Little Pon

Little Pon

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Little Pon, Education Website, 21 Nguyễn Khuyến, Trảng Dài, Biên Hòa, Đồng Nai, Biên Hòa.

Little Pon – Không gian giúp ba mẹ và bé kết nối qua những trò chơi trí tuệ đầy sáng tạo! 🌟 Chúng tôi mang đến giải pháp để bé phát triển tư duy, ngôn ngữ, cảm xúc và kỹ năng sống ngay từ nhỏ, tạo nền tảng vững chắc cho tương lai.

19/07/2025

Mình từng gặp một gia đình, nơi cha mẹ bận đến mức… bỏ con nhờ bà chăm. Bà nội chăm? Ừ thì cũng chăm. Bà cũng thương cháu lắm chứ.
Nhưng còn cơm nước, dọn nhà, làm vườn. Bà không có ba đầu sáu tay.
Cho nên, cách giữ cháu “ngoan ngoãn” nhất là… bật tivi. Cả. Ngày.

Lúc bé một tuổi, con đã biết gọi “ba”, “mẹ”.
Nhưng sau một thời gian bị màn hình vắt sạch sự sống trong ánh mắt, con lặng thinh.
Không gọi, không phản ứng, không nhìn ai.
Và rồi cái kết không bất ngờ lắm: rối loạn ngôn ngữ. Có dấu hiệu tự kỷ.

Giờ thì mỗi tháng hơn 12 triệu để can thiệp.
Chưa kể nước mắt, dằn vặt và một tương lai mờ mịt.
Mà con vẫn chưa nói được bình thường.

Thật ra, lỗi không nằm ở cái tivi.
Lỗi nằm ở chỗ: Người lớn chọn nhàn, còn để cái giá phải trả cho con nhỏ gánh.

0–6 tuổi là giai đoạn vàng để phát triển trí não, ngôn ngữ và cảm xúc.
Nhưng nhiều người lại dùng giai đoạn vàng đó… để “rảnh tay lướt điện thoại”.
Xin lỗi, nhưng nếu gọi đó là yêu con, thì tình yêu đó độc hại thật.

Đừng đợi đến khi bác sĩ ra kết luận mới sụp đổ rồi kêu “giá như”.
Đừng chờ đến lúc con không còn nói được mới giật mình hỏi “tại sao”.

Trẻ em không cần iPad. Không cần video tiếng Anh. Không cần kênh hoạt hình 24/7.
Trẻ em cần ánh mắt cha mẹ, giọng nói thật, và thời gian thật.
Mà đáng tiếc – nhiều người lại keo kiệt đúng thứ con cần nhất.

04/07/2025

🌱 "Con sẽ lớn, nhưng là theo cách của riêng con."

Khi con 3 tuổi, con loay hoay cả chục phút để thay quần áo.
Bạn thấy con chậm, nhưng với con, chỉ một chiếc cúc áo thôi cũng là thử thách lớn.

Lúc con 5 tuổi, con chẳng chịu đi ngủ đúng giờ.
Bạn cáu vì nghĩ con bướng, nhưng thật ra, trẻ chưa có khái niệm rõ ràng về thời gian trước 6 tuổi.

Khi con 7 tuổi, con chỉ tập trung học được chưa đến 15 phút.
Bạn thất vọng, nhưng đâu biết rằng khả năng chú ý của trẻ lúc này chỉ có giới hạn như vậy.

🌿 Chúng ta hay dùng tiêu chuẩn của người lớn để đo lường trẻ nhỏ.
Nhưng trẻ em không phải phiên bản mini của người trưởng thành.
Mỗi hành vi, mỗi “chậm chạp” đều là một phần tự nhiên trong tiến trình phát triển.

Thay vì thúc ép con như thỏ chạy,
Hãy kiên nhẫn nuôi dưỡng con như một chú ốc sên đang học cách khám phá thế giới.

