Học viện Tuệ Tâm An

Học viện Tuệ Tâm An

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Học viện Tuệ Tâm An, Education Website, 10A Lô 26D Lê Hồng Phong, Đông Khê, Ngô Quyền, Hai Phong.

Khai sáng Tuệ Tâm - Sống đời xuất sắc
👉 Sách: https://docs.google.com/forms/d/1fAiKhO4OJ5AxD1eqZ-2tpXyzwPx00ud9btQSqPc0ViM/edit
👉 Youtube: https://youtube.com/@tuetaman?si=seyawGDBAJ1GOEor

12/06/2026

ĐỪNG KHÓC KHI CHIẾC LÁ RƠI, VÌ ĐÓ LÀ LÚC SỰ SỐNG MỚI BẮT ĐẦU...

Hôm nay, trên khắp các trang mạng rần rần chia sẻ về đề thi Văn với bài thơ "Những chiếc lá" của Nguyễn Đình Thi. Bỏ qua những áp lực thi cử hay những bài phân tích câu chữ học thuật, nếu đọc chậm lại một chút, ta sẽ thấy lòng bình yên đến lạ. Bài thơ ẩn chứa một triết lý nhân sinh quá đỗi sâu sắc về vòng lặp của dòng đời – điều mà chúng ta hay gọi là quy luật "Sinh - Lão - Bệnh - Tử".

Con người chúng ta thường rất sợ hãi sự kết thúc. Chúng ta sợ tuổi già, sợ sự chia ly, sợ nhan sắc tàn phai, sợ một ngày mình tan biến vào cát bụi. Nhưng bạn hãy nhìn vòng đời của chiếc lá mà xem!

Mùa xuân, nó xòe lộc biếc. Mùa hè, nó tỏa bóng râm. Mùa thu, nó thắp vàng rực rỡ. Rồi mùa đông ập đến, gió bấc giật tung chiếc lá xuống bùn đất, rách nát và quăn queo. Nếu chỉ nhìn bằng đôi mắt vật lý thông thường, ta tưởng chiếc lá đã chết, một sinh mệnh đã tàn. Nhưng dưới lăng kính của sự tỉnh thức, chiếc lá chưa bao giờ biến mất!

🍂Sự chuyển hóa diệu kỳ của vạn vật
Chiếc lá rơi xuống, không oán trách, không bi lụy. Nó nằm đó, đợi một chú bé gom về nhóm bếp dưới mái tranh nghèo. Chiếc lá khô ấy hóa thành ngọn lửa đỏ rực rỡ sưởi ấm chiều đông buốt giá. Nó hóa thành làn khói "hắc hắc thơm thơm" làm chín nồi cơm, đợi người mẹ đi làm về. Và rồi, khi tàn lửa tắt đi, tro bụi lại lặng lẽ hòa vào đất, làm phân bón ấp ủ cội rễ, để mùa xuân năm sau, những chồi non mới lại tiếp tục vươn lên.

Đó chẳng phải là một vòng lặp tuyệt đẹp sao? Không có gì thực sự mất đi, vạn vật chỉ đang chuyển hóa từ dạng thức này sang dạng thức khác, để tiếp tục nuôi dưỡng sự sống.

🌸Bài học về sự tận hiến và bình an nội tâm
Điều kỳ diệu và "chạm" nhất trong bài thơ chính là thái độ của chiếc lá. Khi hóa thân thành ngọn lửa, nó không hề đau đớn, mà lại "À, à, vậy chứ, vậy chứ... reo phù phù, nhảy nhót". Chiếc lá vui vì nó hiểu được giá trị thực sự của mình.

1. Lòng từ bi rộng lớn: Chiếc lá cho đi từ lúc còn xanh tươi rực rỡ, đến lúc chỉ còn là thân xác héo hon, nó vẫn nỗ lực tận hiến để sưởi ấm cho đời.

2. Trí tuệ sáng ngời: Nó thấu hiểu quy luật vô thường, không bám chấp vào hình tướng bên ngoài hay những tháng ngày thanh xuân rực rỡ đã qua.

