Gửi L – người từng là cả bầu trời của tớ.
Có những đêm rất muộn, khi mọi âm thanh đều lắng xuống, tớ lại bật một bản nhạc quen và nghĩ về cậu. Không phải để níu kéo, cũng chẳng phải để trách móc, mà chỉ để lặng lẽ chạm vào một phần ký ức đã từng rất đẹp… rồi bất giác nhận ra, hóa ra có những điều khi đã vỡ ra rồi, dù có gom lại, cũng không còn nguyên vẹn như trước nữa.
Tụi mình đã từng thân đến mức nào nhỉ?
Thân đến mức những câu chuyện vụn vặt nhất cũng trở thành điều đáng nhớ. Thân đến mức chỉ cần một cái quay sang, một cái nhíu mày, cũng đủ hiểu đối phương đang buồn hay vui. Khi ấy, tớ đã từng nghĩ, tình bạn của tụi mình sẽ giống như bầu trời - rộng lớn, bền bỉ, và chẳng điều gì có thể làm nó đổi thay.
Nhưng hóa ra, bầu trời cũng có lúc rạn mây.
Có lẽ tụi mình đã bắt đầu xa nhau từ những điều rất nhỏ - một tin nhắn trả lời chậm, một lần không còn kể cho nhau nghe những chuyện trong ngày, hay đơn giản chỉ là… cả hai đều chọn im lặng khi đáng lẽ nên nói ra. Những vết nứt ấy ban đầu chỉ là một đường mảnh, mỏng như sợi chỉ, nhưng thời gian lại giống như cơn mưa dai dẳng, cứ thế làm nó rộng ra, sâu hơn, cho đến khi tụi mình đứng ở hai phía mà không thể chạm tới nhau nữa.
Tớ đã từng giận cậu.
Giận vì cậu không hỏi han, không níu lại, không cố gắng như tớ đã mong. Nhưng rồi sau tất cả, tớ hiểu rằng… có lẽ cậu cũng đã từng chờ tớ làm điều đó. Chúng ta giống như hai người đứng ở hai đầu con đường, đều tin rằng người kia sẽ bước tới trước, để rồi cuối cùng, chẳng ai bước cả.
Đôi khi tớ tự hỏi, nếu ngày đó tụi mình nói với nhau nhiều hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác đi không? Nếu một trong hai đứa chịu mở lời trước, liệu tình bạn này có còn đủ ấm để giữ lại không? Nhưng rồi tớ nhận ra, những câu hỏi “nếu như” ấy cũng giống như cố ghép lại một chiếc gương đã vỡ-dù có ghép khéo đến đâu, những đường nứt vẫn ở đó, như một cách nhắc rằng mọi thứ đã từng không còn như cũ.
Cậu biết không, điều khiến tớ tiếc nuối nhất không phải là việc tụi mình không còn bên nhau nữa, mà là việc tụi mình đã từng có thể rất tốt… nhưng lại để vuột mất.
Tình bạn của tụi mình, với tớ, vẫn luôn là một đoạn ký ức đẹp-đẹp như một buổi chiều nắng nhạt, nơi hai đứa từng cười rất nhiều mà chẳng cần lí do. Và có lẽ, chính vì nó đã từng đẹp như thế, nên khi mất đi, nó mới đau theo một cách rất lặng lẽ.
Giờ đây, tớ không còn mong tụi mình quay lại như trước nữa. Không phải vì tớ không muốn, mà vì tớ hiểu có những thứ khi đã đi qua, điều tốt nhất ta có thể làm là giữ nó lại trong một góc yên lành của ký ức, thay vì cố kéo nó trở lại khi nó không còn thuộc về hiện tại.
Tớ chỉ mong rằng, ở một nơi nào đó trong cuộc đời cậu, khi vô tình nhớ lại, cậu cũng sẽ mỉm cười-giống như cách tớ đang cố làm bây giờ.
Cảm ơn cậu, vì đã từng là một phần không thể thay thế trong những năm tháng tuổi trẻ của tớ.
Và nếu có thể, tớ mong rằng… trong một phiên bản khác của thời gian, tụi mình đã không để lạc mất nhau.
Tạm biệt cậu – theo cách dịu dàng nhất mà tớ có thể giữ lại.