Vì điều một đứa trẻ cần nhất,
Không phải là sự hoàn hảo,
Mà là một người đủ yêu thương để nói rằng:
✨ “Không sao cả, con cứ lớn theo cách của riêng con.”

18/04/2025

✨ M𝐔Ố𝐍 𝐂O𝐍 𝐓Ự L𝐀̣̂P - H𝐀̃Y Ô𝐌 𝐂O𝐍 𝐍H𝐈Ề𝐔 𝐇Ơ𝐍
(Tâm sự của một mẹ bỉm từng nghĩ ôm con nhiều là “yếu đuối”)

Nghe hơi ngược đời đúng không? Nhưng mà… là thật đó.

Con không học được tự lập bằng việc bị “rèn” ngủ riêng từ bé.
Con cũng không mạnh mẽ hơn nhờ bị bế ít đi.
Thứ khiến con dám buông tay mẹ bước ra ngoài kia – lại chính là vòng tay mẹ luôn sẵn sàng dang ra.

Mình từng lo, từng sợ:
Ôm con nhiều, dỗ con hoài… có đang “nuôi con yếu đuối” không?

Rồi một lần, có chị bạn hỏi mình:

“Nếu em là em bé – nhỏ xíu, chưa biết nói, chưa hiểu gì về thế giới…
Em có muốn ai đó ôm em không khi em sợ hãi?”

Mình nghe xong… tự nhiên nghẹn họng. Vì đúng quá.

Sự thật là:
🍼 Trẻ nhỏ không cần học tự lập sớm.
Con chỉ cần cảm thấy an toàn. Được yêu thương.
Cần mẹ – một cách trọn vẹn.

Từ đó, con mới đủ đầy để… tự bước ra, thật sự độc lập.

Mẹ ơi, đừng sợ con “quen hơi”.
Vì:
💛 Mẹ càng ôm – con càng vững.
💛 Mẹ càng gần – con càng sớm rời tay mẹ, bằng niềm tin.

📚 P/S nhỏ:

Nếu mẹ muốn giúp con cảm nhận sự gắn bó và an toàn ngay từ những năm đầu đời,
Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ xíu như:
📖 Đọc sách Ehon mỗi ngày cùng con.

Chỉ vài phút thôi, nhưng là thời gian vàng để con cảm nhận:
“Mẹ luôn ở đây, chơi cùng con, nhìn con, yêu con.”

Tại Little Pon đang có rất nhiều bộ Ehon siêu xinh – được chọn lọc kỹ, dễ đọc, dễ hiểu, phù hợp cho bé từ 0–6 tuổi.
Mỗi cuốn là một cái ôm mềm mại bằng chữ và tranh, giúp con phát triển cảm xúc & tư duy một cách tự nhiên.

Nếu bài viết này chạm đến bạn, hãy chia sẻ đến một người mẹ khác nhé.
Vì mỗi em bé đều xứng đáng được lớn lên trong một vòng tay đủ đầy – và được đọc sách cùng mẹ mỗi ngày 💛
-------------------------------





Photos from Little Pon's post 17/04/2025

𝐌𝐨̂̃𝐢 𝐚̂𝐦 𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐜𝐨𝐧 𝐧𝐠𝐡𝐞
𝐥𝐚̀ 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐦𝐚̉𝐧𝐡 𝐧𝐡𝐨̉ 𝐠𝐡𝐞́𝐩 𝐧𝐞̂𝐧 𝐧𝐠𝐨̂𝐧 𝐧𝐠𝐮̛̃ đ𝐚̂̀𝐮 đ𝐨̛̀𝐢. 🌱

Không cần bài học dài.
Không cần từ vựng khó.

Chỉ là: meo meo, cục tác, bụp bụp
Vậy mà con dừng lại, nhìn mẹ, rồi… nhại theo. 🍃

Combo Ehon Âm thanh – cho bé 0–3 tuổi.
📘 Tranh đẹp, màu dịu
📖 Chữ ít, âm thanh gần gũi
🌙 Mỗi tối một cuốn nhỏ – nhẹ nhàng mà kết nối

Mình có vài bộ sẵn.
Nếu bạn cũng đang muốn tạo một thói quen nhỏ mỗi ngày cùng con,
Nhắn “ÂM THANH”, mình gửi bạn hình và chi tiết combo nhé.