3. Nghị lực vững vàng: Nó đón nhận sự tàn lụi, đón nhận cái lạnh giá của mùa đông một cách vô cùng bình thản và hân hoan bước sang một dạng thức sống mới.

Thực ra, đời người cũng vậy. Chúng ta đến thế giới này, trải qua bao thăng trầm, rồi cũng sẽ đến lúc trao lại hình hài này cho đất mẹ. Nhưng những tình yêu thương ta đã gieo, những giá trị tử tế ta đã cống hiến cho gia đình và cộng đồng sẽ không bao giờ mất đi. Nó sẽ hóa thành "ngọn lửa", thành "làn khói thơm", tiếp tục sưởi ấm và nuôi dưỡng tâm hồn của những thế hệ tiếp nối.

Hiểu được điều này, chúng ta sẽ thấy việc buông bỏ trở nên thật nhẹ nhàng. Mất đi một công việc, khép lại một mối quan hệ, hay sự xuất hiện của những nếp nhăn trên khóe mắt... tất cả chỉ là sự dịch chuyển để ta dọn chỗ cho những điều mới mẻ tốt đẹp hơn ra đời.

Hôm nay, nếu có điều gì làm bạn buồn lòng hay tiếc nuối, mong bạn hãy nhớ đến niềm vui "nhảy nhót" của chiếc lá khô dưới mái bếp tranh. Hãy sống trọn vẹn giây phút hiện tại, tỏa bóng mát khi còn có thể, và bình an mỉm cười trước mọi sự chuyển giao của đất trời.

Vì bạn biết không, kết thúc chưa bao giờ là dấu chấm hết. Nó chính là sự nảy mầm cho một khởi đầu mới, thiêng liêng và tràn ngập yêu thương! 🌿

04/06/2026

CHÚNG TA ĐANG YÊU THẬT LÒNG HAY CHỈ ĐANG YÊU CẢM GIÁC CỦA CHÍNH MÌNH?

Một câu hỏi trong video mới của Học viện Tuệ Tâm An khiến mình phải dừng lại một nhịp để nhìn sâu vào lòng mình: "Nếu tất cả những người bạn từng thương và những món đồ bạn từng thích đột nhiên rời xa, bạn đau khổ vì thiếu vắng họ, hay thực ra bạn đang tiếc nuối những cảm giác dễ chịu mà họ từng mang lại?"

Hóa ra, sâu bên trong mỗi người luôn có những khoảng trống cần được lấp đầy, và tâm trí chúng ta thường vận hành theo những cách rất tự nhiên nhưng cũng đầy ngộ nhận:

✨ Với những món đồ: Đôi khi thứ chúng ta say mê không phải là giá trị vật chất, mà là cảm giác được công nhận, được an toàn khi sở hữu chúng. Chúng ta vô tình biến chúng thành điểm tựa cho những bất an bên trong.
✨ Với tình yêu & gia đình: Chúng ta đến với nhau bằng sự khát khao được yêu thương, rồi tự vẽ nên một bức tranh hoàn hảo về đối phương. Để rồi khi những bộn bề cuộc sống làm bức tranh ấy thay đổi, ta dễ tổn thương và trách móc. Nhưng thực chất, thứ thay đổi chỉ là những mong cầu cảm xúc của chính mình chưa được hồi đáp như trước.

Tỉnh thức không biến chúng ta thành một khối đá khô cằn, vô cảm. Ngược lại, nó mở rộng lòng ta như đại dương mênh mông — nơi những con sóng cảm xúc vẫn tự do nhảy múa, nhưng đáy biển thì luôn định tĩnh và bình yên.

Thay vì mải miết đi tìm những liều thuốc xoa dịu tạm thời từ bên ngoài, hạnh phúc đích thực là khi bạn dám quay về, ngồi lại với chính mình, tự đổ đầy chiếc bát tâm hồn bằng sự bao dung và trân trọng những gì vốn có. Khi lòng bạn đã tràn ngập sự bình an, bạn bước vào mọi mối quan hệ không phải để "xin nhận", mà là để hiến dâng và sẻ chia.

