Sinh trắc vân tay Đà Nẵng

Sinh trắc vân tay Đà Nẵng

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Sinh trắc vân tay Đà Nẵng, Educational Research Center, Da Nang.

20/06/2025

Thông điệp ở Bhutan
=> Ở Bhutan, trẻ con không được hỏi rằng "Hôm nay con được mấy điểm?", mà là "Hôm nay con có khiến ai mỉm cười không?"
- Người Bhutan dạy con không phải bắt đầu từ những bài học về toán hay tiếng Anh, mà bắt đầu từ việc cúi đầu chào một cụ già, chia đôi ổ bánh với bạn và buông tha cho một con kiến đang tìm đường về tổ.
- Trong mỗi bữa ăn, họ nhắc con thầm cảm ơn người đã nấu, người đã gieo trồng, người đã gánh gạo qua núi rừng...
- Lòng biết ơn ấy thấm dần thành sự tử tế không cần điều kiện.
- Họ không trừng phạt khi con nổi giận, họ ngồi bên và nói:
"Con buồn phải không? Mình cùng thở nhé."
Chỉ vậy thôi, cơn giận bé lại như một đám mây tan trên đỉnh núi.
Ở nơi ấy, lòng từ bi không phải điều cần dạy, mà là điều cần sống cùng mỗi ngày.
Từng cái nắm tay, từng cái ôm, từng lời nói dịu dàng - chính là mảnh đất để hạt giống yêu thương lớn lên trong con trẻ.
Có lẽ, ta không cần dạy con trở thành người giỏi nhất lớp.
Chỉ cần con biết không giẫm lên hoa, không cười khi bạn khóc, và biết xin lỗi khi lỡ làm ai buồn.
(ST)

19/06/2025

Gillian Lynne – Cô bé không thể ngồi yên

Gillian mới chỉ bảy tuổi khi thế giới bắt đầu cho rằng có điều gì đó "không ổn" ở cô bé.
Ở trường, Gillian không thể ngồi yên. Bé luôn xoay người, mơ màng, thả hồn theo suy nghĩ và chẳng thể theo kịp bài giảng.
Thầy cô thường trách mắng.
Khi Gillian cố gắng ngồi yên, cô bé được khen — nhưng phần lớn thời gian, bé chỉ nhận về những lời phê bình và hình phạt.

Ở nhà cũng vậy.
Mẹ cô, kiệt sức vì quá nhiều lời than phiền từ trường, cũng thường xuyên trách phạt Gillian.
Cô bé không chỉ “thất bại” ở lớp học — mà còn bị làm cho cảm thấy mình thất bại cả trong chính mái nhà mình.

Một ngày nọ, nhà trường triệu tập mẹ Gillian đến trong một buổi họp nghiêm túc.
Ngồi lặng lẽ trong phòng, lo lắng chờ đợi, Gillian lắng nghe các thầy cô bàn tán về rối loạn hành vi, về thuốc men, về khả năng cô bị tăng động…
Họ tin rằng Gillian cần được “sửa chữa”.

Nhưng lúc ấy, một giáo viên lớn tuổi bước vào phòng. Ông đã biết Gillian từ trước.
Ông đề nghị mọi người chuyển sang một căn phòng bên cạnh, nơi có thể quan sát Gillian qua cửa kính.
Trước khi bước ra, ông bật một chiếc radio nhỏ — để âm nhạc vang lên trong không gian.

Và rồi… họ thấy cô bé.
Một mình trong phòng, Gillian bắt đầu chuyển động.
Cô nhảy múa.
Cơ thể cô hòa vào giai điệu một cách tự nhiên và hân hoan.
Bàn chân lướt nhẹ, cánh tay tung bay — cả con người cô tràn đầy nhịp điệu, sống động và rực rỡ.

Vị giáo viên mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
“Con bé không bị bệnh đâu. Nó là một vũ công.”
Ông khuyên mẹ Gillian hãy cho cô bé theo học múa.

Và mẹ cô đã làm vậy.
Ngay sau buổi học đầu tiên, Gillian trở về nhà với khuôn mặt rạng rỡ, nói:
“Mẹ ơi, ai ở đó cũng giống con. Không ai chịu ngồi yên cả!”

Cô bé ấy sau này trở thành Dame Gillian Lynne, vũ công nổi tiếng thế giới, biên đạo múa lừng danh và là tâm hồn sáng tạo đứng sau vở nhạc kịch huyền thoại Cats.

✨ Mong rằng mỗi đứa trẻ từng bị hiểu lầm đều sẽ gặp được một người – đủ tinh tế để nhìn thấy tài năng của em, thay vì lỗi lầm.