Một người đã từng rất thân với cậu.
____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs
Chuyên Trần Phú Hải Phòng Confessions
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Chuyên Trần Phú Hải Phòng Confessions, Public School, Hai Phong.
Chuyên Trần Phú Hải Phòng Confessions là trang thông tin, nơi các thế hệ học sinh trường THPT Chuyên Trần Phú cũng như những độc giả quan tâm có thể gửi gắm tâm tư, tình cảm.
Gửi em, nàng thơ của tôi,
Có lẽ với em tôi chỉ đơn thuần là một người bạn cùng bàn năm cuối cấp nhưng với tôi em là ánh nắng ban mai tôi luôn khao khát mỗi ngày. Có lẽ em đâu ngờ cô bạn hay cười đùa cùng em trong tiết học, nắm tay em đi xuống căng tin trường hay ôm lấy em mỗi lần em chợp mắt lại dành cho em thứ tình cảm không đơn thuần là tình bạn. Giờ đây, tôi chỉ có thể đếm ngược từng ngày, từng phút được ngồi cạnh em nhưng một lời tình tôi cũng chẳng dám cất lên. Có lẽ tôi hèn nhát thật – hèn nhát vì sợ em từ chối, hay đơn giản là sợ đánh mất em, dù chỉ là với tư cách một người bạn.
Em thân mến, tôi yêu em chẳng lời nào tả xiết. Tôi luôn yêu mái tóc dài mềm mại của em mà thích thú đòi tết tóc cho em mỗi tiết văn. Tôi yêu cả đôi bàn tay mềm mại, nhỏ bé mà ấm áp của em mà luôn lén lút níu lấy mỗi lần em ngủ gục trên vai tôi khi em mệt mỏi. Tôi yêu cả đôi môi hồng của em mà chỉ có thể lặng lẽ ngắm nhìn khi em cất tiếng cười. Khi lần đầu nhận ra cảm xúc của mình, tôi đã nghĩ rằng có lẽ bản thân đã bị thôi miên bởi vẻ đẹp nữ tính, duyên dáng của em. Giờ đây, tôi nghĩ chính vì tôi yêu em mà em lại trở nên xinh đẹp đến vậy.
Ngày đầu bước vào ngôi trường này, tôi từng khao khát tìm thấy “màu nắng” của riêng mình. Và rồi em xuất hiện – nhẹ nhàng nhưng đủ để làm cả thế giới của tôi bừng sáng. Đến bây giờ, điều tôi mong mỏi chỉ là màu nắng ấy vẫn còn ở bên tôi, dù chỉ trong những tháng ngày ngắn ngủi cuối cùng của tuổi học trò. Tôi biết, rồi sẽ đến một ngày chúng ta không còn ngồi chung một bàn, không còn những buổi trưa vội vã xuống căng tin, cũng chẳng còn những lần em vô tư tựa đầu vào vai tôi mà ngủ. Mỗi người sẽ bước đi trên con đường riêng của mình, mang theo những ước mơ, hoài bão và cả những kỷ niệm không thể gọi thành tên.
Có lẽ tôi sẽ mãi giữ cho riêng mình tình cảm này – một thứ tình cảm dịu dàng, lặng lẽ nhưng cũng đủ khiến tim tôi rung động mỗi khi nhìn thấy em. Tôi không dám chắc rằng nếu nói ra, mọi thứ có còn như trước. Tôi sợ mất em, dù chỉ là mất đi tư cách một người bạn.
Nhưng nếu một ngày nào đó em vô tình đọc được những dòng này, tôi chỉ muốn em biết rằng: đã từng có một người rất yêu em – theo cách chân thành và trong trẻo nhất của tuổi trẻ. Một người luôn âm thầm đứng phía sau, nhìn em cười, nhìn em hạnh phúc, và như thế cũng đã đủ rồi.
Cảm ơn em, vì đã xuất hiện trong thanh xuân của tôi – như một vệt nắng đẹp nhất mà tôi từng có.
Thương em,
người con gái ngồi cạnh em năm ấy.
Trường mình có clb nào cho học sinh trường ngoài đăng kí không ạ?