Một video rất nhẹ nhàng, thấu suốt như một cái ôm sưởi ấm cho tâm hồn. Cùng xem và chia sẻ cảm xúc của bạn với mình ở bên dưới nhé! 👇❤️

24/05/2026

🙌🏅PHẦN 2: Đừng nhầm lẫn giữa một cú hích dopamine nhất thời và sự bình yên đích thực giữa đời thường.

Bạn có thể đọc lại Phần 1 tại đây nhé: https://www.facebook.com/hvtuetaman/posts/122248622912290964

4. Hành động ngay thẳng:

Bạn không cần phải làm điều gì đao to búa lớn để giải cứu thế giới. Bình yên nảy mầm từ những chuyện vô cùng nhỏ nhặt: giữ sự trung thực trong công việc, không cố tình làm khó người khác, hoặc đơn giản là một nụ cười nhường đường vui vẻ lúc kẹt xe thay vì bấm còi inh ỏi.

5. Mưu sinh lương thiện:

Kiếm tiền nuôi thân và gia đình là nhiệm vụ bất khả kháng của người trưởng thành. Thế nhưng, nếu đồng tiền ấy bắt ta phải dẫm đạp lên người khác hoặc đánh đổi lương tri, thì đến cuối ngày, sự giàu sang đó cũng chỉ mang lại những đêm trằn trọc dài vô tận. Một công việc lương thiện giúp ta có một giấc ngủ ngon, đó mới là đỉnh cao của sự hưởng thụ.

6. Sự bền bỉ tự thân:

Việc dọn dẹp tâm trí chưa bao giờ là chuyện một sớm một chiều. Sẽ có những ngày bạn thấy mình tràn đầy năng lượng tích cực, nhưng ngay hôm sau lại có thể cáu gắt, tiêu cực vì một chuyện cỏn con. Không sao cả, chúng ta là con người bằng xương bằng thịt chứ có phải thánh nhân đâu. Cứ nhẫn nại, mỗi ngày sửa một chút, và quan trọng là biết bao dung cho cả những lúc mình lỡ trượt chân.

7. Trọn vẹn với hiện tại:

Căn bệnh mãn tính của người lớn chúng ta là thân ở đây nhưng hồn lại trôi về những tiếc nuối của quá khứ, hoặc bay tận sang tương lai lo âu. Nhịp cầu này là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng: Uống hớp nước, biết mình đang uống nước. Ngồi cạnh người thương, trọn vẹn hiện diện cùng họ chứ không phải tay ôm người yêu mắt dán vào màn hình điện thoại. Khi tâm trí được neo lại ở hiện tại, mọi chông chênh tự khắc sẽ dịu lại.

8. Khoảng lặng tĩnh mịch:

Đây chính là nhịp cầu cuối cùng, nơi tâm trí không còn bị dẫn dắt bởi những xao động bên ngoài. Đó là khả năng giữ cho lòng mình định lại, tự sạc pin cho chính mình sau những giờ phút đối diện với áp lực cuộc sống, để nhìn thấu suốt bản chất của mọi vấn đề mà không bị cảm xúc nhất thời che mờ.

23/05/2026

🏆 Đừng nhầm lẫn giữa một cú hích dopamine nhất thời và sự bình yên đích thực giữa đời thường - PHẦN 1

Gần đây, có một xu hướng khá thú vị: các khóa học rèn luyện tâm lý kết hợp thử thách cực hạn nhằm đẩy cảm xúc con người lên ngưỡng cao nhất. Người ta sẵn sàng chi một khoản tiền không hề nhỏ để tham gia vào những trải nghiệm vượt ngưỡng, từ việc chinh phục những đỉnh núi cao chót vót cho đến bơi vài cây số trên biển. Bản thân mình cũng từng là một người trải nghiệm, từng tự tay đóng tiền và nỗ lực leo lên đỉnh núi chót vót chứ chưa thử sức bơi biển, nên những điều mình chia sẻ ở đây đều đến từ góc nhìn của một người đã trực tiếp trải qua chứ không phải chỉ là những lời nhận xét cảm tính từ xa.

