18/05/2026
🌻CHIẾC BÚT CHÌ BỊ GÃY🌻
Trong giờ học mỹ thuật, cả lớp đang chăm chú tô màu cho bức tranh “Ngôi nhà mơ ước”. Lan rất thích vẽ nên chuẩn bị một hộp bút màu rất đẹp, trong đó có cây bút chì màu đỏ mà bạn yêu thích nhất.
Minh ngồi cạnh Lan. Thấy Lan tô màu đẹp quá, Minh tò mò mượn thử. Nhưng vì bất cẩn, Minh lỡ tay làm rơi bút xuống đất. “Rắc!” – cây bút chì màu đỏ bị gãy làm đôi.
Minh giật mình, tim đập nhanh. Bạn lo Lan sẽ giận nên lặng lẽ đặt lại hai mảnh bút vào hộp, giả vờ như không biết gì.
Một lúc sau, Lan mở hộp bút ra và phát hiện cây bút bị gãy. Gương mặt bạn buồn hẳn xuống:
“Ai làm gãy bút của mình vậy?”
Cả lớp im lặng. Minh cúi gằm mặt, trong lòng rất áy náy. Sau vài phút suy nghĩ, Minh lấy hết can đảm đứng lên:
“Lan ơi… mình xin lỗi. Mình làm gãy bút của bạn. Mình sợ nên không dám nói.”
Lan nhìn Minh, đôi mắt vẫn còn buồn. Nhưng rồi bạn nhẹ nhàng nói:
“Mình buồn vì đó là cây bút mình thích nhất… nhưng mình cảm ơn bạn vì đã nói thật. Mình tha lỗi cho bạn.”
Minh cảm thấy nhẹ nhõm và hứa:
“Mình sẽ mua tặng bạn cây bút khác và sẽ cẩn thận hơn.”
Từ hôm đó, Minh luôn trân trọng đồ của bạn bè và không bao giờ giấu lỗi nữa. Còn Lan thì càng quý Minh hơn vì sự thật thà.
🍀Bài học: Dũng cảm nhận lỗi và biết tha thứ sẽ giúp tình bạn trở nên tốt đẹp hơn.
🌱Lan Toả Yêu Thương - Gieo Hạt Ánh Sáng🌱
.
15/05/2026
🌈 BA MẸ ĐANG TÌM MỘT LỚP HỌC VỪA HỌC – VỪA RÈN KỸ NĂNG CHO CON?
✨ LỚP HỌC IQ KISD – RÈN KỸ NĂNG
Nơi giúp các bé tự tin hơn trước khi bước vào năm học mới 💖
📌 Các nội dung rèn luyện tại lớp:
✅ Tiền tiểu học – hành trang trước khi vào lớp 1
✅ Đọc – viết – tính toán (Toán, Tiếng Việt)
✅ Chữ viết đúng chuẩn, cỡ chữ chuẩn
✅ Luyện chữ đẹp cho học sinh cấp 1
✅ Toán tư duy – phát triển trí tuệ (tư duy logic, tăng khả năng tập trung...)
🌱 Mỗi buổi học không chỉ giúp bé tiếp thu kiến thức mà còn rèn:
💡 Sự tập trung
💡 Tính tự giác
💡 Tư duy logic
💡 Sự tự tin trong học tập
👩🏫 Phụ huynh quan tâm inbox hoặc liên hệ để được tư vấn nhé!
📞 Cô Kiều: 0934 090 530
📍 256 Trần Phú, Diêu Trì, Tuy Phước, Gia Lai
14/05/2026
❤ MÓN QUÀ SINH NHẬT ĐẶC BIỆT ❤
Hôm nay là sinh nhật của Nam. Từ sáng sớm, cậu đã háo hức vì mẹ hứa sẽ làm chiếc bánh nhỏ mà Nam yêu thích.
Đến lớp, các bạn tặng Nam nhiều lời chúc dễ thương. Trong giờ ra chơi, Tuấn – bạn ngồi cạnh Nam – khoe một chiếc xe đồ chơi điều khiển từ xa rất đẹp mà bố mới mua.
