DƯỚI ÁNH HỪNG ĐÔNG

DƯỚI ÁNH HỪNG ĐÔNG

Share

NƠI VĂN CHƯƠNG THỨC DẬY CÙNG ÁNH SÁNG 🌻🌞

27/04/2026

# Góc suy tư :
SỰ MẤT KẾT NỐI GIỮA CON NGƯỜI TRONG THỜI ĐẠI SỐ
Giữa một quán cà phê đông đúc, những nhóm bạn trẻ ngồi cạnh nhau nhưng lại chẳng trò chuyện, mỗi người đều chăm chú vào màn hình điện thoại. Trong bữa cơm gia đình, cha mẹ và con cái ngồi chung một bàn nhưng mỗi người lại lạc vào một thế giới riêng trên mạng xã hội. Trên đường phố, những đứa trẻ ríu rít chơi đùa dần vắng bóng, thay vào đó là những ánh mắt mải mê trước những thiết bị điện tử. Tất cả những điều ấy dệt nên một bức tranh đầy nghịch lý: con người càng dễ dàng kết nối với nhau hơn bao giờ hết, nhưng cũng xa cách nhau hơn bao giờ hết. Phải chăng, giữa thời đại số, chúng ta đang dần đánh mất sự giao cảm chân thành, để rồi những trái tim ngày một trở nên lạc lõng giữa thế giới đầy rẫy thông tin này ?
Sự mất kết nối giữa con người không đơn thuần là việc không gặp gỡ hay không trò chuyện, mà đó là sự rạn nứt trong tâm hồn - là khoảng cách vô hình, là dựng nên một “ bức tường ta vốn chẳng xây , cũng chẳng thể phá “ - giữa những người tưởng chừng rất gần gũi. Nó là khi ta có thể đọc được trạng thái của hàng trăm người trên mạng xã hội, nhưng lại không thể thấu tỏ được tâm tư của những người thân yêu bên cạnh. Đó là khi những cuộc trò chuyện dần trở nên hời hợt, sự lắng nghe chân thành dần bị thay thế bằng những dòng tin nhắn vội vàng.
Thời đại số mở ra một kỷ nguyên của công nghệ, của những tiến bộ vượt bậc trong truyền thông và trí tuệ nhân tạo - nơi con người có thể kết nối với nhau chỉ bằng một cú chạm. Nhưng cũng chính ở đó, một nghịch lý trớ trêu lại xuất hiện: khoảng cách địa lý thu hẹp lại nhưng khoảng cách tâm hồn lại ngày càng rộng ra . Sự hiện diện của công nghệ vốn sinh ra để giúp con người gần nhau hơn, nhưng nếu không biết cách sử dụng, nó lại vô tình tạo ra những khoảng cách vô hình.
Nhìn vào thực tiễn đời sống , công nghệ đang dần thay thế giao tiếp trực tiếp. Mạng xã hội, tin nhắn, video call khiến con người dần quen với việc trao đổi qua màn hình thay vì gặp gỡ trực tiếp . Nhưng một biểu tượng cảm xúc không thể thay thế một cái ôm, một dòng tin nhắn chảng thể nào thay thế được một ánh mắt yêu thương cả . Xã hội hôm nay với nhịp sống hiện đại và vội vã, con người có xu hướng ưu tiên hiệu suất hơn cảm xúc. Trong guồng quay của công việc, học tập, ai nấy đều chạy đua với thời gian, dường như họ đã vô tình bỏ quên những phút giây quý giá để kết nối thật sự với nhau. Người ta có thể dành hàng giờ để hoàn thành công việc nhưng lại cảm thấy "lãng phí" khi dành vài phút trò chuyện chân thành . Cùng với đó , sự ảo hóa của các mối quan hệ cũng khiến con người ta lầm tưởng rằng mình đang kết nối. Trên mạng xã hội, ta có thể có hàng nghìn “bạn bè”, nhưng khi buồn bã, liệu có bao nhiêu người thực sự lắng nghe ta ?Và hơn hết , con người ta ngày càng né tránh giao tiếp trực tiếp. Nhiều người trẻ hiện nay cảm thấy thoải mái hơn khi thể hiện bản thân qua màn ảnh nhỏ , bởi ở đó họ có thể chọn lọc hình ảnh, chỉnh sửa hình ảnh của bản thân mình, che giấu đi những cảm xúc thực sự và tránh được những tổn thương trong tâm hồn. Nhưng chính điều đó lại vô tình khiến họ dần mất đi khả năng giao tiếp, đánh mất những sợi dây gắn kết bền chặt nhất.