Thực ra, những hoạt động này mang lại một giá trị rất tích cực. Chúng giúp phá vỡ những giới hạn tự định kiến, cho ta một sự tự tin mạnh mẽ rằng: Hóa ra mình có thể làm được những điều lớn lao mà trước đây chưa từng dám nghĩ tới.

Dưới góc nhìn khoa học, khi bạn vượt qua một thử thách cam go và chạm tay vào chiến thắng, bộ não sẽ lập tức giải phóng một lượng lớn dopamine – chất dẫn truyền thần kinh của sự tưởng thưởng và hưng phấn. Chính dòng dopamine bùng nổ này tạo ra cảm giác lâng lâng vĩ đại, một nguồn năng lượng đỉnh cao khiến ta ngỡ như mình vừa được tái sinh và có thể cân cả thế giới.

Thế nhưng, có một quy luật sinh học đáng lưu ý: các đỉnh cao dopamine luôn mang tính nhất thời. Khi bạn bước xuống núi, tháo chiếc huy chương cất vào tủ và trở về với nhịp sống hối hả quen thuộc, bộ não sẽ đưa lượng hoóc-môn này về mức cân bằng ban đầu. Đối diện với thực tế cũ kỹ gồm mớ hóa đơn tiền điện ngày hè, một ông sếp khó tính hay đứa con đang tuổi dở dở ương ương, nhiều người bỗng chới với rơi vào trạng thái hụt hẫng và trống rỗng. Sự bực dọc lại đâu vào đấy, mớ ngổn ngang của thực tại vẫn nằm im nguyên ở đó, chẳng bốc hơi đi chút nào. Hóa ra, sự tự tin từ dòng hoóc-môn ấy chỉ là một khoảnh khắc hưng phấn tạm thời, chưa phải là cái gốc để giải quyết những bài toán sát sườn của cuộc sống thường nhật.

Hình như, chúng ta thường rất hào phóng dốc sức dốc lòng để đi tìm những cú hích dopamine từ những ngọn núi bên ngoài, nhưng lại quên mất ngọn núi chông chênh và khó leo nhất lại nằm ở ngay trong lồng ngực mình. Sự bình yên đích thực làm sao có thể đi vay mượn từ vài ba ngày bùng nổ cảm xúc, hay tìm thấy bằng cách trốn chạy khỏi hiện tại. Nó đòi hỏi một công việc âm thầm và bền bỉ hơn nhiều: tự nhúng tay vào dọn dẹp cái mớ bòng b**g trong cách mình nhìn nhận cuộc đời mỗi ngày.

Thay vì đi tìm những phương thuốc thần kỳ xa xôi, mình muốn rủ các bạn nhìn lại một tấm bản đồ tư duy rất xưa cũ nhưng chưa bao giờ lỗi thời. Gạt bỏ hết những thuật ngữ hàn lâm hay màu sắc huyền bí, đây đơn thuần là tám nhịp cầu ứng xử rất đỗi đời thường mà ai trong chúng ta cũng có thể bước qua để giữ mình không bị sóng đánh bay màu giữa dòng đời…

Mình xin tóm lược lại tám nhịp cầu dịu dàng này, như một tiếng chuông nhỏ để chúng ta cùng tự nhìn nhận lại chính mình:

1. Góc nhìn chân thực:

Đi qua vài ba lần tổn thương, chúng ta rất dễ mắc bệnh phòng thủ, nhìn đâu cũng thấy drama và thuyết âm mưu. Nhịp cầu đầu tiên chỉ đơn giản là tập nhìn mọi việc đúng như bản chất của nó, bớt phóng đại và bớt tự diễn biến trong đầu. Buồn vui, được mất vốn là quy luật tự nhiên, chấp nhận được nó thì lòng tự khắc nhẹ đi một nửa.

2. Nếp nghĩ bao dung:

Mỗi ngày đầu óc chúng ta sản sinh ra hàng vạn ý nghĩ. Thay vì chọn những kịch bản trả thù hay hờn oán ngọt ngào nhưng tai hại, hãy chọn gieo những ý niệm vị tha, lành mạnh. Việc này không phải vì người khác đâu, mà là để chừa cho tâm trí mình một lối thoát êm ái, đỡ bị nếp nhăn biểu tình vì căng thẳng.