__________________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs
Cậu là tình đầu của tớ, là mối tình sâu đậm nhất tớ từng có, và là mối tình duy nhất tớ muốn có.
Tớ không hiểu tại sao tớ lại nhớ cậu nhiều đến vậy. Tớ nhớ cậu, và nhớ cả những kỷ niệm của cậu và tớ.
Có lẽ, tớ không mạnh mẽ như tớ tưởng, ít nhất với cậu.
Tớ sẽ cố gắng, vì không biết từ bao giờ cậu đã trở thành động lực của tớ. Tớ muốn làm mọi thứ vì cậu, được một lần nữa nghe cậu khen tớ.
Tớ biết, tớ đã trẻ con và bỏ lỡ cậu nhiều lần. Nhưng nếu có lần tiếp theo, tớ hứa sẽ yêu cậu trọn vẹn.
Tớ biết, tớ phải mạnh mẽ, nhưng lần này tớ yếu lòng rồi.
Em đã ngưỡng mộ môi trường học đường của mình ở đây từ lâu, em mong có thể được chủ động nhắn tin với 1 vài anh chị học hoặc cựu học sinh Chuyên Văn, Chuyên Hàn, Chuyên Hoá ạ. (Không biết các anh chị Chuyên Văn, Hàn có ai tự ôn môn của mình ở nhà mà vẫn đỗ không ạ? Nếu có mong anh chị cho em xin được liên lạc để xin cách học ạ, em cảm ơn).
____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs
Cậu là cô bạn trường ngoài duy nhất khiến tớ phải bận lòng nhiều đến thế. Những kỷ niệm về cậu, dù chỉ là những lần nhìn xa hay vài tin nhắn ngắn ngủi, luôn là điều đặc biệt nhất tớ có được trong những năm cuối cấp này. Tớ rất muốn được hiểu cậu nhiều hơn, nhưng tớ chọn cách kìm lại sự yếu lòng của mình để chúng mình không bị xao nhãng trước những ngưỡng cửa quan trọng. Cậu là ký ức đẹp nhất mà tớ luôn trân trọng. Đừng lo lắng nếu đôi lúc thấy không ổn, vì tớ biết cậu kiên cường hơn cậu nghĩ nhiều. Tớ sẽ thôi không để mình xao động thêm nữa, để chúng mình cùng tiến tới phiên bản tốt hơn của chính mình.
Mọi người ơi cho em hỏi có ai có thông tin về khoản trợ cấp mà mình được kí kết trước Tết không ạ? Vì cũng 2-3 tháng rùi mà em chưa thấy thông báo đc nhận ạ.
Thấy mọi người đăng cfs, ai cũng có tình đầu tình cuối txvt vui vãi mà mãi chẳng có cái mối tình vắt vai nào... Tự dưng thấy hơi tủi thân, có thể là vì thấy mình flop quá không ai quan tâm. Xong nghĩ lại thấy cũng đáng đời thôi, tại chẳng hiểu sao cứ bị dễ tán, đùng cái thích một người được dăm bữa nửa tháng rồi lại chán, giữa chừng lại rung động với người khác.
Anyway, tớ đang cảm thấy rất ham được yêu đương nên mọi người thả in4 vào để t thử ib làm quen đi 🌞🌞🌞. Chẳng lẽ 3 năm cấp 3 lại không có dấu ấn gì thì chán lắmmmmm.
____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs
"Người ta thường nói: “Tình đầu là tình đẹp nhất, vì nó thường không trọn vẹn.” Mặc dù xét theo danh nghĩa thì chúng mình là mối tình thứ hai của nhau, nhưng với tớ và cậu, cả hai đều xem đối phương là “tình đầu”. Vì chỉ khi ở bên nhau, tụi mình mới thật sự hiểu được tình yêu là gì.
Mối tình của tớ và cậu không trọn vẹn, và phần lớn là lỗi của tớ. Tớ đã không thể yêu cậu hết mình, cũng không thể trao cho cậu sự chân thành trọn vẹn như cách cậu đã dành cho tớ. Để rồi đến khi chúng ta không còn ở bên nhau nữa, tớ mới nhận ra rằng cậu đã từng vì tớ nhiều đến thế nào.