Nhìn món đồ chơi chạy nhanh trên sân trường, Nam thích mê. Đúng lúc đó, tiếng trống vào lớp vang lên, Tuấn vội chạy vào mà quên mang theo chiếc xe.
Nam đứng nhìn món đồ chơi nằm một mình dưới gốc cây. Cậu nghĩ:
“Nếu mình mang về chơi chắc chẳng ai biết đâu…”
Nhưng rồi Nam nhớ đến lời mẹ thường dạy:
“Dù nghèo hay giàu, con cũng phải sống thật thà và biết tôn trọng bản thân mình.”
Nam liền cầm chiếc xe chạy vào lớp đưa cho Tuấn.
Tuấn thở phào nhẹ nhõm:
“May quá! Mình tưởng mất rồi.”
Buổi chiều tan học, cô giáo kể lại chuyện ấy trước lớp và nói:
“Trong ngày sinh nhật, Nam đã tặng cho chính mình món quà quý nhất — đó là lòng tự trọng và sự trung thực.”
Tối hôm đó, khi thắp nến trên chiếc bánh nhỏ, Nam cảm thấy sinh nhật năm nay thật đặc biệt. Vì cậu hiểu rằng, được mọi người tin yêu còn quý hơn bất kỳ món quà nào.
🌱Lan Toả Yêu Thương - Gieo Hạt Ánh Sáng🌱
.
13/05/2026
🌿 GIỎ TRÀ CỦA NAM 🌿
Sáng sớm trên đồi trà, sương còn phủ trắng cả lối đi. Nam theo mẹ lên đồi hái trà như mọi ngày. Hai mẹ con vừa làm vừa trò chuyện vui vẻ.
Mẹ dặn:
“Con nhớ hái những búp trà non thôi nhé, như vậy mới bán được giá.”
Nam gật đầu rồi chăm chỉ làm việc. Một lúc sau, cậu thấy bên luống trà gần đó có một giỏ trà đầy ú của ai đó để quên. Nam nhìn quanh nhưng không thấy ai cả.
Cậu nghĩ thầm:
“Nếu mang về thì hôm nay mẹ sẽ đỡ vất vả hơn.”
Nhưng rồi Nam nhớ lời thầy giáo từng nói:
“Lòng tự trọng là biết sống ngay thẳng, không lấy thứ không thuộc về mình.”
Nam liền chạy đi tìm chủ nhân chiếc giỏ. Một lúc sau, cậu gặp bác Tư đang lo lắng đi tìm trà bị thất lạc.
Nam lễ phép:
“Bác ơi, cháu thấy giỏ trà của bác để quên ở bên kia đồi.”
Bác Tư mừng rỡ cảm ơn liên tục. Mẹ Nam nhìn con trai bằng ánh mắt đầy tự hào rồi nhẹ nhàng nói:
“Nhà mình có thể chưa giàu, nhưng con đã có điều quý giá nhất, đó là lòng tự trọng.”
Nghe mẹ nói, Nam thấy lòng mình ấm áp hơn cả ánh nắng đang dần phủ lên đồi trà xanh mướt.
🌱Lan Toả Yêu Thương - Gieo Hạt Ánh Sáng🌱
.
12/05/2026
📢 THÔNG BÁO TUYỂN SINH
🌱 TOÁN TƯ DUY FINGER MATH & SOROBAN
Dành cho trẻ từ 5 – 12 tuổi
✨ Vì sao bố mẹ nên lựa chọn Toán Tư Duy cho con?
Chương trình giúp trẻ phối hợp chặt chẽ và liên tục các giác quan:
👂 Tai nghe – 👀 Mắt nhìn – ✋ Tay cảm nhận – 🧠 Não bộ xử lý & thực hiện
Thông qua phương pháp Finger Math & Soroban, trẻ sẽ:
✔️ Cộng – trừ nhanh, chính xác chỉ trong vài giây
✔️ Thực hiện liên tiếp nhiều phép tính mà không cần máy tính
✔️ Phát triển đồng thời cả hai bán cầu não
✔️ Tăng cường trí nhớ, khả năng tập trung và tư duy logic
✔️ Hình thành sự yêu thích và tự tin với môn Toán
👩🏫 Cam kết chất lượng đào tạo
Số lượng học sinh mỗi lớp giới hạn để đảm bảo sự theo sát và hiệu quả tối ưu.
