21/02/2026
[2026 . 02 . 21]
My first go-karting 🏎️ in NZ 🇳🇿- what a blast ✨💫
Mr Bright - Cuộc sống New Zealand Share your videos with friends, family, and the world
Bạn có câu chuyện, mình có bình trà và mình là Dr.🌻
21/02/2026
[2026 . 02 . 21]
My first go-karting 🏎️ in NZ 🇳🇿- what a blast ✨💫
Mr Bright - Cuộc sống New Zealand Share your videos with friends, family, and the world
21/02/2026
Làm người không nên có ngạo khí nhưng không thể không có ngạo cốt …
education
20/02/2026
Đơn giản cũng là Đạo
Phức tạp cũng là Đạo
Phù hợp với mình mới chính là Đạo
Đã là đạo thì không thể giải thích bằng lời, chỉ có thể tự ngộ.
19/02/2026
Giờ này mà uống caffe thì biết đêm nay hóng hết sao trên trời cùng chàng kỵ sĩ ó 😉😉😉
10/02/2026
[ 2026 . 02 . 11 ]
🍀
Mấy năm gần đây, mình có thói quen mỗi sáng thức dậy và tối trước khi ngủ, tự nói với bản thân vài câu, không phải kiểu hô hào trước gương, mà lặng lẽ, như nói với một người bạn cũ đã quen thuộc với mọi tì vết của mình: “Con biết ơn cuộc sống vì đã luôn ưu ái cho con một công việc tốt, đồng nghiệp thiện lành, mức lương hơn con mong muốn. Con luôn là bản thể xinh đẹp và cao quý”.
Thường thì mình viết lên mẩu giấy nhỏ, dán vào cánh tủ lạnh. Không phải vì tin vào luật hấp dẫn gì ghê gớm, mà đơn giản vì ngày nào mình cũng mở tủ lạnh vài lần - già rồi, đói nhanh, khát nhanh, nên quên là khó lắm.
Ban đầu mình cũng cười nhạo chính mình: “Nói vậy thì thay đổi được cái gì?”. Nhưng dần dần, nó làm mình bớt tự đay nghiến. Bớt nghĩ mình là kẻ thất bại, bớt so sánh với người khác, bớt đóng khung bản thân trong cái suy nghĩ thiển cận. Khi đầu óc bớt nặng nề, tự nhiên mình dám làm vài việc khác đi một chút. Rồi vài việc nhỏ tốt hơn xảy ra - không phải kiểu trúng số, mà là những thứ bình thường nhưng trước kia mình không dám đón nhận.
Năm mới này, nếu bạn đang mệt vì tự hành hạ mình quá lâu, thử dành mỗi ngày 20-30 giây nói một câu thật lòng với bản thân xem. Không cần hoa mỹ, không cần phải tin sái cổ, chỉ cần đừng tiếp tục tự đạp mình xuống thêm nữa.
Nếu làm được thì tốt. Không làm được thì cũng không có sao giăng gì cả. Đời vốn đã đủ nặng, không cần thêm gánh.
Mình vẫn là 🌻đây. Vẫn ngồi góc này, pha trà, nghe chuyện. Nếu bạn muốn kể gì, cứ kể. Mình không phán xét, cũng chẳng dạy đời. Chỉ ngồi nghe thôi.
Trà còn nóng đấy ☕🫖
10/02/2026
[ 2026 . 02 . 10 ]
Bạn có bao giờ tự hỏi, sao mấy thầy cô giáo hay nghiêm khắc với con cái mình đến lạ không? Trong khi bác sĩ lại thường để con thoải mái, chiều chuộng hơn hẳn?
Mình nghĩ mãi mới hiểu, hóa ra không phải ngẫu nhiên đâu.
Những người làm giáo viên, ngày ngày đứng lớp, họ nhìn thấy biết bao nhiêu đứa trẻ thật sự xuất sắc. Những em học sinh thông minh, chăm chỉ, kỷ luật sắt đá, thành tích lúc nào cũng lấp lánh. Nhìn mãi những “phiên bản tốt nhất” ấy, vô tình trong lòng họ sinh ra một cái chuẩn rất cao. Về nhà, nhìn con mình – dù con cũng giỏi, cũng ngoan – họ vẫn thấy “chưa đủ”. Sợ con bị tụt lại, sợ con không theo kịp những gì mình từng chứng kiến. Nên họ ép, họ nghiêm, họ đặt kỳ vọng nặng nề. Không phải vì không thương, mà vì thương quá, thương theo cách của người từng thấy “đỉnh cao” là có thật.