Kho Tàng Của Luyana

14/04/2025

Một con đại bàng khuyên một người phụ nữ cách tốt nhất để nuôi dạy con cái.

"Ngươi ổn chứ, người mẹ loài người?" – đại bàng hỏi.

Người phụ nữ, ngạc nhiên, nhìn chằm chằm vào nó.

"Ta lo lắm. Con ta sắp chào đời, và trong lòng ta đầy hoài nghi. Ta muốn cho con những điều tốt đẹp nhất, muốn cuộc đời con thật dễ dàng và hạnh phúc. Nhưng làm sao ta biết mình đang nuôi dạy con đúng cách?"

Đại bàng quan sát người phụ nữ và đậu xuống gần cô.

"Nuôi dạy một đứa trẻ không hề dễ dàng. Nó không phải là việc làm cho mọi thứ trở nên thoải mái. Thật ra, điều đó hoàn toàn ngược lại. Khi con non của ta ra đời, tổ đầy lông vũ và cỏ mềm – một nơi chúng có thể nghỉ ngơi, cảm thấy an toàn.

Nhưng khi đến lúc chúng phải học cách tự lập, ta lấy hết mọi thứ ấy đi. Ta chỉ để lại những cái g*i."

Người phụ nữ nhíu mày, khó hiểu.

"G*i ư? Sao lại làm mọi chuyện khó khăn như thế?"

Đại bàng nhìn cô một cách nghiêm túc.

"Bởi vì g*i mang lại cảm giác khó chịu. Và cảm giác khó chịu ấy là cần thiết.

Chúng không thể cứ ngồi mãi đó, chờ mọi thứ được dọn sẵn. Những cái g*i buộc chúng phải rời đi, phải tìm nơi tốt hơn, phải lớn lên. Sự thoải mái không dạy cho chúng điều gì cả."

Người phụ nữ ngẫm nghĩ lời đại bàng, nhưng vẫn còn hoài nghi.

"Vậy khi chúng rơi xuống thì sao?" – cô hỏi, tò mò.

Đại bàng đáp:

"Ta ném chúng vào không trung. Lúc đầu, chúng rơi vì gió mạnh, vì chúng chưa đủ sức, nhưng ta đỡ lấy. Ta nâng chúng bằng móng vuốt rồi lại ném lên một lần nữa. Cứ như vậy, cho đến khi chúng học được cách tự bay. Và ngươi biết ta làm gì tiếp theo không? Ta để mặc chúng. Ta không giúp nữa."

Người phụ nữ tròn xoe mắt, vẫn chưa hoàn toàn hiểu.

"Ta không nuôi dưỡng sự phụ thuộc," – đại bàng tiếp tục. "Con ta phải học cách bay, phải học cách mạnh mẽ bằng chính đôi cánh của mình. Cuộc đời không phải là một cái tổ mềm mại, an toàn mãi mãi. Nếu ta bảo bọc mãi, giữ chúng trong tổ suốt đời, ta chẳng dạy được gì cả. Chúng phải tự tìm con đường của mình – và ta biết, chúng sẽ làm được."

Người phụ nữ nhìn đại bàng, hít một hơi sâu.

"Vậy… ta nên để con mình chịu đựng một chút?" – cô hỏi, có phần lo lắng.
Đại bàng gật đầu.

"Đó không phải là chịu đựng. Đó là học hỏi. Và dù điều đó khiến ngươi đau lòng, người mẹ loài người, thì điều tốt nhất ngươi có thể làm là dạy con trở nên mạnh mẽ. Đừng giữ con mãi dưới cánh của mình, đừng lúc nào cũng dỗ dành. Hãy để con học bay."

Người phụ nữ gật đầu, nhẹ nhàng vuốt ve bụng, nhìn đại bàng một lúc lâu, rồi mỉm cười chào tạm biệt.

"Cảm ơn người mẹ đại bàng," – cô thì thầm khi bước đi. "Lời khuyên của ngươi thật quý giá."

Người phụ nữ tiếp tục hành trình của mình, quyết tâm trở thành người mẹ mà con cô cần: vững vàng, dũng cảm, một người mẹ sẽ dạy con biết bay.

Nếu bạn muốn con mình bay cao… đừng làm mọi thứ thay con. Đừng giữ con mãi trong tổ ấm êm.

Đại bàng đẩy con khỏi tổ, để chúng đối mặt với g*i góc, vì chúng biết đó là cách duy nhất để học bay.