Không vội. Không ép.
Chỉ là nếu bạn cần – mình có ở đây. 🤍

---------------------------------------
🧡 𝐿𝑖𝑡𝑡𝑙𝑒 𝑃𝑜𝑛 – 𝑉𝑖𝑒̂́𝑡 𝑐ℎ𝑜 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑎𝑖 đ𝑎𝑛𝑔 𝑐𝑢̀𝑛𝑔 𝑐𝑜𝑛 𝑙𝑜̛́𝑛 𝑙𝑒̂𝑛 𝑚𝑜̂̃𝑖 𝑛𝑔𝑎̀𝑦.
Mình thường chia sẻ về sách, giáo dục sớm và hành trình dạy con song ngữ.
Nếu bạn thấy bài viết này hữu ích, hãy thả tim hoặc lưu lại nhé!
-------------------------------






03/04/2025

GIÁO DỤC MỸ: HỌ DẠY BÀI HỌC CÔ BÉ LỌ LEM NHƯ THẾ NÀO?

Một ngày bình thường trong lớp học Văn ở Mỹ.
Thầy giáo đứng trên bục, cầm trong tay quyển sách cổ tích mà ai cũng tưởng chỉ để đọc cho vui. Cô bé Lọ Lem.

Không phân tích nhân vật. Không hỏi ý nghĩa biểu tượng.
Thầy chỉ kể lại câu chuyện.
Và rồi, bắt đầu bằng một câu hỏi rất đơn giản:

“Các em thích ai và không thích ai trong câu chuyện này?”
học sinh đồng thanh:

“Thích Cinderella ạ. Và cả hoàng tử nữa. Còn bà mẹ kế với hai cô chị thì… không ưa nổi.”

Thầy gật đầu, nhẹ nhàng như thể nghe chuyện thường ngày.
Và hỏi tiếp:

“Nếu Cinderella không kịp lên xe lúc 12 giờ đêm thì sao?”

Một đứa rụt rè:

“Thì... cô ấy lại biến thành người hầu. Quần áo rách. Bẩn thỉu. Không ai nhận ra nữa.”

Thầy mỉm cười:

“Vậy là các em hiểu rồi. Đôi khi chỉ vì trễ vài phút… mà cơ hội biến mất.
Đúng giờ không phải là bài học đạo đức.
Nó là cách để con người giữ lấy những điều quan trọng.”

Thầy bước xuống giữa lớp.

“Nếu các em là mẹ kế, các em có ngăn Cinderella đi dự vũ hội không?”

Lớp im phăng phắc. Không ai dám nói.
Một bạn gái nhỏ, sau vài giây ngập ngừng, giơ tay:

“Em nghĩ… em cũng sẽ làm vậy. Vì em muốn con mình gặp hoàng tử.”

Không khí hơi chùng xuống. Nhưng thầy không trách.
Thầy chỉ nói chậm rãi:

“Các em à, đôi khi người mà ta gắn cho nhãn 'xấu tính'…
Chỉ là người đang cố bảo vệ điều họ yêu thương nhất.
Mẹ kế không phải là người xấu – bà ấy chỉ chưa học cách thương một người không phải con mình.”

Vài phút sau, thầy hỏi tiếp:

“Ai là người đã quyết định Cinderella có mặt trong buổi dạ hội?”

“Cô tiên ạ!” – cả lớp đồng thanh.

Thầy lắc đầu:

“Không. Là chính Cinderella.
Nếu cô ấy không muốn đi, không có tiên nào kéo được.
Nếu cô ấy không tin mình xứng đáng, thì có váy đẹp, giày đẹp, xe đẹp cũng vô nghĩa.
Chính cô ấy đã bước ra, dù bị nhốt.
Chính cô ấy đã mơ, dù bị coi thường.
Và chính cô ấy đã khiến đôi giày trở nên có giá trị.”