Lộ trình học bài bản, phù hợp theo độ tuổi.
Môi trường học tập tích cực, khơi mở năng lực tự nhiên của trẻ.
🎁 ƯU ĐÃI ĐẶC BIỆT
🎉 TẶNG 01 BUỔI HỌC TRẢI NGHIỆM MIỄN PHÍ
🎉 TẶNG 01 BUỔI CHO BÉ HỌC 03 BUỔI/TUẦN (THÁNG ĐẦU TIÊN)
📍 Địa điểm: 256 Trần Phú - Diêu Trì - Tuy Phước - Gia Lai.
📞 Hotline: 0934 090 530 (Cô Kiều IQKISD)
06/05/2026
⚽TRẬN BÓNG GIỜ RA CHƠI⚽
Giờ ra chơi, sân trường rộn ràng tiếng cười. Nam, Tuấn và các bạn rủ nhau chơi đá bóng. Trận đấu diễn ra rất vui, ai cũng chạy thật nhanh để giành bóng.
Nam là người chơi rất nhiệt tình. Khi thấy Tuấn đang dẫn bóng về phía khung thành, Nam liền chạy tới cản lại. Nhưng vì quá vội, Nam va mạnh vào Tuấn làm bạn ngã xuống đất.
Tuấn đau điếng, nước mắt rơm rớm. Bạn đứng dậy, phủi quần áo và nói lớn:
“Nam chơi gì mà mạnh vậy! Mình không chơi nữa!”
Không khí đang vui bỗng trở nên im lặng. Nam đứng sững lại, cảm thấy rất hối hận. Bạn chạy đến gần Tuấn, giọng lo lắng:
“Tuấn ơi, mình xin lỗi. Mình không cố ý làm bạn ngã đâu. Bạn có đau lắm không?”
Tuấn quay mặt đi, vẫn còn giận:
“Mình đau chứ! Lần nào bạn cũng chơi mạnh như vậy.”
Nam cúi đầu, chân thành nói:
“Mình sai rồi. Mình sẽ cẩn thận hơn. Bạn tha lỗi cho mình nhé?”
Tuấn im lặng một lúc. Nhìn thấy vẻ hối lỗi của Nam, cơn giận của bạn dần nguôi đi. Cuối cùng Tuấn nói:
“Thôi được rồi, mình tha lỗi cho bạn. Nhưng lần sau nhớ chơi nhẹ nhàng nhé!”
Nam mỉm cười vui vẻ:
“Cảm ơn bạn! Mình hứa luôn!”
Cả hai lại cùng nhau quay lại sân bóng. Trận đấu tiếp tục với tiếng cười giòn tan như lúc đầu.
👉 Bài học: Tha thứ không chỉ giúp người khác sửa sai mà còn giữ gìn tình bạn đẹp.
Sự tử tế không cần phải lớn lao. Đôi khi, chỉ là biết nhường một bước… để người khác nhẹ lòng hơn một chút.
🌱Lan Toả Yêu Thương - Gieo Hạt Ánh Sáng🌱
.
29/04/2026
🌷CÂU CHUYỆN NHỎ VỀ CÔ BÉ VÙNG BIỂN TÊN LAN🌷
Mỗi buổi sáng, khi mặt trời còn chưa kịp nhô lên khỏi mặt biển, Lan đã thức dậy.
Căn nhà nhỏ của em nằm sát bờ biển, nơi tiếng sóng vỗ vào bờ cát như một chiếc đồng hồ tự nhiên báo hiệu ngày mới. Lan năm nay học lớp 2. Em có mái tóc dài đen óng, lúc nào cũng được buộc gọn gàng sau gáy, và đôi mắt sáng long lanh như phản chiếu cả bầu trời biển rộng.