Đến bây giờ, mỗi khi có ai đó vô tình nhắc đến tên cậu, tim tớ vẫn khẽ chùng xuống. Nhưng tớ hiểu rằng mình đã phạm quá nhiều sai lầm, đã làm cậu tổn thương quá nhiều. Vì vậy, điều duy nhất tớ có thể làm bây giờ là lặng lẽ đứng từ xa, nhìn cậu sống tốt hơn từng ngày.
Tớ đã gặp đúng người, còn cậu lại gặp sai người. Có lẽ nghiệp duyên này là do tớ gây nên, để rồi cái giá tớ phải trả là đánh mất một người thật sự tốt như cậu. Giá như ngày đó tớ yêu cậu nhiều hơn một chút, thương cậu nhiều hơn một chút, và dám thay đổi vì cậu nhiều hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Nhưng cuộc đời vốn dĩ không có hai chữ “giá như”. Và cậu cũng không thể mãi bao dung cho một người cứ lặp đi lặp lại những lỗi sai như tớ.
Có lẽ điều tớ tiếc nhất không phải là việc chúng ta đã kết thúc, mà là khi còn ở bên nhau, tớ đã không biết trân trọng cậu đủ nhiều. Dù kết cục của đôi ta không trọn vẹn, tớ vẫn biết ơn vì duyên số đã đưa chúng ta gặp nhau trong những năm tháng thanh xuân. Nhờ có cậu, tớ mới hiểu tình yêu là gì, hiểu rằng tình yêu không chỉ có niềm vui mà còn có cả những nỗi đau, những bài học khiến con người ta trưởng thành hơn.
Và tớ thật lòng xin lỗi… vì đã tự tay phá vỡ tất cả những điều mà chúng ta từng cùng nhau xây dựng. Tớ nhớ cậu rất nhiều, và chính nỗi nhớ ấy cũng khiến tớ day dứt vì đã không thể trở thành một phiên bản tốt hơn khi còn ở bên cậu.
Tớ chỉ mong rằng, sau tất cả những tổn thương đã trải qua, cậu sẽ tìm lại được sự bình yên và hạnh phúc cho riêng mình. Và mong rằng cậu sẽ không vì tớ mà mất niềm tin vào tình yêu, bởi cậu xứng đáng với một tình yêu thật sự tốt đẹp."
____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs
22/02/2026
CHUYỆN ĐÓN TẾT CÙNG TPC-ERS 🎋
"Hân hoan khắp nơi tiếng pháo hoa
Lại một năm cũ đi qua, xuân đến đây reo khúc ca
Vạn sự như ý quanh năm tươi cười
Cầu mong chúc cho muôn người dù cách xa, cuối năm lại về nhà”
Mùa Tết - mùa đẹp nhất trong năm, luôn mang theo những thanh âm rộn ràng và những nụ cười rạng rỡ. Bởi có lẽ đó là nụ cười của sự hạnh phúc khi một năm cũ khép lại, của hy vọng khi một năm mới mở ra, và hơn hết là niềm vui được sum họp bên gia đình sau những tháng ngày học tập đầy chăm chỉ và nỗ lực. Giữa nhịp sống hối hả thường ngày, Tết chính là khoảng lặng dịu dàng để mỗi người được sống chậm lại, được yêu thương nhiều hơn và trân trọng những điều bình dị quanh mình.
Mỗi TPCer đều có một cách đón Tết rất riêng, nhưng tất cả đều có chung cảm xúc: háo hức, biết ơn và tràn đầy hy vọng. Vậy trong dịp Tết vừa qua, các TPCer đã trải qua những hoạt động thú vị nào? Hãy cùng chúng mình điểm lại những khoảnh khắc đáng nhớ ấy nhé!! ✨
____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs
16/02/2026
Đêm giao thừa của 6 năm trước, khi thành phố còn đang nín thở chờ pháo hoa, có một cô bé ngồi trước cửa sổ, ôm chiếc điện thoại trong tay cũng giữ cho mình chút bí mật nho nhỏ. Ánh đèn ngoài trời hắt vào phòng, còn trong lòng, một vùng sáng khác đang khẽ bùng lên, mong manh nhưng tha thiết.