Cả lớp bắt đầu im lặng theo cách sâu hơn. Không khí không còn là của một tiết Văn – mà là một khoảnh khắc ai cũng đang soi lại mình.

Thầy nói chậm, gần như thì thầm:

“Có thể hôm nay, các em đang là một Cinderella chưa gặp được bà tiên.
Nhưng đừng vì không có phép màu mà từ chối bước ra khỏi căn phòng của mình.”

Rồi thầy cười nhẹ:

“Giờ thì... có ai phát hiện chỗ nào vô lý trong truyện không?”

Một học sinh bật lên:

“Dạ… tất cả đều biến mất sau 12 giờ, nhưng... sao đôi giày vẫn còn?”

Cả lớp bật cười.

Thầy cười lớn:

“Đúng! Ngay cả nhà văn cũng có lúc lơ đễnh.
Vậy nên, các em không cần phải hoàn hảo.
Chỉ cần đủ dũng cảm để kể câu chuyện của mình, sai một chút cũng chẳng sao.”

Tiết học kết thúc. Nhưng không ai vội đứng dậy.

Vì hôm nay, chúng không chỉ học về Lọ Lem.
Chúng học cách nhìn lại điều “bình thường” bằng một đôi mắt khác.
Học cách tha thứ cho lỗi sai.
Học cách hiểu cho một người tưởng chừng đáng ghét.
Và học rằng... nếu muốn bước ra ánh sáng, ta phải là người đầu tiên mở cửa.

👉 Con bạn có thể không trở thành công chúa.
Nhưng nếu con biết bước đi vì mình – không chờ ai cứu – thì con sẽ luôn là người đủ mạnh để tự viết lấy cổ tích của mình.

22/03/2025

5 CÁCH NUÔI DẠY GIÚP CON THÔNG MINH VÀ VỮNG VÀNG

1. Muốn con ngoan, con hiểu chuyện – hãy kết nối với con trước

Trẻ con chỉ nghe lời khi chúng muốn nghe bạn, chứ không phải vì bạn la hét to hơn.
Sự kết nối thật sự đến từ những điều nhỏ:

Mỗi ngày nhìn con trong mắt vài giây, để con biết bạn đang thật sự “có mặt”.
Một cái ôm mỗi ngày, đủ lâu để con thấy được yêu thương.
Nếu bạn cứ bận rộn, cáu gắt, xa cách… thì đừng ngạc nhiên khi con dần không còn muốn chia sẻ gì với bạn.
Yêu con không điều kiện – nghĩa là dù con có làm sai, vẫn biết bạn luôn ở đó, không bỏ rơi.

2. Con muốn gì, con phải học cách “xứng đáng với nó”

Trên đời này, không có chuyện "muốn gì được nấy". Và bạn không cần biến mình thành cây ATM di động.
Thay vào đó, hãy dạy con hiểu quy luật đơn giản: muốn có – phải nỗ lực.
Ví dụ:

Muốn ăn kem? Giúp mẹ rửa chén.
Muốn mua đồ chơi? Gấp quần áo cả tuần.
Không phải vì cha mẹ keo kiệt, mà là vì muốn con học cách trân trọng.
Cho con cái con muốn quá dễ, bạn sẽ khiến con mất động lực phấn đấu.

3. Lòng biết ơn giúp con sống tử tế và dễ hạnh phúc hơn

Biết ơn không phải là “bài học đạo đức suông”.
Khi con học cách biết ơn từ những điều nhỏ — như cảm ơn người bán hàng, cảm ơn ba mẹ vì nấu cơm —
thì con sẽ dễ vui vẻ, dễ kết nối, và ai cũng muốn gần con hơn.