Ba mẹ Lan làm nghề đánh cá. Những chuyến ra khơi thường bắt đầu từ rất sớm, có khi từ khi trời còn tối mịt. Có những hôm, Lan tỉnh dậy thì ba mẹ đã đi rồi, chỉ còn lại mùi muối biển và chiếc khăn mẹ để lại trên bàn.
Ban đầu, Lan từng sợ. Sợ khi ở nhà một mình. Sợ tiếng gió biển rít qua khe cửa. Nhưng rồi, em học cách quen dần.
Lan tự gấp chăn màn. Tự lấy cơm nguội mẹ chuẩn bị sẵn, ăn với chút cá khô. Xong xuôi, em tự mặc đồng phục, đeo chiếc cặp đã sờn quai rồi đi bộ đến trường trên con đường cát dài.
Có lần trời mưa lớn, nước tràn cả lối đi. Lan đứng nhìn một lúc, rồi xắn quần lên, ôm cặp vào ngực và lội qua. Em đến lớp với đôi chân lấm bùn nhưng ánh mắt vẫn sáng và nụ cười vẫn nguyên vẹn.
Cô giáo từng hỏi:
“Lan có buồn không khi ba mẹ đi biển suốt?”
Lan lắc đầu, cười:
“Dạ không ạ. Con chỉ cố học giỏi để sau này giúp ba mẹ đỡ vất vả.”
Câu trả lời đơn giản, nhưng khiến cả lớp im lặng.
Ở tuổi mà nhiều bạn còn cần người đưa đón, Lan đã biết tự chăm sóc bản thân. Ở tuổi mà nhiều bạn còn mè nheo vì bữa ăn không vừa ý, Lan đã biết trân trọng từng hạt cơm mẹ để lại.
Chiều về, Lan thường ngồi trước hiên nhà, mắt hướng ra biển. Em đợi. Đợi chiếc thuyền quen thuộc của ba mẹ trở về, mang theo mùi gió, mùi cá, và cả tình thương lặng lẽ.
Lan không lớn lên bằng những điều đầy đủ.
Lan lớn lên bằng sự tự lập, bằng tình yêu gia đình, và bằng niềm tin rất trong trẻo.
Và có lẽ, chính biển cả đã dạy em điều đó - mạnh mẽ, kiên nhẫn và không bao giờ bỏ cuộc.
🌱Lan Toả Yêu Thương - Gieo Hạt Ánh Sáng🌱
.
28/04/2026
☘️CHIẾC HỘP BÚT CŨ☘️
Buổi sáng hôm ấy, lớp 3A rộn ràng hơn thường lệ. Cô giáo thông báo:
“Tuần này lớp mình sẽ tham gia chương trình ‘Chia sẻ yêu thương’. Mỗi bạn có thể mang một món đồ nhỏ để tặng các bạn khó khăn hơn.”
Cả lớp xôn xao. Bạn thì nghĩ đến đồ chơi, bạn thì chọn truyện tranh, có bạn còn khoe sẽ mang cả bộ bút màu mới tinh.
Riêng Nam ngồi lặng im. Nhà Nam không khá giả, chiếc hộp bút của em đã sờn cũ, góc hộp còn bị nứt. Bên trong chỉ có vài cây bút chì ngắn ngủn mà em phải gọt lại nhiều lần.
Tối hôm đó, Nam mở cặp ra, nhìn chiếc hộp bút thật lâu. Em khẽ nói với mẹ:
“Mẹ ơi, con cũng muốn tặng gì đó… nhưng con không có gì mới cả.”
Mẹ xoa đầu Nam, nhẹ nhàng:
“Không cần phải là đồ mới. Điều quan trọng là tấm lòng của con.”
Nam suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng, em lấy chiếc hộp bút ra, lau sạch từng vết bẩn, dán lại góc hộp bị nứt, rồi cẩn thận gọt lại từng cây bút chì cho thật gọn gàng.
