18/08/2026
CHIẾC PIZZA ĐỂ THƯƠNG CHỨ KHÔNG ĂN
(cô Ngọc - giáo viên lớp Funny kể)
Cuối ngày, được chậm lại sau những hoạt động rộn ràng, các con lớp Funny chuyển sang giờ chơi tự do. Bạn xâu hạt, bạn làm vòng, bạn ngồi chơi với những món đồ quen thuộc. Cô Ngọc nhìn các con rồi buột miệng:
- Ôi… cô Ngọc đói quá rồi!
Cô chỉ nói vu vơ vậy thôi nhưng Tú Anh ngay lập tức chạy lại, đôi mắt sáng lên:
- Để con làm món pizza cho cô ăn nhé!
Thế là cô đầu bếp nhỏ bắt đầu vào việc. Tú Anh hí húi tìm đồ chơi, xếp từng “nguyên liệu” lên chiếc bánh, vừa làm vừa nói:
- Đây là phô mai này…
- Đây là xúc xích này…
- Cô chờ con một tí nhé!
Không ai giao nhiệm vụ cho con, cũng chẳng có “tiết học làm pizza” nào trong kế hoạch, chỉ là cô nói mình đói và trong thế giới của Tú Anh, khi một người mình yêu quý cần một điều gì đó thì mình tìm cách.
Một lát sau, chiếc pizza hoàn thành, Tú Anh nâng bằng cả hai tay, cẩn thận mang đến cho cô:
- Pizza của cô đây ạ. Cô ăn đi!
Cô Ngọc nhận lấy, giả vờ ăn một miếng thật ngon:
- Wow! Pizza của Tú Anh ngon quá! Cô no rồi!
Hai cô trò cùng cười. Chiếc pizza ấy tất nhiên chẳng thể ăn được, nhưng ở sâu trong đó là sự quan tâm của một em bé.
Điều đáng yêu nhất của trẻ mầm non là các con thường chưa biết nói những điều lớn lao như người lớn. Con không nói “Cô ơi, con quan tâm đến cô” mà chỉ nói: “Để con làm pizza cho cô ăn nhé!”. Vậy là đủ.
Thực ra những giờ chơi tưởng như rất bình thường lại là lúc trẻ được tự do bộc lộ thế giới bên trong của mình. Qua trò chơi tưởng tượng, con được thử làm người bán hàng, bác sĩ, đầu bếp, người chăm sóc… được tự nghĩ ra cách giải quyết một tình huống và được trải nghiệm niềm vui khi làm điều gì đó cho người khác. Với Tú Anh hôm ấy, có lẽ con chỉ đang chơi làm pizza còn cô Ngọc nhìn thấy một em bé đang học cách yêu thương bằng hành động. Và có lẽ, đó mới là món quà đáng quý nhất mà một giáo viên có thể nhận được. Không phải chiếc pizza mà là khoảnh khắc trẻ bắt đầu hiểu rằng: “Khi người khác cần, mình có thể làm một điều gì đó”
Chiếc pizza ấy không để ăn.
Chiếc pizza ấy để thương
17/08/2026
BIẾT ĐI CÙNG NHAU CŨNG LÀ HỌC CÁCH LỚN LÊN
(cô Mai Duyến - hiệu phó phụ trách Chăm nuôi kể)
Sau giờ thể dục, sân trường dần vắng tiếng chạy nhảy. Những em bé vừa mới vận động hết mình lại nhanh chóng trở về lớp. Không chen lấn, không chạy ào lên trước, các con lần lượt xếp thành hàng, bước theo những dấu chân đã được cô chuẩn bị sẵn.
Nhìn từ xa, đó chỉ là một hàng trẻ con bé xíu nhưng với cô Duyến, phía sau những bước chân ấy là:
Các con đang học cách chờ đợi thay vì muốn đi trước.
Học cách đi cùng nhau thay vì chỉ chạy theo điều mình thích.
Học cách dừng lại, quan sát và nghe hướng dẫn để bảo vệ chính mình và những người bên cạnh.
Cô đi trước.
Một cô đi sau.
Một cô ở giữa quan sát.