Hỏi con mỗi tối:
“Hôm nay con thấy biết ơn điều gì nhất?”
Chỉ một câu thôi, cũng đủ thay đổi tâm tính con từng ngày.

4. Lời bạn nói – sẽ trở thành cách con nghĩ về bản thân

Nhiều cha mẹ cứ vô tư gắn nhãn:
“Đồ lì lợm!”, “Ngu thế còn hỏi!”
Nhưng bạn không biết rằng, những câu đó như đóng mác vào đầu con: “Tôi không đủ tốt.”
Dần dần, con tin như vậy thật — và không còn muốn cố gắng nữa.

Tệ hơn, nếu bạn đánh mắng con thường xuyên, con sẽ quen với việc chịu đựng tổn thương.
Lớn lên, con có thể chấp nhận bị người khác làm đau, vì “ngày xưa ba mẹ còn thế”.

5. Muốn con cố gắng – hãy công nhận nỗ lực, không chỉ thành tích

Nhiều đứa trẻ cố hết sức đạt 7 điểm, đem về khoe… chỉ nhận lại một câu: “Có gì mà khoe?”
Câu đó tưởng nhẹ, nhưng dễ làm con tắt luôn động lực.

Con cần cảm giác được công nhận – không phải vì hơn ai, mà vì hôm nay tốt hơn hôm qua.
Khi bạn là người đầu tiên tin tưởng con, con sẽ dám bước xa hơn.

Tóm lại:
Nuôi con thông minh không chỉ là cho học giỏi, mà là xây nền tảng nhân cách – cảm xúc – suy nghĩ ngay từ nhỏ.
Con cần một người bạn đồng hành, chứ không phải một “sếp” luôn ra lệnh.
Bạn không cần là người hoàn hảo, chỉ cần là người luôn ở đó, luôn lắng nghe và luôn tin con.

21/03/2025

CHỈ MỘT LẦN CUỐI THÔI, CON À…

Từ lần đầu tiên bồng con trong tay,
Mình đã không còn là mình của trước kia nữa.
Ngày ấy, một đứa trẻ chào đời –
và một người mẹ cũng được sinh ra.

Mình từng là người sống vô lo,
Thích ngủ lúc nào thì ngủ, đi đâu thì đi.
Giờ đây, mình sống từng giấc ngủ ngắt quãng,
Từng bữa ăn vội vã,
Từng tiếng khóc, tiếng cười của con…
đều chạm vào tim.

Có những ngày mình kiệt sức,
Chỉ muốn một phút yên lặng để thở.
Có những đêm con khóc mãi không thôi,
Mình chẳng biết làm gì ngoài ôm con và mong trời mau sáng.

Mọi thứ lặp đi lặp lại như một guồng quay bất tận:
Cho bú – dỗ ngủ – thay tã – lau nước mắt –
Rồi lại bắt đầu từ đầu.
Mình từng nghĩ:
Liệu những tháng ngày này bao giờ mới kết thúc?

Nhưng con à…
Chẳng ai nói cho mình biết rằng
Mọi thứ rồi sẽ có một lần cuối cùng.

Sẽ có lần cuối con nép vào ngực mẹ bú sữa,
Lần cuối con ngủ gục trong vòng tay.
Một ngày, mẹ sẽ bế con lần cuối cùng,
Vì sau đó, con đã biết chạy nhảy tung tăng.

Sẽ có buổi tối cuối cùng mẹ tắm cho con,
Hôm sau, con tự đóng cửa phòng tắm mà không cần ai bên cạnh.
Sẽ có một cái nắm tay cuối cùng,
Rồi con tự tin băng qua đường một mình.

Một đêm nào đó, con đòi mẹ hát ru,
Cũng sẽ là lần cuối lời ru ấy được cất lên.
Rồi một ngày, mẹ chở con đến cổng trường lần cuối,
Hôm sau, con vẫy tay: “Mẹ về đi, con lớn rồi.”

