối Tri Thức ) : https://zalo.me/g/pyuxcz386
- Khối 8( Chân Trời Sáng Tạo ) : https://zalo.me/g/rmnttq380
- Khối 8 ( Cánh Diều ) : https://zalo.me/g/idtkqa486
- Khối 9 ( Kết Nối Tri Thức ) : https://zalo.me/g/agxjyc961
- Khối 9 ( Chân Trời Sáng Tạo ) : https://zalo.me/g/zlinuf332
- Khối 9 ( Cánh Diều ) : https://zalo.me/g/rnqxyb375

Photos from Tư liệu NGỮ VĂN THCS cô Hồng Hải Chu Văn An Hà Nội's post 22/08/2025
19/08/2025

ÔN THI TUYỂN SINH VÀO LỚP 10 MÔN NGỮ VĂN (Có đáp án chi tiết)
I. ĐỌC HIỂU (4,0 ĐIỂM)
Đ𝒐̣𝒄 𝒗𝒂̆𝒏 𝒃𝒂̉𝒏 𝒔𝒂𝒖 𝒗𝒂̀ 𝒕𝒉𝒖̛̣𝒄 𝒉𝒊𝒆̣̂𝒏 𝒄𝒂́𝒄 𝒚𝒆̂𝒖 𝒄𝒂̂̀𝒖 𝒃𝒆̂𝒏 𝒅𝒖̛𝒐̛́𝒊:
MẢNH TRĂNG CUỐI RỪNG
(Trích)
(𝑻𝒐́𝒎 𝒕𝒂̆́𝒕 đ𝒐𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒖̛𝒐̛́𝒄: Chuyến xe đêm nay đưa hàng ra tiền phương, Lãm – một người lính lái xe Trường Sơn - được phép chỉ huy trả hàng xong, rẽ đến thăm chị gái và người yêu ở đơn vị thanh niên xung phong. Thật phiền hà, trên xe lại có một có gái đi nhờ xe lên cầu Đá Xanh, cô ta đi gặp người yêu! Cô gái xinh đẹp cũng tên là Nguyệt như tên người yêu của anh. Trong hành trình đi nhờ xe, cô gái đã giúp Lãm đưa xe vượt ngầm.)
Một làn nước hiện ra trước mặt. Đoạn ngầm Đá Xanh ngắn thôi nhưng mấy hôm trước mưa lũ, nước dâng cao trên mặt đá đến hơn một mét. Vừa đánh xe xuống, đã nghe nước tràn vào ống sả hơi ùng ục. Chiếc xe lắc điên đảo, lúc ngoi lên lúc hụp xuống như một con trâu nước dữ tợn, ánh đèn chiếu sáng mặt nước loang loáng. Ra đến quá nửa ngầm thì nước sâu quá, xe không đi được nữa. Nguyệt đứng bám bên cánh cửa, hướng dẫn cho tôi đi đúng giữa hai hàng cọc tiêu. Cô vội nhảy ùm xuống nước, bảo tôi tắt đèn.
- Có máy bay à?
- Để em nghe kĩ xem đã. Anh cứ tắt đèn đi. Loáng đèn dưới nước trông xa lắm đấy!
[…] Một loạt bom rất gần, hơi bom xô Nguyệt ngã dúi. Tôi kéo Nguyệt vào trong, đóng cửa buồng lái rồi chẳng đèn đóm gì hết, cứ theo lời Nguyệt chỉ đường, tôi cho xe phóng. Địch quây tròn trên đầu như xay lúa, rất thấp, thả pháo sáng và bắn hai mươi li. Mặc, tôi cứ chạy, và Nguyệt cứ nói rành rọt như người đếm bên cạnh:
- Anh ngoặt sang trái… Trước mặt có hố bom đấy… Chuẩn bị, sắp lên một cái dốc có “cua”…
Qua một quãng khó đi và tối quá, Nguyệt nhảy xuống đi dò trước. Tôi cứ nhằm cái bóng trắng nhờ nhờ của Nguyệt trước mặt mà lái theo. Lên quá độ hai ki lô mét, tôi dừng xe nép vào bên một “ta-luy ” cao có cây rậm. Tôi bật đèn buồng lái. Cái tôi trông thấy đầu tiên là có vết máu bên vai Nguyệt, vết máu chảy xuống đỏ cả cánh tay áo xanh. Chết thật, cô ta bị thương rồi! Không biết Nguyệt bị thương loạt bom đầu tiên, lúc tôi nấp dưới khe, hay khi cô vùng chạy theo tôi trở về xe? Thú thực, lúc ấy trong lòng tôi dấy lên một tình yêu Nguyệt gần như mê muội lẫn cảm phục.