Cô mở trang confession của trường. Dòng chữ cứ hiện ra rồi biến mất, rồi lại hiện ra. Chẳng phải vì thiếu lời, mà vì mỗi con chữ đều mang theo nhịp tim của những rung động của tuổi trẻ, cứ run rẩy, chân thành, cũng chẳng còn đường lùi.
Chàng trai năm đó rực rỡ đến mức chỉ cần xuất hiện cũng đủ khiến người khác nhớ lâu hơn một chút. Nhưng điều không ai biết là: chính ánh sáng ấy đã gọi cô bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Cô học nhiều hơn, dám giơ tay nhiều hơn, dám tin rằng bản thân cũng có thể trở thành một người nổi bật theo cách của riêng mình.
Những con chữ, những câu từ cô viết nên, không mong cầu sự đáp lại.
Mà viết để trái tìm mình sẽ không còn nuối tiếc.
Khoảnh khắc đồng hồ bắt đầu đếm ngược, cô nhấn gửi. Như thả một lời thầm thương vào bầu trời pháo hoa, biết có thể tan vào im lặng, nhưng vẫn muốn nó từng tồn tại.
Confession không ký tên. Chỉ có một câu: cảm ơn vì đã vô tình đi ngang qua tuổi trẻ của tớ và thắp sáng nó.
Sáu năm trôi qua. Cô gái ấy đã đi qua những kỳ thi khó, những lần gục xuống rồi tự đứng dậy, những ngày chỉ có mình tin vào mình. Cô trở thành phiên bản mà ngày xưa cô từng viết trong những mục tiêu đầu năm: mạnh mẽ, sâu sắc, và rực rỡ theo cách không cần dựa vào ánh nhìn của ai khác.
Chàng trai năm ấy giờ vẫn rực rỡ giữa con đường của cậu.
Còn bạn nữ trong câu chuyện cũng đang toả sáng giữa bầu trời của riêng mình.
Có những rung động không cần kết thúc bằng một cái nắm tay. Chỉ cần kết thúc bằng một nụ cười khi nhớ lại, cũng là đủ để gọi tên hai chữ “thanh xuân”.
Đó là thanh xuân của mình. Nguyện ước cho năm 2026 của cậu cũng sẽ có một lần dám thật lòng đến thế, và một hành trình đẹp đến mức sau này nhớ lại, tim vẫn ấm và lòng cũng chẳng nuối tiếc.
Nhân dịp năm mới, TPC.CFS xin gửi đến tất cả các bạn học sinh TPC của hôm nay và cả mai sau những lời chúc chân thành và tốt đẹp nhất. Chúc các bạn một mùa Tết thật ấm áp, đầy tình yêu thương bên gia đình và những người mình trân quý.
Mong rằng năm 2026 sẽ mở ra thật nhiều hy vọng mới, để mỗi người trong chúng ta sẽ dám ước mơ lớn hơn một chút, dám bước xa hơn một chút. Để khi nhìn lại, đó sẽ là một năm đầy rực rỡ và đáng nhớ theo cách riêng của mình.
𝐌𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐗𝐮𝐚̂𝐧 𝐁𝐢́𝐧𝐡 𝐍𝐠𝐨̣ 𝟐𝟎𝟐𝟔!
____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs
"Mình từng đọc được trong một cuốn sách, nữ tác giả ấy đã thổ lộ với chính lòng mình rằng: “Có những mối tình đơn giản nhỉ, nó chỉ lặng thầm tan vỡ, như cái cách mà nó đã lặng thầm sinh ra và tồn tại trên cuộc đời này.”
Và mình chợt nhận ra rằng, có lẽ mối tình của chúng ta năm ấy cũng như thế - không ồn ào, không kịch tính, chỉ đến rất khẽ như một chiếc lá bàng rơi cuối thu rồi lại rời đi trong im lặng. Vậy mà khi ngoảnh lại, nó vẫn đủ sâu để khắc dấu trong ký ức, đủ dịu để mỗi lần nhớ về, tim mình lại chùng xuống một nhịp. Thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà mùa hè của hai đứa đã lùi xa qua nhiều năm tháng. Nhưng những khoảnh khắc từng cùng nhau đi qua thì dường như chưa bao giờ cũ: những ngày còn ngây thơ, những buổi cười đùa vô tư, những rung động đầu đời trong trẻo và vụng về của tuổi 16. Tất cả đẹp đến mức tựa như một câu chuyện cổ tích, và chỉ cần khẽ chạm vào ký ức thôi cũng đủ làm lòng người xao động nhẹ nhàng.