Nhưng điều đáng sợ nhất là…
Mẹ sẽ không hề biết, đó là lần cuối.
Vì lần cuối thường trôi qua lặng lẽ,
Không báo trước, không ồn ào.
Chỉ khi nhìn lại, mình mới nhận ra:
À, hóa ra hôm đó… là lần cuối cùng.

Nên nếu hôm nay con cần thêm một cái ôm,
Mình sẽ ôm lâu hơn một chút.
Nếu con đòi mẹ kể thêm một câu chuyện,
Mình sẽ kể, dù chỉ là một đoạn ngắn nữa thôi.
Nếu con chậm chạp, bướng bỉnh,
Mình sẽ dịu dàng hơn – vì con đang lớn dần từng chút một.

Vì khi những “lần cuối” trôi qua,
Mình sẽ ước…
Giá mà được thêm một lần nữa.
Chỉ một lần nữa thôi,
Để sống lại những khoảnh khắc ấy,
với tất cả yêu thương còn nguyên vẹn.

18/03/2025

CON KHÔNG MUỐN NÓI CHUYỆN VỚI BA MẸ!

👨‍🦰 "Con trai tao hồi nhỏ, về là khoe đủ thứ.
Cái cây, con mèo, hôm nay cô giáo mặc áo màu gì – nó cũng kể."

Mà hồi đó tao bận.
Đi làm về mệt.
Vợ hỏi còn trả lời cộc lốc, lấy đâu ra kiên nhẫn nghe nó kể mấy chuyện linh tinh?

Nên mỗi lần nó nói, tao phẩy tay:
"Rồi rồi, đi chơi đi, ba bận!"

Một lần.
Hai lần.
Nhiều lần.

Bây giờ nó 15 tuổi.
Đi học về, chào ba một tiếng rồi đi thẳng vô phòng.
Hỏi: "Hôm nay ở trường sao con?"
Đáp: "Dạ bình thường."

Muốn nó nói chuyện với mình mà nó không mở miệng.
Muốn hỏi nó nghĩ gì mà nó im lặng.

Rồi tao thấy vợ tao ngồi thở dài:
"Không biết con mình có chuyện gì không ha?"
"Sao nó không tâm sự với mình gì hết?"

Ủa?
Hồi nhỏ nó muốn nói, mình không chịu nghe.
Bây giờ mình muốn nghe, nó không còn gì để nói nữa.

Nghĩ lại, tao thấy lỗi ở tao.

Từ giờ, tao đổi cách.
Không đợi nó chủ động nữa, tao chủ động mở lời trước.

📌 Không hỏi kiểu “Hôm nay học được mấy điểm?” nữa.
📌 Không hỏi “Sao con ít nói vậy?” nữa.
📌 Mà hỏi: “Hôm nay có chuyện gì vui không?”
📌 Hỏi: “Ba có thể giúp con chuyện gì không?”

Mới đầu, nó cũng chỉ ậm ừ.
Nhưng thấy ba thực sự quan tâm, nó bắt đầu nói nhiều hơn.
———————-
📌 Ba mẹ à, con cái xa cách không phải tự nhiên.
Nó có thể cởi mở với người khác, nhưng im lặng với chính ba mẹ mình.

Lỗi không phải ở nó.
Lỗi là hồi nhỏ, nó cần mình lắng nghe, mình lại gạt đi.

👉 Giờ còn kịp không? Kịp! Nhưng ba mẹ phải sửa từ hôm nay! 🚀🔥

18/03/2025

BỐ MẸ DẠY CON TIẾT KIỆM HAY DẠY CON TƯ DUY NGHÈO

Hôm bữa dắt thằng cu đi siêu thị, nó chỉ vô bộ đồ chơi xếp hình, mắt sáng rỡ:
"Mẹ ơi, con thích cái này quá!"

Tui liếc giá, 500K.

"Không! Đắt lắm! Phí tiền!"

Thằng nhỏ tiu nghỉu, cúi mặt lủi thủi đi.