Nguyệt nhìn vết thương, cười. Khuôn mặt hơi tái nhưng vẫn tươi tỉnh và xinh đẹp. Từ đầu đến chân, cô ta ướt như một con công vừa tắm. Tôi rút chiếc mùi xoa đầy vết dầu mỡ trong túi, buộc ngoài lần áo xanh để cầm máu. Tôi đề nghị đưa Nguyệt sang bên kia ngầm về đơn vị, nhưng Nguyệt gạt đi:
- Đây là giang sơn của em rồi. Anh đi đi, không trời sáng mất. - Rồi Nguyệt lại cười: - Anh cứ yên tâm, vết thương chỉ sướt da thôi. Từ giờ đến sáng, em có thể đi lên đến tận trời được!
(Nguyễn Minh Châu, in trong Nguyễn Minh Châu tuyển tập, NXB Văn học, 2020)
𝑪𝒉𝒖́ 𝒕𝒉𝒊́𝒄𝒉: Nguyễn Minh Châu: là một trong những cây bút văn xuôi tiêu biểu của nền văn học Việt Nam 1954-1975. “Mảnh trăng cuối rừng” là một trong những truyện ngắn hay nhất, tiêu biểu cho sáng tác của ông thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
𝑪𝒂̂𝒖 1 (0,5 điểm). Văn bản trên có những nhân vật nào xuất hiện?
𝑪𝒂̂𝒖 2 (0,5 điểm). Chỉ ra phương tiện ngôn ngữ được dùng để nối và quan hệ ý nghĩa giữa hai vế của câu ghép “Đoạn ngầm Đá Xanh ngắn thôi nhưng mấy hôm trước mưa lũ, nước dâng cao trên mặt đá đến hơn một mét.”
𝑪𝒂̂𝒖 3 (1,0 điểm). Xác định người kể chuyện và nêu tác dụng của việc lựa chọn kiểu người kể chuyện này trong văn bản trên.
𝑪𝒂̂𝒖 4 (1,0 điểm). Câu văn “Từ giờ đến sáng, em có thể đi lên đến tận trời được!” cho em hiểu thêm điều gì về chủ nhân của lời thoại? Hãy thử lý giải mối liên hệ giữa nhan đề tác phẩm và tên nhân vật nữ xuất hiện trong văn bản.
𝑪𝒂̂𝒖 5 (1,0 điểm). Trình bày suy nghĩ của em về một thông điệp khiến em tâm đắc nhất trong văn bản. (Trả lời thành đoạn văn khoảng 5-7 dòng)
II. VIẾT (6,0 ĐIỂM)
𝑪𝒂̂𝒖 1 (2,0 điểm). Hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật Nguyệt – cô gái thanh niên xung phong trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.
𝑪𝒂̂𝒖 2 (4,0 điểm). Trong không khí lịch sử của “Concert quốc gia”, Lễ diễu binh, diễu hành kỉ niệm 50 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất nước nhà vào sáng ngày 30/4/2025, dù dự trực tiếp hay xem qua truyền hình, online…, ai cũng sẽ có những cảm xúc riêng mình khi lắng nghe bản hòa ca hào sảng, nội lực của hai nghệ sĩ Đông Hùng, Võ Hạ Trâm:
Cha ông ta ngày xưa ngã xuống để cho đời ta ngày sau đổi lấy hoà bình