Đừng sợ khi thấy con vấp ngã. Bạn, giống như đại bàng, có thể nâng con dậy – nhưng đừng giữ con dưới cánh mình mãi mãi. Hãy để con đối mặt với gió. Hãy để con học cách mạnh mẽ.

Tình yêu thật sự không phải là bảo vệ con khỏi mọi điều, mà là dạy con cách bay – ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc để con té ngã.

Hãy để con tìm đường của mình, ngay cả khi trên hành trình ấy, con vấp ngã vài lần.

08/03/2025

Chúc chị em phụ nữ chúng ta ngày nào cũng là 8/3. Riêng ngày hôm nay rực rỡ và hạnh phúc ạ.

Cảm ơn các chị em đã tin tưởng đồng hành cùng em ạ.

Happy women's day.

29/01/2025

Chúc Quý khách hàng cùng gia đình đón năm mới 2025 an khang thịnh vượng, vạn sự như ý.

Cảm ơn quý khách hàng đã luôn đồng hành và sử dụng sản phẩm của chúng tôi.

Happy New Year 2025.

08/01/2025

KHÔNG CÓ AI LÀ VÔ DỤNG !
Có một chàng trai , không thi vào đại học, cha mẹ đã tìm một người vợ cưới về cho anh . Sau khi kết hôn , anh dạy học tại một trường tiểu học trong làng . Vì không có kinh nghiệm , nên chưa đầy một tuần anh đã bị học sinh tẩy chay, khiến anh bị sa thải
Trở về nhà , người vợ khẽ khàng lau nước mắt cho anh , an ủi nói : “ Những việc không vừa ý mình thì có đầy ra đó, có người trút ra được , cũng có người trút không được , anh không cần phải thương tâm như vậy , cũng sẽ có nhiều việc thích hợp hơn đang chờ anh kia mà ”

Về sau , anh ra ngoài làm công cho người ta , lại bị ông chủ đuổi về nhà vì anh làm việc quá chậm . Lúc đó , vợ nói với anh : “ Động tác luôn có nhanh có chậm , người ta đã làm việc nhiều năm như vậy, còn anh thì chỉ là học sinh đọc sách , sao có thể nhanh như họ được ? ”

Anh lại trải qua rất nhiều công việc , nhưng cũng vẫn thế , phần lớn là bỏ dở nửa chừng . Thế nhưng , mỗi lần anh chán nản thất vọng trở về , người vợ lại luôn luôn an ủi anh , chưa bao giờ than trách một câu

Lúc hơn 30 tuổi , anh nhờ vào khả năng thiên phú về ngôn ngữ , làm trợ giảng tại trường khuyết tật . Về sau , anh xây dựng được một trường khuyết tật khác . Sau đó , tại rất nhiều thành phố , anh lại xây dựng được rất nhiều phân hiệu khác . Từ đó , anh đã là ông chủ có ngàn vạn tài sản rồi

Một ngày , công thành danh toại , anh hỏi vợ rằng : “ Mỗi lúc anh cảm thấy tiền đồ vô vọng , điều gì đã khiến em lúc nào cũng có lòng tin với anh như vậy ? ”

Cô trả lời mộc mạc , đơn giản : “ Một mảnh đất , không hợp cho việc trồng lúa mạch , có thể trồng thử đậu ; nếu đậu cũng không thích hợp , có thể thử trồng dưa leo ; nếu cả dưa leo cũng không được … thì rải lên một ít kiều mạch nhất định cũng có thể nở hoa . Bởi vì một mảnh đất , luôn luôn có một hạt giống thích hợp với nó , cuối cùng cũng sẽ có thành quả thu hoạch trên mảnh đất đó thôi ”

Trên thế gian này không ai là vô dụng cả , chỉ có điều chúng ta không đặt họ đúng vị trí mà thôi !

Sưu tầm
Pic: Pinterest

01/01/2025

Chúc cả nhà 1 năm mới 2025 đầy rực rỡ và huy hoàng.

Happy New Year 2025!

24/12/2024

Chúc cả nhà cùng gia đình 1 mùa giáng sinh an lành và ấm áp.

Merry Christmas and Happy New Year.

03/12/2024

Mời quý anh chị tìm hiểu thêm về sinh trắc vân tay qua đoạn video này.

19/11/2024

Chúc mừng ngày Nhà giáo Việt Nam.

Kính chúc các thầy cô giáo 1 mùa hiến chương vui vẻ, hạnh phúc.

Happy Teacher's day 20/11.

20/10/2024

Thương chúc chị em mình ngày nào cũng là 20/10.

Xinh đẹp - rực rỡ - hạnh phúc.

Want your school to be the top-listed School/college in Da Nang?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address

Da Nang