Xong tối về, nằm nghĩ.
Ủa, mình có tiền mà?
Mua được mà?
Chỉ là mình quen tư duy nghèo.

📌 Hồi nhỏ, ba mẹ dạy mình cái gì?
🛑 Muốn cái gì cũng phải xài ráng, mặc ráng, dùng ráng.
🛑 Thấy cái gì mắc là né, dù nó đáng giá tới đâu.
🛑 Sợ tiêu tiền, sợ thiếu, sợ không đủ.

Rồi mình lớn lên, gặp món đồ mình thích, vẫn hay lưỡng lự:
"Thôi, mắc quá!"
"Thôi, mua làm gì, phí lắm!"
"Thôi, để dành tiền lỡ có chuyện gì thì sao."

Thói quen sợ tiêu tiền nó ăn vô máu, từ đời này qua đời khác.
Nó không phải “tiết kiệm”, mà là nghèo suy nghĩ!

📌 Vậy dạy con đúng là sao?
✅ Tiết kiệm là biết dùng tiền hợp lý, không phải chỉ là không dám xài.
✅ Đồ đắt hay rẻ không quan trọng, quan trọng là nó có đáng không.
✅ Dạy con cách làm ra tiền, chứ không chỉ biết giữ tiền.

Từ hôm đó, tui đổi cách nói với con.
Bây giờ nó xin mua cái gì, tui không nói "ĐẮT", mà hỏi:
“Con thích nó vì điều gì?”
“Nó có thực sự tốt không?”
“Con có thật sự cần không?”

Con tự suy nghĩ.
Con tự lựa chọn.
Con tự học cách đánh giá giá trị, chứ không phải sợ tiêu tiền như mẹ nó ngày xưa.

👉 Ba mẹ có đang dạy con tiết kiệm đúng cách, hay đang dạy con nghèo mà không biết?

17/03/2025

5 THỨ GIẾT CHẾT SỰ SÁNG TẠO CỦA CON – 99% BA MẸ ĐANG MẮC

Ba mẹ bảo muốn con thông minh, sáng tạo.
Nhưng ba mẹ toàn làm những điều này!

📌 1. Cấm con vẽ bậy, tô màu lệch, làm khác đi
— “Vẽ con mèo sao màu xanh vậy con?”
— “Sao cái nhà này méo xẹo thế?”
💡 Con sẽ học được rằng: làm khác đi là sai.

📌 2. Dạy con rằng “cái này đúng, cái kia sai”
— “Cái này chỉ có một đáp án duy nhất.”
— “Đừng suy nghĩ lung tung nữa.”
💡 Những đứa trẻ sáng tạo nhất thế giới đều là những đứa dám nghĩ khác.

📌 3. Cho con xem điện thoại, YouTube quá nhiều
— Não con sẽ chỉ quen với việc “tiếp nhận” chứ không “tư duy”.
— Không có thời gian để tưởng tượng, sáng tạo nữa.
💡 Càng ít công nghệ, càng nhiều sáng tạo.

📌 4. Không bao giờ để con tự giải quyết vấn đề
— Hễ con kêu khó là ba mẹ làm giúp.
— Con chẳng bao giờ cần suy nghĩ cách giải quyết.
💡 Sáng tạo đến từ việc tìm ra cách giải quyết vấn đề.

📌 5. Khen con giỏi, nhưng không bao giờ khen con sáng tạo
— “Con vẽ đẹp quá!” (Nhưng đẹp theo tiêu chuẩn nào?)
💡 Muốn con sáng tạo, hãy khen cách con suy nghĩ, chứ không chỉ là kết quả.

Ba mẹ muốn con sáng tạo hơn?
Ngừng làm 5 điều này ngay từ hôm nay!

👉 Ba mẹ thấy mình mắc mấy lỗi rồi?

17/03/2025

BỐ MẸ BẬN, CON TỰ LỚN – NHƯNG LỚN KIỂU GÌ?