Khi những cuộc trò chuyện dần thưa thớt, khi những ánh mắt chẳng còn tìm nhau, mái nhà có còn là nơi ấm áp để trở về? Chẳng phải lúc đấy , tình cảm gia đình chỉ còn là một tàn lửa nguội lạnh thôi sao? Khi con người ít trò chuyện trực tiếp, sự thấu hiểu cũng dần phai nhạt, những hiểu lầm dễ dàng nảy sinh và những mối quan hệ dần trở nên mong manh như sợi tóc . Chưa bao giờ con người có thể kết nối với nhau dễ dàng đến vậy, nhưng cũng chưa bao giờ nỗi cô đơn lại hiện hữu rõ ràng đến thế. Ta có thể được hàng tram, hàng ngàn người nhấn "like" hay “comment” trên mạng xã hội, nhưng khi cần một người lắng nghe, ta lại chẳng biết tìm ai cả .Và rồi những cuộc đối thoại trực diện dần trở nên khó khăn, nó trở thành một thứ xa xỉ, mỗi cá nhân dần mất đi khả năng lắng nghe, sự sẻ chia và thấu hiểu. Còn gì đáng buồn hơn ?
Làm sao để chúng ta gần nhau hơn ? Làm sao để sự kết nối được vẹn tròn trở lại ? Có lẽ , mỗi cá nhân cần học cách trân trọng sự kết nối thực sự, ta nên thử đặt điện thoại xuống, dành thời gian cho gia đình và bạn bè bởi bao giờ một cuộc trò chuyện cũng ý nghĩa hơn hàng trăm tin nhắn qua mạng. Đồng thời , con người ta cúng cần thay đổi cách sử dụng công nghệ. Nó vốn không có lỗi, quan trọng là ta sử dụng nó như thế nào mà thôi. Hãy để nó là một công cụ hỗ trợ chứ không phải một rào cản mà chẳng ai mong muốn . Thiết nghĩ rằng sự trải nghiệm thực tế cũng là một cách để ta thấu tỏ thế giới và mở lòng mình ra để ghép nối với lòng người .
Có ý kiến cho rằng: “Nhờ công nghệ, chúng ta mới có thể kết nối với bạn bè từ khắp nơi trên thế giới, chia sẻ cảm xúc một cách dễ dàng hơn mà chẳng có bất kì rào cản nào .” Điều đó đúng, nhưng không hoàn toàn. Công nghệ giúp con người kết nối về mặt thông tin, nhưng không thể thay thế sự gắn kết về tâm hồn.Tôi không phủ nhận những lợi ích của công nghệ, nhưng tôi tin rằng nếu con người không ý thức được giá trị của những kết nối thực sự, thì dù có bao nhiêu phương tiện liên lạc, chúng ta vẫn mãi cô đơn giữa thế gian này . Điều quan trọng không phải là có bao nhiêu bạn trên mạng, mà là có bao nhiêu người lắng nghe bạn khi bạn cần, có bao nhiêu nhiêu sự kết nối thực sự .
Thế giới hiện đại trao cho chúng ta vô vàn phương tiện để kết nối, nhưng không có nghĩa là ta đã thực sự gần nhau. Chúng ta có thể chọn cách sống trong một thế giới ảo, hoặc chọn cách giữ vững những giá trị chân thật nhất của chính mình. Có lẽ đã đến lúc ta cần đặt điện thoại xuống, nhìn vào mắt nhau, lắng nghe nhau nhiều hơn, trước khi những kết nối thật sự dần trở thành những điều xa xỉ, thành hư vô….
Liệu chúng ta có đang đánh mất nhau, ngay trong chính thế giới mà ta tưởng rằng mình đang được kết nối nhiều nhất ? Và liệu có quá muộn khi ta tìm lại sự kết nối ấy ngay lúc này ? ….Có quá nhiều câu hỏi cần có lời giải đáp!