Mình đã từng mong chuyện tình của chúng ta có thể diễn biến tốt hơn, có thể nở ra theo một cách trọn vẹn và tuyệt đẹp hơn… Nhưng thực tế lại không như vậy. Thời gian và hoàn cảnh đã khẽ khàng đặt giữa hai đứa những khoảng lặng không thể lấp đầy, để rồi mọi thứ dừng lại khi vẫn còn dang dở. Dẫu vậy, mình chưa bao giờ hối tiếc, bởi những gì đã có vẫn đủ đẹp để ở lại trong ký ức mình như một miền thanh xuân nguyên vẹn. Có những điều không thể đi cùng nhau đến cuối con đường, nhưng lại đủ sâu để trở thành một phần không thể quên trong đời của nhau.
Cho đến bây giờ, giữa rất nhiều đổi thay, cậu vẫn là một phần rất riêng trong miền thanh xuân của mình – một mối tình không cần nhắc tên cũng đã đủ để nhớ. Không phải là tiếc nuối, cũng chẳng phải là níu kéo, chỉ là một cảm giác lưu luyến rất khẽ, như nắng cuối chiều còn vương lại sau một ngày dài. Cảm ơn cậu vì đã đi cùng mình qua những năm tháng cấp ba trong veo đến vậy, để khi trưởng thành, mình vẫn có thể tin rằng đã từng có một thời yêu thương thật đẹp.
Và từ mái trường mang tên Chuyên Trần Phú, mình chỉ mong cậu luôn bình an, hạnh phúc, sống một cuộc đời trọn vẹn theo cách của riêng mình. Biết đâu, vào một ngày nào đó, chúng ta sẽ tình cờ gặp lại - không còn là hai đứa trẻ của mùa hè năm cũ, mà là những người đã đi qua thanh xuân, mang theo ký ức đẹp để mỉm cười nhẹ nhàng khi nhận ra nhau.”
____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs
"Đọc xong confession số , có thể là trùng hợp nhưng mình đã rất xúc động và những kí ức tươi đẹp về mối tình đầu của mình lại trỗi dậy. Nên mình muốn viết ra những lời này muốn gửi gắm tới người ấy từ lâu…
Gửi tới cậu bạn trai học cùng lớp, thời gian trôi nhanh quá, cũng đã rất nhiều năm đi qua từ mùa hè đầy ắp kỷ niệm giữa hai đứa. Tớ vẫn nhớ mọi khoảnh khắc mà chúng ta cùng nhau trải qua, ngây thơ, vui vẻ và hồn nhiên. Nó đẹp đến mức tớ cũng thực sự muốn được quay lại thời gian đó thêm lần nữa, dưới tia nắng của mùa hạ, những rung động cảm xúc, sự rực rỡ của tuổi 17… Cho đến tận bây giờ, cậu vẫn luôn là cậu bạn trai đặc biệt trong lòng tớ, là mối tình đầu lưu luyến.
Cảm ơn cậu vì đã cho tớ một thời cấp 3 thanh xuân tươi đẹp đến vậy…
Tớ vẫn luôn cầu chúc cho cậu được hạnh phúc và bình an.
P/s: Hi vọng có dịp gặp lại cậu vào một ngày họp lớp hoặc ở nơi mà chúng mình đã từng tình cờ gặp nhau vào mùa hè khó quên ấy…”
Em cực cực cực cực kì xin info của anh/chị HSK5 ở lớp 12 Địa ạ. ☹️
Mình xin tên page lớp Văn 2008 với ạ.
____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the school
Website
Address
Opening Hours
| Monday | 08:00 - 22:00 |
| Tuesday | 08:00 - 22:00 |
| Wednesday | 08:00 - 22:00 |
| Thursday | 08:00 - 22:00 |
| Friday | 08:00 - 22:00 |
| Saturday | 08:00 - 22:00 |
| Sunday | 08:00 - 22:00 |