🌙 9 giờ tối…

Thằng bé hí hoáy xếp hình, ghép được một cái cầu cực đẹp.
Nó chạy lại khoe với mẹ, mắt sáng rỡ.

“Mẹ ơi, con vừa làm được cái này nè!”

Mẹ không ngước lên, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại.
“Ờ, mẹ đang bận.”

🌙 9 giờ 30…

Thằng bé lại lò dò tới.
“Mẹ ơi, con hỏi cái này được không?”

Mẹ thở dài.
“Con tự chơi đi, mẹ mệt lắm.”

🌙 10 giờ…

Thằng bé ngồi một mình.
Không khoe nữa. Không hỏi nữa.

Nó học được một điều: Mẹ bận. Mình phải tự lớn.

Nhưng mà… lớn kiểu gì?

📌 Lớn lên với một tuổi thơ chỉ có điện thoại, vì ba mẹ không rảnh để chơi cùng.
📌 Lớn lên với suy nghĩ: “Mình phiền ba mẹ quá.”
📌 Lớn lên mà chẳng bao giờ kể chuyện với ai nữa – vì có nói cũng chẳng ai nghe.

Ba mẹ ơi, con cần thời gian của ba mẹ, chứ không phải những câu nói “Mẹ bận”, “Ba mệt”, “Để mai đi con”.

17/03/2025

5 CÁCH BIẾN CON THÀNH NGƯỜI THẤT BẠI – BA MẸ HAY LÀM MÀ KHÔNG BIẾT
Ba mẹ nào cũng muốn con giỏi giang, tự tin, mạnh mẽ. Nhưng có khi, chính ba mẹ lại đang dạy con trở thành một đứa trẻ yếu đuối, sợ hãi, không dám làm gì.

Không tin à? Xem thử 5 điều này, ba mẹ đã làm bao nhiêu rồi?

📌 1. Chê con càng nhiều càng tốt!
“Trời ơi, con làm cái gì cũng dở!”
“Sao con hậu đậu thế không biết?”
“Mẹ nói bao nhiêu lần rồi mà con vẫn không hiểu?”

Nói nhiều thành quen. Quen rồi con tin.
Tin rồi con nghĩ: “Mình đúng là vô dụng thật.”

📌 2. Làm hộ con tất cả mọi thứ!
Con chưa kịp mang giày, mẹ đã cúi xuống xỏ giúp.
Con chưa kịp dọn đồ chơi, mẹ đã thu dọn sạch sẽ.
Con chưa kịp suy nghĩ, ba mẹ đã trả lời thay.

Lâu dần, con sẽ chẳng làm nổi việc gì.

📌 3. Không bao giờ khen con, hoặc khen sai cách!
“Không khen nhiều, nó lại tự cao!”
“Khen làm gì, chuyện nhỏ xíu mà!”
“Giỏi lắm!” (Nhưng giỏi chỗ nào thì không nói.)

Con không hiểu mình giỏi ở đâu, cũng không biết làm thế nào để giỏi hơn.

📌 4. So sánh con với người khác!
“Nhìn con nhà người ta kìa…”
“Bạn A giỏi thế, sao con không được như nó?”
“Cùng tuổi mà người ta làm được, con thì…”

Con sẽ lớn lên với suy nghĩ: “Mình không bao giờ đủ tốt.”

📌 5. Ép con học, ép con giỏi, ép con thành công!
Không học thì bị chửi. Học không giỏi thì bị so sánh.
Học chỉ để ba mẹ vui, không phải vì con muốn.
Lớn lên, con sẽ học cách ghét việc học.

Ba mẹ muốn con tự tin, mạnh mẽ?
Vậy thì đừng để con lớn lên với nỗi sợ bị chê, bị so sánh, bị ép buộc.

👉 Ba mẹ đang mắc bao nhiêu lỗi trong 5 điều trên?

Want your school to be the top-listed School/college in Biên Hòa?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address

21 Nguyễn Khuyến, Trảng Dài, Biên Hòa, Đồng Nai
Biên Hòa
8100000