Sáng hôm sau, Nam mang chiếc hộp bút ấy đến lớp. Khi đến lượt mình, em hơi run:
“Con… con xin tặng chiếc hộp bút này. Dù nó không mới, nhưng con đã dùng rất cẩn thận…”
Cả lớp im lặng. Cô giáo mỉm cười, ánh mắt đầy ấm áp:
“Cảm ơn Nam. Đây là món quà rất đặc biệt.”
Vài ngày sau, lớp nhận được thư cảm ơn từ một bạn nhỏ ở vùng xa. Trong thư có dòng chữ nguệch ngoạc:
“Con thích nhất chiếc hộp bút cũ. Nhờ có nó, con có bút để viết mỗi ngày.”
Nam đọc xong, mắt em sáng lên. Em không ngờ món quà nhỏ của mình lại có ý nghĩa đến vậy.
Từ hôm đó, Nam hiểu rằng:
Yêu thương không nằm ở giá trị của món quà, mà nằm ở tấm lòng chân thành khi trao đi.
🌱Lan Toả Yêu Thương - Gieo Hạt Ánh Sáng🌱
.
22/04/2026
🍀BẠN MỚI ĐẾN🍀
Ngày đầu tiên chuyển đến lớp 3A, Minh ngồi lặng lẽ ở cuối lớp. Cậu bé nhỏ nhắn, đôi mắt lúc nào cũng nhìn xuống bàn, tay siết chặt chiếc cặp cũ đã sờn quai. Minh ít nói, không chơi với ai, và cũng chẳng ai chủ động lại gần cậu.
Trong lớp, Lan là lớp trưởng – một cô bé nhanh nhẹn, luôn để ý đến mọi người xung quanh. Lan nhận ra Minh thường xuyên không ăn quà sáng, giờ ra chơi cũng chỉ ngồi một mình. Một lần, Lan nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh:
“Minh có muốn chơi nhảy dây với tụi mình không?”
Minh lắc đầu, khẽ nói: “Mình không biết chơi…”
Lan mỉm cười: “Không sao, tụi mình sẽ dạy.”
Từ hôm đó, Lan và các bạn bắt đầu kéo Minh vào những trò chơi nhỏ. Ban đầu Minh còn rụt rè, nhưng rồi nụ cười dần xuất hiện trên khuôn mặt cậu.
Một ngày mưa lớn, cả lớp phát hiện Minh không có áo mưa. Khi tan học, cậu đứng nép ở hành lang, nhìn ra ngoài trời xối xả. Lan không nói gì, chỉ mở chiếc áo mưa của mình, kéo Minh vào cùng:
“Nhà mình gần nhau mà, đi chung nhé.”
Từ hôm đó, Minh không còn đến lớp với vẻ lặng lẽ nữa. Cậu bắt đầu giơ tay phát biểu, bắt đầu cười nhiều hơn, và thậm chí còn tham gia văn nghệ của lớp.
Cuối học kỳ, trong buổi sinh hoạt, cô giáo hỏi:
“Điều gì khiến các em vui nhất trong thời gian qua?”
Minh đứng dậy, giọng còn run run:
“Là… có bạn.”
Cả lớp im lặng một giây, rồi vỗ tay rộn ràng. Lan nhìn Minh, mỉm cười.
Tình yêu thương của những đứa trẻ không cần những điều lớn lao. Chỉ là một lời rủ chơi, một cái nắm tay dưới cơn mưa, hay một chỗ ngồi cạnh nhau trong lớp học. Nhưng chính những điều giản dị ấy lại có thể thay đổi cả một thế giới nhỏ bé trong trái tim của một đứa trẻ.
🌱Lan Toả Yêu Thương - Gieo Hạt Ánh Sáng🌱
.
21/04/2026
☘️CHIẾC BÁNH MÌ BUỔI SÁNG☘️
Minh là một cậu bé lớp 3 hiếu động. Mỗi buổi sáng, khi đồng hồ vừa reo, Minh thường bật dậy, vội vàng mặc đồng phục rồi chạy xuống bàn ăn. Trên bàn lúc nào cũng có sẵn một chiếc bánh mì nóng hổi và một ly sữa ấm.
Nhưng Minh chưa bao giờ hỏi:
“Ai đã chuẩn bị những thứ này?”