3. Ngôn từ thiện lành:

Đã bao nhiêu lần vì một phút nóng bốc lên đầu mà chúng ta buông ra những lời sắc nhọn làm đau lòng người bạn đời hay con cái? Trưởng thành thực sự là khi chuẩn bị nói một câu mang tính sát thương, ta biết phanh gấp lại để tự hỏi: Lời này có đem lại sự thấu hiểu không? Nếu câu trả lời là không, thì sự im lặng tĩnh tại chính là món quà tử tế nhất cho cả hai bên.

Vậy 5 nhịp cầu còn lại giúp neo giữ tâm trí và tìm lại sự cân bằng là gì?

Cùng đón xem ở PHẦN 2 bạn nhé 🏆✨

18/05/2026

KHI NHỮNG CHÚ "THIÊN NGA ĐEN" GHÉ THĂM…

Đôi khi nhìn lại, mình chợt nhận ra cuộc đời dường như rất thích trêu đùa chúng ta bằng những biến cố không báo trước. Bạn đang đi trên một con đường rất êm ái, công việc ổn định, mái nhà bình yên… rồi đùng một cái, mọi thứ vỡ vụn chỉ trong chớp mắt.

Người ta hay gọi những sự kiện nằm ngoài mọi dự tính ấy là những chú "Thiên nga đen".

Ngày trước, mình cứ nghĩ việc học hỏi, trau dồi hay lên kế hoạch là để bảo vệ bản thân khỏi những rủi ro. Chúng ta vẫn thường dạy nhau sống theo những kịch bản an toàn như thế. Nhưng khi bão thực sự ập đến, mình mới nhận ra: chẳng có lý thuyết nào đỡ nổi những biến số của nhân sinh.

Sự trau dồi trí tuệ và tinh thần, hóa ra không phải để tìm cách né tránh bão giông. Nó đơn giản là để ta tự xây cho mình một "căn hầm nội tâm" vững chãi.

Để làm gì? Để lỡ một ngày công việc quen thuộc vuột mất, lòng ta đủ rộng mở để không tự dằn vặt hay hoảng loạn, mà nhẹ nhàng gật đầu xem đó là một ngã rẽ mới. Và quan trọng nhất là để giữ nếp nhà. Khi áp lực bủa vây, nếu cõi lòng trống rỗng, người ta rất dễ trút sự mỏi mệt lên vai người bạn đời hay những đứa trẻ. Nhưng nếu bên trong đủ tĩnh lặng, ta sẽ biết cách hạ cái tôi xuống, làm chiếc mỏ neo cho nhau, đan tay chặt hơn một chút để cùng bước qua ngày khó.

Bình yên, rốt cuộc chưa bao giờ là sống một đời vô trùng không giông gió. Bình yên là dẫu ngày mai có một chú "thiên nga đen" gõ cửa, lòng ta vẫn đủ hiền hòa để mỉm cười đón nhận, và đủ can đảm để bắt đầu lại từ đống tro tàn.

16/05/2026

LỜI KHUYÊN TỐT NHẤT ĐÔI KHI LÀ… KHÔNG KHUYÊN GÌ CẢ

Có những ngày ngồi lặng im nghe một người bạn thân trút bầu tâm sự, nhìn họ loay hoay đến kiệt sức giữa ngã ba đường, bản năng đầu tiên của chúng ta thường là muốn giang tay ra "cứu". Ta sốt sắng đưa ra những lời khuyên: "Cậu nên làm thế này mới đúng", "Theo mình thì thế kia mới tốt"... Ta cứ ngỡ đó là sự quan tâm sâu sắc nhất.

Nhưng đi qua đủ những va vấp của tuổi trưởng thành, mình chợt nhận ra: Lời khuyên, dẫu có xuất phát từ thiện ý đến đâu, đôi khi lại vô tình trở thành một chiếc áo chật mà ta cố khoác lên vai người khác.