Giữa khói binh ai cũng nguyện lòng hy sinh (…)
Để cho đất nước yên vui từ đó
Để cho đỏ thắm màu cờ tự do
Để những tiếng cười vang khắp nơi từ ngày chiến thắng (…)
(Trích “Viết tiếp câu chuyện hòa bình”, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung)
Thế hệ trẻ Gen Z, những chủ nhân tương lai của đất nước, trong đó có em, sẽ “viết tiếp câu chuyện hòa bình” của dân tộc. Em sẽ viết tiếp câu chuyện đó như thế nào? Hãy trình bày những suy nghĩ ấy bằng một bài văn khoảng 400 chữ.
Đ𝑨́𝑷 𝑨́𝑵 𝑪𝑯𝑰 𝑻𝑰𝑬̂́𝑻
I. ĐỌC HIỂU
𝑪𝒂̂𝒖 1: Các nhân vật xuất hiện trong văn bản: Lãm, Nguyệt
𝑪𝒂̂𝒖 2:
- Phương tiện: quan hệ từ “nhưng”
- Quan hệ ý nghĩa giữa hai vế của câu ghép: tương phản
𝑪𝒂̂𝒖 3:
- Người kể chuyện: xuất hiện, xưng “tôi” (Lãm)
- Tác dụng:
+ Giúp tăng độ chân thực, tính tin cậy cho nội dung truyện
+ Góp phần khắc họa được vẻ đẹp của nhân vật Nguyệt qua sự quan sát, cảm nhận của Lãm
+ Tạo góc nhìn của người trong cuộc, cho thấy được phần nào sự khắc nghiệt, gian khó của hiện thực chiến trường
𝑪𝒂̂𝒖 4:
- Câu văn làm rõ được sự hóm hỉnh, lạc quan của Nguyệt
- Mối liên hệ giữa nhan đề tác phẩm và Nguyệt:
+ Chơi chữ: mảnh trăng, ở cuối rừng – Nguyệt, cô thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn bão lửa
+ Gợi vẻ đẹp tương đồng của hình ảnh thiên nhiên và cô nữ thanh niên xung phong: nhỏ bé nhưng thanh khiết, sáng trong, lãng mạn…
𝑪𝒂̂𝒖 5:
- Diễn giải đúng hình thức, dung lượng
- HS trình bày một thông điệp tâm đắc, phù hợp với văn bản (ý thức trách nhiệm với đất nước; lòng dũng cảm không quản ngại hi sinh; tinh thần lạc quan, bình tĩnh đối diện với thử thách…)
II. VIẾT
𝑪𝒂̂𝒖 1: 𝑽𝒊𝒆̂́𝒕 𝒎𝒐̣̂𝒕 đ𝒐𝒂̣𝒏 𝒗𝒂̆𝒏 (𝒌𝒉𝒐𝒂̉𝒏𝒈 200 𝒄𝒉𝒖̛̃) 𝒑𝒉𝒂̂𝒏 𝒕𝒊́𝒄𝒉 𝒏𝒉𝒂̂𝒏 𝒗𝒂̣̂𝒕 𝑵𝒈𝒖𝒚𝒆̣̂𝒕 – 𝒄𝒐̂ 𝒈𝒂́𝒊 𝒕𝒉𝒂𝒏𝒉 𝒏𝒊𝒆̂𝒏 𝒙𝒖𝒏𝒈 𝒑𝒉𝒐𝒏𝒈 𝒕𝒓𝒐𝒏𝒈 đ𝒐𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒊́𝒄𝒉 𝒐̛̉ 𝒑𝒉𝒂̂̀𝒏 Đ𝒐̣𝒄 𝒉𝒊𝒆̂̉𝒖.
a. Xác định được yêu cầu về hình thức và dung lượng của đoạn văn
- Dung lượng 200 chữ.
- Đảm bảo bố cục ba phần: mở đoạn, thân đoạn, kết đoạn.
b. Xác định đúng vấn đề nghị luận: Phân tích nhân vật Nguyệt trong đoạn trích,
c. Phân tích làm rõ được các đặc điểm của nhân vật Nguyệt:
* Ngoại hình: trẻ trung, nữ tính, xinh đẹp (qua quan sát, cảm nhận của Lãm: “Khuôn mặt hơi tái nhưng vẫn tươi tỉnh và xinh đẹp”; “Từ đầu đến chân, cô ta ướt như một con công vừa tắm”…)
* Phẩm chất:
- Gan dạ, dũng cảm (xông xáo, thản nhiên như không trước đạn bom, bị thương cũng không nề hà)