26/04/2026

CHIA SẺ VỀ HÀNH TRÌNH DẤN MÌNH VÀO KHU VƯỜN CHỮ NGHĨA

“Hành trình đi qua những trang chữ để chạm tới chính mình”
Nếu phải kể về hành trình học Văn của mình, có lẽ mình sẽ bắt đầu từ một điểm rất bình thường, một cô bé cấp trung học cơ sở chỉ đơn giản là “có chút yêu thích” với những con chữ. Khi ấy, Văn chưa phải là lý tưởng, cũng chưa phải là con đường rõ ràng, mà chỉ là những bài viết còn vụng về, những cảm nhận còn non nớt. Nhưng may mắn thay, chính trong những bước đi chập chững ấy, mình đã được thầy cô nhận ra, nâng đỡ và khuyến khích bước vào những kỳ thi học sinh giỏi đầu tiên.
Cột mốc đáng nhớ nhất của những năm tháng ấy là khi mình trở thành thành viên duy nhất của trường được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi cấp tỉnh môn Văn năm lớp 9 và rồi chạm tới giải Ba. Đó không chỉ là một thành tích, mà còn là lần đầu tiên mình hiểu rằng mình có thể đi xa hơn với Văn, nếu đủ kiên trì.
Bước ngoặt thực sự đến khi mình thi vào Trường THPT Chuyên Bạc Liêu và may mắn trở thành thủ khoa đầu vào với điểm Văn 17,5/20. Từ khoảnh khắc ấy, hành trình không còn là “thử sức” nữa, mà trở thành một lựa chọn nghiêm túc, một con đường cần được đi đến tận cùng.
Những năm tháng ở môi trường chuyên mở ra trước mắt mình một thế giới hoàn toàn khác. Nếu trước đây mình chỉ viết bằng cảm xúc bản năng, thì giờ đây mình buộc phải đối diện với một hệ thống tri thức rộng lớn, đặc biệt là lý luận văn học. Và cũng chính từ đây, những chật vật bắt đầu.
Mình từng không hiểu những khái niệm tưởng chừng rất cơ bản. Mình từng sợ những trang lý luận khô khan, từng loay hoay giữa những bài viết mà chính mình cũng không hài lòng. Có những khoảng thời gian, mình viết mà không còn cảm thấy “thuộc về” bài viết ấy nữa, cảm xúc trở nên rời rạc, câu chữ trở nên nặng nề. Đã có lúc mình mệt mỏi, chùn bước, thậm chí từng nghĩ đến việc buông bỏ. Nhưng rồi, sau tất cả, mình lại tự nhủ với bản thân một điều rất giản dị rằng mình yêu Văn.
Mình viết không phải để chứng minh điều gì với người khác, mà là để viết lên chính mình, viết cho những rung động thật nhất, cho những cảm xúc đôi khi không thể gọi tên. Viết văn, với mình, là một cách để xoa dịu những tổn thương, để lắng nghe chính mình, và cũng là cách để kiến tạo lại chính mình sau mỗi lần đổ vỡ. Hành trình ấy không thiếu những lần vấp ngã. Nhưng mình dần hiểu rằng, những cú va vấp ấy không phải để cản bước, mà là để làm nên đà bật. Mỗi lần sai, mỗi lần chưa đạt, mỗi lần cảm thấy bất lực đều âm thầm tích tụ, để rồi đến một lúc nào đó trở thành điểm tựa cho một bước tiến mạnh mẽ hơn. Vấp ngã không thể ngăn được bước chân mình. Dù có những lúc rất mệt, rất nản, muốn dừng lại, nhưng rồi mọi thứ cũng dần lắng xuống, và mình lại tìm thấy cảm giác được sống thật với cảm xúc của mình, được viết, được thở cùng từng con chữ.
Mình bắt đầu từ việc tự học, đọc thêm tác phẩm, ghi chép, hệ thống lại kiến thức, lên kế hoạch cho từng ngày. Mình học cách viết lại một bài văn nhiều lần, học cách đặt câu hỏi cho chính mình, học cách biến những điều trừu tượng thành suy nghĩ của riêng mình. Từng chút một, nỗi sợ mang tên lý luận văn học dần tan biến, thay vào đó là sự chủ động, là khả năng vận dụng linh hoạt, là một tư duy ngày càng sắc bén hơn. Trên hành trình ấy, mình may mắn nhận được sự đồng hành của những thầy cô và các anh chị có chuyên môn, những người đã giúp mình mở rộng tầm nhìn, định hình lại cách viết, cách nghĩ và cách tiếp cận một bài văn học sinh giỏi quốc gia. Từ đó, mình dần hiểu rằng một bài văn hay không chỉ cần cảm xúc, mà còn cần chiều sâu tư duy và một hệ quy chiếu rõ ràng.
Những nỗ lực ấy dần kết tinh thành thành quả, các giải Nhất, Nhì, Ba cấp tỉnh, huy chương Bạc và Đồng tại Olympic 30/4, dấu ấn tại Trại hè Phương Nam và hai lần chạm đến kỳ thi học sinh giỏi quốc gia với một giải Ba và một giải Khuyến khích. Nhưng hơn tất cả những danh hiệu, điều quý giá nhất mà mình có được chính là sự trưởng thành trong cách nghĩ, cách viết và cách hiểu về văn chương.
Và có lẽ, điều mình muốn giữ lại sau cùng không phải là những con số hay giải thưởng, mà là một lối viết rất riêng của mình. Mình không cố gắng làm cho câu chữ trở nên quá hào nhoáng hay phô trương. Thay vào đó, mình chọn sự nhẹ nhàng, chân phương, viết bằng những gì thật nhất, gần nhất với cảm xúc của mình. Mình không đặt nặng việc phải vận dụng thật nhiều kiến thức cao siêu, mà luôn cố gắng để mỗi câu chữ đều là một phần suy nghĩ, một phần cảm xúc chân thật của chính mình.
Nhìn lại, mình nhận ra hành trình của mình không bắt đầu từ một điểm xuất phát quá rực rỡ. Đó chỉ là một cô bé không biết gì về lý luận văn học, bắt đầu bằng những bài học vỡ lòng giản đơn, bằng sự tự học là chính, bằng những lần sai và sửa không ngừng. Nhưng cũng chính từ điểm khởi đầu ấy, mình đã đi từng bước, chậm rãi mà bền bỉ, để hôm nay có thể đứng ở đây với một hành trình đủ dài, đủ sâu và đủ để tin rằng lựa chọn theo đuổi Văn chương của mình là một lựa chọn đúng đắn. Với mình, học Văn không chỉ là chinh phục những kỳ thi, mà là hành trình đi qua những trang chữ để hiểu thế giới và cuối cùng là để hiểu chính mình.