Bạn có nhớ câu chuyện về người đàn ông và cái kén bướm không?
Một ngày nọ, người đàn ông thấy cái kén bắt đầu co bóp, một chú bướm nhỏ đang nỗ lực hết sức để chui qua cái khe hở chật hẹp. Vì quá thương xót, ông lấy kéo cắt nhẹ một nhát để giúp cái kén mở ra rộng hơn. Chú bướm chui ra dễ dàng, nhưng hỡi ôi, thân mình nó sưng phồng, đôi cánh thì nhăn nhúm, héo hắt.
Ông đợi mãi để thấy nó bay lên, nhưng chú bướm ấy vĩnh viễn chỉ có thể bò lê lết với cái bụng nặng nề. Ông đã không biết rằng: Chính sự chèn ép của cái kén là điều kiện bắt buộc để chất lỏng từ thân bướm chuyển vào đôi cánh, giúp nó đủ cứng cáp để bay vào bầu trời.

Một quyết định dẫu có hoàn hảo, có hợp tình hợp lý và có vẻ "tốt nhất" trong mắt hàng trăm người ngoài kia đi chăng nữa… nhưng nếu tận sâu thẳm, trái tim của người trong cuộc lại không hề thích, không hề thấy thoải mái, thì quyết định đó vốn dĩ đã là một sự gượng ép. Mà bạn biết đấy, ép bản thân phải đi trên một con đường không thuộc về mình chỉ để làm hài lòng số đông, sớm muộn gì cũng sẽ vắt kiệt sức khỏe tâm lý và để lại những tổn thương âm ỉ.

Vậy nên, mình dần rèn cho bản thân một nếp quen mới: Mình chọn không khuyên bạn mình nữa. Thay vì đóng vai một "nhà thông thái" chỉ đường định lối, mình lùi lại một bước để làm một người đồng hành tĩnh lặng.

Mình sẽ ngồi đó, kiên nhẫn lắng nghe để bạn được trút cạn những ngổn ngang.

Mình sẽ như một chiếc gương, giúp bạn phản chiếu lại câu chuyện, trải ra trước mắt bạn tất cả những thông tin, những góc nhìn đa chiều mà có thể trong lúc bối rối bạn chưa kịp nhìn thấu.

Mình dọn dẹp lại mớ bòng b**g ấy thành những mảnh ghép rõ ràng. Nhưng việc nhặt mảnh ghép nào lên để đi tiếp, quyền quyết định hoàn toàn và vĩnh viễn thuộc về bạn.

Mục đích duy nhất của sự đồng hành không phải là ép người khác phải chọn một con đường ít rủi ro nhất, mà là giúp họ tìm ra con đường khiến họ cảm thấy bình an nhất.

Suy cho cùng, thước đo của một lựa chọn đúng đắn chưa bao giờ là sự tán dương của người đời, mà là việc tối nay khi đặt lưng xuống giường, lòng bạn có nhẹ nhõm hay không. Chỉ có chính bạn mới biết rõ nhất giới hạn của mình nằm ở đâu, sức chịu đựng của mình đến nhường nào, và đâu mới thực sự là điều khiến trái tim mình rung động.
Yêu thương và tôn trọng một người, đôi khi chỉ đọng lại ở một khoảnh khắc rất đỗi dịu dàng: Trao cho họ trọn vẹn quyền được tự do lựa chọn, và dẫu họ có chọn rẽ vào ngã rẽ nào đi chăng nữa, ta vẫn ở ngay đây, mỉm cười và bảo: "Chỉ cần cậu thấy bình an, thế là đủ rồi."

15/05/2026

“Chúng ta là những lữ khách trong cuộc hành trình vũ trụ, là bụi sao cuộn tròn và nhảy múa trong những dòng xoáy của sự vô tận.
Cuộc sống là vĩnh hằng. Chúng ta dừng lại một chút để gặp nhau, gặp gỡ, yêu thương và chia sẻ.
Đây là một khoảnh khắc quý báu. Và là một quãng nghỉ nhỏ nhoi trong sự vĩnh hằng” (Paulo Coelho, Nhà giả kim).