- Thông minh, bình tĩnh, quyết đoán (giúp Lãm lái xe qua ngầm: khi đứng bám trên cánh cửa, giúp Lãm đi đúng hai hàng cọc tiêu; khi nhảy ùm xuống nước bảo Lãm tắt đèn; lúc ngồi trong buồng lái chỉ đường; nhảy xuống đi dò phía trước…)
- Vị tha, quên mình vì người khác (nhận khó khăn về mình, luôn ở phía trước che chắn, bảo vệ anh lính lái xe, bảo vệ chiếc xe…)
* Ý nghĩa hình tượng nhân vật: đại diện cho vẻ đẹp của những cô gái thanh niên xung phong nói riêng, thế hệ trẻ Việt Nam nói chung trong thời kỳ chống Mỹ…
* Nghệ thuật khắc họa nhân vật: đặt nhân vật vào tình huống vừa tình cờ vừa thử thách (tình cờ gặp và đi nhờ xe Lãm; giúp Lãm và chiếc xe vượt làn bom đạn, qua ngầm an toàn); khai thác vẻ đẹp của nhân vật qua hành động, lời nói và quan sát, cảm nhận của Lãm; đặt nhan đề truyện…
d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp tiếng Việt
𝑪𝒂̂𝒖 2: 𝑩𝒂̀𝒊 𝒗𝒂̆𝒏 𝒏𝒈𝒉𝒊̣ 𝒍𝒖𝒂̣̂𝒏 𝒙𝒂̃ 𝒉𝒐̣̂𝒊: 𝑻𝒉𝒆̂́ 𝒉𝒆̣̂ 𝒕𝒓𝒆̉ 𝑮𝒆𝒏 𝒁, 𝒏𝒉𝒖̛̃𝒏𝒈 𝒄𝒉𝒖̉ 𝒏𝒉𝒂̂𝒏 𝒕𝒖̛𝒐̛𝒏𝒈 𝒍𝒂𝒊 𝒄𝒖̉𝒂 đ𝒂̂́𝒕 𝒏𝒖̛𝒐̛́𝒄, 𝒕𝒓𝒐𝒏𝒈 đ𝒐́ 𝒄𝒐́ 𝒆𝒎, 𝒔𝒆̃ “𝒗𝒊𝒆̂́𝒕 𝒕𝒊𝒆̂́𝒑 𝒄𝒂̂𝒖 𝒄𝒉𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 𝒉𝒐̀𝒂 𝒃𝒊̀𝒏𝒉” 𝒄𝒖̉𝒂 𝒅𝒂̂𝒏 𝒕𝒐̣̂𝒄. 𝑬𝒎 𝒔𝒆̃ 𝒗𝒊𝒆̂́𝒕 𝒕𝒊𝒆̂́𝒑 𝒄𝒂̂𝒖 𝒄𝒉𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 đ𝒐́ 𝒏𝒉𝒖̛ 𝒕𝒉𝒆̂́ 𝒏𝒂̀𝒐? 𝑯𝒂̃𝒚 𝒕𝒓𝒊̀𝒏𝒉 𝒃𝒂̀𝒚 𝒏𝒉𝒖̛̃𝒏𝒈 𝒔𝒖𝒚 𝒏𝒈𝒉𝒊̃ 𝒂̂́𝒚 𝒃𝒂̆̀𝒏𝒈 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒃𝒂̀𝒊 𝒗𝒂̆𝒏 𝒌𝒉𝒐𝒂̉𝒏𝒈 400 𝒄𝒉𝒖̛̃.
a. Đảm bảo bố cục và dung lượng của bài văn nghị luận
Đảm bảo yêu cầu về bố cục và dung lượng (khoảng 400 chữ) của bài văn nghị luận.
b. Xác định được vấn đề nghị luận:
Cách “viết tiếp câu chuyện hòa bình” của bản thân
c. Triển khai vấn đề nghị luận thành các luận điểm
HS có thể triển khai theo nhiều cách nhưng cần vận dụng tốt các thao tác lập luận, kết hợp chặt chẽ giữa lí lẽ và bằng chứng, bảo đảm các yêu cầu sau:
* Dẫn dắt, giới thiệu vấn đề nghị luận
* Triển khai vấn đề nghị luận:
- Giải thích: “viết tiếp câu chuyện hòa bình” - tình yêu Tổ quốc, trách nhiệm với đất nước trong thời bình
- Nêu được các biểu hiện của tình yêu Tổ quốc, trách nhiệm với đất nước trong thời bình
- Làm rõ được vai trò, ý nghĩa của tình yêu Tổ quốc, trách nhiệm với đất nước trong thời bình
- Bàn luận mở rộng
- Giải pháp để bản thân tự “viết tiếp câu chuyện hòa bình”
* Kết thúc vấn đề: Khẳng định lại vấn đề nghị luận.
d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp tiếng Việt.
e. Sáng tạo: Thể hiện suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận, có cách diễn đạt mới mẻ.

