13/04/2024
Trong quá trình dạy học, có một mảng mình khá hứng thú là "dạy học sinh" quá yếu hoặc học sinh mất gốc nhanh chóng lấy lại kiến thức và theo kịp các bạn.
Thách thức khi dạy các bạn học yếu luôn mới mẻ và rất nhiều bất ngờ. Tình huống thường xuyên xảy ra là "Vấn đề đơn giản thế sao hs ... vẫn ko làm được???". Ngày trước dạy cấp 3 đã gặp rất nhiều ca khó khăn nhưng giờ dạy Toán cấp 2 thì nó tăng gấp 100 lần. Ngoài các vấn đề nan giải như hs lên lớp 7, 8 mà cộng trừ nhân chia còn không làm được, học sinh làm trước quên sau... thì khó giải quyết nhất lại là không được cáu. Với học sinh khá giỏi, mình làm căng thậm chí mắng lại khiến hs tập trung hơn nhưng với các hs yếu hẳn thì căng thẳng quá là hs rơi vào trạng thái mà mình hay gọi là "hệ điều hành bị đơ". Khi hs ở trạng thái này thì mọi lời nói đều vô nghĩa. Những câu hỏi cực dễ, những yêu cầu vô cùng đơn giản kể cả hàng ngày hs đó làm được nhưng khi đơ lại ko thể làm nổi. Hỏi 1+2 = 3 còn nghĩ mãi ko ra.
Sau nhiều lần đâm vào ngõ cụt, mình quyết định chuyển hướng bằng cách áp dụng công nghệ, hạn chế tương tác trực tiếp giữa thầy và trò tránh gây căng thẳng cả 2 bên dễ khiến thầy nản còn hs đơ. Học sinh tương tác với các hệ thống bài được tự tay mình biên soạn theo trình tự nhận thức và mở rộng dần giúp tăng khả năng tự học. Thầy giáo vẫn hỗ trợ nhưng chủ yếu là dạy kiến thức ban đầu và khi hs gặp vấn đề ko thể vượt qua. Sau một thời gian ngắn áp dụng, những phản hồi của phụ huynh là minh chứng cho sự đúng hướng và cung cấp thêm động lực để mình tiếp tục hoàn thiện hệ thống hỗ trợ Học sinh yếu. Với mình, sự tự tin của học sinh với từng kiến thức được học dù đơn giản chính là viên gạch đầu tiên và quan nhất giúp hs nhanh tiến bộ.