14/05/2026

SỰ BẤT ỔN MỚI LÀ BẢN CHẤT CỦA SỰ SỐNG – ĐỪNG CỐ XÂY PHÁO ĐÀI TRÊN CÁT

Chúng ta thường dành cả thanh xuân để xây một "pháo đài" mang tên Ổn định.

Đó là một công việc sáng xách ô đi chiều xách ô về, một mối quan hệ mà mình biết rõ đối phương định nói gì trước khi họ kịp mở miệng, một lịch trình lặp lại đến mức con mèo nhà bạn cũng thuộc lòng. Ta mặc định rằng: Càng ổn định, đời càng bình yên.

Nhưng rồi, đùng một cái! Biến cố ập đến như một vị khách không mời mà cũng chẳng thèm bấm chuông:
• Sếp báo "chia tay" vì công ty tái cấu trúc.
• Người yêu đòi "làm bạn" vì hết cảm xúc.
• Hay đơn giản là một ngày bỗng thấy lòng trống rỗng dù chẳng có chuyện gì to tát xảy ra.

Lúc đó, ta hoảng loạn. Ta trách đời, trách người, rồi quay sang... trách mình. Ta lục tìm trong quá khứ để đổ lỗi cho những "vết thương tâm lý" từ thời mẫu giáo.

Nhưng bạn biết không, nếu chúng ta cứ mãi "sốc" trước sự đổi thay, có lẽ ta đã quên mất một quy luật nguyên thủy nhất của vũ trụ: Sự bất ổn, thực chất mới là bản chất của sự sống.

1. Cuộc đời không phải là một đường kẻ bằng thước
Hãy nhìn xem: Bốn mùa luân phiên, hoa nở rồi tàn, ngay cả tế bào trong cơ thể bạn cũng đang "vừa làm việc vừa thay mới" mỗi ngày. Đến cái đồ thị nhịp tim còn phải lên xuống ngoằn ngoèo thì mới chứng tỏ ta đang sống, chứ nó mà đi thẳng tắp một đường ngang... thì coi như xong rồi!

Bình yên thực sự không phải là được sống trong một "lồng kính" không có gió mưa. Bình yên, kỳ lạ thay, lại nảy mầm vào đúng khoảnh khắc giông bão ập tới, mà ta vẫn có thể hít một hơi thật sâu và nhẹ nhàng nhủ lòng: "À, bão đến rồi, nhưng cũng chẳng sao cả."

Thay vì hoảng loạn vùng vẫy, hãy thử chậm lại và tự hỏi:
• Tại sao mình lại đứng ở đây? (Nhìn lại những lựa chọn đã đưa mình đến bước ngoặt này mà không trốn tránh).
• Cơn bão này đến để dạy mình bài học gì? (Vì cuộc đời thường không gửi rắc rối đến cho vui, mà để giúp chúng ta trưởng thành).

2. Ngừng tìm phao, hãy học cách bơi
Khi gặp biến cố, bản năng của chúng ta là quờ tay tìm kiếm một chiếc phao. Ta bám víu vào một người nào đó để mong họ xoa dịu, nương tựa vào một khóa học hay một lời khuyên "thần thánh" nào đó với hy vọng chúng sẽ giải cứu mình khỏi đống đổ nát.

Nhưng đây là sự thật phũ phàng: Nếu bạn giao phó sự giải thoát của mình vào tay người khác, bạn sẽ vĩnh viễn mắc kẹt.
Không ai có thể đi đôi giày của bạn để bước qua nỗi đau. Cũng chẳng có "vị cứu tinh" nào hiệu quả bằng chính sức mạnh nội tại của mình.

Chìa khóa để mở chiếc lồng tâm trí, từ đầu đến cuối, vẫn luôn nằm trong túi áo của chính bạn. Chỉ là lâu nay bạn mải nhìn ra ngoài nên quên mất mình đang cầm nó thôi!

Want your school to be the top-listed School/college in Hai Phong?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Address

10A Lô 26D Lê Hồng Phong, Đông Khê, Ngô Quyền
Hai Phong