Những bàn tay nhỏ nắm quai ba lô, những đôi chân bé xíu bước từng bước theo dấu chân. Có em còn quên, có em bước lệch hàng, có em mải nhìn bạn rồi lại được cô nhẹ nhàng nhắc:
“Con đi chậm thôi”
“Đến lượt con nhé”
“Đi cùng các bạn nào!”
Ngày này qua ngày khác, những điều nhỏ bé ấy dần trở thành thói quen. Và đó chính là cách trẻ mầm non học về kỷ luật tích cực: không phải làm vì sợ bị phạt mà dần hiểu mình cần làm gì để cả mình và mọi người xung quanh đều được an toàn, thoải mái.
Có lẽ người lớn đôi khi dễ bỏ qua những khoảnh khắc như thế.
Một hàng trẻ con đi từ tầng này xuống tầng kia.
Một bước chân đặt đúng chỗ.
Một lần biết chờ bạn.
Một lần tự nhắc mình không chạy...
Nhưng giáo dục mầm non vốn được tạo nên từ chính những điều rất nhỏ như vậy, bởi trước khi một đứa trẻ có thể tự bước thật xa trong cuộc đời, con cần học cách đi vững trên những bước chân đầu tiên.
Hôm nay, các con xếp hàng để trở về lớp, ngày mai, các con sẽ biết xếp hàng để chờ đến lượt.
Rồi một ngày, các con sẽ biết tự điều chỉnh mình, biết tôn trọng người khác và biết chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Ba lô vẫn nhỏ, chân vẫn bé, nhưng mỗi ngày, các con đang dần lớn lên. Và đôi khi, nhìn một hàng chân nhỏ nối nhau đi về lớp, cô có thể nhìn thấy cả một hành trình trưởng thành đang bắt đầu.
15/08/2026
MỘT THÌA CƠM, HAI TRÁI TIM
(cô Nguyễn Linh - giáo viên lớp Bee Baby2 kể)
Ở FBK, giờ ăn trưa có một điều khá đặc biệt. Thay vì mỗi lớp đóng cửa ngồi ăn riêng, các cô kê bàn ngoài hành lang để các em bé cùng ăn trong một không gian chung. Vì thế, giờ ăn lúc nào cũng râm ran rộn ràng.
Tiếng thìa chạm bát leng keng, tiếng các cô động viên, tiếng trẻ con ríu rít gọi nhau… Một “bữa cơm tập thể” bé xíu nhưng lúc nào cũng đầy ắp âm thanh và sự sống. Và có lẽ, chính trong những khoảnh khắc rất đời thường ấy, các con lại học được rất nhiều bài học giá trị.
Hôm ấy, Chít lớp Baby2 không được khỏe. Một em bé vốn ngày thường ăn rất ngoan, phần lớn là tự xúc các cô chỉ hỗ trợ thôi nhưng hôm ấy lại cứ ngậm mãi một miếng cơm. Khuôn mặt đang vui vẻ cũng buồn thiu, chẳng còn thiết tha với đồ ăn nữa.
Đúng lúc ấy, chị MiMi lớp Funny đi ngang qua, thấy Chít hôm nay khác mọi ngày, cô chị không đi qua luôn mà dừng lại. Chị đứng bên cạnh, nhẹ nhàng trò chuyện, vỗ về rồi tự tay xúc từng thìa cơm cho em.
Không ai bảo MiMi phải làm thế, cũng chẳng có bài học nào nói rằng hôm nay con phải biết chăm sóc một em bé nhỏ hơn. Chỉ đơn giản là chị nhìn thấy em đang cần một người ở bên.
Và thật đáng yêu, Chít dường như cũng cảm nhận được điều ấy. Có chị MiMi bên cạnh, em bắt đầu vui hơn, chịu há miệng ăn từng thìa. Từ những thìa cơm chậm chạp ban đầu, chẳng mấy chốc Chít đã ăn ngon lành như thường ngày.
Cô Ngân nhìn hai chị em mà thấy lòng mình rất ấm áp, bởi đôi khi, một đứa trẻ học cách yêu thương không phải từ những lời người lớn nói mà từ chính cách người lớn tạo ra một môi trường để tình yêu thương được trao đi.