13/05/2025

12 CÔNG THỨC KẾT BÀI MẪU CỰC HAY

1. Những dòng văn của “Tác phẩm B” đã khép lại nhưng những dòng trăn trở, suy nghĩ về triết lý mà “Nhà văn A” gửi gắm vẫn còn đó. Tôi bỗng chợt nhớ đến một câu nói của Đặng Tiến trong “Vũ trụ thơ”: “Nghệ thuật tạo vẻ đẹp cho dòng nước mắt và biến nỗi thống khổ của nhân loại thành tiếng hát vô biên”. Chính nghệ thuật chân chính là đôi cánh để đưa con người vượt qua khó khăn, cách trở; là sự khai phá vẻ đẹp tiềm ẩn của những kiếp người không được yêu thương. Và “Nhà văn A” đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, anh lấy chất liệu từ hiện thực, biến nó thành thứ nghệ thuật cao cả mà ai đọc cũng đều ấn tượng và nhớ mãi. Anh đã thành công trong thiên chức của một nhà văn chân chính.

2. Nhắm mắt lại, nhưng bản thân tôi vẫn còn trăn trở về những dòng văn cuối của “Tác phẩm B”. Không hiểu sao, từng con chữ của “Nhà văn A” có sức mạnh diệu kỳ gì mà có thể khiến người đọc suy ngẫm đến như vậy? Phải chăng đó chính là khả năng khơi dậy của một tác phẩm chân chính – một tác phẩm gắn với hiện thực và quan niệm “nghệ thuật vị nhân sinh”? Chính sức mạnh ấy sẽ là sự kết nối giữa độc giả và nhà văn, giúp “Nhà văn A” cập bến cộng đồng độc giả với những lời phong tặng cao quý, những danh xưng đầy sự tôn kính và trân trọng, cùng những lời tụng ca cho đến mãi về sau.

3. Đã bao lần tôi băn khoăn tự hỏi: “Điều gì khiến mỗi tác phẩm mang hình hài một chiếc lá, thả mình theo dòng chảy miên viễn của thời gian? Một cốt truyện li kỳ, hấp dẫn? Một vần thơ sâu thẳm tự tâm hồn?” Để rồi ngày hôm nay, khi tìm đến với những trang văn của tác giả…, tôi chợt hiểu rằng dáng lá trao mình ấy chính là sự sáng tạo mới mẻ, độc đáo về cách nhìn, tình cảm của người nghệ sĩ trong tác phẩm vậy! Bằng những sáng tạo mới mẻ, tác giả… đã ghi dấu ấn đậm nét của mình trong tác phẩm…. Những nhân vật ấy sẽ mãi tỏa sáng trên văn đàn dân tộc.

4. Đến nay, [Tác phẩm] vẫn luôn là một trong những áng văn chương lỗi lạc của thời đại. Góp phần làm nên sự thành công ấy của tác phẩm chính là lối viết độc đáo của [Tác giả]. Viết về [Đề tài] – một đề tài đã có rất nhiều “cây đa cây đề” – nhưng [Tác giả] vẫn ghi được dấu ấn riêng của mình trong kho tàng văn học nước nhà. Bởi lẽ, [Tác giả] có một phong cách nghệ thuật độc đáo, một lối viết riêng biệt mà không ai có thể trộn lẫn. Như vậy, chỉ có nghiêm túc sáng tạo, phát triển chất riêng, nhà văn mới có thể đóng góp cho kho tàng văn học dân tộc những áng văn giá trị.

5. Cuộc sống vẫn còn đó bao vẻ đẹp ta nâng niu, trân trọng: những bức phù điêu với màu xanh công lý, những cánh bướm rực rỡ tô điểm cho đời, những áng vàng lá thu rơi, neo vào hồn người nhiều cảm xúc. Cũng như thế, tác phẩm A của nhà văn B dẫu không có sẵn sắc xanh sắc vàng, nhưng vẫn mang trong mình sắc đẹp của cuộc đời và con người. Đó là cách tác giả B đã lấy được “huy chương vàng” trong sự nghiệp sáng tác của mình để trở nên bất tử giữa cuộc đời còn nhiều xáo trộn.