Còn bác sĩ thì khác. Họ làm việc ở nơi mà nỗi đau và sự hối hận hiện ra rõ mồn một. Những ca cấp cứu muộn, những đứa trẻ ra đi vì áp lực học hành, những ông bố bà mẹ khóc nghẹn bên giường bệnh, day dứt “giá như mình đừng ép con quá”. Họ chứng kiến tận mắt: giỏi giang đến đâu, danh hiệu đầy nhà, mà mất con thì cũng chỉ còn hối tiếc suông. Nên khi về nhà, nhìn con còn khỏe mạnh, còn cười đùa, họ thầm nghĩ: “Thôi, để con vui, để con sống thật với chính nó đã. Đừng để sau này mình phải ngồi khóc bên giường ICU mà hối hận.”
Cuộc đời dạy mỗi người một bài học khác nhau. Giáo viên thấy “có thể giỏi hơn nữa”, nên họ đẩy con lên. Bác sĩ thấy “mất mát là vĩnh viễn”, nên họ giữ con lại gần mình hơn.
Còn bạn có giống chúng tôi không? Hay bạn đang tìm cách cân bằng giữa hai kiểu ấy?
💄Bạn có câu chuyện, mình có bình trà và mình là🌻.
[ 2026 . 02 . 07 ]
🍀
"Người xưa có câu: Tu trăm năm mới đi chung thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối.
Mỗi người bước vào đời ta đều mang theo một ý nghĩa, một bài học riêng để dạy ta điều gì đó, hoặc giúp ta nhận ra điều gì đó.
Cuộc sống là tổng hoà của đầy đủ vị chua, cay, mặn, đắng, và cuối cùng là ngọt.
Người yêu thương ta để ta biết rằng, tình yêu là món quà đẹp nhất có thể dành cho nhau, bất kể nghèo hay giàu, địa vị và học thức thế nào.
Người làm ta tổn thương để ta hiểu được, chính tha thứ mới là con đường đưa ta đến bình yên."
📷 Mr Bright
[ 2026 . 02 . 06 ]
Thời gian dạy mình nhiều điều…
Có những bài học, chỉ khi lặng đi rồi mới hiểu.
Không phải ai mỉm cười cũng là thân
Khi hết ánh sáng, mới biết ai còn đứng gần.
Lặng im không phải vì yếu, mà vì hiểu
Rời đi, không phải vì hết điều để nói —
mà để giữ lòng mình yên trong một góc lẻ loi.
❤️ Có những điều không cần nói, chỉ cần cảm nhận
Im lặng cũng là một cách hiểu nhau ❤️
03/03/2024
Đang ngồi suy ngẫm về nội dung cho các video sắp tới thì 'var' ngay vào câu nói của nhà văn Dorothy Rowe, đại ý nó là thế này:
"Chỉ có người tốt mới bị trầm cảm"
Câu nói hàm chứa kinh nghiệm sống của cả một đời người. Thật đến nỗi khắc nghiệt, phũ phàng.
26/02/2024
Hôm qua mình có đọc được một đoạn ngắn mô tả về "4 con đường" kiếm tiền nhanh nhất trong thời buổi hiện nay nhưng theo mình nó không chỉ nhanh mà còn rất bền vững.
👉 4 con đường ấy chính là thể hiện sự chênh lệch về các góc độ
⛳️ Chênh lệch thông tin: Chính là tôi biết, bạn không biết
⛳️ Chênh lệch về nhận thức: Chính là tôi hiểu, bạn không hiểu
⛳️ Chênh lệch thực hành: Chính là, bạn và tôi đều hiểu nhưng bạn không làm còn tôi thì làm
⛳️ Chênh lệch về sự canh tranh: Chính là tôi và bạn đều làm nhưng tôi làm tốt hơn bạn.
❤️🔥 Hãy để sự khác biệt của bạn được Tỏa sáng