Một em bé nhỏ được người lớn chăm sóc mỗi ngày, rồi một ngày, chính em bé ấy lớn hơn một chút và bắt đầu biết cúi xuống chăm sóc một em bé nhỏ hơn mình. Đó là cách sự tử tế được truyền đi, không cần cố, không cần phần thưởng, không cần ai nhắc nhở, chỉ đơn giản là một cô chị thấy một em nhỏ mệt, nên dừng lại hỗ trợ.
Một bàn tay nhỏ đặt cạnh một bàn tay nhỏ khác.
Một thìa cơm được đưa lên.
Và một em bé đang buồn bỗng vui trở lại.
Có lẽ đó cũng là điều FBK mong muốn khi tạo nên những không gian sinh hoạt chung cho các con: trẻ không chỉ lớn lên trong tình yêu thương của cô giáo, mà còn được sống trong một cộng đồng nơi các con học cách trao yêu thương cho nhau.
Bữa cơm hôm ấy rồi sẽ qua, Chít có thể chẳng nhớ mình đã ăn bao nhiêu thìa cơm. MiMi có thể cũng chẳng nhớ mình đã từng đút cơm cho một em bé nhỏ hơn. Nhưng những hành động rất nhỏ ấy đang âm thầm gieo vào các con tấm lòng biết quan tâm đến người khác, biết nhận ra khi ai đó cần mình và biết rằng mình cũng có thể làm cho một người khác cảm thấy tốt hơn.
Có những bài học không nằm trên giáo án.
Có những bài học bắt đầu từ… một thìa cơm. ❤️
13/08/2026
CÓ NHỮNG BÀI HỌC BẮT ĐẦU TỪ CÁI ÔM
(cô Thanh Hường - hiệu phó chuyên môn kể)
Ở FBK, mỗi hoạt động học đều được chuẩn bị với mục tiêu, phương pháp và cách tổ chức phù hợp với từng độ tuổi. Sau nhiều năm làm việc sâu với trẻ thì cô Hường nhận thấy rằng: Một môi trường giáo dục tốt chưa đủ, trẻ còn cần một môi trường "LÀNH” - nơi con được an toàn cả khi mình vui, buồn, mắc lỗi hay chưa biết phải làm gì.
Hôm nay, Mai Phương (lớp Lucky) gặp chuyện không vui và bật khóc. Kent mắc lỗi, rồi đứng đó với vẻ mặt bối rối, chưa biết phải làm gì tiếp theo.
Cô Hường cứ đứng im quan sát cách xử lý của cô và trò trong lớp. Lúc đó các cô lớp Lucky đã không vội nói: “Thôi, nín đi con", cũng không vội bắt con phải xin lỗi hay sửa sai ngay lập tức.
Cô Yến ôm Mai Phương vào lòng.
Cô Ngân ngồi xuống bên Kent.
Cùng lắng nghe, đợi những cảm xúc đang cuộn lên trong các con dịu lại.
Tôi thích cái cách các cô làm lúc đó bởi đôi khi, một đứa trẻ đang khóc chưa cần một lời dạy dỗ, con đơn giản là cần một người lớn đủ bình tĩnh để ở bên con.
Và một đứa trẻ vừa mắc lỗi cũng chưa chắc đã cần nghe ngay mình sai ở đâu. Trước tiên, con cần biết rằng: “Con có thể sai nhưng con không vì thế mà mất đi sự yêu thương của cô”.
Khi cảm thấy an toàn, trẻ mới có thể nhìn lại điều mình vừa làm.
Các cô nhẹ nhàng giúp con gọi tên cảm xúc, hiểu điều đã xảy ra, biết điều gì chưa phù hợp và quan trọng nhất: con có thể làm lại. Đó chính là những teachable moments - những “khoảnh khắc giáo dục” đôi khi chẳng hề có trong giáo án.
Một bạn khóc.
Một bạn mắc lỗi.
Một cuộc tranh giành đồ chơi.
Một lần làm bạn buồn.