6. Xuân Diệu quan niệm: “Thơ là hiện thực, thơ là cuộc đời, thơ còn là thơ nữa”. Tác giả A đã đem hiện thực ấy vào trong trang viết của mình một cách tự nhiên, đồng thời A cũng khiến trái tim người đọc tan chảy khi suy ngẫm về (vấn đề nghị luận) của tác phẩm B. Quả thực, văn học chân chính nằm ngoài sự băng hoại của thời gian, nên tác phẩm B vẫn sáng ngời cho đến tận hôm nay và mãi mãi về sau.

7. Khép lại những trang văn/trang thơ ấy, trong lòng bạn đọc vẫn bồi hồi bao cảm xúc. Tác giả A đã gieo vào lòng chúng ta bao cảm xúc dạt dào, không chỉ cho hôm nay mà còn mãi mai sau về (vấn đề nghị luận). Chính điều đó đã tạo nên sức sống bất diệt cho tác phẩm, làm cho người đọc càng yêu thế giới văn học hơn.

8. Sáng tạo văn chương nghệ thuật, trước hết là một hành động nhận thức về sự vật, về con người, về đời sống xã hội và cả về chính bản thân mình nữa. Muốn sáng tạo, trước hết phải nhận thức, phải hiểu biết. Bản thân sự nhận thức không phải là cái gì bẩm sinh hay huyền bí; nó có nguồn gốc từ thực tiễn, từ trong lao động sản xuất, từ trong cuộc đấu tranh chống thiên nhiên, xã hội của con người. Bắt vốn sống phong phú, sự am hiểu về bản sắc văn hóa dân tộc, nhà văn – nhà thơ đã tạo nên những dòng bút đầy cái tôi nghệ thuật và cá tính sáng tạo qua tác phẩm…, tác phẩm đã cho thấy...

9. “Tác phẩm B” có lẽ chính là nét vẽ bích họa tuyệt vời nhất mà “Nhà văn A” đã phác họa lên trong sự nghiệp sáng tác của mình. Từng đường nét và gam màu trong bức tranh ấy rất tinh tế nhưng cũng vô cùng chân thực. Nghệ sĩ đã đem hiện thực ấy vào trang viết một cách tự nhiên, khiến người đọc tan chảy mà cứ ngẫm về thông điệp mà nhà văn gửi gắm. “Tác phẩm B” xứng đáng là biểu tượng cho triết lý “văn học nằm ngoài sự băng hoại của thời gian” bởi những gì tác phẩm để lại cho hậu thế còn cao quý hơn cả một tác phẩm văn học bình thường có thể đem lại.

10. “Văn chương xưa nay được ví như bình rượu quý của thế gian. Và mỗi nhà văn được ví như là những nghệ nhân tinh chế hũ rượu văn chương ấy, bằng những tinh hoa của nghệ thuật và tình cảm mãnh liệt của mình dành cho tác phẩm. Tác giả đã làm cho tác phẩm thêm say đắm lòng người.” Truyện ngắn “…” của “…” thực sự là một "bình rượu tâm hồn" quý giá và là nơi gửi gắm biết bao cái tâm, cái tài độc đáo để làm nên một tác phẩm bất hủ trong nền văn học Việt Nam. Chính vì vậy…

11. Bêlinxki quan niệm: “Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó”. Mỗi tác phẩm như một nấc thang nâng đỡ bước chân người đọc đi đến phần người, đi đến những giá trị chân – thiện – mỹ của cuộc sống. Tác phẩm B nói chung và đoạn văn/đoạn thơ trên nói riêng của tác giả A như một làn gió mang tới cho tâm hồn con người thứ mát lành của triết lý sống đáng quý. Gấp lại trang sách mà ngọn gió ấy vẫn không ngừng thổi muôn đời.

12. Đoạn thơ/đoạn văn trên tiêu biểu cho tài năng và phong cách nghệ thuật của tác giả A. “Thời gian hủy hoại các lâu đài nhưng làm giàu những vần thơ” (Jorge Luis Borges). Một khoảnh khắc, ta bất chợt nhận ra rằng, thời gian vô tình nhất cũng trở nên dịu dàng khi đứng trước những vần thơ, câu viết. Năm tháng chảy trôi không khiến “B” rơi vào quên lãng, mà rơi vào khoảng trống trong trái tim và khối óc của con người, để người ta mãi nhớ, mãi trân trọng một tác phẩm để đời như thế.

————-

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address

17 Thuỵ Khuê Tây Hồ Hanoi
Hanoi