--> Hannie viết cho chính những cảm xúc hiện có của chính mình cũng như mang theo hi vọng được lan tỏa những năng lượng tích cực trên hành trình văn chương đến với những trái tim cùng chung ngả rẽ ...

18/04/2026

CHÀO CÁC TÌNH YÊU CỦA HANNIE🌞💕🌻
Có những buổi sớm rất khẽ, khi ánh hừng đông vừa chạm vào trang giấy, ta chợt nhận ra rằng tri thức không chỉ là những con chữ khô khan, mà là những hạt mầm âm thầm nảy nở trong tâm hồn. “DƯỚI ÁNH HỪNG ĐÔNG” ra đời như một khoảng trời nhỏ, nơi người trẻ không chỉ học, mà còn cảm; không chỉ hiểu, mà còn sống cùng từng suy nghĩ của chính mình. Ở đó, mỗi dòng chữ không đơn thuần là thông tin, mà còn là một nhịp đập, một hơi thở, một hành trình đi tìm chiều sâu của bản thân.

Hannie muốn mang đến cho tất cả chúng ta – những trái tim cùng chung nhịp đập văn chương – một khoảng không gian với vô vàn trải nghiệm tuyệt diệu. Khoảng không ấy ẩn chứa ba góc trời nhỏ:

1. Góc tích lũy: một miền đất lặng lẽ nhưng giàu có. Nơi đây gom góp vô vàn tri thức, từ những điều gần gũi trong học tập đến những hiểu biết mở rộng về cuộc sống. Mỗi bài viết như một viên gạch nhỏ, bền bỉ dựng xây nên nền tảng cho người đọc. Không ồn ào, không phô trương, Góc tích lũy âm thầm nuôi dưỡng tư duy, giúp ta lớn lên từng ngày bằng chính sự kiên trì của mình. Đó là nơi ta học cách “đầy lên” – đầy kiến thức, đầy hiểu biết, đầy nội lực.

2. Góc suy tư: nơi lắng lại. Ở đây, ta không chỉ đọc, mà còn đối diện với chính mình. Những vấn đề được đặt ra không nhằm tìm một đáp án duy nhất, mà để mở ra những chiều sâu suy nghĩ. Ta cùng nhau nhìn một vấn đề, cùng nhau hiểu, cùng nhau thấu, và quan trọng hơn là cùng nhau cảm. Góc suy tư giống như một mặt hồ phẳng lặng, nơi mỗi ý niệm rơi xuống đều tạo nên những vòng lan xa, chạm đến những vùng cảm xúc rất sâu trong tâm hồn.

3. Góc thăng hoa: không gian của cảm xúc được nâng lên thành nghệ thuật và là nơi suy nghĩ được chắt lọc thành những lời đẹp đẽ nhất. Mỗi con người khi bước vào Góc thăng hoa không chỉ chia sẻ, mà còn gửi gắm vào đó những rung động tế vi, những khoảnh khắc bừng sáng của tâm hồn. Đó có thể là một đoạn viết, một ý tưởng, một cảm nhận nhưng tất cả đều mang trong mình dấu ấn riêng như những đốm lửa nhỏ góp lại thành một vùng sáng chói. Ở đấy, không tồn tại cái đúng hay cái sai tuyệt đối mà chỉ có những hành trình đi tìm sự đồng cảm.

Ba góc nhỏ – ba nhịp điệu – ba cách để con người chạm đến chính mình. Từ tích lũy đến suy tư, rồi thăng hoa, tất cả hòa quyện thành một dòng chảy liên tục của nhận thức và xúc cảm.

16/04/2026

DƯỚI ÁNH HỪNG ĐÔNG 🌻🌞
Bắt đầu từ hừng đông và kết thúc bằng sự rực rỡ thăng hoa nhất của ngôn từ.

Want your school to be the top-listed School/college in Bac Lieu?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address

Bac Lieu