Một lời nói chưa đúng.
Tất cả đều có thể trở thành một bài học nếu người lớn biết dừng lại đúng lúc.
Ở FBK, chúng tôi không mong các con trở thành những em bé không bao giờ mắc lỗi. Chúng tôi mong các con lớn lên với một niềm tin quan trọng hơn, rằng:
Mình có thể mắc lỗi.
Mình có thể buồn.
Mình có thể chưa biết cách giải quyết...
Nhưng mình luôn có cơ hội được lắng nghe, được hướng dẫn và được làm lại, bởi giáo dục, sau cùng, không chỉ là dạy một đứa trẻ biết thêm bao nhiêu điều mà còn là giúp con hình thành một thế giới bên trong đủ an toàn để biết mình đang cảm thấy gì, biết chịu trách nhiệm với điều mình làm và đủ tự tin để sửa chữa.
Có những bài học không nằm trên giáo án. Chúng nằm trong một cái ôm, trong vài phút cô kiên nhẫn ngồi bên con, trong khoảnh khắc một giọt nước mắt khô đi, một em bé mỉm cười trở lại và nhẹ nhàng nói: “Con làm lại nhé!”
Và có lẽ, đó mới là những bài học theo các con lâu nhất trên hành trình lớn lên. ❤️
12/08/2026
KHI MỘT EM BÉ BẮT ĐẦU TIN VÀO CHÍNH MÌNH
(cô Bảo Yến - giáo viên lớp Bee Lucky kể)
Những ngày đầu của một lớp học mới luôn có chút bỡ ngỡ, cô Yến và những em bé Lucky đang làm quen với nhau từng chút một. Cô mang theo những món quà nhỏ, những chiếc sticker xinh xinh để ghi nhận mỗi cố gắng của các con.
Hôm ấy, cuối giờ, cô vui vẻ hỏi:
- Bạn nào ngoan để cô Yến thưởng sticker nào?
Vừa nghe đến hai chữ “sticker”, Bánh Bao đang ngồi vắt chân trên ghế bỗng thay đổi ngay lập tức. Hai chân con hạ xuống, người ngồi thẳng lên rồi cô bé còn vỗ vỗ vào ngực, đầy tự tin:
- Bánh Bao ngoan! Bánh Bao ngồi đẹp!
Cô Yến bật cười, một em bé mới vào lớp được vài ngày đã biết “tự ứng cử” cho mình rồi!
Cô gọi: "Bánh Bao lên đây nào!"
Một chiếc sticker nhỏ được trao vào bàn tay đang tràn đầy tự hào của con. Có thể Bánh Bao vẫn sẽ có lúc quên ngồi đúng chỗ, vẫn sẽ có lúc đang chơi lại đứng lên chạy đi... Ở tuổi này, đó là chuyện rất bình thường. Điều khiến cô Yến yêu nhất không phải là việc con đã ngoan hoàn hảo mà là con đã bắt đầu biết mình có thể làm được điều gì đó tốt và không ngại nói ra điều ấy.
Một đứa trẻ 3 - 4 tuổi đang học cách hình thành hình ảnh về chính mình.
“Con ngoan”
“Con làm được”
“Con có thể cố gắng thêm một chút”
Những lời ghi nhận đúng lúc có thể trở thành những viên gạch nhỏ xây nên sự tự tin của một đứa trẻ. Vì thế, chiếc sticker hôm ấy có lẽ không chỉ là phần thưởng cho một tư thế ngồi đẹp, nó là một lời nhắn: “Cô nhìn thấy con. Cô ghi nhận con. Và cô tin con có thể làm tốt hơn mỗi ngày”.
Còn Bánh Bao thì chẳng cần biết những điều lớn lao ấy. Con chỉ cần vỗ ngực, đôi mắt sáng long lanh và tuyên bố: “Bánh Bao ngoan!”
Ừ, Bánh Bao! Cứ tự tin như thế nhé, bởi hành trình lớn lên bắt đầu từ những điều rất nhỏ: biết mình là ai, biết mình có thể làm gì và dần dần tin rằng mình có thể làm được nhiều hơn nữa. ❤️