Cậu chỉ ăn thật nhanh rồi chạy đi học, quên cả lời chào mẹ.
Một buổi sáng nọ, Minh xuống bếp thì không thấy đồ ăn đâu. Căn nhà yên ắng lạ thường. Cậu bước vào phòng và thấy mẹ đang nằm nghỉ, khuôn mặt mệt mỏi.
“Mẹ ơi, sao hôm nay mẹ không làm bánh mì cho con?” – Minh hỏi.
Mẹ mỉm cười yếu ớt:
“Hôm nay mẹ hơi mệt… Minh tự chuẩn bị nhé con.”
Lần đầu tiên, Minh phải tự làm bữa sáng. Cậu loay hoay với chiếc bánh mì, làm rơi cả trứng, làm cháy cả xúc xích. Mãi một lúc lâu mới xong.
Khi ngồi xuống ăn, Minh cắn một miếng… nhưng cảm thấy chẳng ngon chút nào.
Bất chợt, cậu nhớ lại mỗi sáng mẹ dậy từ rất sớm, lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ. Chưa bao giờ mẹ than mệt, cũng chưa bao giờ Minh nói một lời cảm ơn.
Chiều hôm đó, Minh chạy thật nhanh về nhà. Cậu ngồi cạnh mẹ, nắm tay mẹ và nói nhỏ:
“Mẹ ơi… con xin lỗi vì trước giờ con vô tâm. Con cảm ơn mẹ vì đã luôn chăm sóc con.”
Mẹ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết.
Từ hôm đó, mỗi buổi sáng của Minh không chỉ có bánh mì và sữa, mà còn có một câu nói quen thuộc:
“Con cảm ơn mẹ.”
👉 Bài học: Lòng biết ơn bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất trong cuộc sống hằng ngày.
🌱Lan Toả Yêu Thương - Gieo Hạt Ánh Sáng🌱
.
20/04/2026
🌻Ngày đầu tiên tự đi học, Minh – cậu học sinh lớp 2 – đã dậy sớm hơn thường lệ🌻
Trước đây, mọi thứ đều có mẹ chuẩn bị: quần áo được gấp sẵn, cặp sách đã soạn từ tối hôm trước, thậm chí đôi giày cũng được đặt ngay ngắn trước cửa. Nhưng hôm nay, mẹ chỉ mỉm cười và nói:
“Con thử tự làm xem nhé.”
Minh đứng trước tủ quần áo, lúng túng một lúc lâu. Cậu chọn một chiếc áo hơi nhăn, rồi loay hoay mãi mới mặc đúng chiều. Khi buộc dây giày, cậu phải tháo ra làm lại đến ba lần. Có chút bực bội, có chút muốn gọi mẹ… nhưng Minh vẫn cố gắng.
Ra đến cổng, mẹ không dắt tay như mọi khi.
“Con đi được không?” mẹ hỏi.
Minh hít một hơi thật sâu, gật đầu: “Dạ được ạ!”
Con đường đến trường bỗng dài hơn, nhưng cũng thú vị hơn. Minh tự chú ý xe cộ, tự băng qua đường khi có chú bảo vệ giúp, tự chào cô giáo khi bước vào lớp. Cậu nhận ra mình có thể làm được nhiều điều hơn mình nghĩ.
Chiều hôm đó, khi trở về nhà, Minh hào hứng kể:
“Hôm nay con tự làm hết mọi thứ luôn đó mẹ!”
Mẹ xoa đầu cậu, ánh mắt đầy tự hào:
“Con đã lớn rồi.”
Minh mỉm cười. Lần đầu tiên, cậu cảm thấy mình không chỉ là một cậu bé nhỏ nữa, mà là một người có thể tự lo cho chính mình – từng chút một.
Sự tự lập không đến từ những việc lớn lao, mà bắt đầu từ những điều rất nhỏ… như buộc dây giày, tự chuẩn bị cặp sách, hay dám bước đi một mình.
🌱Lan Toả Yêu Thương - Gieo Hạt Ánh Sáng🌱
.